Print Friendly Version of this page In trang nầy Get a PDF version of this webpage Xuất PDF trang nầy
Thứ Hai, 2 tháng 1, 2017

[Truyện Teen] Siêu quậy trường K.W (King World) - Phần 2

[Truyện Teen] Siêu quậy trường K.W (King World)

Phần 2



Chap-16Chap-17Chap-18Chap-19Chap-20Chap-21Chap-22Chap-23Chap-24Chap-25Chap-26Chap-27Chap-28Chap-29Chap-30

The End


$pageIn

Chap 16 : Người lạ nơi phía cuối con đường…….

Sau truyện đấy, đám sinh viên trong trường lúc nào cũng bàn tán xôn xao, rôm rả truyện này 1 cách cực kì hào hứng, thiện ý cũng có nhưng ác ý thì cực kì nhiều. Họ cũng đã dùng thế lực nhà mình để điều tra xem rốt cục Lee Sandy là cô gái như thế nào, có danh phận thân thế ra sao nhưng dù có sử dụng tới áp lực lớn tới đâu thì hiệu trưởng Ai của trường cũng chẳng nể mặt bất cứ 1 người nào cả… k 1 thông tin gì của Sandy hay kể cả Koon Ham, Kevin, Ren, Mika, Kyu Min và Tứ Quỷ luôn được chính gia đình mình và 10 người cha của Sandy bảo hộ nên k được tiết lộ khiên cho dư luận ngày càng bàn ra tán vào giữ hơn….
Cả lũ ai cũng lo lắng nhưng chỉ riêng Sandy cùng cô bạn Kyu Min vẫn luôn thơ ngây, hồn nhiên đùa nghịch, quậy phá mà chẳng hề biết rằng sắp có truyện gì sảy ra với mình…..
(t/giả xin lưu ý 1 chút là thân phận của Mika, Ren, Kyu Min, Koon Ham, Kevin là do họ tự nói với nhau thui chứ k hề có ai biết đâu vì K.W phải đảm bảo bảo an toàn cho tất cả nên thân phận của học sinh trong trường k được tiết lộ, trừ phi có 1 thế lực nào đó áp đảo hơn thế lực của gia đình kia thì nhà trường mới nhượng bộ rút thông tin của học sinh ra thôi.)
_Êu! Đang nghĩ gì mà đăm chiêu giữ vậy ?_Kyu Min lau Sandy
_Hả?…à…ờ….k có gì _Sandy lắc đầu
_Hừ, người gì mà cứ như trên mây ý, nghĩ gì vậy ?_Kyu Min phồng má, chu cái miệng xinh xinh kia ra đầy giận dỗi
_Đâu có gì đâu, mấy truyện linh tinh đó mà_Sandy cười hiền
_lại mang mèo đi hả? _Mika bước tới ngồi cạnh Sandy, hỏi khi thấy chú mèo Wild đang cuộn tròng trong lòng Sandy ngủ ngon lành
_uh, tại để ở nhà k có ai trông, mà sáng nay k hiểu sao tự dưng nó cứ cuốn chân tui quá trời lun à nên lại na đi _Sandy giải thích
_Con mèo này….nó hiểu tiếng ng phải k? _Mika trần trừ 1 lúc rồi cũng hỏi
_uh, phải rồi. Nó được chọn và huấn luyện từ bé mà. Có thể hiểu là nó có trí thông minh cũng được _Sandy vuốt ve chú mèo nhỏ
_Có trí thông mình, đùa hả? _Ren từ đâu chạy tới chen mỏ vào
_Tên này, ở đâu ra vậy ?_Mika nhăn mặt, đập cho Ren 1 cái
_Bạo lực quá _Ren ôm đầu than
_Thích bạo lực thật k ?_Mika dơ dơ năm đấm, mắt lườm Ren muốn chát sém người
_Hixx…Koon Ham cứu tao _Ren chạy vèo ra sau lưng Koon Ham
_Haha, thui được rồi, 2 người này cũng chẳng khác gì Kevin với Sandy là mấy à, chõm chọe nhau hoài à _Koon Ham cười
_Này, có gì mà lại liên quan tới tui zậy ?_Kevin từ ngoài cửa bước vào, đứng ngay cạnh trỗ của Sandy
Mùi hương thoang thoảng qua, cái mùi này khiến Sandy cảm thấy rất gần gũi, quen quen…dường như đã ngửi ở đâu rồi nhưng k thể nhớ được…đúng là cái trí óc ngắn hạn của nó mà…..
_ha, k gì gì mà, vừa đi đâu vậy ?_Koon Ham cười trừ
_xì, Koon Ham bảo Kevin với Sandy như chó với mèo xuốt ngày đó _Mika tức, mách tội Koon Ham (cô nàng này nhiều khi cũng trẻ con giữ lắm ạ. Chắc tại chơi với Sandy và Kyu Min nhà ta nên mí zậy ==.)
_Haha phải rồi, ai chẳng biết Koon Ham với Kyu Min là thân thiết, yêu nhau nhất rùi, ai như tụi này, nhỉ? _Kevin nhìn Koon Ham cười đểu làm Koon Ham toát mồ hồi hột
_Là sao? _Sandy đần mặt
_Xi, nói với cái đồ k biết yêu như cô có ích gì chứ?Thui đi ăn đi đi, tui đói rồi_Kevin bước đi
_Êu…êu….nói đểu tui hả, muốn chết k?_Sandy chạy theo Kevin
Và thế là xuốt dọc đường Kevin với Sandy lại chí chóe, chạnh chọe nhau mãi k thôi khiến cho bọn nó đinh tai nhức óc …..Nhưng may mà tụi kia quen rồi nên mỗi đứa lúc nào cũng thủ sẵn mấy cái bông nhét vào lỗ tai nhứ k chỉ chỉ có nước lết vào bệnh viện tai mũi họng vì cái cuộc thi đọ tiếng hét kia….
Sandy với Kevin đang chí chóe còn thiếu chút nữa là tới nước lao vao oánh nhau, long phụng tranh hùng rồi thi tiếng ồn ào bên ngoài sân trường đã thu hút Sandy 1 cách kì lạ ….Dạ, thực ra tại độ hóng +hớt của pé Sandy nhà ta cao quá nên mới zị à…….
_ớ, ngoài kia có gì zui zữ vậy?…._Sandy 1tay vẫn đang túm áo Kevin 1 tay chỉ ra ngoài phía đám đông
_Bỏ ra, giãn hết áo rùi, ai biết được mà hỏi tui _Kevin nhăn mặt
_Xì, đồ hâm, ai hỏi mi. Mika, Kyu Min lại kia coi cái gì đi _Sandy kéo 2 nhỏ bạn chạy về phía đám đông
Ở ngoài sân trường là 1 đám ô hợp toàn những lũ từ sinh viên, chủ yếu là khá nhiều nữ sinh đang túm tụm ở đấy chẳng biết có truyện gì mà gào thét nhau ầm ỹ, **** bới lung tung cả lên…. Cái sân trường K.W to như vậy mà chúng đứng gần hết cả nửa sân trường luôn….
_Chị, k tìm được ạ……Con đấy k có ở trong lớp _1 con khúm núm nói với 1 con khác, xem chừng là đàn chị thì phải
_Hừ, mày k biết đi tìm trỗ khác à? Mau lên _Con đàn chị hét lớn
Mấy con khác xem chừng cũng máu mặt lắm hét ầm ĩ, inh ỏi sai mấy đứa con gái coi chừng là đàn em đi lục tung K.W này đi tim 1 con nhỏ nào đấy… Chậc, con nhỏ nào gặp phải lũ này k chết mất xác thì cũng thân tàn ma dại à…..
_này…này…..bạn gì ý ới. Lũ kia đánh ai zị ?_Sandy vỗ vai 1 con nhỏ hỏi
_Lee…A….A….A….Lee Sandy này….. _Con nhỏ vừa nhìn thấy cai mặt Sandy đã hét ầm hét ỹ lên rồi
_Chi vậy ?_Sandy vẫn đang đần mặt
_Đâu, con Lee Sandy đâu? _Mấy con mặt hoa ra phấn bước tới, mặt đứa nào đứa đấy cũng đanh lại…
_A…A…..A…..A…. Anh Kevin….._Đám sung quanh quay lại nhìn xong hét muỗn tốc hết cả lớp xi măng trên sân trường lên luôn (=”=)
_Tụi này bị điên cả lượt rồi à _Sandy nhăn mặt
_Mày là Sandy, Lee Sandy phải k? _1 nhỏ trong đám hỗn tạp đó bước ra hất mặt
_Phải, thì sao? _Sandy k hiểu truyện gì lắm nhưng khi nghe nhỏ kia nhắc đến tên mình mà nhìn nhỏ đó ghét quá nên mặt vênh lên k kém
_Ngon nhỉ?Mày tưởng mày lôi được anh kevin ra đây thì ăn thua à? Dù có là bồ ảnh thì teo cũng k nể đâu. Xì, nắm tay nhau nữa chứ, thân mật ghê ha? _Nhỏ khinh khỉnh nhìn Sandy
_mày tưởng tao tin mấy cái lời đồn vớ vẩn đó hả? Mà chỉ dựa hơi anh Kevin thôi _1 nhỏ khác chêm vào
_Mày bị thần kinh à? _Sandy đần mặt 1 lúc k hiểu gì rồi buông 1 câu cực kì hay …..
_Hừ, tình tứ ghê ha? Còn nắm tay nhau đấy _Nhỏ khinh khỉnh chỉ
_Tay, mày điên à? Đây là tay bạn…..A….A………..A…….A………_Sandy hét lên khi nhìn thấy cái tay mình nắm và theo cái tay đó lên là thấy cái khuôn mặt ngái ngủ của tên Kevin đang lù lù trước mặt
_Đàn bà con gái các cô lắm truyện thật đấy_Kevin gãi đầu chán nản
_Anh Kevin, anh đừng can dự vào truyện này. Anh đừng bênh nhỏ nữa _1 con lên tiếng
_Tao bênh ai truyện của mày à _Kevin trừng mắt
_A….A,…..A…..A….. sao mi lại ở đây thế hả? _Sandy giật tay mình lại, trừng mắt nhìn Kevin
_Ai biết , cô lôi tôi đi còn hét gì điếc tai quá_Kevin nhăn mặt, bịt tại vì tiếng la thất thanh của nó
_Con hầm, mày lôi tên Kevin đi đâu mà chạy nhanh vậy hả?_Kyu Min cùng tụi kia chạy tới
_Hixxx, tao nhầm….mẹ ơi…..tao cầm nhầm tay …Đáng nhẽ teo cầm tay Mika vs mày zị mà k hiểu sao lại cầm nhầm tay lôi tên hâm này đi _Sandy nói, khuôn mặt nhăn nhó muốn khóc tới nơi luôn rồi
_Măt với trả mũi thế đấy _Mika thở dài ngán ngẩm
_Này, con kia, tao đang nói truyện với mày đấy _1 con nhỏ kéo giật mạnh vai Sandy lại
“KENG” 1 thanh kiếm sượt qua mặt nhỏ nhanh, gọn khiến người ta tưởng chỉ là cơn gió thoáng qua nhưng như vậy cũng đã đủ làm cho lon tóc thô trẻ của nhỏ kia rơi lả tả xuống đất
“VỤT”
_Cẩn thận với hành động của mày đấy _Mika lạnh lùng nói, thanh kiếm mã vàng đang đề ngay trước cổ nhỏ. Chỉ cần 1 cử động nhẹ hay 1 cái đẩy nhẹ của Mika cũng đủ cắt đứt mấy mạch máu ở cổ họng nhỏ trong tích tắc
_Động vào Sandy thì k xong với tụi này đâu _Mắt Kyu Min đanh lại, giầy của cô cũng cách mặt nhỏ 1cm thôi (may hum nay Kyu Min nhà ta mặc quần chứ k diện váy xinh như mọi ngày à, k thì die…kakaa ^^~)
_Muốn gì đây? _Leo trừng mắt nhìn nhỏ cũng như nhìn suyên qua luôn mấy nhỏ khác. Không biết từ lúc nào mà Tứ Quỷ đã vây quanh 4 phía Sandy rồi
Lúc này cả sân trường lặng thinh k 1 tiếng động, chỉ còn lại tiếng gió, tiếng lá xào xạc sung quanh của buổi chiều thu……
_Hừ, tưởng gì? Mày ngon nhỉ? Chẳng qua cũng cậy cơ mấy con bạn mày và tứ quỷ thôi à _nhỏ bị Mika chãi kiếm vào ng vẫn to giọng mặc dù nhỏ đang đứng k vững à
_Phải đó, nếu k có Tứ Quỷ, k có anh Kevin giúp thì mày chẳng là cái đếch gì cả _Mấy con nhỏ ở sau được đà xôn xao theo
_Đồ lẳng lơ _ những tiếc nói, **** rủa Sandy từ phía sau kia vang lên ngày 1 rôm rả
_Được rồi, Mika, Kyu Min, Tứ Quỷ kui xuống đi _Sandy thở dài , bước lên gạt kiếm của Mika ra và gạt chân của Kyu Min xuống. Giọng nói của Sandy nhẹ tênh nhưng ẩn chứa trong đấy là 1 sự kìm nén kinh khủng
_Chị……._Leo định nói nhưng bị Sandy trừng mắt nhìn nên lại đành im lặng
_Cô tính làm gì vậy ?_Kevin nhìn Sandy
_Sandy à, truyện này k đùa được đâu, đừng làm liều. 1 mình em k thể đánh hết hơn mấy trăm đứa con gái ở đây đâu _Koon Ham lo lắng
_Này, suy nghĩ cho cẩn thận đi. Cô cũng biết là cô mà co như thế nào thì 2 người này xẽ điên lên đó _Ren chỉ tay về phía Kyu Min và Mika mặt đang đằng đằng sát khi nhìn bọn muốn đánh Sandy
_Được rồi, đây là truyện của tui, mấy người đừng ai can thiêp vào, tui tự có cách giải quyết. Tứ Quỷ, mấy đứa biết phải làm gì rồi đấy_Sandy nói, đánh mắt về phía bọn Tứ Quỷ rồi bước về trỗ bọn kia, vào giữa vòng vây của tụi nó mà chẳng hề run sợ: khuôn mặt đanh lại, ánh mắt k ai đoán đc, bước đi nhẹ nhàng nhưng đầy chắc chắn…
Hít 1 hơi thật dài, lấy lãi bĩnh tĩnh Sandy đánh mắt nhìn cả lũ con gái k biết từ đâu chui ra kia mà lắm thế nói:
_Rồi, truyện gì, mấy người nói đi
_Những gì mày làm thì mày phải rõ chứ _1 nhỏ kênh kiệu nói
_Biết chết liền _Sandy chán nản với những lời lẽ ấu trĩ buộc tội k có nguyên do của bọn nó nói
_Ha, tại mấy tụi này đây nghe tiếng Lee Sandy này ngon lắm, thích chơi nổi nên hôm nay lên đây muốn dậy bảo cô em chút thôi _1 nhỏ nhìn cũng cai dáo, khuôn mặt cũng k phải xấu nhưng ăn mặc thì sexy, khoe hàng trông cực lẳng lơ lăng loài tiến đến
_Quyến rũ anh Kevin, Anh Koon Ham, anh Ren đã đành, lần trc đánh mấy nhỏ em tao cũng bỏ quá đi. Lần này mày k biết điều con chơi nổi ở trường chứ, mày nghĩ anh Ai, anh Jinshi, anh Ukey,…. Mấy anh ấy yêu mày sao…đồ lẳng lơ, ** thõa _1 nhỏ khác chêm vào
_Gì mà “siêu quậy Sandy” chứ, chỉ là cái hư danh thôi. Đứng đầu thế giới đêm hiện h là anh Kevin_ “Ông trùm Kevin” k phải mày đâu. Mày chỉ là bồ qua tay anh ý thôi, chán rồi anh ý xẽ đá mày như đá 1 con chó ngay _nhỏ khác tiếp lời
_k hiều mày làm gì mà quyến rũ được 3 anh ấy rồi còn quyến rũ luôn anh Ai, anh Takashi, anh Ukey,Anh Jinshi, anh Han,… của tụi tao nữa chứ…. Mày đúng là con nhỏ hồ ly tinh _con nhỏ này nói như hét lên với Sandy vậy
…………
Hàng loạt các câu **** bới,sỉa sói, lăng mạ được nói thẳng vào mặt Sandy nhưng Sandy vẫn im lặng, khuôn mặt k hề có chút biểu cảm tức giận nào chứ chẳng nói đến là sợ hãi……….
Tụi nó k ai biết, k ai hiểu được lúc này thì Sandy đang nghĩ gì nữa…..
_K…..k…k xong rồi _giọng Leo bỗng run lên đầy sợ hãi
_Ai ngăn tụi kia lại đi _Mặt Key cũng tái đi thấy rõ
_Chị….chị Sandy à……_Jey mặt cắt k còn 1 giọt máu
_Thế này thì k ngăn đc mất, ai đó làm ơn ngăn chị Sandy lại đi..k ổn rồi _ Rey chăn chối nhìn Sandy, giọng nói sợ sệt
_Sao vậy ?_Kevin qua lịa, cũng khá ngạc nhiên vì 4 thằng nhóc này lại đang cực lo lắng, sơ sệt 1 cái gì đó k hình..1 điều hiếm thấy mà thực ra Kevin chưa bao h thấy ở 4 thằng nhóc này. Trước dù có đánh nhau với Kevin tới mức thân tàn ma dại, bị thương đầy mình mà ánh mắt vẫn kiên nghĩ, chết k chịu qua vậy mà h đây……
_4 đứa làm gì mà run sợ thế kia, mặt mũi sao mà trắng nhợt ra vậy ?_Koon Ham nhìn 4 thằng khó hiểu
_Mấy…mấy anh mà k làm gì thì tụi kia chết chắc rồi , xẽ k có truyện chỉ thương như trước k thôi đâu _Giọng Leo càng ngày càng run thấy rõ
_Làm gì mà ghê thế, mấy đước có nói quá lên ? _Leo nheo mắt, nhăn chán
_K lẽ….._Kevin như phát hiện ra cái gì đó, nhìn qua Sandy rồi nhìn sang Leo để xác định
_Dạ, cảm xúc bị dồn nén ghê gớm lắm ạ. Như lần cứu chị Kyu Min, nếu k phải anh kịp thời ngăn chị ấy lại em đảm bảo là tên Lin chết k toàn mạng _Leo gật đầu xác nhận, mồ hôi hột đang rịn đầy trên trán
_Mấy người nói gì tụi này k hiểu_Kyu Min chen vào
_Truyện đấy là ý gì? _Mika hỏi
_Mấy chị có hiểu khi con người ta bị áp bức, bị dồn đến đường cùng thì xẽ như thế nào k? _Leo e dè nói
_Chị Sandy cũng đã từng nói, chị ấy tuyệt đối k phải là thiên thần _jey cười, nụ cười khó nhọc
_Chị hiểu làm thế nào mà chị Sandy là 1 đứa con gái thôi mà lại có thể đứng vững được trên đỉnh núi của thế giới đêm mà k ai làm gì được k? để rồi mà tại ra cái tên “Siêu quậy Sandy” huyền thoại đó ý _Key nói
_Để làm được những việc k ai làm thì người ta xẽ có những bản năng cực kì đáng sợ chị ạ _Rey nhìn về hướng Sandy trầm ngâm
_Nghĩa là……_Kyu Min bỏ lửng câu nói
_Ác quỷ sao? _Koon Ham và Ren đồng thanh
_k phải chứ? _Kyu Min và Mika nhìn Leo để xác thực, trong lòng 2 đứa đều mong điều Koon Ham và Ren nói là k phải
Bon kia k nói gì, chỉ gật đầu cái “rụp”
_Nhưng chẳng phải có mấy cậu sao?Leo đã từng nói rằng Tứ Quỷ được tạo ra là để khống chế Sandy mà, mấy cậu làm gì đi chứ? !!!!!_Kyu Min h cũng k khỏi lo lắng, sợ hãi lay lay cánh tay Sandy
_Chị ấy đã mất bĩnh tĩnh rồi thì cả Tứ Quỷ cũng k cản lại được, k chừng xẽ giết luôn cả Tứ Quỷ đấy chứ? !!!!……_Leo nói, khuôn mặt giất rõ sự sợ hãi
_Vậy h vào cản luôn _Mika bước đi
_k được, vào bây h nhỏ ta càng nổi điên lên hơn nếu mấy con kia động vào cậu đó, tụi mình can dự vào cô ta càng cáu _Kevin giũ tay Mika lại
_Xin lỗi, nhưng chị Sandy đã ra lệnh cho tụi em k được cho chị can thiệp vào rồi_Tứ Quỷ đứng chắn trước mặt Mika với Kyu Min
_vậy h phải làm sao chứ, chẳng nhẽ lại đứng trống mắt ra thế à?Sandy là bạn của tụi mình cơ mà…..tui k muỗn thấy Sandy gặp nguy hiểm hay tự hại thân xác của mình thêm 1 lần nào nữa đâu_Mika nõi, nước mắt lăn dài tren 2 gò má nóng hổi
_Ren hứa xẽ k để Sandy bị vậy đâu. Mika bình tĩnh đi_Ren nhẹ nhàng ôm Mika vào lòng
_Được rồi, mọi người bình tĩnh đi, Mika và Kyu Min cứ yên tâm. Nếu thực sự Sandy đánh tụi nó thì tui xẽ vào _Kevin hướng mắt ra phía Sandy vẫn đang đứng im đó
_Thật Kevin làm được chứ?_Kyu Min dụi dụi mắt
_Dù Sandy có là như thế thì xét về mọi mặt tui vẫn hơn Sandy 1 bậc mà, Cứ tin tui đi _Kevin cười, nhưng nụ cười đó dường như ẩn chứa 1 cái gì đó cho sự đợi chờ
_vậy sao h Kevin k vào can Sandy luôn đi chứ? Soa phải chờ Sandy_Kyu Min nhìn Kevin, đôi mắt vẫn còn dơm dớm nước mắt
_vì chưa biết chắc chắn. Để Sandy thực sự k kiểm soát được mình đã, chứ tui e h mà vào thì xẽ có máu đổ, mà lúc đấy khống chế được Sandy nhất định phải làm Sandy bị thương à_Kevin ánh mắt đăm chiếu nhìn ra xa, hướng về phía Sandy
K giãn bỗng dưng im lặng hẳn, trùng xuống, chẳng ai nói thêm câu nào chỉ tập chung quan sát nhất cử nhất động của Sandy thôi… tiếng những con nhỏ kia vẫn lao xao **** rủa Sandy 1 cách k thương tiếc…..
_Tụi bây ngậm mồm vào cho tao _Sandy quát lớn
Cả lũ đấy bỗng dưng im mặt, nụ cười dở dang trên miệng cũng tắt ngấm luôn…..
_Tụi mày muốn gì, nói lẹ đi. Đừng có ở đấy mà tự ca tụng nhau nữa _Sandy gắt lên, hất mặt ; ánh mắt đã dần mất đi sự long lanh vốn có , h chỉ còn lại 1 đôi mắt vô hồn sâu thăm thẳm khiến người ta k thể đoán biết được nó đang nghĩ cái gì trong đầu nữa…..
_Ha, đơn giản thui ý mà. Dạy cho cô em 1 trận để đời để cái mặt kia k thể vênh váo nữa _Nhỏ tóc đỏ, mắc kẻ đen xì, má bôi hồng quá mức cần thiết hất mặt nói, bẻ tay răng rắc
_Nếu được thì xin mời _Sandy nở 1 nụ cười nửa miệng, nụ cười duy nhất từ nãy tới h nhưng nụ cười này lại tanh 1 mùi máu ……..
Rồi cả lũ chúng nó lao vào đánh Sandy. Sandy nhìn bao quát tụi nó 1 lượt, cười nhạt rồi bắt đầu lách thân mình di chuyển….và chẳng mất mấy phút sau Sandy đã ra khỏi vàng vây của chúng…..tóm 1 con nhỏ tóc nhuộm vàng hoe, ăn mặc nhìn rất là ********* khi mặc 1 cái áo len mỏng tím hở vai mà ngực thì thằng đuột đi cùng với quần bó xanh tét, nhìn cực kì đồng bóng; Sandy túm tóc nhỏ giật mạnh về phía mình thụi 1 phát vào bụng k thương tiếc , đập mặt nó thẳng vào đầu gối mình…Chưa hết, mặc cho nhỏ la oai oái, máu bắt đầu thi nhau ra Sandy vẫn tiếp tục đánh nhỏ đồng thời né mấy nhỏ kia 1 cách nhanh nhẹn….Sandy đập đầu nhỏ xuống đất, chân đeo giầy cao gót thẳng chân đạp vào lưng nhỏ kêu tới “rắc” 1 tiếng đầy đau đớn, nhỏ hét lên khiến bọn kia cũng phải khiếp sợ nhưng Sandy còn tặng cho nhỏ đó 1 cái đạp làm nhỏ lăn vòng vòng mấy lần liền ra sau thì mới hướng mắt tìm 1 nhỏ khác tiếp tục…..Trên tay và cổ tay Sandy đã lấm đầy máu của con nhỏ vừa bị Sandy đánh, máu chảy nhỏ cả xuống sàn bê tông lạnh ngắt báo hiệu 1 biển máu chuẩn bị sảy ra….Ánh mắt Sandy dại đi, người ta dường như thấy 1 màu đỏ đục trong ánh mắt vô hồn kia….màu đỏ của địa ngục………
Mọi truyện bắt đầu k ổn khi nhỏ bị Sandy đánh cho k thể ừ hứ hay nhục nhích gì được luôn, khuôn mặt thì h chỉ còn loang lổ 1 màu máu đỏ thẫm….Kevin thấy vậy nên định cùng Koon Ham và Ren lên để chặn gần 600 trăm đứa con gái kia lại với Sandy….Nhưng tất cả chưa kịp sảy ra theo đúng tính toán như vậy thì bất chợt 1 tiếng gầm vang lên rơn người, lạnh sống lưng tất cả khiến cho mọi hành động của tụi kia đều dừng lại….1 tiếng gầm mang đầy sự chết chóc……
“GRAO…O…OOOO………………….”
1 bóng đen to lớn lướt qua, chỉ cần 1 bước nhún chân của nó đã giúp nó đưa cả thân mình nhảy qua hàng rào của đám con gái vây quanh Sandy kia 1 cách dễ dàng và đáp xuống ngay phía trước Sandy và cất tiếng gầm lên 1 lần nữa….
“GRAO…………..OOOOO……..”
“Á…A…….Á…….A………..AAAAAA..”
Lũ con gái đấy chết sững người, sợ tới nỗi k thể chạy được, hồn vía bay tứ tung; còn bọn bên ngoài thì chạy toán loạn, sô đẩy nhau mà chạy như kiểu có sóng thần đang tới vậy…nhưng có lẽ thứ này có phần nào đó còn khủng khiếp hơn cả sóng thần à….
Đúng vậy, chắn ngay trước mặt Sandy là 1 con bạch hổ….1 chú hổ to gấp đôi người bình thường với bộ lông mày trắng muốt mượt mà và những vằn đen đầy oai phong, giữ tợn đang dơ nanh múa vuốt đe dọa những đứa con gái đang có ý định đánh Sandy kia. CHú mèo Wild k hiểu sao lại đứng trên lưng bạch hổ từ lúc nào h lại nhảy phốc lên vai Sandy, dụi dụi cái đầu nhỏ màu đen vào mặt Sandy lúc này đang chết sững, ánh mắt vô hồn đã có nét rung động xao xuyến nhìn bạch hổ đang đi vòng quanh Sandy, cái đuôi dài phe phẩy quấn cong quanh người Sandy như muốn bảo vệ cho nó vậy…..
Chú bạch hổ kia khi đã cảm thấy mọi thứ đã an toàn với người đằng sau mình, thấy k ai dám de dọa nữa thì mới thu nanh , thu vuốt lại dụi dụi đầu vào chân Sandy, cái lưỡi to màu hồng liếm liếm nhè nhẹ lên bàn tay đang buông thõng ,lạnh toát và vương máu kia 1 cách đầy âu yếm….Dường như đấy là 1 cách thể hiện tình yêu thương , niềm nhứ nhung ,lo lắng mà con bạch hổ thể hiện với Sandy….1 tình cảm rất đặc biệt, kì lạ của 1 loài động vật……
_Chị Sandy _SanSan từ ngoài cổng chạy lại, khuôn mặt rạng ngời đầy tươi tắn chạy vào.SanSan hôm nay điệu hơn mọi ngày chứ k còn quần jean và áo phông nữa: cô bé bận 1 chiếc váy lệch vai có cài 1 bông hoa hồng bằng lụa màu trắng to, chiếc váy vẫn theo phong cách đơn giản chứ k có họa tiết hoa văn gì quá rườm rà ngoại trừ bông hoa điểm trước vai; váy ôm lấy khuôn hình mảnh mai của SanSan từ ngực cho tới hông ,dài tời ngang đùi và hơi sẻ ở 2 bên trông rất đep,sang trọng và quý phái đúng chất 1 tiểu thư đài các luôn
Sandy lúc này vẫn bất động,SanSan biết cô chị mình làm sao nên đành chạy lại, chạy qua trỗ Kevin SanSan cúi chào mọi người và k quên mỉm cười hiền với 1 ai đấy rồi chạy tới bên Sandy kéo tay, lay lay Sandy để nó trở về hiện tại chứ k lơ lửng trên mây với các kí ức mãi nữa. SanSan thì thầm cái gì đấy vào tai Sandy rồi lại cười thật tươi kéo tay cô chị mình quay qua khí cổng rồi chỉ tay về phía cổng nới có 1 người thanh niên mặc 1 bộ vest trắng, mái tóc màu nâu hơi dài , khuôn mặt thanh tú đang đứng tựa người vào chiếc xe mui trần màu trắng mỉm cười…..
Cái khuôn mặt đó,khuôn mặt mà Sandy k bao h quên, cái khuôn mặt mà Sandy vãn luôn mong ngóng, nhớ nhung gần 4 năm trời đang đang hiện hữu trước mặt cô, chẳng đổi khác 1 chút nào….Vẫn là cái dáng người cao dong dỏng đấy,vẫn là cái phong thái hết sức kiên nghĩ nhưng đầy lãng tử đấy đã giết chết con tim bao nhiêu cô gái, vẫn nụ cười nhẹ nhưng chứa đựng đầy ẩn ý đấy,….k hề thay đồi, vẫn vậy…..Khiến cho trái tim nhỏ bé của Lee Sandy rung động và cái tính cách ngỗ ngược, ngông cuồng của nó hoàn toàn bị con người này đàn áp, lép vế hoàn toàn…..H đây, Sandy, nó chết sững khi nhìn thấy con người này toàn bộ sao 4 năm xa cách, nó như k tin vào mắt mình nữa……
Ngước lên thấy nó đang đứng bất động,ánh mắt nhìn anh chằm chằm, anh khẽ mỉm cười nhẹ, dỏa bước chân tiến tới trỗ nó đứng …..Từng bước chân của người đấy là từng giọt nước mắt trong veo,nóng hổi của nó lăn đều trên hai gò xinh xinh kia và ánh mắt vô hồn mới mấy phút trước của nó đang dần trở lại có hồn hơn, long lanh hơn những nó cũng chứa ẩn 1 nỗi niềm k thể tả được……vui có, hạnh phúc đó, buồn có, đau sót có,…..nhưng có lẽ cía niềm vui sướng đang dần dần lấn áp con tim nhỏ bé kai của nó mất rồi….
Anh dừng lại, cách nó 1 đoạn ngắn thôi, ngắm nhìn nó kĩ hơn như muốn xem sau 4 năm xa nha, 4 năm k có anh nó có thay đổi gì k rồi anh lại nở nụ cười dịu dàng _Nụ cười mà anh vẫn luôn dành cho chỉ riêng 1 mình nó trong suốt bao năm trước, dang rộng cánh tay to khỏe và chắc chắn ra, anh nói:
_này, em đón anh sau 4 năm như vậy hả?
_Em….._Sandy miệng lắp bắp, nước mắt k ngừng tuôn rơi
_Đừng nói gì cả, lại đây bên anh nào _Anh cười hiền nhìn khuôn mặt ngốc của Sandy
Đứng từ trỗ nó, bật chân 1 cái nó nhảy lên và ôm chầm lấy anh, anh đỡ nó ôm siết vào lòng, cười, xoa xoa mái tóc bồng mềnh mượt xoăn xoăm của nó, anh khẽ nói khi nó ôm chặt lấy anh khóc ầm ỹ trên bờ vai vững trãi kia 1 cách ngòn lành:
_Anh đã về rồi đây, Sandy ngoan, đừng khóc nữa
_Em ghét anh ………_Sandy vãn nức nở
_Ghét anh hả?Vậy anh đi nhé _Anh cười,xoa nhẹ đôi vai đang run lên của Sandy
_Hixxxx,k…em ghét anh….ghét lắm ý….ghét nhưng em đã nhớ anh nhiều lắm_Sandy siết chặt vòng tay k để cho người con trai trước mặt nó biến mất, 1 lần nữa
_Anh xin lỗi _giọng anh trầm lại, đượm buồn và có chút gì đó sót xa
Sandy và người đấy cứ đứng om nhau giữa sân trường, trước hàng nghìn con mắt của lũ sinh viên cũng như mấy nhỏ lúc nãy tới đánh Sandy nhưng k ai giám tiến lại gần Sandy vì con bạch hổ đang quấn quanh 2 người vẫn chừng mắt nhìn mấy nhỏ đó đầy cảnh giác và cũng vì người con trai kia tuy cười và nói truyện với Sandy rất hiền nhưng ánh mắt đôi lúc liếc qua tụi nó và từ ánh mắt đó tỏa ra 1 hàn khí rất đáng sợ, khiến bất cứ ai nhìn anh cũng đều phải trùm chân run sợ; chú mèo Wild bé nhỏ đã nhảy từ vai Sandy qua vai người đó dứng rất nghiệm nhiên…….
Bọn Kyu Min và Mika sau khi sock 1 lúc thì cũng đã lấy lại được tinh thần thì cũng có tiếng mở lời để phá tan k khí im lặng sung quanh tụi nó..
_Thằng ngốc _Kevin buột miệng buông ra 1 câu, ánh mắt vẫn đăm chiêu nhìn về phía cặp đôi đang ôm nhau thắm thiết kia, mỗi khẽ nhếch lên tại ra 1 nụ cười
_Ý gì vậy ?_Mika quay lại hỏi
_Ôi! Anh ấy đẹp trai thật đó, lãng tử quá _Kyu Min nhìn k chớp mắt
_Nhìn người này quen quá,thấy đâu rồi ý _Mika nhăn mặt, bốp chán cố nhớ ra
_Sao tui cũng thấy quen quen nhỉ?_Ren trầm ngâm nghĩ
_Người này tui chưa gặp.Kevin, người đó là ai vậy? Mi biết phải k? _Koon Ham vỗ vai Kevin
_Um… _Kevin âm ừ, mắt vẫn k dời 1 người kia. Nhưng lạ 1 điều là Kevin nhìn đôi này bằng 1 ánh mắt cực hiền, trừu mếm lắm chứ k phải là nhìn 1 kẻ thù…
_Nè, đang hỏi cậu đó! Um cái gì? _Koon Ham nhăn mặt
_Tới rồi _Kevin quay lại cười
Lúc đó,sau 1 hồi lâm li bi đát thì Sandy cũng dứt ra khỏi người của anh và cả 2 cùng bước tới trỗ lũ bạn của Sandy. Tay Sandy nắm chặt lấy bàn tay to lớn của anh, khuôn mặt đã tươi tắn chở lại, đôi mắt long lanh thấy rõ nó đã đong đầy niềm hạnh phúc, vui sướng vô bờ trong đó…….
“CHỦ NHÂN”
Key, Jey, Rey, Leo 1 chân khuỵu xuống đất, tay trống xuống đất hành lễ cúi cháo anh
_Mấy đứa, lâu quá k gặp chắc mấy đứa phải vất vả vì Sandy nhiều, cảm ơn mấy đứa đã chăm sóc cho Sandy nhé _Anh xoa đầu và cười với Leo
_Hixxx….anh _Leo ôm chầm lấy anh
_Em nhớ anh chết luôn mất _Rey nhảy vào ôm cổ anh
_quá đáng quá, bot tụi em đi mất dnagj 4 năm trời luôn à _Jey cũng nhảy vào ôm anh
_Anh ơi……_Key khóc dòng, cái giọng nhè nheo cũng nhảy vào bon chen ôm cứng anh
Thế là 4 thằng nhóc lao vào ôm chầm lấy anh, có lẽ đây hình như là hành động quá quen thuộc với anh và anh có thể lường trước được hay áo ấy mà anh chỉ nhìn 4 thằng nhóc to xác,cao lớn bằng anh mà cười , xoa đầu 4 thằng nhỏ đang khóc sướt mướt +Ăn vạ nhiệt tình này…..
“ BỐP………BỐP….BỐP……….BỐP”
_Tụi…tụi bây biến mau,ai cho ôm anh ý zị hả? BIẾN _Sandy đập cho mỗi thằng 1 cái đau điếng, 2 tay ôm cứng tay anh
_Chị ki bo thế? _4 thằng hét lên
_Kệ tao, tụi bây liệu cái thần hồn _Sandy lườm
Rồi tứ quỷ và Sandy đứng cái lộn nhau luôn. Bình thường thì Tứ Quỷ nhà ta có cho tiền cũng k giám cãi Sandy đến nửa lời vậy mà h thì…….chậc, chậc….. chắc tại 1 người nào đó rồi…….
_Được rồi, mấy đứa đừng quậy nữa _Anh cười
_Dạ _Nghe anh nói vậy thì cả Tứ Quỷ và Sandy răm rắp nghe theo, k giám cãi nhau câu nào nữa luôn
_A! NHỚ RỒI…..Đúng thật……Anh, anh là Lee Ryan đúng k? Học sinh siêu giỏi của K.W và Nagai 1. Hội trưởng hội học sinh của K.W tài giỏi nhất trong lịch sử hội học sinh khi mà mới 15t đã nhảy cóc vào K.W với điểm số tuyệt đối, k lâu sau đã leo lên chức hội trưởng hội học sinh nắm giữ quyền hành , thao lược ngang bằng hiệu trưởng luôn. Học song song 2 trường K.W và Nagai 1 cùng 1 lúc, là hội trưởng hội học sinh 2 trường luôn nhưng thành tích các môn đều toàn diện. 16t đã nhận được học bổng du học Mỹ do chính trường đào tại thần đồng của Mỹ mời nhưng đã khước từ và học liền 4 năm tại K.W và Nagai1 vì trường giữ lại k cho nhảy cóc tốt nghiệp. K những vậy, đứng đầu danh sách siêu giỏi cũng là Lee Ryan, đứng đầu danh sách học sinh siêu quậy cũng là Lee Ryan, nhưng tuyệt nhiên thầy cô k thể bắt bẻ hay có bất cứ 1 ai có thể bắt bẻ để lật đổ chức hội trưởng hội học sinh của anh được.Người thông thao tất cả võ thuật từ kiếm đọa tới võ đạo, 1 mình có thể chấp hơn 200 thằng lần lượt mà chẳng vấn đề già… là 1 người mà k đã muốn đi thì k ai giữ được, k ai nắm bắt được, k thể thu phục được….1 thiên tài mới chỉ 18t mà đã tự tạo dựng cho mình hẳn 1 công ty riêng, cũng đồng thời là ông trùm trong thế giới ngầm _Mika reo lên rồi 1 mình thao thao bất tuyệt, nói 1 lèo về tiểu sử của mình 1 cách trôi chảy
_Này, Mika sao biết rõ vậy? _Sandy đần mặt nhìn nhỏ bạn. Nhỏ này còn biết rõ về thành tích của anh nó tại K.W có khi còn rõ hơn nó à
_Tại….._Mika đỏ mặt, ấp úng
_1 chủ tịch hội học sinh huyền thoại, được lưu danh mãi mãi, luôn là 1 tấm gương mà bất cứ hội trưởng hội học sinh nào cũng muốn hướng tới thì với Mika_hội trưởng hội học sinh hiện tại có gì mà k rõ. Mika cũng là 1 fan hâm hộ của anh Lee Ryan đó _Ren nói, chỉ tay về phía Mika
_hô, k ngờ à nhe_Sandy nghe xong cười toe toét, nhìn Mika đầy ẩn ý
_Vậy Sandy, em với anh Lee Ryan có quan hệ gì vậy ? Chắc chắn k phải là bạn bè bình thường rồi phải k? _Koon Ham hỏi, mắt nhìn Ryan. Tên này hơi gen vì Kyu Min khen Ryan đẹp trai hơn mình đó ( =”= khi yêu người ta thường bị tình yêu nó làm cho mù quáng vậy đấy ạ )
_À! Là….._Sandy chưa nói hết thì Kyu Min đã xen vô chặn họng
_Là bạn trai hả? K ngờ à nha, thảo nào Sandy sống chết k chịu ai trong 10 ng kia dù họ tỏ tình đặc biệt và lãng mạn giữ vậy à? Nhìn Sandy với anh Ryan đẹp đôi thật đó, đúng là 1 cặp đôi trai tài gái sắc à _Kyu Min mắt long lanh nhìn Ryan đầy cảm động
_ha, biết ngay mà _Leo lắc đầu, phá lên cười. Bọn Tứ Quỷ cũng nhìn nhau rồi cười phá lên
_Bộ k phải sao?_Kyu Min nhìn Leo khó hiểu
_Um, tui cũng nghĩ Sandy với Ryan là 1 cặp à _Ren đồng tình với Kyu Min
_Tui cũng vậy _Mika nói, nhìn 2 người họ tay trong tay thắm thiết thế kia cơ mà. Mika chơi với Sandy chưa phải là quá lâu nhưng cũng đủ lâu để nhìn thấy rằng từ trước tới nay Sandy chưa bám 1 người con trai nào như anh Ryan thế kia cả…..
_Xì, đúng thế nào được mà đúng. K phải? _Sandy cốc nhẹ đầu Kyu Min
_Hì, 10 người chồng của chị Sandy k ai có thể làm chồng của Sandy được dù đã bám mấy năm rồi cũng vì anh Ryan đó. Cái điều kiện ma quỷ mà anh Ai đã nhắc tới, ai làm được mới được làm chồng Sandy chính là : “Thắng được anh Lee Ryan về mọi mặt” _Leo giải thích
_Dù vậy, k thể k thừa nhận rằng tình cảm của 2 người này luôn khiến cho người ta nhìn thấy chẳng khác gì là 2 người đang yêu nhau cả _Jey lắc đầu
_2 người này cứ phải gọi là như hình với bóng luôn, mà nhất là khi chị Sandy cái gì cũng anh Ryan.Từ bé tới h 2 người này vẫn ngủ cùng nhau, quần áo của chị Sandy cũng do 1 tay anh Ryan chọn lựa kỹ, chăm sóc chị Sandy ăn uống cũng là do anh Ryan chọn từng móm 1,…và nhất là người duy nhất khống chế được chị Sandy cũng chỉ có mình anh Ryan thôi. Cứ y như vợ chồng ý_Rey thở dài kể lại
_Tuy sau này anh Ryan rút khỏi thê giới ngầm, nhưng người được đồn đứng sau “siêu quậy Sandy” chính là anh Ryan đấy ạ _Key cười tươi giải thích thêm
_vậy…..2 người này k lẽ là……._Kyu Min miệng lắp bắp, tay chỉ cả 2
_Anh em ruột đó _Ryan cười tươi, xoa đầu Kyu Min
_HẢ???????……. _Koon Ham, Ren, Mika sock luôn, nhưng có lẽ hôm nay pé Kyu Min nàh ta sock nhất, mồm Kyu Min há ta tới muốn rớt quai hàm luôn mà
_ủa? 2 người này nhìn giống nhau mà, tính tình thì y hệt như từ 1 khuôn đúc ra luôn mà, em tưởng mấy anh chị nhìn cái là biết chứ? _SanSan cười tươi
_Ừ, phải? Sandy giống anh còn nhiều hơn là Sandy giống SanSan đó _Ryan cười
_Nhìn 2 người hội ngộ tình cảm như thế kia thì làm sao mà nghĩ là anh em được chứ? H ngẫm lại đúng là 3 anh em mấy người giống nhau thật đấy _Ren nhìn cả 3 đứng gần nhau rồi gật gù (tên này nhiều khi cứ y như ông cụ non ý ==.)
_Thôi, h cho anh mượn Sandy tý nhé, Leo đưa SanSan tý về nhé. Còn mấy đứa có gì hẹn tất cả lần nào đó tới bar chơi nha, anh bao cả lũ. OK _Ryan vỗ vai Kevin rồi bước đi kéo theo Sandy đi mất dạng luon
Khi Sandy đã lên xe Ryan đi khuất rồi thì cái đám đông đấy cũng giải tán, nhưng có 1 điều đảm bảo rằng các vị tiểu thư ăn chơi kia 1 khi đã động vào Lee Sandy thì tuyệt nhiên những ngày sau đó xẽ k còn 1 cuộc sống yên ổn nữa…..còn lại tụi nó vẫn còn chút ngỡ ngàng mà bần thần đứng đó
_Người này có sức ảnh hưởng tới Sandy lớn thật đấy_Kyu Min trầm ngâm
_Chị Sandy k yêu ai cũng vì anh ấy đấy. Khi anh ấy xuất hiện thì lập tức tất cả những cái đuôi khác xẽ bị đánh bại…um có lẽ cũng vì anh ý k muốn giao chị Sandy cho ai cả à. Dù nhìn thấy nào cũng thấy anh ấy rất chiều, rất buông thả chị Sandy nhưng thực chất lại là người bảo vệ chị ấy cực kinh luôn đấy ạ _Leo cười, nụ cười nhẹ nhàng. Có lẽ h Leo có thể yên tâm rồi, vì anh Ryan đã xuất hiện
_Đây là chồng chưa cưới của chị Kevin sao? _Mika nhìn Kevin k khỏi ngạc nhiên khi nhớ lại lần nói truyện lần trước ở nhà Sandy
_Um… _Kevin gật đầu
_Có thể làm anh Ryan yêu tới vậy thì chị ấy chắc phải là 1 người đặc biệt lắm nhỉ _Mika cười hiền
_k, chị ấy ngốc lắm, như trẻ con vậy. Chị ấy hơn anh Ryan có lẽ ở trỗ chính là 1 bộ óc thiên tài, thông minh hơn cả anh ý khi 15t đã thông thạo 10 thứ tiếng khác nhau rồi…..và….và chị ấy có thể nhìn thấu cả tâm can của tên Ryan đó, làm hắn phải lúng túng nhỉ? Chắc vậy đó _Kevin bước đi về phía cồng trường
_Hả????…………
_um, 1 thiên tài nhưng bạc mệnh……Hì, thui tui về đây, trỗ này giao cho mấy người nhé, Bye _Kevin quay lại nhìn cả lũ mỉm cười rồi lên moto phóng đi mất để lại những ánh mắt vẫn còn chưa hết ngạc nhiên, bồi hồi xen lẫn thương cảm, đau xót cho người con gái đó……………..

GIỚI THIỆU NHÂN VẬT:
1.TRƯƠNG MỸ THANH THANH (Chan SanSan)

Tuổi: 19t
_Ngoại hình: Giống y hệt chị gái song sinh của mình_Lee Sandy, nhưng khuôn mặt có chút hiền lành hơn chứ k tinh nghịch,bụi bặm như chị mình. Tóc dài, đen, mắt to tròn xoe cực kì ngây thơ. Là điển hình của 1 bậc tiểu thư cành vàng lá ngọc, được sống trong nhưng lụa.Nếu chị gái nổi bật với vẻ đẹp cá tính, phá cách thì cô em Thanh Thanh này nổi bật với vẻ đẹp sang trọng, quý tộc
_Tính cách: hiền lành, nhẹ nhàng, cam chịu nhưng cũng là 1 người biết suy nghĩ, biết hy sinh
_Độ quây: bằng không. Không biết 1 chút võ thuật nào vì từ bé cơ thể k tốt nên k được học và cũng là vì 1 số lý do khác nữa nên trong người k mang tuyệt học như cô chị.Người ngoài cũng k hề biết sự hiện diện của cô em, chỉ biết tới 1 Lee Sandy thôi,chính vì vậy nên Thanh Thanh được chị mình bảo bọc rất kĩ vì cô bé mang khuôn mặt của chị mình mà Sandy lại rất lắm kẻ thù nên Sandy luôn coi em gái là 1 viên kim cương cần được bảo vệ 24/24.Là 1 cô em gái hết mực yêu quý và nghe lời chị gái mình.

2.Trương Hàn Anh Thắng (Lee Ryan)

Tuổi:23t
_Ngoại hình: Cao 1m85,dáng người chuẩn k cần chỉnh, da trắng, mắt xanh, tóc nâu hạt dẻ để hơi dài cực lãng tử. Quần áo của anh ngoài màu trắng or kem thì k có màu gì khác, lúc nào cũng bận đồ trắng. Anh sở hữu 1 nụ cười hiền nhưng thực chất nụ cười đó lại mang rất nhiều ý nghĩa khác nhau đấy. Ánh mắt có thể rất lạnh lùng và tỏa ra hàn khí cực mạnh nhưng tuyệt nhiên khi nhìn Sandy thì ánh mắt đo lại cực kì hiền hậu, trừu mếm và chàn đầy yêu thương. Anh theo phong cách lịch sự , chính chắn hơi lãng tử
_Tính cách: là 1 người cực kì chín chắn, thông minh, bĩnh tĩnh khác hẳn cô em Sandy bồng bột, nóng nảy; là 1 người mà chỉ cần mở lời thì lời nói đó có trọng lượng cực kì lớn nhưng k nói thì lại cang nguy hiểm hơn. Túm lại là 1 người k ai có thể đoán được trừ 1 người thôi
_Độ quậy: là 1 người k thích nhúng tay vào rắc rồi nhưng 1 khi đã làm thì nhất định chỉ có thắng tuyệt đối chứ k bao h có tương đối. Người đứng sau giúp “Siêu quậy Sandy” đứng vững hơn cũng chính là anh. Võ công thì khỏi phải nói, thông thao tất cả từ liếm đạo tới võ đạo, cái gì cũng có thể dùng được chỉ cần nhìn qua 1 lần. Khả năng của anh thì k thể nói hết, cứ đọc truyện xẽ rõ

$pageOut $pageIn

Chap 17 : Sandy mà ra tay thì gạo say ra cám, cóc biến thành nòng nọc….

Những ngày tiếp theo sau đấy đã có truyện động trời sảy ra; đó chính là hội trưởng hội học sinh thiền tai_Huyền thoại của mấy năm về trước đã về trường và hiện lại đang học ban 2, nhóm 1, cấp KING của trường K.W ,khiến cho tụi con gái trong trường cứ phải gọi là phát điên,thất điên bát đảo vì cái lớp ban 2 này càng ngày càng toàn nhân tài, chính xác là thiên tài cực đẹp trai lại cứ ùn ùn hội tụ ở đây….
Mọi truyện dường như bây h mới thực sự là bắt đầu, câu truyện của chúng ta h mới thực sự bước vào 1 sự khởi đầu cho cái gọi là Tình Yêu – Thù Hận – Âm mưu……
_Sandy, k được uống nước có ga vào buổi sáng_Ryan lấy lon coca ở trên tay Sandy
_Ớ, trả lại cho em hai _Sandy với cái lon Coca bị Ryan dơ lên cao
_Uống nước có ga vào buổi sáng k tốt cho sức khỏe, anh nói bao nhiêu lần rồi hả? _Ryan nhăn mặt
_Có sao đâu, em uống hoài à. Trả lại em đây _Sandy vẫn cố nhảy lên với lon Coca của mình
_Uống hết hộp sữa này đi rồi anh trả cho _Ryan đặt 1 hộp sữa tươi lên đầu Sandy
_K _Sandy hét lên, phản kháng cực mạnh (Haixx, nhỏ này căm thù sữa đến tận sương tủy ạ)
_Được, vậy Leo vứt hộ anh cái lon Coca này đi với_Ryan đưa lon Coca cho Leo
_Leo, đưa đây _Sandy trừng mắt nhìn Leo
_Hixx….2 người _Leo nhăn mặt nhăn mũi khổ sở nhìn 2 người
_Haizzz…được rồi, này, uống Coca đi nha. …Cấm túc 1 tuần k đi bar _Ryan đưa lon CoCa cho Sandy mỉm cười 1 nụ cười cực kì hiền của ác quỷ
_Thôi, thôi… em uống vậy, em uống …đưa sãu đây _Sandy kéo tay Ryan đang chuẩn bị bước đi
_Hì, thế mới là em gái ngoan của anh chứ? _Ryan xoa đầu cô em gái mặt mũi đang méo mó trông đến khổ
_Ghét anh _Sandy nhăn mặt, nhắm mắt cố nuốt hộp sữa
Mika, Kyu Min,Ren, Koon Ham chết sững luôn khi chứng kiến anh em nhà này cãi nhau. Cả lũ thật k ngờ cô bé Lee Sandy này k bao h chịu thua, k bao h chịu làm những gì mình k thích thế mà h đây lại chịu nhún nhường con người trước mặt mà uống cái thứ mà nó ghét nhất….
Nhớ lại lần trước nó vào tên Kevin cũng vì cái truyện hay ăn uống linh tinh này mà Kevin phải chịu trận của nó vì can tội là hắn giám uống nước Coca của nó…..Trả là như thế này (==.): Khi đi tập bóng về, khát quá lại thấy cái lon Coca bị vất trỏng chơ trên bàn nên hắn cầm uống 1 lèo luôn thì đúng lúc đấy bạn Sandy yêu quý nhà ta về và thấy toàn bộ sự việc nên đập hắn 1 trận tơi bời hoa lá luôn …..nên để Sandy k ăn vạ,bám hắn đi khắp nơi đòi lon Coca mà sáng hôm sau hắn phải vác nguyên 1 thùng coca đến trả nó….chậc =~=
_ớ, Kevin đâu rồi? Hôm nay k đi học sao? _Ryan nhìn xung quanh lớp rồi quay qua hỏi Koon Ham và Ren
Koon Ham và Ren đều lắc đầu k biết
“Rầm”
Tiếng đẩy cửa rất mạnh của ai đó khiến mọi người phải giật mình quay lại nhìn..cư tưởng rằng lại có ai đó muốn quậy nhưng khi quay lại chỉ thấy có 1 bạn nữa ôm mặt chạy vào khóc tức tưởi chẳng rõ là nguyên nhân gì nữa… mấy bạn nữ quanh đó cũng xúm xít lại hết cả
_Bạn đó bị sao vậy ? _Sandy cũng tụi Kyu Min và Mika bước tới
_Um…bạn ấy bị lừa nên…._1 cô bé nom mặt cũng hiền hiền e dè nói
_Lừa á? Ai lừa vậy?_Kyu Min chen vào
_Bạn có thể kể rõ cho tụi mình nghe truyện gì được k? _Mika cười hiền, vỗ nhẹ vào vai cô bạn đang khóc
_Lớp….lớp trưởng…hixxxx….._Cô bạn đó ngước lên nhìn Mika, giọng nghen ngào vừa khóc vừa nói 1 cách khó nhọc
_Nè, là con gái thì được quyền khóc đo nhưng cũng k đồng nghĩa với việc yếu đuối đâu nhé. Khóc nhè xấu lắm đó. Nìn đi, hãy kể tụi này nghe coi xem giúp được gì cho bạn k? _Sandy quyệt 2 hàng nước mắt của cô bạn đó
_Um…. _Cô bạn nghe Sandy nói vậy cũng bắt đầu nín lại, khẽ gật đầu hiểu ý Sandy
_Bình tĩnh lại rồi chứ? _Sandy cười tinh nghịch
_Um, cám ơn bạn nhé _Cô bạn cười nhẹ, nụ cười vẫn mang 1 chút buồn đau
_Kekee, k có gì. Tụi mình là bạn bè cùng lớp mà.H bọn kể cho Sandy nghe xem ai ăn híp bạn đi, ai khiến 1 cô bé xinh đẹp vậy phải rơi nước mắt như thế này vây? Tui xẽ k tha cho kẻ đó đâu _Sandy cười hiền, lời nói pha chút đe dọa
_Um, cậu ấy cũng học ban 2 nhưng ở nhóm 3. Tớ với cậu ấy vô tình gặp nhau ở thư viện khi người ấy đang ngủ. Lúc đầu chỉ là bạn bè bình thường thôi rồi cậu ấy ngỏ ý muốn làm bạn trai mình, mình đồng ý và cả 2 yêu nhau. Tớ yêu cậu ấy thật, yêu rất nhiều nên tớ k tin những gì bạn bè tớ nói về cậu ấy….nhưng….nhưng h tớ mới thực sự tin, mới thấy thấm thía lời bạn bè mình nói…Con người ấy….cậu ta lợi dụng mình, yêu tớ….yêu tớ tất cả chỉ vì tiền của tớ mà thôi….huhuhuhu……_Cô bạn càng kể những giọt nước mắt lại tiếp tục lăn dài, tiếng nói ngày càng đứt quãng hơn
_Hiểu rồi, tên đó là 1 thằng tồi tệ, ********. Hắn k đáng để cậu khóc lóc như vậy đâu. Nên nhớ nhá, giọt nước mắt của con gái đáng quý lắm, đừng rơi vì hắn _Sandy ôm lấy bờ vai run run của cô bạn, nhẹ nhàng xoa vai giúp cô bạn bình tĩnh lại. Nói thì nói vậy chứ Sandy cũng đang tức giận lắm, nó là nó chúa ghét những loại con trai ******** đi lừa tình cảm của những cô gái ngây thơ yếu ớt như vậy….
_Bạn…bạn định làm gì vậy?_C ô bạn ngẩng mặt lên hỏi, hai mắt đỏ hoe
_Hì, yên tâm đi tui k giết tên đó đâu, chỉ chừng trị và răn đe hắn 1 chút về tội hắn làm cô bạn xinh đẹp như vậy phải rơi lệ thôi. _Sandy xoa đầu trấn an cô bạn
_Um…._Cô bạn khẽ gật đầu
_À! Phải rồi, hắn tên là gì vậy? Tên lừa bạn đó ! _Sandy hỏi
_Hả? À à….là Died Kyo _Cô bạn trả lời
_Um, thanks bạn nhiều. Mình nghĩ bạn nên về nhà nghỉ ngời đi _Sandy gật đầu, đưa cô bạn 1 cái khăng tay rồi bước đi
Về tới bàn mình, Sandy vắt vẻo chân lên bàn, nở nụ cưởi nửa miệng đầy ẩn ý xen lẫn thích thú nhìn Tứ Quỷ nói:
_Key, Jey, Rey, Leo. 4 đứa điều tra mọi thông tin giùm chị về tên Died Ryo này nhé. Có trò để chơi rồi đây
_Sandy, lại tính quậy gì hả? _Mika hỏi khi nhìn mặt cô bạn Sandy của mình cự kì gian tà, khó hiểu
_Kekee,lâu lắm rồi k quậy ra trò. Vui ghê _Sandy cười tinh quái
_Vậy có ổn k? _Kyu Min lo lắng (vận lo lắng vì sợ Sandy như lần trước bị úm đánh rồi k làm chủ được bản thân mình )
_Hì, 2 đứa yên tâm đi, anh cũng giúp con nhóc này mà, Tên Kyo này đáng để cho 1 bài học lắm _Ryan cười, ánh mắt cũng ánh lên những tia hào hứng
_Phải phải, vụ này phải nhờ anh hai tý chút à nha _Sandy cười đầy thích thú vỗ vai ông anh mình
* * * * * * * * * *
30’ SAU:
_Chị hai, Anh Ryan xong rồi ạ _Leo cũng 3 tên kia đi vào
_Nói đi _Sandy ném lon Coca chúng thùng rác khi nó chỉ còn cái vỏ rỗng
_Died Kyo học ban 3, cấp Bishop. Gia đình hắn cũng thuộc dạng khá giả, bố là tổng giám đốc công ty bánh kẹo cũng có tiếng tắm, mẹ hắn thì chỉ là nội trợ trong gia đình thôi ạ . Hắn có thành tích khá cao về tán gái,và lừa tình những đứa con gái ngây thơ, những tiểu thư non dại ạ. Hắn thường hay đi bar, bar mà hắn hay lui tới chinh là bar lớn nhất ở Tokyo do anh Kevin làm chủ để lấy tiền mình lừa được của mấy nhỏ kia chơi gái. Ngoài ra theo như thông tin được biết thì hắn hình như còn buôn bán gái, thuốc phiện, heroin nữa. Hết ạ _Rey cầm 1 tờ giấy đọc 1 lèo
_Hô, thành tích cũng ấn tượng nhỉ_Sandy nở nụ cười nửa miệng quen thuộc, k quên liếc nhìn người còn tiếng tăm hơn tên Kyo này làm người đó thấy lạnh sống lưng (đố biết ai ==.)
_Em nghĩ ra cách rồi phải k? _Ryan xoa đầu cô em gái
_Dạ, cứ cách cụ mà sài thui ạ, cũ mà những con gà vẫn cứ đam đầu vào chết mới khổ à. Lần này phải nhờ Mika và Kyu Min tý chút nhớ_Sandy cười đầy ẩn ý
_Hả? _Kyu Min đần mặt
_Gì vậy ?_Mika có linh cảm k lành
_Này, k được làm gì Mika đâu nhé _Ren nhăn mặt
_Sùi ui, ai làm zề đâu. Ta đảm bảo an toàn mà .Lại đây đi _Sandy vẫy vẫy tay gọi cả lũ lại
_Gì vậy? Nói đi, tò mò quá à _Kyu Min nhăn mặt
_Là như thế này….._Sandy nói nhỏ, cả lũ dẩu tai lên nghe nuốt từng lời 1
Kê hoạch diễn ra gặp phải khá nhiều khó khắn ban đầu vì liên quan tới Kyu Min thì Koon Ham nhất quyết k cho vì sợ Kyu Min gặp nguy hiểm, Còn liên quan tới Mika thì cả Mika và Ren đều phản đối kịch liệt , hét ầm hét ỹ lên sống chết cũng k nghe làm Sandy phải rát cả họng thì mấy người này mới chịu k đồng ý. Mãi cho đến lúc anh Ryan nở 1 nụ cười hiền rõ là tươi và nói đúng 1 cấu : “ Anh xẽ đảm bảo an toàn cho 2 đứa” thì 1 nhỏ hám trai đẹp, 1 nhỏ hâm mộ anh cuồng nhiệt đã gật đầu cái “Rụp” luôn k cần suy nghĩ gì thêm làm cho 2 tên tức nổ mắt còn những thằng đứng ngoài lề thì thầm thán phục uy quyền+ sức hút của anh
KẾ HOẠCH 1 ĐƯỢC BẮT ĐẦU TẠI QUÁN BAR CỦA KEVIN:
Hắn _Died Kyo đang ngồi nhâm nhi trai rượu vang 2 bên là 2 em ăn mặc cực kì sexy, gợi cảm, khoe hàng đang ve vãn hắn thì 1 cô gái cắt tóc ngang vai,làm da trắng ngần, đôi mắt to toát lên 1 vẻ lạnh lùng, quyến rũ , kiêu sa tiến về phía hắn. Cô mặc 1 chiếc áo lửng mỏng 2 dây, khoác ngoài là chiếc áo da lửng đen,quần đùi bò đen,đi giầy cao gót tới 7 phân khoe đôi chân thẳng dài chẳng thua kém bất cứ 1 siêu mẫu nào… nhìn thân hình chuẩn tới từng cm của cô, những đường cong gợi cảm trên người k khỏi khiến hắm thèm thuồng muốn nhro dãi luôn….
_Anh đẹp trai, mời anh ly rượu được chứ ? _Cô khẽ nở nụ cười, nâng ly rượu màu đỏ sánh như màu máu kề sát mặt hắn
_ồ, sao lại k được nhỉ? Người đẹp mời rượu mà từ trối thì thất lễ quá _Hắn cười giả lả, đẩy 2 con nhỏ xấu xí k bằng phần nghìn kia ra để lấy trỗ cho cô ngồi
Khi cồ ngồi xuống, hắn k khỏi thỏa mãn đôi mắt mình bằng cách nhìn cô từ đầu đến chân, từ cái cổ trắng thanh mảnh xuống phía dưới nhất là cái áo lửng 2 dây kia cũng k thể che hết được phần ngực của cô khiến hắn càng cuốn hút hơn, Hắn hơi tiếc rằng cái áo này ôm quá chặt nên chỉ nhìn được chút ít phần trên ngực cô thôi…1 làn da trắng mịm màng k tì vết…..
KẾ HOẠCH 2: TẠI TRƯỜNG K.W
1 cô bé diện 1 chiếc váy màu hồng phấn nổi trên nước da trắng ngần,đi giầy búp bê màu trắng, mái tóc dài hơi xoăn lọm ở dưới, đôi mắt to tròn ngây thờ, nụ cười chúm chím hiền lành trên khuôn mặt trái xoan bị 1 cặp kính cận to đùng che đi mất nửa khuôn mặt xinh đẹp kia…..cô bé đang vội vã chạy đi đâu đó trên tay con ôm 1 đống sách khá nặng trông dáng đi có vẻ hấp tấp lắm….
“BỐP” do mải chạy quá, k để ý đến đường mà cô bé đã đâm sầm vào người đi ngược chiều mình khiến cả 2 cùng ngã và đống sách vở cũng văng tứ tung khắp nơi
_Au …._hắn xoa xao vết thương
_Hixx…. Kính của tôi đâu rồi _Cô gái mò mẫm tìm cặp kính cận
_Đây nè, bạn k sao chứu? _hắn đưua kính cho cô, nhẹ nhàng kéo cô dậy
_Umm…., xin lỗi, cám ơn bạn _Cô gái ấm úng, nhận chiếc kính từ hắn. Cô gái nhìn hắn mỉm cười xin lỗi và cám ơn khiến hắn phút chốc suýt chút nữa là tim ngừng đập luôn khi hiện ra trước mặt hắn là khuôn mặt 1 cô gái cực kì ngây thơ, trong sáng
_ha ha, k ….k sao _Hắn cười, hơi ấp úng vì choáng trước vẻ đẹp của cô gái, cúi xuống nhặt sách vở giùm cô
_Cám ơn bạn _Cô gái lí nhí đáp
_Haha, được rồi. Cám ơn thì nhớ phải trả ơn tui đó nha; tui học ban 2 cấp BISHOP, tên Died Kyo. Rất mong gặp lại bạn đó, cô bạn dễ thương ạ _Hắn vỗ nhẹ vào đầu cô bạn rồi bước đi khi tiếng trống đánh,k quên tặng chô cô bạn đang ngơ ngác đó 1 nụ cười chết ruồi(=.=)
Cô gái bần thần đứng đó 1 lúc lâu nhìn bóng hắn đang khuất dần sau những dãy nhà rồi quay người bước đi miệng khẽ nhếch lên vẽ lên 1 nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý báo hiệu điều chẳng lành…..
KẾ HOACH 3: TẠI KHU PHỐ SAGU, TRUNG TÂM MUA SẮM LỚN NHẤT TẠI TOKYO
Theo thói quen, hắn thường đi dạo ở khu phố này để tia gái đẹp cũng nhưu sắn những con cừu non mà hắn gọi là ngu ngốc xẽ bị hắn cua gọn chit trong 1 ngày trời…..
Và rồi, sau 1 hồi đi lượn đường ung dung, đang chán nản vì k gặp được nhỏ nào ưng ý thì hắn cũng đã tia thấy 1 cô bé xinh đẹp, k…chính xác phải gọi là rất xinh đẹp với khuôn mặt thanh tú,mái tóc vàng óng được cắt sát gáy, mai được nuôi dài xõa tới ngực; đôi mắt nâu long lanh to tròn cực cuốn hút người khác,đôi môi đỏ bóng , mũi cao thanh thoát, má hồng hào, da tắng ngần như trứng gà bóc. Cô gái mặc 1 chiếc áo dây ôm lấy người khoe đôi vai trần thanh mảnh cùng làm da trắng mịm khiến nhiều người cũng phải ganh tỵ cùng với chiếc váy lụa hơi xòe, 2 tầng màu trắng , đi giầy cao gót trắng 5 phân nhẹ nhàng… Trông cô ánh lên 1 chất dịu dàng, quý phái , thanh thoát đặc chưng của những vị tiểu thư…..
_Chào em _Hắn bước tới mỉm cười thật tươi
_Ôi! Anh Kyo, anh là Died Kyo phải k? _Cô bé ngỡ ngàng rồi mừng rỡ
_Hả? Em biết anh? _Hắn khá ngạc nhiên
_Em hâm mộ anh lắm đấy….em nhìn thấy anh hoài à nhưng anh k biết em thôi. Em ngại nên nhiều lần gặp anh cũng k giám lại bắt truyện _Cô bé đỏ mặt bối rồi
_Ha, vậy hả? Thảo nào anh thấy em quen quen _Hắn cười gải lả
_Hì, chắc anh cũng thấy em rồi. Vì em học ban 2, cấp KNIGHT mà. Tòa nhà đối diện ngay tòa nhà anh đang học đó _Cô bé cười hiền, khuôn mặt hơi hồng vì ngượng nhưng vô tình lại càng làm nổi lên nét đẹp trong sáng của mình
_Ha, vậy hả? À! Mà em đang định đi đâu vậy? Lên anh đưa đi cho, h mà đứng đợi xe bus thì lâu lắm _Hắn cười, hỏi thăm cô bé
_A, vậy có được k ạ? Phiền anh quá _Cô bé khẽ bối rối
_Ha, sao khách sáo quá vậy? Anh quý em rồi đo; k sao đâu mà, lên đi, anh cũng đang rảnh mà _Hắn nở nụ cười tươi rồi kéo cô bé đi ra xẽ của mình_1 chiếc oto thể tháo đỏ chóe , lòe loẹt y như hắn vậy
3 kế hoạch mà Sandy vạch ra kết thúc 1 cách hoàn hảo mà nhân vật chính của kế hoạch nàu lại chẳng hể hay biết chút gì mặc dù đây có thể nói là 1 kê hoạch hết sực bình thường. Có lẽ kế hoạch này thành công tới 65% là do 3 nữ nhân vật chính kia diễn xuất được liệt vào hàng diễn viên cực kì chuyên nghiệp vậy nên h chỉ là lúc đợi con cá lớn cngu ngốc đâm đầu vào mà đớp mồi để giật cần câu thôi…. Khổ nỗi con cá nhà ta đây cứ tưởng rằng 3 cô bé nha ra là con cá nhỏ bị hắn răng lưới bắt tới nơi mới khổ chứ….(=~=)
Chưa đầy 1 tháng sau hắn đã mở lời vay tienf của cả 3 và con có những lời ong bướm đầy dụ dỗ tới mức lộ liễu, thô bỉ trong cùng 1 ngày….
+ 8h hắn hẹn cô bé mới học 2, cấp KINGHT mà mình gặp ngoài đường tại công viên Rukita ở phố Sagu
+9h hắn hẹn cô nàng xinh đẹp, quyến rũ hắn đã gặp ở quán bar tại đài phun nước ở trung tâm phố Sagu
+9h30 hắn hẹn cô bé ngây thơ, ngốc nghếch ngay trước của khách sạn Rika bình dân ở phố Sagu… dường như hắn k chỉ muốn tiền của cô bé này mà con muốn nhiều hơn thế nữa…….
Hắn cho các nàng chọn trỗ hẹn nhưng h giấc hắn lại là người hoàn toàn chủ động nên hắn rất đắc trí vì kế hoạch hắn cạch ra thành công mĩ mãn mà lại con được lòng các nàng nữa chứ……
Và kế hoạch của Sandy h mới chính thức nhấn nút Start , những cái kia chỉ là bước mở đầu mà thôi….
_Chào em_Hắn chạy tới, thở dốc
_Dạ, anh sao mà vôi thế?_Cô bé tỏ ra hơi lo lắng
_Um, anh phải đi làm thêm mới có đủ tiền trả nợ cho ba, em……_Hắn nói tới đây thì giọng có chút e dè, ngập ngừng
_a! dạ có ạ. Đây, anh kiểm tra lại xem đủ chưa? _CÔ bé đưa tiền cho hắn, đựng trong 1 túi nilong màu đen
_Hì, ngại quá, được rồi.Anh cám ơn em nhiều lắm, anh nợ em đó. Em đã cứu mạng cả gia đình anh đó _Hắn cười, xoa đầu cô bé
Đi dạo với cô bé vài vòng rồi hắn viện cớ phải quay lại làm nên lại đi tiếp tới điểm hẹn tiếp theo…
9H TẠI ĐÀI PHUN NƯỚC PHỐ SAGU
Vẫn như bình thường,phong cách sexy với áo phông lửng ngắn hở rốn, cổ rộng khoe đôi vai trần trắng mịm cùng với quần đùi bò ngắn ôm sát lấy chân và giầy cao gót khiến hắn hay bất cứ thằng con trai nào đi qua cô k khỏi si mê, thèm thuồng….
_Chào em _Hắn hô nhẹ lên tay cô
_Tới rồi hả? Tốt lắm, em ghét những người k đúng h lắm _Cô cười, nụ cười vương 1 chút băng giá. Chính vì cái tính cách lạnh lùng này của cô càng làm hắn thêm thèm khát cũng như làm cho hắn biết rằng nếu muốn cô tin tưởng chao thân thì tuyệt đối k nên làm càng , phải nhẫn nại…..
_Vậy anh là chàng trai tốt hay may mắm đây khi quen được 1 bông hồng quyến rũ như em nhỉ? _Hắn cười cười ngồi xuống sát cạnh cô
_Ha, chắc là may mắm rồi _Cô khẽ cười nhẹ, nụ cười đẹp nhưng cũng mang đầy ẩn ý
_Vậy hả? Vậy em phải thưởng cho anh chàng đẹp trai này chút gì chứ nhỉ? _Hắn tiến sát lại gần mặt cô
_Hừ, vớ vẩn. Đồ của anh nè, cầm đi _Cô dúi chiếc túi đen về phía anh
_Ha, tốt quá, đủ rồi hả? Em đúng là 1 người nguyên tắc thật đấy _Hắn cười khoái trí vì khoản tiền quá hời. Cũng như hắn biết được rằng cô giám đưa tiền cho hắn thì việc cô nằm trong vòng tay hắn hằng đêm cũng chẳng còn xa vời nữa đâu….mới nghĩ tới vậy mà hắn lại cảm thấy thảo mảm k chịu được, nở nụ cười cực đắc ý
_Um…._Cô k nói gì chỉ khẽ gật đầu
_Thề này anh phải cám ơn em nhỉ? Em k được từ trối đâu nhé _Hắn cười ngạo nghễ tiến sát về khuôn mặt k hề chút biểu cảm của cô, khuôn mặt 2 người cách nhau chưa đầy 3cm
_Anh….anh…anh ….Kyo….._Giọng 1 cô gái run run gọi tên hắn phía sau khá quen làm hắn giật mình
_Em…… _Hắn quay lại, giật mình khi thấy cô bé hắn gặp ở K.W đang nhìn mình , đôi mắt rưng rưng đầy nước mắt
_Ai vậy ? _Cô gái ở bar bước tới nhìn hắn rồi nhìn cô bé đang khóc kia
_À! ĐỢi anh chút nha….Em, sao em lại tới đây vậy ? _Hắn lùng túng nói với cô rồi bước tới bên cô bé đang khóc kia khuôn mặt nhăn nhó
_Em….em đợi bạn…. _Giọng cô bé run run
_Hey…! Tui tới rồi nè _1 cô bé khuôn mặt tươi cười, rạng rỡ chạy tới bên cô bé đang khóc kia
Nhưng khuôn mặt cô bé vui vẻ kia k duy trì được bao lâu khi cô bé chạy lại gần và nhận ra bạn mình đang khóc và người con trai đứng cạnh bạn mình là 1 người vô cùng đặc biệt với cô……
_Anh….. _Cô lắm bắp nhìn hắn ngỡ ngàng
_Hai…hai người là bạn sao? _Anh nhìn cô rồi lại nhìn cô bạn đang khóc nức nở
_Truyện này là sao ?_Cô nhìn hắn k hiểu
_Này,anh để quyên tiền của tui và cô bé kia kìa _Cô gái ăn mặc sexy bước tới, ném 2 túi đen về phía hắn
_Em…._Hắn cứ phải gọi là mặt nghệt ra, lùng túng khi bị bao vây bởi 3 cô gái được liệt vào hàng quốc sắc thiên hương
_Anh lừa tui ….hixxx _CÔ bé kia mắt vẫn đỏ hoe nhìn hắn đầy căm phẫn
_Anh là đồ đểu? _Cô bé bạn kia cười nhạt
_Mạt hạng _Cô gái ở quán bar phẩy tay khinh bỉ
_Anh….anh…… _Hắn thực sự bối rồi, hắn trước h dù có bị phát hiện ra cũng chẳng sao, lúc đấy đá quách cô ta cũng được nhưng 3 người con gái này thực sự làm hắn k thể làm thế được…Dù có được tiền nhưng hắn còn muốn hớn thế……..LÒNG THAM CỦA CON NGƯỜI LÀ VÔ ĐÁY
“BỐP…………….BỐP………..BỐP………..”
Hắn bị mỗi người tặng cho 1 cái bạt tai bỏng rát k thương tiếc và mấy cô nàng sau khi tặng sau đều bỏ về để lại hắn mặt ngu ngốc đừng chơ chơ ra dó thất thần k chỉ vì biij mất gái đẹp mà con mất tiền _1 số tiền lớn nữa chứ….
“BỐP..BỐP…BỐP”
Tiếng vỗ tay vang lên trong k gian kéo hắn về thực tại
_Hay tuyệt, trò chơi này đơn thuần rất bình thường nhưng vai chính là người đóng đạt nhất đấy, hay lắm _Sandy bước ra vỗ tay tán thưởng hắn
_Ngươi…._Hắn nhìn Sandy, hắn trông cô khá quen
_Thôi nào, người đừng thơ thẩn tiếc nuối như vậy nữa mà. Đây, tất cả chỉ là 1 trò chơi mà thôi,k hơn k kém…..Và h trò chơi nên ấn nút game over đi được rồi đó _Sandy nở nụ cười nửa miệng đầy đắc trí
_Phải đó, game over thui _Kyu Min bước đến
_Hừ, đũa móc mà đòi tròi mâm son _Mika khinh khỉnh thốt lên
_Khờ thật đó _SanSan che miệng cười khúc khích
_Các cô _Hắn nhìn 3 gương mặt thân quen kia sock đơ luon
_Ha, cũng nhờ ngươi mà ta còn biết thêm 1 số thông tin khá thú vị đó: Buôn bán ma túy , mại dâm, cưỡng hiếp con gái nhà lành,….Lại còn là 1 ông chủ nhà chứa lớn nữa chứ. Ghê hén, nhìn cái mặt kia thì gái ó đổ là phải thôi…. Nhưng người yên tâm dii ngày mai người xẽ được lên trang nhất của báo với đoạn video hay ho này cũng được phát, chắc chắn nó cũng đủ thảo mãm 1 phần nào đó với những thiên thần bé nhỏ đã bị người lừa gat, đã rơi những giọt lệ vô giá vì ngươi _Sandy ném những giấy tờ và ảnh là bằng chứng phạm tội của hắn thẳng vào mặt đang đờ ra của hắn….
_Con khốn, đưa đây _Sau khi hắn hiểu ra mọi truyện hắn như điên lên sông thẳng về phía Sandy tính đánh nó ……nhưng đâu có dễ vậy? phải k? ……….
“BỐP…HỰ……”
Hắn bị ăn 1 phát đạp thằng vào bụng và nằm rạp xuống đất k nhúc nhích được chút nào, thân mình run lên đau đớn……
_Ầy, k được đâu nghen. Động vào em gái của Lee Ryan này thì ta đảm bảo mi và cả gia đình nhà mi k sống được tới mai đâu nghen _Ryan cười với hắn nhưng nụ cười này lại tỏa ra sát khí cực kì lớn
_Nhặt 1 thằng chó dại…. _Leo nhăn mặt bước tới, đằng sau là Koon Ham, Ren và Key, Jey, Rey
_Ầy da, xong roài thì về thui nhở? Mấy người ở lại sử lý nốt nhớ . Anh Ryan , em còn thiếu mỗi cái ảnh có mẹt thằng này thui đấy , anh sử lý như thế nào thì sử lý nhưng phải cho em cái ảnh chụp thật nét vào nhớ_Sandy vươn vai nói với hai nó
_Ok, để anh. 4 đứa vè trước đi, tụi anh về sau liền h đó mà _Ryan cười hiền, xoa đầu Sandy
Vè thế là 4 đứa Sandy, Kyu Min, Mika và SanSan cũng vui vẻ về nhà trong nụ cười k thể tươi hơn được nữa, tụi nó cảm thấy hả hê lắm, vô cùng hả dạ luôn khi sử tên đấy _hắn là về nhơ nhuốc cho xa hội này, hắn góp phần làm xh thêm thối nát hơn
Còn hắn_Died Kyo đã bị mấy tên kia những người được nổi tiếng là lạnh lùng, vô tâm, vô cảm, vô nhân tính đã hào phóng sử đeph hắn luôn….à! nhưng đương nhiên là họ k hề động tay động chân vào 1 tên bẩn thỉu như lắm làm gì rồi mà cho mấy thằng đàn em vờn chơi chút síu còn mình thì kê nghế ngồi xem trò vui và tán gẫu…..(chậc…==.)
Tối hôm đó, Sandy đã được anh trai Lee Ryan đưa cho bức ảnh “tuyệt đẹp” có khuôn mặt cực “điển trai” nhất của tên Kyo trong đó mà cười sung sướng luôn….
9H SÁNG TẠI SÂN TRƯỜNG K.W VÀO H NGHỈ TRƯA:
Lúc này tất cả học sinh trong trường đang đổ dồn ra sân trường, nơi có cái màm hình tivi lớn được đặt cạnh đó để chiêm ngưỡng tác phẩm ….
Trên màn hình đang chiếu là hình tên Died Kyo mấy ngày trước và bên dưới có 1 dòng chữ to ghi : “DIED KYO _CON TRAI TỔNG GIÁM ĐỐC CONG TY BÁNH KẸO DK ĐÃ BỊ BẮT VÀO TÙ NGAY ĐÊM QUA VÌ TỘI BUÔN BÁN MA TÚY, MẠI DÂM,…..”
Tiếp theo đó màn hình hiện lên 1 đoạn video ngắn chính là đoạn video hôm qua quay cảnh hắn lấy tiền của 3 cô gái ngay thơ và cảnh hắn bị 3 cô gái cho ăn 3 cái tát đau đớn và cuối cùng là cảnh mặt hắn thẫn thờ nhìn bóng hình 3 cô gái…. Video quay rất rõ khuôn mặt hắn nhưng k ai biết 3 cô gái trong đoạn video đó là ai vì nó góc quay đó chỉ quay được sau lưng 3 cô gái mà thôi…thứ họ nhìn thấy duy nhất mà tất cả thấy đó là 3 cô gái này ăn mặc và phong thái k hề phải là 1 người bình thường……
Cuối cùng là bức ảnh “cực đẹp” và rõ nét mà hôm qua anh Ryan đã đưa cho Sandy với khuôn mặt của tên Kyo bị đánh đến mức biến dạng, mặt bê bết máu, vết bầm tím, vết thương, đôi mắt 1 bêm thâm 1 bên lồi lên to đùng, máu mũi thì cứ như suối thi nhau chảy ra, môi rách toạc và vô số vêt sước vêt sọe khác trên khuôn mặt đó…., cho dù hắn có phẫu thuật chỉnh hình thì cũng k thể che đi hết được nhưng thương đau đó……Dưới bức ảnh là dòng chữ gi tên: “Died Kyo _kẻ thù của phụ nữ, kẽ đã đang tâm làm bao nhiêu cô gái phải rơi lệ đã bị trả giá….”
_Bạn Sandy _1 cô bé mặc 1 chiếc đầm màu xanh dương, hơi bồng phía dưới nhưng k quá cầu kỳ kiểu cách rụt rè bước tới bàn Sandy cùng tụi bạn nó đang đứng đó
_Hử? _Sandy quay lại
_A! Cô bạn chính là người đã khóc và chạy vào lớp đó hả? 1 trong số những nạn nhân của tên Kyo đó phải k? _Ren nhìn cô bé cười khoe cái răng khểnh cực duyên)
_Dạ _Cô bé cúi đầu đỏ mặt ( tại ngại và cũng vì nụ Ren nhà ta dở đọc chiêu nụ cười sát thủ ra mà)
_Vấy sao ?Bạn là…..???_Sandy bỏ lửng câu nói
_Mình,……mình là Nana, Nana Osakawa _Cô bạn cúi gằm mặt lắp bắp
_Ùm, Nana hả?Cái tên rất đẹp đó,đẹp như người vậy !!Vậy thì có lý do gì để bạn lại cúi gằm mặt mình vậy chứ, tui đâu có ăn thịt bạn đâu _Sandy cười, đưa tay nâng mặt cô bé lên
_Mình…mình….._Cô bạn ấp úng, mặt đỏ lừ
_Haha, ngộ quá, bình tĩnh đi. Bạn gặp tui có truyện gì đó_Sandy cười tinh nghịch nhìn cô bạn đang lắp ba lắp bắp kia k khỏi bật lên tiếng cười
_Cám ơn bạn. mình biết vụ của Kyo là do bạn làm. Mình nghĩ mình phải cám ơn bạn nhiều lắm. Cám ơn _Cô bé nói 1 lèo k nghỉ
_Ha, sao bạn lại nghĩ là tui? Nhỡ là người khác thì sao? _Sandy nhìn cô bạn nở nụ cười nửa miệng
_Mình tin đó là bạn, vì những lời Sandy nói vơi tui rất tuyệt, rất thẳng thắn khiến tui chẳng có cảm giác đau khổ khi bị Kyo bỏ rơi chút nào _Giọng cô bạn nói cực kì chắc chắn
_Ha, cứ cho là vậy đi thì tui cũng làm k phải vì bạn….mà vì tất cả những người bị hắn hại thôi ?_Sandy đặt nhẹ lên đầu cô bạn rồi bước ra ngoài cùng Kyu Min và Mika
_Dù sao thì cũng cám ơn bạn nhiều lắm _Cô bé hét vọng theo
Sandy k nói gì, chỉ khẽ nở 1 nụ cười thích thú đầy thoải mái…..
có ít ai biết được rằng tên Kyo đó trong ngục tù tối tăm đó như thế nào…và cũng chẳng ai có thể tưởng tượng đươc rằng cuộc sống của hắn k khác gì 1 con cho của Kyo nhục nhã như thế nào khi mà hắn bị hành hạ cả về thể xác lẫn tinh thần, sống mà k khác gì đã chết, mà chết thì cũng k chết được…….

1 năm sau, theo ước nguyện được chết của mình….hắn vì bị hành hạ tới nhiễm chùng lở loét mà chết trong cái quằn quại đau đơn…….

$pageOut $pageIn

Chap 18 : Tình yêu không phân biệt giai cấp

TẠI QUÁN BAR LỚN NHẤT TOKYO_ BAR KEVIN
Cánh cửa lớn của quán bar bật mở, 1 người con trai với khuôn mặt tuấn tú, nhìn khuôn mặt khá hiền nhưng lại cực sắc, mũi cao, đôi môi luôn hiện hữu 1 nụ cười nhẹ khiến người ta k thể đoán được anh đang nghĩ gì,dáng người anh dong dỏng cao, mái tóc để hơi dài màu nâu hạt dẻ ôm lất cổ cao. Anh diện trên người 1 bộ đồ đắt tiền với chủ đạo là 1 màu trắng tinh khiết: áo sơ mi trắng cổ cao,khoác ngoài là 1 chiếc áo măng- tô trắng cổ lông,quần tây trắng trang nhã,giầy da hàng hiệu đắt tiền trắng, tai trái đeo 1 cái nấm nhỏ bằng kim cương lấp lánh, tai bên kia đeo 1 nấm kim cương và 1 nấm nhỏ hình chữ thấp đính pa lê. Anh bước đi những bước nhẹ nhàng nhưng thanh thoát và cũng đầy uy lực khiến những nơi anh đi qua đều thu hút ánh nhìn , sự chú ý của mọi người…..dường như sắc trắng mà anh đang khoác lên mình hoàn toàn tương phản với nơi chìm ngập trong bóng đen của dục vọng như thế này thì phải….nó mang tới sự phản cảm của người khác dành cho anh…..Bước 1 chút nữa, anh dừng chan lại trước 1 thằng trông to cao hơn anh, mặc độc 1 bộ đồ đen kịt trông có vẻ là cảnh vệ ở đây, anh hỏi:
_Qualy Kevin_Ông chủ của các ngươi có ở đây chư?
_Ngươi là ai? Ta chưa thây ngươi lui tới đây bao h?_Tên cảnh vệ nhíu mày nhìn anh
Anh k nói gì cả, chỉ rút từ trong túi áo măng- tô ra 1 tấm thẻ độc 1 màu đen bóng dơ ra trước mặt cho tên kia xem. Anh là người k thích lằng nhằng, rách việc, phiền toái và càng là người k thích nói nhiều nên anh chọn cách đó. Đúng như anh đoán, vừa nhìn thấy tấm thẻ tên bảo vệ im bặt, khuôn mặt nhăn nhó ban nãy giãn ra trông thấy , chán có lấm tấm vài giọt mồ hôi
(Nếu ai k nhớ thì có thể xem lại chap 12:phát súng của quá khứ, hiện tại và tương lại…. Trong chap 12.4 Kevin, Ren, Koon Ham cũng có 1 tấm thẻ đen y hệt như vậy. Và tác giả cũng xin nói thêm rằng thấm thẻ này chỉ có những người Kevin cực kì tin tưởng mới có, nó cực hiếm và chính xác thì nó chỉ có đúng 4 tấm và 4 người sở hữu nó là ai thì mọi người đều rõ, tấm thẻ đó có thể tượng chưng cho sự có mặt của Kevin _ông trùm nên cũng k có gì khó hiểu khi tên cảnh vệ đó nhìn xong lại sợ hãi hư vậy…….)
_Ông chủ các ngươi có ở đây k?_Anh hỏi lại 1 lần nữa và bắt đầu khó chịu vì sự lề mề của tên cảnh vệ
_Ông chủ đang ở phòng VIP_1 ạ _Tên đó lắp bắp nói
Anh khẽ gật đầu rồi bước đi 1 nước tới phòng mà tên cảnh vệ đã nói
Nhưng dù là người sở hữu tấm thẻ thì cũng đâu có muốn gặp là có thể gặp được “Ông trùm Kevin” dễ dàng vậy chứ? Vì đơn giản, khi vừa đặp chân tới cửa phòng Vip_1 anh đã bị chặn lại bới 2 tên cảnh vệ khác, mặt đứa nào đứa nấy đều tỏa ra sát khí và trên chán có thể nhìn thấy 1 chữ “Sát”, nhưng dù gì vẫn k thể địch được với hàn khí anh tỏa ra
Anh hở hững bỏ mặc mấy cái nhìn tóe lửa, k mấy thiện cảm của 2 tên cảnh vệ anh cứ thế bước qua chúng vào trong phòng…
_Đứng lại _2 tên cảnh vệ vỗ vai anh kéo lại
_Nhóc con, biết đây là trỗ nào k mà giám hống hách hả? Biến _1 tên cảnh vệ giữ vai anh
Bằng 1 cái xoay tay và hất nhẹ của mình anh đã cho tên bảo vệ đầu tiên này nằm đo đất luôn k mấy khó khăn cả. Nhẹ nhàng bật lên cao, nhân lúc tên thư 2 kia vẫn chưa định thần, hoàn hồn được với những gì sảy ra trước mắt mình vì tên bạn mình đã bị đánh gục 1 cách nhan tróng vậy là anh xoay nhẹ người cặp 2 chân mình vào cổ hắn và “Rắc” 1 cái anh đã tiễn tên còn lại này về với chúa cũng chẳng mất vất vả……..
“Cạch” anh xoay tay nắm cửa và ngang nhiên bước vào bên trong trước sự ngang nhien của 1 số vị khách . Đảo mắt quanh 1 vòng anh xác định được trong căm phòng sang trọng này có 1 vị khách tầm tuổi trung niên lạ hoắc và 1 con ả lả lơi đáng tuổi cháu ổng đang ngồi lả lướt trong lòng ông ta đầy khiêu dâm, bên cạnh còn có 3 tên vệ sĩ cao to lực lưỡng và Kevin đang ngồi đối diện vào lão già ……
_Ryan _Kevin nhíu mày nhìn anh
_Um…_Ryan bước tới trỗ Kevin chẳng thèm đoái hoài gì tới ánh mắt khó chịu của lão già kia cùng ánh mắt thèm muốn, hám trai của con nhỏ kia
_Tới sao k gọi trước? Và cũng có cần đánh người của tui đến chết luôn vậy k?_Kevin hất mặt ra ngoài_trỗ 2 tên bảo vệ đang chìm trong giấc ngủ ngàn ngu
_Ai bảo họ ngáng đường tui _Ryan hất tay, nhẹ nhàng đặt mình xuống chiếc ghế ngồi cạnh Kevin trước ánh mắt ngạc nhiên của những người đối diện (ầy, là do Kevin rất ghét người khác quá gần mình ngoài trừ 2 thằng bạn thân kia ra. Máy con bồ của Kevin nếu Kevin k muốn thì cũng k dám động vào đâu, mất mạng như chơi đó)
_H thì tui hiểu cái tính ngông cuồng của cô ta giống ai, hóa ra từ cậu mà ra phải k? 2 người đúng là…._Kevin bỏ lửng câu nói, lắc đầu ngao ngán nhìn anh
_Thì anh em mà_Ryan nhúm vai
_Kevin _Koon Ham từ ngoài chạy vào
_Sao vậy ?_Kevin hỏi
_Này tui thấy tên bảo vệ có người lạ vào, ra đây lại thấy 2 tên bảo vệ nằm chỏng chơ ở đấy nên….Ớ, Anh Ryan …_Koon Ham khá ngạc nhiên
_Chào em _Ryan cười hiền, gật đầu chào Koon Ham
_K sao đâu, bảo người sử lý 2 tên đó đi. À! Việc còn lại ở đây nhờ cậu giải quyết nốt nhé, tui đi với tên này chút, cò gì cứ vào gọi tui ở phòng đấy ý nhé _Kevin đứng dậy, chỉ tay về phía vị khách còn đang ngồi kia
_Ok _Koon Ham gật đầu
Rồi Kevin cùng Ryan bước đi ra ngoài và cả 2 người đến cái phòng mà trước đây Kevin đã đưa Sandy tới “phòng cấm” được đặt mãi phía sâu bên trong,cái phòng mà chỉ có người có tấm thẻ đen mới được vào và cũng là cái phòng lần đầu tiên hắn cho 1 đứa con gái đặt chân vào đây ……
(trước này mấy con bồ của hắn cũn tò mò muốn vào đó lắm nhưng chẳng bào h hắn cho bước chân vào đâu, có hỏi hắn thì cũng chỉ nhận được cái nhìn khó chịu từ hắn và bị hắn đá luôn can tội tò mò, mà cứ nài nỉ hắn hoài là hắn chẳng nể nàng zề đâu, đập cho 1 trận và đá thẳng ra cửa cấm đặt chân tới bar lun ==. Còn người con gái được đặt chân vào đây thì mọi người cũng biết là ai rồi đới, keke)
(ĐOẠN HỘI THOẠI NÀY ĐƯỢC NÓI BẰNG TIẾNG VIỆT NHÉ)
_Vẫn k thay đổi gì nhỉ? _Ryan nhìn 1 lượt xung quanh căn nhà rồi nói
_Uh, đã là tuyệt tác thì còn gì mà thay đổi nữa _Kevin cười ngạo nghệ, bước tới tủ rượu mang trai Chival 24 năm cùng 2 chiếc cốc được bỏ sẵn 2 viên đá to,tròn bên trong tới trỗ Ryan
_Này, sao k đi học? _Ryan hỏi hắn
_K thích _Kevin hơi khựng lại 1 chút rồi cũng buông 1 câu thờ ơ, tay rót rượu đưa cho Ryan rồi cũng đặ mình ngồi xuống cái ghế salong đối diện
_K thích thật hay là sợ gặp Thanh Thanh _Ryan khẽ nhếch môi, tạo ra nụ cười nửa miệng
_Hừ, còn cười hả? Mi lừa ta còn gì, sao k cho ta biết từ trước hả? _Kevin rít lên, nhìn Ryan đầy tức giận
_haha, vậy mi chẳng bào là k ưa Nguyệt Hương sao? Vậy nên ta đứa Thanh Thanh sang cho mi thôi ma _Ryan cười, nhấp 1 ngum rượu
_Sùy, sao k nói cho ta biết họ là 2 người, Thanh Thanh có chị song sinh là Nguyệt Hương_Kevin lườm
_Như vậy mới thú vị chứ, thế đã chọn được chưa vậy?Trương Mỹ Thanh Thanh hay là TRương Nguyệt Mỹ Hương đây _Ryan cười thích thú
_Hừ, k ai cả. Mà lúc trước vậy đâu là Nguyệt Hương đâu là Thanh Thanh. Nói _Kevin nhăn mặt hỏi, trong lời nói còn pha chút đe dọa
_Haha uh, thì lúc ở cạnh cô ấy là Nguyệt Hương, còn gặp mi trong những lần tiệc tùng, dạ hội là Thanh Thanh. Và như mi mới biết đấy, Thanh Thanh k mang trong mình võ thuật nên những lần làm cái đó đều là Nguyệt Hương _Ryan giải thích
_Vậy ai là người tui gặp hồi bé đấy _Kevin nhíu mày nhìn người đang cười cười đối diện mình
_K biết. Tự tìm đi _Ryan uống 1 ngụm rượu nữa cười đắc trí
_Hừ, được lắm…. Cậu giám chơi tui hả? _Kevin nghiến răng ken két
_Haha, ai bảo cậu ngốc thôi. Triệu Lý Thiên Long hãy quên cô bé đó đi, h hãy tự hỏi mình xem giữa Trương Nguyệt Mỹ Hương và Trương Mỹ Thanh Thanh cậu chọn ai?Nhưng cậu cũng nên nhớ 1 điều rằng, hôn ước của cậu với Thanh Thanh là thứ k thể trối bỏ được đâu _Ryan nhìn Kevin cười đầy ẩn ý
_Điên, ….điên dồ,…..Yaaaaa….tui k thể phụ Thanh Thanh nhưng đấy là……._Kevin ôm đầu, nói 1 cách đau khổ
_Từ h tới lúc đấy vẫn còn rất nhiều thời gian, hãy suy nghĩ đi. Mai đi học đi, k thể tránh mặt Nguyệt Hương cả đời được đâu _Ryan nhìn thằng bạn thở dài
_K _Kevin nhìn Ryan nhăn mặt
_Haizz, yên tâm đi Thanh Thanh về Việt Nam rồi, k phải lo đâu.Đi đi, ở cạnh nó và xác định tình cảm của mình, đừng ảo tưởng về cô nhóc năm xưa nữa _Ryan ngắm nhìn cái chất rượu màu vàng đâu đặc quánh nhưng lại rất bắt mắt đang quên vào cùng nước đá đang tan ra 1 cách thích thú
Kevin hoàn toàn im lặng, k nói gì cả
_Lần này tui có thể bảo SanSan k nhận cậu, bơ cậu đi nhưng xẽ k có lần sau đâu. Tui k thể ép nó k nhận cậu lần nữa, thế là quá bất công với nó _Ryan ngửa cổ, uống can trỗ rượu còn sót lại trong cốc , đứng dậy và bước ra ngoài
Ryan bước ra ngoài bỏ lại thằng bạn ngốc , khuôn mặt vẫn còn đang bần thân ôm đầu tự dày vò lương tâm.
Thật k thể ngờ được rằng “Ông trùm Kevin” vang danh khắp nơi, nổi tiếng là lạnh lùng tàn nhẫn, quyết đoán, thay bồ như thay áo, k biết có bao nhiêu đứa con gái đã tự nguyện dâng hiến bản thân mình và cái giá đổi lại chỉ là 1 đêm với hắn mà hắn cũng chẳng thèm đoái hoài đến; chỉ thích thú vờn vã họ chán chê rồi vứt bỏ như 1 móm đồ chơi hết hạn k hơn k kém, k ai qua lại được với hắn quá 1 tháng dù họ chấp nhận 1 cuộc tình tay 3 của hắn……ấy vậy mà lại vường vào sợi tơ tình rồi ren, 1 vòng luẩn quẩn k thể gỡ ra được…………

TRƯỜNG K.W, BAN 2, CẤP KING, NHÓM 1:
_Kevin, sao mấy hôm trước nghỉ học hoài vậy ?Truyện ở bar bận vậy sao? Có cần tui qua phụ giúp k???_Ren hỏi
_K sao, chẳng qua là lười thui _Kevin khẽ lắc đầu
_Uh, có gì thì cứ alo 1 tiếng nhá, Rảnh tui qua liền, dạo này bận quá. Sorry_Ren vỗ vai Kevin
_ok, Koon Ham mày bị gì mà bần thần vậy ?_Kevin nhíu mày nhìn Koon Ham đang ngồi suy tư 1 cái gì đó rất ư là trầm ngâm
_K có gì, chỉ là mấy truyện gia đình thui ý mà _Koon Ham cười, lắc đầu
_Ầy ầy, truyện gia đình thật hay là lại đang nhớ nàng Kyu Min zậy ?_Ren vỗ vai Koon Ham cười toe toét
_Kyu Min tới rồi _Mika bỏ cuốn sách đang đọc dở xuống khi nhìn thấy Kyu Min bước vào lớp
Kyu Mim hôm nay mặc 1 chiếc áo sơ mi màu trắng được sơ vin gọn gàng trong chiếc quân jean màu loang màu xanh, tóc được thả xuông tự nhiên, tóc mái được buộc lên và kẹp xuống nhờ 1 chiếc nơ màu trắng đính đá rất đẹp, môi được tô 1 chút son bóng,tai đeo khuyên hình con bướm đính pha lê,tay đeo chiếc lắc nhỏ cùng hình bướm đính đá. Nhìn Kyu Min hôm nay khá giản sị nhưng vẫn đẹp , đẹp 1 cách rất riêng khiến người ta không thể thôi gián mắt mình vào …..Tuy vậy nhưng khuôn mặt Kyu Min hôm may lại mang chút gì đó buồn buồn, lo lắng xen lẫn cả mệt mỏi bước vào lớp khiến cho bao nhieu trái tim các chàng trai muốn rớt ra khỏi lồng ngực vì ánh mắt trong veo đượm buồn đó trông Kyu Min càng quyến rũ hơn
_Kyu Min, em sao vây?_Koon Ham bỏ 2 thằng bạn đang tán phét lại lững thững bước tới trỗ Kyu Min và cũng k quên lừ mắt với mấy thằng đang nhìn Kyu Min muốn thủng người luôn kia khiến tụi ấy phải ngậm ngùi quay đi ôm vết thương lòng
_Em…hixx…..em….._Kyu Mim mếu máo, đôi mắt rưng rưng như sắp khóc tới nơi rồi……

_Sao vậy? Bình tĩnh nói anh nghe xem nào _Koon Ham nhẹ nhàng nắm tay Kyu Min
_Hixxx, em phải làm sao bây h?ba em…ba em….ông ấy hôm nay xẽ qua đây và xẽ vào thăm em…..Hixxx…Thể nào ông ấy cũng xẽ cho điều tra cho mà xem….em….lúc ấy…..lúc ấy thì….huhuhu….._Nước mắt Kyu Mim lăn dài trên gò má, Kyu Min nói trong những tiếng nấc nghẹn nào
_Cái gì………_Koon Ham cực kì sock những k phải sock vì truyện này
_Em….em…..k biết phải làm gi nữa…….Koon Ham ơi _Kyu Min khóc nức nở
_Anh….._Koon Ham nghèn nghẹn trong cổ họng
_Anh định bỏ Kyu Min sao ?_Kyu Min mắt lưng tròng nhìn Koon Ham
_A A…..k phải vậy…!!! Hix, ông trời thật đúng là biết đùa mà, hôm nay bố anh cũng xẽ qua bên này _Koon Ham ôm đầu chán nản
_Hả? Anh đùa em? _Kyu Min nín thinh nhìn Koon Ham ngờ vực, k tin vào những gì mình vừa nghe thấy
_Truyện này đáng đùa sao? _Koon Ham nhìn Kyu Min chán nản
_Hixxx, thế phải làm thế nào bây h?……Kyu Min……Kyu Min k muốn kết thúc như thế này đâu……_Kyu Min gào lên ầm ỹ (ắn vạ đấy ạ ==.)
_Kyu Min làm sao vậy?Khóc gì mà kinh thế? _Mika nghe thấy Kyu Min gào khóc to quá nên bước lên coi có truyện gì
_Tên Koon Ham này bắt nạt Kyu Min sao? _Ren thấy vậy cũng tý ta tí tởn chạy lên
_Vớ vẩn? _Koon Ham nhăn mặt trừng mắt nhìn Ren, cái tên xuốt ngày ăn nói bừa bãi
_Kyu Min _Sandy chạy rầm rầm từ ngoài cửa vào khi nghe thấy tiếng khóc thất thanh vàng ngọc của bạn Kyu Min yêu “quái” của nhà ta vang ra
_Sandy ơi! Cứu Kyu Min ới, chết mấy _Kyu Min ôm chầm lấy Sandy
_Truyện gì vậy? Tui đi ngoài khi thấy Kyu Min khóc to quá trời à. Ai bắt nạt Kyu Min vậy? Tui giết!!!!!_Sandy vỗ vỗ vai Kyu Min an ủi cho nhỏ bình tĩnh lại
_Mấy đứa ổn chứ? Có truyện gì vậy ?_Ryan bước vào lớp, nhìn mấy đứa đang túm tụm trỗ Kyu Min , ánh mắt lướt qua khắp lớp rồi dừng lại trỗ Kevin mỉm cười hài lòng rồi bước tới trỗ Sandy
_Anh Koon Ham, có truyện gì mà Kyu Min khóc giữ vậy ?_Sandy lo lắng hỏi Koon Ham (à, tui nói chưa nhỉ? Nhưng Sandy nhà ta cực cưng Kyu Min luôn, lí do vì sao thì chịu =~=)
_Haizzz..hôm nay bố Kyu Min xẽ qua đây và k những vậy bố anh cũng qua đây vì có việc gì đó nên ……_Koon Ham thở dài, bỏ lửng câu nói
_Ồ! Vậy truyện 2 đứa gia đình 2 bên k biết chút nào sao?_Ryan hỏi, hơi ngạc nhiên 1 chút síu
_dạ k, làm sao mà nói được cơ chứ ạ _Koon Ham lắc đầu, khuôn mặt buồn buồn nhìn Kyu Min
_Ủh, cho hỏi tý nhớ. 2 người này yêu nhau hả? _Sandy nghe 1 hồi, khuôn mặt đần ra nhìn mọi người rồi nhìn Kyu Min và Koon Ham hỏi
“Rầm” Bạn Ren nhà ta đang ngồi đung đưa trên ghế thì té cái rầm khi nghe Sandy hỏi 1 câu hỏi hết mức là Ngu (==~)
_Mẹ ơi, h mi mới biết sao Lee Sandy. Từ lâu rồi, mi là người của thế kỉ nào rớt xuống vậy ?_Ren nhắn nhó bò lên nhìn Sandy bất lực
_Ngu _Mika phán 1 câu lạnh lùng
_Hừ, kệ tui, thì có ai nói đâu mà tui biết à _Sandy bĩu môi
_Được rồi, nhưng anh thấy cái này có gì đâu mà 2 đứa buồn vậy, chỉ là sang thăm thôi mà. Kể cả là họ xẽ điều tra cuộc sống của 2 đứa thì có vấn đề gì đâu nhỉ, nhân tiện công bố tình cảm luôn cũng tốt chứ sao _Ryan cười
_Vì ba Koon Ham là chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn CIA thế giới trong khi ba của Kyu Min lại là ông trùm của cả tập đoàn mafia lẫy lừng trong thế giới ngầm. Sao mà yêu được _Kevins au 1 hồi tự kỉ cũng bước tên góp chút tiếng nói
_Thì sao nào? _Sandy nhăn mặt k hiểu (nhỏ này bị chậm tiêu thì phải ==.)
_Thì đó, CIA với mafia vốn là kẻ thù mà, 1 người là trộm, 1 người bắt trộm thì làm sao chó truyện đồng ý cho con cái 2 bên yêu nhau được chứ _Ren giải thích
_Ồ, té ra là vậy _Sandy gật gật đầu xem chừng hiểu lắm
_Ùm, cho anh hỏi chút nhé. Theo như mấy đứa nói thì, Koon Ham họ Choi vậy cha Koon Ham là Choi Siwon đúng k? Kyu Min họ Kwon thì ba em là Kwon Ji Sang hả? Đúng k ? _Ryan suy nghĩ 1 hồi rồi quay qua hỏi Kyu Min và Koon Ham
_Dạ _ cả 2 cùng gật đầu
_Ớ, nghe cái tên này hơi quen quen nhỉ? _Sandy bóp chán suy nghĩ, cố lúc lọi trong cái đầu của 1 chuyên gia quên của mình coi đã gặp cái tên này ở đâu
_Hihi Sandy, em nhớ tập đoán Choi và bang Kwon k ?_Ryan cười cười nhìn cô em gái
_Um, tập đoàn Choi và Bang Kwon hả?…..um…nghe quen quen ta…._Sandy lẩm bẩm
_Thế em có nhớ vì sao em quậy vậy mà k 1 lần vô sở cảnh sát uống trà đàm đạo là nhờ ai k? _Ryan lắc đầu cốc nhẹ lên đầu cô em gái đãng trí
_À, thì là nhờ bác…..A! ý anh nhắc tới k lẽ là Choi Bang và Kwon Bang đó ý á _Sandy đập tay cái “Bốp” vào chán khi nhờ ra từ gợi ý của anh trai mình
_Phải _Ryan gật đầu chắc chắn
_2 người đang nói truyện gì mà lạ quá vậy ?_Mika hỏi khi 2 anh em nhà này cứ đối thoại với nhau và nói những thú k ai hiểu trong khi mọi người đang lo lắng rằng 2 người kia chắc chắn xẽ khổ, 1 trong hai hoặc cả 2 phải chọn cách bỏ gia đình mình để đi theo hạnh phúc của mình…..
_Ầy, quên mất. hehe, Mika bĩnh tõm _Sandy cười trừ nhìn Mika khi cảm nhận thấy cái lườm sắc lém của Mika nhà ta, vì cô nàng này rất ghét cái gì lấp lửng, k rõ ràng
_Nói _Mika nhíu mày
_À à…. Thì thế này đi, theo tui ý, tốt nhất là Kyu Min với Koon Ham tối nay hay là hẹn ba 2 người ra nói chuyện đi, tui đảm bảo. Tui đảm bảo khúc mắc của 2 người xẽ được ba cả 2 xẽ giải đáp tất cả thôi nếu đúng như tui và anh Ryan đoán _Sandy cười toét
_Hả? Sao lại vậy? Gặp vậy thì khả năng tui bị appa đưa về Hàn la 90% à_Kyu Min nhăn mặt
_Yên tâm, nếu cha Kyu Min bắt Kyu Min về Hàn thật thì Sandy đảm bảo xẽ bỏ bom cả hãng hàng k đó lun, ok _Sandy cười tinh nghịch
_Vì sao ? _Mika thấy truyện này hoàn toàn chẳng đơn giản chút nào, vậy mà Sandy nói truyện cứ nhẹ như k ý ==.
_Hì, tin Sandy đi, nó k nói bừa đâu. Tình yêu k phải lúc nào cũng có thể thuân lợi được, thế thì nhàm chán quá. Hãy đặt nó vào 1 ván bài để đánh cược em ạ _Ryan như hiểu được những suy nghĩ của Mika nói, cười hiền
_Được,vậy em xẽ thử xem sao _Kyu Min gật đầu, cười tự tin. Lúc đầu cũng thấy truyện này là quá mạo hiểm, nhưng như anh ryan nói, tình yêu là phải có thử thách, có mạo hiểm thì mới yêu nhau bền vững hơn được
_Em chắc chứ? Em có thể có tất những cũng có thể em xẽ mất tất đấy. Em k sợ xẽ mất tất cả sao ?_Koon Ham nghiêng mặt nhìn thẳng vào mắt Kyu Min
_Hì, em biết chứ nhưng em cũng biết là dù có truyện gì thì anh cũng k bỏ em đâu, phải k Koon Ham? Vậy em có mất gì đâu nào _Kyu Min nở 1 nụ cười hiền, trừu mếm nhìn Koon Ham
_Um _Koon Ham gật đầu, nhìn Kyu Min đầy yêu thương
_ok, vậy h Kyu Min cứ về chuẩn bị 1 bộ đồ thật xinh, thật đẹp vào để ra mắt bố chồng là ok rồi, hihi _Sandy nháy mắt nhìn Kyu Min tinh nghịch
Câu nói đùa cảu Sandy làm mọi người cười âm lên nhưng nó cũng làm cho Koon Ham và Kyu Min bớt căng thẳng hơn rất nhiều nhưng mà cũng bị Kyu Min tút dép à nhầm giầy rượt cho tóe khói khắp sân trường…..
_2 người có máu mặt k dưng lại về đây cùng 1 lúc! K lẽ….. _Ryan lẩm bẩn
_Sao vậy ?_Kevin nhíu mày nhìn Ryan khó hiểu
_Kevin, hôm nay là bao nhiêu rồi? _Ryan quay lại hỏi
_Tháng 3, mùng 1 rồi. Sao vậy ?_Kevin rút điện thoại ra xem rồi hỏi
_A, đã tháng 3 rồi à?Vậy thì sắp tới rồi, chậc _Ryan thở dài
_tới….._Kevin bỏ lửng câu nói, khẽ nhíu mày
_Lệnh chiêu hổi _Ryan chán nản nói
_À! Uh,đầu tháng 3 mà nhỉ? Cũng đã 4 năm rồi cơ đấy, chút nữa tui quên mất _Kevin thở dài
_Um….. _Ryan trầm ngâm, đôi mắt hướng ra ngoài của sổ nhìn bâng khuâng
Nghe theo Sandy và Ryan nên ngay lúc đó Kyu Min và Koon Ham đã gọi điện thoại hẹn gặp ba mình tại 1 nhà hàng pháp khá là sang trọng nhưng yên tĩnh chỉ dành cho những khách Vip và giới Thượng luu do Ryan gọi điện đặt hộ, bao hẳn cả nhà hàng đó luôn
Và tối hôm nay, mọi truyện xẽ rõ ràng, ván bài tay có thể đánh thắng hoặc có thể khiến ta trắng tay với 1 thất bại ê chề….Koon Ham cũng ba mình tới từ trước. Koon Ham hôm nay ăn mặc khá sang trọng với áo sơ mi trắng; áo vest khoác ngoài đen, ở cô và tay áo là viền trắng, quần tây đen, đi giầy da đen,tóc được vuốt 1 chút keo gọn gàng , và đặc biệt hôm nay Koon Ham k dùng kính áp tròng mà đeo kiếng vuông màu đen trông rất chín chắn, bảnh bao và chững chạc khiền cha mình cũng khá bất ngờ.
1 lúc sau Kyu Min cùng ba mình cũng tới, bước vào trong nhà hàng Pháp được bố trí khá lãng mãn với trủ đạo 2 màu trắng- tím: tường và sàn được lát gạch mem trắng, trải thảm tím,bàn ghế được làm bàng gỗ thượng hạng sơn trắng,các cửa sổ, cửa ra vào được làm bằng gỗ sơn trắng; bên góc phòng là 1 sân khấu tương đối lớn với 1 chiếc đàn piano trắng,rèm cửa màu tím nổi bật; khắn ăn, khăn trải bàn đều mài tím, bắt sứ trắng, trên mỗi bàn còn được đặt 1 chậu phong lan nhỏ đang nở những bông hoa màu trắng tinh khiết đang đón ánh nắng mặt trời từ cửa sổ,……. K gian tạo cho ta 1 cảm giác rất nhẹ nhàng, thoải mái khi có thêm 1 chút nhạc nhẹ nhàng, du dương vang lên trong k gian. Kyu Min bước vào, khoác trên mình 1 chiếc váy màu hông phớt hơi xòe ra 1 chút, váy 2 tầng; ở eo thắt lụa trắng; trước ngực cài 1 bông hồng được làm tỉ mị bằng lụa trắng, quai áo được sâu bằng những hạt ngọc trai trắng, khoác ngoài là 1 chiếc áo choàng nhẹ màu hồng phớt cùng màu váy. Tóc đen được buộc lệch về 1 phía nhờ chiếc giây cột hình nơ xinh xắn, đội thêm 1 chiếc vương miệng nhỏ trên đầu; mắt đánh phấn hồng, môi thoa son hồng, má thì khỏi cần thoa phấn cũng hồng sẵn rồi; tai đeo khuyên tròn bằng vàng trắng, cổ đeo giây chuyền có mặt dây là bông hoa hồng được làm bằng pha lê, tay leo lắc nhỏ,chân đeo giầy coa gót trắng 5 phân buộc bơ bên cạnh … trông Kyu Min k khác gì 1 công chúa trong truyện cổ tích của bà tiên tuy nhẹ nhàng,k hề diêm dúa quá những vẫn toát lên vẻ kiêu sa,đài các, lộng lẫy….Kyu Min khoác tay ba mình _1 người đàn ông mặc 1 bộ vest xám đen, xung quanh ông đều tỏa ra bá khí ngay từ khi bước vào quán. Cả 2 cùng tiến tới bàn chính giữa gian phòng rộng dãi, nơi có Koon ham và anh đang đợi…
_Koon Ham, cháu chào bác ạ _Kyu Min lễ phép cúi chào
_Bác ạ! _Koon Ham cũng đứng dậy thi lễ
2 người cha khẽ gật đầu nhưng tuyệt nhiên k hề nói 1 lời nào
_Cha, anh ấy là Koon Ham ạ, Choi Koon Ham và cha anh ấy là chủ tịch Choi ạ _Kyu Min giới thiệu
_Ba, còn đây là Kwon Kyu Min và cha cô ấy ạ _Koon Ham giơi thiệu
2 người cha khẽ gật đầu, liếc ánh mắt sắc lạnh nhìn nhau nhưng tuyệt nhiên vẫn k chịu mở lời
Koon Ham vẫy tay cho phục vụ gọi đồ ăn ra. Bữa ăn khá yên ắng, k có chuyện gì sảy ra những cũng k có bất cứ tiếng nói chuyện nào cả, k khí tuyệt nhiên tĩnh lặng, có phần gượng ép vì 2 nhân vật nhà ta hiện tại thực k biết nói như thế nào…..Bữa ăn kết thúc, món tráng miệng và trà được bầy ra thì câu chuyện mới được bắt đầu khi chất giọng trầm trầm của cha Koon Ham vang lên:
_Gọi ta ra chắc k phải chi để ăn thôi chứ? Có truyện gì nói đi
_Cha, con biết cha cũng biết bác Kwon là ai, con cũng biết truyện này là không thể những cha à……con muốn lấy Kyu Min, Kwon Kyu Min làm vợ cha ạ _Giọng Koon Ham chắc nịch nói với cha mình những ánh mắt anh nhìn Kyu Min lại cực kì trừu mếm
_Biệt vậy sao còn gọi ta tới đây _Ông Choi khẽ nhíu mày
_Cha, bác,tụi con biết cha và bác xẽ k thể chấp nhận được truyện này, nhất là khi Kyu Min còn là con gái của mafi a….nhưng….nhưng con yêu anh Koon Ham thật long, con mong cha và bác đồng ý cho tụi con ạ _Kyu Min nhắm tịt mắt nói 1 lèo. Phải dũng cảm lắm mới thốt được nên lời đấy khi ánh mắt lạnh lẽo của cha Koon Ham cứ nhìn chăm chắm Kyu Min
_Con đang coi thương nhân phầm của mình sao? _Ông Kwon giọng hơi bực vang lên
_Cha, con…. _Kyu Min mặt đỏ lừ, ấp úng
_Cha à, dù có truyện gi đi nữa….dù Kyu Min có là con gái của ông trùm mafia hay con có là con cha_chủ tích tập đoàn CIA thế giới thì con cũng chỉ yêu mình cô ấy thôi. K có 1 cô gái nào khác có thể thay thế cái tên Kwon Kyu Min trong lòng con được , cha ạ _Ánh mắt Koon Ham nhìn cha mình đầu kiên quyết
_Ông Choi, tụi nó lớn cả rồi…. _Ông Kwon khuôn mặt vẫn lạnh băng nhưng trên miệng lại đang vẽ nên nụ cười
_Cha à _Kyu Min k hiểu ý cha mình nói, sắp khóc tới nơi vì 2 ông cứ nhìn nhau 1 chớp mắt luôn
_ha ha ha…. _2 người cha sau khi nhìn nhau 1 hồi thì ôm bụng cười phá lên
Koon Ham, Kyu Min nhìn cha mình mà mặt cứ đần ra…..2 người lúc nào cũng lạnh lùng, trên người bá khí bừng bừng mà h lại cười văng cả quán ăn vốn rất tĩnh lặng khiến tụi nó cành e dè, sợ sệt hơn……
_Koon Ham _Cha Kyu Min nhìn Koon Ham, ánh mắt nhìn đầy hàn khí muốn suyên thủng người khác. Nếu là người thường thì có lẽ đã chết bởi hàn khi này rôi những may mắn thay Koon Ham k phải là người thương nên cũng chưa chết được, keke
_Dạ, bác ! Con mong bác đồng ý cho tụi con ạ, con xin hứa truyện của tụi con xẽ chẳng làm ảnh hưởng gì tới 2 bên cả đâu ạ _Koon Ham kiên quyết
_Ha,ta đâu bảo gì là k cho đâu _Cha Kyu Min cười khà khà
_Vậy sao….._Koon Ham bỏ lửng câu nói, anh k hiểu được hết ý nghĩa câu nói của ông Kwon
_Ta chỉ có 1 đứa con gái duy nhất này nên từ bé đã nuông chiều nó quá nên h nó đâm ra rất ngang bướng, nghịch ngợm . Nó chịu sung sướng quen rồi nên việc nhà chẳng biết chút nào, cơm k biết nầu, việc nhà thì k biết làm chỉ giỏi quậy pá thôi.Con muỗn lấy nó thật sao ? _Cha Kyu Min kể 1 lèo tật xấu của cô con gái yêu Kyu Min nhìn Koon Ham
_Cha à _Kyu Min mặt đỏ lựng nhìn ba mình trăn trối
_Dạ, thưa bác, con muốn ạ. Con cần là cần Kyu Min cứ mãi là Kyu Min lúc gặp con, yêu con là được rồi ạ , con k muốn Kyu Min vì con mà thay đổi gì cả ạ, Vì lúc đấy Kyu Min k phải là cô ấy nữa mà là 1 cô gái khác rồi ạ, vậy thì con k cần đâu_Koon Ham nhìn Kyu Min cười hiền
_Um, vậy ta cũng k có gì để nói nữa _Cha Kyu Min xem chừng có vẻ rất hài lòng bởi lời nói của Koon Ham
_Dạ…._Kyu Min mặt nghệt ra, k tin vào những gì tai mình vừa nghe thấy
_Con k muốn sao ?_Cha Kyu Min nhíu mày nhìn cô
_Dạ….k….k ạ……nhưng sao lại……._Kyu Min ấp ứng nhưng rõ ràng khuôn mặt đang dãn ra, nụ cười đang ngày càng rạng rỡ hơn
_Ý cháu là gì? _Cha Koon Ham hỏi
_Sao 2 người đồng ý dễ dàng vậy? Chẳng phải 2 người ghét nhau sao ?_Koon Ham nhìn cha mình k hiểu
_CIA và mafia đối địch, là kẻ thù của nhau, đấy chỉ là trên lý thuyết thôi _Sandy cùng Ryan, Kevin, Mika và Ren bước tới
_Người ngoài ai nhìn vào cũng nghĩ Choi Bang và Kwon Bang là kẻ thù k đội trời chung nhưng trên thực tế Choi Bang và Kwon Bang là 2 thế lực bổ sung sự tồn tại cho nhau. Mafia vốn k phải kẻ cướp mà là người giết thuê cũng như CIA k phải cảnh sát mà là người ám sát. Vì vậy để lợi dụng lợi thế của nhau mà liên kết với nhau để lật đổ những người ngáng đường, những người CIA k thể giết được thì mafia xẽ làm, những người mafia k chừng trị được xẽ cho bọn đấy vô tù ngục của CIA bóc lịch. Vậy thôi _Ryan giải thích
_Nói thẳng ra thì CIA và Mafia k phải kẻ thù mà ngược lại, là những bằng hữu thân thiết đó _Sandy cười tự tin
_Phải? _2 người cha gật đầu hài lòng với câu nói của Sandy
_Con chào bác, tụi con thất lễ rồi ạ _Ryan và Sandy cúi chào 2 vị tiền bối 1 cách đầy cung kính
_K sao! Sandy, Ryan ta phải cảm ơn các con nhiều lắm đấy, đã giúp đỡ con gái ta nhiều à_Cha Kyu Min cười hiền hòa xoa đầu Sandy
_Cha, cha biết anh Ryan và Sandy sao ?_Koon Ham k dấu khỏi sự ngạc nhiên
_Con gái, con trai nuôi của ông Ai_Ông trùm của thế giới ngầm sao ta lại k biết được chứ???_Cha Kyu Min nhíu mày
_Cậu Kevin, cậu Ren, cô Mika cũng cám ơn các cháu đã giúp đỡ 2 đứa kia nhiều nhé, các cháu vất vả nhiều rồi _Cha Koon Ham cười, khẽ gật đầu cám ơn tụi nó
_Dạ _3 đứa cúi mình
_Các con đều là những đứa trẻ được sinh ra , lớn lên trong sự rèn luyện , dạy bảo hơn người và các con được gặp nhau như ngày hôm nay cũng là 1 định mệnh nên dù có bất cứ truyện gì sảy ra hãy sát cánh bên nhau nhé . Hiểu chứ Ryan _Cha Koon Ham nói, nhìn Ryan
_Dạ, con hiểu ạ _Ryan khẽ gật đầu
_Cha, vậy cha đồng ý hoàn toàn truyện của tụi con sao ạ?_Kyu Min vẫn k tin là cha mình và cha Koon Ham có thể đồng ý dễ thế nên hỏi lại 1 lần nữa cho chắc chắn
_Sao lại k nhỉ? Quá tốt là đằng khác đấy chứ. Thực ra, 2 đứa vốn được đính ước từ trước mà _Ông Kwon nhẹ nhàng xoa đầu cô con gái yêu quý
_Dạ ….._Kyu Min mặt cứ nghệt ra
_Là ….là sao ạ….???_Koon Ham lắp ba lắp bắp, anh ngỡ mình bị bệnh lãng tai
_Ha, thực ra đính ước này lâu rồi, từ khi các con chào đời cơ nhưng ta muốn 2 đứa đến với nhau tự nhiên thôi. Ta cũng k hy vọng lắm vào hôn ước này vì vốn thằng Koon Ham nhà ta lầm lý, chẳng chịu đứa nào cả, thấy con gái là tránh xa, đứa nào bám thì đuổi thẳng tay, **** thẳng mặt nên ta cũng chẳng muốn ép nó. Nhưng h 2 đứa yêu nhau như vậy thì tốt quá rồi_Ông Choi cười mãm nguyện, giải thích cho tụi nó nghe
Koon Ham với Kyu Min nhìn nhau rồi cả 2 ôm chầm lấy nhau cười hạnh phúc
Kyu Min vỡ òa trong tiếng khóc nhưng lần này k phải là khóc vì sợ hãi, k phải khóc vì đau khổ nữa mà đó là những giọt nước mắt tinh khiết , nóng hổi đấy đã rơi vò niềm hạnh phúc vô bờ bến…. Cái hạnh phúc mà Kyu Min tưởng chừng như đang vụt mất khỏi tầm tay mình
Mọi người ở ngoài nhìn cặp đôi này ôm nhau mà mỉm cười, dường như ai cũng lây sự hạnh phúc của họ và lòng thầm cầu chúc cho cặp đôi này mãi mãi hạnh phúc……và điều đấy là đương nhiên rồi ……

$pageOut $pageIn

Chap 19 : Tự tin lên, tỏ tình đi

Sandy đang tung tăng tung tẩy đi trong vườn trường tìm 1 trỗ nào đấy mát mẻ, ít người (mà thực ra là k có ai thì hơn,có ai cũng bị nhỏ đuổi đi thôi) để ngủ vì can tội hôm qua đi chơi bar mãi tới 4h sáng mới lết về nhà nên tình trạng của nó hiện h là thiếu ngủ 1 cách cực kì trầm trọng và nguy hiểm, lên tới mức bào động đỏ luôn à ==. (nhỏ này ngày phải ngủ đủ 12/24 tiếng =~=)
Và cũng chính vì cái lẽ đi tìm trỗ ngủ mà Sandy đã thấy được 1 thứ khá thú vị nhưng cũng khá chướng tai gai mắt…..
_Anh Ren _Giọng 1 nhỏ ngọt như mía lùi đang õng ẹo với Ren. Nhỏ này lùn hơn Sandy,tóc xoăn tít nhuộm màu hồng phấn,mặc 1 chiếc áo sơ mi cổ tròn đính bèo trước ngực và ở tay áo cũng được đính ren màu hồng; váy xòe 2 tầng màu đen riềm hồng , đi giầy ** bê màu đen,tất dài tới đầu gối màu hòng, mắt 1 mí bé tý nhưng được nhỏ kẻ mắt đen phấn hồng nên cũng to được hơn 1 tý,má đánh hồng, môi được tô son hồng…..Trông nhỏ k biết đang trình diễn cosplay hay là làm gì nữa à…..
_Ừ, gì vậy em ? _Mặt Ren méo sẹo
_Tối nay đi bar với em hen _Nhỏ tiến lại gần ve vãn Ren (nhìn mặt nai tơ vậy mà ta dâm kinh thật ==. ). Sandy nhìn thấy nhỏ vậy mà thấy thấm thía cái câu: đừng có trông mặt mà bắt hình dong
_Ầy, tối nay thì k được rồi, anh bận rồi cưng ạ _Ren cười, nhìn cô bé đầy tiếc nuối
_Ứ, em k chịu đâu, anh phải đi với em cơ. Lâu lắm rồi anh chẳng đi chơi với em rồi à _Nhỏ ôm chầm lấy Ren lắc lư
_Ấy….._Ren cố gắng đẩy nhỏ ra nhưng bị nhỏ này ôm cứng luôn, nhất quyết k chịu buông tay
_Hey!!!….._Sandy nhìn cảnh đó k chịu được nữa liền bước tới
_Ớ! Sandy….. _Ren á khẩu khi bị Sandy bắt gặp trong tình trạng tiến thoái lưỡng nan này….
_Này,làm cái quái gì vậy hả?Cô điếc hay giả điếc vậy hả? Chẳng phải người ta đã từ chối k đi rồi hay sao mà còn bám dính người ta thế, con gái kiểu gì vậy hả? TRơ nó vừa thôi chứ; đúng là cái đồ chẳng có chút lòng tự trọng nào à _Sandy đẩy nhỏ ra khỏi Ren, **** cho 1 trận tơi bời
_Cô….Cô là cái quái gì của anh Ren mà ra lệnh cho tôi chứ_Nhỏ hơi ngạc nhiên chút nhưng sau cũng gắt lên, 2 tay trống hông chỉ thẳng mặt Sandy hỏi
_Xì, tưởng gì! Vậy cô hãy vểnh tai lên mà nghe tôi nói cho rõ đây nè. Tôi, Lee Sandy là bạn gái của Ren Otohara, rõ chưa? _Sandy hất mặt, 2 tay ôm chặt cánh tay Ren
_CÔ….._Nhỏ cứng họng k nói được gì khi nhìn thấy Sandy ôm Ren mà Ren cũng chẳng nói gì
Thực ra thì, lúc này, Ren nhà ta đang chết đứng+ hóa đá luôn rồi khi nghe cái câu +cái hành động Sandy vừa làm 1 cách k thể nào hồn nhiên hơn được nữa……
_Hừ, h mời cô đi cho, đừng có mà làm phiền tụi tui nữa _Sandy tay hất hất sua đuổi nhỏ kia đi như đuổi ta còn 1 tay vẫn bám vào tay Ren
NHỏ kia ức lắm, ấm ức lắm chứ nhưng cũng k làm gì được vì Lee Sandy hiện tại đã nổi tiếng nhất cái trường này về khoản đánh nhau rồi nên nhỏ đâu có cửa thắng, mà Ren cũng chẳng phản kháng gì nên nhỏ đành nuốt cái cục ấm ức này vào trong bụng vậy. Đôi mắt lưng tròng, nhỏ nhìn Ren lần cuối rồi chạy đi mất. Đợi nhỏ chạy đi khuất khỏi dãy nhà cũng như khuất hẳn khỏi tầm mắt của Sandy thì nó mới quay lại nhìn Ren vẫn đang trong trạng thái bất động kia.Sandy đứng 1 hồi nhìn hắn,nó nghiêng người qua bên trái, nghiêng qua bên phải , chọc chọc vào mặt hắn cũng chẳng thấy hắn có cử động gì nên thế là nó nản quá đành ôm mặt bất lực luôn k hiểu sao tự dưng tên này lại đơ ra vậy….(tại mình chứ tại ai ==.)….. 1 lúc sau nó đi đến quyết định tối quan trọng và thực hiện nó trong tíc tắc : nó sắn tay áo phải, sắn tay áo trái, mở cái cúc đầu tiên ở cổ áo sơ mi ra cho thoải mái và rồi……
“BỐP…..BỐP………BỐP”
_REN_Sandy đập cho Ren 3 phát vào đầu và hét với tần sóng âm thanh của 1 cái loa lớn vào thẳng tai Ren làm màng nhĩ của hắn còn 1 chút síu nữa thôi là thủng nhưng tội chết của hắn có thể tha mà tội sống thì cũng k được nên chắc chắn 1 điều rằng sau khi về Ren phải vào ngay bệnh viện Tai – Mũi- Họng sớm nhất
“Rầm”
Ren nhà ta bị Sandy đạp cho đau quá, đã thế lại còn bị 1 tiếng hét k thể nào oanh vàng, mĩ miều hơn được rót thẳng vào tai làm hắn giật bắn mình té xuống đất…..
_Oái trời sập, động đất, sóng thần….(dạ thưa,câu này là do bạn Ren nhà ra đã phát ngôn ra sau khi mông đã tiếp đất và hồn trở về xác ạ =”=)
_Hừ, đồ hầm, tỉnh chưa vậy ?_Sandy đứng khoanh tay trước ngực nhìn Ren đầy cáu giận
_Hở, Sandy _Ren tròn xoe mắt nhìn Sandy
_Nhìn cái quái gì chứ, chọc mù mắt bây h? MI nãy bị đơ à mà ta gọi rát cả họng cũng k ứ ừ gì vậy ?_Sandy duỗi chân đá thẳng vào chân Ren (lúc này tên Ren vẫn còn đang an tọa dưới đất ạ)
_Oái, bạo lực quá.Đau lắm đó, sao mi học cái gì k học lại đi học thói bạo lực, xuốt ngày ăn híp, đánh ta của Mika chứ à _Ren nhăn mặt đứng dậy, miệng lẩm bẩm
_Hừ,lẩm bẩm cái gì đó _Sandy nhìn Ren dò xét
_Gì đâu à, tìm ta có việc gì vậy ?_Ren chối bay chối biến, đổi chủ để lảng sang truyện khác
_Hừ, ai rảnh mà tìm mi chứ à! Ta đang định đi kiếm trỗ ngủ thì thấy cái cảnh tượng chướng tai gai mắt của mi với con nhỏ kia nên xen zô thoai à _Sandy hất mặt
_Hô, cô nhiều truyện thật đấy _Ren nghĩ tới truyện bạn nãy, chán nản thở hắt ra ngoài
_Hừ, ta cứu mì còn k được 1 lời cảm ơn còn bảo ta lắm truyện hả? Hứ, ta thèm vào mà quan tâm mi nhé, người ta quan tâm là Mika nhà ta thôi. Mi có biết mi làm vậy để Mika của ta nhìn thấy xẽ tổn thương ntn k hả? hả? Hả????……_Sandy nói, dơ dơ ngắm đấm trước mặt Ren đe dọa
_Ý mi là sao? _Ren nhíu mày
_Sùy, con giả ngây với ta hả?Làm như ta k biết mi yêu Mika nhà ta ý, đúng k?_Sandy bước lại gần Ren, nhìn thẳng mặt Ren hỏi
_K….K, ta k được phép yêu Mika _Ren quay mặt đi, tránh ánh mắt của Sandy
_Hừ, gì mà k có quyền với trả có quyền chứ? Thế nếu có quyền được yêu thì sao nào? _Sandy vẫn nhìn chằm chằm vào mắt Ren dù Ren đã quay mặt đi
_Ta….. _Ren lúng túng
_Sao nào? _Sandy nhíu mày
_Ta….ta k thể yêu cô ấy được mà…. _Ren cay đắng nói
_Vì sao chứ?Gì mà k thể yêu chứ? Nếu k yêu Mika thì ngay từ đầu mi việc gì phải giữ chi Mika chứ? Mi sao như tên Kevin ý, tán rồi lưa quách mấy đứa con gái đó lên giường mà thỏa mãn đi có phải hơn k, sao chỉ đùa rỡn tán tỉnh tụi con gái ngu xi kia k làm gi vậy?Dù mi có là vệ sĩ cho Mika thì cũng đâu phải bảo vệ Mika 24/24 đúng k? CHẳng qua là mi lo lắng cho Mika thôi,và cũng muốn ở bên Mika thôi ? ĐÚng k? _Sandy nói 1 chàng, nghiêng nghiêng đầu hỏi Ren
_Ta…._Ren ấp úng. Chưa bao h Ren lại bị dồn đến đường cùng như vậy. Trước h Ren vẫn luôn là người chủ động trong tất cả và chẳng bao h bị ai lấn ép được mình cả; vậy mà hôm nay Ren thật sự k biết nói gì cả vì những lời Sandy nói hoàn toàn chính xác, nó đánh thẳng vào những trỗ sâu nhất trong tâm can của Ren….
_Ren Otohara mi yêu Mika chứ? _Sandy tức giận hét lên kéo hắn đang rồi bời trong những suy nghĩ của mình về với hiện tại
_Hừ, nếu tui yêu Mika thì sao chứ?Du sao thì Mika cũng k yêu tui đâu, đối với Mika thì tui mãi mãi là 1 tên vệ sĩ thôi, k hơn k kém . Tui nghĩ Mika hợp với anh trai cậu hơn đó, 2 người họ quả thực rất sứng đôi _Ren nói, khuôn mặt buồn buồn, tay chỉ về phía sân trường cười chua sót
Ở sân trường,theo hướng tay Ren chỉ dù khá đông những ta vẫn có thể nhận ra 1 cặp trai tài gái sắc đang tản bộ với nhau, nói chuyện rất là vui vẻ . Phải,đó chính là chủ tịch hội học sinh hiện thời _Mika Nakashima hôm nay mặc 1 chiếc áo phông màu xám dài tới hông , lệch vai ôm sát lấy người khoe những đường cong cực chuẩn của mình đi cùng với quần bò jean bó , chân đi bốt ngắn cổ buộc dây đế kết, eo thắt đai bằng da bóng to bản, tai đeo khuyên tròn to, tay đeo vòng tuần màu đen, cổ đeo vòng hình chứ thập. Mika sánh bước bên cạnh hội trưởng hội học sinh huyền thoại với gương mặt cực đẹp trai, thanh tú; hôm nay anh mặc 1 chiếc ao sơ mi cổ đứng màu trắng,quần tây trắng, giầy da trắng,khoác ngoài là áo gile trắng, tay đep đồng hô đính kim cương màu bạc,tai đep 2 nấm nhỏ đính kim cương.K biết được 2 người này nói chuyện gì nhưng nhìn Mika đang cười rất là tươi, nói chuyện k ngớt còn người con trai đó thì dù k nói nhiều nhưng nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng anh cũng cười theo và góp ý 1 vài câu thôi những cũng khiến cả 2 bật cười 1 cách cực ki thoải mái…. QUả thật, k khí ở đó được bao phủ bởi 1 màu hồng của sự hạnh phúc
_Đó, thấy rồi chứ, dù tui k muốn chấp nhận nhưng thực sự k thể phủ nhận rằng Mika và anh Ryan rất đẹp rôi phải k ? Anh Ryan vừa tài giỏi, lại là người chín chắn, bên cạnh anh đấy Mika nhất định sẽ có hạnh phúc….Chắc chắn sẽ hạnh phúc hơn 1 thằng chỉ mang cái danh hèn hạ “vệ sĩ” như tui _Ren cay đắng nói
_ “BỐP” Đồ ngốc _Sandy nghe xong Ren nói, thẳng tay đập cho hắn 1 cái vào đầu
_Này Lee Sandy, cô làm cái quái gì vậy hả?_Ren bị Sandy cho ăn đập nhiều quá nên k chịu được nữa phải gắt lên
_Hừ, Mika đối với anh tui chẳng có gì ngoài sự ngưỡng mộ dành cho 1 bậc tiền bối ra cả_Sandy nhíu mày
_Mi biết được chắc _Ren nghiêng đầu, chất vấn Sandy
_Sao k? Hai tui nói Mika đi với anh ý lúc nào cũng hỏi truyện công việc k thì cũng chỉ kể về mi, tuyệt nhiên chẳng có chút tình ý nào cả;chính hai tui nói cho tui như vậy đó.Truyện của 2 người cũng là do hai tui nói nên tui mới hay đó chứ,keke. Mà mi cũng yên tâm đi, hai tui chỉ coi Mika như 1 người em gái thôi, như tui nè chứ chắc cả cuộc đời này hai chẳng yêu ai khác ngoài chị ấy nữa đâu mà _Sandy cười đắc trí nhưng khi vừa nhắc tới truyện cũ thì khuôn mặt lại mang nét đượm buồn cố hữu
_Ha, hóa ra cô ngu đâu có biết gì đâu, toàn hai cô nói cho à _Ren nhìn Sandy cười đểu
_Này, nói gì đó? Bộ muốn chết sớm à? _Sandy lườm Ren, tay lại lắm lăm nắm đấm
_Hơ, có gì đâu (tên này giả nài ==.). Nhưng mà này, đấy chỉ là về phía anh Ryan thôi chứ còn Mika thì sao?Nhỡ Mika có thể k yêu anh Ryan những cũng chẳng yêu ta thì sao?_Ren hường ánh mắt của mình về phía Mika
_A, nói vậy mà k hiểu à? (Sandy ôm đầu bất lực). Hừ, vậy thì đi hỏi đi, xẽ biết thôi _Sandy nhìn Ren kiên quyết
_Hỏi? Hỏi như thế nào? _Ren mặt ******** ra
_Ngu vậy? Mi có phải cái tên Ren xuốt ngày nói lời mật ngọt với mấy đứa con gái k vậy hả? Tỏ tình với người ta đó,đồ đần _Sandy giận run người, đạp cho Ren 1 cái k thương tiếc
_Hả? K được, truyện này k thể được đâu…. Chắc chắn Mika sẽ từ trối tui đó _Ren nhăn mặt,sua tay
_Đồ ngu, mi nghe nè, mi có hiểu ý nghĩa của bông hoa trên tay Mika nghĩa là gì k hả? _Sandy cố nhẫ nhịn mà k đạp chp tên Ren hôm nay ngu đột xuất 1 cái
_Hừ, biết được đã tốt, hỏi cả chục lần rồi Mika có chịu nói đâu _Ren chề môi
_ “BỐP” vậy mau đi hỏi đi, ngu vừa thôi chứ, người ta đã nói tới vậy rồi. Kệ mi đó, ta đi _Sandy tức giận đập cho Ren 1 cái rồi bỏ đi
_Này, khoan đã _Ren gọi Sandy, tay xoa xoa trỗ đau
_Chi? _Sandy quay mặt lại
_Sao mi lại giúp ta thế? LÚc nãy ý và bây h nữa…. Chẳng phải mi kêu dị ứng con trai sao _Ren nhăn mặt vì vết thương nói. Hắn phải công nhận là Mika đã bạo lực mà Sandy còn bạo lực hơn, mới nói truyện có chút síu mà đã bị Sandy đập cho tơi bời hoa lá, thương tích đầy mình luôn…..
_Mi là bạn, k phải người lạ nên ta k sợ nữa rồi….Ta nói rồi, ta k giúp mi mà ta giúp Mika của ta thôi. Đồ ngốc, mi mà k mau dành lấy Mika thì xẽ mất đó, Mika của ta vừa xinh đẹp, tài giỏi,lại chín chắn thì thiếu gì người theo chứ?Mi mà k nhanh thì k chừng ta xẽ làm mối cho Mika và anh hai ta đó _Sandy nhìn Ren cười đầy ẩn ý rồi quay đầu bước đi để lại Ren mặt đang đần cả ra
_Này….này…k được đâu nhớ…..Mika là của tui _Ren đần mặt 1 lúc rồi mới ý ới nói với theo Sandy những Sandy đã bỏ đi mất hút ở đâu rồi….

Ngày hôm đó Ren cứ suy nghĩ mãi về những gì Sandy nói, về tình cảm mình dành cho Mika thực sự là như thế nào…..NHững hồi ức từ lúc còn bé của cả 2 cho đến lúc cả 2 cùng nhau lớn lên, rồi trưởng thành mà để rồi chẳng biết từ bao h mà Ren đã yêu Mika mất rồi,….hình ảnh của cô gái mang cái tên Mika Nakashima đã đong đầy trong tầm mắt của anh, trong những kí ức mà anh mãi mãi xẽ k bao h quyên….
SÁNG HÔM SAU TẠI TRƯỜNG K.W, BAN 2, NHÓM 1, CẤP KING:
_Xin chào _Mika bước vào lớp, tới trỗ bọn Sandy đang tụ họp ăn uống rất chi là rôm rả
_Ào…..(là chào ạ =~=) _Sandy vừa ăn vừa nói nên nó thành tiếng như vậy ạ
_Sandy, em ăn hết rồi hẵng nói chứ. Mika, em ăn gì chưa ngồi xuống đây ăn với Sandy luôn đi, còn nhiều lắm _Ryan nhắc nhở cô em gái phàm ăn của mình rồi quay sag cười với Mika
_Hi, Mika _Kyu Min cười tươi
_Kyu Min dính đồ ăn vào mặt rồi nè. Ăn từ từ thôi đừng có bắt chiếc cách ăn của Sandy chứ_Koon Ham cười hiền, nhẹ nhàng lấy giấy ăn lau mặt cho Kyu Min
_Um, ăn vậy mới ngon mà, phải k Sandy _Kyu Min cười toe toét
Sandy k nói gì vì đang bận ăn nhưng mà gật đầu lia lịa hưởng ứng câu nói rất chi là chí lý của cô bạn Kyu Min
_Mika, Ren đâu rồi?_Kevin hỏi khi tay vẫn đang bấm điện thoại chơi game, tai nghe nhạc và mắt đang chăm chú nhìn 1 ai đấy mà ai cũng biết là ai 1 cách cực kì bất lực
_Chịu, đưa tui tới cổng trường rồi bảo có việc bận nên bảo tui zô lớp trước chút nữa vào sau rồi biến đi luôn _Mika thở dài bước vào trỗ ngồi
_Vậy sao? _Kevin khẽ nhíu mày
Và tụi nó lại oánh chén sạch xẽ trỗ đồ ăn để ngổn ngang trên bàn thì cũng là lúc trống đánh vào lớp
Mọi người bắt đầu 1 buổi học mới rất chăm chỉ, “chăm chỉ” nhất lớp là tụi nó luôn: Sandy và Kyu Min thì ngồi nghe nhạc lướt web trên điện thoại,Mika thì ngồi chăm chú đọc sách nhưng mỗi tội là đọc sách về kiếm đạo chứ k phải sách dành cho bài dảng của ổng giáo trên bảng =~= (khổ thân ổng); Koon Ham , Kevin và Ryan thì ngồi nói chuyện to nhỏ gì đấy với nhau chẳng ai biết được. Nhiều khi Sandy cũng cảm thấy anh trai mình khá thân với 2 người kia và đặc biệt là anh trai nó với Kevin có cái gì đó hao hao giống nhau cũng như dường như giữa hai và Kevin chẳng hề có khoảng cách nào cả trong khi hai nó giống nó là người k thích quá thân hay quen với người lạ,….Sandy có cảm giác họ hiểu nhau rất rõ vậy…..
Mỗi người 1 việc, mỗi người chìm trong 1 thế giới riêng, cả lớp khá yên tĩnh chỉ có giọng nói của thầy giáo là cứ vang lên đều đều trên bục giảng…..
Nhưng sự yên tĩnh đó k được bao lâu khi có 1 tên tóc màu tím tro dựng đứng, buộc túm 1 ít ở dưới gáy , mặc áo khỉ milo mà đen, quần tụt đen, giầy nike đen , khuôn mặt kute mang đậm phong cách bụi bặm đạp cửa bước vào lớp….
_Ren, em làm gì vậy? _Ông giáo khẽ nhíu mày nhìn Ren
_Ầy, quên mất, em chào thầy _Ren chào nhưng k thèm nhìn ông giáo mà đưa mắt tìm ai đó
_Um Ren, em đang làm gì vậy? Đã đi học muôn rồi k chịu vào lớp sao còn đứng đó nữa? _Ông giáo hỏi. Thực ra ổng k giám to tiếng đâu, mọi người đừng lạ nhé vì dù gì Ren là thành viên của ban 2, nhóm 1, cấp King mà. Mà cấp King là như thế nào mọi người cũng biết rồi đó ==.
_A, Sandy theo tui chút, nhờ chút nào _Vừa nói Ren vừa nhanh chân tiến lại trỗ Sandy
_Tui? _Sandy đần mặt, chỉ tay vào mặt mình
_Uh, nhờ chút síu ý mà, đi thui _Ren kéo tay Sandy làm 1 ai khó chịu
_Hai đứa đi đâu vậy ?_Ryan hỏi
_À! Anh Ryan cho em mượn Sandy 1 tẽo nhé, chút nữa em trả liền_Ren cười để lộ cái răng khểnh cực duyên
_Uh, được nhưng nhớ để phòng nó dở chứng quậy đó _Ryan nhắc nhở Ren
_Hứa, em ngoan mà _Sandy nhăn mặt
_Được rồi, em biết mà. À mà quên mất Mika, Mika chút nữa về đợi tui nhé tui đợi Mika ở cổng trường, nhất định k được về trước đó _Ren cười quay sang Mika nói, cố nhấn mạnh câu cuối
_uh _Mika khẽ gật đầu
Chỉ chờ cái gật đầu của Mika , Ren cười mãn nguyện rồi kéo Sandy đi mất hút trong dãy hành lang chỉ còn vọng lại tiếng bước chân đang nhỏ dần của cả 2….Dường như tụi nó bỏ quên mất ông thầy giáo mặt mũi đang đỏ bừng bừng vì giận mà k làm gì được tụi nó khi mấy đứa tụi nó bơ đẹp ổng
……………

TÒA NHÀ SỐ 999, ĐƯỜNG SAGU:
_Này, lôi tui ra đây làm zề?_Sandy nghiêng đầu hỏi Ren
_Mua đồ_Ren trả lời tỉnh bơ
_Hả? mua cho tui hả? thiệt k? _Mắt Sandy sáng loáng, lung linh nhìn Ren đầy yêu thương và cảm kích
_Mơ hả cô, mua cho Mika _Ren buông ra câu nói làm Sandy tắt ngấm nụ cười
_Zề đây, bye _Sandy giận dỗi bỏ về thầm rút lại lời nói của mình trong lòng vừa nãy khi khen hắn Kute, đẹp zai, tốt bụng
_Oái, thui mà Sandy. Giúp ta đi, tý ta bao mi hẳn 1 chầu ăn là được chứ gì? Chẳng phải mi bảo xẽ giúp ta và Mika sao? _Ren kéo tay Sandy lại năn nỉ ỉ ôi
_Bao ta ăn nó thì ta mới chịu _Sandy nhìn Ren cười cười
_Uh, Ok luôn _Ren gật đầu cái “rụp” k cần suy nghĩ
_Trỗ ăn do ta chọn _Sandy trên đầu mọc tai, sau có mọc trêm 1 cái đuôi màu cam ==. Nhìn Ren cười cực kì đểu
_Uh, ực _Ren nuốt nước bọt cảm thấy lạnh sống lưng sau câu nói của mình. Có phải khi ai đã đâm đầu vào lưới tình đều cũng ngu đi k nhỉ nên Ren mới bị xa vào cái bẫy hết sức đơn giản của Sandy cáo già chẳng mấy khó khăn
_Ok, đi thôi _Sandy hào hứng lôi tuột Ren vào trong
Tòa nhà số 999 gồm tất cả 9 tầng lớn và cũng là khu trung tâm mua sắm nổi tiếng nhất ở Tokyo chuyên bán : quần áo, giầy dép, trang sức, vật dụng,…..hàng hiệu và đặc biệt là luôn được cập nhật liên tục nên rất được các tên và những người giàu yêu thích, là 1 trong số những nơi mà người giàu vung tiên vào nhiều nhất…..
Sandy lôi sềnh sệch Ren lên tầng 5, đây là tầng bán quần áo với đủ thể loại quần áo dành cho trẻ con đến người già; đủ các thể loại từ nghịch ngợm, phá cách đến sang trọng, quý phái,…….
_Đây, mua đi _Sandy đưa Ren tới gian hàng bán đầm cực đẹp dành cho tuổi thanh niên như tụi nó
_Ặc, ta k biết chọn nên mí nhờ mi đi mua giùm chứ _Ren nhăn mặt, nhìn đống váy cheo ở đây cũng đủ làm Ren hoa mắt rồi
_Sặc, thế bình thường mi đưa mấy con bồ nhí của mi đi mua đồ kiểu gì?_Sandy nhăn mặt nhíu mày
_Đưa mấy nhỏ đó đi chọn hoặc đưa cỡ người và ảnh cho bọn nhân viên chọn đại 1 cái nào đắt đắt là được à _Ren thở dài
_Hừ, đúng là máy con nhỏ rẻ tiền mà, rùi đi coi thử đã _Sandy khinh khỉnh rồi kéo Ren đi coi đồ
_Nào, h nói nghe mi thích lựa 1 cái váy như thế nào cho Mika ? _Sandy quay lại hỏi Ren khi cứ thấy hắn trầm ngâm đứng đó
_À! Ùm…1 cái váy k quá diêm dúa nhưng vẫn nữ tính, đơn giản những vẫn sang trọng…um, chắc vậy thui à _Ren ngập ngừng suy nghĩ 1 hồi rồi nói
_Rồi _Sandy gật đầu rồi phóng thẳng đi luôn
1 lúc sau Sandy vác ra cho Ren cơ số váy để duyệt chọn lấy 1 cái hắn ưng ý nhất
_Phù…..phù…….chọn đí _Sandy vừa thở vừa nói
_Nhìn như thế này thì biết chọn cái nào? _Ren nhíu mày
_Vậy chứ h làm sao ? _Sandy vừa tu nước ừng ực vừa nói
_Sandy iu quý, giúp tui thì giúp cho chót đi, thử giùm tui. Ha_Mắt Ren chớp chớp nhìn Sandy như cún con ==.
_K, quên đi, nhìn tui như thế này mà mặc váy á? Quên đi. No anh Never _Sandy gắt
_Sandy à,chẳng phải Sandy với Mika người chuẩn tương đương nhau sao?Giúp tui đi mà, k nhỡ chọn phải bộ Mika k ưng ý hay k vừa với Mika là cô ấy chẳng chịu mặc đâu; k khéo lại vứt đi luôn k thương tiếc ý _Ren năn nỉ ỉ ôi, lay lay tay Sandy nhiệt tình
_Hừ, vì Mika tui hi sinh đó _Sandy nhăn mặt bước đến trỗ quầy thu ngân , trỗ mấy chị nhân viên đó nói gì đó, họ đưa cho Sandy cái gì màu đen rồi Sandy bước vào trong phòng thay đồ cùng mấy chị nhân viên đó na theo đống đồ vào trong theo
Sandy cùng với mấy chị nhân viên vào phòng thay đồ 1 lúc khá lâu sau mới thấy họ ra. Sandy bước ra, khoác trên mình 1 chiếc váy dây ôm ở phần ngực và hơi phồng ôm lấy chân ở phía dưới, trước ngực buộc 1 chiếc dây nơ bằng lụa trông khá đơn giản k cầu kì nó càng đơn giản hơn khi chiếc váy chỉ độc 1 màu đen.Tóc xoăn xõa ngang vai, chân đeo tất giấy đen xì, tay đeo găng ngăn, chân đeo giầy cao gót lín mũi bằng da đen bóng đính đá….
Tuy nhìn đơn giản với 1 màu đen chủ đọa nhưng trông Sandy vẫn đẹp….Phải, Sandy mặc váy rất đẹp dù bộ váy đó có đơn giản tới đâu nhưng khi khoác lên người Sandy nó lại tôn lên vẻ đẹp sắc nét trên từng đường nét cơ thể của nó 1 cách tinh tế….khiến cho Ren dù cũng k hề phủ nhận Sandy đẹp mà cũng phải ngỡ ngàng……
_Êu, nhìn cái quái gì mà ghê vậy hả?Được k? _Sandy nhăn mặt
_À ờ!……được, nhưng nè, mi mặc váy đẹp vậy sao k bao h chịu mặc váy thế?_Ren ngẩn nhơ nói, mắt vẫn gián vào người Sandy (==. Đúng là tên hám gái đẹp)
_Xì, vớ vẩn_Sandy nhăn mặt đi vào phòng thay bộ đồ khác
Sandy thay đi thay lại tới mấy chục bộ váy liền và Ren cũng được chứng kiến 1 Lee Sandy với nhiều khuôn mặt, bộ dạng khác nhau theo từng bộ váy 1:hiền lành, ngây thơ, cá tính, quý phái,….nhưng có 1 điều tuyệt nhiên cái cá tính thì vẫn k thay đổi chút nào….Và cũng nhờ đấy mà Ren phải công nhận rằng Lee Sandy rất đẹp, đẹp 1 cách riêng biệt chứ k ngây thơ, trong sáng, đáng yêu như Kyu Min hay lạnh lùng, quý phái như Mika. Sandy có 1 khuôn người dễ mặc đồ, khuôn mặt thanh tú cá tính và đặc việt là những đường nét trên khuôn mặt rất sắc sảo, rõ nét có thể khiến cho bất cứ 1 thằng con trai nào điêu đứng….h Ren hiểu vì sao mà Sandy lại có tới 10 người chồng tường lai mà 10 người đó sau bao nhiêu năm liền bị Sandy từ chối mà vẫn chung thủy theo đuổi, có lẽ họ k cũng nhìn thấy vẻ đẹp này của Sandy và bị nó hạ gục ít nhiều…..
Nghĩ lại khiến cho Ren phải bật cười thích thú về con người của Lee Sandy này. Đúng, Sandy quả là 1 co gái thú vị…..
_Nè, đồ hâm, k dưng ngồi cười cái quái gì vậy hả? _Sandy bực mình nén cái váy về phía Ren
_hihi, k có gì _Ren cười toét
_Hừ, từ nãy tới h ta thay mấy chục cái váy rồi đó, mi có chọn đại lấy 1 cái k thì bảo, ta mệt muốn chết đi được rồi đây này _Sandy gắt
_À, um…mấy cái váy đó đều đẹp cả nhưng ta vẫn cảm thấy ở mấy bộ đồ đó thiếu 1 chút gì đó , ta muốn tìm 1 chiếc váy có thể lột cả được tất cả con người của Mika_Ren trầm ngâm nhìn bâng quơ
_Hừ, công nhận là vậy, ta cũng chẳng thấy có cái nào ưng ý đặc biệt hơn những cái khác cả _Sandy trống tay vào căm suy nghĩ
2 người cũng ngổi thở dài, tìm mất mấy tiếng rồi mà chẳng ưng được cái nào cả, chẳng nhẽ ở khu trung tâm mua săm lớn nhất, nổi tiếng nhất đất Tokyo này mà k có lấy k cái váy nào ưng ý sao?
Ren chán nản đưa mắt đi nhìn những bộ váy đủ kiểu cách đượng chưng bày khắp gian phòng rộng….Bỗng, 1 chiếc váy đập vào mắt Ren, nhìn chiếc váy đó Ren liền tưởng tượng tới Mika khi mặc cái váy đó liền à…
_A! Cái kia được k Sandy? Thử coi sao? _Ren chỉ tay về chiếc váy được cheo trên cao màu tím đen
_Um, nhìn cũng được đó.A, nhưng ta thử từ nãy đến h mệt muốn chết đi sống lại rồi à _Sandy nhìn cái váy nhăn mặt than thở
_Thui, ráng đi, ta xẽ đền bù cho mi sứng đáng mà _Ren cười, mắt nhìn Sandy đầy cảm tạ
_Hừ, tý mi mà k bao ta ăn uống no 1 bữa thì ta cho người biết tay _Sandy hừ mạnh 1 tiếng nhưng vẫn miễn cưỡng đi vào bên trong thay đồ. Ai bảo nhận lời tên này làm gì nên h mới nai lưng ra mà giúp hắn, chậc
Rốt cục Sandy và Ren mất hơn 4 tiếng liền và chao đổi, so đo mấy cái váy với nhau thì cũng quyết định chọn cái váy màu tím đen cùng như cái gật đầu thống nhất của cả hai….Và cũng nhờ đó Ren biết được 1 điều là yêu 1 người k hề dễ nhưng tự tay đi mua đồ cho người con gái mình yêu càng chẳng dễ chút nào….
Cuối cùng thì Ren mất nguyên cả buổi sáng để mua những thứ còn lại như: Ví,giầy, trang sức do 2 đứa mà mỗi đứa lại 1 ý kiến nên là cãi nhau òm xòm cả lên làm cho mấy nhân viên sợ phát khiếp khi chỉ sợ 2 người này uýnh lộn à….
Sau khi chọn xong, 2 đứa mệt thở k ra hơi, bụng 2 đứa biểu tình giữ dội mà Ren còn khổ cực luôn khi bị Sandy bắt nạt k thương tiếc bắt sách tất cả đồ ra xe nên muốn hụt hơi luôn. Ừ, túi cũng ít thôi mà, tầm cỡ độ 6 cái túi to thôi, hô hô…..
_Nhanh lên đi tên kia, tui đói muốn lả luôn rồi đây nè_Sandy nhăn nhăn mặt, xoa bụng dục Ren
_Hừ, bắt người ta sách cả đống đồ còn dục cái quái gì chứ?_Mặt Ren méo sệch
_Cái đồ ẻo lả, nhanh lên_Sandy đứng trống 2 tay vào eo lườm + quát Ren. Nhìn nó chẳng khác gỉ bà chủ còn Ren là người hầu cả
_Vâng, thưa me_Ren oải, lết từng bước nặng nhọc tới
Cuối cùng, sau 1 hồi bị Sandy lườm nguýt cho muốn cháy hết cả quần áo, da thịt muốn khét luôn thì Ren cũng lết ra được cái xe moto Aquila GT650R phân phối và lao vun vút tới của tieemk sushi Nhật Bản nổi tiếng ở khu phố Sagu
Chiếc moto màu đỏ rực rỡ lao vun vút trên đường, lượn lách qua những con phố tạo ra 1 vệt dài màu đỏ lướt qua dòng người đông đúc và đỗ cái “sịch” lại tại cửa hàng sushi ….
Ren vừa mới kịp dừng xe lại thì Sandy bị hương thơm đầy quyến rũ ở trong của hàng thu hút mà nhảy phốc xuống xe lao thẳng vào bên trong mà oánh chén bỏ mặc tên Ren ở đó với 1 đống đồ .Ren chỉ còn biết nhìn bóng dáng của Sandy ngày càng xa dần mà ngậm ngùi, đau sót , khốn khổ lẫn căm phẫn , uất ức với cái con nhỏ thấy ăn quên bạn vè này…..

Ren bước vào quán thì đã thấy Sandy đã oánh chén được cơ số đĩa sushi đủ các loại rồi vì đống đĩa xếp cạnh Sandybcao đúng bằng đầu Sandy và hình như Sandy k hề có ý định dừng lại ở con số đĩa đó chút nào….Ren thầm thương cho cái thân mình cũng như ví tiền của mình,….h mới thấy mình quả thực là ngubkhi để cho 1 con nhỏ ham ăn như nó chọn nơi ăn thế này. Cửa hàng sushi này quả thực là rất nổi tiếng là ngon nhưng nó cũng nổi tiếng là giá cả khá là đắt nữa….
Rồi bữa ăn chưa có chiều hướng kết thúc chút nào khi số đĩa trên bàn của Sandy cứ tăng vèo vèo theo cấp số nhân, mãi cho tới khi Sandy ôm cái bụng tròn xoe , cười đầy thỏa mãn hạnh phúc bước ra khỏi quán để lại 1 kẻ muốn rớt nước mắt mà k được đành ngậm ngùi vác cái mặt méo sẹo ra quầy thu ngân mắt chớp chớp, mồm đớp đớp nhìn chị nhân viên xinh đẹp tính tiền mong chị ấy dơ cao đánh khẽ mà tính rẻ cho hắn 1 tý k thì tháng này có nước hắn ăn mì tôm gói mà sống qua ngày…..
Nhân viên nhà hàng mang chiếc xe nhãn hiệu dodge Challenger SRT8 392 màu trắng sọc xanh tới cho Ren rồi chao lại chìa khóa cho hắn
_Ớ, sao lại đi xe oto, xe moto đâu rồi?_Sandy đần mặt nhìn chiếc xe
_Hừ, đi moto để thành tên khuân vác đồ à? Tui đâu có điên đâu_Ren nhăn mặt, nghĩ tới cảnh tượng vừa này mà vẫn k khỏi hãi hùng
_Ờ hớ_Sandy nhúm ***
_Chậc, chết rùi. Tui phải qua đón Mika rồi k muộn mât là cô ấy bỏ về đó, mi tự về được k?_Ren nhìn đồng hồ
_Keke, được mà, k thành vấn đề cứ đi đón Mika đi, ta tự về được roài _Sandy hiểu quá rõ tính Mika nên nó hoàn toàn thông cảm cho Ren nên cũng k nỡ bắt bẻ hắn vì dù gì hôm nay hắn cũng cho nó ăn k bữa no nê và cũng bị nó hành cho te tua rồi
_Thanks nhìu nhé_Ren cười toe toét
_Um, xong có gì phải kể cho tui nghe với đó_Sandy nháy mắt tinh nghịch
_Ok _Ren gật đầu cười khoe cái răng khểnh cực kute của mình rồi phóng xe đi mất.

Sandy nhìn bóng chiếc xe hiệu Dodge Challengher SRT8 392 mà lòng thầm mong rằng tên Ren khờ xẽ thành công để Mika có thể tìm được trỗ dựa vững chắc và k phải tự bọc mình trong cái vỏ bọc để mà cố gắng kiên cường nữa…..Nó thực sự mong Ren xẽ thành công…Lời cầu chúc của nó: chúc cho hoàng từ nụ cười xẽ cảm hóa được công chúa lạnh lùng….
Khẽ cười 1 nụ cười tươi Sandy dỏa bước đi trên còn đường đông đúc, hòa mình vào làn người đang vội vã kia….
CỔNG TRƯỜNG K.W
Chiếc Dodge Challengher SRT8 392 của Ren đỗ cái “sịch” ngay trước cổng trường K.W; trỗ mà có 1 cô gái với mãi tóc đen, dài mượt cắt ngắn ; mặc 1 chiếc áo trắng lửng hở rốn đi cùng với áo gile đen; quần jean loang và giầy nike cánh thiên thần trắng; cổ đeo vòng hình thập giá cách điệu , tay đeo vòng to bản và đồng hồ màu trắng đính đá đang chăn chú đọc 1 quyển sách: đó là 1 cuốn truyện tình cảm tuổi teen có nhan đề là “yêu em từ cái nhìn đầu tiên” của 1 tác giả khá nổi tiếng Cố Mạn
_Mika _Ren ngó đâu ra từ trong xe gọi và cười toe toét với Mika
_Hừ, chậm 1 phút nhá _Mika nhìn đồng hồ
_Thui mà, lên xe đi Ren đưa Mika đi _Ren cười trừ vì sự khó tính và đúng h giấc của Mika
_Lần sau là tui về đấy_Mika miệng thì vẫn đe dọa nhưng tay thì cứ mở cửa bước lên xe
_hehe, tuân lệnh sếp_Ren cười toét, dơ tay lên chán như trong quân đội
Chiếc xe màu trắng sọc xanh từ cổng trường K.W lao ra ngoài vun vút , sượt qua lũ học sinh nữ làm tụi nó giật mình ma té ngã rồi nhanh chóng lai ra đường quốc lộ hòa mình vào các làn xe khác…..
_Đi đâu vậy? K về nhà sao? _Mika hỏi khi nhìn qua cửa kính xe thì đây là hướng ngược lại với đường về nhà mình
_Hehe, chút nữa mới về, h đi đây đã _Ren cười tinh nghịch
Đi lòng vòng qua mấy con đường quốc lộ lớn,đông đúc và tấp nập thì chiếc xe của Ren cũng dừng lại ở nơi có 1 cánh cổng rộng vòm lớn, cao chừng 10m , đầy người di bộ qua lại ở đó và đặc biệt là gương mặt ai cũng đểu tươi cười vui vẻ cả, ở khắp nới đều vang lên những tiếng nhạc sập sình vui tai…..Có thể nói ở đó rất nào nhiệt, đông đúc
_Tai sao lại tới đây? _Mika ngó nghiêng sung quanh rồi quay lại hỏi Ren
_Lâu rồi Ren với Mika chưa đi khu vui chơi mà. Từ bé tới h chứ đâu có ít, nên hum nay rảnh đua Mika đi giải trí chút síu à _Ren nhìn Mika cười hiền
_Ba xẽ k vui đâu _Mika tuy giọng buồn nhưng mắt vẫn đảo nhìn khắp nơi
_Ren k nói, Mika k nới sao ngài chủ tịch biết được, phải k? Mika k thích trỗ này hả? _Ren nhìn Mika miệng thì nói sợ nhưng ánh mắt thì cứ nhìn khắp nơi cực kì hào hứng
_Nhưng…. _Mika ngập ngừng
_ĐƯợc rồi, có gì Ren chịu tội tất, đi thôi _Bó tay với Mika nhà mình nên Ren bất chấp khi Mika đang lưỡng lự kéo tuột nhỏ vào khu vui chơi luôn
Vừa mới bước vào mà mắt Mika muốn hoa lên , 2 mắt long lanh đầy hứng khởi , thích thú; đôi mắt cứ tròn xoe ngó nghiêng khắp nơi . Sau 1 lúc đứng nhìn ngang ngó dọc, chân tay Mika luống cuống cả chẳng biết nên nên đi đâu trước, chơi trò nào trước cả khiến cho Ren cũng phải phì cười vì bộ dạng của Mika và đành kéo Mika đi chơi từng trò 1, nào là: tàu lượn,tàu siêu tốc, trượt nước, nhà mà,…..khiến cho Mika cười k ngớt luôn
_A….A…..vui quá, Ren ơi nhanh lên nào –Mika cười tít mắt
_Trời ạ, k thấy mệt sao Mika? Nghỉ 1 chút đi rồi chơi tiếp _Ren nhăn mặt nhìn Mika khi chơi gần hết các trò rồi mà chẳng có 1 chút nào thấy mệt mỏi cả.
_Uh, được vậy ngồi đó đi, tui qua đằng nè_Mika nói rồi chạy biến mất bỏ lại 1 cái mẹt cực ngu
Ren nhìn bóng Mika khuất dần thờ dài rồi lết từng bước ra cái ghế dài cạnh đó.H hắn thấy hơi ân hận khi đưa Mika tới đây vì tốt cục cũng lại bị người ta do ham vui mà bỏ rơi mình thế này…..
Đang than ngắn thở dài , suy nghĩ linh tinh thì bỗng có 1 cái gì đó ươn ướt, lành lạnh chạm vào mặt khiến hắn giật mình…..
_Oái, cái gì vậy ?_Ren ôm má quay lại
_Haha,Chỉ là nước mát thui mà, cái đồ nhát chết_Mika cười khanh khách khi thấy phản ứng khi thú vị của Ren
_Trời, làm tui giật mình à . Ren tưởng Mika đi chơi típ rồi chứ?_Ren xị mặt
_Nè, cầm lấy. Đồ hâm, tại thấy Ren mệt nên tui mới chạy đi mua nước cho Ren thui mà. Hum nay đi vui vậy là vi có Ren đi cùng đó chứ, k có Ren chơi cùng nữa sao vui được, ngốc _Mika đưa lon nước cho Ren rồi đặt mình xuống bên hắn, khẽ cốc vào đầu hắn vì tội ngốc k tả được
_Um, sorry nhé _Ren h lại cười toét. H hắn vui lắm, nghe Mika nói vậy k mát lòng mát dạ hơi phí…Cứ nghĩ tới câu nói của Mika hắn lại cười ngu khiến Mika bực mình đập cho cái mới chịu thôi (==.)
Hai người ngồi nghỉ ngơi, nói chuyện (thực ra là chọc nhau) mà Ren làm cho Mika nhà ta cười k ngớt; có lẽ đây là lần đầu tiên Mika có thể cười nhiều và hạnh phúc tới vậy. Rồi cả 2 lại hòa mình vào dòng người bất tận để chơi tiếp những trò chơi còn lại; mãi cho tới khi tay Ren cầm lỉnh kỉnh đống đồ còn Mika thì ôm nguyên 1 con gấu to ụ , to hơn cả người Mika luôn thi cuộc vui mới tạm thơi dừng lại ít phút.Chú gấu bông màu trắng tinh, mắt đen láy mũi hồng , miệng cười vui vẻ , trước ngực buộc 1 chiếc nơ lụa màu đỏ to đùng là thành tích kỉ lục nhất của Ren từ trước tới h khi chơi trò ném phi tiêu 10 cái trượt cả 10; Ren mén tới hơn trăm cái phi tiêu mà k cái nào chúng nổi hồng tâm làm cho Mika đứng ngoài tức muốn xì khói quay người bỏ về thi Ren nhà ta lại nhăm mắt ném đại, ném bừa thì ai ngờ lại trúng mới buồn cười…..Và thành quả sau 1 hồi đổ mồ hôi sôi nước mắt đó chính là chú gấu bông to đùng mà Mika nhà ta đang cực kì hạnh phúc ẵm trên tay nhất quyết k chịu cho Ren cầm hộ mà cười tít mắt….có lẽ với Mika nhà ta hôm nay quả là 1 ngày tuyệt vời nhất, hạnh phúc nhất luôn rồi…..
_Vui quá, h phải về hả? _Mika cười, giọng nói hơi tiếc nuối vì h lại phải về ngôi nhà rộng nhưng trống trải đó
_k, h mới chỉ là bắt đầu thôi _Ren nhìn Mika cười hiền
_Hử? là sao ?_Mika đần mặt k hiểu nhưng thực ra trong lòng thì thấy vui lắm vì k phải về và vẫn còn được ở bên cạnh 1 ai đó
_Rùi xẽ rõ à _Ren nói rồi phóng xe đi
Ren dừng xe lại và đưa Mika tới 1 cửa tiệm Spa lớn để họ chăm sóc cho Mika , thay đồ, trang điểm,….
Mika thành thực k hiểu rốt cục Ren muốn làm gì nữa nhưng cũng chẳng có lý do gì để từ trối nên đành tùy theo ý ren vì dù sao Mika đi chơi cả ngày nay rồi nên cũng muốn loại bổ bụi bặm và mệt ra khỏi người mình
Mọi việc xong xuôi thì lúc đó cũng đã là 8h30’ tối , Mika thay trang phục và được họ trang điểm 1 chút thì đã thấy Ren đứng đợi sẵn từ bao h rồi.Mika lúc đầu con tưởng nhầm khi nhìn thấy Ren cơ,phải nói thật sự rất ngạc nhiên với người con trai tên Ren trước mặt mình: Ren mặc trên mình chiếc áo vest trắng, áo sơ mi trong màu đen cổ cai, quần tây đén, giầy da đen bóng , mái tóc màu hung tím được vuốt keo dựng ngược , phần đuôi tóc được thả tự nhiên ôm lấy cổ dài, tai đeo khuyên tình thập giá nạm lim cương, tay đeo đồng hồ mặt đính đá pha lê,…Nhìn ren hôm nay cực kì chững chạc chứ k còn cái nhí nhố, bụi bặm nhu mọi ngày nữa. Ren dựa người vào chiếc xe Dodge Challengher SRT8 392 bóng loáng , 2 tay đúc túi quần nhìn Mika bước đến nở 1 nụ cười cực kì hiền nhưng lại đầy quyến rũ làm cho trái tim ai đấy dù đã quen nhau lâu rồi, nhìn thấy hắn cười muốn chán luôn rồi nhưng vẫn k khỏi xao xuyến
Đồ trên người Mika mặc hôm nay chính là những đồ mà Ren đã mất cả ngày hôm nay để chọn lựa từng cái 1 thật tỷ mỉ đó. Mika mặc 1 chiếc váy màu tím đen,cổ tròn hơi rộng 1 chút, áo tay bồng và dài, ở phía cổ tay áo hơi xòe ra 1 chút và được đính ren đen khá cầu kỳ, ở eo được ôm lại nhờ dây lụa ta thắt thành hình nơ bướm ở phái sau.Chiếc váy dài trên đầu gối, 3 tầng và mỗi tầng đều được đính ren đen cầu kì , tỷ mỉ; bên trong váy là những lớp vải màu đen mỏng để cho chiếc váy được bồng lên đẹp hơn; đằng sau đươc khoét khá rộng tới eo để lộ ra tấm lưng trắng nõn nà k chút tì vết của Mika. Trước ngực Mika được cài 1 bông hoa hồng làm bằng lụa đen rất đẹp và công phu, cẩn thận; chân đi giầy cao gót màu đen 5 phân có quai , đế to,ở trỗ cài quai được đính 1 bông hồng màu đen được làm từ kim cương nguyên chất , trên quai giầy và chạy tới đế giầy cũng đều được đính kim cương trắng long lanh, lấp lánh;tay đeo găng đen cùng với 1 chiếc lắc bạc nhỏ đính đá đen cầm 1 chiếc bóp nhỏ làm bằng da đen bóng .Tóc víc được trải gọn gàng hơi ôm lấy gương mặt trái xoan của Mika, tai đeo khuyên hình vương miệng đính pha lê trắng; khuôn mặt trắng hồng tư nhiên k cần thoa phấn cũng k hề đụng tới chút mĩ phẩm nào , đôi mắt to đen tròn được nhấn bới bút chì kẻ mắt và phấn mắt càng khiến cho đôi mắt Mika sau hơn và thu hút hơn với người nhìn nó, đôi môi đỏ được thoa 1 chút sơn bóng …. Trong h Mika cực kì lộng lẫy, sang trọng nhưng cũng đầy nhẹ nhàng, thanh mảnh khiến cho Ren k khỏi hướng ánh mắt trừu mến của mình về phía Mika….
Ren mỉn cười, nhẹ nhàng tiến lại gần Mika đỡ cô ra xe , dịu dàng nói:
_Mika đói chưa?cùng đi ăn nhé
_Um_Mika nói, khẽ gật đầu vì hiện tại đang khá ngại . Đơn giản vì Mika k ngờ rằng minh lại đẹp vậy,khi sơi gương cô cảm thấy như người trong gương k phải là thật vậy. Và khi nghe nhưng nhân viên suýt xoa nhìn Mika khen đẹp, nói với cô rằng những thứ này đều do Ren mang tới chứ k phải là đồ do họ chọn ở đây thì Mika thực sự bất ngờ …. K thể ngờ được rằng Ren lại chọn được cho mình 1 bộ đồ hợp và vừa vặn với mình đến như vậy….
Lên xe Ren đưa Mika đi 1 đoạn khá xa , trừng 30’ sau mới tới nơi…. Đó là 1 ngôi nhà được thiết kế theo phong cách phương Tây cổ kính nhưng sang trọng với màu trắng xám kết hợp đan xen
Nhẹ nhàng đỡ Mika xuống xe, Ren dắt Mika ra sau ngôi nhà, nơi được bao trùm bởi cả 1 vườn hoa thơm ngát nhưng chỉ độc độc nhất 1 loài hoa,đó là loài hoa hồng đỏ rực rỡ, đài các, kiêu sa, quyến rũ như chính Mika vậy. Loài hoa hồng đẹp,là loài hoa biểu chưng cho tình yêu và sắc đẹp nhưng luôn được bảo vệ nhờ lớp gai sắc nhọn cũng như Mika đẹp nhưng lại bao bọc mình trong lớp vỏ lạnh lùng…..
Bước trên con đường nhỏ được lát đá trắng , 2 bên đều là những bụi hoa hồng nhung mọc, Ren đưa Mika tiến sâu vào trong vườn hoa bước tới 1 khoảng sân nhỏ được đổ bê tông coa hẳn lên so với vườn hoa 1m và được trải thảm đỏ lên trên…. Mika bước lên từng bậc thang 1 và thực sự ngỡ ngàng khi mình đang ở giữa trung tâm của cả 1 vườn hoa rộng thênh thang . k chỉ vậy, trên này có cả 1 bàn ăn đầy những thức ăn nóng hổi nữa, những thức ăn mà Mika rất thích ăn đểu được bầy biện đầy đủ cả trên này lại còn được trang trí rất bắt mắt và đẹp khiến người ta càng muộn ăn hơn…..
Mika quả thật rất cảm động, cảm xúc lẫn lộn hết cả, chẳng biết phải diễn tả thế nào chỉ biết rằng Mika quá đỗi vui mừng, hạnh phúc thôi….Mika như muốn khóc tới nơi vậy,quay lại nhìn Ren chằm chằm xúc động k nói nên lơi….
_Mika thích chứ? _Ren mỉm cười
_Thích, rất thích _Mika gật đầu chắc chắn
_Hì, vậy thì tốt quá rồi, ngồi ăn đi, chắc đói lắm rồi hả? _Ren cười, nhẹ nhàng kéo ghế cho Mika ngồi vào
_um, nhắc mới nhớ, đói rồi _Mika cười mãn nguyện
_Đói thì ăn nhiều vào đó _Ren gắp thức ăn bỏ vào bát cho Mika
_Uh, nhưng hình như hơi tối thì phải? _Mika nhìn quanh. Trên bàn chỉ thắp độc có 3 ngọn nến và thức ăn, sung quanh sáng cũng nhờ ánh đèn ở con đường nhỏ nãy Mika bước vào và nhờ ánh trăng chiếu sáng thôi chứ chẳng còn ngọn đèn nào nữa cả…..
_À, quên mất _Ren chợt nhớ ra cái gì đó,khẽ nhúm vai, nhìn Mika rồi nhẹ nhàng dơ tay lên
Khi Ren vừa dơ tay lên,búng cái “tách” 1 cái thì hoàng loạt các bóng đèn lớn với ánh sáng trắng sung quanh cũng đồng thời được bật sáng; và trong k gian trong lành, tươi mát đó tiếng nhạc nhẹ nhàng, du dương vang lên lan tỏa trong không trung như là cả bầu trời đang hát lên vậy…..
_oa,…..đẹp quá _Mika đứng dậy, ngỡ ngàng nhìn k gian sung quanh
Cả bầu trời ban đêm h chìm ngập trong ánh sáng trắng đang soi sáng khắp nơi , cho ta thấy rõ mọi cảnh vật….H Mika có thể ngắm rõ cả vườn hoa hồng đang lấp lánh nhờ ánh sáng và sương đêm hòa quyện vào với nhau khiến cho ta cảm thấy những giọt sương đang đậu trên những cánh hoa mềm mại kia như những viên kim cương nhỏ lung linh …..Những bông hồng đỏ ngậm sương đêm được ánh sáng chiếu vào càng rực rỡ hơn bao h hết….khiến cho ai đó bị nó quyến rũ, hút hồn vậy…….
_Tất cả những thứ này đểu dành tặng cho em cả đấy_Ren bước tới bên cạnh Mika, nói bằng chất giọng trầm nhưng ấm áp của mình
_hả? _Mika ngạc nhiên quay lại
_Mika, anh yêu em….Làm bạn gái anh nhé_Ren quỳ xuống , dơ trên mặt Mika 1 chiếc hộp nhỏ màu bạc,thắt 1 chiếc nơ tím , bên trong là 1 chiếc dây chuyền bằng bạc , mặt dây chuyền là hình vương miệng được làm khá cầu kì đính toàn pha lê ở giữa đính 1 viên kim cương, có 1 viêc đá màu xanh nhìn trông giống giọt nước được dính vào với vương miệng nhờ 1 đoạn dây nhỏ và mảnh rất đẹp…Chiếc vòng đó rất hợp với Mika và càng hợp với bộ váy Mika đang diện hơn…
_Truyện này…. _Mika nhìn Ren…..ánh mắt Ren kiên định nhìn thẳng Mika dường như muốn cho Mika thấy tất cả tấm lòng mình cũng như Ren hoàn toàn k hề đùa cợt, dỡn chơi trong truyện này….1 ánh mắt kiên định
_Ren, Ren cũng biết truyên Ren với Mika là k thể mà, phải k?_Mika sau khi lấy lại được bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt Ren, hỏi
_Ren bất chấp tất cả _Ren k hề nao núng, chỉ khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng nắm lấy tay Mika
_Tại sao lại yêu tui _Mika hỏi thẳng
_Mika, tình yêu k có lí do; yêu k phải là cứ vì :tiền, tài, danh, vọng,…Ren yêu Mika vì Mika là Mika thôi. Ren muốn là người luôn ở bên khi Mika buồn,muốn sánh bước bên Mika tới khăp mọi nơi với tư cách là 1 thằng bạn trai chứ k phải là vệ sĩ…..Ren muốn làm tất cả mọi thứ với Mika, muốn có Mika luôn bên cạnh mình_Ren nở nụ cười hiền, nhìn Mika đắm đuối bằng ánh mắt trừu mến đầy yêu thương và nhẹ nhàng đặt 1 nụ hôn nhẹ lên bàn tay thanh mảnh của Mika
_Ren, biết đây là hoa gì k ?_Ánh mắt Mika trong veo như mặt nước hồ thu phẳng lạng khẽ nhìn Ren, tay Mika chạm lêm bông hoa được săm trên cánh tay
_Hoa sen hả? _Ren k hiểu ý của Mika lắm nhưng vẫn trả lời như những gì mình nghĩ
_K, là hoa Ren _Ánh mắt Mika xao động, trên môi Mika khẽ vẽ nên nụ cười hiền
_Vậy là…_Ren sững sờ trước câu nói của Mika; nhẹ như gió nhưng sao mà khiến cho trái tim Ren đập loạn hết cả lên vậy???
_Đồ ngốc, tui đợi câu nói này lâu lắm rồi đó _Mika ôm trầm lấy Ren
_Vậy là…..vậy là Mika đồng ý hả?…đồng ý phải k ?_Giong Ren run run như k tin vào tai mình, nhìn thẳng Mika 1 lần nữa.Ren cứ nghĩ rằng mình nghe nhầm
_Um…. _Mika gật đầu, khuôn mặt k dấu được sự vui sướng, hạnh phúc cũng như buồn cười vì sự ngốc nghếch của Ren
_ha ha ha ha…..Mika Nakashima , suốt cuộc đời này em xẽ là của riêng anh thôi, anh xẽ k cho em thoát khỏi anh đâu _Ren hạnh phúc,bế bổng Mika lên xoay vòng vòng
_Ngốc, ngã bậy h, buông ra _Mika lườm yêu Ren nhưng miệng thì cười rạng rỡ
_Anh vui lắm, rất vui _Ren siết chặt Mika vào lòng
_Hừ, vậy từ h thấy anh đi với con nào thì anh chết với em đấy nhé _Mika đỏ mặt lái sang truyện khác
_Dạ, tuân lệnh thưa bà xã _Ren gật đầu cái “rụp” k cần suy nghĩ. Trước h đối với Ren đi tán mấy nhỏ kia chẳng qua vì muốn Mika đừng có tình cảm với mình, đừng yêu mình để rồi Ren k dằn lòng được sẽ làm tổn thương Mika mất. Nhưng h đối với Ren chẳng còn quan trong nữa, hắn biết hắn yêu Mika là đủ còn truyện sau này với cho Mika ra sao thì cũng mặc, hắn bất chấp…chỉ cần có Mika thì hắn k sợ người đàn ông đó…..
_Hừ, nhận làm vợ anh hồi nào mà kêu bà xã zậy ? _Mika lừ mắt nhưng miệng thì cười hết cỡ
_ùi, gọi dần cho nó quen mà. Trước sau gì trả vậy, hehe , Mika nhận vòng này nha _Ren cười tinh nghịch đưa chiếc hộp để vòng đó cho Mika
_Um _Mika khẽ gật đầu
_Nhớ nhá, chiếc vòng này cũng như Ren vậy nên phải luôn luôn đeo nó đấy để Ren luôn bên Mika nha _Ren nhẹ nhàng đeo vòng vào cổ cho Mika
_Um, nhất định xẽ trân trọng mà _Mika gật đầu, cười hạnh phúc. 1 nụ cười nhẹ thôi nhưng có lẽ từ h nụ cười đó xẽ luôn hiện trên khuôn mặt xinh đẹp của Mika…..Bông hồng trong lồng kính đã phá bỏ lớp băng bao phủ mình để tỏa hương và khoe sắc rực rỡ rồi…..
_Anh yêu em _Ren nhẹ nhàng đặt 1 nụ hôn lên má Mika

$pageOut $pageIn

Chap 20 : Lệnh chiêu hồi – Người được chọn

TẠI NHÀ TỔNG THỐNG NHẬT BẢN (HAY NHÀ CỦA MIKA)
Lúc này,trong ngôi nhà đấy, trong căn phòng màu tím sẫm đấy,Mika ngồi thu mình trên chiếc cửa sổ lớn chỉ cách bên ngoài kia là lớp kính trống đạn giầy. Mika cứ ngồi bất động vậy ở đó hàng giờ rồi, người chỉ mặc đúng chiếc áo 3 lỗ trắng cùng với quần đùi trắng cắn cũn trong thời tiết se lạnh này ….Đôi mắt Mika bâng khuâng nhìn ra ngoài,tay cứ mân mê sợi dây chuyền độc nhất mà hôm qua Ren tặng cho mình nhưng tuyệt nhiên k hề mở lời với ai cũng như chẳng thiết anh uống gì…….
_Mika, con gái à _Cha Mika bước vào
Mika quay lại nhìn cha mình rồi ánh mắt lại hờ hững nhìn ra ngoài
_Con hãy quyên thằng đó đi, nó k sứng với 1 tiểu thư cao sang quyền quý như con đâu. Ta sẽ kiếm cho con 1 mối tốt hơn, 1 người giàu có hơn được chứ? Yêu nó con sẽ k hạnh phúc được đâu _Ông nhẹ nhàng khuyên giải Mika
_Hừ, thế nào là hạnh phúc hả cha? Hạnh phúc là lấy 1 thằng chồng giàu có, 1 gia tài bạc triệu những chẳng hề có 1 chút tình cảm nào như cha sao? Hừ, để rồi con lại bước theo con đường của mẹ mình bị bức tới mức phải tự vẫn hả? Tới lúc chết rồi cũng k thể yên lòng mà nhắn mắt sao??????_Mika nhếch môi, cười nhạt
_Con….con đang nói gì vậy ? Cha yêu thương con như thế nào con phải là người rõ hơn ai hết chứ? _Ông láp liếm, phủ nhận những gì con gái mình nói
_Hừ,yêu thương sao? Yêu thương con là mang con ra đổi lấy địa vị, danh vọng, tiền bạc sao?Cám ơn cha nhiều nhưng con k cần đâu. Cha là cha con bấy lâu nay chắc hẳn cha cũng hiểu tính con chứ; có chết con cũng k bao h chịu lấy ai ngoài Ren ra cả. Chỉ mình Ren Otohara mà thôi _Giọng nói của Mika lúc đầu đầy mỉa mai nhưng càng về sau càng đanh thép, chắc chắn; tay phải khẽ chạm vào bông hoa sen được xăm trên cánh tay trái
“BỐP”
_mày giám dở giọng nói đấy với cha mày à? Đồ bất hiếu _Ông thẳng tay tát Mika
_Xuốt bao nhiêu năm qua cái gì con cũng nghe cha,đa theo ý cha; những gì cha nói con chưa bao h con giám làm sai 1 lần nào…..Nhưng h truyện của cả đời mình,hạnh phúc của cả cuộc đời con tuyệt đối k bao h nghe cha đâu _Mika ôm má bị đánh tới đỏ tấy lên, nhìn cha mình bằng ánh mắt vô hồn
_Mày….. _ông giận run người
_Dạ thưa ngài chủ tịch _1 tên vệ sĩ bước vào
_Sao? _ông quay lại hỏi
_Có truyện ạ… _Tên vệ sĩ e dè nói
_Hừ, được rồi. Canh chừng đứa con này của ta cho cẩn thận đấy; nó có mệnh hệ gì hay trốn thoát các người cũng k xong đâu_Ông ta gật đầu hiểu hàm ý tay vệ sĩ nói bước ra ngoài k quên dặn dò cảnh cáo tụi vệ sĩ
Mika tuyệt nhiên k khóc, k hề rơi 1 giọt nước mắt nào cả; đôi mắt thất thần lại quay ra hướng cửa sổ nhìn vu vơ ra bên ngoài thu thân hình nhỏ bé của mình vào 1 góc của khung cửa sổ lớn

Cũng lúc ấy, ngoài của chính nhà Mika thì tụi Sandy đang kéo đến và réo ầm ỹ khiến cho lũ bảo vệ k biết làm thế nào….
_Xin lỗi cô, cô k được vào ạ _1 tay bảo vệ đô con đứng chắn trước của k cho Sandy vào
_Ta muốn vào, lui ra _Sandy nói, giọng đầy uy quyền xen lẫn đe dọa
_Dạ, xin lỗi nhưng ngài tổng thống nói là k thiếp khách ạ _Tay vệ sĩ nói
_Ta k phải khách của ông ta, càng chẳng có việc gì muốn gặp ông ta cả. ta muốn gặp Mika, lui ra _Sandy trừng mắt; ánh mắt long lanh tràn đầy lửa giận
_Thành thật xin lỗi nhưng tiểu thư Mika nhà tôi k có nhà ạ _Tay vệ sĩ đổ mồ hôi hột nói. Tuy người con gái đứng trước mặt hắn chỉ bằng nửa hắn thôi nhưng sát khí từ mắt và uy quyền của cô ta quá lớn khiến hắn cũng phải lạnh sống lưng
_Yaaaa……..k có cái quái gì mà k có chứ???Trả Mika lại cho ta cái lão sói già kia _Sandy hét lên túm cổ tay vệ sĩ
_Tiểu thư, mời tiểu thư về cho ạ _giọng tay bảo vệ khác sắc lạnh vang lên. Đằng sau hắn là 1 lũ mấy chục tay bảo vệ mặt đầy sát khí
_Hừ, mấy người muốn uýnh lộn sao?Được thôi, thế nào cũng được nhưng hôm nay nhất định ta phải gặp được Mika _Sandy bẻ tay, cười nửa miệng
_Đủ rồi Sandy, đừng quậy nữa _Ryan kéo cô em gái lại khi nó đang chuẩn bị nhảy vào sử đẹp mấy tên kia
_ya, anh đừng có cản em _Sandy tức giận nói
_Lee Sandy, anh nói đủ rồi. Nghe k? _Ryan nhìn cô em gái, ánh mắt kiên định
_Dạ _Giọng Sandy ỉu sìu
_Vậy chứ h làm sao với Mika đây? Mika ở trong đó chắc chắn sẽ chẳng ổn chút nào à _Kyu Min lên tiếng hỏi. Thực ra thì Kyu Min cũng muốn đập cho bọn bảo vệ kia trận như Sandy lắm những ngặt nổi vì Koon Ham đoán được nên bị giữ lại nãy h đành đứng im thôi
_Muốn đâu với ông ta k khó nhưng ta k thể dùng vũ lực được mà sông thẳng vào đâu mà ta cần dùng cái đầu để đấu với ông ta _Ryan nở nụ cười nửa miệng, tay chỉ vào đầu
_Anh có cách hả? _Sandy nghe vậy nguôi giận liền, nhìn hai nó
_em thấy anh đã bao h nói bừa chưa? _Ryan nhìn cô em gái yêu quý cười hiền
_Biết em, em yêu hai nhất _Sandy vui sướng, cười toe toét nhẩy trồm lên ôm anh mình , hôn cái “chụt” vào má hai nó
_Hai người này _Kyu Min nhìn đầy bất lực
_Sandy,em có cần vui vậy k? Có cách nhưng thực hiện được hay k lại là cả 1 vấn đề khác đấy _Koon Ham nhìn tên ban Ren đang đứng bần thần ở trước cửa mà trong lòng k khỏi lo lắng. Trải qua cái cảm giác mất người yêu nó hụt hẫng như thế nào rồi nên Koon Ham cũng hiểu được cảm giác của Ren nhưng truyện của Ren chẳng hề đơn giản như của Koon Ham chút nào cả….
_Yên tâm đi, hai em mà đã làm chỉ có thắng và thắng tuyệt đối thôi chứ k bao h có truyện thất bại đâu. Ren, Ren nhất định phải lấy lại tinh thần đi nha,mạnh mẽ lên _Sandy cười răng rỡ nói,lon ton chạy lại phía Ren
_Tui….tui k biết nữa….._Ren chán nản nói, mặt u ám như đưa tang
_Yaaa…..đồ ngốc, chưa gì đã bỏ cuộc là sao? Đồ hèn, cất công tui chao Mika cho mi; phụ công Mika nàh tui khéo ở trong đó hiện h đang chịu khổ mà trống đối lại lão già kia kìa. Mi chết đi, cứu được Mika ta thề nhất quyết sẽ k bao h chao Mika cho 1 tên như mi nữa _Sandy tức giận đấm Ren thẳng tay, mồm k ngừng mắng **** tên ngốc đó
_Dừng lại, cô điên à? Ren đang bị thương đó _Kevin giữ tay Sandy lại k cho nó đánh Ren nữa
_Bỏ tui ra, tên ngu này chết cũng đáng _Sandy gắt
_Sandy….._Ren ngẩng lên nhìn Sandy, ánh mắt u buồn còn khuôn mặt thì chẳng khác gì cái bánh bao thiu
_Gì?_Sandy trừng mắt
_yêu tui liệu Mika sẽ hạnh phúc chứ? Tui chẳng có gì ngoài tình cảm này cho Mika ra cả_Ren hỏi
_Thế chứ mi nghĩ như thế nào là hạnh phúc, yêu thằng chồng giàu có, lắm tiền nhưng k có chút tình cảm thì hạnh phúc được sao? _Sandy muốn đấm vào cái bản mặt ngu ngu của hắn 1 cái cho bõ tức lắm
_Ren, với Mika và với tất cả tụi này thì hạnh phúc nhất chính là lúc được ở bên người mình yêu thương đó_Kyu Min bước tới, nắm tay Ren mỉm cười hiền
_Tui…tui……._Ren ấp úng
_Ren đừng tự ti về bản thân như vậy chứ! Chẳng phải từ lúc ba Ren mất Ren vẫn đủ khả năng gánh vác cả cuộc sống đấy sao?Vừa học vừa làm vệ sĩ cho Mika nhưng đã bao h Ren thấy hối hận k??_Kyu Min nghiêng đầu hỏi Ren, mỉm cười
_chưa … 1 chút cũng k _Ren khẽ lắc đâu
_Đó, vậy so với lúc k có mục tiêu, k biết sống vì cái gì hay những lúc tưởng chừng như người mình yêu mất đi mãi mãi, thấy người mình yêu tổn thương thì h có phải là ta nên đấu tranh cho hạnh phúc của mình k??? Mika nhất định cũng sẽ kiên cường đợi Ren tới đón đó_Kyu Min đặt tay lên ngực mình nói; nói những cảm xúc thật mà chính cô đã cũng Koon Ham trải qua
_Tui…um….Ren hiểu rồi.Người mang lại hạnh phúc cho Mika chỉ có mình Ren Otohara này thôi, ha _Ren sau 1 chút ngập ngừng cũng đã hiểu ra vấn đề
_Ngốc,h mi mới hiểu hả? làm ta tức muốn điên luôn _Sandy đấm vào vai Ren
_Hì, sorry mọi người, Ren trở lại rồi đây _Ren cười toét, khoe cái răng khểnh cực duyên; nụ cười cố hữu nhưng lại cuốn hút, hút hồn người đã quay lại với khuôn mặt điển trai kia
_được rồi, mấy đứa về nhà anh đi rồi nói chuyện tiếp_Ryan cười hiền
_Dạ _Cả lũ gật đầu , tíu tít kéo nhau ra xe đi về
Chiếc xe chở tụi nó h lại lăn bánh sau 1 hồi đứng yên nhìn chủ nhân của mình tung hành và đang lao vun vút trên đường quốc lộ đưa tụi nó về nhà….
Ngôi nhà từ lúc nào lại vang lên những tiếng cười ròn tan và cũng chẳng biết từ bao h mà nhà nó lại thành nơi chứa chấm tụi quậy này luôn rồi chứ k còn siệu quậy nữa…..
Về nhà, Sandy với bé bạch hổ và chú mèo Wild đi ngủ, nó bắt tụi Tứ Quỷ đi nấu cơm cho nó tý dậy ăn còn kệ hai nó với tụi kia bàn kế hoạch rùi xong xuôi đâu đấy chỉ cần nói nó kế hoạch thực hiện như thế nào thôi là được rồi, mấy vụ đấy nó k có ý kiến vì nó mà ý kiến thì chắc chắn xẽ có máu đổ; nó chơi ác lắm mà chứ cách bình thường thì nó chịu thôi.Vậy là nó vừa được ăn nó, ngủ kĩ mà cũng chẳng ảnh hưởng gì tới kế hoạch cả….(==. Nhỏ này khôn lỏi thật)
Đúng 9h tối , khi mọi người đang thay đố chuẩn bị đi, hai nó cũng chuẩn bị sẵn quần áo và những đồ khác rồi giúp nó thay đồ xong suôi thì đúng 9h30’ sau 8 chiếc moto phân phối lớn hiệu YZF – R1 lao ra từ cổng nhà Sandy mất hút vào trong bóng tồi. 4 chiếc xe của Tứ Quỷ, Koon Ham lai Kyu Min, hai nó thì chở nó; Ren,Kevin thì mình 1 xe và đích đến của 8 chiếc xe chính là nhà Mika_ hay nhà tổng thống Nhật Bản….
Phái trên các nóc nhà coa tầng ta còn thấy loang loáng 2 bóng đen 1 lớn 1 nhỏ của cái gì đó lai đi rất nhanh, với vẫn tốc lớn như những bóng ma vậy….
_Được rồi,anh xẽ phá Camera của nhà này, mấy đứa có 30’ để vào được ngôi nhà đấy. Anh xẽ vào sau, ok ? _Ryan nói, tay vẫn thoăn thoắt sử lý cái gì đó trong cái laptop
_Vào được nhà rồi thì sao hai? _Sandy thắc mắc
_Um, tất cả xẽ gặp nhau tại phòng khách nhà Mika nhé_trỗ cha Mika đang ngồi làm việc hiện h.Nhớ nhé, Kyu Min, Koon Ham với Tứ Quỷ ở vòng ngoài sử lý hết bọn vệ sĩ đồng thời chợ giúp Kevin, Sandy và Ren vào nhà trong. Kevin và Sandy xuống tầng hầm nhà phá máy camera và hệ thống báo an toàn của ngôi nhà, Ren em đi đón Mika , rõ chưa? Điểm cuối là phòng khách nhà Mika_Ryan nói kế hoạch cho Sandy nghe cùng tụi nó nghe lại để nhớ
_Sao lại ở phòng khách hả hai? Đáng nhẽ phải chuồn luôn chứ_Sandy nghệt mặt k hiểu
_Hì, ta phải qua chào ngài tổng thống chút rồi đường đường chính chính ra chứ em gái _Ryan cười, xoa đầu cô em gái
_Tới h rồi, đi thôi. Xong chưa Ryan? _Kevin nhìn đồng hồ rồi liếc nhìn laptop của Ryan
_Xong rồi. À! Nhớ là phải hành động thật cẩn thận đấy nhé, tuyệt đối k được để bị phát hiện, và bần cùng lắm mới được giết người thôi đấy và đừng có để đánh động ông ta là k hay đâu. Ok _Ryan nhắc nhở tụi nó
_Ok ạ _Tụi nó gật đầu, sửa lại đồ mang theo rồi bước đi
_Kevin, dao Sandy cho mi đấy. Cứ làm như đã bàn bạc nhé, nếu cần thiết hẵng ra tay _Ryan gọi với Kevin lại
Kevin quay lại nhìn Ryan rồi khẽ gật đầu rồi đi. Chú mèo Wild từ đâu chạy tới nhảy lên vai Kevin đi theo tụi nó vào trong còn con bạch hổ thì tiến tới trỗ Ryan ngằm cạnh dưới chân anh mắt lim dim nhưng thật ra là đang bao quát khung cảnh khắp nơi đó ạ
* * *
Tới hàng rào sau nhà Mika, cái hàng rào cao tới 4; 5m thẳng đuột k có thanh ngang nào để tụi nó chèo lên như những ngồi nhà bình thường được nên Kevin và Koon Ham phải làm bàn đạp cho Sandy và Kyu Min bật nhảy lên , tiếp đó là Tứ Quỷ. Còn Kevin, Koon Ham, Ren thì vốn là dân chơi bóng rổ lại còn khá cao nữa nên chỉ cẩn lấy đà chút là có thể bật cao chạm tới thanh sắt chắn ngang duy nhất ở phía đỉnh hàng rào rổi lộn người vào mà k bị vướng vứu bởi mấy thanh sắt nhọn đâm lên trên như muốn hù dọa người ta vậy….
Đáp xuống đất 1 cách nhẹ nhàng để k đánh động ai tụi nó chia làm 2 đội : Đội 1: là Tứ Quỷ sẽ đi sử lý mấy bọn bảo vệ được dày đặc sung quanh nhà; đội 2: là tụi nó sẽ tiến thẳng vào nhà chính
Tứ Quỷ nhẹ nhàng luồn ra trước, áp dụng phương pháp đánh nhanh thắng lẹ và lấy tĩnh chế động để sử lý gọn gàng từng thằng mà k để tụi nó phát hiện cũng như gây ra tiếng động gì bằng 1 phát phang thẳng vào gáy chúng thì dù tụi bảo vệ có đô con tới đâu mà bị phang vào trỗ hiểm đấy cũng đều phải gục cả thôi. Tuy vậy áp ụng phương pháp này hơi vất vả chút, nó lâu và mất sức nhưng lại đạt được hiểu quả cao, đạt đúng chỉ tiêu mà tuyệt nhiên là bọn chúng từng thằng đểu sỉu mà k biết lý do vì sao mình lại bị thế
Còn lúc đấy Kyu Min, Sandy, Koon Ham, Ren, Kevin đi cửa sau cũng gặp k ít bọn bảo vệ đi tuần; như vậy mới biết lão cáo già Nakashima đó đã đề phòng tụi nó tới đâu, cũng là do chiều nay tụi nó đánh động lão làm lão nâng cấp canh phòng lên hơn đề phòng tụi nó vào. Ý đồ của tụi nó đã bị lão đoán được nhưng mà lão k ngờ tụi này toàn đứa k sợ chết nên vẫn cứ đâm đầu vào mới sợ chứ.Kyu Min và Koon Ham đi trước dọn đường cho Sandy, Kevin và Ren vào trong nhà nhưng vào nhà thì tầng hoàn toàn chẳng có cửa sổ hay bất cứ 1 cánh cửa nào sau nhà này cả nên tụi nó phải leo lên tầng 2 có lan can. Cửa được khóa nhưng nó lại làm bằng kính nên Kevin chỉ cần khoét 1 lỗ tròn đủ rộng để cho tay vào mở khóa bên trong 1 cách dễ dàng.
Vào được tới bên trong, sau khi nhờ Ryan định vị xác định vị trí của Mika thì Sandy và Kevin đưa Ren tới trước cửa để Ren và Mika có thời gian tự nói truyện với nhau còn 2 đứa thì nhanh chóng đi xuống dưới tầng hầm vì thời gian để khóa camera k còn nhiều nữa. Cái tầng hầm này chính là tầng âm được ông ta xây chìm xuống dưới, đây cũng chính là nới đặt các máy móc thiết bị theo dõi và bảo vệ toàn ngôi nhà của lão…những thiết bị đấy k hề xoàng chút nào đâu nhưng mà đối với nó và Kevin thì cũng k khó để qua lắm…
Đang bước xuống cầu thang, ở đây khá vắng , có lẽ là do ông ta đã huy động hết tất cả những bảo vệ của ngôi nhà ra bên ngoài canh giữ nên chủ quan ở đây; chắc ông ta k nghĩ là tụi nó có thể vượt qua được hàng rào bảo vệ dày đặc đó để vào đây à. Bỗng Sandy với Kevin đi xuống gần tới nơi thì lại đụng chúng 1 tay bảo vệ đi lên….Hắn hơi ngạc nhiên trước sự xuất hiện của tụi nó chút những nhanh chóng lấy lại phong độ mà trừng mắt vằn những vệt đỏ nhìn cả 2 như muốn ăn tươi nuốt sống vậy:
_Các người là ai????
_ờ….um….._Sandy đang lúng túng k biết giải thích như thế nào thì……
“VỤT………..RẮC……….”
Kevin lợi dụng lúc tên đó đang chú ý vào câu trả lời của Sandy mà nhanh chóng phóng lên với tốc độ nhanh nhất khiến ta chỉ nhìn thấy cái bóng vụt qua như gió vậy và “Rắc” 1 cái thì Kevin đã bóp nát xương cổ của tên đó; ta chỉ còn nghe thấy những tiếng lạo xạo của sương vỡ trong cổ hắn mà Kevin chỉ dùng có 1 cánh tay của mình để kết liễu đời tên đó thôi ạ.Tên đó chết k kịp ngáp và chết khi còn chưa ý thức được tại sao mình chết cũng như kịp chăn chối điều gì đó cuối cùng
_Mi……_Sandy khá bất ngờ trước lực cánh tay của Kevin. Người bình thường gì có muốn bẻ cổ 1 ai đấy cũng phải sử dụng tới 2 tay để kẹp cổ, cũng có những người đạt đẳng cấp thì có thể 1 tay bẻ cổ nhưng chỉ với lực dồn vào cánh tay mà có thể bóp nát cổ mà bóp nát cả xương cổ 1 con người khỏe, cường tráng, lực sĩ, đô con vậy cách dễ dàng thì dường như chẳng có ai làm được cả, trừ phi……
_Đi thôi, nhìn gì mà nhìn, k có thời gia đây _Kevin phủi phủi tay bước đi
_Này, sao mi biết sử dụng chiêu đó hay vậy???_Sandy lon ton chạy theo hỏi
_Tò mò quá đấy, sau này cô sẽ rõ thôi _Kevin cười hiền, xoa đầu Sandy rồi bước đi lôi nó theo
Nó đành ngậm ngùi bước theo Kevin vào trong. Bên trong phòng chỉ có 1 tên duy nhất đang ngồi đó, tai thì đeo phone, miệng ngân nga hát, mắt dán vào mãn hình nên hoàn toàn chẳng biết sự có mặt của tụi nó và cũng chẳng biết cả cái hệ thống đẳng cấp toàn camera với thiết bị bảo bệ an toàn đã bị hack thừ bao h rồi
“BỐP……RẦM….”
Kevin đánh mạnh vào gáy tên đó nên tên đó lăn ra bất tỉnh ngất đi đổ rầm xuống đất. Sandy và Kevin nhanh chóng cầm lôi cái laptop ra kết nối với hệ thống máy chủ rồi loát chương chình chạy máy nên chưa đầy mấy phút sau khi hệ thống vừa bị mã hóa thì cũng là lúc thời gian hack máy chủ hết nên màn hình bị tắt cái “phụt’, hệ thống bảo an trong nhà đều được ngắt hết nhờ trình độ máy tính được huấn luyện đẳng cấp như Kevin và Sandy thì chẳng tốn mấy công sức cả.
Cũng lúc đó Ryan ung dung bước vào phòng cũng chú bạch hổ đi bên cạnh
_Xong chưa ? _Ryan cười, hỏi
_Rồi ạ, vừa mới xong. Hai mang theo bạch hổ làm gì vậy ?_Sandy gật đầu
_Um, em thay đồ đi này. CHỉ cần khoác cái này ra ngoài là được _Ryan cười hiền, đưa 1 tấm áo choàng màu trắng cho Sandy
_Hai, đây là……???_Sandy nhỡ nhàng nhìn chiếc áo choàng trong tay rồi quay lại nhìn Ryan
_Tới h thì cũng nên nói ra được rồi đấy_Kevin thở dài đánh mắt với Ryan
_Um Sandy, đã có lệnh chiêu hồi tụi mình rồi _Ryan gật đầu, nói
_Dạ. Lệnh chiêu hồi????_Sandy sững người
_Thì cũng đã 4 năm rồi mà, em nhớ chứ?Mấy ngày trước anh mới nhận được lệnh thôi nhưng em xem này, đây là những người được chọn _Ryan đưa cho Sandy 1 tờ giấy mày đen chữ được viết bằng bút bạc
Sandy nhíu mày cầm tờ giấy đọc 1 hồi, khuôn mặt từ ngạc nhiên rồi sững lại rồi chuyển qua khó chịu, nhăn lại và trắng bệch ra, mồ hồi từ trên chán bắt đầu rịn ra như mưa…dường như có truyện gì đó khiến Sandy hoảng hốt lắm vậy. Những chỉ 1 chút sau thì ánh mắt Sandy đanh lại đầy tức giận chỉ muốn vò nát bức thư, xé nó ra làm trăm mảnh rồi coi như chưa có truyện gì sảy ra mà k được
_Hai, tại sao lại là họ????_Sandy nhìn thẳng vào mắt hai nó đầy tức giận
_Ở đây có 1 sự sắp đặt, vậy nên đây cũng là 1 phần lý do hai cho em đến Nhật như thế này chính là để em bảo vệ họ đấy. Sandy, lệnh này k phải là h mới có mà nó đã được đưa ra từ 3 năm trước rồi nhưng tới h mới thực hiện thôi, em k thể thay đổi được đâu _Ryan vỗ nhẹ vào vai cô em gái trấn an
_******** thật _Sandy siết chặt nắm đấm trong tay
_Đánh vậy chứ biết thế nào. H chỉ có cô và cái lý do này mới cứu được Mika và đường đường chính chính đưa Mika ra khỏi ngôi nhà này mà ông ta cũng k làm gì được. ông ta dù có gan to lớn mật đến đâu cũng k đấu được với cái này đâu_Kevin chậm rãi nói
_Tại sao cái tên này gì cũng biết vậy ?_Sandy quay phắt lại nhìn Kevin rồi quay lại hỏi hai nó
_Sandy, tại em hay quên thôi chứ em gặp cậu ấy nhiều rồi đấy. Biệt danh của Kevin là Huyết Vương. Nhớ chứ?_Ryan xoa đầu Sandy cười hiền
_Hả? _Mặt Sandy đơ luôn
_Thôi được rồi,đi đã rồi có gì nói sau. Tụi kia đang đợi đó, muôn rồi_Ryan kéo nó với Kevin đi tới điểm đã hẹn trước

* * *

TẠI PHÒNG MIKA:
Ren đi qua đi lại mãi ở trước cánh cửa gỗ sơn trắng phòng Mika mà đầy băn khoăn, suy nghĩ xem có nên bước vào trong hay k thi sau 1 hồi đấu tranh tư tưởng đầy kịch liệt mãi cuối cùng Ren cũng khe khẽ đẩy cửa phòng bước vào trong

Nhìn quanh căn phòng màu tím trầm k thấy có tiếng động cũng như chẳng thấy có ai cả Ren đang định bước ra để kiếm trỗ khác vì nghĩ họ đã chuyền Mika đi trước khi Ren tời rồi nhưng đang định quay mặt bước đi thì ánh mắt Ren bắt gặp hình ảnh cô công chúa nhỏ đẹp như thiên thần vậy mặc trên người bộ đồ trắng mỏng manh đang ngồi ngủ thiêm thiếp bên ô cửa sổ lớn sơn màu trắng…..Ren hơi ngập ngừng 1 chút nhưng rồi cũng dảo bước tiến lại nhìn cô công chúa trong mỗi giấc mơ của hình vẫn hằng mơ đó: khuôn mặt trái xoan thanh tú hơi xanh, nước da trắng hồng k tỳ vết,đôi mắt nhắm nghiền,đôi lông mày hơi nhíu lại như có gì đo bực mình lắm,hơi thở đều đều,mái tóc đen láy ôm lấy khuôn mặt khiến cho Mika dù có là đang ngủ nhưng vẫn tỏa ra khí chất của 1 bậc quyền quý,kiêu sa, lộng lẫy đến lạ thường .
Nhìn Mika ngủ dễ thương k chịu được khiến cho Ren k cầm được lòng mà hôn nhẹ lên má trán Mika 1 nụ hôn nhẹ nhưng chứa đựng cả tình cảm, cả nỗi nhớ nhung của mình.
Mika thấy có người chạm vào mình đã thế lại còn hôn vào chán mình nên mở trừng mắt nhìn thằng hung thủ nào to gan giám động chạm mình thì k khỏi ngỡ ngàng, ngạc nhiên khi đứng trước mặt mình là khuôn mặt, nụ cười quá đỗi quen thuộc của người mà Mika yêu đang nhìn Mika mỉm cười hiền chàn đầy yêu thương và chìu mến……
_Anh tới đón em, Mika_Ren cười hiền rồi hôn nhẹ lên bông hoa được Mika xăm bên cánh tay trái
_Ren….Ren hả?_Giọng Mika run run.Dường như Mika k tin vào mắt mình, cứ tưởng rằng mình đang mơ, tay dơ lên chạm vào mặt Ren như xác định lại đây k phải 1 giấc mơ
_Là Ren nè,Ren tới đón đưa Mika ra khỏi nơi này_Ren siết chặt tay mình lên bàn tay hơi lạnh của Mika đang áp lên mặt mình
_Đúng là Ren rồi. Tui đã đợi Ren mãi, đợi mãi….._Mika ôm chầm lấy Ren, khóc nức nở. Đây k phải là lần đầu Mika khóc trước mặt Ren nhưng đây là lần đầy tiên Mika khóc cho Ren, khóc cho cuộc tình Ren đã đeo đuổi bao năm qua
_Ren hứa với Mika sẽ bảo vệ Mika mãi mãi mà. Ren đến rồi nè, h Mika sẽ k bao h phải ở 1 mình nữa đâu, nín đi _Ren xoa nhẹ tấm lưng đang run lên vì khóc của Mika. H Ren biết,Ren thực sự phải cám ơn cô bạn Kyu Min và Sandy đã giúp mình tỉnh ngộ ra chứ nếu k h chắc Ren sẽ hối hận suốt đời mất….
_Um, tui biết nhất định Ren sẽ tới đón tui mà_Mika ở nụ cười tươi đầy hạn phúc. Nơi khóe mắt còn đọng lại giọt nước mắt nhưng đó là những giọt nước mắt hạnh phúc xen lẫn 1 chút giận hờn nhớ thương
_Thui, đừng khóc nữa. Nhìn Mika khóc Ren cảm thấy mình bất lực lắm,buồn và đau khổ lắm khi chẳng làm gì được chi Mika cả_Ren quyệt đi 2 hàng nước mắt nóng hổi của Mika
_Um _Mika khẽ gật đầu,cố ngăn những giọt nước mặt hiềm hoi của mình lại
_Vậy chứ. Thôi, h Mika đi thay quần áo đi rồi mình đi, mặc vậy sẽ bị nhiễm lạnh đó_Ren nói đỏ mặt quay đi
_A…..um….um…uh,uh,…..đợi Mika chút _Mika nhìn bộ đồ ngủ mỏng tang của mình mặc mà mặt đỏ bừng, lắp bắp rồi chạy như bay vào phòng thay đồ
5’ sau Mika bước ra trong 1 bộ cánh mới: quần đùi da đen bóng ôm lấy chân,áo 3 lỗ đen, khoác ngoài là áo jacker đen cổ lệch,tay đeo vòng to bản,chân đeo giầy da đế kép,mắt kẻ đen, môi tô chút son bóng…nhìn h Mika k còn là 1 cô bé tiều tụy nữa mà dã trở thành 1 Mika Nakashima chần đầy sức sống, tự tin như trước
_Đi thôi _Mika cười tươi
_Um_Ren cười nhẹ, bước tới bên Mika nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Mika
_Hẹn ở đâu vậy ? _Mika hỏi
_Ở phòng khách nhà Mika _Ren trả lời, nhìn Mika cực trừu mến.
Hả? sao lại? _Mika nhìn Ren k hiểu
_Ren k rõ lắm nhưng có lẽ anh Ryan muốn Ren nói chuyện với cha Mika 1 lần nữa. Ren thấy như vậy cũng được, dù sao cũng thử 1 lần nữa có thể thay đổi cha Mika k nếu k được thì coi như là chào cha Mika luôn _Ren cười hiền
_Um, cám ơn Ren nhé_Mika cười nhẹ
_Ngốc, những gì Ren làm là đều Mika thôi _Ren siết chặt bàn tay Mika trong tay mình
Cả 2 nhìn nhau cười hạnh phúc rồi tay trong tay bước ra phòng khách đối mặt với cha Mika.
Lúc này, ông bố cáo già của Mika vẫn k hề hay biết gì tới truyện đã bị 1 lũ trẻ con ranh ma, tiểu quái mà theo như ông là vắt mũi chưa sạch qua mặt 1 cách dễ dàng . H ông ta vẫn dang ung dung ngồi đọc báo, nghiên cứu thông tin thị trường cho tới khi giọng nói của Mika vang lên
_Cha…..
Ông ngẩng lên nhìn người gọi mình và rồi “ Phịch”…tờ báo trên tay rơi xuống đất 1 cách nhanh chóng khi ông thấy con gái mình và đặc biệt là người đứng cạnh con gái mình
_Mày…………_Ông trừng mắt nhìn Ren
_Con tới đón Mika và xin bác 1 lần nữa đồng ý cho tụi con quen nhau ạ. Con yêu Mika_Giọng nói Ren hết sức bình tĩnh, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào cha Mika
_Hừ, mày nghĩ mày là ai mà giám yêu con gái tao ha?Tụi bây còn đứng đó, bắt thằng khốn đấy lại cho tao, nhanh lên _Ông rít lên từng lời qua kẽ răng
Lũ vệ sĩ còn lại và cũng là những tên vệ sĩ cuối cùng bên ông ta tiến lại phía Ren.Ren nhìn mấy tên đấy cười khẩy 1 cái rồi rút thanh kiếm mạ vàng của mình ra khỏi vỏ bao, đẩy Mika đứng ra phía sau mình tay trái vẫn nắm chặt lấy tay Mika k buông, nói:
_10 người các ngươi nghĩ thắng được ta sao?
Tụi kia hơi lương lự, dao động bởi lời nói của Ren bởi vì tụi nó biết dù có to lớn hơn ren, đô con hơn Ren nhưng cũng chẳng phải nghiễm nhiên mà con người đứng trước mặt tụi nó kia được làm đội trưởng đội cận vệ hoàng gia; là người thao túng, chỉ huy hơn mấy nghìn người cùng với quá khứ chẳng mấy tốt đẹp của mấy năm trước khi bị bọn cảnh vệ k chịu khuất phục Ren làm đội trưởng do Ren trẻ hơn chúng mà lại vừa vào nên đã bị Ren sử đẹp tới mức mà mấy chục thằng đấy phải tranh nhau đăng kí trỗ nằm ở nhà xác……
_Tụi bây còn đứng đó, lên hết 1 lượt cho tao _Ông ta quát ầm lên
Lũ ấy lật đật lao về phía Ren thì bỗng dưng có những cái bóng đen từ đâu lao tới chặn bước đi của tụi nó lại….Dáng người con gái bay tới và “BỐP” 1 cái cô đá văng thằng lùi mấy mét dính luôn người vào bức tường phía sau,tiếp tục nhảy lên kẹp 2 chân vào cổ hắn và chỉ có 1 tiếng “ rắc” khô khốc vang lên thì cũng là lúc cô tên đó gãy và hắn đã được chuyển tới gặp tử thần…..Rồi lại 1 bóng dáng người con trai cao to lướt tới nhẹ nhàng như 1 cơn gió thoảng đi tới phía sau 2 thẳng cảnh vệ đang sững sờ đứng đấy túm đầy tụi nó đậy vào nhau khiến 2 thằng choáng váng đầu sao bay vù vù quanh đầu còn chưa kịp hoàn hồn tỉnh lại thì 2 tiếng “ rắc….rắc……..” vang lên sởn da gà thì đầu 2 thằng đó đã nghẹo về phía sau nhờ 2 cánh tay săn chắc của anh……
Cuối cùng 4 cái bóng nhảy vào từ cửa sổ và sử đẹp nốt mấy thằng tạp nham còn lại, thằng cổ tay bị bóp nát bẻ ngoặt sang bên đau đớn rên lên,thằng bị đạp vào tường nhờ 1 lực mạnh tới hộc cả máu mồm,thằng thì chỉ cần 1 cái điểm vào huyệt tắt thở luôn ,thằng thì được tặng 1 phát phang vào đầu vỡ sọ mà chết…….Vì vậy nên còn chưa đầy 5 phút mà 10 thằng
vệ sĩ đã nằm rạp , lăn lóc dưới đầy đau đớn cũng như được nhận vé gặp thần chết. Mấy cái bóng đó cũng chẳng ai khác khính là Kyu Min, Koon Ham và Tứ Quỷ hiện đang đứng vây xung quanh Ren và Mika
_Mấy bạn… _Mika ngạc nhiên nhìn tụi bạn, vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ….
_Chậc, đúng lúc thật đó_Ren nhìn Koon Ham cười, gật đầu cảm ơn
_thưa bác, tụi con k thể giao Mika cho bác 1 lần nữa đâu ạ.1 lần nữa mong bác thứ lỗi _Kyu Min bước lên
_Tụi bây….tụi bây…….Người đâu, người đâu rồi bắt lũ phản nghịch này lại cho tao_Ông ta giận run người hét lớn, ấn nút đỏ dưới bàn gọi bọn cảnh vệ
_Cứ hét đi, vệ sĩ sẽ chẳng có thằng nào đến đâu, tụi này sử đẹp tụi đấy rồi _Koon Ham nhìn lão cười nửa miệng
_Mày….mày……._Ông ta uất ức nói k nên lời
_Xin lỗi bác, bao nhiêu năm nay con đã nghe bác sắp đặt mọi thứ, Mika đã bỏ bao nhiêu ước mơ của mình để nghe theo sự sắp đặt của bác.Con nghĩ, đã tới lúc bác nên cho tụi con quyền tự do riêng của mình rồi ạ _Ren lễ phép nói
_Hừ, mày chỉ là 1 thằng k cha….k có cha mày, k có chút thế lực nào thì mày nghĩ mày đủ khả năng làm con gái tao hạnh phúc,ăn sung mặc sướng hả? Trả con lại cho tao_ông ta rít lên,lao về phía Mika, đôi mắt tức giận long sòng sọc , răng nghiến ken két
_Đây là lựa chọn của con. Con sẽ k nghe cha đâu _Mika nói, nhìn cha mình đầy kiên quyết
Ông ta k quan tâm lời của Mika, cứ lao về phía trước. Tụi nó lùi lại để bảo vệ Mika nhưng thực sự lúng túng k biết phải làm sao vì đó dù là 1 người mưu mô, đầy tham lam, độc tài, độc đoán nhưng dù gì thì ông ta vẫn là cha của Mika nên k thể đánh lại hay thế lễ với người trên được…..
_ĐỦ RỒI……. DỪNG LẠI………_1 tiếng quát lạnh lùng vang lên từ cửa khiến khiến tất cả giật mình quay lại nhìn, ông ta cũng đứng khựng lại khi tiếng nói lạnh lùng mà đanh thép đầy uy lực đó vang lên
Mọi người, đổ dồn ánh mắt của mình ra cửa_ nơi phát ra tiếng nói đó. Bên ngoài cửa, bước vào là cô gái có mái tóc màu nâu hạt dẻ , nước da trắng ngần,khuôn mặt thanh tú xinh đẹp bị che đi 1 nửa bởi chiếc nạ bằng bạc đính lông vũ nhưng cũng k che lấp hết được đôi mắt long lanh đầy quyến rũ kia; trên người khoác chiếc áo choàng dài chấm đất che hết người cổ lông . Nhìn từ cô tỏa ra hàn khí gì đó rất uy quyền và lạnh lùng dù ánh mắt trong vắt, long lanh nhưng tĩnh lặng như mặt nước hồ thu. Và trông bá khí của cô càng lớn hơn, khiến người ta khiếp sợ hơn khi đi ngay bên cạnh cô là chú bạch hổ lớn, đôi mắt trừng trừng đầy hung giữ nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống bất kì ai nếu giám động vào người chủ đang đi bên cạnh nó.
Cô gái bước vào, tiếng giầy cao gót đập xuống sàn kêu “cồm…cộp….”đầy lạnh lẽo y như con người cô vậy, theo sau là 2 chàng trai : 1 mặc đồ trắng toát chỉ riêng có mái tóc là màu nâu hạt dẻ hơi dài, đeo mặt nạ lông vũ đính đá che nửa khuôn mặt; mặt đồ đen từ đầu nến chân chỉ riêng mái tóc màu hung đỏ nổi bật, đeo mặt nạ màu đen đính đá đen lấp lánh dưới ánh đèn…..cả 2 cùng đều tỏa ra sát khí khiến người ta phải kinh sợ….
_Đủ rồi, trò chơi nên dừng lại ở đây thôi_Giọng cô gái đó lạnh lùng vang lên
_Các ngươi là ai?_Ông ta hỏi , giọng tỏ ra cực kì khó chịu với những vị khách k mời này
_Vô lễ. Ông nhìn gia huy trên áo này xem người đứng trước mặt ông là ai mà giám tỏ thái độ hả? _Người mặc đồ trắng đanh giọng quát
_Hả?Phong ấn đỏ ……..K lẽ….._Ông ta nhìn liếc qua áo cô gái đang mặc để nhìn gia huy thêu rất tỷ mỉ trên áo ông ta thì đôi mắt bỗng trừng to, miệng bắt đầu lắp bắp khi nhận ra gia huy đặc biệt thêu trên áo ấy mang ý nghĩa gì…..
_Còn k mau cúi chào…. _Người mặc đồ trắng quát lớn
_Dạ…..dạ…….Nữ Vương….Nữ Vương….Mong ngài thứ tội, tôi có mắt k tròng _Ông ta vội vã quỳ rạp người xuống cúi chào người con gái mặc đồ trắng trước mặt mình
_Ta tới đây hôm nay k phải để chơi mấy cái trò vớ vẩn của ông đâu.Đông đủ người vậy cũng hay,ông Nakashima đây là lệnh chiêu hồi – người được chọn. Mong ông cảm phiền dịch ra bên dùm _Giọng cô gái vẫn đều đều vang lên đầy băng giá
_Dạ _Ông ta khúm núm lùi lại
Cô gái đưa tờ giấy màu đen có phong ấn đỏ giống cái gia huy thêu trên áo mình cho người con trai mặc đồ đen phía sau mình. Anh ta nhận lấy tờ giấy đó, nhìn qua lượt rồi đọc to:
_Mika Nakashima, Ren Otohara, Kwon Kyu Min, Choi Koon Ham . 4 người là 4 người được chọn tiếp theo trong “lễ chiêu hồi” sau 4 năm này. Các ngươi nhận được lệnh thì cũng là ngày các ngươi theo sự chỉ dắt của Nữ Vương để hoàn thành cho buổi lễ chiêu hồi sau này…..
_Cái gì……….??????_ 4 đứa tụi kia nhìn cô gái và 2 chàng trai lạ trước mặt mình mà k hiểu họ đang nói gì
_Khoan đã, giọng nói và dáng người này là……..3 người…..Sandy, Kevin, anh Ryan đúng k? _Mika hơi ngỡ ngàng trước lệnh ban vừa rồi nhưng trí thông mình và khả năng nhạy bén tuyệt vời của mình thì Mika k khỏi nghi ngờ 3 con người đeo mặt nạ trước mặt mình…..
_Hì, đúng là Mika, k thể nào qua mắt được cậu à _Cô gái cười, tháo mặt nạ xuống
Đúng vậy,cố gái được gọi là Nữ Vương đó k ai khác chính là Sandy, và 2 người đứng sau Sandy chính là Ryan và Kevin cũng đang tháo bỏ chiếc mặt nạ của mình xuống
_3 cậu _Ren ngạc nhiên nhìn 3 con người trước mặt mình
_3 đứa nhãi ranh, giám lừa tao_Ông ta nhảy ra, trừng mắt nhìn 3 đứa nó
_Hừ, ông nghĩ tụi này rảnh lắm mà đùa ông sao?Nhìn lại xem gia huy thêu trên áo này là thật hay giả?Ông nghĩ rằng nhiều người biết về Nữ Vương, nhiều người biết về lễ chiêu hồi vậy sao?_Kevin tức giận dí sát tờ giấy vào mặt ông ta
_Ông biết ông đang nói chuyện với ai k vậy ?_Ryan lạnh lùng nói, giọng nói lạnh nhưng cứ như ngấm tận vào sương tủy người đối diện vậy
_Ông Nakashima, tôi nghĩ ông hiểu những người của Thế Giới là người như thế nào chứ phải k?Ông chắc là k muốn đùa với lửa chứ? Hả?_Sandy cười lạnh
_Các người muốn gì đậy ?_Ông ta bị 3 đứa tụi nó dọa nên giọng có phần nhún nhường hơn. Bản thân ông ta cũng đủ hiểu người của Thế Giới như thế nào mà….
_Ông Nakashima, tôi là người đại diện cho “W” tới đây để đón “người được chọn”, ông chắc cũng hiểu những “người được chọn” là k thể nào thay đổi phải k?Đây là lệnh nên mời ông giao Mika Nakshima cho tôi nếu ông đủ thông minh hiểu được rằng truyện gì đang diễn ra_Sandy nói. Nhưng những lời nói đó câu nào cũng đều mang hàm ý đe dọa
_Tôi…._Ông ta cứng họng k thể cãi được
_Và tôi cũng nói luôn, Mika và Ren bây h là người của “W” rồi nên h chắc ông cũng k có ý kiến gì về truyện của 2 người đó nữa chứ. Ren hoàn toàn đủ tư cách, điều kiện ở bên Mika rồi. Ông k có ý kiến gì chứ?_Sandy khẽ nhếch môi vẽ nên nụ cười lạnh đầy băng giá
_Vâng, cứ theo chỉ đinh của Nữ Vương đi ạ _Ông ta uất ức lắm nhưng cũng đành cúi đầu cam chịu
_Được, cám ơn ông đã hợp tác. Tới ngày “lễ chiêu hồi” sẽ có thiệp mời ông tham dự. Tất cả đi thôi _Sandy lạnh lùng quay mặt bước đi
Sandy quay người bước đi cùng chú bạch hổ, theo sau là Ryan và Kevin; tụi kia thì cho tới lúc Tứ Quỷ gọi thì mới loạng choạng bước đi sau cú sock khá lớn này.Cả cuộc đời Ren và Mika đã chứng kiến ông Nakashima_vị tổng thống tuy quyền của Nhật Bản lúc nào cũng ngạo nghễ, oai phong với người khác vậy mà bây h lại phải khúm núm, cúi mình trước cô bạn của mình thì đúng thật là hiếm có.Xuốt từ lúc gặp nhau, chơi với nhau tới h Kyu Min, Koon Ham đều nghĩ Sandy là đứa với cá tính vui vẻ, tinh nghịch, hồn nhiên, hay quậy phá chứ chưa bao h nghĩ tới 1 Lee Sandy lạnh lùng, quyết đoán lời nói ra đanh thép mà lại có uy lức tới vậy……
_Sandy, đây rốt cục là 1 trò chơi do mọi người dựng ra để chơi khăm cha Mika hay là sự thật vậy_Kyu Min k thể chịu được sự tò mò nên ngay khi vừa đặt chân ra khỏi cánh cổng nhà Mika đa chạy tới bên Sandy hỏi
_Nếu đây là 1 trò chơi thì ông ta k chịu khúm núm tụi này vậy đâu, ông ta biết rõ mà. Nhưng đây là trò chơi của số phận_Sandy quay lại nhìn Kyu Min cười hiền, nụ cười vương vấn chút tan thương
_Đây là sự thật đó, hiệp hội “W” là có thật đấy; đó là tổ chức đứng đầu thế giới,thâu tóm toàn bộ xã hội. “Lệnh chiêu hồi” là dành cho 3 đứa bọn anh, “người được chon” chính là 4 đứa bọn em. Tất cả chúng ta sẽ là người làm việc cho chính phủ_Ryan nói, tay cởi chiếc áo choàng ông cho Sandy
_Dù k muốn nhưng đây là sự thật _Sandy cắn chặt môi, ánh mắt buồn buồn đầy đâu khổ
_Nghĩa là sao? _Mika nhíu mày k hiểu
_tại tui, nếu tui biết trước được người được chọn là 4 người thì nhất định tui sẽ k đồng ý đâu.Hôm nay vì muốn cứu ren và Mika nên mới chấp nhận đưa các cậu vào con đường này, thật sự xin lỗi_Sandy cúi gằm mặt
_Cô k có lỗi đâu, đừng có vơ cả vào mình như vậy.Truyện này đã được sắp đặt từ trước rồi,cha mẹ chúng ta vì biết vậy nên mới để tất cả gặp nhau như thế này. Đây k phải chỉ tình cờ đâu. Vì họ biết k thể thay đổi quyết định nên đã đưa ta tới đây là muốn ta bảo vệ lẫn nhau thôi _Kevin tựa lưng vào tường nói
_nhưng…… _Sandy đang định nói thì Mika xen vào
_Sandy ngốc ạ.Tui muốn cảm ơn Sandy chưa hết nữa là…..sao lại trách mình như vậy chứ, hả?Dù có khó khắn hay gặp nguy hiểm gì thì chỉ cần tất cả cùng cố gắng bảo vệ nhau là được mà_Mika cười hiền, ôm trầm lấy Sandy
_phải đó, tụi này đâu có sợ nguy hiểm đâu chứ. Chỉ cần Sandy làm được thì nhất định tụi này cũng làm được à_Kyu Min bước tới,cùng ôm Sandy luôn
_2 cậu đúng là ngốc mà, sẽ mất mạng đó_Sandy ôm cả 2 cô bạn yêu quý của mình
_Chết hay k thì phải xem đã, tới lúc đó tính sau _Kyu Min và Mika nhìn Sandy cười toe toét
_A!Sao lại bắt chiếc câu đó của tui chứ_Sandy ôm đầu bất lức nhìn 2 nhỏ bạn học tập cái kiểu nước đến chân mới nhảy của nó mà bất lực
_hahahahahah……._2 đứa kia cười vang
Tiếng cười của tụi nó dòn tan vang lên trong đêm. Và có lẽ từ nay căn nhà của Sandy sẽ rộn ràng tiếng cười đùa hơn trước rồi………
_Kevin, anh Ryan cám ơn 2 người _Ren bước tới đi cùng 2 người này
_Truyện của tui cũng là nhờ có 2 người à. Anh Ryan, cám ơn_Koon Ham cũng bước tới
_haha, mấy đứa biết k? Quá khứ là kỉ niệm,hiện tại là sự thật nhưng tương lai là do chính ta tạo nên đấy_Ryan ngẩng mật lên trời mỉm cười nói….
Câu nói chứa rất nhiều hàm ý…………

$pageOut $pageIn

Chap 21 : Huyền thoại Thánh Nữ – Lễ chiêu hồi

5 năm trước,trong lễ đăng quang có 4 người được chọn tiếp theo là Hắc Vương (Qualy Kevin), Bạch Cốt (Lee Ryan), Nữ Vương (Lee Sandy) và cuối cùng là người con gái mang cái tên Thiên Hoa (Qualy Windy _Chị gái của Ryan) đều là những gương mặt cực kì sáng giá, tiêu biểu
Trong đó Thiên Hoa là người được chú ý nhiều nhất trong nhóm nữ bởi vì cô thông thạo tới hơn 10 thứ tiếng khác nhau và cũng có thể dịch được những ngôn ngữ cổ xa xưa; tuy k mang trong mình tuyệt võ nhưng lại có 1 bộ óc cực kì thông minh của thiên tài khi lúc ấy mới chỉ 13t. Thiên Hoa được sự bao bọc và bảo vệ của 3 người Bạch Cốt, Hắc Vương, Nữ Vương và cũng là người đại diện dao dịch chính cho tổ chức “W”. Chính nhờ có Thiên Hoa các mối làm ăn dao dịch cũng như các nhiệm vụ được dao đều hoàn thành 1 cách xuất sắc mang lại cho “W” khi mới thời đầu khai sinh 1 trỗ đứng vững chắc ngày lớn mạnh hơn. Vì vậy nên tổ chức Quốc Tế Thế Giới đã lấy Thiên Hoa lên làm biểu tường cho “W” cũng như đưa thiên hoa lên thành người đứng đầu tất cả các điệp viên ngầm của tổ chức “W”, gọi cô là Thánh Nữ……
Thánh Nữ là 1 cô gái tóc vàng, mắt xanh, da trắng hồng mịn màn, thân hình mảnh mai như bông hoa sứ,nụ cười hiền lành ấm áp trên đôi môi hồng luôn thường trực trên môi cô…..nên đã khiến cho biết bao nhiêu người xin nguyện chết vì Thánh Nữ. Cũng từ ngày lên làm Thánh Nữ thì cái tên của cô càng được biết đến nhiều hơn, càng vang xa hơn trên khắp toàn Thế Giời ngầm, k có ai là k biết tới Thánh Nữ_cô gái xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành, 1 bộ óc thông minh nhạy bén , thiên tài dao dịch toàn quốc ở tổ chức; là người có đủ công- dung – ngôn – hạnh,biết đủ cầm – kì – thi – họa ở ngoài đời thường…….Những điều về Thánh Nữ ta k thể nói trong ngày 1 ngày 2 là có thể xong nhưng chỉ trong 1 ít thời gian thì Huyền thoại về Thánh Nữ vần luôn là 1 đề tài khiến người ta bàn tán xôn xao và quan tâm rất nhiều cho tới tận bây h
Nhưng người ta thường bảo thiên tài thường bạc mệnh…..k sai…!!!!!!
Thánh Nữ chỉ sống được có 1 năm. 1 năm sau Thánh Nữ bị sát hại….đó là 1 phát đạn xuyên tim. Sau đó có 1 cô gái khác lên thay, đó cũng là 1 cô gái đặc biệt, cô gái cũng đã làm vang dội danh tiếng của mình khắp thế giới nhưng 2 người họ khác nhau ở trỗ ẩn sau cô gái lên thay đó là 1 biển máu tanh nồng chứ k phải là 1 tiếng vang thanh khiết, trong chẻo như Thánh Nữ……………
_Thật k ngờ chị Kevin lại tuyệt như vậy _Kyu Min nghe xong câu truyện đã bất giác thốt lên
_Đẹp quá_Mika nhìn k chớp mắt vào tấm ảnh của chị Kevin
Tấm ảnh đấy là hình chị Kevin:Tóc vàng, mắt xanh mặc 1 bộ váy 2 dây màu xanh biển nhạt 2 tầng đang cười cực kì hạnh phúc trong vòng tay người con trai mặc bộ âu phục màu trắng đó chính là anh Ryan đang nhìn người con gái trong mình bằng ánh mắt cực kì trừu mến, tràn đầy tình cảm yêu thương
_Đẹp đôi thật đấy_Ren cũng bần thần nhìn bức ảnh
_Trong công việc thì anh Ryan, Kevin, Sandy luôn ở bên chị ấy, k người này thì người nọ à. Ở ngoài đời cũng vậy, chị Windy sau này cũng hầu như là ở bên anh Ryan và Sandy; tuy chưa chính thức lấy nhau nhưng chọ Windy đã từ lâu trở thành con dâu nhà anh Ryan rồi. 2 người họ đã đi đăng kí rồi mà,từ lúc cả 2 mới 16t cơ_Koon ham giải thích
_Này, sao cậu biết nhiều về chị Kevin thế mà tui chẳng biết chút nào nhỉ_Ren hậm hực
_Hừ, ganh tỵ cái gì?Tui biết cũng là do lần đi giết thằng đã sát hại chị Kevin ý. Hiệp hội “W” tui cũng đã từng nghe cha nhắc đến nhưng chưa bao h nghĩ mình lại là người được chọn như hôm nay à; lúc đầu cũng chỉ biết chị Kevin và Kevin ở “W” thôi chứ thật k ngờ Sandy và anh Ryan là 2 người còn lại trong 4 người được chọn năm đấy à_Koon Ham thở dài
_Ừ, nghe đúng là sock thật đấy. Thảo nào mà thấy Sandy khi đánh nhau mang sự tự tin đến vậy à_Kyu Min nói
_Vậy người lên thay Thánh Nữ năm đó là ai vậy ? _Mika tò mò hỏi
_K biết, sau này Kevin cũng k nhắc lại nên k rõ,có vẻ Kevin rất khó chịu khi nhắc tới người lên thay đó. Tui chỉ biết người ta gọi cô ấy là Băng Nữ_Koon Ham lắc đầu
_Tới h rồi kìa_Ren hướng ánh mắt về phía khán đài
Bên trên khán đài đèn bắt đầu được bật sáng, mọi người _Những điệp viên được chiêu hồi, những người tai to mặt lớn có thế lực trong xã hội đều đắt đầu đổ dồn ánh mắt về phái khán đài khi kim đồng hồ điểm đúng 12h đêm
Khán đài cao tới hơn 24m,được tổ chức trên sân thượng của tòa nhà 75 tầng.Tấm rèm đen được hé mở ra 1 chút và bước ra là 1 tên con trai đeo mặt nạ bằng bạc, bộ đồ cũng bằng bạc lấp lánh bước ra giới thiệu
Sau 1 hôi giới thiệu hết các quan khách, những người có mặt tại đấy…sướng lên toàn những cái tên chẳng lạ mặt gì ở thế giới bên ngoài: trẻ có, già có, có cả những người mà ta chẳng bao h nghĩ rằng họ lại bước chân vào trốn thế giới ngầm này……Rồi cuối cùng cũng tới “Lễ chiêu hồi”, người thanh niên nhìn đồng hồ rồi mỉm cười quay xuống khán đài nói to vào micro:
_Đã tới h thực hiện “Lễ chiêu hồi” mời tất cả mọi người đón chờ sự xuất hiện của Băng Nữ
Tất cả các đèn trên sân khấu cũng như ở dưới được tắt tất, người ta chỉ nhìn thấy nhờ ánh sáng trăng mờ ảo. Bỗng trên sân khấu có 2 ánh đèn vụt sáng, ánh đèn chiếu từ trên xuống dưới dọi bước chân cho 2 bóng người bước ra….Trên sân khấu,k thấy bóng Băng Nữ xuất hiện, chỉ có bóng của 2 người con trai: 1 tóc kung đỏ vuốt keo dựng đứng; tai đeo khuyên đính kim cương đen; mặc 1 bộ vest cách điệu khá bụi bặm, cổ áo vest khoét sâu xuống dưới để lộ hình săm cách điệu của chú rơi mang trên mình 1 đôi cánh rơi và bên cánh thiên thần trước ngực;mặc quần tụt đen mài rách ở gối, dây sích mắc nhằng nhịt ở phía sau;chân đi giầy Nike cánh thiên thần màu đen; khuôn mặt bị che nửa để lộ 1 nửa còn lại nhờ chiếc mặt nạ đen đính kim cương đen và lông vũ đen lấp lánh ánh bạc trắng; tay đeo găng cầm đoản côn dài hơn 1m. Người con trai kia tóc nâu hơi dài;đeo khuyên tai bằng pha lê hình chữ thập; mặc bộ lễ phục trắng toát từ đầu đến chân: áo sơ mi trắng, áo gile trong trắng, khoác ngoài là áo măng tô trắng, quần tây trắng, giầy da trắng,phía sau lưng được khoét 1 mảng lớn và chỉ được che bởi lớp vải mỏng nhưng k đủ che được hình săm rơi cách điệu với 1 bên cánh rơi và 1 bên cánh thiê thần ẩn hiện; tay đeo găng trắng cầm đoản côn trắng dài tầm 1m;1 nửa mặt trên bị che bởi chiếc mặt nạ trắng ánh mạc đính pha lê trắng cùng kim cương đen lấp lánh dưới ánh đèn điện bước tới………
2 người bước tới thì tất cả những điệp viên “W” đên dưới tức khắc đứng dậy cúi mình chào miệng hô to:
_HẮC VƯƠNG
_BẠCH CỐT
Họ khẽ gật đầu rồi từ 2 bên tiền về nhau, bút nhẹ thanh đoản côn lên cao và đập mạnh vào nhau khiến nó vang lên tiếng “CHOANG” lớn thì cùng lúc đó tiếng nổ lớn vang lên và từ trên trời rơi xuống những bông tuyết trắng ngần, bên dưới sàn sân khấu cũng phủ trắng 1 lớp khói mờ ảo…..
“HUÝT…..”
2 người huýt tiếng sáo dài và vang thì k gian đang yên ắng bỗng vâng lên những tiếng động lạ……………
“RI……RI…..RI…………….”
“PHẠCH…….PHẠCH…..PHẠCH………”
Trên trời có 2 bóng đen xuất hiện chao đảo, bay lươn trên trời 1 lúc và nhắm thẳng 2 cánh tay đang dơ ra của 2 người con trai trên sân khấu mà đáp xuống…
Đầu tiên là bóng đen lao xuống đó chính là 1 chú rơi khá lớn đậu vắt vẻo trên cánh tay của Hắc Vương, nó dương đôi mắt đỏ quánh của mình xuống khán đài; bóng đen màu trắng lao xuống chí là chú đại bàng lớn lông trắng muốt nhẹ nhàng đáp xuống cánh tay đeo găng da của Bạch Cốt để tránh những móng vuốt sắc nhọn của nó….
Khẽ nở nụ cười nửa miệng rồi cả 2 đưa thanh đoản côn cho 2 con thú của mìn, chúng cắp rồi bay vút lên cao chao lượn trên trời….Lúc đấy trên trời ánh lên những kia sáng lấp của những ánh kim trên chiếc đoản côn của Hắc Vương và Bạch Cốt. 2 con vật cứ vậy bay lượn loanh quanh trên trời cách sân khấu 1 đoạn cũng k xa lắm đủ để ta nhìn thấy rõ nó.
Hắc Vương và Bạch Cốt xoay người vào khán đàn, 2 người đứng đối diện nhau, chân khuỵu xuống, 1 tay trống xuống đất, gương mặt ngẩng cao, miệng hô to:
_BĂNG NỮ
Tiếng nói vừa dứt thì từ trên cao ánh đèn vút lên và rọi xuống có 1 cô gái đang nhẹ nhàng bay xuống đồng thời trên nền khói mờ xuất hiện 1 vòng tròn đỏ rực sáng lên hằn rõ gia huy của “W” trên nền. 2 con vật của Hắc Vương và Bạch Cốt bay lên cao và thả đoản côn của 2 người xuống thì 2 bóng của Bạch Cốt và Hắc Vương bật đồng thời lên cao bắt lấy chiếc đoản côn đang rơi tự do xuống dưới, lộn 1 vòng trên không trung rồi đáp xuống đất cùng lúc với lúc Băng Nữ đặt chân mình xuống giữa tâm vòng tròn đỏ và 2 người họ hiện đang đứng phía sau Băng Nữ……
Băng Nữ mặc 1 bộ đồ trắng toát: áo da lửng buộc dây trước ngự trắng,quần bó trắng mài rách,2 bên quần đều được sẻ và buộc dây từ phần hông tới chân, chân đeo dầy đế cao dài gần tới đầu gối bằng da trắng cáo 10 phân,cổ đeo vòng hình thập giá đính kim cương lấp lánh,2 tay đều đeo lắc to bản và vòng tuần bằng bạc lấp lánh; khoác bên ngoài là chiếc áo choàng trắng lấp lánh ánh kim, đằng sau thêu gia huy của “W”,cổ áo đính lông trắng…..
Bạch Cốt và Hắc Vương đi tới đỡ tay Băng Nữ; phía sau từ trong màn sân khấu bước ra là con Bạch Hổ tiến tới đứng cạnh Băng Nữ đầy oai phong, hung giữ ……..
Mái tóc xoăn xoăn màu vàng óng dài tới cổ ôm lấy khuôn mặt thanh tú với nước da trắng ngần của cô bay phấp phới trong gió,đôi mắt nhắm hờ ban nãy đã khẽ mở ra để lộ màu mắt đỏ rực như máu tươi nhưng lại long lanh đầy quyến rũ, hút hồn;chiếc mũi cao, đôi môi đỏ chót xinh đẹp lại k hề nở 1 nụ cười nào hay chỉ là 1 cái nhếch môi, khuôn mặt được che k nhờ mặt nạ mà nhờ hình vẽ hình bông tuyết màu đen che đi nửa khuôn mặt của cô nhưng lại khiến cô càng trở nên băng giá hơn….Chiếc áo choàng trắng bay trong gió để lộ ra hình săm rơi cách điệu với 1 bên cánh rơi và bên cánh thiên thần được săm ở bụng y hệt như hình săm ở lưng của Bạch Cốt và hình săm trước ngực của Hắc Vương….
Tất cả tạo nên 1 băng nữ lạnh lùng, băng giá như tuyết nhưng lại quyến rũ, kiêu sa khiến bao nhiêu người ham muốn có được cô…….
Băng Nữ nhẹ nhàng bước lên phía trước, tất cả người bên dưới dù là quan chức cấp cao hay người có địa vị tới đâu , có máu mặt tới đâu đều phải cúi mình chào Băng Nữ. K hề có 1 ngoại lệ nào cho bất cứ ai……
_Sao lại…._Mika nhìn cô gái Băng Nữ kia, ngạc nhiên k thốt nên lời
_San……Sandy ….._Giọng Kyu Min run run
_Koon Ham……Người lên thay cho Thánh Nữ_chị gái Kevin là Sandy sao?Cậu k biết thật à? _Ren quay lại hỏi Koon Ham, ánh mắt tỏ rõ sự kinh ngạc
_K _Koon Ham lắc đầu. Thực sự anh cũng ngạc nhiên lắm, k ngờ tới được luôn. Bảo Thánh Nữ ngày trước kia là người đứng đầu thì sứng đáng rồi nhưng tại sao lại đưa cô bé ngây thơ như Sandy lên là người cầm quyền tối thượng của “W” chứ…vậy có phải là 1 điều thực sự tốt k?????
_Đúng đó, người lên thay cho Thánh Nữ trước đây chính là Băng Nữ hiện tại và Băng Nữ đó chính là Lee Sandy _1 giọng nói trầm vang lên khẳng định chắc chắn cho những nghi ngờ của tụi nó
_Anh là….._Koon Ham nhíu mày nhìn người vừa nói
_Anh Ai…..Đúng rồi, anh là Ai Hawashima, 1 trong 10 người tự nhận là chồng của Sandy phải k? _Ren suy nghĩ 1 chút rồi reo lên
_um, phải. Anh hơi bất ngờ khi biết mấy đứa là người được chọn tiếp theo đấy_Ai cười
Lần này tụi nó gặp anh trông anh khác hẩn lần gặp trước, anh nhìn k nhí nhố, tếu táo như trước mà ở anh toát nên vẻ chững chạc hơn, có gì đó uy quyền hơn lần anh tới gặp Sandy
_Hì, tụi em cũng còn bất ngờ nữa là.Mà sao anh lại ở đây vậy?K lẽ anh cũng là….._Ren hoài nghi, bỏ lửng câu nói
_K! Anh thì k phải là điệp viên như mấy đứa, anh chỉ là khách mời thôi.Anh hay 9 thằng còn lại muốn lấy Sandy đều là điệp viên hay khách mời cả đó. 10 người cha nuôi của Sandy cũng đêu là khách mời danh dự của “W” cả_Ai giải thích
_Thật k ngờ….._Kyu Min thốt lên
_Ừ, tụi nó đều vào đây k chỉ vì 1 mục đích cá nhân mà hơn hết là để bảo vệ người con gái đứng trên kia kìa _Ai cười,tay chỉ về phái sân khấu nơi có người con gái duy nhất ở đấy đang đứng hay chính là Băng Nữ của chúng ta
_Ôi, k ngờ các anh lại yêu Sandy tới vậy đấy _Kyu Min cảm phục
_Vì Sandy là 1 cô gái đặc biệt mà _Ai mỉm cười
_Anh Ai! Tại sao người lên thay Thánh Nữ lạ là Sandy mà k phải là anh Ryan hay Kevin. Xét về thực lực họ hơn hẳn Sandy mà_Ren tò mò hỏi. Câu hỏi mà đứa nào cũng khắc mắc
_Em nhầm về Sandy rồi đó. Tuy mặc dù Kevin và Ryan võ nghệ đều tinh thông, trí thông minh thì cũng có thừa nhưng Sandy lại hơn tụi nó 1 điểm đó là k cần dùng tới bất cứ thứ dì thì những đứa do “W” truy tìm dù biết đang dấn thân vào con đường máu nhưng vẫn chịu ra mặt nộp mạng cho nó. Các em biết vì sao k?_Ai lắc đầu phản bác
_Là sao ạ ?_Mika bị kích thích trí tò mò, k chịu được nữa nên phải lên tiếng hỏi
_Hì, k tự dưng mà người ta gọi Sandy là Băng Nữ đâu. Trước kia Sandy chỉ là điệp viên bình thường và k ai biết tới hay nhìn thấy khuôn mặt Sandy cả vì nó k bao h tới lễ chiêu hồi hay kể cả lần nó là người được chọn mà chỉ biết tới biệt danh của nó : Nữ Vương. Cho mãi tới ngày Windy mất thì đấy là lần đầu tiên nó Sandy xuất hiện ở “W” và cho người ta thấy được khuôn mặt của Nữ Vương.1 tháng thử thách Sandy nhân kiên tiếp các điệp vụ khác nhau cùng với sự bảo hộ của Bạch Cốt và Hắc Vương đi thức hiện.Khoác trên mình bộ đồ trắng toát, trên khuôn mặt vẽ hình bông tuyết đen khiến vẻ đẹp của Sandy k những lộng lẫy như bình thường mà còn có chút gì đấy bí ẩn thu hút. Cô bé Sandy ngày nào đã biến thành 1 con người khác hoàn toàn….Và để bắt được nhưng bọn đó Sandy đã dùng vẻ đẹp của mình để tiếp cận đối phương, dùng lòng thù hận để làm họ si mê ,thèm muốn minh mà phải ra mặt…nhưng tất cả những người gặp mặt Sandy_Băng Nữ đều k có ai có thể sống sót và phải chịu 1 cái chết bi ai nhất, lạnh giá nhất: khi thân xác họ đều bị Sandy giết chết giữ trời 1 trời đầy tuyết, màu đỏ của máu hòa quyện vào máu trắng tinh của tuyết tan loang lổ quanh khắp thân xác tên đấy, chảy dài ra khắp nơi. Chính vì vậy chỉ cần có 1 tháng thử thách của Sandy mà đã được họ cho lên làm người đứng đầu mà k 1 ai có ý kiến gì cùng với cái biệt danh Băng Nữ_Ai kể lại câu chuyện 4 năm trước của Sandy cho tụi nó nghe
Tụi nó nghe xong mà đứa nào đứa nấy cũng đều sững sờ trước 1 sự thật khủng khiếp như vậy…..Ánh mắt tất cả đều bất giác hướng về phía sân khấu và hướng tới người con gái mặc đồ trắng kia mà lặng người.H thì tụi nó có thể hiểu được rằng vì sao nhiều khi lại cảm nhận được khi ở bên Sandy, Kevin, và anh Ryan 1 sự tàn bạo đến lạnh người như vậy cũng như vì sao Sandy k muốn tụi nó bước chân vào trốn này…..Con đường tụi nó sau này bước đi sẽ chẳng dễ dàng gì vì đó chính là con đường máu…….
_Sandy được người ta gọi với rất nhiều cái tên nhữ: Nữ Vương, Huyết Vương, Hắc Nữ, Quái Nữ,Tuyết Đen,……mỗi tên gọi đó của Sandy được ứng với 1 cách mà Sandy giết người khác nhau nhưng Băng Nữ là cái tên vang dội nhất cũng như là hình phạt tàn khốc nhất Sandy đưa ra….._Ai cười, ánh mắt buồn hướng thẳng về phía Sandy
_Ôi….._Kyu Min cũng nhưu tụi nó chẳng biết nên nói gì vào lúc này
_Còn 1 cái tên nữa, tên này được người ta nghĩ tới ngay khi nhắc tới bất cứ cái tên nào của Sandy. Đó chính là Cửu Vĩ Hồ; tên của loài cáo 9 đuôi chuyên dùng nhan sắc của mình để giết chết đàn ông. Đặc biệt khi nhắc tới Băng Nữ ai cũng đều nhớ tới biệt danh Cửu Vĩ Hồ đấy hay như nhắc tới Cửu Vĩ Hồ thì họ sẽ biết tới Băng Nữ….Có thể nói, Cửu VĨ Hồ là 1 tên gọi chung nhất cho tất cả các biệt danh khác_Ai thở dài
_Nhưng em nhớ, lần đầu tiên em gặp Sandy thì bạn ấy đâu có như bây h đâu à_Kyu Min nhìn hình bóng Sandy k dời mắt, giọng nói vương nỗi buồn vô hạn
_ừ, thì thực chất con người của Sandy là như vậy mà. Nhưng ở “W” thì khác; và khi trở thành người đứng đầu thì càng phải tạo ra cho mình 1 lớp vỏ bọc thật tốt em ạ nếu k thì Sandy sẽ như Windy bị sát hại bất cứ lúc nào thôi. Để các em gặp Sandy cũng chính là muốn nhờ các em giúp Sandy giúp Sandy luôn vui vẻ, hạnh phúc để con bé k còn thu mình vào trong cái vỏ bọc tăm tối kia nữa_Ai thở dài. Cuộc sống đúng là chẳng bao h dễ dàng với ai cả nhưng nó đâu cần phải đổ tất cả mọi thứ lên đầu 1 cô gái bé nhỏ vậy chứ?
_Dạ, nhất định rồi ạ _Mika và Kyu Min nhìn nhau mỉm cưởi và gật đầu chắc nịch

…………………..
_H đã tới lúc chúng ta gặp mặt những “người được chọn” năm nay rồi. Những người được sự bảo hộ của Băng Nữ, mời các bạn tiến lên sân khấu để ra mắt với tất cả các thành viên “W” _Người thanh niên mặc đồ bạc nói to. Trên sân khấu lúc này Băng Nữ đang đứng ở giữa sân bên cạnh là con bạch hổ, phía sau là Hắc Vưng và Bạch Cốt với thần thú riêng của mình
Bên dưới, 1 chàng pháo tay lớn vang lên để đón chào những “người được chọn” gia nhập gia đình “W”
_Tới lúc rồi, mình đi thôi _Ren quay lại nhìn Mika mỉm cưởi,tay đưa ra trước mặt Mika
_Um… _Mika nở nụ cười tươi, đặt tay lên bàn tay to mà ấm áp của Ren
Ren mặc áo vest trắng, áo sơ mi đen mở 3 cúc bên trong, quần tụt trắng,đi giầy Nike đen trắng. Mái tóc nâu bình thường hôm nay được nhuộm thành màu tím tro nhìn cực kì phong cách, cá tính mà vẫn quyến rũ; khuôn mặt bị che giấu 1 nửa nhờ chiếc mặt nạ đen trắng đính đá đen và kim cương trắng ; tay đeo găng cầm kiếm mạ vàng của mình và 1 tay nắm chặt tay Mika….
Mika mặc 1 chiếc váy dạ hội màu đen tuyền ôm sát ở phần ngực và dài xuông xuống dưới xòe ra chấm đất; váy được làm bằng lụa và sếp li thành các nếp thẳng chạy từ eo xuống càng tôn lên chiều cao lý tưởng của Mika; phía dưới ngực được ôm sát và cột lại nhờ mảnh dây lụa đen gắn với 1 sợi dây bằng bạc mỏng được cột phía trước và rủ xuống là viên đá pha lê màu trắng như giọt nước vậy; tay đeo găng đen, cổ đeo sợi dây chuyền Ren tặng, tay cầm kiếm nhật mạ vàng y như cây kiếm của Ren. ….Mika thực sự lộng lẫy, kiêu sa và có 1 chút già đó khiến người ta tò mò khi che đi nửa khuôn mặt của mình bằng chiếc mạt nạ đính cườm đen lấp lánh xen pha lê trắng càng gia tăng thêm sự huyền ảo cho khuôn mặt của mình…….
2 người tay trong tay bước lên sân khấu, rất nổi bật và đẹp lộng lẫy khi 2 màu đen trắng tương phản nhau lại làm nổi bật lẫn nhau…. Băng Nữ nhìn thấy họ khẽ mỉm cười gật đầu chào cả 2. Mika, Ren gập người cúi chào Băng Nữ theo đúng nghi thức…..
_Hì, tới lượt mình rồi, đi thôi Kyu Min _Koon Ham nhẹ nhàng năm tay Kyu Min
_Dạ …._Kyu Min cười,ánh mắt rạng ngời sự tự tin
Kyu Min mặc 1 bộ váy y hệt Mika nhưng chỉ khác về màu sắc. Váy của Kyu Min là màu xanh trời nhạt nhưng nó lại khiến người ta cảm tưởng cái gì đó thênh thang khó đoán như bầu trời vậy; ánh mắt tự tin cương nghị của con gái ông trùm mafia lớn nhất Hàn quốc được dấu trong lớp mặt nạ lông bạc đính lông vũ trắng cùng đá xanh như màu váy càng khiến người ta muốn biến cô gái này đẹp tới cỡ nào mà ánh mắt kia lại thu hút tầm nhìn của người khác tới vậy. tay đeo găng trắng dài tới khuỷu tay cùng 1 chếc lắc bạc đính kim cương, cổ đeo vòng 2 tầng đính đá hình cánh bướm, tai đeo khuyên hình bướm được cách điệu, mái tóc đen được làm xoăn lọn ở dưới và buộc 1 chút lên cột vằng chiếc kẹp nhỏ đính đá xanh biển lấp lánh khẽ bay bay trong gió trời trông Kyu Min như sứ giả của thiên thần giáng trần vậy……
Koon Ham mặc 1 chiếc áo sơ mi trắng, cổ áo dựng cao,ở tay áo và 2 bên bả vai có séc bạc, khuy áo có cúc thì cài 2 để lộ ra khoảng ngực rắn chắc khỏe khoắn đầy quyến rũ bất cứ 1 người con gái nào….Cái ca- vát đen được thắt hờ hững ở cổ khiến anh có chút gì đó trông bất cần đời mà bụi bặm nhưng vẫn đĩnh đạc, chính chắn, phong lưu trong dáng người cao to vạm vỡ; mặc quần tụi đen, đi giầy nike trắng. Khuôn mặt đầy nam tính bị che mất mởi chiếc mặt nạ đen ánh bạc đơn giản nhưng khiến các cô nàng ở đó rất tức tồi vì k được ngắm khuôn mặt anh…..
Kyu Min khoác tay Koon Ham bước lên trên sân khấu tực rỡ với ánh đèn sáng trắng. Màu xanh biển của váy hòa cùng màu trắng của áo Koon Ham khiến 2 người cứ như là 1, k thể tách rời…..
_Băng Nữ_Kyu Min, Koon Ham nghiêng người cúi chào Băng Nữ
_Um…._Băng Nữ mỉm cười, khẽ gật đầu
Băng Nữ nắm tay Kyu Min và Mika bước lên trên, bên cạnh là Ren và Koon Ham, còn đi phía sau là Bạch Cốt và Hắc Vương….Băng Nữ nở nụ cười nhẹ nhưng vẫn mang hơi lạnh của tuyết. nói:
_Đây là Huyền Vũ,Bạch Hổ,Hoa Nữ và Thiên Nữ…Những “người được chọn” trong ngày “Chiêu hồi” sau 4 năm này. Họ sẽ là những ngươi được ta bảo hộ và dạy dỗ; 4 người này là tương chưng cho 4 vị thần trấn giữ 4 phía :Đông, Tây, Nam, Băc….._Băng Nữ nói, chỉ vào Ren, Koon Ham, Kyu Min, Mika theo thứ tự tên đã đọc
Bên dưới mọi người đứng lên vỗ tay k ngớt đón chào lễ đăng quang của 4 thành viên mới tham gia vào gia đình của “W”..Và hơn hết họ thực sự tò mò muốn biết được rằng phía sau những chiếc mặt lạ lấp lánh ánh sáng của pha lê, kim cương, đá quý kia thì khuôn mặt 4 người được chọn năm nay như thế nào và họ là người như thế nào mà lại được Băng Nữ bảo hộ cũng như sung quanh 4 người mới vào này đều tỏa ra 1 luồng hàn khí dày đặc tới vậy…..
Và màn cuối cùng là màn giao linh thú cho 4 thành viên mới; mỗi lần Băng Nữ nói là mỗi lần từ phía bên trong sân khấu 1 con vật bước ra tiến tới chủ nhân đã định của chúng.
_Huyền Vũ (Ren), ta chao cho người con đại bàng này tượng chưng cho sự sắc bén, nhanh nhạy của ngươi_Từ trên trời chú đại bàng lông màu vàng óng, đôi cánh to khỏe,bàn chân với những chiếc móng sắc nhọn đáp xuống đậu vào vai Huyền Vũ
_Bạch Hổ (Koon Ham), ta chao cho ngươi chú hổ này; nó tượng chưng cho sự dũng mãnh uy quyền của ngươi_Từ trong màn sân khấu 1 chú hổ lớn lông màu vàng mượt với những đường vằn đen bước ra, đôi mắt giữ tỡn bước tới trỗ Bạch Hổ khẽ kiếm nhẹ lên tay anh rồi đứng lại cạnh anh
_Hoa Nữ (Kyu Min), ta đưa cho ngươi con báo đốm này, nó là biểu tượng của sức mạnh, sự nhanh nhẹn cũng như sự quyết đoán của ngươi. Ta mong rằng Hoa Nữ sẽ làm tốt nhiệm vụ phò tá cho ta _Grao’oooooooo…..gầm 1 tiếng lớn chú báo đốm với bộ lông vàng và những đốm đen nhảy từ sau sân khấu ra, bước từng bước oai phong tiến tại trỗ Hoa Nữ chăm chú nhìn cô 1 chút rồi khẽ gục đầu xuống tỏ ý quy phục Hoa Nữ.
_Cuối cùng, Thiên Hoa người là 1 cô gái mạnh mẽ, thông minh, quyết đoán và đầy nghĩ lực nên ta ban cho ngươi chú báo đen này tượng chưng cho tất cả những phẩm chất của người cũng. Ở báo đen có sự khó đoán và nguy hiểm nữa, cung như ngươi vậy; ta mong ngươi hãy giữ mãi cái “tôi” ấy của mình_ 1 chiếc bóng màu đen vụt qua, dường như xé cả trời đêm vậy tiến tới trỗ Thiên Hoa. Đó là 1 chú báo đén to lớn với con mắt màu vàng đầy uy quyền và băng giá như có thể nhìn thấu được tâm can người khác y như chủ nhân của nó vậy
_ĐA TẠ BĂNG NỮ_ cả 1 người khẽ cúi người cảm tạ Băng Nữ……..

$pageOut $pageIn

Chap 22 : GIỚI THIỆU NHÂN VẬT :

p>_Tên : Triệu Lý Băng Băng (Lee Windy)
_Tuổi: 19t (tuổi lúc Windy mất)
_Ngoại hình: xinh đẹp, thánh thiện như thiên thần. Tóc vàng, mắt xanh, da trắng hồng, môi đỏ. Cao 1m70
_Tính cách: hiền lành, dịu dàng thục nữ y như con gái ngày xưa. Nhưng đấy là bề ngoài nhìn vào thôi chứ thực chất Windy là cô gái hồn nhiên, ngây thơ,tâm hồn của đứa trẻ vậy; là người lúc nào cũng mỉm cười_nụ cười thiên sứ
_Gia thế: Là trưởng nữ nhà họ Triệu, chị gái của Kevin (Thiên Long), và là con dâu nhà họ TRương, vợ chưa cưới của Ryan. Tuy cả 2 người chưa có 1 đám cười chính thức nhưng cả 2 đã đi đăng kí kết hôn rồi ạ nên chủ yếu thời gian Windy cùng đều ở bên nhà họ Trương nhiều hơn. Windy là người con gái duy nhất mà khiến Ryan yêu nhiều đến vậy,hơn cả cô em gái nhỏ Lee Sandy; và cũng là người duy nhất hiểu thấu được trái tim người con trai này nghĩ gì nên nhờ vậy mới hạ gục được anh.
_Độ quậy: chẳng biết tý võ thuật nào, chỉ được cái là có 1 bộ óc cực kì thông minh

Chap 22 : Tôi yêu thần tượng của tôi

1 ngày mới bắt đầu, quá khứ của 4 năm mà Lee Sandy đã trôn sau đã được mở ra cho mọi người cùng hiểu và cùng giúp nó vượt qua….Mọi người h ai cũng được chứng kiến thấy 1 bộ mặt mới, 1 lớp vở vững chắc mà Sandy tạo ra….tuy có ngỡ ngàng 1 chút nhưng ai cũng hiểu rằng họ phải cố gắng giúp cô bé Lee Sandy này rửa trôi tất cả những kí ức buồn đau của quá khứ đẫm máu đấy đi bằng những kỉ niệm tươi đẹp khác

MẤY NGÀY SAU TẠI K.W:
_Um……hôm nay trời đẹp ghê_Sandy vươn vai, hít thở k khí trong lành của 1 ngày đẹp trời.
Bầu trời trong xanh cao vời vợi k 1 gợn mây,những tia nắng nhẹ k chói gắt tí tách nô đùa khắp sân trường như những đứa trẻ hiếu động; những cơn gió nhẹ nhàng thoảng qua cuốn đi mọi ưu phiền mệt mỏi của con người; hàng cây xanh đâm trồi nảy lộc khoe sắc xanh non mơn mởn để đón 1 mùa hè rộn rã tiếng cười, niềm vui………
_Um, nhanh thật đấy, mới đấy mà đã bao nhiêu truyện trôi qua rồi _Mika trầm ngâm
_Ừ, phải rồi. 1 mình là người của cả 1 tổ chức thế giới rồi đấy_Kyu Min mỉm cười nhìn lên bầu trời xanh
_Um, sau này còn nhiều truyện có thể sẽ sảy ra nhưng mà mấy đứa phải thật kiên cường lên nhé_Ryan cười, ánh mắt nhìn cô em gái đang hòa mình vào với thiên nhiền đầy trừu mến, yêu thương
_Anh yên tâm đi, nhất định là sẽ như vậy rồi_Koon Ham khẽ gật đầu
_Mà phải nói à nha…….Hôm đấy tui nhìn Sandy k chớp mắt luôn à, nhìn Sandy đẹp quá trời luôn à. Sao Sandy k mặc váy như Kyu Min với Mika ý, toàn thấy mặc quần k à, tiếc quá…._Ren te tởn bon chen
_K _Sandy nhíu mày
_Haha, chắc người cô có khiếm khuyết gì nên k giám mặc váy chứ gì? Ví dụ như teo chân , à hay là cô cụt chân nên phải đeo chân giả vậy……haha……._Kevin vừa nói vừa cười ha hả
_Yaa…aa…mi muốn chết sớm à mà giám nói ta thế hả?ta đạp chết mi _Sandy xông vào đập cho Kevin 1 trận túi bụi, còn Kevin thù vừa cười vừa né làm nó tức xì khói
_Haha, được rồi Sandy đừng rượt Kevin nữa, ngã bây h. Kevin nó nói thế thôi chứ lúc em xuất hiện nó nhìn em k chớp mắt luôn à _Ryan cản Sandy lại, nhìn Kevin cười rõ là tươi
_Hả……này Ryan đừng có nói linh tinh nhé, tui nhìn cô ta đắm đuối bao h hả??……._Trong lúc Sandy còn hơi sock 1 tý thì Kevin đang hét toáng lên để biện minh cho lời nói của mình trong khi mặt thì đỏ
_A! Tui chỉ bảo là nhìn em gái tui k chớp mắt thui mà, thế hóa ra còn nhìn đắm đuối luôn cơ à?_Ryan cười cười, ánh mắt nhìn Kevin đầy tinh quái thách thức
_Mi…….mi………_Kevin k biết là do uất ức hay do ngại mà mặt mũi đỏ bừng nhìn Ryan đầy uất ức
_haha, té ra mi mê mẩn sắc đẹp của ta à?……Đúng là đồ 35, hám gái, dê cụ _Sandy đã giã đông quay lại nhìn Kevin nói đểu đồng thời tự sướng về bản thân mình chút síu
_Haizzzz….cái đồ “người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân” như cô thì ai thèm mà mê mẩn chứ, cô tưởng bở quá đấy_Kevin nhìn Sandy thở dài đánh thượt chán nản nói
_Mi….mi giám nói ta vậy hả?_Sandy giân run người, nhìn Kevin bằng ánh mắt chết chóc, kéo tay áo,sắn quần, tút giầy rượt cái tên đang phô cái bản mặt đáng ghét đầy thách thức đó chạy khắp sân trường….còn bọn kia đừng ngoài thì được 1 trận cười no bụng khỏi phải ăn cơm luôn …. (=.=)
Nói thì nói vậy thôi chứ, Sandy mới chỉ tút được cái dép, còn Kevin mới thủ thế chuẩn bị chạy thì nhạc chuông của Sandy bang lên :

ok bureumyeo kotnorae
machi bướm cao beongaecheoreom nomge ddwieoulla như ninja
seoro igyeoneun một gyeolguk matjiman ddeuteun GATA
bukjange michyeo da ta haneullo jayunakha
modeungeol haetalhan deut eojjeomyeon jeulgineun jeosaramdeul geunyang byeolddeuteobseo
geujeo naeseongeobseo Daman sunsuhalbbun
tội nào jamgo nolabwayo shirdamyeon dumanggayo
i Doshi wi jungshimi naneun motji nugunji

high high I’m so high
high high up in the sky
high high I’m so high
fly fly touch the sky
ha ha ha ha ha
say la la la la la
ha ha ha ha ha (ah~)

baby jamkkan stop now shigani eobjanha
insaengiran han bang iyu eobneun bang hwang
baby jamkkan stop now shigani eobjanha
insaengiran han bang iyu itneun bang hwang
G.H.E.T.T.O E.L.E.C.T.R.O michil ji moreujyo mallijima here we go
G.H.E.T.T.O E.L.E.C.T.R.O jicjhil jul moreujyo meomchujima here we go
go go go go go go)
(ah~)
high high I’m so high
high high up in the sky
high high I’m so high
fly fly touch the sky
ha ha ha ha ha
say la la la la la
ha ha ha ha ha (ah~)

……………..

Bài “High high” của Big Bang vang lên đầy sôi động cắt đứt nguồn cảm hứng của Sandy ……
(Cuộc đối thoại của Sandy với người gọi bằng Tiếng Việt nha)
_Alo…. _Giọng Sandy vang lên đầy khó chịu khi có tên làm phiền mình lúc này
_MỸ HƯƠNG….._1 giọng ca thánh thót trong điện thoại vang lên xuyên từ tai phải qua tai trái của Sandy và có nguy cơ Sandy phải vô viện khám tai rất là cao
_Ớ, ai đây nhỉ? _Sandy đơ 1 lúc rồi buông 1 câu hỏi mà người bên đầu dây kia bóp cái điện thoại muốn nát bét luôn
_Con bé kia, mày muốn chị mày uất mà chết hả? Nhìn màn hình điện thoại xem ai kia_Giọng người bên đầu dây kia k có chiều hướng giảm volum xuống chút nào
_A….à…á……Ầy chết, chị Linh, hehe sorry chi em hay quên quá à. Sao hum nay rồng lại gọi điện đến nhà tôm thế này? Húy hóa quá cơ_Sandy nhìn màn hình điện thoại 1 chút mới nhớ ra cái tên hiện trên màn hình điện thoại là ai và mồ hôi cũng đồng thời xuất hiện trên chán , nhỏ từng giọt từng giọt; nó e dè nói bằng cái giọng hết sức nai tơ của mình với người ở đầu dây bên kia
_Hừ, đang ở đâu vậy? _Người ở đầu dây bên kia đang cố nén giận
_Dạ, Nhật ạ, keke. Em đang tận hưởng k khí cực kì trong lành ở Nhật Bản nè, thích lắm_Sandy hào hứng nói
_K khí cái gì mà k khí chứ, k khí cái con khỉ. Biết hôm nay là ngày bao nhiêu rồi k mà con k với trả khí, chị giết chết mày bây h? CHị cho mày 15’ phải có mặt ngay tạo quảng trường Sakura k thì quấn gói về Việt Nam luôn đi _Người ở đầu dây bên kia nói bằng chất giọng lạnh lùng như đầy uy lực rồi cúp máy cái “rụp” chẳng để nó ú ớ được thêm câu nào
Sandy đứng im 1 lúc, ngoáy ngoáy cái lỗ tai có triệu chứng bị tổn thương của mình rồi quay lại đần mặt hỏi Leo:
_Leo, hôm nay là bao nhiêu rồi?
_Dạ? _Leo cũng đần mặt luôn. K hiểu được 1 người chẳng bao h quan tâm tới ngày tháng như Sandy h lại hỏi truyện đấy có hàm ý gì nữa ==.
_Hôm nay là ngày bao nhiêu rồi_Sandy nhăn mặt
_À….hôm nay là 23 ạ. 23/3 ….._Leo nhìn điện thoại nói
_23 à? 23…..23/3 sao?……CÁI GÌ? 23 Á………._Sandy lẩm bẩm 1 hồi rồi hét toáng lên
_Sao vậy Sandy? _Kyu Min nghiêng nghiêng đầu ngó cô bạn mặt mày càng ngày càng biến sắc lạ lùng kia
_K còn thời gian nữa, chết mất. Em đi đây , bb _Sandy vội vã chạy lại láy chài khóa trong áo Ryan rồi chạy biến đi mất
Bóng Sandy càng ngày càng xa, chỉ còn lại tiếng của chiếc xe máy phân phối lớn vang lên đằng xa xa…..Và ở sân trường cũng có 1 số bộ mặt biểu cảm….
_Con nhỏ đó chạy đi đâu vậy? Y như ma đuổi_Kevin nhíu mày bước tới hỏi Ryan
_K biết…..ngày 23 là ngày gì nhỉ?_Ryan đăm chiêu suy nghĩ
_Em thấy ngày này quen quen à _Jey cũng nặn chán nhớ ra cái ngày 23 này là cái ngày gì
_Ờ! Cũng thấy quen quen thật _Leo gật gù đồng tình
_Trả có tý khái niệm nào _Rey nhăn mặt
_Hờ hờ, chịu _Key lắc đầu
_Mỗi người 1 kiểu là sao? _Kevin bực mình nhìn mấy người thân thiết nhất với Sandy
_Mà ai gọi Sandy thế nhỉ? Quát được cả Sandy cơ đó, đã thế còn làm Sandy sợ mới ghê chứ. Kinh thật _Kyu Min thắc mắc
_Sandy nói gì k hiểu _Mika nhăn mặt
_À! Chị Sandy nói với chuyện với người đấy bằng tiếng việt ạ _Jey cười, giải thích
_Người đó chị Sandy bảo tên là Linh nhỉ? _Leo vẫn đang suy tư
_A! Linh hả? Biết rồi_Ryan đập tay cái “đốp” 1 cái
_Biêt gì? _Kevin nhìn Ryan khó hiểu
_Haha, mấy đứa có muốn đi gặp người mà Sandy yêu đến phát điên luôn k? _Ryan nhìn bọn nó nở nụ cười cực hiền
_Yêu điên cuồng ý ạ _Ren mồm há hốc muốn rớt quai hàm luôn khi nghe Ryan phát ngôn ra câu nói ấy hết sức nhẹ nhàng
_Sặc, cái gì đây? _Kevin cũng suýt chút nữa là té nhào khi nghe Ryan phát ngôn ra từ đấy
_Chẳng phải Tứ Quỷ bảo Sandy k biết yêu sao?_Kyu Min nghiêng đầu k hiểu
_Hì, ai bảo là k chứ? Nhưng chẳng qua là yêu như thế nào thôi _Ryan cười thích thú
_Thế là sao ạ? _Kyu Min ngẩn tò te
_Tới đấy thì sẽ rõ ngay thôi _Ryan nói, gập điện thoại lại sau khi bấm tìm 1 cái gì đấy trên mạng
_Nhưng tới đâu mới được ạ? _Mika hỏi, nhỏ này chịu hết nổi tò mò rồi
_Quảng trường Sakura, phố Sagu _Ryan bước đi, mỉm cười
Bọn nó thì chẳng hiểu được hàm ý của Ryan là gì nhưng toàn là những đứa có trí tò mò rất lớn nên vẫn lẽo đẽo theo…mà chủ đề về Sandy luôn là những thứ khá thú vị nên muốn biết lắm chứ; đầu đứa nào đứa nấy cũng in 1 dấu hỏi chấm to đùng…..

* * * * * * * * *
Lúc đấy, tại quảng trường Sakura, phố Sagu có 1 chiếc xe phân phối lớn 250cc màu đen bóng loáng lao vun vút trên đường, lượn lách qua dòng người đông đúc và tiến thẳng vào trung tâm quảng trường Sakura……
“KÍT.TTTTTTTTTTT……..”
Tiếng phanh se gấp thắng xuống đường khiến mọi người rợn tóc gáy
Sandy đỗ xe lại, cời bỏ mũ bảo hiểm rồi phóng thẳng vào bên trong trước những ánh mắt ngạc nhiên, ngỡ ngàng lẫ sợ hãi cũng có…..
(đoạn hội thoại dưới đây bằng Tiếng Việt nhé)
_ “Rầm” Em tới rồi đây _Sandy hớt hải chạy vảo, đẩy cái cửa 1 cách phũ phàng
_Hừ, 4’59s_1 người khuôn mặt đằng đằng sát khí nhìn vào đồng hồ rồi nhìn Sandy 1 cách man rợ khiến nó sởn tóc gáy
_Hì, còn thừa hẳn 1s mà chị _Sandy cười trừ
_Xì, em giỏi lắm.Có biết là chỉ chút nữa là người ta chuất quyền thì đấu của đội mình chỉ vì cái tính đãng trí của em k hả Mỹ Hương? _Người đó hét lên, mắng sối sả vào mặt Sandy
_Hixxxx,em quên mất mà, em đâu cố ý đâu. Chị Linh, em thề em hứa em đảm bảo từ h k thế nữa _Mắt Sandy long lanh, chớp chớp dơ tay lên thề nhìn người đối diện đầy vô (số) tội
_Cô chỉ được cái dẻo miệng thôi, biết đã quên bao nhiêu lần rồi k hả?10 buổi thì quên đến 11 buổi thì thề thốt cái gì chứ?_Người mà Sandy gọi tên Linh đó kí cái rõ đau vào đầu nó
_Au ui, đau quá_Sandy ôm đâu rên (dạ, nhỏ này đang giả nai đấy ạ chứ bình thường có bị chém nó còn chưa chắc đã nhỏ giọt nước mắt nào nữa là khóc)
_Được rồi mà chị hội trưởng , chị tha cho Mỹ HƯơng đi để em ấy còn vào hóa trang chứ k muộn mất à _ 1 người khác tiến tới vỗ vai Linh. Đó là 1 cô gái với gương mặt khá hiền lành
_Hừ, được rồi. Mỹ Hương, em cứ liệu hồn đấy, thi xong rồi tôi sử tiếp em_Linh liếc xéo nó rồi bước ra ngoài
_Hehe, em yêu chị Ryu nhất, chị hội trưởng ác ma_Sandy hôn gió chị Ryu cũng là người vừa giải thoát cho nó 1 cái còn quay về hướng Linh lè lưỡi chêu người
_Nói gì đó Mỹ Hương? _Linh gắt từ bên ngoài vào
_Có gì đâu ạ _Sandy chạy biến vào phòng thay đồ trước khi chị hội trưởng vào sử đẹp nó thì khốn nhưng mà miệng nhỏ này vẫn k quên lẩm bẩm “đúng là ác mà, tai thính thật”
_Hi hi…. _Ryu đứng cạnh 2 chị em nhà này chiến nhau mà k nhịn nổi cười khi cô bé Trương Nguyệt Mỹ Hương này đã 19t rồi mà tính tình thì y như con nít vậy
Sandy theo chị Ryu vào bên trong để mọi người trong đội hóa trang và thay đồ cho.Từ lúc Sandy tới thì mọi người k những khẩn chương hơn mà cũng nhờ cô bé tinh quái mànhỏ tuổi nhất nhóm này khiến cho k khí trở nên vui vẻ hơn; mọi người cũng cảm thấy thoải mái hơn mà k bị áp lực của tâm lý nữa…..
Sandy là 1 người mà nếu k biết thì rất dễ bị ghét nhưng 1 khi biết rồi, chơi rồi thì lại rất được mọi người yêu quý cùng với cái tính tinh quái, láu lỉnh nhưng thẳng thắn có gì nói đấy của nó khiến mọi người có mà muốn ghét cũng khó…….
Bên trong là vậy, còn bên ngoài quảng trường Sakura lại vang lên những tiếng xôn xao to nhỏ khi chiếc xe BMW X6 màu đen bóng loáng tiến vào khu trung tâm cùng với mấy tiếng thét, mấy tiếng suýt xoa của mấy cô nàng, chàng trai khi những người trong xe bước xuống
_Oa…..hoa nh đào nở đẹp ghê_Kyu Min reo lên thích thú khi vừa bước xuống xe thì đập ngay vào tầm mắt của cô là cả 1 vườn hoa anh đào dài rộng thênh thang được trông ở 2 bên đường.
Con đường Sakura này rất rộng được giải nhựa trải dài khắp nơi và đặc biệt là ở đây cực kì sạch sẽ, thoáng đãng k có 1 chút bụi bẩn hay rác nào được vứt bừa bãi
_Đưa tụi này tới đây làm gì? Đừng bảo là con nhỏ đó chạy ra đây ngắm cảnh k nhé_Kevin nhíu mày khó chịu. Thực ra là đang cực kì bực mình với mấy anh mắt hình trái tim như mấy vien đạn bắn về phía mình
_Ha, mấy đứa k thấy ở đây có rất nhiều người ăn mặc khá kì lạ sao? _Ryan cười, chỉ tay về phái khu trung tâm chính mà tất cả đang tiến tới
_Ủa, mà ở đây có tụ tập cái gì mà đông giữ vậy ?_Ren nhìn thấy mấy đoàn người cứ lũ lượt kéo về khu trung tâm mà k khỏi tò mò
_Mấy người ở đây ăn mặc cổ quái vậy? _Koon Ham nhíu mày
_A!Cái này tui biết, có nghe rồi.Cái này là 1 chào lưu khá phổ biến ở Nhật Bản đấy, người ta gọi đó là cosplay _Mika nhìn mấy người đó ngẫm nghĩ 1 lúc rồi cũng nói
_Cosplay??? _trên mặt Kyu Min hiện 1 dấu hỏi to đùng
_À! Phải rồi.Thảo nào, cái này ở Nhật Bản thịnh lắm đấy. Cosplay nói đơn giản nôm na là hóa trang thành nhân vật truyện tranh hay bất cứ ai mà bạn yêu thích thôi ý mà _Ren giải thích
_Phải rồi, chính xác_Ryan gật đầu đồng tình
_Oa, nghe có vẻ thú vị nhỉ? Vậy là Sandy đang ở trong đó sao ạ? ???_Kyu Min hào hứng hỏi Ryan
_Um, vào thôi.Sắp tới h biểu diễn rồi đó_Ryan mỉm cười, nhìn đồng hồ rồi kéo cả lũ đi vào phía bên trong
Bên trong khi trung tâm được đã được dựng sẵn hẳn 1 sân khấu lớn, cực kỳ hoành tráng, lộng lẫy; phía dưới có 1 hàng ghế màu đỏ và bàn phủ khắn trắng dành cho mấy bạn ban giám khảo…..
Mấy đứa tụi nó cũng k khó khăn lắm khi đi lên phía trước và sí được 1 trỗ đưng cực chuẩn để xem buổi biểu diễn khi mà tụi này sai mỹ nam kế cùng mỹ nhân kế khiến cho mấy đứa con trai, con gái thấy tụi nó là cứ dạt sang 1 bên tránh đường cho tụi nó đi như là vua chúa ý…..mà tụi nó có làm gì đâu, chỉ mỉm cười thôi mà…..
Người dẫn chương trình trong bộ đồ cosplay nhân vật Sakura của bộ truyện Naruto rất nổi tiếng bước ra chào khán giả rồi giới thiệu 1 chút về thể lệ buổi diễn cũng như thành phần ban giám khảo….và cuối cùng là tuyên bố buổi thi bắt đầu cũng là lúc bên dưới rất cả rộ lên những tiếng vỗ tay, những tiếng hô hào cổ vụ cho đội của mình……
Buổi trình diễn bắt đầu với rất nhiều nhóm tham gia như: Nhật, Hàn, Mỹ, Anh,…..đã tái hiện lại rất sống động và cũng y như thật những bộ manga nổi tiếng như: sakura,naruto,vampire knight,magic knight,…..khiến cho khán giả ở phía dưới k khỏi trầm trỗ thán phucjsc vì những hiệu ứng tụi các nhóm tạo nên. Dù mấy đứa tụi nó k phải là dân nghiền manga như Sandy hay như mấy bạn ở đây nhưng cũng bị cuốn hút bởi những màn biểu diễn rất kì công, tỷ mỉ mà chất lượng đó của các nhóm…..
_Lễ hội cosplay 1 năm chỉ tổ chức có 1 lần thôi, nó quy tụ tất cả các đội cosplay giỏi nhất các nước để đại diện thi đấu tại đây thi với nhau rồi chọn ra 1 đội xuất sắc nhất để chao giải. Và hôm nay chính là ngày đó, Sandy nó đã hào hứng từ mấy tuần trước rồi nhưng do nhiều việc và tính đãng trí nên quên mất đấy. Với Sandy cuộc thi này quan trọng lắm đấy, nó yêu manga lắm mà_Ryan cười, giải thích
_Ồ!Vậy Sandy dâu rồi ạ? Sao em k thấy?_Kyu Min ngó ngang ngó dọc kiếm Sandy
_Ha, chắc là đội Việt Nam chưa diễn, đợi chút nữa sẽ thấy thôi _Ryan cười hiền
_Hả? Sandy cũng tham gia chương trình cosplay này sao/ _Ren k khỏi ngạc nhiên
_Ừ, đương nhiên rồi. Sandy nó yêu manga còn hơn cả cuộc sống của mình cơ mà nên nó sẽ k bỏ lỡ cơ hội này đâu. Đội của nó phải cố gắng lắm mới có thể trở thành đại diện danh giá cho Việt Nam tham gia cosplay toàn thế giới đấy_Ryan khẽ gật đầu
_Ồ! Hay à nha, em muốn coi xem Lee Sandy đó sẽ cosplay như thế nào quá à _Ren cười đầy thích thú
_Sandy đúng là 1 con người luôn khiến cho người khác tò mò à _Koon Ham khẽ mỉm cười
_Phải rồi, là 1 người rất thú bị _Mika khẽ mỉm cười. có lẽ vì Mika cũng cảm thấy vậy, từ khi Sandy xuất hiện trong cuộc sống của mình Mika cảm thấy nó như là 1 món ăn được thêm muối vậy; nặm mà và đầy ý nghĩa chứ k nhạt nhẽo như trước nữa
_Tới rồi_Ryan nói, hướng ánh mắt lên sân khấu khi người dẫn chương trình giới thiệu
_Vâng, thưa các bạn vừa rồi là 1 màn trình diễn cosplay manga Inu Yasha của Nhật Bản. Và tiếp theo sau đây chúng ta hãy tới nhóm cosplay Việt Nam_1 đất nước nhỏ mang hình chữ “S” nhưng ta hãy xem họ làm được gì và manga tới cho ta 1 màn cosplay như thế nào ạ!!!!…..Xin mời nhóm cosplay Việt Nam_người dẫn chương trình nói bằng chất giọng rất dễ thương và vui vẻ
Cùng lúc đấy trên sân khấu được thay phông nề khác, những dụng cụ diễn cho nhóm cũng được khiêng ra và rồi ánh đèn sân khấu vụt tắt, bên trên và dưới khán đài tối om….
Từ trên sân khấu ta có thể thấy thấp thoáng 3 bóng người bước lên, họ tới thử trống, bass, guita rồi cuối cùng là 1 người nữa, là 1 cô gái bước lên sân khấu…giọng cô hơi trầm nhưng âm điệu lại khá cao, cô nhìn khán giả và mọi người rồi nói:
_Xin chào, chúng tôi là blast
Cùng lúc với tiếng nói của cô gái thì ánh đèn sân khấu được bật lên, sáng rực rỡ…….

Ta có thể nhìn thấy rõ trên sân khấu là 1 ban nhạc rock với style ăn mặc rất đẹp, phá cách cho từng bộ trang phục; và ta cũng có thể thấy được rằng những tay chơi trống, guita,bass của ta đều cũng là những nam nhân khá điển trai , còn singer của nhóm là 1 cô gái với mái tóc đen dài tới ngang vai, trang điểm khá đậm: mắt kẻ đen, môi đỏ bóng nhưng đẹp và phong cách chứ k phải theo cái kiểu lòe loẹt hoa lá cành; mặc áo sơ mi trắng cổ cao,đuôi tôm cùng với chiếc váy tầng màu đen cao trên đầu gối hơi bồng, cổ thắt hờ chiếc cavat đen, chân đi giầy đế kết. Cô nhẹ nhàng bước tới nơi dựng chiếc mic được buốc 1 bông hoa hồng đỏ nhờ 1 dải lụa màu đỏ sọc kẻ đen
Tiếng bass, tiếng guita vang lên cùng tiếng trống dồn dập hòa vào nhau thì tiếng hát của cô gái cũng vang lên 1 bài hát tiếng Nhật từ giọng ca trầm ấm đấy, giọng hát khiến k gian đều phải yên tĩnh nghe cô cất tiếng hát của mình……
_Ồ ! cosplay lại bộ manga nana sao?_Ryan nhìn lên sân khấu
_Nana??? _Kyu Min k hiểu
_À!bộ này em có nghe Sandy nói rồi. Nana cũng là 1 manga nổi tiếng ở nhật và các nước đấy, bộ truyện này còn được truyển tải thành phim rồi cơ, và rất thành công nữa. Phải k ạ? _Mika giải thích
_phải rồi_Ryan khẽ gật đầu
_ơ, thế Sandy đâu ạ?Có thấy đâu? Hay là bị đuổi rồi ta? _Ren nhăn mặt, nheo mắt nhìn lên sân khấu mà chẳng thấy Sandy đâu
_Có mỗi 1 đứa hát trên sân khấu thôi nhưng k phải là cô ta à_Kevin nhìn 1 hồi rồi nói
_ủa, tui có nói Sandy vào vai nữ hồi nào vậy? Haha, mọi người nhìn đi, Sandy là tay chơi bass kia kìa_Ryan cười, tay chỉ về phía cậu bé chơi bass mặt non choẹt , mắt to, tóc màu vàng chanh dựng đứng, tai đeo khuyên trông k khác gì cái quyển sổ, miệng cũng đeo khuyên, mũi đeo khuyên nhỏ,mặc chiếc áo sơ mi dài, cổ tròn, áo đuôi tôm đi cùng với chiếc quần bó màu đỏ kẻ sọc vuông đen, chân đi đôi giầy đế gỗ cao tầm 10 phân, cổ đeo chiếc vòng mạ vàng nhìn khá độc đáo và lạ mắt….
_Săcxxx_Kevin nhăn mặt, k tin vào mắt mình
_Ôi mẹ ơi_Ren thốt lên
_Haha, đúng là Lee Sandy có khác_Koon Ham tuy cũng hơi bất ngờ trước dáng vẻ này của Sandy nhưng hơn thế nữa là thấy cô bé Lee Sandy này thật đúng là vô cùng thú vị
Còn lúc này thì Kyu Min, Mika sock khỏi cần nói luôn…..
Màn trình diễn của nhóm cosplay Việt Nam biểu diễn thành công mĩ mãn và cũng được sự cổ vũ nhiệt tình của khán giả khi singer của nhóm hát bài hát tiếng nhật y như 1 ca sĩ nhật thự thụ vậy, tay bass, tay trống, tay guita chơi cũng chẳng hè kém bất cứ 1 dân đàn anh đàn chị chuyên nghiêp nào cả….thế mới hiểu họ đã luyện tập và dành tâm huyết lớn tới như thế nào cho phần chình diễn này….
Kết thúc, Ryan gọi Sandy ra trỗ tất cả đang đứng để cho mấy đứa vẫn chưa tin kia chứng kiến tận mắt
_Hey, mọi người ơi_Sandy chạy tới
_Em biểu diễn tuyệt lắm_Ryan mỉm cười, xoa đầu cô em gái
_Hihi, cám ơn hai.Nhờ anh cả đó_Sandy cười toe toét
_San…..Sandy hả? _Kyu Min ấp úng chỉ vào Sandy hiện tại vẫn đang trong bộ dạng hóa trang
_Ùh,k tui thì ai chớ_Sandy gật đầu chắc nịch
_Sax, nhìn k nhận ra luôn à. Cái mặt non choẹt nhìn cứ y như là 1 thằng công tử bột ý, nhìn bất cần đời quá à_Ren chỉ chỉ mặt Sandy
_Hừ, đập mi chết luôn bây h. Người ta đẹp trai zậy mà giám nói thế hả?_Sandy liếc nhìn Ren 1 cái sắc lém
_Đâu có, nhìn đẹp mà. Trùi ui nhìn kute, dễ thương chết đi được ý_Kyu Min ôm trầm lấy Sandy
_Hehe, đúng là chỉ có mình Kyu Min là hiểu tui nhất à_Sandy cười thích thú, hôn cái “chụt” vào má Kyu Min
_Sandy, con gái k được hôn nhau _Koon Ham nhà ta lại nổi máu ghen, kéo Kyu Min ra khỏi Sandy khi 2 đứa vẫn đang ôm nhau cười tít mắt
_Hehe…._Sandy nhìn Koon Ham đang lườm mình cười trừ
_A…..A…………..A……….._bỗng dưng đằng sau 1 đám con gái hét lên ầm ỹ
_có truyện quái gì vậy ?_Kevin nhăn mặt bịt tai khi mấy cái giọng loa phóng thanh kia của mấy nhỏ con gái cứ thi nhau lần lượt hét lên
_Cọn ở đây bị TK (là thần kinh ạ) cả lượt à? _Ren nhăn mặt khó chịu
Sandy nhìn bọn con gái đang nhốn nháo nhộn nhạo hết cả lên kia 1 chút thì có linh cảm gì đó liền quay lên sân khấu……….Và hiện ra ngay trước mặt nó là 1 chàng trai cao chừng 1m70, khuôn mặt baby, da trắng,mắt nâu, sở hữu 1 nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy cuốn hút của 1 thiên thần; anh mặc 1 chiếc áo phông thể thao có mũ đằng sau đi cùng với quần jean xanh mày và giấy thể thao trắng rất giản dị mà vẫn khỏe khoắn, năng động………
_A…….A………….A……….._Sandy hét lên với tần sô bằng đúng tần số cả đám con gái kia hét cộng lại
_Ya….aaaa điếc tai quá, cô làm cái quái gì vậy hả Lee Sandy_Kevin nhăn mặt, bịt tai hét lên. Khổ thân, Kevin đứng ngay cạnh Sandy nên hứng đủ tiếng hét thất thanh của nó (=.=)
_Ôi trời ơi! Đẹp trai quá cơ, con cái nhà ai mà đẹp trai giữ vậy à_Sandy chắp tay, ánh mắt long lành nhìn người con trai trên sân khấu chẳng thèm quan tâm lời nói của Kevin luôn
_Hở, cái gì cơ? Cô đang phát ngôn ra cái quái gì vậy? _Kevin k tin vào tai mình khi Sandy thốt lên mấy lời đó, mắt nhìn theo hướng mắt của nó xem có cái gì mà khiến nó nói như thế kia….
Bọn kia cũng đồng loạt hướng ánh mắt lên sân khấu theo Sandy xem có truyện gì đang diễn ra….
Và cũng chẳng mất nhiều thời gian lắm cho tụi nó nhận ra là mấy nhỏ kia cũng như nó đang phát điên lên vì cái tên đang đứng phát biểu trên sân khấu….
_Ôi iiii….anh ơi, em ở đây nè…nhìn em đi_Sandy thơ thẩn, đôi mắt trừu mến nhìn người trên sân khấu
_Sặc…cái thằng công tử họ bột đấy thì có cái quái gì mà đẹp trai chứ????…. “ĐÙNG….ĐÙNG….ĐOÀNG……”_Câu nói của Kevin như sấm chớp giáng xuống đầu Sandy. Mặc dù đang đắm chìm trong tình yêu với người trên sân khấu đấy nhưng cái lời nói đó của Kevin đương nhiên là xuyên thẳng vào tai nó 1 cách phũ phàng rồi.
Nó quay ngoắt 180 độ nhìn Kevin bằng ánh mắt hết sức “trừu mến”, nở nụ cười “yêu thương” hết mức nhìn Kevin khiến cho hắn cảm thấy lạnh sống lưng và………..
“BỐP”………
_Yaaaaa……Cái tên mắt toét kia, mi nghĩ mi là ai mà giám ý kiến anh Hongo Kanata của ta hả? CÚT….._Sandy thẳng chân sút vào chân Kevin k thương tiếc
_Au….(Kevin ôm chân)Gớm, cái thằng đấy thì làm được cái gì cho đời chứ,đẹp trai cái nỗi gì, xấu ***** ra….._Kevin nhăn mặt đau, gắt
_Hơn mi đó, làm như mình đẹp trai lắm ý. Nói cho mi hay là anh ý từ hồi con bé tý đã biết kiếm tiền về cho gia đình rồi nhé chứ ai như mi chỉ biết tiêu tiền của gia đình hả? Cái đồ PHÁ GIA CHI TỬ_Sandy hét thẳng vào mặt Kevin
Chậc, các bác thông cảm. nhỏ Sandy nhà ta ở với toàn người đẹp trai, nổi tiếng mà k hay à. Chắc tại bị mẫn cảm rồi nên mới vậy đó mà…chậc…châc……chê hoàng tử quyến rũ Qualy Kevin của ta xí trai thì chắc chỉ có mình Lee Sandy thôi à =~=
_này, cố đang nói ai phá gia tri tử đấy hả?_Kevin hét lên cũng k kém
_ta nói mi đó, thì sao nào, làm gì được ta. Con nhà người ta thế kia, bé tý đã có sự nghiệp sáng ngời tương lai sáng lạng còn mi thì bây h vẫn chỉ biết tiêu tiền bố mẹ, ăn chơi chác táng, tiêu tiền như nước, xuốt ngày cua gái, 2 tay 2 em thì biết cái gì mà chi chô chứ hả?_Sandy nhìn Kevin nói đểu
_Này, 2 người…bình tĩnh đi_Kyu Min can 2 người này sắp chuẩn bị lại uýnh nhau tới nơi rồi
_Trẻ con , ra trỗ khác_Cả Kevin và Sandy đều đồng loạt quay lại quát Kyu Min
Kyu Min sừng người, 1 lúc sau mắt bắt đầu rưng rưng nhìn 2 người này rồi òa khóc nức nở luôn, mếu máo nói:
_Oa…..oa……2 người quá đáng
_Kyu Min đừng khóc, 2 người đó k cố ý đâu_Koon Ham giỗ Kyu Min, mắt k quên liếc 2 con người kia 1 cái chết người
_Đó, tại cô cả đó, xuốt ngày chỉ biết gây chuyện uýnh nhau thôi _Kevin chỉ vào Kyu Min mắng nó
_Tại ai hả? Chứ k phải là tại mi quát làm Kyu Min của ta khóc à? Cái đồ cà chớn, ****** chê mèo lắm lông _Sandy lườm Kevin
_Này, cô bảo ai đấy hả? Thế làm như cô k mắng ý ???_Kevin k vừa, bật lại
_K bao h? Ta mắng Kyu Min ngày nào, tháng nào, năm nào, h nào, phút nào, giây nào, tíc tắc nào??? Nói coi?????_Sandy khoanh tay trước ngực nhìn Kevin cười đểu, dở giọng cãi cùn
_Cô………_Kevin tức lắm nhưng k làm gì được cả vì ai ngờ nó chơi trò cãi cùn chứ mà oánh nó ở đây thì đảm bảo Ryan phanh thây nó luôn
_Sao, làm gì được tui nào???_Sandy hất mặt đắc thắng
_Được rồi Sandy, cậu ta đang đi ra kia, nếu em mà k ra là mất cơ hội đấy_Ryan khẽ cười, nhắc nhở cô em gái đang chưng bộ mặt cực đắc thắng ra
_Đâu…đâu…. _Sandy ngó quanh
_Kia kìa, mau ra đi _Ryan cười chỉ tay về phía mà người đang khiến Sandy nhà ta phát cuồng kia
_Hừ, Qualy Kevin, mi cứ đợi đấy……….A………..A………A…….. anh Hongo Kanata đợi em với_Sandy quay lại nhìn Kevin lườm 1 cái rồi chạy theo tới trỗ người tên Hongo Kanata đấy đang bước xuống sân khấu
_Cái người mà anh bảo Sandy yêu điên cuồng đấy chính là người tên Hongo Kanata đấy đúng k ạ? _Mika nhìn theo dáng Sandy chạy hỏi Ryan
_Phải, mấy đứa chứng kiến cuộc long hổ tranh phùng của Sandy và Kevin rồi thì cũng rõ với nó người đó là như thế nào phải k???_Ryan cười, khẽ gật đầu
_Chậc, công nhân là ghê thật đấy. Mới có chê 1 tý mà đã **** Kevin tơi bời khói lửa luôn rồi. May quá, tý nữa tui cũng đinh chê tên đấy…. _Ren bịt mồm ngao ngán
_ha, đúng thật là yêu điên cuồng thật _Koon Ham bật cười
_Hừ, cái con nhỏ đấy. Bao nhiêu người đẹp trai bên cạnh thì chẳng thấy có phản ứng gì, chẳng thấy ngó ngàng ai lại đi yêu thằng đó_Kevin nhăn mặt lẩm bẩm. tên này vẫn cú vì bị nó **** lắm, haha…thì ai bảo mấy anh nhà ta đẹp trai quá khiến Sandy miễn nhiễm luôn rồi
_Ủa, mà Koon Ham này, em ở cạnh Sandy mà k bị sao à?_Ryan sực nhớ ra gì đó quay lại hỏi Ryan
_Là sao ạ? _Koon Ham đang cười nghe Ryan hỏi vậy mặt ******** ra chẳng hiểu gì luôn
_Ồ, thế Sandy k nói gì à? Em cũng là 1 trong số những người mà Sandy YÊU ĐIÊN CUỒNG mà_Ryan cười rất ư là hồn nhiên
_HẢ?????…….._mấy cái mồm cùng há hốc
_Chẳng phải trước em cũng là siêu người mẫu ở Hàn quốc sao, phải k? _Ryan nhìn Koon Ham hỏi
Koon ham nuốt nước bọt cái “ực” rồi nhẹ nhàng gật đầu, dường như Koon Ham vẫn chưa tin vào tai mình lắm thì phải
_Đó, hồi sang Hàn lần đầu tiên ý. Sandy nó nghe tên em cùng với thành tích vượt trội về thể thao rồi nhìn mặt em cái là nó thích luôn rồi mà.Nó thích anh chàng Hongo Kanata kia nên đã học đánh bass cũng như thích em và biết em rất giỏi bóng rổ nên đã học bóng rổ theo đó_Ryan giải thích
_Nhưng………_Koon Ham ấp úng
_Hừ,h mới nhớ à. Thảo nào lần đầu tiên Sandy chạm mặt đã thấy nhỏ này có gì đó là lạ rồi_Mika trầm ngâm suy nghĩ lại truyện hồi trước
_Nếu nói thế thì là Sandy yêu Koon Ham sao? Vậy là Sandy yêu Koon Ham trước cả Kyu Min mà k nói à? _Ren loi choi chen vào
_Nói cái gì vậy ????_Sandy chẳng biết từ đâu chui ra mà đã thấy cái mặt nhăn nhó của nó lù lù trước mặt mọi người rồi
_Ối! Sandy……_Ren nhìn Sandy toát mồ hôi hột, lùi lùi về phía sau Mika để tránh mấy cú song phi của Sandy
_Hai, hai lại nói linh tinh gì với mấy người này vậy ?_Sandy lườm anh trai mình
_Chậc _Ryan khẽ nhúm vai cười
_Sandy, tui xin lỗi….tui k hề bít…..tui…….._Kyu Min nắm tay áo Sandy, đôi măt buồn buồn đầy hối lỗi nhìn Sandy đầy hối hận nói thì bị Sandy ngắt lời…..
_Vớ vẩn, có cái gì mà xin lỗi_Sandy phẩy tay cáu kỉnh nói
_Nhưng….._Kyu Min định nói gì đó nhưng lại bị Snady cắt lời
_Tui k yêu anh Koon Ham_Sandy nhìn thẳng mặt Kyu Min khẳng định chắc nịch
_Thế còn truyện anh Ryan vừa nói thì sao? _Ren chen vào hỏi. tên này có trí tò mò cực cao
_Hừ, nói như kiểu anh hai tui thì tui yêu nhiều lắm. Anh Koon Ham nè, anh Hongo Kanata nè, anh Choi Seung Hyun nè, anh Ken nè,……vậy cũng là yêu hả? _Sandy xòe ngón tay ra đếm
_vậy chẳng phải là……_Ren đần mặt quay lại nhìn anh Ryan
_Ừ thì fan hâm mộ với yêu điên cuồng chẳng phải là giống nhau sao???_Ryan bình thản nói
“RẦM………RẦM………..RẦM……….”
Cả lũ nghe xong thì đồng lượt té cái “rầm” k thương tiếc vì bị anh Ryan lừa cho 1 vố quá là đau
_Haizzzz….hai chơi ác quá à_Sandy thở dài nhìn lũ bạn yêu quý té k thương tiếc khiến cho mấy người đứng gần đó cũng phải quay lại nhìn
_Vui mà_Ryan mỉm cười hiền xoa đầu Sandy
_Chậc _Sandy nhúm vai bất lực với ông anh của mình
Thế là từ h cũng biết được rằng anh Ryan cũng k phải là hiền đâu, chẳng qua là k muốn thôi chứ mà đã muốn dỡn thì dỡn ra trò luôn…..Sandy quả thực có tính cách y như ông anh trai của mình……

$pageOut $pageIn

Chap 23 : Người bạn phương xa….

Sandy nhà ta hôm nay cực kì vui vẻ và phấn khởi vì cũng được nhìn thấy anh iu của nó- Hongo Kanata bằng xương bằng thịt, lại còn được anh ấy kí tặng nữa chứ nên miệng nó hôm nay lúc nào cũng toe toét hết chơn à…..
Đang cũng mọi người ra bãi gửi xe để về thì có 1 tiếng gọi Sandy thất thanh, cái giọng này đối với Sandy cực quen làm Sandy tưởng mình nghe nhầm nhưng cũng khiến nó bất giác quay lại….
(Đoạn này là nói tiếng việt nha)
_MỸ HƯƠNG…._1 cô gái với mái tóc đen ngắn ngang vai ôm lấy khuôn mặt, đeo kính cận, bận 1 bộ đồ rất giản dị với áo phông đen in hình panda trước ngực, quần jean bó và giầy thể thao trắng chậy tới ôm chầm lấy cổ Sandy trong sự ngỡ ngàng của cả Sandy và tụi nó
_ơ….._Sandy vẫn còn đang ngỡ ngàng, nhìn người co gái trước mặt mình chăm chăm
_Tìm được mày rồi, tao nhớ mày chết mất _Cô gái ôm chặt lấy Sandy
_Thái Ngọc Kim Linh _Ryan nhìn cô gái đang ôm cưng em gái mình 1 lúc rồi thốt lên 1 cách ngạc nhiên
(à, mọi người chú ý chút nhé. Linh này với chị Linh mà Sandy gọi là khác nhau đấy ạ, ok)
_Linh, Kim Linh á….?Kim Linh……_Sandy sau 1 hồi sock khi nghe cái tên đó thì gần như muốn hét lên…
_Hì, em chào anh Thắng, lâu quá rồi k gặp _Kim Linh buông Sandy ra cúi chào Ryan lễ phép
_Um, rất vui được gặp em _Ryan khẽ gật đầu cười
_Kim Linh, con ngốc này sao lại ở đây hả? _Sandy ôm trầm lấy Linh lắc lắc
_Được rồi, được rồi…..nghẹt thở quá….., buông ra nao…. _Linh cười
_Sang sao k nói gì với tui hết vậy ?_Sandy trưng ra bộ mặt đầy hờn dỗi
_Hì, tại muốn làm cho cậu bất ngờ mà. May quá, tý nữa tui tưởng Sandy đi mất rồi, k gặp được cậu thì chắc buồn chết mất_Linh cười tươi
_Ngốc,phải gọi để tui ra đón chứ!!Vừa sang hả hay sang từ bao h?? _Sandy cốc nhẹ vào đầu cô bạn
_Hì hì, vừa sang xong, chị Ryu bảo lần này Sandy cũng tham gia cosplay mà. Tui xem rồi,mọi người làm tuyệt lắm_Linh cười, xoa xoa trỗ vừa bị Sandy cốc
_vậy qua nhà tui ở đi, khỏi ở khách sạn làm gì. Ok _Nói rồi sandy lôi sềnh sệch Linh vào xe chẳng cho nhỏ kịp phản ứng gì
Trên xe,có bọn Mika, Kyu Min, Ren, Koon Ham đang đợi, mắt tròn mắt dẹt nhìn cô bạn lạ lùng này 1 cách khó hiểu khi nhỏ vừa bước lên xe
_Ơ……_Linh hơi ngạc nhiên và ngai khi thấy trên xe có nhiều người như vậy
_Hì,đừng ngại nha, toàn bạn của tui cả đó.Đây là Mika, Kyu Min, Ren, Koon Ham và tên này là Kevin, cứ tự nhiên đi _Sandy cười kéo Linh ngồi xuống cạnh mình rồi chỉ tên từng người cho cô bạn này biết
_Ai vậy Sandy _Mika hỏi (bằng tiếng Nhật nha, ở đây ngoài Sandy, Kevin, Ryan ra thì tụi kia chẳng đứa nào biết tiếng Việt cả)
_Bạn tui ở Việt Nam đó, ban thân luôn đó, bạn học với nhau từ hồi bé tý à_Sandy cười toét_nụ cười đầy tự hào
_Chào bạn, mình là Thái Ngọc Kim Linh, rất vui được làm quen nha_Linh mỉm cười cúi chào
_Lin…lin..cái gì cơ????_Ren đánh vần mãi k được cái tên Việt của Linh
_Haha, cứ gọi tui là Anna được rồi_Linh cười
Con gái đúng là con gái, chẳng mấy chốc mà tụi nó đã thân với nhau rồi, nói chuyện rôm rả khiến mấy chàng trai nhà ta cũng phải vào góp vui cùng khiến chiếc xe đi tới đâu đều để lại tiếng cười ròn tan tới đấy….
Ryan nhìn tụi nó nói chuyện cười vui vẻ mà cũng cảm thấy vui lây. Cũng khá lâu rồi từ cái ngày mà người quan trọng nhất của cuộc đời anh mất đi anh đã k cảm nhận được 1 bầu k khí vui vẻ tới vậy…..Khẽ huých vai Kevin, Ryan nói:
_Có liên lạc với SanSan k?
_Hừ, gì cơ?_Kevin kéo tai phone của chiếc Ipod ra hỏi Ryan vì k nghe rõ Ryan hỏi cái gì…
_Hừ, liên lạc với SanSan chưa? _Ryan nhăn mặt
_Rồi, qua vừa gọi _Kevin khẽ gật đầu
_Nó hỏi gì k ?_Ryan khẽ nhíu mày
_Có,giải thích rồi nên cũng k nói gì nữa cả. Bảo nhanh về Việt Nam chơi, nhớ_Kevin hờ hững nói
_Định giấu nó tới bao h? _Ryan thở dài
_K biết, tui k làm gì sai cả_Kevin lắc đầu chán nản
_hừ, làm sao thì làm, gây tổn thương nó tui k tha cho đâu nhá_Ryan khẽ nhíu mày
Kevin k nói gì, quay mặt đi nhìn bâng khuâng ra ngoài cửa sổ ngắm khung cảnh đang trôi dần qua cửa kính xe ….
TẠI NHÀ SANDY:
Sandu vừa tắm xong thấy cô bạn Kim Linh của mình đang thơ thẩn ngồi bên cửa sổ, tay vuốt ve chú mèo Wild đang thiu thiu chìm vào giấc ngủ….Nở 1 nụ cười ranh mãnh, Sandy rón rén vòng sau cô bạn mình,ôm chầm lấy Linh từ phía sau khiến cho Linh giật cả mình…..
_Nàng của ta, đang tương tư gì thế? _Giọng Sandy cười khúc khích phía sau, cằm Sandy đặt lên bờ vai thanh mảnh của cô bạn mình
_oái,Mỹ Hương, làm tui giật cả mình à_Linh ôm lấy ngực hoảng hốt
_Keke, đang tương tư anh nào vậy tình iu _Sandy cười ranh ma, huých vai Linh đặt mình ngồi xuống bên cạnh Linh
_Đâu có gì đâu _Linh đỏ mặt, trối bay
_Gớm, điêu….Kể ta nghe xem mi với cái tên kia sao rồi nào? Tên đó k bắt nạt mi chứ hả, nom mặt cũng hiền lành mà_Sandy hào hứng
_hehe, teo k bắt nạt nó thì thui chứ làm sao mà bắt nạt được teo à_Linh cười tinh nghịch
_Chậc, mày đúng là…..thằng pé nó ngoan vậy mà…._Sandy lặc lưỡi 1 cái vì cái con nhỏ bạn này xuốt ngày ăm híp thèng người yêu hiền lành tội nghiệp
_Haizzz….thực sự thì dạo này tui cũng có truyện nản lắm _Linh thở dài
_Hử, sao vậy ?_Sandy nhíu mày k hiểu
_Ùm, thì đó. Nhớ trước đây teo có kể cho mày nghe về nhỏ người yêu cũ của Hòa k chứ? (Hòa là tên bồ của nhỏ Linh nhà ta đó mà =.=) _Linh chán nản nói
_Biết, nhỏ đó làm sao?_Sandy gật đầu
_Nhỏ đó nhắn tin cho tui bảo là người yêu Hòa,còn bảo tui là người thứ 3 chen vào truyện tình cảm của cả 2 nữa. Còn nói bảo biết truyện tui với Hòa, bảo là đã chia tay Hòa nhưng Hòa khóc, Hòa k chịu nữa cơ_Linh ôm gối kể lại, khuôn mặt cực buồn khổ
_Sặc……_Mặt Sandy nhăn lại
_Tui có hỏi Hòa, Hòa bảo là đúng là nhỏ với Hòa yêu nhau nhưng Hòa chỉ coi nhỏ là bạn thôi, nhỏ đó ép Hòa phải yêu nhỏ chứ Hòa k hề yêu.Nhỏ bảo gia đình nhỏ khổ lắm, nhỏ chỉ muốn chết thôi, nhỏ này mấy lần rạch tay uống thuốc ngủ rồi nên Hòa sợ….._Ánh mắt Linh đượm buồn, cố nén cảm xúc
_Hừ, cái loại con gái dùng gia cảnh, đe dọa chết để ép người khác yêu mình là loại tui ghét nhất. Thế mày tính sao rồi? _Bàn tay Snady siết chặt cố nén tức giận của mình lại
_Um, thì biết làm gì nữa….Teo cho nó 1 cơ hội, giải quyết hết truyện con kia đi rồi hãy quay lại với tao, tao sẽ đợi nó_Mặt Linh tiu nghỉu, nhỏ cố gượng cười
_Hừ, cái thằng đó, teo phải **** chết nó mới được _Sandy tức giận đấm bùm bụp vào cái gối bên cạnh 1 cách k thể nào phũ phàng hơn
_Thui mà Mỹ Hương, đừng **** Hòa mà, tội nghiệp nó_Linh lay lay tay năn nỉ nó
_Hừ, zậy còn xin giùm nó, mày đúng là có vấn đề thật rồi_Sandy nhăn mặt khó chịu
_Thui mà, coi như vì tao đi. Ha_Linh dở cái mặt cún con năn nỉ nó
_Hừ, được rồi. Nhưng con kia cứ cẩn thận đấy, liệu hồn thì tránh xa tui ra k tui mà gặp là tui đánh cho nó thành dị nhân lun đó. Đã xấu ngoại hình còn xâu cả nết_Sandy lừ mắt bẻ tay răng rắc
_Roài, roài ok lun.Có gì mày đánh chết nhỏ đó tao cũng k phàn nàn gì đâu, keke_Linh cười toe toét
_Hứ, thoai đi ngủ đi,tui buồn ngủ rồi. Lại đây nào gấu ôm của ta_Sandy nhìn Linh cười ranh mãnh
_Nè, k được lợi dụng tui đâu nhé_Linh vắt chéo tay che trước ngực nhìn Sandy đầy sợ hãi
_Ầy, có làm gì đâu mà. Tui chỉ ôm thui mà. Hehe_Sandy cười toét
_Tin được k đây??_Linh nhìn nhỏ bạn đang chưng cái bộ mặt cười toe toét đi kia đầy ngờ vực
_Được, được mà_Sandy gật đầu lia lịa
_Hừ, liệu hồn đó. Zậy đi ngủ thôi _Linh hừ mạnh 1 tiếng rồi kéo chăn đi ngủ
Sandy cũng lon ton chui lên giường ôm cứng Linh, mặt dụi dụi vào mái tóc thơm mùi dầu gội đầu hương hoa hồng, cười mãn nguyện và khẽ nói: “Ngủ ngon nha” rồi cũng chìm vào giấc ngủ, lúc ấy khuôn mặt của Linh, đôi môi kia cũng đã vẽ nên 1 nụ cười tươi, hạnh phúc….
Mấy ngày Linh ở đấy được cả lũ đưa đi chơi khắp nơi ở đất Tokyo….cả lũ cứ đi chơi từ sáng tới tận đêm tối mới về nhà nên cũng chẳng mấy chốc mà Linh đã quen thân k chỉ với Mika, Kyu Min mà còn cả Ren, Koon Ham, Kevin vì tính hòa đồng của mình….
Người ta nói quả là k sai, tình bạn k cần bất cứ 1 mối quan hệ nào cả mà chỉ cần 1 tấm lòng thì dù là người lạnh lùng như Kevin kia đi nữa cũng phải mỉm cười khi nói chuyện với Linh, hay 1 người kiệm lời ít nói chuyện với con gái như Koon Ham (cái này phải trừ bạn Kyu Min nhà ta ra nghen) cũng phải bật cười trước những trò đùa tinh nghịch của Linh…..
Những ngày tụi nó ở cùng, chơi cùng Linh là những ngày tuyệt vời nhất
_Anna…..Anna lại chơi cái này đi_Kyu Min tíu tít gọi Anna(Linh) lại vòng quay ngựa
_Ừ, đợi chút _Anna cười tươi, chạy lại
_Lớn đùng ra rồi còn khoái chơi vòng quay ngựa gỗ à Kyu Min ?_Ren chêu Kyu Min
_Kệ tui, tui thích mà_Kyu Min xị mặt
_”BỐP” Đừng có bắt nạt Kyu Min _Koon Ham đập cho Ren 1 phát, kèm theo cái nhìn cảnh cáo
_Au, thằng kia trọng vợ khinh bạn bè nhé_Ren ôm đầu ngăn nhó nói
_Ùh đấy, làm gì nào? Kyu Min lên đi, tui cũng đi cùng với Kyu Min _Koon Ham hất mặt nhìn ren đầy thách thứ rồi quay sang Kyu Min mỉm cười hiền
__Um _Kyu Min lại cười toét, vui vẻ tay trong tay với Koon Ham đi lên vòng ngựa quay
_Đáng đời_Mika bước lại cạnh Ren, phán 1 câu làm đau lòng thằng bé
_Hixxx…..K thương anh thì chớ còn nói phũ phàng vậy ạ ?_Ren xị mặt buồn tiu nghỉu
_Hừ, bắt nạt Kyu Min thì đáng thương cái nỗi gì? Hả? _Mika lừ mắt. Ren quyên mất 1 điều là cả Mika và Sandy nhà ta đều cực cưng và chiều Kyu Min
_Hixx…đau lắm đó, thằng Koon Ham này đánh k nương tay gì cả_Ren vẫn nhăn mặt ôm đầu nhìn Mika
_Hừ, lại coi nào, ai bảo là nghịch cho lắm vào cơ. _Mika hừ mạnh 1 tiếng, tiến lại xem cho Ren
_Như vậy sẽ khỏi đau liền à_Ren cúi xuống, hôn nhẹ lên môi Mika rồi cười toe toét trông cực ngố với Mika
_Muốn chết à_Mika đỏ mặt, lừ mắt nhìn Ren
_Hì, tui k chết bây h được đâu. Ren hứa là sẽ k bao h bỏ Mika 1 mình rồi mà_Ren cười tinh nghịch
_Hi hi, 2 người yêu nhau quá nhỉ? _Anna nhìn Ren và Mika cười đầy ẩn ý
_Hehe, đương nhiên rồi. Sau này tụi tui làm đám cười mới Anna tới chung zui nha_Ren nắm chặt tay Mika nháy mắt với Anna
_Nhất định rồi_Anna cười, gật đầu chắc chắn
_Hừ, cứ liệu cái thần hồn đấy, mi mà cứ léng phéng lăng nhăng với con nào mà làm Mika nhà ta buồn thì ta tuyệt đối k tha cho mi đâu đấy_Sandy từ đâu chạy tới, chưng bộ mặt sát thủ cảnh cáo Ren
_Dạ, thưa sếp_Ren cười hì hì, gật đầu lia lịa với Sandy
_À, mà nhân đây hay mình tổ chức tiệc chúc mừng 2 cặp này sau những ngày tháng vất vả đã thành đôi đi_Sandy hào hứng nói
_K được_Giọng nói kiên quyết của Mika làm đứt cái “phựt” luôn sự hào hứng của Sandy
_hả, tại sao?_Sandy xị mặt nhìn Mika chăm chăm khó hiểu
_Phải đó, còn đợi 1 cặp nữa thành đã rồi mới tổ chức tiệc mừng cũng chưa muộn mà, hihi _Kyu Min tay trong tay với Koon Ham bước tới
_Là sao? Còn cặp nào nữa đâu à? _Sandy nghiêng mặt k hiểu
_Um, còn ai nữa sao ?_Anna cũng k biết. Anna là 1 cô gái hiểu truyện, tinh tế chỉ cần nhìn sơ qua 1 chút là có thể nhận ra Kyu Min và Koon Ham, Mika và Ren đang yêu nhau rồi nhưng cũng đâu thấy còn cặp đôi nào ở đây nữa đâu
_Này, nước nè_Kevin áp lon coca lạnh vào mặt Sandy khi nó đang đần cả mặt ra
_oái, giật cả mình. Mi tính hù chết ta à? _Sandy giật mình, nhăn nhó nhìn Kevin
_Mi mà chết được thì cái thế giới này nó đã yên bình thêm 1 chút, lắm chuyện. _Kevin vứt lon coca cho nó, nói đểu
_Này, ngày nào mi k gây ta thì ăn k ngon ngủ k yên hả? _Sandy mồm thì vẫn cứ **** Kevin mà tay thì vẫn mở lon coca ướp lạnh như đúng rồi
Anna trông cảnh đó của Sandy và Kevin nhà ta thì bất giác hiểu ra truyện gì rồi quay snag hướng bọn Mika, Kyu Min, Koon Ham, Ren chỉ chỉ 2 người đang đấu võ mồm kia nói:
_K lẽ là…
Tụi nó k nói nhưng tất cả đều hiểu ý của Anna nên đồng loạt gật đầu cái “rụp” …Tụi này thông mình lắm chứ chẳng ngố như Sandy nhà ta đâu mà đến h vẫn cứ hồn nhiên như k ý, và cũng chẳng đần như Kevin tới h vẫn chẳng xác đinh nổi tình cảm của mình dành cho ai đó trong khi hành động thi rõ quá rồi….
_Mấy đứa nghỉ uống nước chút đi rồi lại chơi tiếp_Ryan mang cả đống nước ngọt ướp lạnh tới cho tụi nó
Và nắng chiều cứ thế buông xuống, ngày lại trôi qua với chúng nó như thế,trong tiếng cười rộn rã của tụi nó là những niềm vui bất tận, những kỉ niệm k bao h quên…..

Nhưng người ta thường nói niềm vui luôn đồng hành cùng nỗi buồn nên những ngày cuối cùng Anna ở đây đã có những truyện k được tốt lắm sảy ra với tình bạn tuyệt vời này…..
Anna ngồi đung đưa trên chiếc xích đu nhỏ màu đen trong vườn nhà Sandy, ngẩng đầu lên trời thơ thẩn ngắm những ngôi sao đang lấp lánh phát sáng trên bầu trời lung linh ánh sao trên nền đen huyền ảo của nó…..
_Anna…_Sandy tung tăng chạy tới bên Anna, 2 tay cầm kem ốc quế đưa cho Anna 1 que
_Hi, thanks_Anna nhận cây kem cười tươi
_Sao lại ngồi ngoài nay suy tư gì thế? _Sandy vừa ăn kem vừa hỏi
_Um, truyện của Hòa_Anna khẽ gật đầu
_Là sao? Nói nghe coi nào_Sandy quay lại nhìn Anna, khẽ nhíu mày
_K, thực ra k phải Hòa mà là con người yêu của Hòa. Nhỏ đó hôm qua pm tui bảo muốn nói chuyện với tui, nói chuyện tử tế đàng hoàng với tui. Tui…… _Anna nói, ngẩng mặt lên trời
_Nhỏ đó nói cái gì? K bịa truyện gì gì đó chứ?_Sandy bắt đầu cáu, giọng nói có sự khó chịu
_K, nhỏ pm bảo nói chuyện tử tế, nhỏ bảo là nhỏ có người yêu mới rồi.Nhỏ kể cho tui nghe, bảo ngày trước Hòa khóc bảo k muốn xa nhỏ, bảo tui chỉ là yêu theo cái kiểu vui đùa thôi, Hòa k yêu tui….._Anna thở dài
_Anna tin nhỏ sao? _Sandy nhăn mặt, nhìn thằng vảo mắt Anna
_K, nhưng tui tin 1 nửa câu chuyện nhỏ đó nói là thật _Anna khẽ lắc đầu
_Vậy hỏi Hòa chưa? _Sandy hỏi, chân khẽ đung đưa cho chiếc xích đu chuyển động
_Tui hỏi thì hòa off nik luôn. Xong gọi điện thoại bảo là chán nên bỏ nhà đi rồi. Bố mẹ Hòa chiều Hòa quá nên đâm ra hư _Anna thở dài chán nản
_Tui k tin Hòa và càng k tin con nhỏ đó _Sandy ngước lên nhìn bầu trời đăm chiêu
_Um, tui cũng chẳng tin ai cả_Anna cũng nhìn lên trời. Nhưng sao bầu trời đem nay trông buồn quá hay là do nỗi lòng của cô đang buồn chán nên trông nó cũng buồn theo vậy nhỉ????
_hehe, đừng tin ai cả. Chỉ cần tin tui là được rồi nhỉ? _Sandy quay lại cười toe toét với Anna
_Phải, keke_Anna cũng cười đồng tình với Sandy. Dù sao cũng là 1 tình bạn hơn 10 năm rồi cơ mà,đâu dễ để bất cứ 1 ai đó chen vào phá vỡ nó đâu
_Thôi, đi ngủ đi. Truyện gì tới thì nó cũng sẽ tới thôi, ok _Sandy đứng dậy kéo Anna vào nhà
_Um _Anna gật đầu bước theo Sandy
Căn nhà lại chìm vào yên tĩnh khi những chú quỷ nhỏ đã chìm vào giấc ngủ yên bình….
Sandy đợi Anna lên giường đi ngủ, khi đã thiêp thiếp trong giấc ngủ say rồi mới nhẹ nhàng bước ra ngoài bấm điện thoại gọi cho 1 ai đó….
_Alo!…._Ở đâu dây bên kia, giọng nói còn ngái ngủ của 1 tên con trai nào đo bắt máy
_Lô cái gì mà lô, nghe điện thoại cho tử tế cái coi nào_Sandy gắt
_Đứa nào vậy ?_Tên kia vẫn còn ngái ngủ
_Hừ, chết phứt đi cho xong. Cái đồ vô dụng_Sandy tức giận hét lên rồi dập máy luôn
Đầu dây bên kia bị Sandy hét tới choáng váng đầu óc luôn nhưng lại tỉnh ngủ hẩn. Hắn dụi dụi mắt, cầm điện thoại yêu quý mở ra xem lại cuộc gọi đến vì hắn nghe cái giọng hét này quen lắm, cực quen luôn ý thì đập ngay vào mắt hắn là 2 chữ “BÀ XÔ to tướng. Hắn nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, mắt muốn rớt ra khỏi tròng luôn, mồ hôi từ đâu mà chảy ướt đẫm cả lưng áo luôn…..Bỗng dưng k hiểu sao mà hắn thấy cuộc đời mình thật u ám trước mặt mình. Nuốt nước bọt cái “ực” hắn bấm điện thoại gọi lại cho nó_bà xã đại đại yêu “quái”…à nhầm, yêu quý, dễ thương, quan trọng vô đối của cuộc đời hắn……
Đợi 1 chút thì đầu dây bên kia cũng bắt máy nhưng tuyệt nhiên k nói gì..đúng là bà xa của hắn giận hắn thật rồi, chỉ chết cái mồm hỏi cái gì k hỏi lại hỏi ngay câu “mày là thằng nào?” rồi lại còn k nhận ra giọng nói vàng ngọc của bà xa hắn nữa chứ….quá là u ám….. (=~=)
_Bà xã à…. _Giọng hắn e dè
_Ai vậy? K quen … _Giọng Sandy cực khó chịu
_Thui mà bà xã, ông xa của bà xã nè _hắn cười hì hì
_Chịu, trả biết. Tui nhiều chồng lắm_Sandy thờ ơ
_Anh nè, Dương Vũ Gia Phong nè bà xã. Đừng giận anh nữa mà, tội nghiệp anh lắm_Hắn nan nỉ Sandy. Hắn sợ lắm chứ, sợ nó 1 thì sợ người luôn bên nó 10. Nó đang ở bên đó cùng với anh trai Ryan,nó mà điên lên méc Ryan thì đảm bảo là đến 101% là hôm sau truyện này sẽ tới tai đầy đủ 9 thằng kia thì coi như cuộc đời hắn kết thúc tại đây.
(vâng, hắn_Dương Vũ Gia Phong chính là 1 trong 10 người ck của Sandy)
_Hừ, anh mà con1 tiếng bà xã,2 tiếng ông xã thì anh đi chuẩn bị quan tài cho mình đi _Sandy đe dọa, giọng lạnh lùng
_Dạ _hắn dạ 1 tiếng rõ là ngọt
_Lẻo mép, đang ở đâu vậy ?_Sandy cố nhịn cười vì cái tính trẻ con của hắn
_Keke, anh đang ở Việt Nam. Hà Nội city _hắn cười nhe nhẻn
_Um, vậy tốt rồi, nhờ anh chút việc được k ?_Sandy hỏi
_Úi sời, ai chứ em thì nhờ bao nhiêu cũng được tuốt luôn à, bận mấy anh cũng làm giúp em đầu tiê. Dương Vũ Gia Phong này chẳng có gì là k làm được cả_hắn tự sướng + nịnh hót nó
_Ghê quá, em muốn anh giúp em điều tra về 1 thằng tên là Hòa. Trần Ân Quốc Hòa, học ban A trường đại học K được k ?Tất cả các thông tin về thằng đó và đặc biệt em muốn biết hiện tại nó đang yêu ai, ok ? _Sandy nói
_Ok, k thành vấn đề, quá dễ_Hắn nói chắc nịch
_Um, nhanh nhất có thể nhé, em đang cần gấp_Sandy dặn dò
_hehe, được mà, mai anh sẽ gọi lại cho em ngay khi có kết quả. H anh đi điều tra_Hắn cười khà khà
_Uh, zậy thui, bye bye_Sandy chào hắn
_Bye bã xã_ Nói đoạn hắn cúp máy luôn trước khi nghe nó **** cho tơi bời hoa lá
Sáng, khi ông mặt trời đã lên tới đỉnh đầu Sandy nhà ta vẫn còn đang vui mặt trong đống chăn gối hỗn tạp mà say giấc nồng chẳng biết trời trăng gì cả mãi cho đến khi cái chuông điện thoại reo chuông inh ỏi thì nó mới mắt nhắm mắt mở hua hào đống chăn gối xuống đất để mò cái điện thoại mà miệng vẫn k quên lầm bầm **** thằng nào giám phá giấc ngủ vàng ngọc của mình….
_Thằng điên nào gọi tao vào h này vậy ?_Sandy bắt máy, chưa để đầu đây bên kia nói gì đã **** đứa đó k thương tiếc luôn
_Ặc, mặt trời đã lên tới đỉnh đầu rồi đấy, mau giậy đi _Đầu dây bên kia bất lực nói nhưng k sock lắm với lời mắng **** của nó chắc vì đã quá quen và cũng đã hứng chịu nhiều rồi
_Thằng nào vậy? _Sandy nhăn nhó (k biết có phải là Sandy với người tên Phong kia là anh em ruột k nữ mà…. =.=)
_Anh nè_Hắn hớn hở
_Nói ngu vậy? Biết anh quái nào đâu, nói lẹ đi còn cho người ta ngủ. Thằng nào vậy ?_Sandy gắt
_Chậc, dạ, anh Dương Vũ Gia Phong ạ. Thế h em ngủ hay dậy lấy thông tin đây thưa tiểu thư_Phong chán nản nói
_Ấy, ấy có mà…hehe, anh Phong đẹp trai yêu quý của em _Sandy bật dậy như lò xò, miệng k quên nịnh tên kia mấy câu
_Hừm ngọt nhỉ? _Hắn mắng yêu nó
_Thui mà, anh cũng biết là em ngủ nó xấu tính như thế nào rồi đấy.Nói cho em nghe kết quả đi mà_Sandy hạ giọng nịnh nọt
_Um, được rồi. Trần Ân Quốc Hòa, học ban A trường K cũng thuộc dạng con nhà giàu đấy, ăn chơi cũng k tồi nhưng k phải là loại nổi tiếng máu mặt nên khó biết nhiều thông tin lắm, chẳng có gì đặc biệt cả. Nhưng thứ em cần nhất thì có biết được, bạn gái thằng đó hiện h là Nguyện Huyền Minh Trang, nhỏ này được kha khá người khác ghét đấy. Hết_Hắn nói
_hừ, anh chắc k ? Em muốn có ảnh 2 đứa đấy, thân mật 1 chút_Sandy nhăn mặt, tay siết chặt điện thoại
_Ặc, k tin anh sao? Ảnh thì k có đâu vì bọn này hẹn gặp nhau buổi tối thôi, h muốn chụp phải đi săn mà bọn này chẳng có chút gì ghê gớm hay có máu mặt, thằng kia giàu cũng thường thường thôi bon đàn em k chịu làm à, được chẳng đáng là bao nhiêu tiền cả_hắn thở dài
_Um, được rồi. Vậy Bye, thanks anh _Sandy nói rồi cúp máy
Sandy nhốt mình trong phòng và cả ngày ngồi suy nghĩ rồi thiếp đi trên người chú bạch hổ lúc nào mà chẳng hay…..Bạch hổ nằm quận tròn người lại để cho Sandy nằm trong mình sưởi ấm cho Sandy…Còn Sandy, hiện h nó thật sự k biết được rằng nên phải tin ai đây, h thực sự nó rất khó chịu, tức giận….nó chỉ muốn gặp tên khốn đó để đấm vào cái bản mặt hắn cho bõ tức thôi……
_Sandy…….Sandy dậy đi….._Anna lay lay nó
_Hử….._Sandy dụi dụi mắt tỉnh dậy
_Sao lại ngủ ở đây vậy? Mọi ngươi tìm mày mãi đó, dậy đi _Anna khuôn mặt hiện rõ sự lo lắng
_ờ, ngủ quên béng mất _Giọng Sandy ngái ngủ
_Um, vậy xuống nhà nằm đi, lạnh đó_Anna kéo tay Sandy dậy
_Nói chuyện chút đi, tui có Truyện muốn nói _Sandy giữ tay Anna, ánh mắt nhìn cô bạn mình cực kì kiên quyết
_Gì vậy ?_Anna hơi ngạc nhiên trước thái độ lạ lùng của Sandy nhưng vẫn ngồi xuống nghe
_Tin tui chứ?_Sandy nhìn thẳng vào mắt Anna
_Hả? _H thì Anna hoàn toàn k hiểu được cô bạn thân của mình đang nghĩ gì nữa
_Tin tui chứ?_Sandy lặp lại, ánh mắt vẫn kiên định nhìn thẳng vào mắt Anna chờ đợi câu trả lời
_Um, tin. Sao vậy ?_Anna hơi lúng túng trước câu hỏi bất ngờ này của Sandy nhưng vẫn trả lời
_Uh, tin tui vậy hãy nghe cho rõ nè_Sandy siết chặt tay Anna
_Um…. _Anna khẽ gật đầu
_Nghe tui đi, tin tui thì làm ơn hãy bỏ tên đó đi đi, hắn k sứng với cậu đâu. Tui đã nhờ người hỏi, Hòa với cái con nhỏ tên Trang đó vẫn còn yêu nhau chứ k phải Hòa chỉ yêu mình câu đâu. Tui cũng k muốn tin, nhưng đó là sự thật, nghe tui bỏ tên đó trước khi cậu lại bị đau thêm 1 lần nữa đi _Sandy thực sự bùng nổ, nó nghĩ gì nói nấy
_Hả, k phải vậy đâu. Tui tin Sandy nhưng Hòa k phải loại người đấy đâu. Tui với Hòa yêu nhay có ai biết đâu mà chẳng thế. Hòa với nhỏ đó chia tay nhau rồi_Anna lắc đầu, bác bỏ những gì Sandy nói
_Cậu ngốc hay ngu vậy ?Thằng đấy nó lừa cậu đó, nó k đáng cho cậu yêu, nó là thằng khốn nan, nó k sứng với cậu đâu_Sandy hét lên
_Này, đừng nói Hòa như thế. Mỹ Hương, cậu nói hơi bị quá đáng rồi đấy _Anna nhíu mày
_Hừ, tui còn nói nữa, cái thằng ******** đấy tui sẽ giết chết nó_Sandy gắt lên. H nó hoàn toàn mất tự chủ rồi, nó nói hoàn toàn chẳng suy nghĩ gì cả; h cứ nhắc cứ nghĩ tới tên đó là Sandy lại giận run người
_Mỹ Hương _Anna nhìn chằm chằm vào Sandy, đôi mắt ánh lên nét buồn nhưng xen lẫn đó là những tức giận đau khổ k nói nên lời
_Thế mà cậu nói cậu tin tui. Tui nói cậu hay, tại cậu ép tui phải nói như thế này đấy nhé. Cậu chọn đi, là tui 2 là Hòa_Sandy nắm chặt bàn tay, đứng phắt dậy
_MỸ Hương à? _Anna níu tay Sandy
_Hừ, đấy là cậu ép tui đấy. Tình bạn 10 năm nay tui đánh đổi bằng câu trả lời này, tùy cậu thôi _Sandy quay mặt đi trỗ khác
_Tĩnh bạn 10 năm của 2 đứa chẳng nhẽ kết thúc như thế này sao? Tui k muốn, Mỹ Hương à? _Anna siết chặt cánh tay của Sandy
_Tui bất cần,tui bỏ tất cả. Đó là do cậu ép tui. Cậu chọn đi là tui hay là cái tên đó_Sandy qauy lại bấu chặt vào vai Anna nhìn cô bạn bằng ánh mắt đầy tức giận
_Tui…..tui k thể bỏ Hòa lúc này được. Mỹ Hương truyện của tui để tui tự giải quyết được k?_Anna quay mặt đi, tránh ánh mắt nhìn như muốn xuyên thủng tất cả của Sandy
_Hừ, vậy nghe cho rõ đây: từ bây h tui kệ cậu đó,cậu muốn làm gì thì làm đi. Dù cậu có sống chết sao tui cũng mặc cậu, k bao h tui quan tâm nữa_Sandy hất tay Anna ra bỏ ra ngoài mặc Anna đứng đó
_Mỹ Hương à? _Anna định kéo Sandy lại nhưng k kịp, Sandy đã bỏ đi mất rồi…
_Chẳng nhẹ tình bạn 10 năm của 2 đứa chỉ tới đây là kết thúc sao? Chẳng nhẽ tui sống chết như thế nào cậu cũng k quan tâm thật sao?…._Anna đứng đó, nhìn về phía bóng dáng Sandy ngày càng xa dần, khuôn mặt đầy đâu khổ nói trong vô thức….
Sandy bỏ ra ngoài, bỏ ra khỏi nhà luôn mấy ngày cũng k chịu về nhà, hai nó nói như thế nào cũng k chịu về nhà mà cứ lang thang khắp nơi, bỏ cả học hành luôn….
TẠI BAR KEVIN:
Sandy hôm nay tới bar Kevin nhưng k phải để quậy như mọi lần mà tới là để uống rượu. Nó ngồi ở quầy bar k nói chuyện với bất cứ ai câu nào mà cũng chẳng ai giám động vào nó khi sát khí đang bao quanh nó dầy đặc vậy. Sandy, nó chỉ chăm chú vào những ly rượu đặc quánh, sóng sánh màu sắc tuyệt diệu kia thôi….
Kevin bước vào quán bar, anh mặc chiếc áo len mỏng mày đen cổ chữ V khá sâu xuống dưới khoe bộ ngực săn chắc của mình, đi cùng với quần tụt đèn và giầy Nike đen. Mái tóc bình thường dựng đứng thì hôm nay được che đi bởi 1 chiếc mũ len rộng chùm kín đầu trông khá bụi màu đen, tai đeo nấm nhỏ màu đen, 2 tay đúc túi quần bước vào quán 1 cách rất nghênh ngang, bất cần. Đôi mắt sắc lạnh quét khắp 1 lượt ở quán từ sàn nhảy cho tới khắp ngóc ngách nhỏ khác cho tới khi bọn đàn em trong bar chạy tới chào thì ánh mắt đó mới tạm dừng lại….
_Anh _Shin cùng bọn đàn em cúi chào Kevin
Kevin khẽ gật đầu bước đi vào trong theo sau là Shin và bọn đàn em (ai k nhớ Shin là ai thì đọc lại chap : “ Siêu quậy Sandy chạm trán ông trùm Kevin” nha)
_À!_Kevin chợt nhớ ra cái gì đó rồi đứng lại
_Dạ _Shin ngẩng lên nhìn Kevin
_Cô ta tới đây chứ? Lee Sandy đó_Kevin hỏi, giọng lạnh băng
_Dạ, có ạ. Nhưng hôm nay chị ấy toàn uống ượt thôi ạ. Uống xuốt từ lúc đến tới h, em nói chị ấy nhưng chị ấy k chịu nghe ạ _Shin lo lắng nói, ánh mắt hướng về phía quầy rượi
_Cô ta đâu rồi?_Kevin khẽ nhíu mày
_Chị ấy đang ở quầy pha chế rượu ạ _Shin chỉ tay về phía quầy bar cạnh sàn nhảy
_Được rồi, đi làm việc của cậu đi _Kevin gật đầu rồi quay người bước tới trỗ quầy bar
Ở quầy rượu Sandy hiện h đang ngả nghiêng với ly rượu được pha chế trong tay uống rượu mà cứ như đang uống nước lã vậy trong khi nồng độ cồn trong rượu này chẳng hề nhẹ chút nào. Sandy đã bắt đầu ngấm dần men rượu rồi,….khuôn mặt thanh tú, làn da trắng ngần đang ửng hồng lên do rượu, ánh mắt long lanh đang chìm dần trong men rượu,….và nhất là do uống quá nhiều rượu, người nóng lên nên hiện tại Sandy ăn mặc cực kì sexy với áo dây và quần đùi khiến cho lũ sói đói ở đây nhìn Sandy k chớp mắt và đang trờ lúc “ siêu quậy Sandy” nhà ta lịm dần đi trong những li rượu kia để mà vồ lấy…..
_Đủ rồi… _Kevin tiến lại giật ly rượu màu xanh lam trên tay Sandy.
Khi “Ông trùm Kevin” vừa tới thì lũ người đó_những con sói đói gần đó đều phải giạt sang 1 bên hết, chúng k ai giám bén mảng tới gần đó nếu như k muốn lọt vào ánh mắt chết chóc của Kevin để mà kết cục cuối cùng là k biết vì sao mà mình lại nằm trong nhà xác……
_A, rượu của ta …_Sandy với tay theo ly rượu bị cướp mất,người nghiêng ra khỏi ghế nên chút nữa là bị ngã ngửa nếu như k có Kevin đỡ
_Lee Sandy _Kevin trừng mắt nhìn Sandy khi ánh mắt Sandy cứ mơ mơ, hồ hồ nửa tỉnh nửa mơ
_Um, đưa rượu đây cho ta tên kia, ta muốn uống_Sandy đẩy Kevin ra khỏi người mày, tay cố với ly rượu mà Kevin đang dơ trên cao
_K _Kevin nghiêng mặt nhìn Sandy, cầm ly rượu uống hết luôn
_Ya…mi điên à? _Sandy hét lên, trừng mắt nhìn Kevin trong khi Kevin vẫn nhìn Sandy chẳng hề lay động. Bọn ở ngoài thì giật mình thon thót, toát mồ hôi hột khi lần đầu kia có đứa con gái giám mắng lại còn trừng mắt với “Ông trùm Kevin” nữa chứ….
_Đi _Kevin buông 1 câu lạnh lùng rồi lấy áo khoác của nó choàng lên người nó kéo vào bên trong k quên trừng mắt với mấy con sói đói đấy 1 cái đầy đe đọa khiến chân tay tụi chúng bủn rủn luôn
Kevin kéo tay Sandy lôi vào căn phòng “cấm” trước đây k kịp để cho nó nói hay phản kháng lại cái gì trước cho tới lúc vào tới phòng và nó phải nhăn mặt kêu đau :
_Đau quá, buông ta ra tên điên Kevin kia
Kevin giật mình buông tay Sandy ra. Sandy nhăn mặt xoa cánh tay bị Kevin siết chặt tới nỗi đỏ cả lên, hằn những ngón tay sâu khiến hắn cũng phải sót xa và tự trách mình
_Xin lỗi, k sao chứ? _Kevin tiến lại trỗ Sandy
_Hừ, k sao cái búa. Đỏ lừ lên rồi nè_Sandy cáu kỉnh quát Kevin
_Xin lỗi rồi mà, tui k cố ý_Kevin làm mặt ăn năn.
Thực ra thì Kevin cũng k hiểu được là vì sao mà mình lại tức giận tới như vậy nhưng cứ nhìn thấy cái ánh mắt của bọn cặn bã kia nhìn Sandy hau háu 1 cách thèm thuông là máu tróng người hắn lại cứ sôi lên sùng sục
_Hừ, bỏ đi. Tui muốn uống rượu _Sandy phẩy tay cho qua, h nó cũng chẳng thừa hơi thừa sức bắt bẻ hắn làm gì. H nó cần rượu hơn
_K uống nữa. Cô k biết truyện gì à Lee Sandy ???_Kevin nhíu mày nhìn Sandy _Cái con nhỏ đang ngồi chễm chệ hết sức thoải mái trên ghế salong kia
_Chi? _Sandy nghiêng đầu nhìn Kevin k hiểu
_Hừ, ai bảo cô bỏ đi mấy ngày hôm nay k thèm về ngó ngàng gì nhà cơ. Nghe cho rõ đây nè : Anna đêm nay sẽ bay về Việt Nam rồi _Kevin nói như hét lên với Sandy
_Gì cơ? _Sandy đứng hình. Thực sự mấy ngày qua Sandy cũng suy nghĩ nhiều lắm chứ, nó lo cho con bạn thân yêu quý của mình lắm chứ nhưng k nó k muốn gặp con bạn ngang bướng, ương ngạnh của mình lúc này chút nào cả….nó thực sự vẫn giận lắm,giận vì nhỏ bạn nó lúc nào cũng là con người hiểu biết mà h lại để cho tình yêu làm mù mắt…….
_Này Lee Sandy, cô giận gì thì h cũng là lúc làm lành được rồi đó. Tình bạn 10 năm của 2 người mà cô cứ định để như thế à? Cô ngốc thật hay là ngu vậy hả? Cô cũng thừa hiểu rằng để Anna đi như thế này thì tình bạn của cả 2 sẽ mãi mãi chấm dứt chứ?_Kevin lắc mạnh Sandy
_Kệ tui, để tui yên đi _Sandy cũng gắt lên, đẩy mạnh Kevin ra
_Hư, được rồi , tùy cô thôi.Cô cứ ở đây mà nghỉ ngơi cho tỉnh hẳn rượu đi, rồi quyết định sao thì tùy cô. 11h đêm nay máy bay chở Anna sẽ cất cánh đấy, bye_Kevin thở dài nhìn Sandy rồi thẩy cho nó tấm thẻ màu đen _ tấm thẻ đóng mở cánh cửa phòng “cấm” này rồi bỏ ra ngoài
Kevin bỏ lại Sandy ngồi đấy 1 mình….. Cảm giác chán nản, mâu thuẫn, khó chịu cứ tràn ngập tâm trsi Sandy, nhìn dáng người dong dỏng cao to của Kevin bước ra ngoài, xa dần rồi chìm vào bóng tối mất hút. Sandy thở dài mệt mỏi buông mình xuống ghê salong tay vắt lên chán, miệng lẩm bẩm cái gì đó k nghe thấy được…………
* * * * * *

SÂN BAY TOKYO:
_Anna đi cẩn thận nhé_Kyu Min nhẹ nhàng ôm Anna
_Rảnh lại qua Nhật chơi với tụi này nha_Mika cười hiền
_Um, nhất định rồi, nếu có cơ hội_Anna ôm cả Mika và Kyu Min
_Sắp tới h rồi, vào đi Anna_Ryan đưa vé máy bay kẹp vào hộ chiếu cho Anna
_Um, dạ _Anna khuôn mặt buồn thiu đeo ba lô lên lưng, tay kéo vali đi vào bên trong
Dù chân vẫn bước đi nhưng Anna vẫn ngoái lại mong chờ 1 cái gì đó, 1 người nào đó. Xuốt mấy ngày nay cô liên lạc với người đó nhưng người ấy đều tắt máy, tìm cũng chẳng biết được ở đâu…. Chẳng nhẽ đã kết thúc thật rồi sao???….
Tới cửa phòng cách li Anna cũng chẳng con lí do gì để níu giữ được nữa nên đành ngậm ngùi quay đi, đành chờ người đó ở Việt Nam vậy…..
_Mỹ Hương, tạm biệt …._Anna khẽ nói rồi quay đầu bước vào, đưa vé cho người soát vé
_LINH………….._Tiếng gọi lớn vang vọng cả dãy nhà,thu hút rất nhiều ánh mắt to mò của mọi người nhưng với riêng Anna thì có bao lâu đi nữa giọng nói đó cũng k bao h quên được…..
Dáng 1 cô bé máu tóc xoăn xoăn vàng , gương mặt thanh tú, trán lấm tấm mồ hòi, mặc chiếc áo phông đen cùng quần loang đi giầy đế kết đeo chiếc cặp chéo màu đen trắng của hãng LV đang hớt hải chạy tới…….
_Mỹ Hương _Đôi mắt Anna bỗng sáng hơn,khuôn mặt cũng rạng ngời niềm vui vì ít ra là có thẻ gặp Sandy lần cuối dù Sandy có k chịu tha thứ cho cô đi chăng nữa thì như thế này là tốt rồi
_Linh….tui……._Sandy vừa nói vừa thở dốc
_Mỹ Hương, k cần nói gì đâu. Cám ơn đã tới tiễn tui, thế là quá đủ rồi _Đôi mắt Anna đỏ hoe, tay siết chặt bàn tay của Sandy
_Ngốc _Sandy cười, cốc nhẹ vào đầu cô bạn mình
_Hì…._Anna nhìn Sandy cười toe toét
_Đồ ngốc, từ h tui sẽ trống mắt ra mà coi cậu với tên kia rồi sẽ ra sao nghe chưa? Có truyện gì cũng phải điện thoại kể cho tui biết liền đó, rõ chưa? _Sandy cười, ôm chặt Anna vào lòng
_Um, ok _Anna nở nụ cười hạnh phúc
2 đứa cứ quyến luyến nhau mãi nhưng rồi tốt cục vẫn phải chia tay nhau vì thới gian Anna ở lại Nhật Bản đã hết rồi, dù có muốn ở lại thêm cũng k được nữa nên đành phải hẹn lần khác vậy….
Sandy đứng đõ vẫy chào Anna mãi cho tới khi Anna đi khuất vào trong phòng thì đành ngậm ngùi quay đi nhưng sao thấy lòng thanh thản thế, rất thoải mái chứ k khó chịu như mấy ngày hôm nay…..có lẽ Sandy đã quyết định đúng đắn
_Đồ ngốc, tui cứ tưởng là cậu k thèm tới luôn chứ_Kyu Min thẳng tay đập vào đầu Sandy
_Úi, đau đó nhá_Sandy quay lại nhăn mặt nhìn Kyu Min
_Vậy nó mới ngấm_Kyu Min lè lưỡi chêu ngươi Sandy
_Này, có muốn tui sử đẹp cậu k hả? _Sandy gầm gè lườm Kyu Min
_Haha, thách đó_Nói rồi Kyu Min chạy biến nấp sau Koon Ham
_Hì, anh cứ nghĩ là em sẽ k tới cơ, vậy là tốt rồi_Koon Ham cười hiên xoa đầu Sandy
_Hì, thanks anh _Sandy nhìn Koon Ham nở nụ cười rạng rỡ
_Về thôi, đi ăn cái gì đi mọi người, tui bao_Ren hô to
_Nhớ lời mình nói nhé_Sandy nhìn Ren cực đểu
_Ực (Ren nuốt nước bọt) um _Ren e dè gật đầu. tên này quên béng mất là có Sandy với cái bụng k đáy ở đây
_hahaha, được , yên tâm đi ta sẽ k phụ lòng tốt của mi đâu, ăn thiệt tình luôn _Sandy cười đắc trí vỗ vai Ren
Ren quay qua nhìn Mika tìm sự trợ giúp nhưng ai dè hôm nay Mika nhà ta k đánh vì tội ngu lại càng k bao h giúp mà nhìn Ren nở 1 nụ cười nửa miệng mà theo Ren diễn tả là cực kì đắc trí đi qua trỗ Sandy vỗ vai nói:
_Sandy, cứ ăn nhiệt tình vào nha
Rốt cục sau câu nói đấy của Mika thì Ren nhà ta đi ra 1 góc tự kỉ ngồi đếm tiền…. và tình hình là bất thình lình,sau vụ này thì Ren nhà ta phải ăn cơm trắng uống nước lã là cái chắc rồi……
“Muốn khóc quá” _Ren nghĩ………..
* * * * *

TẠI QUÁN BAR KEVIN
Kevin mệt mỏi bước vào dãy hành lang với ánh đèn mờ nhạt để đi tới phòng “cấm” nghỉ ngơi….. dạo này k hiểu sao mà thế giới ngầm cứ lộn xộn hết cả lên. Mấy bọn bang mới nổi k biết là ăn phản gan hùm mật gấu hay chưa nghe tới tiếng “ ông trùm Kevin” hay thế nào mà liên tiếp làm phản khiến hắn phải đích thân ra tay mà toàn là những truyện chẳng đâu vào với đâu cả….thực mệt mỏi….
Lại được hôm cô bé Anna về thì cái tên bạn thân Ryan trí cốt trời đánh đó vỗ vai hắn mỉm cười rõ tươi mà nói:
“Này Kevin, cậu k muốn biết ai là cô bé hồi đấy à? Kim Linh đã chơi với cả Mỹ Hương và Thanh Thanh 10 năm rồi đấy nên việc biết cô bé hồi đấy là ai đâu có dễ, chắc chắn tụi nó sẽ kể cho Kim Linh nghe à? Cậu k hỏi Kim Linh sao, thật tiếc quá Kim Linh đi mất rồi à……”
Thật là hắn muốn hộc máu mồm mà tức chết mà, rõ ràng là bị tên Ryan này chơi khăm, hắn biết Kim Linh đó biết mà đợi tới lúc nhỏ đó về rồi mới nói, hỏi cách liên lạc thì cấm có cho mà hỏi nó thì chẳng khác nào mang họa vào người…………….
_Haizzzzzz………….._Kevin thở dài chán nản
Vắt cái áo vest đen lên vai, Kevin lôi tấm thẻ đen ra quẹt qua miệng con hổ, 2 mắt con hổ lóe lên màu đỏ thì cánh cửa cũng bật mở….Đẩy cánh cửa bước vào Kevin tý nữa thì trượt chân ngã ngửa bới sự xuất hiện của 1 người mà hắn k bao h nghĩ tới đang ung dung ngồi trên ghế salong kia………..
_Cô….cô làm cái quái gì ở đây vậy ????_Kevin nhăn mặt gắt lên
_hehe, xin chào_Sandy quay lại nhìn Kevin cười toe toét
_Sao cô lại vào được đây? _Kevin bước tới nhìn trừng trừng Sandy
_ớ, sao tui lại k được ở đây chứ nhỉ? _Sandy nghiêng đầu nhìn Kevin khó hiểu, tay dơ tấ thẻ đen ra
_A! Ngu thật, tại sao lại quên mất chứ_Kevin chán nản ôm đầu ngồi xuống đối diện Sandy
_Hehe, ta quyết định rồi, từ h ta sẽ vào đây. Hô hô, rượu ở đây ngon tuyệt luôn, uống k ?_Sandy cười khoái trá, đưa ly rượu vang đỏ sánh cho Kevin
Kevin nhìn cái mặt hơn hở kia của Sandy nghĩ : “Lần sau nhất định phải khóa tủ rượu lại” (=~=)
_Sao cô k về nhà con tới đây làm gì?_Kevin hỏi, nhận ly rượu từ tay Sandy
_k thích_Sandy uống 1 ngụm rượu, thờ ơ trả lời
_Um, tui hỏi cô 1 truyện được k ?_Kevin cũng khẽ nhấp 1 ngụm rượu
_Hừ, gì?_Sandy nghiêng đầu nhìn Kevin
_Cô nói k yêu Koon Ham đúng k? Nhưng tại sao lần đấy khi nhìn thấy Koon Ham và Kyu Min đi cùng nhau trong vườn nhà cô lại khóc vậy ?_Kevin hỏi
_Hả? lần nào cơ? _Sandy nghệt mặt nhìn Koon Ham
_A! Cái đầu cô làm bằng cái gì k biết. Lần cô gặp lại bon Key, Jey, Rey, Leo đó….lúc cùng về nhà cô uống rượu đó_Kevin bắt đầu mất bình tĩnh với cái trí nhớ cực kì ngắn hạn của Sandy
_À há, ra là truyện đó_Sandy gật gù xem chừng đã nhớ ra rồi
_Vậy nói nghe coi _Kevin khẽ nhíu mày
_Thì đó, còn gì nữa đâu…tui đã nói rồi mà, tui với anh Koon Ham chỉ là tình cảm hâm mộ thôi. Còn…còn….tui khóc là vì….vì…… _Sandy bỗng dưng ấp úng lạ thường
_Sao? _Kevin nghiêng mặt nhìn Sandy đang lúng ta lúng túng
_Đừng có dục tui chứ. Tại vì nhìn Koon Ham với Kyu Min sánh bước bên nhau trông giống anh trai ta và người yêu anh ấy hồi trước cũng nắm tay nhau đi dọa ở trong vườn như vậy nên….họ là 1 cặp rất đẹp đôi _Sandy ngẩng mặt lên cười- nụ cười buồn
Rồi mọi thứ chìm vào im lặng, hôm đó Sandy uống hết trai uyt-ki rồi say bí tỷ và nằm ngủ ngon lành trên đùi Kevin 1 cách k thê nào hồn nhiên, vô tư hơn được nữa (==”)

$pageOut $pageIn

Chap 24 : Lời thách đầu với quỷ nữ

* LỜI THÁCH ĐẤU:

Sandy, Kyu Min, Mika đang dảo bước đi trong khuôn viên trường K.W nói chuyện vui vẻ mặc cho những ánh mắt nhìn bộ 3 này k chớp mắt luôn….
_Này, có thấy 3 tên kia đâu k ?_Mika hỏi
_um, hình như ở sân bóng rổ thì phải, sáng nay Koon Ham bảo với tui là có buổi tập mà_Kyu Min cười, tay chỉ về phía nhà thi đấu
_Qua đó đi_Mika nói
_Uh, được đó, chắc h anh Ryan cũng ở đó ha, qua luôn thôi _Nói xong Sandy lôi tuột luôn 2 cô bạn mình đi
Tại sân bóng rổ,mọi người đang tập cực kì hăng say, hăng say tới mức k thằng nào giám nghỉ dù rất mệt, thở k ra hơi. Vì sao ư? Vì 3 nhân vật chủ chốt của đội bóng: Choi Koon Ham(đội trưởng_trung phong),Qualy Kevin (hậu vệ ghi điểm),Otohara Ren(hậu vệ dẫn bóng) vẫn tập như trâu như bò thì có cho tiền bọn kia cũng chẳng giám nghỉ luôn chứ sao….!! Vì sao 3 con người ấy k nghỉ ư??? Vì họ mà nghỉ thì sẽ chết với mấy nhỏ mồm đang há hốc chảy cả nước dãi, mắt hình trái tim nhìn bọn hắn như muốn ăn tươi nuốt sống kia thì tụi hắn có chết vì kiệt sức còn hơn là chết vì bị gái đề…vì vậy mà quyết tâm k nghỉ…!! Vậy đó……h người phải **** là phải **** cái thằng mồm cá ngão nào đi loan tin cho bọn nó biết hôm nay đội bóng rổ tập để bon con trai cả trong trường đến ngoài trường tới bu kín cả cái sân bóng rổ này à…..
Nhưng chẳng biết tụi hắn đã tu bao nhiêu kiếp mà lại may nắm đến thế nữa. Khi cả đội bóng đang muốn lả tới nơi thì tụi nó đến……
_Koon Ham ơi_Tiếng gọi của Kyu Min lanh lảnh vang lên ở của phòng tập, nở nụ cười rõ dễ thương với Koon Ham, Kyu Min vẫy vẫy tay
“VÈO OOOO…….”
1 cái bóng từ trong sân tập chạy roẹt ra trỗ Kyu Min đang đứng với vận tốc anh sáng và ôm chầm lấy Kyu Min trước mặt bàn dân thiên hạ 1 cách k thể nào âu yếm hơn…..
_May quá, em tới rồi. Anh nhớ em phát điên luôn _Vâng, Koon Ham nhà ta chính là cái bóng đó và đang ôm Kyu Min cực kì thắm thiết trước những khuôn mặt đỏ lên vì tức giận của mấy nhỏ kia.
1 Koon Ham luôn điềm tĩnh, ít nói, lạnh lùng trước mặt mọi người và k bao h làm gì quá đáng trước mặt ai vậy mà h thản nhiên ôm cô bạn gái dễ thương trước mặt mấy nhỏ đó thì cũng đủ hiểu được rằng Koon Ham nhà ta h sợ mấy nhỏ đấy như thế nào (=.=)
_Koon Ham sao vậy ?_Kyu Min đỏ mặt vì lần đâu tiên thấy Koon Ham thể hiện tình cảm trước mặt đông người như thế
_Mika ơi, cứu_Ren cũng chạy vèo tới nắm tay Mika từ lúc nào thảm thiết kêu
_Sao vậy? Mặt tái mét cả ra rồi, cảm hả? _Mika lấy khăn lau mồ hôi trên trán cho Ren, lo lắng hỏi
_2 người này bị sao vậy? Cứ như bị ma nhập vào ý_Sandy đứng nhìn 2 cặp đang ngậm ngùi với nhau mà sởn da gà
_Ma k sợ tụi này thì thôi à. Vì mấy nhỏ kia kìa_Kevin mệt mỏi bước tới ngồi phịch cái ngay cạnh trỗ Sandy đứng tay chỉ về phía mấy đứa con gái đang nhìn bọn nó tóe lửa
_Ax, nhìn gì mà ghê quá vậy.Mấy nhỏ đó làm sao vậy?_Sandy nhăn mặt
_A…..A…..đừng nhắc nữa, nhìn tụi ấy là tui muốn đập đầu vào tường chết phứt đi cho rồi. Chỉ tại mấy nhỏ đó mà tụi này tập liền 4 tiếng đồng hồ k được nghỉ gì đấy_Ren ôm đầu nói như muốn khóc
_Cái gì? Tập 4 tiếng liền á? _3 đứa tụi nó há hốc mồm luôn
_Chậc, đẹp cũng là 1 cái tội _Kevin tặc lưỡi, thờ ơ nói
_Ghê quá, cái đồ từ sướng_Sandy nhìn Kevin tự khen mình mà ghê rợn
_Tới rồi, biết ngay mà_Koon Ham ngao ngán nhìn 3 bóng người bước tới đây sợ hãi
_Trơ thật _Kevin thở dài
_Haizzzz…..trước sau gì cũng vậy thôi _Ren ngán ngẩm
Sandy, Mika, Kyu Min nhìn 3 rên cũng thấy nản, lúc đầu thì hoảng hốt như gặp mà h thì mặt 3 thằng nhìn chán nản như kiểu vừa bị mất cắp cái gì ý…..
Nhưng rồi bọn nó cũng nhanh chóng hiểu ra khi thấy 3 nhỏ nhìn mặt cực kì baby, khá xinh bước tới mà mặt 3 tên cứ càng ngày càng tối sầm lại và cũng chẳng biết từ lúc nào mà 3 tên đã đứng phía sau 3 đứa tụi nó 1 cách hiển nhiên mà như là ngẫu nhiên vậy….
_Xin chào_ 3 nhỏ lạ mặt bước tới nở nụ cười tươi chào tụi nó rất thân thiện
_Quen biết chi mà chào?_Sandy nhăn mặt. Nó lại bắt đầu xù lông nhím rồi đấy, nó là nó rất ghét mấy loại con gái “ thấy người sang bắt quàng làm họ”. Nó chơi với rất nhiều loại người tốt có, xấu càng nhiều ở Việt Nam rồi nên nhìn qua là biết mấy nhỏ này chẳng có chút thiện cảm nào với bọn nó cả, nụ cười cực kì giả tạo
_Anh Kevin, anh tập chắc mệt lắm rồi, uống chút nước đi nè_Nhỏ tóc dài màu nâu ép thẳng để mái bằng cười tươi đưa cho Kevin trai nước mát (Dạ, hiện tại bạn Kevin nhà ta đang ngồi bệt dưới sàn, phía sau Sandy)
Sandy lấy trai nước từ tay nhỏ uống ực 1 hơi hết luôn nửa trai, cũng cười rõ tươi lại với nhỏ trả trai nước nói:
_Rồi đó, cám ơn
_Cô….._Nhỏ đó giận tím mặt
_Này cô, quá đáng rồi nha. Tụi này k hề gây sự với cô nha_Nhỏ tóc dài xoăn tít nhìn Sandy bằng ánh mắt khó chịu
_Hờ, thế làm gì được tụi này nào?K thấy anh Koon Ham và Ren có người yêu rồi hay sao mà mấy người cứ bám lấy họ như mấy con đỉa vậy? ĐỒ trơ chẽn_Sandy vênh mặt nói, cô tình nhẫn mãnh 2 từ cuối
_Rồi Sandy,đừng chọc tức 3 nhỏ đó nữa. Mấy cô là ai vậy ?_Mika can Sandy rồi quay sang hỏi mấy nhỏ đó. Mika hiểu quá rõ Sandy mà, Sandy cứ thấy ngứa mắt là càng chọc mà phải chọc tới lúc cho mấy nhỏ đó uất chết luôn cơ nên vì vậy mà hay gây họa vào người lắm…..
_ Hana Osakawa, học sinh siêu giỏi của trường Nagai1, xinh đẹp, kiều diễm, tài giỏi_ Nhỏ tóc dài ép, mái bằng nử 1 nụ cười tự tin xóe váy cúi chào Kevin làm Kevin đang uống nước phun hết cả ra
_Yukiko Hanashi học sinh siêu giỏi trường Nagai 1, quyến rũ, kiêu sa, thông minh_ Nhỏ tóc dài xoăn tít như mì tôm nói, nháy mắt nhìn Koon Ham làm anh tý thì ngã, mặt cứ tối mịt lại
_Kiri Kenjinasawa, học sinh siêu giỏi của Nagai 1, nóng bỏng, rặng ngời, đa tài _Nhỏ tóc đen dài , cắt tầng nhìn Ren âu yếm khiến Ren hãi hùng, hổ mồ hôi hột liên tục nép sau Mika để tránh ánh mắ của nhỏ đó
_Muốn ói quá, Mika cho xin cái chậu đi_Sandy bụm miệng, nhăn mặt nhăn mũi nhìn tụi kia ghê tởm
_Này, ý gì vậy ?…._Nhỏ Kiri khó chịu
_Chịu, trả biết nữa. Mấy cô thông minh, tài giỏi, đa tài mà tự biết tự hiểu đi_Sandy nhún vai, khuôn mặt tỏ ra cực bất cần
_ĐƯợc cô ngon lắm vậy giám đấu với tụi này k?Nếu tụi này thắng thì 3 cô thì phải biến xa khỏi anh Kevin, anh Koon Ham, anh Ren ra. Ok?_nhỏ Yukiko thách đấu với tụi nó
_Hay nhỉ, vậy tụi này thắng thì sao ?_Kyu Min hất mặt
_Tùy mấy người, muốn sao cũng được_Yukiko cười, nụ cười đây tự tin
_Này, thôi đi, tụi tôi k phải món hàng cho mấy cô mang ra thách đấu.Yukiko, Kiri, Hana tui này chẳng có bất cứ tình cảm gì với 3 người cả, dẹp đi_Koon Ham nhăn mặt, khó chịu nói
_Anh….. _Yukiko với mấy nhỏ kia nhìn Koon Ham, Kevin, Ren sững người, k nói được gì
Trước loa dù là 3 người khá lạnh lùng nhưng với con gái cả 3 người cũng chưa bao h tuyên bố 1 lời từ chối tình cảm của ai thẳng thừng nào với 3 đứa tới như vậy cả…….
_Cạo đầu bôi vôi nha_Sandy nhìn tụi đấy cười đểu. 3 nhỏ này tóc đều dài quá vai cả, nếu cắt mới tuyệt à (Sandy nhà ta độc ác thật)
_Cô…. _Hana trừng mắt nhìn Sandy
_ha, sợ rồi hả? mấy cô k giám????_Sandu cười đắc trí
_ĐƯợc, chơi thì chơi_Yukiko hất mặt đồng ý
_Vậy tôi cũng đồng ý_Mika nói, bước lên nhìn thẳng mặt bọn đấy bằng ánh mắt quyết đoán khiến cho 3 nhỏ k ít nhiều thấy sợ hãi ánh mắt đó
_Mika à? _Ren nhìn Mika k hiểu. Bình thường Mika đâu phải là người ưa mấy cái trò thách đấu vớ vẩn này đâu
_hihi, Mika mà k phản đối thì tui cũng chẳng có lý do gì từ chối nhỉ? Tham gia thôi, vui ghê_Kyu Min che miệng cười khúc khích
_Kyu Min _Koon Ham nhìn Kyu Min nhíu mày
_Được rồi mà Koon Ham, k sao đâu. Tin em đi, em tuyệt đối k giao anh cho ai đâu_Kyu Min cười hiền, tay uốt nhẹ lên má Koon Ham
_Haizz….được rồi_Koon Ham thở dài, hôn nhẹ lên tay Kyu Min
Lúc đấy tay Mika cũng nắm chặt lấy tay Ren.Ren hơi ngạc nhiên trước hành động tự nguyện đó của Mika nhưng rồi cũng hiêu được ý của Mika. Khẽ mỉm cười, nhìn Mika trừu mến cánh tay Ren siết chặt tay Mika hơn như muốn nói với Mika rằng “Hiểu rồi, cố lên nhé”
Quanh đó toàn 1 màu hồng bao phủ khắp sung quanh 2 cặp đôi này khiến cho 1 số người nhìn bất lực, 1 số người khác thì tức tới ngẹn cổ nhưng k làm gì được…..
_Ok, vậy mấy cô đồng ý rồi nhé_Yukiko khó chịu nhìn tụi kia,lên tiếng phá tan khung cảnh tình tứ kia
_Ok _Mika,Kyu Min gật đầu chắc chắn
_Khoan _Tiếng Sandy vang lên
_Sao vậy Sandy?_Kyu Min quay lại hỏi
_Nếu nói như vậy thì Koon Ham với Kyu Min, Ren với Mika là 1 cặp vậy k dưng tui lại phải cặp với cái tên Kevin này à? Mấy người yêu nhau thì k nói làm gì đằng này tui với tên này ở cùng nhau 5’ thì có mà uýnh nhau lun à_Sandy nhăn mặt chỉ về phía cái tên Kevin đang ngồi ung dung nghe nhạc uống nước mát nghỉ ngơi dưới chân mình
_Vậy cô với anh Kevin k phải là ng yêu của nhau sao? _Hana dò hỏi, nhìn Kevin cực đểu
_Yêu cái quái gì mà yêu, điên uh _Sandy **** cô ta k thương tiếc
_Ok tốt, vậy anh Kevin sẽ là của tôi _Hana k thèm quan tâm tới lời mắng mỏ của Sandy, chạy tới om Kevin cười hạnh phúc
_Oái, cô làm cái quái gì vậy ?_Kevin đang ngồi nghe nhạc bị cô ta bất ngờ ôm khiến cho giật cả mình
_Hihi, anh Kevin từ h em sẽ là của anh mãi mãi, em yêu anh Kevin_Hana cười sung sướng nói
_Cô là của tôi, ok. Nhưng tôi k phải là của cô biến_Kevin nhìn cô ta nở lụ cười nửa miệng rồi buông câu nói lạnh lùng hất tay cô ta ra khỏi mình
Hana bị Kevin phũ phàng vậy k giám nói năng gì chỉ nhìn Kevin chăm chăm mà k nói được gì cả…..
_haha, được rồi, mấy đứa bình tĩnh đi_Ryan bước tới, cười tươi vỗ vai Kevin
_Anh, anh ở đâu chui ra vậy ?_Sandy nhíu mày nhìn ông anh trai mình chẳng biết từ đâu nhảy ra
_Haha, anh đứng coi nãy h mà, ở trên kia thôi. Anh đâu có muốn nhứ 3 thằng này đâu_Ryan cười cười
_Lee…..Lee Ryan….., Ôi…..đúng là anh Lee Ryan rồi….._3 nhỏ kia ấp a ấp úng chỉ mặt anh Ryan rồi tíu ta tíu tít hét ầm cả lên
_Xì, nhìn thấy trai đẹp là mắt cứ tít hết cả lên_Sandy khinh khỉnh
_Hừ, cô thì biết cái quái gì chứ. Anh Ryan là hội trưởng hội học sinh huyền thoại của trường Nagai 1 đấy_Kiri hất mặt tự đắc
_Thì anh ấy cũng là hội trưởng hội học sinh huyền thoại của K.W mà, đần vậy ?_Mika lạnh lùng nói
_Đần cũng k đúng, phải là ngu chứ. Nói cho cô hay Sandy chính là em gái ruột của anh Ryan đấy_Kyu Min đầy thông cảm nhìn bọn kia
_K THỂ NÀO…. _3 nhỏ kia k tin
_Chậc, k thể cái đầu cô ý.Nhìn kỹ coi có giống nhau k? _Sandy tức giận đi tới kéo tay ông anh lại đứng cạnh mình
_haha, được rồi Sandy, em đừng chọc tức họ nữa_Ryan cười hiền, xoa đầu cô em gái nhỏ
_Chậc, coi như nể anh đó_Sandy tặc lưỡi, nhúm vai bỏ qua cho mấy nhỏ đó nhưng vẫn k quên quay lại tặng cho mấy nhỏ kia cái nhìn đểu làm tụi nó giận tím mặt mà k nói được câu nào
_Sandy, anh nghĩ là trò chơi này em nên tham gia đó_Ryan nở nụ cười đầy ẩn ý
_Vì sao ạ ?_Sandy nghiêng đầu k hiểu
_Ha, anh nghĩ là Lee Sandy thì sẽ k bao h bỏ 1 cuộc vui chỉ 1 lý do k cần thiết nào đó đâu, lại giúp được Kyu Min với Mika nữa à. Mà anh thấy đằng nào em với Kevin cũng đã bị gắn ghét rồi thì cứ kệ đi, 2 đứa chơi với nhau là bạn mà cũng chẳng mất gì hơn nữa…. _Ryan tiến lại gần tai nó khẽ nói thầm: “ chẳng phải em ghét mấy nhỏ đó sao? Hãy dậy cho chúng 1 bài học đi” rồi khẽ mỉm cười khoái trsi
_Ờ, cũng phải ha_Sandy ngẫm nghĩ 1 lúc rồi cũng ậm ừ
_Ha, trừ phi là em sợ thua 3 cô gái này và từ bỏ họ Lee _Ryan cười và thấy rõ 1 điều là ông anh yêu “quái” này đang kích em gái mình
_Xì, anh lại coi thường em gái anh rồi. ĐƯợc thôi, tham gia thì tham gia, sợ gì? _Sandy đã bị ông anh dụ vào tròng 1 cách ngon ơ mà chẳng tốn mấy công sức
_Này, cô đang biết mình nói cái quái gì k vậy ?_Kevin nhíu mày nhìn Sandy đang hừng hực khí thế
_Sùy, k chết được đâu mà phải lo. Này, 3 cô kia, tui đồng ý tham gia_Sandy phẩy tay rồi quay lại nói với 3 nhỏ kia
_Hừ, được rồi, vậy ngày mai tụi này đợi 3 cô ở khu công viên giải trí, tạm biệt_Yukiko khó chịu nói rồi cũng 2 nhỏ bạn ngúng nguẩy bỏ đi
_Bleu…lêu……._Sandy tinh nghịch lè lưỡi chêu tức 3 nhỏ đó
_Phù, đi thôi, oải quá_Ren thở hắt ra, chán nản tựa cằm vào vai Mika
_Gớm, 3 nhỏ đó có gì đâu mà sợ ghê vậy ?_Mika nhíu mày
_3 người thật là bó tay, đồng ý với 3 nhỏ đó làm gì cơ chư?_Koon Ham lo lắng nói
_Sao vậy? 3 nhỏ đó có gì mà làm mấy anh ớn giữ vậy? Nhìn cũng xinh đẹp đó chứ_Kyu Min nghiêng đầu nhìn Koon Ham
_Đúng là tài sắc bẹn toàn nhưng 3 nhỏ đó là loại cực kì nham hiểm, độc ác và tàn nhẫn, 3 nhro đó k dùng trí thông mình của mình vào để làm những việc tốt đâu mà dùng nó để lật đổ, lợi dụng,làm nhục người khác để chiếm đoạt những thứ mà mình muốn_Kevin chán nản nói
_Ồ, thú vị à nha_Sandy xoa xoa cằm thốt lên
_um, đúng là thú vị thật _Kyu Min gật đầu đồng tình với Sandy
_hì, có trò vui rồi_Mika nở nụ cười nửa miệng đầy thích thú
Dường như lời nói của Kevin k làm 3 cô gái nhà ta nao núng mà còn ngược lại kích thích thêm phầm thích thú cho cả 3 người….Từ ánh mắt, gương mặt, nụ cười đều vẽ nên 1 sự hứng khởi, khoái trí la thường báo hiệu cho 1 cuộc chơi dài của những cái đầu thông minh siêu việt…….
Và có 1 điều rằng, ta cứ ngưỡng tưởng rằng Sandy, Mika, Kyu Min đang đối đầu và tự đưa mình vào 1 cái bẫy lớn nhưng thực chất ai mới là người đang phải đối đầu với thương đau thì cũng chưa rõ…..Và quỷ nữ thật sự là ai trong những cô gái kia thì cũng chưa biết hết được đâu……

*TRẬN CHIẾN THỨ 1: THẾ NÀO LÀ KHÁC NHAU VỀ ĐẲNG CẤP:

KHU VUI CHƠI:
_Hey! Anh Koon Ham_Kyu Min vẫy tay để Koon Ham và bọn Kevin, Ren nhìn thấy tụi nó
Koon Ham mặc 1 chiếc áo phông trắng cổ tròn đi cùng với quần jean dài đèn và giầy thể thao đơn giản nhưng khỏe khoắn. Kevin mặc 1 chiếc áp 3 lỗ đen đi cùng quần tụt và giầy nike đen khoe cơ bắp săn chắc , khỏe khoắn của mình khiến cho lũ con gái dù nai tơ tới đầu cũng phải hóa cáo. Còn Ren thì vẫn phong cách bụi bặm với áo sơ mi đen đóng độc cái cúc giữa và quần tụt mài rách te tua cùng giầy nike đen…..
_Mấy anh đợi tui em lâu k? _Sandy cười toét hỏi Koon Ham
_k sao, cũng vừa mới tới thôi mà_Koon Ham nhìn Sandy cười hiền
_Hô, hôm nay nhìn 3 người xinh hết biết luôn nhớ_Ren cười toét, nhìn 3 đứa nó chớp chớp mắt
_Thôi khỏi đi, khen mình Mika là được rồi khỏi phải khen thêm tụi này làm gì đâu_Sandy phẩy tay nói làm cho Mika với Ren đồng thời đỏ mặt….hình như bị nói chúng tim đen rồi thì phải
Ừ thì cũng có gì đâu, 3 nhỏ nhà ta hôm nay còn mặc giản dị hơn bình thường luôn ý chứ. Kyu Min mặc 1 chiếc váy dài tới ngang đùi in hình những bông hoa hồng đỏ rực tỡ trên nề váy trắng, buộc cổ khoe cả khoẳng lưng trắng ngần phía sau đi cùng giầy đế cao màu đỏ. Tóc thì được xõa xuống bồng bềnh 1 màu đen huyền mượt mà
Sandy thì mặc áo phông rộng dài tới ngang hông màu trắng tin hình đầu lâu tướng màu đen, áo gile cách điệu màu đen, quần loang đen rách te tua đi cùng giầy nike trắng. Mái tóc màu nâu xoăn được cột cao khoe cái cổ dài thanh mảnh
Mika khoác trên mình 1 màu đen luôn với: áo phông lửng đen, quần đùi đen, giầy da đế kết 5 phân màu đen. Mái tóc vẫn luôn giản dị với liểu cách vic quen thuộc….
Vẫn là những bộ trang phục mang 3 phong cách khác nhau của 3 con người với 3 cá tính đã tạo cho cả 3 những điểm nhấn riêng khiến họ bổ sung cho nhau và càng làm như nổi bật hơn….3 cô gái này có khác mọi ngày thì khác ở điểm là cả 3 cô nhà ta hôm nay chẳng dùng tới chút son phấn nào cả ngoại trừ cả 3 đều kẻ mắt đen thôi…..Dường như 3 cô gái này cho ta cảm thấy 1 điều rằng họ k trang điểm con mang nét đẹp thuần túy, đặc trưng hơn của 3 miền đất đất nước mà họ được sinh ra …..
_Anh Koon Ham
_Anh Kevin, anh tới rồi, vui quá
_Anh Ren
3 nhỏ kia chẳng biết từ đâu chui ra ôm chầm + bám cứng lấy 3 tên kia
_BUÔNG…._3 tên nhíu mày nhìn 3 nhỏ kia 1 hồi rồi chỉ buông đúng 1 từ mà làm cho 3 nhỏ đó lạnh người, tái mét mặt và ngay lập tức buông tay ra….
Đúng là mấy nhỏ này lỳ thật…..
_Haizzz, gọi tụi này tới đây làm cái gì vậy ???_Sandy nhìn 3 nhỏ đó chán nản nói
_À, thì ….._Hana đang định nói thì 1 giọng nói lạ xen vào
_Hana, Yukiko,Kiri làm gì vậy? Mau ra chụp ảnh thôi _Người đàn ông trung niên lạ đó lại nói với 3 nhỏ đó
_Dạ, quản lý_3 nhỏ ngoan ngoãn gật đầu
_Tụi này định hẹn 3 người đi chơi nhưng mà xin lỗi nhé, tụi này lại có hẹn với người của công ty chụp ảnh rồi. Chúng tui chẳng rảnh rỗi như mấy cô rảnh rỗi đâu, là người của công chúng bận rộn lắm. Cố đợi chút nhé, chắc sẽ hơi lâu đấy_Yukiko khinh khỉnh nhìn tụi nó nở nụ cười nửa miệng
À, hóa ra là 3 nhỏ đó hẹn tụi nó tới đây mục đích k phải là để thách đấu mà là để hạ nhục nhân phẩm của tụi nó, cho tụi nó thấy tụi nó và 3 đứa đấy khác nhau như thế nào ……. Hẹn cả Koon Ham, Ren, Kevin tới để anh ấy thấy tụi nó xấu hổ, để 3 người con trai này suy nghĩ lại về việc nên yêu ai_ yêu người có cùng đẳng cấp với cả 3……
_Chào 3 cô nhé_Hana cười đểu
_Anh Koon Ham, anh Kevin, anh Ren đi coi tụi em chụp hình luôn k? Vui lắm_Kiri kéo tay 3 tên đang đứng đó nhưng lòng đàng cảm thấy cực kì khó chịu
_Quản lý,đi thôi, ông còn đứng đấy làm gì vậy ?_Yukiko dục ông quản lý khi mà từ nãy tới h cứ đứng đó nhìn 3 đứa nó rồi lại trầm ngâm suy nghĩ gì đó
_Cô…cô là Kwon Kyu Min phải k? Còn đây là Mika Nakashima phải k ?_Ông quản lý ngập ngừng 1 lúc rồi chỉ mặt Kyu Min với Mika hỏi
_Ủh, ông biết bạn tui sao? _Sandy đứng chắn trước mặt ông ta hỏi. Nó thấy rất khó chịu khi ánh mắt ông ta cứ săm soi 2 đứa bạn của nó 1 cách kì quái và nếu mà nó k vào thì đảm bảo 100% là ông ta sẽ chết k toàn thây với 2 tên đang đứng nhìn ông ta như muốn phanh thây kia ra mất…..
_Cô gái này, cô là Lee Sandy_Ông ta ngạc nhiên nhìn Sandy
_Hử?_Sandy nhìn ông ta nghiêng đầu k hiểu
_Hay quá , tôi thật k ngờ lại gặp 3 cô ở đây. Chung đang rất muốn mời 3 cô tham gia show big làm đại diện cho các teen girl trẻ để trình diễn những bộ đồ mới nhất sẽ là mốt năm nay cho các bạn nữ nhưng các cô lại từ trối khiến tôi rất ngạc nhiên khi có biết bao nhiều cô gái khác muốn tham gia mà k được. Tôi đang muốn gặp cô để bàn bạc lại lần nữa, các cô có thể nghĩ lại được k? Tiền cho 1 buổi show big này k hề nhỏ chút nào đâu, lại còn được nổi tiếng nữa, show big là cái nôi đưa các cô gái trẻ lên con đường người mẫu chuyên nghiệp đó_Ông quản lý hồ hởi năn nỉ tụi nó, giới thiệu cái show big gì hết lời
_này, ông quản lý ông đang nói cái gì vậy?_Yukiko nhăn mặt hỏi
_Chẳng phải ông bảo sẽ xem xét cho chúng tôi làm đại diện rồi sao? _Kiri tức giận nói
_Các cô chỉ là kế hoạch 2 nếu 3 cô này k tham gia thôi _Ông quan lý phẩy tay
_Các gì chứ? Ông đùa à? 3 cái con nhỏ này là cái quái gì chứ, chúng chẳng có tài càng cũng chẳng phải nổi tiếng trước đó gì cả thì làm sao mà tham gia được? Show big là nơi tham gia của những cô gái teen được hâm mộ nhất cơ mà?_Hana chỉ tay vào mặt tụi nó tức giận quát
_Này, đừng có chỉ tay vào mặt tụi này nha _Sandy hất tay nhỏ nhíu mày cảnh cáo
_Cô…. _Hana trừng mắt lườm Sandy
_Mấy cô k biết họ sao? Họ còn nổi tiếng và tài năng hơn cô nhiều lắm đấy_tay quản lý chỉnh cái lính giầy như *** trai của mình
3 nhỏ đó quay phắt lại nhìn ông quản lý
_Họ là người nổi tiếng nhất trong thế giới Teen girl hiện nay đấy. Mika Nakashima hội trưởng hội học sinh với bộ óc thiên tài, chủ chốt của K.W được vì như là vị hội học sinh thiên tài. Kwon Kyu Min du học sinh Hàn Quốc, cô gái này là siêu người mẫu tại Hàn Quốc đấy; cô được cả nhân dân Hàn coi là công chúa đại hàn dân quốc, vào K.W với điểm thi 90/100 đấy_Ông quản lý nói 1 lèo, k vấp váp gì; xem chừng ông ta thuộc luôn bản lý lịch của tụi nó rồi
_Còn nữa, đặc biệt nhất phải nói tới cô bé tên Lee Sandy này, là du học sinh của Việt Nam. Mặc dù k nổi tiếng như 2 cô gái kia nhưng lại là đề tài bàn tán của rất nhiều trường bây h, là người được mệnh danh là siêu quậy Sagu hiện h cũng là 1 trong những học sinh siêu giỏi của K.W với trình độ nhảy cóc cao, học lực chẳng hề tầm thường tý nào khi thi vào trường đạt 99/100 điểm_Ông ta nói tiếp
_Hả_3 nhỏ đó quay lại nhìn tụi nó, k dấu được sự ngạc nhiên
Mấy nhỏ đó cứ nghĩ là Kevin, Koon Ham, Ren thích tụi nó vì tụi nó là con nhà giàu thôi chứ học hành gì đâu, chỉ biết quậy phá lung tung k à. Chứ thật k ngờ là thành tích học tập của tụi nó kinh khủng tới vậy, K.W vốn là 1 trường khi thi chuyển từ trường ngoài vào trường đấy cực kì khó, người giỏi lắm cũng chỉ được 80 đến 95 điểm thế mà k ngờ tụi nó đạt được 90, 99 điểm nữa cơ đấy….Còn leo lên được chức hội trưởng hội học sinh, đạt tới cảnh giới làm được hội trưởng thiên tài thì thành tích các môn học phải đạt 100/100 điểm tuyệt đối………..thật là kinh khủng
Đáp lại ánh mắt ngạc nhiên, cái miệng há muốn rớt quai hàm của 3 nhỏ kia là ánh mắt tự tin, đắc thắng của chúng nó cùng tụ cười của ác quỷ…..Và 1 điều chắc chắn răng h ta cũng đã biết được Quỷ Nữ thật sự là ai rồi….
Và cũng thấy rằng đẳng cấp của chúng nó với 3 nhỏ đó quả thực là hoàn toàn khác nhau (đấy là chưa xét tới gia thế ạ), và cũng quá khinh thường người khác, luôn tự tin đắc thắng mà quên mất k điều tra tụi nó để, 3 cái tên được ghi vào lich sử K.W, họ được gọi với cái tên : Nữ Vương Hủy Giệt _ Lee Sandy, Nữ Hoàng Quyền Năng _ Mika Nakashima, Nữ Thần Ánh Sáng _Kwon Kyu Min
_3 cô là bạn của nhau phải k? Vậy tốt quá rồi. Tham gia show big thì có thể thư thả nghĩ cũng được, tham gia chụp ảnh cho báo chúng tôi để ra mắt trước đi_Ông quản lý chen vào
_Truyện này….. _Sandy và tụi nó ấp úng
_Quản lý, show chụp hình này chúng tôi đang làm cứ mà?_Kiri gắt lên, tức giận nói
_À…..ờ….thì…nhưng so 3 cô với 3 cô gái này thì nếu họ chụp ảnh cho tờ báo sẽ còn thu hút được nhiều người đọc hơn. Hiện tại có rất nhiều người muốn được biết tới cô gái đấy, muốn được nhiên thấy 3 người này_Ông quản lý cười trừ
_Ông……_Yukiko giận run người, k nói được gì
Quả thực hôm nay tính là muốn cho chúng nó mất mặt trước 3 người con trai họ yêu kia nhưng rốt cục lại thành gậy ông đập lưng ông; người cảm thấy mất mặt nhất chính là 3 đứa kia khi bị 3 đứa đấy chiếm lấy k chỉ người mình yêu lại còn cả công việc, tương lai của mình sau này nữa……Thật quá xấu hổ, uất ức…..
_Xin lỗi ông nhưng 3 cô gái này k thể nhận lời được. Dù là chụp hình hay là tham gia Show Big đều k được_giọng nói nhỏ nhẹ vang lên lạnh lùng, k phải của tụi hắn và càng k phải của tụi nó….
Người con trai mặc áo sơ mi trắng, quần tây trắng, đi giầy da trắng, mái tóc hơi dài màu hạt dẻ, mắt nâu, gương mặt thanh tú điển trai đứng chắn trước mặt 3 cô gái nhìn ông ta bằng đôi mắt lạnh nhưng cương nghị…..
_Anh…. _Sandy ngạc nhiên nhìn ông anh mình. Ông này xuất quỷ nhập thần chứ như ma ý….đi k ai biết, đến chẳng ai hay
_Ôi ! Anh Ryan_3 nhỏ kia muốn sỉu luôn khi nhìn thấy bộ dạng cực oai phong, cuốn hút của Ryan ( =.= thật k hiểu được là 3 nhỏ mồm thì lúc nào cũng gào lên là yêu anh Kevin, yêu anh Koon Ham, yêu anh Ren mà cứ thấy Ryan là lại hét lên ầm ý, ánh mắt hình trái tim, nản =”=)
_Ơ! Truyện này…. 3 cô và cậu đây có thể nghĩ lại được k? Tui sẽ trả công sứng đáng cho cả 3 và thêm luôn cả tiền hoa hồng cũng được_Ông quản lý cô nài nỉ
_Hai tui đã nói là k rồi mà, tụi này k làm đâu và đây cũng chẳng hứng thú gì, xin lỗi_Sandy nói, ánh mắt kiên định
_Tôi sẽ trả cho cô gấp đôi, hoặc nhiều hơn nữa, được chứ???_Ông ta nắm tay Sandy, cô nài nỉ
Sandy sững người (cái này là nó sợ con trai mà, ông ta bất chợt túm tay nó nên nó hoảng)
_Buông ra_ Ryan lạnh băng bước tới nắm cổ tay ông ta bóp chặt, ánh mắt lạnh lẽo nhưng lại khiến cho người ta cảm giác như 1 ngọn lửa muốn thiêu đốt bất cứ ai giám động vào người cô em gái mình vậy
_Tôi….._Ông quản lý ấp úng, buông tay Sandy ra liền khi chạm phải ánh mắt đáng sợ đó của Sandy
_Ngu ngốc_Sandy nhăn mặt khó chịu nhìn ông ta. Mặt nó hơi trắng 1 chút do ban nãy bị hoảng
_Còn làm vậy thì đừng có trách Kevin này san bằng nhà ông đấy_Kevin bước tới đứng cạnh Ryan, chắn trước mặt Sandy và quăng cho ông ta 1 cái nhìn chết chóc
_Lão già, lão lỳ quá đấy. 1 vừa 2 phải thôi _Koon Ham bước tới đứng cạnh Kyu Min nhìn ông ta cảnh cáo
_Đừng có thấy tụi này k nói gì làm tới nhé? Ông k thấy là họ bảo k muốn rồi sao? Tin tôi băm ông thành cám cho lợn ăn k?_Ren khó chịu ra mặt
Ông ta nhìn 4 người con trai trước mặt, ánh mắt như muốn giết chết người của họ làm cho ông ta cảm thấy lạnh sống lưng như kiểu ông ta vừa đặt chân lên 1 vùng nghĩa địa hoang vu vậy……
_ờ….ờ….vậy thôi, xin lỗi đã làm phiền mọi người_Ông ta nói rồi chạy biến luôn
3 nhỏ kia sau 1 hồi nhìn bọn nó đầy ai oán cũng ngúng nguẩy bỏ đi 1 nước luôn…..
_Anh Ryan, tại sao lại k muốn tụi em tham gia chụp ảnh vậy ?_Mika quay lại hỏi Ryan
_Mika muốn chụp ảnh sao? _Ren nghiêng đầu hỏi
_ĐƯơng nhiên là k, tui k ham. Chẳng qua là muốn biết lí do vì sao thôi _Mika nhăn mặt
_ừ, là vì em là người của “W” mà, “W” có quy định k được lộ mặt mình trên bất cứ báo trí nào cả để tránh kẻ thù điều tra ra được thân phận của em thôi _Ryan cười hiền, giải thích
_Thui kê đi. Mọi người nay,đã mất công tới đây rồi thì phải phải chơi cho đã rồi mới về chứ nhỉ?_Mắt Sandy sáng như đen pha oto nhìn mấy trò chơi
_Được, vậy đánh lẻ nha _Koon Ham choàng tay qua vai Kyu Min cười cười nói
_Hehe, phải đó_Ren hưởng ứng lời nói của Koon Ham
_Hô, hay nhỉ?_Sandy nhíu mày nhin 2 con cáo già đang đứng cạnh 2 nhỏ bạn thân yêu của mình nghoe nguẩy cái đuôi đằng sau
_Haha mấy khi chứ. Thoai, tụi này đi đây, Sandy cứ yên tâm đi là tối anh sẽ đưa Kyu Min về tận nhà k phải lo đâu_Koon Ham cười hiền rồi lôi Kyu Min đi mất
_Keke, tụi này cũng phắn đây_Ren cười nhe nhẻn rồi cũng kéo tuột Mika đi luôn
(đừng ngạc nhiên khi thấy Kyu Min nhà ta k phải ứng mà Mika nhà ta cũng k phản ứng gì luôn nhớ. Vì Mika cũng muốn thế mà, tình yêu luôn làm cho con nhà người ta thay đổi tính cách mà)
_Xì, biết vậy k thèm tác hợp cho mấy người thành cặp cho xong. Mắc công h mấy người đánh lẻ bỏ tui 1 mình_Sandy xị mặt, cái môi cong cong nói đầy hờn giận
_haha, được rồi Sandy vậy h em muốn đi đâu nào??_Ryan cười hiền xoa đầu cô em gái Sandy
_Ăn kem _Sandy nói k cần suy nghĩ. Cái mặt ỉu sìu lại hớn hở lại như thường
_ĐƯợc, vậy đi thôi _Ryan khẽ gật đầu
Thề là cả 3 người cùng nhau đi ăn kem theo yêu cầu của Sandy. Cô gái tên Lee Sandy này mỗi bước đi đều mang theo bên mình những ánh mắt ghen tỵ của các cô gái khi đi 2 bên cạnh cô là 2 chàng trai quá hoàn hảo, quá anh tuấn nhưng cũng vì cô cũng là 1 cô gái xinh đẹp rạng ngời khiến cho những cô gái khác cũng phải gen tỵ vơi sắc đẹp đó…
Trận đấu với trái bóng màu cam

Tụi nó đang đi dạo trong sân trường K.W, nói chuyện cực vui vẻ thì 3 nhỏ đó chẳng biết từ đâu phá hoại cái không gian cực vui vẻ của tụi nó…
_ Xin chào- 3 nhỏ mặc áo trường Nagai 1 bước tới.
( Chú ý: tác giả không cho Kêvin, Koon Ham, Kyu Min, Ren, Mika, Ryan mặc áo đồng phục vì K.W không có đồng phục nhé, học sinh được mặc quần áo tự do)
_ 3 cô lại muốn cái gì đây?_ Ren nhíu mày khó chịu.
_Hihi, ko có gì tụi em chỉ tới để bảo với với 3 nhỏ kia thôi là cuộc thi tiếp theo sẽ là bóng rổ_Kiri cười đầy tự tin.
_Ặc, chắc chắn chứ_Mika nhíu mày nhìn 3 nhỏ ngu ngốc.
_Hì, trường trường Nagai 1 vốn là 1 trong số những trường có thành tích cao về bóng rổ đấy_Yokiko cười đểu.
_ Này, 3 cô đều là thành viên của đội bóng rổ, trong khi 3 người họ lại chẳng biết mà K. W có club bóng rổ nừ?_ Kêvin nhíu mày.
_ Thì học cũng được mà, 1 tuần nữa mới bắt đầu thi. Quá thừa thời gian để học tập _Yukiko đắc trí nói.
Thời gian 1 tuần ko phải là ko đủ tập nhưng với 1 người ko biết gì thì 1 tuần là không thể…. rỡ ràg là mấy nhỏ đó muốn dạp tụi nó mà….
_ Mấy cô có chắc là sẽ thi bóng rổ chứ?_ Sandy lại hỏi.
_Phải, có vấn đề gì khôg?_Hana cười
_ Không hối hận nhé!_ Sandy nghiêng đầu hỏi lại lần nữa.
_Ừa_ Yukiko khó chịu
_ Ok, vậy quyệt định thế đi!_ Sandy cười toét.
_Đồ ngốc_ Mika nhìn mấy nhỏ đó nửa nụ cười nửa miệng.
_Hôm đấy sẽ có 1 trận thú vị đâu._ Kyu Min nở nụ cười đầy ác quỷ
3 đứa tụi nó nói xong quay mặt đi, bỏ 3 nhỏ đang đắc ý ở lại… dường như 3 nhỏ đó không hề biết rằng đã lại cho ko tụi nó 1 trận thắng lần nữa!!!
_ Còn không nhận ra à? 3 người họ là quỷ đấy ko phải là tiểu thư khuê các ko biết gì đâu_ Kêvin thở dài.
_Bình thường, 3 cô thông minh vậy sao? Sao lại mu muội vậy chứ?_ Koon Ham chán nản nói.
_ Dù có cố như thế nào thì tụi này cũng không yêu 3 cô đâu_ Ren bất lực nói.
_Dù không yêu nhưng nhất định tụi này quyết ko để 3 nhỏ đó có được các anh. Đừng khinh thường tụi em, 3 nhỏ đó dù có là thiên tài thì 1 tuần cũng không đủ thời gian để họ đánh thắng tụi em- 3 thành viên nữ chủ lực của Nagai 1 đâu._ Yukiko hét lên.
tụi hắn không nói gì chỉ lắc đầu chán nản rồi bước đi, mấy nhỏ đó cũng quay đi mang 1 tâm trạng uất ức khi bị tụi hắn khinh thường…..
******************************
Tụi nó kể từ ngày thách đấu chẳng chịu tập tành gì cả suốt ngày kéo nhau đi chơi, ăn uống chẳng thấy tập tành gì cả khiến tụi hắncũng lo lắng lắm….. Biết thò biết tụi nó giỏi bóng rổ cũng có thể xem là ngang ngửa tụi hắn nhưg lâu lắm chẳng tập tành gì thì thể lực và kỹ thuật cũng bị suy giảm ít nhiều……..
_ Này, 3 cô ko tập tành gì sao? _Kêvin nhíu mày nhìn 3 đứa tụi nó đang ngồi ăn vặt.
_ Hở, tập tành gì cơ?_ Sandy nghiêng đầu hỏi, mắt tròn xoe nhìn Kêvin
_ Ặc, bóng rổ đó Sandy_ Ren bất lực nói
_Ủa, việc gì phải tập cứ vậy mà thi đấu thôi, tụi này thừa sức mà_Kyu Min cười cười
_ Tụi em tự tin quá không?_Koon Ham nhíu mày
_Hihi, sao lại ko chứ!_Sandy cười tinh ngịch
_Hôm đấy sẽ có trò vui vẻ để chơi đó!_Mika nở nụ cười nửa miệng cố hữu
Ba tên đành chán nản bất lực ko nói gì nữa
MỘT TUẦN SAU
Tin 3 hot girl cũng như 3 học sinh siêu giỏi trường Nagai 1 thách đấu với 3 học sinh quậy nhất trường K. W đã lan khắp trường và giờ nhà thi đấu hiện tại nóng hừng hực với tiếng ầm ĩ của nhà cổ động viên cuồng nhiệt
Ba nhỏ trường Nagai 1 mặc bộ đồ bóng rổ màu trắng đand ở dưới sân tập ném bóng…. Mỗi lần ném bóng của 3 nhỏ từ vạch 3 điểm đều lọt vào rổ, không trượt 1 quả nào khiến khán giả phải trầm trồ thán phục.
_ Xinh quá! _ thằng thứ 1 mắt hình trái tim nhìn 3 nhỏ.
_Siêu thật, đúng là học sinh trường Nagai 1_ Thằng thứ 2 thán phục.
_Chặc, 3 cầu thủ chủ chốt trong club bóng rổ nừ của Nagai 1 tụi này đấy_ Thằng thứ 3
……………………………..

Hàng loạt tiếng ca ngợi, thán phục vang lên dành cho 3 cô gái trường Nagai 1 của các chàng trai trường Nagai 1 cũng như trường K. W ……….
“ Cạch”…
Tiếng mở cửa phong vang lên, không gian bỗng trở nên im bật khi 3 cô gái trường K. W đang tiến vào trong khoách trên mình bộ đồng phục thi đấu màu đỏ sẫm….
Bước ra đầu tiên là Mika, bên cạnh là Ren. Mika cần vậy, khuôn mặt lạnh lùng nhưng quyết đoán khiến cho đối thủ phải run sợ
Theo sau la Kyu Min đang vừa đi vừa nói chuyện cười cực kỳ tươi với Koon Ham chẳng ngại ngần gì đáp trả lại nụ cười của Kyu Min bằng 1 nụ cười đầy yêu thương và ánh mắt trìu mến. Mái tóc đen tuyền của Kyu Min được cô nàng tết lạivà búi cao, cố định bằng dây chắc chắn.
Đi cuối cùng là Sandy, 2 bên là Ryan- hội trưởng hội học sinh huyền thoại, và Kêvin- hoàng tử quyến rũ đang sánh bước cùng nó khiên tụi con gái tức muốn nổ cả mắt. Nhưng dường như Sandy nó chẳng quan tâm lắm nên vẫn thản nhiên ăn snack ngon lành. Mái tóc Sandy được buộc vống lên cao màu tóc vàng được nhộm thành màu cam, tay đeo băng đô, chân tất cũng được kéo dài tới trên đầu gối để tránh chấn thương gối bằng băng đô cố định.
Tụi nó tiến tới hàng ghế nghỉ để đợi tới h ra sân, còn mấy phút nữa thôi.
_ Sandy, Kyu Min, Mika khởi động nóng người đi, sắp tới h thi đấu rồi_ Ryan nói
_Dạ_ 3 đừa đứng dậy khởi động.
_Haizz… chẳng tập tành gì, không biêt ăn thua ko đây_ Ren thở dài
_ Ko tập? 3 đứa kai ko nói gì với mấy đứa ak?_Ryan nghe vậy ryan quạy lại nhìn 3 tên khó hiểu.
_ Nói gì cơ?_Kêvin nhíu mày, mặt khó đăm đăm
_ Thì………._Ryan đang định nói gì đó thì bị cắt ngang bởi tiếng còi của trọng tài
“ HUÝT”
Trọng tài bước ra sân, trận đầu bắt đầu, tụi nó bước ra sân đấu, Kyu Minko quên quay lại nhìn 3 chàng trai ngốc nghếch, miệng khẽ nở nụ cười tươi mấp máy chứ
_ START
_Start?_ Koon Ham ko hiểu ý của Kyu Min muốn nói gì.
_ Hi, trò chơi bắt đầu rồi_ Ryan cười đầy ẩn ý.
Ryan vừa nói xong thì trên màn hình tive được đặt trên cao hiện ra danh sách thành viên 2 đội và vị trí thi đấu với:
1.Mika Nakashima(đội trưởng)_ vị trí thi đấu: Tiên phong
2.Lee Sandy; vị trí thi đấu: Trung phong
3.Kuon Kyu Min; vị trí thi đấu: Hậu vệ
_ Cái quái gì thế này?_Kêvin nhăn mặt tức giận nhìn vị trí thi đấu của tụi nó.
_ Chắc ko có chuyện nhầm đâu nhỉ?_Ren ko tin vào mắt mình
_ 3 người đó nghĩ gì vậy?_Koon Ham nhíu mày
_Haha, mấy đừa bình tĩnh đi, hiệp 1 chỉ là vờn mồi thôi mà!_ Ryan cười, mắt ánh lên tia thú vị
“HUYT”
Tiếng của trọng tài vang lên, đầu tiên là tranh bóg 2 tiên phog của 2 đội bước lên trc tranh bóng
“TUÝT”
Quả bóng được trọng tài tung lên cao đồng thời với tiếng còi báo hiệu, 2 tiên phong bật lên cao. Đây chính là lúc so sánh chiều cao cũng như lực bật của 2 tiên phong….
Lúc đầu Mika có nhỉnh hơn Kiri – tiên phong bên Nagai 1, nhưng sau Kiri hoàn toàn ăn đứt Mika và Yukiko nhanh chóng phản công để ghi về cho đội mình 2 điểm đầu tiên khởi đầu tất cả….
Nửa trận đầu, với đội hình như vậy thì K. W hoàn toàn thua Nagai 1. Tuọi nó phải chật vật lắm mới ghi được điểm trong khi chẳng mấy khó khăn để 3 nhỏ kia ghi điểm vào rổ với hàng phòng ngự quá lỏng lẻo và sơ hở.
Khuôn mặt đắc thắng của 3 nhỏ kia khi liên tiếp ghi bóng vapg rổ khi tụi nó chỉ bấtl lực nhìn những trái bóng vào rổ mà chẳng biét phải làm thế nào…. Tỉ số trận đấu h cách nhau tận 20 điểm là: 15 – 35; 1 khoảng cách khá dài và an toàn ….
_ Chậc, không ổn rồi nhỉ?_Sandy cười, tay quyệt mồ hôi trên chán.
_Đúng là chẳng dễ chút nào?_Kyu Min cười
_ Chậc, cũng vẫn bình thườg chán_Mika thờ ơ nói.
_ Ok, vậy tiếp nào_ Sandy nói rồi lao thẳng vào tranh bóng. Trận đấu diến ra vẫn chẳng chút chuyển biến nào, tỉ số K. W chỉ cần nhích lên 1 chút thì Nagai 1 sẽ tăng lên gấp đôi…. Khán giả hiện tại dường như chẳng còn trông mong gì vào 3 cô gái siêu quật nhà K. W nữa rồi
_Đang làm cái quái gì vậy? cô ta có coi tọng trận đấu này không vây?_Kêvin siết chặt tay.
_Đang nghĩ gì không biết_Ren h thất vọng hoàn toàn
_2 đứa không cần vậy đâu, trận đấu vẫn còn dài mà. Nói rồi, h mới chỉ là dỡn chơi thôi_ Ryan cười cười
_Dỡn gì chứ. Rõ ràng trong trận đấu này con nhỏ Sandy chơi quá tầm thường mà_ Kêvin tức giận nói
_ Cơ bản là chơi không đúng vị trí nên không phát huy được khả năng của mình_Koon Ham trầm ngâm nói
_Mấy đứa biết loài hoa Hosenka chứ, khi hoa Hosenka nở rồi kết trái, nó sẽ bắn hạt đi rất xa. Đấy chính là như vậy đó, hoa Hosenka chính là Sandy_Ryan cười tay chỉ về phía bóng rổ.
Trên sân, phía bóng rổ của trường K. W, Yukiko đã dẫn bóng qua Mika và Kyu Min đang tới Sandy chấn giữ phía dưới bóng rổ, hi vọng chặn được Yukiko nhưng gần như bằng ko.
_SANDY_ tiếng Ryan vang lên gọi Sandy
Ánh mắt Ryan kiên định nhìn Sandy như ra hiệu gì đó và đáp lại cho anh trai mình là 1 cái gật đầu quả quyết cùng ánh mắt long lanh màu pha lê tím đầy quyết đoán và tự tin.
Trong lúc ấy Yukiko đã vượt qua Sandy và chuẩn bị ném rổ thì…..
“BỐP….. BINH….”
Quả bóng trước khi được chủ nhân của nó ném vào đã rơi xuống đất…. Đúng, chính là Sandy đã lấy lại được tinh thầnvà nhanh chóng chạy theo Yukiko và ngay khi nhỏ đó chuẩn bị ném lên thì Sandy đã cản phá thành công.
_Đó bắn rồi đấy_Ryan nói với 3 tên kia
Sandy nhẹ nhàng đáp xuống đất, lấy áo lau mồ hôi đi lướt qua Yukiko khẽ nói:
_Đơn giản ko chỉ là như thế!
Tiến lại khu vực sân của mính, Sandy mỉm cười gật đầu ra hiệu cho Mika và đáp lại là 1 cái gật đầu của Mika chưa nói đã hiểu. Mika bước lên trước nói to cho hội trường nghe thấy.
_ Đổi vị trí Lee Sandy hậu vệ ghi điểm; Kyu Min hậu vệ dẫn bóng
_ Ok_ Sandy và Kyu Min gật đầu bước về vị trí của mình
Cùng lúc đó Mika bước về vị trí của mình là trung phong
_Dỡn vậy đủ rồi, h mới là bắt đầu đây_Sandy nở nụ cười nửa miêngj đầy tự tin tay chỉ thẳng mặt Yukiko nói.
_Với tỉ số hiện tai sao? nếu được thì xin mời_ Yukiko hất mặt
Hai đứa nhìn nhau bằng ánh mắt roét lửa rồi tiếp tục trận đấu. Bóng về phía tụi Nagai 1, Yukiko nhận bóng từ Hana rồi chuyền cho Kiri nhưng đường băng đô đã bị tụi nó đọc vị trí cả rồi nên trước khi bóng toíư tay Kiri thì đã bị Sandy lấy mất. Và không biết từ lúc nào mà đội hình của tụi nó từ dưới bóng rổ đã dâng lên sang sân của tụi Nagai 1 một cách nhanh chóng.

Bóng được chuyền tới tay Sandy nhưng lại bị chặn lại bởi Hana ngay; dập bóng tại trỗ liếc nhìn nhỏ Hana 1 cái, mỉm cười và nhanh như vũ bảo Sandy chọc thủng hàng phòng ngự của Nagai dù 3 nhỏ đó đã về phòng thủ….
Thay vì ném vào rổ như nhứng lần trước thì lần nấy Sandy nhà ta với 1 cú bật nhảy đã bỏ bóng vào rổ chẳng mấy khó khăn. Bình thường với nhỏ chiều cao chỉ tầm 1m70 như nó làm vậy là điều k thể nhưng với nó thì lại chẳng mấy khó khăn khi khả năng bật cao của nó lên tới tận 1m…..
Cả hội trường im thin thít khi chứng kiến quả bóng rơi vào rổ; tụi trường Nagai 1 cũng như trường K.W và tất cả những người khác tới xem hôm nay ai cũng k tin được vào mắt mình khi chứng kiến pha bóng rổ vừa rồi…..
_Oaa….a……….a…………..
_A……………A………….A………..
Cả sân trường như vỡ òa trong tiếng hét ầm ixsau 1 phút im lặng. Sân trường h càng nóng lên hơn với những tiếng hò hét đấy…….Trận đấu thật sự dường như h mới là lúc bắt đầu…..
_Đúng là Lee Sandy, k có gì là k làm được_Ren mồm vẫn há hốc, bất giác thốt lên
_Quả là k tầm thường 1 tý nào à_Koon Ham thán phục, ánh mắt còn chưa hết ngỡ ngàng
_Hừ……_Kevin chỉ hừ 1 tiếng vậy nhưng thực ra thì cũng khá ngạc nhiên trước pha bóng vừa rồi của Sandy lắm đấy ạ
_3 đứa đó k hề coi thường đối thủ của mình hay coi thường trận đấu này chút nào đâu_Ryan lên tiếng
_Là sao ạ? _Ren nhìn Ryan bằng ánh mắt khó hiểu
_1 tuần qua 3 đứa ấy tập luyện rất chăm chỉ đấy. Khi đi học về xong thì tới tối lại luyện tập bóng với nhau, sáng sớm thì luyện tập thể lực bằng cách chạy bộ đấy. Đó chính là lý do vì sao mà dạo này 3 đứa đấy hay ăn vặt nhiều tới vậy_Ryan thản nhiên nói
_Thảo nào mà Mika tuần này lại dọn qua nhà Sandy ở luôn _Ren trầm ngâm
_3 người này thật là….sao k nói cho tụi mình biết để giúp chứ?_Koon Ham trách
_Ha, chắc là 3 đứa tụi nó muốn công bằng, cho 3 nhỏ kia tâm phục khẩu phục nên muốn tự tập luyện mà k nói với 3 đứa thôi _Ryan cười hiền
Trận đấu diễn ra ngày 1 hào hứng hơn với sự cổ vũ lịch liệt của các fan dành cho Mika, Sandy, Kyu Min khi Mika nhà ta liên tiếp san bawgf tỉ số với những quả 3 điểm đẳng cấp. Nhưng người ghi nhiều điểm nhất trong trận đấu này phải nói tới Sandy với những bàn lên rổ đẳng cấp và những pha dẫn bóng cá nhân thần kì, vượt mặt hàng hào vững chắc của đối thủ cũng là nhờ những đường chuyền cực nét, cực đẹp của Kyu Min nhà ta…..
“HUÝT………..”
Tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên, cả sân thi đấu tràn ngập tiếng vỗ tay, tiếng hò reo sôi nổi dành cho tụi nó. Chỉ trong 1 khoảng thời gian ngắn ngủi cảu nửa hiệp đầu còn lại mà tụi nó đã xóa đi được khoảng cách 20 điểm tưởng chừng như an toàn của Nagai1 và san bằng tỉ số 45 – 45……
_Oa….nước……nước…..mệt quá_Sandy chạy ầm về phía băng ghế trỗ tụi hắn ngồi
_Đây, vất vả cho em quá_Ryan cườ hiền, đưa bình nước lạnh cho Sandy
_Hehe, đâu có đâu, trò chơi này khá là thú vị anh à_Sandy uống nước, cuời toét
_Thay đổi trận đấu, đảo ngược lại tình thế như thế này chắc mấy nhỏ đấy phải ngạc nhiên lắm_Kyu Min nhận trai nước lạnh từ tay Koon Ham nói
_Trận 1 chơi dư sức quá, hầu như nửa trận đầu chỉ dỡn chơi k à_Mika nói, nhận khăn từ Ren lau mồ hôi
_Nhưng cho k tụi đó tới 20 điểm, có quá nhiều k?_Ren hỏi, hắn hơi nó vì tụi nó liều quá.Đánh hẳn 1 canh bạc quá lớn vì dù sao thì cách biệt tới 20 điểm đấy k phải là nhỏ chút nào và để gỡ nó chỉ trong nửa trận đấu thì phải gọi là rất khó nếu k muốn nói là quá khó…….
_Chậc, k biết tiếp theo 3 nhỏ đó còn định dở trò gì đây_Sandy hướng ánh mắt mình sang trỗ tụi kia mặt đang đầy tức giận và đập phá bàn ghế lung tung cả
_Ha, nhưng có Lee Sandy ở đây thì chẳng có gì là khó cả, phải k?_Mika vỗ vai Sandy mỉm cười
_Hehe, tất nhiên rồi_Sandy nghe vậy liền cười toe toét luôn (có mấy khi được Mika nhà ta khen đâu à)
“HUÝT……”
Trọng tài thổi còi, trận đấu tieespc tục được diễn ra, khán giả sau 1 hồi nghỉ ngơi lấy lại chút sức cũng tiếp tục hò hét…..
Tranh bóng, lần này bên đội tụi nó có sự thay đổi, tiền phong là Sandy nhà ta sẽ tranh bóng với Kiri của Nagai 1
“TUÝT…..”
Trọng tài vừa thổi còi,quả bóng bay lên cao lơ lửng trong k trung cũng là lúc đồng thời Sandy và Kiri nhảy lên tranh bóng. Vừa bật lên, khoảng cách bật của Sandy đã hơn hẳn Kiri 1 bậc rồi nên là lẽ dĩ nhiên bóng về phía đội Sandy….
Trái bóng cam được Sandy chuyền tới tay Mika, đẫn bóng tới gần rổ thì bị 2 hậu vệ của Nagai 1 là Hana và Yukiko chặn lại.Mặt đối mặt với 2 hậu vệ chủ chốt của Nagai 1 nhưng dù 2 nhỏ đó có thông minh tới cỡ nào thì cũng k tài nào đọc được suy nghĩ của Mika…dường như trong đầu Mika hoàn toàn tinhxm tới ánh mắt cũng k hề lay chuyển gì…..
Nhếch môi, nở 1 nụ cười lạnh Mika di chuyển bóng . Tụi kia thì cứ tưởng rằng Mika sẽ di chuyển bóng và ném rổ từ vạch 3 điểm cơ nên nhảy lên ngăn lại nhưng ai ngờ được rằng đấy lại là trò lừa đơn giản …..Chính xác thì đấy là cú chuyền bóng cho Kyu Min để lên rổ và dành về cho K.W 2 điểm…Đúng là dù 3 nhỏ đó có thông minh cỡ nào đi nữa thì sự thông minh đó vãn chưa đủ để đánh lại được cái IQ coa ngất ngưởng của Mika……
Bóng chuyền tới tay Sandy, nó đang định nhảy lên ném bóng vào rổ thì bất ngờ nhỏ Yukiko lao tới chắn bóng, người nhỏ nghiêng ngả vào người Sandy và đè thẳng Sandy xuống sân còn quả bóng thì đương nhiên là rơi ra ngoài sân…..
_Sandy_Kevin bật dậy
_Bình tĩnh đã_Ryan ngăn Kevin lại trước khi Kevin định chạy vào sân
_Sandy, k sao chứ?_Mika và Kyu Min lo lắng chạy lại
_Um, k sao_Sandy cố gắng trống tay đứng dậy; cú ngã vừa rồi khiến nó hơi choáng váng
Trận đấu lại được tiếp tục nhưng do tụi Nagai 1 áp dụng cái phương pháp chơi bẩn là nhằm vào Sandy_tay ném bóng chủ lực của K.W mà phạm lỗi nên hiện tại Sandy đã mất rất nhiề sức dò tụi nó phá bóng nhưng thực ra là gây lỗi với Sandy……
_Tức thật, mấy nhỏ đó k ngờ lại dở cái trò bỉ ổi này_Ren nghiến răng tức giận
_Hừ, khá thông minh đấy. Cố tình cản phá phá bóng của Sandy vừa làm Sandy k thể ghi điểm mà vừa có thể gây thương tích cho Sandy mà k phạm lỗi, quả k tầm thường đâu_Kevin nói, giọng lạnh tanh, mặt k có gì là tức giận như trước nữa nhưng dường như hàm ý của câu nói còn đay nghiến kinh khủng hơn cả sự tức giận
_Có gây ra lỗi cũng chẳng sao cả. K phạm lỗi quá 5 lần, chúng dùng luật này để dập Sandy đầy mà. Người bình thường cùng lắm bị dính 3 lần là đã thương nặng rồi_Koon Ham nhíu mày nhìn bóng dáng tụi nó vẫn đang nỗ lực chơi cực kì ngoan cường
_Trọng tài, tụi em hội ý_Ryan đứng lên, qua trỗ trọng tài nói
“HUÝT…..” trọng tài thổi còi tạm dừng trận đấu rồi quay qua nói với Ryan
_3′ hội ý
RYan khẽ gật đầu
Sandy, Mika, Kyu MIn đi vào, người đứa nào đứa nấy cũng nhễ nhại mồ hôi, tay chân Sandy còn sước sát khắp nơi do bị bọn kia chơi bẩn….
Sandy vừa nóng vừa mệt cầm cả trai nước lạnh dốc hết lên đầu mình để hạ hỏa cái đầu và cái nóng trước khi nó phanh thây bọn chơi bẩn kia ra làm trăm mảnh…..
_Ổn chứ?_Ryan ân cần hỏi , đưa khăn cho Sandy lau
_Vẫn cầm cự được ạ _Sandy gật đầu ánh mắt vẫn còn hằn đầy tia tức giận
_Hừ, bọn đấy chơi bẩn kinh được ý ạ_Kyu Min tức giận nói
_Anh Ryan anh có cách nào k? chứ cứ chơi theo đội hình hiện tại thì Sandy sẽ bị thương nặng mất và khả năng phải ra sân trước khi hết trận là rất cao_Mika hỏi, ánh mắt hướng vê phía Sandy khi Tứ Quỷ đang sơ cứu vết thương cho nó mà lòng k khỏi sót xa
_Có cứ_Ryan cười, khẽ gật đầu
_Như thế nào ạ?_Sandy hỏi
_Mấu chốt để ghi điểm k chỉ là ném bóng mà còn là bắt bóng bật bảng nữa. Kyu Min em hãy cố gắng bắt bóng bật bảng, Sandy em phải vượt qua được tụi kia và ném bóng vào rổ để dù bóng có trượt thì khi đó Kyu Min sẽ nhẩy lên bắt bóng và ghi điểm.Mika, em bao quát chuyển động chung để chuyền bóng 1 cách thích hợp nhất và chắc chắn trận đấu sẽ còn thay đổi nên em hãy tùy thuộc vào đó để mà phối hợp với Sandy và Kyu Min, hiểu chứ?_Ryan nhẹ nhàng nói nhưng trong giọng nói đó đầy sự liên quyết
_Dạ _3 tụi nó gật đầu
“TUÝT….”
Tiếng còi vang lên báo hiệu h hội ý đã hết, tụi nó bước ra sân chuẩn bị tinh thần đối đầu với tụi kia …..
_Tui ra ngoài_Kevin vừa nghe điện thoại của ai đó gọi xong thì đứng dậy đi
_Sao vậy?_Ryan hỏi
_giải quyết chút việc riêng thôi,k có gì đâu_Kevin bình thản nói
_Cần đi cùng k?_Koon Ham quay lại hỏi
_K cần, tui đi mình được rồi, cứ ở lại xem đi_Kevin lắc đầu rồi bước đi
_Có gì thì gọi liền nhé_Ren nói với theo
Kevin k nói gì chỉ dơ tay lên chào rồi mất hút sau cánh cửa nhà thi đấu
Trận đấu lại được tiếp tục, ban đầu khá vất vả để thắng được chiêu của tụi kia nhưng 1 chiêu dù có hoàn hảo tới đâu đi chăng nữa thì cũng k thể dùng mãi được và với 1 đứa có chết cũng k chịu thua như Sandy nhà ta thì chẳng mấy chốc đã đạt được yêu cầu mà hai nó đã đề ra và gỡ lại tỷ số cho đội mình 1 cách nhanh chóng.Những quả bóng bật rổ được Kyu Min bật lên bà bắt bỏ rổ thành công; tuy khả năng bật của Kyu Min k bằng Sandy nhưng sức bật của Kyu Min k hề yếu chút nào đâu……
Tụi kia cũng nhanh chóng phát hiện ra lồi chới của Kyu Min nên nhỏ Hana cũng nhanh chóng chấn giữ dưới bảng rổ của đội mình nhảy lên song song với Kyu Min k cho Kyu Min đoạt bóng nữa.Ty vậy trong 3 đứa thì hiện thân của Quỷ Nữ nhìn rõ nhất có thể nói là Sandy nhưng người mang trong mình dòng máu của Quỷ Nữ thì phải nói tới Kyu Min xinh đẹp, dễ thương y như 1 thiên thần nhưng nếu cần thì thiên thần đó hoàn toàn có thể xòe đôi cánh rơi để biến thành quỷ…..Vậy nên cách chắn cơ cản của nhỏ Hana k thể làm khó được Kyu Min vì đấy chỉ là 1 bài nhập môn bóng cơ bản trước khi bước chân vào chơi bóng rổ thôi nên Kyu Min vẫn chẳng khó khăn để bắt bóng ném vào rổ thành công
Nhìn lên bảng điểm, trận đấu còn hơn 1 phút nữa và đây là thời điểm nước rút. Mika nhìn tụi nó ra hiệu, tay kéo cổ áo rồi đưa 2 ngón tay lên miệng ám chỉ cái gì đó…..
Khi chưa ai hiểu cái gì đã thấy Sandy và Kyu Min chuyển động rất nhanh; bóng từ phía Mika chuyền cho Kyu Min rồi được Kyu Min dẫn bóng tới giữa sân chuyền cho Sandy bật nhảy nhanh như vũ bão trong chớp nhoáng khiến cho tụi kia chwor tay k kịp……Và đó chính là “tấn công phối hợp” mà Mika đã ám hiệu
Thời gian càng về cuối trôi qua càng nhanh, còn 30s cuối cùng nhưng tất cả tụi nó đếu xuống sức thấy rõ cả rồi, đặc biệt là Sandy mất sức hoàn toàn khi nó là người duy nhất phải chạy nhiều lại bị bọn kia chơi bẩn nên cử động cũng chậm lại hẳn…..
“RẦM”
Đang chạy thì Sandy ngã xuống sàn do kiệt sức quá nhiều…..
_Sandy_Ryan đứng bật dậy chạy thẳng tới trỗ Sandy bế thốc nó lên đưa ra ngoài sân
Sau 1 hồi được anh trai chăm sóc chu đáo tận tình thì Sandy cũng phục hồi được 1 chút ít, nhìn khuôn mặt lo lắng của hai nó mỉm cười hiền cho hai nó yên tâm rồi cố gắng đứng dậy
_Em chơi tiếp được chứ?_Trọng tài hỏi
_Dạ_Sandy khuôn mặt hiện rõ chữ mệt mỏi nhưng vẫn gật đầu kiên quyết
30s còn lại tụi kia tấn công quyết liệt nhưng k thể qua được hàng phòng ngự của Mika phòng thủ; dường như mỗi đường chuyền dẫn bóng của tụi ấy đều bị Mika nhà ta đọc vị hết cả. K những vậy còn cho Kyu Min ghi thêm 1 bàn vào rổ 1 cách ngon ơ vì do quá nóng vội mà bị Kyu Min lừa đơn giản…..
10s cuối cùng, bóng về phía tụi nó, đay là 1 lợi thế nhưng dường như ông trời lại k cho tụi nó cơ hội hay sao í . Khi đường chuyền của Mika cho Kyu Min lại bị lệch hướng vào đúng giây phút này…..
_Chuyền hỏng rồi_Kiri đắc thắng
_Yukiko nhìn quả bóng cứ bay lơ lửng trên k trung và chuẩn bị rơi xuống trỗ Sandy liền hét lớn:
_K phải, đấy là cú chuyển chiến thật đấy……
Phải, cú ném vừa rồi của Mika hoàn toàn k phải là chuyền cho Kyu Min mà là cú “chuyển chiến thuật”; đường ném của quả bóng khi ta nhìn thì tưởng là lệch nhưng khi nó rơi lại rơi đúng người cần rơi và nó đã hạ cánh xuống trỗ Sandy….Sandy nhanh chóng bắt bóng và dùng chút sức lực còn lại của mình để k phụ công 2 cô banh mà đi chuyển bóng tới bảng rổ…..
_K dễ thế đâu_Yukiko đã nhanh chóng đuổi kịp Sandy chắn trước mặt Sandy để k cho nó di chuyển tiếp
_ĐƠn giản k chỉ là như thế_Sandy hơi lùi lại 1 chút, khẽ nở nụ cười tuy k được tươi và rạng ngời như bình thường nhưng vẫn ánh lên sự tự tin
Bóng bắt đầu được Sandy di chuyển nhanh tới tróng mặt khiến người xem còn k thấy rõ được đâu là bóng và đâu là ảnh của bóng nhưng dường như Yukiko k phải là nhỏ tầm thường nên bám Sandy rất sát….
_Nhồi bóng tay phải_Ren thốt lên
_Nhanh quá_Koon Ham cũng trầm trồ
_Nhồi bóng tay phải chính là sở trường của Sandy. Nó luôn tự tin vào khoản này của mình nhưng lại ít được thực hiện khi chơi ở vị trí hậu vệ dẫn bóng nên k ai biết cả_Ryan khẽ mỉm cười
Thời gian k còn giản, h chỉ còn có thể đếm ngược từng giây và cũng chỉ trong 1 tíc tắc sơ hở của Yukiko đã để Sandy vượt qua và ném bóng vào rổ và ghi nốt 2 điểm cuối cùng cho đội của mình……
“HUÝT…..”
Trọng tài thổi còi báo hết h, trận đấu cũng kết thúc với tỉ số 95 -105, phần thắng thuộc về đội tụi nó….
Tụi nó sung sướng ôm trầm lấy nhau cười hạnh phúc, dường như những mệt mỏi đều tan biến hết, chỉ còn lại niềm vui sướng vô bờ……
_Này _3 nhỏ đó bước tới
_sao? k tâm phục khẩu phục rồi chứ?_Kyu Min hất mặt
_Các cô chơi vậy sao nửa trận đầu chơi dở tệ vậy???_Hana bức xúc hỏi
_Dỡn chơi chút ý mà_Cả 3 đứa nó cùng đồng thanh, cười toe toét
_Cô……_3 tụi kia uất ức k nói nên lời
_Dù 3 cô có dùng thru đoạn nào đi nữa cũng vậy thôi. Tụi này k phải cái loại gặp chút truyện là đã thút thít khóc lóc đâu_ Mika lạnh lùng nói
_Và, đơn giản k chỉ là như vậy_Sandy nở nụ cười đắc thắng
_Hừ, được lắm. Trận cuối cùng sẽ là buổi hòa nhạc ở lễ hội văn hóa giao hữu 2 trường Nagai 1 và K.W . Nhớ đấy. _Yukiko bực bội nói rồi bước đi cùng 2 nhỏ bạn
_Chậc, ngoan cố thật _Sandy nhíu mày
_Hôm này 3 người chơi tốt lắm_Ren chạy lại, hớn hở khen
_Rất tuyệt _Koon Ham cười
_Hehe, tụi em mà lị _Sandy cười toe toét
_Sandy _Ryan bước tới, gọi Sandy
_Dạ, hai_Mặt vẫn dán 2 chữ “sung sướng”, Sandy quay lại
_Vẫn còn đứng được cơ à?_Ryan cười hiền
Nghe Ryan nói vậy tự dưng Sandy sững người rồi khuỵu ngã xuống sàn nhưng may nắm là Ryan đã nhanh chóng dỡ được Sandy trước khi cả người nó tiếp đất…..
_Biết ngay mà_Ryan cười thiền, thở dài bó tay với cô em ngốc
_Hixxxx……hai nhắc em mới nhớ, mệt quá_Sandy mếu máo
_Sandy, sao vậy nè???_Kyu Min lo lắng hỏi khi thấy k dưng Sandy lại ngã
_K sao đâu, Sandy chỉ là do mệt quá nhưng tại nãy thắng nên vui quá quên luôn cả chân nó k còn sức vận động nữa nên vậy đó mà_Ryan giải thích
_Đúng là ngốc _Mika nghe vậy bất giác bật cười
_Kệ tui, tại vui thật mà. Hai, hai bế em đi, chịu k đi được nữa rồi_Sandy dở tính nhõng nhẽo với ông anh mình
_Chậc, vậy h tiểu thư của tôi muốn đi đâu đây nào???_Ryan cười hiền, bế Sandy lên theo kiểu công chúa
_Tắm, em nóng quá cả đói nữa_Sandy câu chặt lấy cổ Ryan
_Ok _Ryan bế Sandy đi
2 anh em nhà này bước đi bỏ mấy cái mặt ********, mắt trỗ, miệng há hốc cả ra nhìn 2 anh em nhà đây đang cực kì tình củm với nhau cứ nhưu đôi vợ chồng mới cưới vậy……….
_H thì tui hiểu tại sao mà Sandy k yêu được ai rồi_Ren thốt lên

$pageOut $pageIn

Chap 25 : Hạnh phúc đơn giản chỉ là như thế

_Lee Sandy có bỏ gói bim bim xuống tập cho tử tế k thì bảo?_Mika tức giận quát ném thẳng quyển sách nhạc vào chính giữa trán Sandy làm nó đang ngồi nhai bim bim thì bị té lộn ngửa người ra phía sau và mông hôn đất cái “rầm” cực kì âu yếm và trừu mến
_Auuuuuuuuuuuu……….uiiiiiiiii………….(Sandy hét lên) Hixxx, đâu cần phải mạnh tay vậy chứ. Trời ơi là trời, cái mông yêu quý của em_Sandy lồm cồm bò dậy, cái tay suýt xoa cái mông vô tội
_Tập cho nó tử tế đi, k thì đứng có trách_Mika chuyền cho Sandy 1 cái nhìn soẹt lửa
_ầy, Mika k cần nhìn tui đắm đuối và trừu mến vậy đâu nhớ. Cái khoản hát hò này thì tui chịu thôi, có bao h cầm mic hát với trả hò bao h đâu à_Sandy nhăn mặt nhăn mũi phản đối
_Vậy nên mới cần phải tập chứ, đồ ngốc_Mika thẳng tay ném thêm quyển sách nữa chúng giữa chán Sandy (ném siu thiệt đới)
_Au…..(Sandy la) sưng chán tui rồi nè_Sandy mếu mào nhìn Mika
_Hừ, đáng đời_Mika hừ mạnh 1 tiếng
_Mấy đứa k tập à mà nói chuyện rôm rả ghê ha_Ryan từ ngoài bước vào nhìn tụi nó đang hỗn chiến
_Hai…hai ơi, cứu em với_Sandy vừa thấy anh trai mình là phóng thẳng ra nấp sau lưng anh mình mếu máo cầu cứu
_Hừ, mi được lắm Lee Sandy_Mika lườm Sandy
_Keke, Mika à, cẩn thận tên bay đạn lạc mà ném chúng zô 2 tui là k được đâu đấy nhé, đến ốm đấy. K khéo lại chẳng lấy được Ren đâu vì phải mang thân mềnh hầu 2 tui suốt đời thì khốn_Sandy chưng cái bộ mặt cực kì chêu người gian tà ra chọc Mika
_Mi………….._Mika nhà ta giận lắm nhưng k làm gì nữa nó cả vì nó có cái là chắn tốt quá
_Được rồi Sandy, em tập tử tế đi k tới hai cũng khó lòng mà bảo vệ được em đó_Ryan cười hiền
_Haizz…..dạ, thì tập vậy _Sandy thở dài ngao ngán
Tiếng đàn, tiếng bast, tiếng ghita cùng tiếng trống rộn vang lên hòa cùng giọng ca của tụi nó trong phòng hòa nhạc của trường ……dường như lần này còn vất vả hơn cả lần thi đấu bóng rổ lần trước nữa vì Sandy và Kyu Min nhà ta 1 nốt nhạc bẻ đôi cũng k biết nên Mika dạy 2 đứa đấy mà tức muốn nổ người luôn….
_Khoan, stop…..em đình công à nha. Người gì mà giã man giữ vậy à, cô giáo xinh thì xinh thật nhưng mà ác ma quá à_Sandy ôm cái đầu sưng vù những cục u của mình phản đối
_Hixx……vùi hoa dập liêu tơi bời luôn _Kyu Min cũng bị đánh cho đau đến rớt nước mắt
_Còn nõi nữa, vừa tập vừa chơi ăn đánh còn oan ức cái nỗi gì nữa hả?K hiểu 2 người trước cấp 2 làm thế nào mà qua được môn nhạc vậy trời???_Mika nhăn mặt, ánh mắt hằm hằm
Chậc, mấy bạn đừng có lạ vì sao mà trong phòng nhạc này Ren, Koon Ham, Kevin, anh Ryan ở đó mà k ai ngăn cản sự đàn áp của Mika nhớ…căn bản cũng vì 2 cô bạn Kyu Min và Sandy nghịch quá thôi nên k bênh được và mấy thằng chỉ mới hó hé mở tiệng xin cho 2 đứa là lãnh đủ ánh mắt muốn giết người của bạn Mika nhà ta rồi….keke…..
_Úi sời,thì nhờ SanSan nhà tui thi hộ chứ sao?Chị em sinh đôi là hơi bị có lợi đêý nhớ_Sandy cười đắc trí
_Haha, gia đình có thế lực để làm gì chứ? Phải biết lợi dụng chứ sao nữa à, hehe……_Kyu Min hất mặt tự đắc
_Tui thua 2 người rồi_Mika chán nản chẳng buồn nói vs 2 cô bạn trời đánh của mình
Nói nôm na thì chắc mấy bạn cũng hiểu. Gia đình Sandy thì chỉ có mình Sandy là đi học trường đàng hoàng thôi còn SanSan nhà ta thì do bệnh hoài nên chủ yếu là ở nhà và như vậy nên ở thế giới bình thường chẳng ai biết đến SanSan cả ha. Và thế là Sandy đã lợi dụng cái đó để nhờ cô em gái sinh đôi có gương mặt y hệt mình đi thi dùm mình những môn văn hóa đó ạ….Còn Kyu Min nhà ta thì là con gái ông trùm Mafia nên chỉ cần nhờ cha nói 1 câu là dù có 1 môn nhạc chứ thêm chục môn khác đi nữa thì nhà trường cũng vui vẻ cho qua thôi à………
_À này, thế mấy đứa đã chuẩn bị trang phục gì chưa?_Ryan cười nhìn chúng nó hỏi
_Haizzz….nếu diễn theo kiểu này thì phải chuẩn bị trang phục mệt cực kì luôn_Kyu Min thở dài
_Cái kia mặc lễ phục rồi mà, đã đặt rồi còn gì nữa đâu???_Koon ham lên tiếng
_Còn bộ đồ chung nữa, đã quyết định mặc gì đâu_Mika nói, hơi nhíu mày
_Mặc váy đi_Ren hào hứng góp ý
“BỐP”_Vớ vẩn, lượn đi_Sandy thẳng tay phi quyển đọc nhạc dày cộp vào thẳng mặt Ren
_Ặc, trúng mặt đẹp trai làm ra tiền của tui rồi đó (k biết cái tên này định làm nghề gì mà phát ngôn ra cái câu này nữa) Sandy mặc váy đẹp mà, nhìn chẳng khác gì những cô tiểu thư khác luôn à_Ren ôm mặt nhăn nhó
“BỐP” _ ta đâu khiến mi nói, im. Ta giết cả nhà mi bây h_Sandy mặt hằm hằm, phi tiếp quyển sách vào mặt Ren
Lần này cái quyển sách giầy k kém quyển trước đã đáp trúng vào trán Ren làm tên này đang ngồi đung đưa trên ghế thì té cái “Rầm” và đầu đập xuống nền đất lạnh cái “BỐp” mà theo Sandy nhà ta cảm nhận là nghe rất sướng tai
_Này, tại sao em k chịu mặc váy vậy? Anh nghĩ em mặc váy chắc cũng đẹp mà_Koon Ham cười, hỏi
_Ầy, ầy….k được đâu, k có đâu ạ. Anh cứ kệ tên Ren đi, thằng này nó hay phát ngôn bừa bãi, linh tinh lắm ạ_Sandy phẩy phẩy tay
_Mặc váy à? K phải là ý kiến tồi, tui cũng thấy được_Mika lên tiếng nói. Thực ra đây là ý kiến cá nhân của nàng Mika nhà ta muốn coi Sandy mặc váy ra làm sao thôi
_Hả? Mika à, tuyệt đối k được đâu…k được_Sandy kiên quyết phản đối
_Tại sao chứ?_Mika nhíu mày
_K được mà, tuyệt đối k thể_Sandy nhìn Mika. 2 đứa nhìn nhau ánh mắt toét lửa
_Được rồi 2 đứa.Mika, Sandy, Kyu Min, 3 êm đều là 3 đứa có cá tính riêng biệt nên anh nghĩ 3 em nên mặc 3 bộ khác nhau đi, chỉ cần bộ đồ đó có điểm chung là được rồi à_Ryan can 2 đứa chuẩn bị uýnh nhau tới nơi, nói
_Hehe, phải ạ, chuẩn k cần chỉnh….đúng là anh hai của em vẫn là thông minh nhứt_Sandy hùa theo anh mình
_Hừ_Mika k nói được gì chỉ biết lườm Sandy 1 cái rồi hừ mạnh 1 tiếng
1 tuần trước khi buổi biểu diễn bắt đầu mọi thứ lúc đấy mời vào guồng quay thật sự. Tụi nó đứa nào đứa nấy cũng tập tành chăm chỉ cả chứ k nhí nha nhí nhố, nhung nha nhung nhăng như mấy hôm đầu nữa và cũng chính vì nhờ có vụ hát hò này mà tụi nó phát hiện ra 1 điều rằng Mika nhà ta hát cực kì hay luôn….Tuy giọng Mika là giọng thanh trầm nhưng lại rất âm áp và chuyền cảm nên khiến cho Kyu Min và Sandy nhà ta mê tít luôn à…..
Cũng chính vì sự nghiêm túc trong âm nhạc, trong từng lời hát của mình mà Mika đã khiến 2 cố bạn mình có đánh chết cũng k chịu ngồi yên kia cũng phải làm việc nghiêm túc….và mỗi khi giọng hát Mika cất lên lại khiến cho 2 cô bạn mình mê mẩn, nói gì cũng nghe và nghiền luôn giọng hát đó
Và sau này cũng mới biết được rằng Mika rất đam mê ca hát nhưng do cha Mika k muốn Mika hát hò nhảy múa, tốn thời gian vào mấy việc vớ vẩn vô bổ đó mà đã k cho Mika theo đuổi ước mơ ca hát của mình…….
ĐÊM LỄ HỘI VĂN HÓA TRƯỜNG NAGAI 1 VÀ TRƯỜNG K.W
Bên ngoài, bầu trời đê hè đầy sao và đêm nay trăng lại còn rất tròn và tỏa sang khắp khung trời…..Bên dưới, dòng người rộn rã nói chuyện, đi thăm thú khắp nơi , khắp các gian hàng, no đùa vui vẻ …Những tiếng cười ròn tan vang lên trong đêm khiến cả 1 vùng như rực rỡ hơn…..Những ánh đèn màu nhấp nháy, những chiếc đèn lồng đủ màu sắc hình dạng đã tô điểm thêm cho trời đêm hôm nay của ta rực rỡ sắc màu hơn…..
_Oa…..đông quá à_Kyu Min ngó đầu từ cánh gà ra nhìn xuống dãy ghế khán giả
_Sắp đến h rồi đó, sau màn biểu diễn của mấy nhỏ trường Ngai 1 là đến tụi mình luôn đó, vào chuẩn bị đi_Mika nói và bước đi vào trong
_Khoan……khoan đã Mika, tui có truyện muốn hỏi_Sandy gọi với theo Mika
_Cái gi?_Mika quay lại nhìn Sandy k hiểu
_Tại sao tụi lại phải cặp với cái tên trời đánh này? _Mặt Sandy hằm hằm, tay chỉ thằng vào mặt tên Kevin đang đứng phía sau mình tai đeo phone nghe nhạc và ngủ đứng (k biết có ngủ thật hay là giả vờ nữa)
_k thế thì thế nào?_Mika hơi nhíu mày, nhỏ bắt đầu bức với Sandy lắm truyện nhà ta rồi đó
_Why? _Mặt Sandy hậm hực. Nó tức lắm chứ, k dưng lại bị đi ghét cặp với cái tên “trời đánh k chết” kia mà
_Còn sao nữa mà sao? Sao trên trời ý. 2 người là người Việt, biết tiếng Việt thì k ghép cặp vs nhau thì ai ghép cặp nữa, ở đây làm gì còn ai biết tiếng việt ngoài 2 người đâu_Ren nhảy vảo trả lời thay cho Mika
_Nhưng….ơ….ớ…..hơ…..,tên này cũng là người Việt giống tui sao???_Sandy mặt ********, mắt mở to lòi cả ra,mồm há hốc nhìn Mika và Kyu Min đầy nghi ngờ
_Ặc, em k biết Kevin là người Việt sao Sandy???_Koon Ham nhìn Sandy đầy bất lực
_Sặc….chơi với Kevin, 2 người lại còn suốt ngày cãi nhau, uýnh lộn mà k nhân ra sao Lee Sandy_Ren cũng ôm mặt chào thua Sandy nhà ta
_ai nói tui đâu mà tui biết chứ?_Sandy bĩu môi
_tui cũng nhân ra mà, Sandy k nhận ra sao???_Kyu Min tròn xoe mắt nhìn Sandy đầy vô tội
_K, chịu. Cái tên mắt xanh (đây là Kevin nhà ta đeo kính áp tròng xanh nha), môi dỏ,da trắng, tóc mượt như con gái thế kia người Việt Nam làm gì có thể loại đó đâu_Sandy liếc đểu Kevin. Thực ra thì nó nhìn Kevin thấy quen lắm nhưng k với cái trí nhớ + cái suy nghĩ đơn giản của mình thì chỉ 1 lúc sau là nó đá béng câu hỏi đó đi luôn ý mà
_Này, Lee Sandy, cô lại muốn chết sớm đấy à?_Kevin mở mắt lườm Sandy
_Châc, thính y như con……_Sandy quay đi, tự nói nhỏ vs mình
_Ha, Lee Sandy à, cậu được lắm đó. Lần đầu tiên tui thấy có 1 cô gái chê Kevin tới méo mó cả đi như vậy đó_Ren vỗ vai Sandy cười sằng sặc….. Ùm, thực ra thì mọi người cũng biết đấy. Kevin nhà ta da ngắm, mắt sắc lạnh, mày dài rậm, gương mặt vuông cực kì nam tính nhưng lại bị bạn Sandy nha ta bóp méo 1 cách thảm hại nên Ren k cười cũng hơi phí à….
__Thôi, k tào lao nữa. Kệ Sandy đi, ngốc mà. Vào trong chuẩn bị đi, sắp diễn tới nơi rồi_Mika thở dài bước vào trong
Tụi nó bước vào trong thay đồ và chuẩn bị, mặt Sandy thì sưng vù , đầy u ám vì suốt ngày bị Mika kêu mình là ngốc mà trong khi nó có thấy nó ngốc lắm đâu, chỉ hơi ngốc tẽo thôi mà (chậc =.=) …haizzzzz
_Đò tới rồi nè, mấy đứa thay đồ đi_Ryan đi vào phòng thay đồ riêng của tụi nó, phía sau Tứ Quỷ ôm cả 1 đống đồ, dụng cụ lỉnh kỉnh như đi buôn vâỵ
_Anh…._Sandy chạy tới ôm chầm lấy anh trai mình, mặt hớn hở . Sandy nhà ta cứ gặp anh mình là mặt lại cười toe toét ngay mà chẳng cần có 1 lý do gì cả
_Em gái ngoan, đợi anh chút nha. Koon Ham, Kevin, Ren đi thay đồ đi. Key, Rey, Jey, Leo mấy đứa trang điểm và giúp Mika với Kyu Min thay đồ đi_Ryan cười hiên, xoa đầu Sandy rồi quay lại nói với tụi kia
_Dạ _Tứ Quỷ gật đầu
_Khoan, Tứ Quỷ là con trai mà, sao mà giúp 2 người kia mặc đồ được_Ren nhăn mặt
_Phải_Koon Ham gật đầu đồng tình(thực ra 2 tên này nha ta lại đang nổi máu ghen tuông đó à =~= bó tay)
_Chậc, mấy thằng này…..Đương nhiên là Mika và Kyu Min phải mặc lớp áo ngoài rồi Tứ quỷ mới giúp 2 đứa khoác cái kia lên chứ k 2 bộ đó nặng vậy sao mà tự mặc được_Ryan nhìn mặt 2 thằng đang hằn rõ chữ “ghen” mà phải bật cười
_À, thế thì được_Ren vs Koon Ham gật gù
_Anh, Tứ Quỷ biết trang điểm k ạ? Trang điểm theo mấy bộ đồ này khó lắm đấy ạ _Kyu Min cầm đống đồ của mình lên mà nhắn mặt. Nhìn đã thấy phát ngốt rồi chứ chưa nói là mang nó lên mình
_Haha, cứ yên tâm đi, tui đảm bảo luôn à. Trước h tụi nó cũng toàn trang điểm cho tui cả mà. Tay nghề 4 đứa này k hề tầm thường đâu_Sandy cười toét
_Trời, Tứ Quỷ đa tài thật đấy, cái gì cũng biết hết à_Kyu Min ngạc nhiên sen lẫn ngưỡng mộ 4 thằng nhóc này
_Hì, có gì đâu ạ _Leo cười, mặt hơi đỏ vì ngượng
_Haixzz, thực ra thì cũng k ham thích gì đâu,có nguyên nhân cả đó ạ _Jey thở dài
_Phải, tại chị Sandy nhà em là chúa lười biếng mà_Rey cười nhìn Sandy
_Ầy, k phải chúa lười mà là vua lười rồi_Key ôm bung cười
_Chị đập chết mấy đứa h _Sandy giận run người vì mấy thằng em quý tử giám nói xấu mình
_Thôi được rồi, mọi người vào thay đồ đi k lại k kịp bây h _Ryan cười, dục tụi nó vào trong thay đồ
Còn lúc đó, bên ngoài, sau 1 hồi đọc cái diễn văn dào lê thê của 2 ông hiệu trưởng 1 trường K.W và Nagai 1 khiến cho học sinh ngủ gà ngủ gật thì cả 2 cũng tuyên bố được câu nói bắt đầu cuộc biểu diễn lễ hội văn hóa giao lưu giữa 1 trường mà tụi học sinh trông mỏi cả cổ, mòn cả con mắt
Biểu diễn đầu tiên là học sinh trường Nagai 1 và cũng chính là tiết mục của 3 nhỏ đó . 3 nhỏ khoác trên mình bộ đò màu trắng nổi bật với váy xếp ly và áo 3 lỗ lửng cùng thêm khoảng 10 người khác nhảy phụ họa nữa cho mình thì đều mặc đồ đen để làm nổi bật cho 3 nhỏ đó…..
Nhạc nổi lên, 3 nhỏ đứng phía trước, phía sau là 10 người khác nhảy phụ họa. Tiếng nhạc sập sình bắt đầu vang lên bài “ Knock Out” của nhóm nhạc Hàn Quốc rất nổi tiếng Big Bang…….Nhưng động tác tay chân phối hợp hết sức ăn ý với nhau, những chuyển động của cơ thể vừa nhẹ nhàng uyển chuyển lại mạnh mẽ dứt khoát, giữ dội tô lên tất cả những gì đẹp đẽ nhất, tinh túy nhất ….
Cả hội trường như vỡ òa trong tiếng nhạc, ai cũng như muốn nhảy theo tụi nó vậy…..
Kết thúc màn trình diễn là những tràng pháo tay k ngớt của khác giản cũng như của các thầy cô giáo …..Mấy nhỏ đó tuy mồ hôi đều ướt đẫm lưng áo nhưng nhìn phản ứng này k khỏi nở 1 nụ cười đầy mãn nguyện về những gì mình đã cố gắng làm được……
_Sandy, xong chưa vậy? em sẽ diễn đầu tiên đó_Ryan lại vỗ vai Sandy đang ngó đầu qua ra sân khấu coi
_Hixx….tự dưng em run run. Em chẳng bao h hát cả chứ chẳng nói hát trỗ đông người như thế này à_Mặt Sandy méo sẹo quay lại nhìn anh mình
_Haha, em đừng nhìn xuống phía khán giả làm gì.Hãy nhìn Kevin ý và hát hết mình,hát như em cảm nhận là được_Ryan cười, đặt tay nó lên tay Kevin
_Hớ, tại sao em phải nhìn hắn chứ?_Sandy nhíu mày k chịu
_Kevin chẳng phải là bạn diễn của anh sao? Cứ tin anh đi_Ryan cười hiền, xoa đầu cô em gái nhỏ trấn an
_Dạ…_Sandy thở dài
_Bắt đầu rồi_Mika quay lại nói với Sandy
Trên sân khấu tối om, tiếng nhạc bắt đầu nổi lên và tiếng hát của Sandy bắt đầu cất lên cùng lúc nó bước dần dần ra sân khấu……

Vì sao khi anh đi em đã không ôm lấy anh hỡi người
Vì sao đôi chân em cứ đứng nhìn anh xa mãi xa
Vì sao hôm nay em không thể cười như lúc anh nơi này
Vì sao khi xưa em đã nói không cần anh

Đã rất lâu không có anh nơi này
Hàng cây vẫn đứng chờ anh
Đã rất lâu chẳng nghe được tiếng anh nói “yêu em” như lúc gần em
Nhắm mắt cho ký ức xưa quay về
Về bên nỗi nhớ lặng câm
Nhới mỗi khi, gần anh nhẹ ôm lấy anh
Hôn thật khẽ lúc anh nhìn em

Vì sao khi anh đi em đã không ôm lấy anh hỡi người
Vì sao đôi chân em cứ đứng nhìn anh xa mãi xa
Vì sao hôm nay em không thể cười như lúc anh nơi này
Vì sao khi xưa em đã nói không cần anh

Quá khứ cứ mang theo một tình yêu rất buồn
Một tình yêu của ngày hôm qua
Một tình yêu giờ đã quá xa
Quá khứ hãy lắng sâu để tình anh được bình yên nhé
Ở nơi xa chúc em hạnh phúc !

Mọi người ai cũng khá ngạc nhiên về bộ đồ nó đang mặc cũng như là bài hát mà nó đang biểu diễn kia…..
Đúng, Sandy nhà ta hôm nay k còn là 1 cô bé cá tính với những bộ đồ cực kì phá cách nữa mà nó bước lên sân khấu với tà áo dài đặc trưng cho đất nước Việt Nam của nó; tà áo dài trắng tinh thuân khiết như bất cứ 1 cô gái Việt Nam nào như đang sáng bừng lên giữa bầu trời đêm lung linh huyền ảo kia cùng bải hái “Vì sao” …..Trên màn hình lớn được đặt sẵn trên sân khấu đang dần dần hiện lên những khung cảnh, quang cảnh đẹp nhất của đất nước Việt Nam của nó như: chùa 1 cột, Hồ Gương, Lăng Bác, biển Nha Trang, …….
Tuy giọng hát của Sandy hơi run 1 chút nhưng chất giọng lại rất cao và trong; lời bài hát kể về tình yêu của cô gái đối với chàng trai khi 2 người chia tay và Sandy đã diễn tả hoàn toàn suất sắc tâm trạng của cô gái đó….
Nhưng giọng hát của Sandy đã trở lại hoàn toàn bình thường và k hề run nữa khi tới lời rap của người con trai và Kevin bước lên sân khấu trong chiếc áo sơ mi trắng thắt ca vát lỏng cùng quần âu đen nhìn cực kì thư sinh…..Kevin nhẹ nhàng nắm lấy tay Sandy và hướng ánh mắt Sandy nhìn vào mình chứ k phải chú tâm đến khán giả…..

Tất cả đã qua, tất cả cũng đã phai dần trôi xa, tất cả đã chỉ còn những dĩ vãng dần phôi pha, và cứ thế mỗi đêm con tim anh cứ nhắc thầm tên em bao nỗi nhớ khi xưa ký ức như tăng nhiều thêm.
Buông tay anh ra, buông tay em ra , buông tay nhau ra dôi ta chia xa .
Chỉ mong đừng nhớ quá khứ dày xéo ký ức dày vò trong ta sau bao nhiêu tháng ngày dài trong tim ta cố gắng vượt qua .
Mong em sẽ luôn được hạnh phúc bên một tình yêu mới thiết

Tay Kevin nắm chặt lấy tay Sandy, ánh mắt nó chạm vào ánh mắt màu đen sâu thăm thẳm nhưng chứa đựng đầy sự dịu dàng,. ấm áp kia bỗng khiến cho nó cảm thấy thật bình yên quá, k còn chút run sợ nào nữa cả….Chính vì vậy mà nó hát rất tự tin và ánh mắt nó như bị ánh mắt ai kia hút lấy k thể rời ra được……Nhờ vậy mà bài biểu diễn của 2 đứa vốn cực kì ghét nhau này lại khiến cho người ta cảm thấy như 2 đứa nó đang yêu nhau thật vậy….
tuy đều là người Nhật hay người nước ngoài học ở trường này nhưng khi nghe bài hát đó ai ai cũng đều cảm thấy tâm trạng xao xuyến và đã có rất nhiều người thích chiếc váy dài Việt Nam của Sandy….
Rồi tới Kyu Min và Koon Ham…..2 người đã song ca bài “I am sorry” (Gummy ft Top) bằng tiếng Hàn…
Giọng ca của Kyu Min trong vắt như sương mai, k quá cao cũng k quá thấp hòa cùng chất giọng khàn, hơi trầm của Koon Ham quả thật là 1 tuyệt tác….
아침이밝아오면나그댈다시볼수있나요
When the morning comes will i be able to see you again
처음만난그순간처럼그댈다시사랑할께요
I’ll love you like the first time we met

얼마나많은시간이우리를지나가고지나가던
No matter how much time passes us
사람들모두우릴축복했죠
Everyone blesses us

어쩐지오늘은왠지그대의빈자리가너무도커
For some reason, your [empty]seat feels so empty
하루종일눈물만흘렸죠..
All day i cry

미안해요그대를아프게해서
I’m sorry for hurting you
미안해요해준게너무없어서
I’m sorry for doing nothing for you

미안해요그대를잊지못해서
I’m sorry for not forgetting you
미안해요하지만오늘은
I’m sorry, but today
꼭한번그댈보고싶어요
I want to see you one last time

Kyu Min khoác trên mình bộ lễ phục Hanbok của Hàn Quốc cất cao giọng hát lanh lảnh như chim họa mi của mình. Phía sau là Koon Ham mặc bộ âu phục với ái sơ mi trắng cùng vest đen và quần tây cùng 1 tốp người khác nhảy rất đẹp, chứa đựng đầy tình cảm dành cho Kyu Min của Koon Ham….Và cuối cùng là giọng rap của Koon Ham vang lên….

많은여자중내눈에쏙들어온넌
Out of all those girls, you caught my eye
마치영화속에주인공그녀에아름다움은
She’s beautiful like the main character in a movie
절대뿌리칠수없었네
I couldn’t get her out of my mind

그런너에게상처를주다니
But i gave you scars
미친듯이후회해도늦었지
My sincere apology is late
네눈물을모두다거둬줄께
I’ll give you all my tears
날용서해부탁해무릎꿇게.. uh~
Please forgive me, i’ll beg on my knees

제발내게기회를줘
Please give me a chance
미안해서끄적이던편지들은다찢어버렸어
I was so sorry i ripped up all the letters
그냥할말있어잠시내게시간을줘
I just have something to say, give me a minute

Kyu Min trong bộ lễ phúc Hambok đỏ sánh bước bên Koon Ham trông cực kì đẹp đôi tiến lại gần khán giả và màn hình máy chiếu cũng chiếu lên rất nhiều cảnh đẹp nổi tiếng, những ngôi chùa nổi tiếng, những con đường đặc biệt của Hàn quốc…..trông cả 2 chẳng khác gì tân lang và tân nương cả…khiến ai ai cũng mơ ước được 1 làn như vậy…
_Tứ Quỷ, mấy đứa chuẩn bị sẵn đi, Mika hát xong là mất đứa phải khẩn chương thay đồ cho Mika để kịp h đấy_Ryan nhắc nhở
_Dạ _Tứ quỷ khẽ gật đầu
Trên màn hình, những phong cảnh đẹp ở Hàn đã được thay thế bằng hình ảnh đất nước chẳng mấy xa lạ với bất cứ ai ở đây_ đất nước Nhật Bản thân quen của họ với : hoa nh đào, chùa, tháp Tokyo,còn đường nổi tiếng, …….cứ thay phiên nhau hiện lên

Kanadete yo saigo made
Sono yubi de mada mienu subete wo
Kanjite to saigo made
Atashi kara nani mo kamo subete wo

Kokoro no naka no mezamete inai hontou no kotoba
Anata no kaze ni nori
Hanatsu yume no kakera

You know, it’s time to get away.
You can say “yes”. can’t you say?
Only you may dream. never ever close your eyes.
You know, it’s time to overcome.
You can say “yes”. can’t you say?
Only you may fly. never ever cry again.
Noboritsumeru wa anata no yubi de

Kikasete yo saigo made
Anata kara nagarederu subete wo
Sukutte yo kono omoi
Me ni mienu futashika na merodii

Furueru mune ni kasanari atta hontou no kotoba……….

Tiếng hát vang lên lan tỏa khắp gian phòng hòa cũng tiếng đàn guita, từ giữa sân khấu, Mika và Ren dần dần đi lên ….Mika trong bộ Yukata truyền thống của Nhật bản hát bài “Bood” đứng cạnh Ren đang gẩy đàn guita 1 cách chăm chú và đầy chuyên nghiêp. Giọng ca trầm ấm nhưng cao của Mika khiến cho mọi người đều ngỡ ngàng và khả năng ca hát tuyệt vời của cô hội trưởng hội học sinh vốn lạnh lùng này thật k thể ngờ tới lại có 1 chất giọng tốt tới như vậy…..
Giọng ca quá tuyệt vời đấy như đưa người ta vào từng giai điệu, quyến rũ lòng người khiến ai cũng phải mê mẩn tới nỗi cả sân trường rộng lớn tới như vậy đều im thin thít, nín thở k tạo ra 1 tiếng động nào để nghe và cảm nhận từng câu hát của cô gái này…..
Và cuối cùng, kết thúc buổi biểu diễn đầy bất ngờ và thú vị này là từ giữa sân khấu 3 cô gái với 3 phong cách khác nhau nhưng đều khoác trên mình màu đen huyền bí, 1 cách ăn mặc cá tính từ từ tiến lên theo điệu nhạc và phía sau là dàn nhạc với Koon Ham chơi trống, Kevin chơi bast, Ren chơi Guita cùng lúc với ánh đèn sân khấu được bật sáng rực rỡ soi rõ rừng khuân mặt thanh tú kia của tụi nó.Tiếng hát của 3 đứa cất lên, hòa vào cũng với nhau đã tạo ra 1 âm điệu tuyệt vời của bài hát “Glamorous Sky” bằng tiếng nhật khiến ai cũng điêu đứng…..

akehanashita mado ni mawaru ranbu no DEEP SKY AH aoide…
“kurikaesu hibi ni nan no imi ga aru (no)?” AH sakende…
tobidasu GO hakitsubushita ROCKING SHOES haneageru PUDDLE
FURASSHUBAKKU kimi wa CLEVER AH REMEMBER

ano niji wo watatte ano asa ni kaeritai
ano yume wo narabete futari aruita glamorous DAYS

“akewatashita ai ni nan no kachi mo nai no?” AH nageite…
hakidasu GO nomihoshite ROCK N’ROLL iki agaru BATTLE
FURASSHUBAKKU kimi no FLAVOR AH REMEMBER

ano hoshi wo atsumete kono mune ni kazaritai
ano yume wo tsunaide futari odotta glamorous DAYS
Mm… glamorous DAYS
nemurenai yo!

SUNDAY MONDAY inazuma TUESDAY WEDNESDAY THURSDAY yukibana… OH…
FRIDAY SATURDAY nanairo EVERYDAY
yamikumo kieru FULL MOON kotaete boku no koe ni

ano kumo wo haratte kimi no mirai terashitai
kono yume wo kakaete hitori aruku yo glorious DAYS
ano niji wo watatte ano asa ni kaeritai
ano yume wo narabete futari aruita glamorous DAYS

glamorous SKY…

Cả hội trường cứ bị 3 đứa chúng nó đưa đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác khi biểu diễn liền 3 bài hát với 3 mang âm hưởng, và tiếng nói của 3 nước Việt – Hàn – Nhật cùng lẽ phục truyền thống của 3 nước : áo dài – hambok – Yukata …tất cả chỉ để nói lên những nét văn hóa riêng, những niềm tự hào của chúng nó về đất nước của mình, về quê hương nơi trôn rau cắt rốn của chúng nó để rồi kết lại là 1 bài hát tiếng Nhật do cả 3 cùng hát như 1 lời cám ơn đất nước Nhật Nảm xinh đẹp đã cho chúng 1 quê hương thứ 2 nữa……
3 đứa chúng nó k chỉ cho ta thấy được những bài hát hay mà còn cho ta thấy được bản sắc của từng đất nước …..1 điều mà k ai có thể nghĩ tới và làm được…..
Sau 1 hồi im lặng thì những tràng pháo tay cổ vũ nhiệt tình dành cho tụi nó, những giọt mồ hôi đổ xuống của chúng nó trong ngày qua quả thực k hề vô ích, viển vông chút nào…..chúng nó đã làm được 1 điều k phải ai cũng làm được……
Trên khấu, chúng nó cúi chào khán giả bằng 1 nụ cười rạng ngời trên môi ; nụ cười của niềm tin chiến thắng và hạnh phúc tràn đầy…..
Kết thúc,Nagai 1 và K.W đều có những bài biểu diễn tuyệt vời, đều được mọi người ủng hộ nhiệt tình; bìa nào cũng rất tuyệt, để lại được ấn tượng sâu sắc cho mọi người xem. Nhưng đây là 1 lễ hội văn hóa vì vậy nghiễm nhiên là tụi nó được ban giám khảo dành phần thắng cho rồi. Vì sao ư? Vì chẳng phải chúng nó đã thể hiện được văn hóa của k chỉ 1 mà tới 3 nước đó sao? Đây chính là điều mà những lễ hội văn hóa của trường đang rất cần và luôn hướng tới….
Sau đêm diễn, nhận giải xong là 3 đứa tụi nó ngủ li bì chẳng còn biết trời trang gì nữa cả khiến cho 3 thằng phải nai lưng ra cõng chúng nó về nhà nặng muốn gãy cả lưng nhưng chẳng thằng nào giám kêu than gì cả vì những gì chúng nó làm cho tụi hắn thì bấy nhiêu đã là gì đâu……
_Hừ, tại sao tui lại phải cõng con heo tạng này chứ?_Kevin nhăn mặt nhìn Ryan_anh trai của con heo tạng trên lưng hắn đang nhởn nhơ đi cạnh mình
_Ha, chẳng nhẽ là tui sao? Quên đi. Sandy nó giúp mi nhiều vậy thì cõng nó có mất mát gì đâu, kêu ít thôi….mi cứ cẩn thận đó, rớt em ta thì mi cũng xong đời_Ryan cười, nói 1 cách thản nhiên k quên kèm theo mấy câu đe dọa
Kevin k cãi được cái thằng bạn quái chiêu này nên đành im lặng là vàng…..chấp nhận số phận mà còng lưng ra cõng nó
_Xin chào_3 nhỏ kia tiến lại chắn đường tụi hắn
_3 cô lại còn muốn gì nữa đây?_Ren nhíu mày tỏ rõ vẻ khó chịu
_Trò chơi kết thúc ở đây được rồi đấy, vĩnh vieenc 3 cô chẳng bao h thắng được họ đâu. Những thứ gì k thuộc về cô thì mãi mãi sẽ chẳng bao h thuộc về cô cả_Koon Ham nói bằng chất giọng lạnh tanh
_Biến đi_Kevin buông câu nói cùng với vẻ mặt cực kì khó chịu
_Tụi em đợi ở đây k phải là để gặp 3 nhỏ đó mà là gặp anh thôi. Tụi em muốn noi là….._Yukiko nhìn tụi hắn mỉn cười nói nhưng chưa nói hết câu đã bị Kevin chặn họng
_Lượn đi, tụi này chẳng có gì để nói với 3 cô cả_Kevin bước qua 3 nhỏ đó
_Nghe cho rõ nhé, tụi này k yêu và sẽ mãi mãi k bao h dành chút tình cảm nào cho các cô đâu, séo đi_Koon Ham nhìn 3 nhỏ bằng con mắt khinh thường
_còn động tới họ thì đừng trách tụi này ác_Ren lướt qua tụi đấy, k quên buông 1 câu cảnh cáo cùng vs nụ cười ác quỷ
3 nhỏ đó k nói được câu nào khi bị tụi hắn từ trối 1 cách k thể nào phũ phàng hơn được nữa……và thực sự phải nói rằng 3 con người mang tên Choi Koon Ham, Otohara Ren, Qualy Kevin h đã thay đổi rồi, k còn là những đại thiếu gia tiêu tiền như nước, ăn chơi nổi tiếng, lạnh lùng nhưng quyến rũ chỉ biết chơi bời chác tán như trước nữa rồi…….
Còn lúc đấy, trên vai 3 chàng trai của chúng ta,3 nàng công chúa…..à k, phải nói chính xác là 3 Quỷ Nữ bỗng dưng lại ngoẻn miệng cười…..k biết đây là nụ cười hạnh phúc, tự tin, đắc thắng hay là gì hoắc cũng có thể là tất cả….
Đúng, với tụi nó hạnh phúc đơn giản chỉ là như thế thôi. ĐƯợc nằm trên tấm lưng rộng mà vững chắc đó, được dành chọn trong trái tim người đó, được người đo nâng niu chăm sóc yêu thương bằng cả tấm lòng……..thế là quá đủ cho 1 hạnh phúc……

$pageOut $pageIn

Chap 26 : Cuộc chiến cuối cùng. Đóng lại quá khứ, mở tới tương lai

_ Này, tại sao con nhỏ đó không chịu mặc váy?_Kêvin mân mê ly rượu vang trong tay.
_Ồ! Kêvin cậu cũng quan tâm hả?_ Ryan mỉm cười
_Chậc, tò mò thôi!_ Kêvin tặc lưỡi.
_Haha, tò mò hay quan tâm, bấy nhiêu thời gian chắc đủ để cậu xác định tình cảm rồi chứ!_ Ryan nhấp 1 chút rượi
_Hừ, đừng hỏi. Thế có nói không?_Kêvin “hừ” 1 tiếng, nhíu mày khó chịu.
_Chậc, thì đấy. Sandy có điểm mạnh là ở chân, nó sử dụng chân là chủ yếu nên trong lần nó tập bị thươg khá nặng, để lại cả vết sẹo dài ở chân nên nó chẳng bao giờ mặc váy cả. Mà cũng do dùng chân nên Sandy hay bị thương lắm_ Ryan giải thích.
_Ừm_ Kêvin trầm ngâm

“Cạch”
Cánh cửa cấm mở ra, người bước vào chút nữa làm Ryan sặc rượu còn Kêvin nhìn thấy chỉ biết thở dài ngao ngán.
_Ô! Hai_Sandy nhìn thấy anh mình cười toét chạy lại ôm cổ Ryan
Vâng, người sở hữu tấm thẻ vô tình mà cố ý đây, người bước vào đấy là Sandy nhà ta ạ…
_ Sandy em có thẻ sao?_Ryan nhìn Sandy
_Dạ_Sandy gật đầu chắc nịch
_Cô ta làm gì có, nhỏ này lấy của tui đó_Kêvin nhăn mặt lườm Sandy
_Là sao? Ryan không hiểu lắm lời Kêvin nói
_Lần nhỏ này uống rượu say nên tui phải đưa vào đây nắm, không thì mất em với mấy “con sói” ngoài Bar kia rồi. Ta có việc phải đi nên đưa chìa khóa cho nhỏ cầm để đóng cửa, ai dè nhỏ này cầm xong đòi không dả luôn!_Kêvin giải thích.
_Hô, có ngu mới dả, trong này cái gì cũng có tội gì mà không ở!_Sandy cười đắc trí
_Cô, đồ con cáo già!_Kêvin lườm Sandy muốn cháy cả người.
_Đâu, nhầm nhớ, anh tui dạy tui thế nên nói như mi thì anh Hai phải là “cáo già” à, còn tui chỉ là “cáo con” thui sói ạ_Sandy chỉ Hai nó, chỉ mình, rồi chỉ hắn
_Này, ta thịt mi giờ đấy, ai là sói hả? Kêvin nhíu mày nhìn nó
_Ặc, Hai ơi có con sói định ăn thịt em nè, help me_Sandy giả nai
_Ha, Kêvin cứ thịt thoải mái đi, ta kông có ý kiến_Ryan nhìn Sandy cười rõ tươi
_HAI………_Sandy hét lên.
_Hahahaha
Căn phòng “ cầm” này hôm nay rộn vang tiếng cười…. cũng đã từ lâu lắm rồi nó mới vang lên tiếng cười tuyệt diệu này…. Lâu lắm rôì……..
_Đại ca_1 màn hình hiện lên trước mặt hắn, là Shin.
_A! Shin_Sandy vẫy tay với Shin trong màn hình
_Hì, chị Sandy_Shin cười, cúi chào Sandy.
_Shin, truyện gì?_Kêvin lạnh lùng hỏi, tay nâng ly rượu lên uống
_Bọn Sindo bang đang kéo tới đây rồi ạ. Chúng tuyên bố sẽ đối đầu với chúng ta_ Shin e dè nói.
_lại bọn Sindo nữa ak? Gọi Koon Ham đi, Ren nữa_Kêvin khẽ nhíu mày đứng dậy
_À… ừm….. Nãy em nhìn thấy Anh Koon Ham đi với chị Kyu Min rồi ạ. Anh Ren… um…thì không liên lạc được ạ_ Shin ấp úng nói
_Hừ, 2 thằng này….._Kêvin nhăn mặt khó chịu vì 2 thằng có người yêu nên quên hết cả công việc
_Sao vậy Kêvin?_Ryan hỏi
_Bọn bang nhỏ dạo này khôgn hiểu sao liên tục làm phiền. Tui đi đã, chút nói chuyện sau_ Kêvin thở dài
_Tui đi với_ Sandy đứng dậy hào hứng
_Đi làm gì, chỗ đàn ông con trai đàn bà đến đấy làm gì? Cô ở yên đó đi_Kêvin quay lại nói
_Này, muốn ăn đập à! Đừng coi thường tui nhé!_Sandy nhăn mặt , dơ nắm đấm trc mặt Kêvin
_Ha, phải đó. Đi coi chút chắc không sao đâu_Ryan đứng dậy khoác vai Sandy cười
_Hừ, tuỳ 2 người, nói rồi_Kêvin bưới đi
PHÍA SAU QUÁN BAR, BÃI ĐẤT BỎ HOANG
_Oa, đông vui thật đấy Hai nhỉ?_Sandy nhìn đám người đứng đợi đằng kia nói
_Ừm_ Ryan cười, khẽ gật đầu
_Ây chà, ghê ha? Dạo này vụ nào cũng do chính đích thân “ông chùm Kêvin” ra tay sử lý, thật là vinh hạnh cho tụi này quá_ 1 thằng đầu trọc lốc. mặt đầy sẹo, mặc quần hoa, áo hoa nhìn Kêvin cợt nhả nói
_Lắm mồm quá mày, đi vào vấn đề chính đi_Kêvin lạnh lùng nói, giọng nói ko có 1 chút cảm súc nào
_Chà chà, cũng chẳng có gì đâu, tụi này chỉ qua chào hỏi mấy chút thôi_Tên đó chỉ thẳng vào mặt Kêvin
_Hừ, vậy mày biết cái giá phải trả cho sự chào hỏi này chứ?_Kêvin nhếch môi nở nụ cười lạnh
_Chậc, cũng chưa biết được đâu nha, không mang theo mình cánh tay phải và cánh tay trái đắc lực thì mày chả là cái đếch gì cả!_Tên đó nhìn Kêvin khinh khỉnh
_Bớt nhảm đi!_Kêvin bẻ tay xông thẳng vào bọn chúng
Trận hỗn chiếc bắt đầu, bọn chúng đứa nào cũng cầm côn, cầm gậy…… lao tới Kêvin, trong khi Kêvin tay không đơn phương độc mã vào chiến đấu
_Chậc, muốn đánh nhau với Hắc Vương của “W” thì đúng là quá ngu ngốc_Sandy khoanh tay đứng nhìn lũ làu nhàu đó bị sừ đẹp nói
_Ha, um. Nhưng 1 mình đánh với 100 thằng thì mất sức quá nhỉ?_Ryan trầm ngâm
_A! Zậy để em vào giúp tên đó cho_Sandy hào hứng
_Em muốn chọc cho Kêvin điên lên hả? Thằng nhóc này không chịu nhờ sự giúp đỡ của ai đâu, nhất là em đấy_Ryan nghiêng đầu nhìn cô em gái ngốc.
_Hả, tại sao ạ!_Sandy không hiểu ý của anh mình
_Ngốc, vì con trai có lòng tự trọng cao lắm_Ryan xoa đầu Sandy mặt đang đần cả ra.
_Mấy người khó hiểu quá_Sandy nhíu mày, lắc đầu (chậc, =’’= đầu óc nhỏ này đơn giản đến ngờ nghệch luôn ak)
_Thôi được rồi, em đứng dậy đi, anh qua giúp Kêvin 1 chút_Ryan cười rồi chạy vào đám hỗn chiến
Nhưng thực chất đây chỉ là 1 trò đùa của kẻ bầy ra, và người bị nhắm tới không phải là Kêvin mà là 1 người khác….
_Sandy…._Ryan cảm thấy có gì đó khôg ổn nên liếc nhìn về phía Sandy đang đứng đó và y như rằng Sandy bị tụi đấy tóm……
“Bốp”
Mãi chú ý tới Sandy mà Ryan ko để ý mà bị bọn đấy phang ngay cả cây gậy vào đầu
_Ryan, không sao chứ_Kêvin chạy lại bóp nát cổ thằng vừa đánh Ryan
_Không, Sandy_Ryan hơi choáng 1 chút
_Haha, Lee Sandy, Qualy Kêvin muộn mất rồi!_thằng đó kề con dao vào cổ Sandy, và thằng đó không ai khác chính là ten cầm đầu băng phản loạn
_Thằng khốn, bỏ em gái tao ra_Ryan chừng mắt nhìn tên đó đầy chết chóc
_Ha, muốn em gái mày thì 2 đứa mày đứng yên chịu đánh đi_Thằng đó ra lệnh.
_Quên đi Hai, Kêvin kệ em_Sandy hét lên
_Ồ, cô em to mồm lắm. Nhìn ngon ghê ha, cô em mà khônh chịu im lặng thì anh sẽ thịt cưng đó_Tên đó nhìn Sandy bằng ánh mắt thèm thuồng
_Hừ, đủ rồi đấy_Kêvin thở dài, quyệt những vệt máu dình trên mặt đẩy Ryan đang mất bình tĩnh xuống bước lên nói.
_Ha, thế mày nghĩ làm gì được tụi tao? Chẳng phải con nhóc này rất quan trọng với 2 đứa tụi mày mà_Tên đó đắc trí nói
_Hừ, mày tự đắc quá đấy. Sandy , nghe này, cái thẻ cô cầm ý đủ khả năng đẻ giết người đấy. Nó làm bằng kim cương đen_Kêvin nhếch môi vẻ nụ cười nửa miệng.
_Hả_Tên kia vẫn nghệt mặt không hiểu thì đã thấy lưỡi dao kè ở cổ Sandy bị đẩy ra và chẳng biết lý do tại sao mà hắn đã nằm sõng soài dưới đất
_Chậc, cái thẻ này đúng là tiện thật_Sandy cầm thẻ đen nhìn tên đó nằm đo ván dười đất.
_Sandy_Ryan ôm chầm lấy cô em gái mình suýt nữa thì kích hoạt khả năng giết người của mình
_Hì, em ổn mà_Sandy trấn an mình
Cũng phải thôi với Ryan thì Sandy là người con gái duy nhất quan trọng với anh, người mà suốt từ bé tới h anh luôn nâng niu, bảo vệ, chăm sóc từng chút 1. Anh đã từng mất đi 1 nửa mạng sống, 1 trái tim, 1 tình cảm, đã từng đau tới phát điên lên rồi nêm chắc chắn 1 điểu rằng, anh sẽ không để tên đấy chết toàn thây
_Ha, chú em. Tụi này có truyện muốn hỏi nên đi về bang uống nước chè với tao chút nhé_Kêvin dẵm chân lên người tên đấy cười khinh khỉnh
_Mày…….._Tên đó tức giận nhưng chẳng làm gì được Kêvin
“KLÍCH”
Kêvin bỗng nghe thấy tiếng súng lên nòng, quay lại nhìn thì……..
_SANDY_Kêvin chạy tới chỗ Sandy
“PẰNG”
Hồng tâm của tia laze được nhằm thẳng vào đầu Sandy, Kêvin chạy tới chỗ Sandy cũng là lúc tiếng súng vang lên. Cả Kêvin và Sandy đều ngã xuống đất……
_Kêvin, Sandy…._Ryan hiện rõ 2 chữ “lo lắng” chạy tới
_Chết tiệt, bọn khốn này._Kêvin nhíu mày đứng dậy.
_Này, Sandy cô không sao chứ? Bị thương chỗ nào không?_Kêvin lay lay Sandy
_Ùm, không sao? Ê ẩm người thôi. Anh Ryan bắt được thằng bắn không?_Sany chông tay đứng dậy.
_Không! Nó chạy rồi, bọn chúng dùng kế dương đông kích tây_Ryan măk thì vẫn bình thản nói nhưng trong giọng rõ ràng có 1 sự tức giận tột cùng
_Thôi, lùi vào trong đã, nhanh lên_Kêvin kéo tay Sandy với Ryan vao trong.
TẠI PHÒNG CẤM
_ “RẦM”.. “SANDY_ Mika, Kyu Min đẩy cánh cửa “Rầm” lao vào.
_Hì, không sao đâu, hai người đừng lo_Sandy cười, trấn an 2 nhỏ bạn đang phát hoảng.
_Thật không sao không? Đã kiểm tra chưa? Có xước sát chỗ nào không???_Kyu Min sờ tay chân Sandy kiểm tra
_Haha, không sao mà!_Sandy cười toét vì bị Kyu Min kiểm tra vào trúng mấy chỗ có máu buồn.
_Bọn này nhắm vào Sandy sao? Có ý gì vậy? Anh Ryan, anh biết tụi này là ai chưa?_Mika trầm ngâm 1 lúc rồi quay lại hỏi Ryan.
_Không? Bọn này không nhằm vào Sandy đâu_Kêvin tựa người ở bức tường cạnh đó nói.
_Hử? Là sao?_Sandy nghệt mặt quay lại nhìn Kêvin khó hiểu.
_Ừm, người bọn đấy nhắm vào là Băng Nữ_Ryan nhìn Sandy, ánh mắt tĩnh lặng nhưng kiên quyết
_Băng Nữ_Cả lũ đồng thanh quay lại nhìn Ryan.

_Phải, bởi vì người biết về Lee Sandy ngoài 10 người cha và chồng của Sandy thì cái tên Sandy dường như k tồn tại đâu.Còn ở thế giới đêm thì chẳng ai rõ mặt của Sandy và tên thì càng k biết vì tất cả đều dùng mật danh mà, k những vậy Sandy còn được bảo hộ bởi rất nhiều ng nữa nên chẳng ai giám động vào nó đâu. Chỉ có “W” thôi _ryan giải thích

_”W” ạ? _Sandy nhìn anh trai mình như k tin

_Có nhiều truyện em chưa biết đâu. Rồi sau này em sẽ rõ_Ryan cười hiền xoa đầu cô em gái

_Anh Ryan, như thế này thì tụi em qua bảo vệ chị Sandy nhé_Leo lên tiếng

_k cần đâu, 4 đứa cứ chia nhau ra bảo vệ Mika và Kyu Min đi.Koon Ham vs Ren, 2 đứa cũng phải thận trọng hơn trong việc vả vệ Kyu Min với Mika nhé. Tuy h chúng đang nhắm vào Sandy nhưng sau này thì cũng chưa biết thế nào đâu. Còn Sandy, em phải ở bên cạnh Kevin 24/24 cho anh trong những ngày này, rõ chưa?_Ryan ra lệnh

_Haizzzz….dạ_Sandy thở dài ngao ngán, vậy là nó lại bị mất tự do trong mấy ngày này rồi

_Tui phải đi Mỹ 1 thời gian rồi sẽ về Việt Nam nên Kevin, nhờ cậu trông Sandy hộ tui nhé.Mọi truyện đợi lúc tui về rồi sẽ giải quyết tiếp_Ryan quay lại nói, vỗ vai Kevin

_Hiểu rồi_Kevin gật đầu

_Hai, anh đi đâu zậy???_Sandy nhìn anh mình lo lắng

_Anh đi chút việc.Em ở nhà phải ngoan nghe k?Anh về rồi sẽ cho em rõ mọi truyện luôn à_Ryan mỉm cười

_Dạ…._Mặt nó lại sị xuống vì h nó lại phải xa hai của nó nữa rồi

* * * * * *

Những ngày sau đó, hai nó đi nên Kevin chuyển đến ở nhà Sandy luôn, 2 con người thì xuốt ngày cãi nhau chí chóe như cho với mèo ý; nhưng lúc thì lại cực kì hợp nhau trong mấy truyện cuộc sống cũng như quan điểm sống. Nhưng có 1 điều là ở nhà thì Sandy nhà ta cứ phải gọi là ăn, chơi, ngủ, nghỉ thôi còn từ nấu cơm, rửa bát, dọn nhà,….thì do 1 mình Kevin nhà ta làm hết đấy ạ, với 1 lí do Sandy nhà ta đưa ra rằng k biết làm gì cả nên Kevin nhà ta tính ưa sạch nên đành ngậm ngùi lắm thôi.(mất hình tượng “ông trùm Kevin” ghê) .Tứ quỷ thì h vắng nhà xuốt vì lúc nào cũng phải theo 2 cặp kia mà, nên toàn đi tới đêm mới về thôi…..

TUẦN SAU:

_Anh về rồi đây_Ryan mở cửa nhà bước vào

_Anh………_Sandy chạy vèo từ trong nhà chạy ra ôm trầm lấy anh trai mình

_Um, ở nhà ngoan chứ hả? Có vấn đề gì sảy ra k?_Ryan mỉm cười hỏi nó khi nó vẫn con đang dụi đầu vào cổ anh vì nhớ

_K có vấn đề gì đâu. Chắc đang đợi động tĩnh của ta_Kevin bước ra nói

_Um… _Kevin khẽ gật đầu

_Này…này Ryan….đừng có ôm Sandy nữa, tụi này ghen đó nhá_1 giọng nam cất lên từ phía sau

_phải đó, 2 người đừng có thắm thiết như vậy trước mặt tụi này chứ!!…._1 giọng nam khác khó chịu vang lên

…………

_Mấy người……_Sandy nhìn những người phía sau mà ngạc nhiên

_Hì, em ôm em gái em thôi mà, đâu có ai cấm đâu à. Khi nào mấy anh về làm rể chính thức đã rồi tính sau nha_Ryan ôm vai Sandy quay lại nhìn mấy bộ mặt hằm hắm sát khí đó cười rõ là tươi

_Mấy anh tới đây làm gi vậy ???_Sandy nhíu mày, trống tay nhìn mấy cái mặt đang nhìn nó nhứ ăn tươi nuốt sống kia 1 cách khó chịu

_Anh gọi họ tới đấy.Vào nhà đi đã rồi nói chuyện tiếp, ở ngoài này k được an toàn lắm đâu. Kevin, phiền cậu gọi mấy người kia tới đây luôn nhé, có việc cần làm rồi_Ryan kéo Sandy vào nha rồi quay lại nói với Kevin

Kevin khẽ gật đầu rồi bước đi

NỬA TIẾNG SAU,TẠI CĂN HẦM NHÀ SANDY:

_Mọi người tới đông đủ rồi vậy vào thẳng vấn đề luôn nhé. Sandy, lâu nay anh vẫn dấu em sự thật, k muốn cho em biết tất cả nhưng h đã tới lúc anh cho em biết rồi. Windy đã bị sát hại chứ k phải đơn thuần bị giết đâu; người đứng sau điều khiển cái tên giết Windy chính là tổ chức “W”_Ryan nhìn Sandy bằng ánh mắt quyết đoán

_Cái gì? _Koon Ham, Ren, Mika, Kyu Min k tin vào tai mình

Sandy hiện h đã chết sững người

Còn Kevin thì dường như chẳng có biểu hiện gì là sock quá cả, cứ nhu việc này là quá đỗi bình thường ý…có lẽ hắn đã biết từ trước rồi

_Truyện này, tất cả đều là sự thật đấy. Sandy,ta mong con hãy kiên cường lên

_Sandy, con hãy nghe Ryan nó nói hết đã rồi hẵng quyết định có nên tham gia vào cuộc chiến này hay k?

…..

Xung quanh hiện ra 10 chiếc màn hình tinh thể lỏng cũng với khuôn mặt 10 người đàn ông trung niền ….khuôn mặt người nào cũng đều cho ta thấy rõ sự uy quyền của mình

_Cha_Mấy tên chồng của Sandy đứng lên cúi chào mấy ng này qua màn hình

_Cha…._Sandy vẫn sững sờ nhìn những người cha nuôi của mình

_Ryan,đã tới lúc rồi đấy_Giọng ông Ai trầm trầm vang lên

_Sandy, trước khi Windy mất đã cài cái này vào bụng Wind. Đó là 1 con chip giữ liệu của “W” . Lúc đầu anh k phát hiện ra con chíp này đâu nhưng khi Windy mất Wind nó cứ bám theo anh suốt rồi cũng chẳng chịu ăn uống gì cả, càng ngày nó càng yếu Khi đi khám mới biết là trong bụng nó có con chip này và trong con chíp dữ liệu ấy là kế hoạch mà “W” muốn Windy tham gia cũng như các giữ liệu liên quan tới ngày tận cùng của thế giới”_Ryan cầm con chíp đưa vào máy tính.

Trên màn hình chiếu to nhất được đặt vào giữa phòng lần lượt hiện lên những giữ liệu mật của “W” về “ngày tận cùng của thế giới”. “W” đã tạo ra phần mềm thúc đẩy “ngày tận cùng của thế giới” tới nhanh nhờ những bộ óc thiên tài để sau đó tái thiết lại thế giới thông minh với những người được chọn tồn tại, là những người mang trong mình những bộ óc siêu việt mà trời đã ban cho.

_Cái quái gì thế này! _Ren thốt lên

_Đây là….. _Koon Ham sững sờ nhìn những giữ liệu trước mặt

_Windy vì muốn con người bình đẳng, không phân biệt tầng lớp trí thức, nông dân, công nhân hay gì cả nên đã không đồng ý phương án này cũng như không muốn làm quỹ đạo của trái đất bị lệch đi mấy độ do sự đẩy nhanh này. Chính vì vậy mà “W” đã tìm cách giết Windy để bịt miệng, sợ Windy nói với chúng ta làm ảnh hưởng tới dự án của chúng _Ryan giải thích

_Vậy còn việc ám sát Sandy lần này thì sao?_Mika hỏi

_Sandy là ngoài dự án của chúng. Đáng nhẽ người lên thay cho Thiên Nữ phải là người của chúng nhưng Sandy lại xen vào tranh cử chức đứng đầu và hoàn thành quá xuấn sắc cùng với lý do tìm người trả thù cho Thiên Hoa nên trước sau gì cũng sẽ giết Sandy thôi. Những gì Sandy làm cho “W” cũng đủ cho chúng thấy khả năng Sandy sẽ lật đổ cả “W” cao như thế nào_Ryan thở dài nhìn Sandy

Hiện tại Sandy vẫn chết sững, ánh mắt nó dán vào màn hình trước mặt, 2 hàng nước mắt chảy dài 2 bên gò má…..

_Sandy….._10 người cha của Sandy đứng đậy định lại chỗ nó nhưng đã có 1 người tới trước,1 người nó cần hơn.

_Anh biết em đang cảm thấy thế nào! Đau lắm đúng không? Nhưng Sandy ak, giờ chưa phải là lúc em rơi nước mắt đâu. 4 năm trôi qua ta đã phải chịu quá nhiều đau thương rồi, giờ là lúc ta đòi lại trong sạch cho Windy chứ? _Ryan nhẹ nhàng ôm Sandy vào lòng, vỗ nhẹ vào lưng nó

_Chị… chị Windy….. hixx…._Sandy nói nghẹn ngào trong tiếng khóc.

_Sandy, cái chết của Windy không thể cho nó là vô nghĩa được. Em hiểu anh nói gì chứ? Anh sẽ luôn ở cạnh em nên đừng lo nha _Ryan quyêt đi nhữnh giọt nước mắt của Sandy, khẽ mỉm cười trấn an cô em gái mình.

_Dạ _Sandy khẽ gật đầu….. giờ nhìn Sandy như 1 bông hoa nhỏ trong vòng tay của anh trai mình vậy, có lẽ chỉ ở bên Ryan thì Sandy mới cho mình được phép yếu đuối

_Với anh em là người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời này của anh_ Ryan đặt nụ hôn nhẹ lên má Sandy

…………………………….

_Chết tiệt, thằng Ryan thằng Ryan rõ ràng đang chơi tụi mình mà _ chồng thứ 1 của Sandy nói

_Tức mắt quá! _chồng thứ 2 nháy mắt liên tục khi nhìn thấy cặp đôi này

_Muốn đấm thằng này ghê _chồng thứ 3 nhìn Ryan tức giận, tay lăm lăm nắm đấm.

_Tui mà thành rể nhà này thì nhất định không tha cho thằng Ryan này _1 tên bẻ tay răng rắc, ánh măt hình viên đạn nhìn Ryan

………………………..

Vô vàn lới nguyền rủa của 10 ông chộng hờ của Sandy dành cho Ryan, nhưng dường như Ryan vẫn không quan tâm lắm, ánh mắt chỉ liếc qua họ, nở nụ cười nửa miệng đầy đắc thắng…..

_Oa, nghe anh Ryan nói vậy mà tui đỏ mặt lun ak! _Kyu Min ôm mặt hơi ửng hồng của mình

_Chậc, thế này thì còn lâu Sandy mới lấy được chồng, 10 chồng kia của Sandy phải chờ dài dài _Ren khẽ nhếch môi nở 1 nụ cười.

_ Anh Ryan giữ em gái thật đấy! _Mika nhìn 2 người họ mà thốt lên

_Kevin, không thấy cậu có phản ứng gì nhỉ?_Koon Ham nhìn Kevin khi tên này vẫn bình thản như không có gì ghê gớm vậy.

_Phản ứng gì? _Kevin nhìn Koon Ham không hiểu

_Nhìn 2 người kia cậu không thấy gì sao?_ Koon Ham hất mặt về phía Sandy và Ryan đang ôm nhau

_Thấy gì? Cái cảnh này tui thấy mười mấy năm rồi. Là cậu thì có phản ứng gì không? Kevin

_À um…._Koon Ham gật gù

……………..

_ĐƯợc rồi Ryan, 4 năm rồi ta nghĩ con cũng chọn được 1 kế hoạch nào đơ chứ?_1 trong 10 người cha của Sandy lên tiếng hỏi

_Dạ, đương nhiên là có ạ _Ryan quay lại mỉm cười

_TRước hết, Mika, Kyu Min, Koon Ham, Ren và Tứ Quỷ. 8 đứa này nhờ 10 anh hãy giúp họ hoàn thành nốt những gì cần thiết nhé.Cha, cũng nhờ cha giúp huần luyện luôn cho 8 người này ạ; cứ dùng cách thức như đã áp dụng với tụi con là được ạ _Ryan nói tiếp, quay lại nhìn 10 người cha nuôi của mình nhờ cậy

_Được _10 ng cha và 10 ng chồng của Sandy gật đầu

_Thời gian là bao lâu vậy ????_1 trong 10 ng chồng của Sandy hỏi

_1 tháng_Ryan cười, dơ 1 ngón tay lên

_Ặc, đùa à? 1 tháng làm sao mà có thể xong được chứ? Này, em đang thách đố tụi này à? _1 tên chồng của Sandy nhắn mặt nói

_Đâu có đâu, chẳng phải mấy anh cũng chỉ dậy Sandy trong đúng có 1 tháng mà đã đủ giúp Sandy trở thành người đứng đầu điệp viên ở “W’ đó sao??_Ryan vẫn mỉm cười, nụ cười cố hữu

_Nhưng mà Sandy khác_Người đó nhắn mặt

k khác đâu anh. 8 đứa này cũng k phải là người bình thường đâu.Chúng đều là những đứa trẻ đã được lựa chọn cho ngày này rồi đấy ạ, cúng đều mang trong mình 1 tuyệt võ cũng như những kiến thức cơ bản đều k phải lo gì cả. Vậy nên 1 tháng chắc chắn là thừa chứ k thiếu đau ạ, ta phải nhanh chóng hoàn thành xong tất cả trước khi “W” phát giác ra tất cả_Ryan quả quyết

_Phải đấy, mấy anh đừng có coi thường bạn của em nha. Họ hơn những gì mấy anh tưởng đấy, dù sao cũng là bạn của Lee Sandy này cơ mà_Sandy khẽ cười, ánh mắt đầy tin tưởng hướng về những người bạn của mình

_Haizzz….Thôi được, tụi anh sẽ cố hết khả năng của mình_Người đó thở dài

_Ok, cha nhờ cha 8 người này nha_Sandy nhìn 10 người cha của mình khẽ mỉm cười

_Được_10 người cha gật đầu

10 màn hình tinh thể lỏng vụt tắt, 8 đứa tụi nó cùng 10 người chồng của Sandy cũng đứng dậy dời đi chỉ còn lại Ryan, Sandy, Kevin ở lại

_Sandy, em theo Kevin đi dẹp loan mấy cái bang phái đang nổi loan đấy đi, chúng do “W” đứng sau đấy nên mới dám làm phản nên nhớ phải cẩn thận đấy, rõ chưa? Kevin, nhờ cậu để ý con pé quậy này giùm nhé_Ryan quay lại nói với Kevin và Sandy

_Dạ ?_Sandy gật đầu

_Còn cậu? _Kevin hất mặt hỏi

_um, tui sẽ nhân thời gian này xâm nhập vào máy chủ của “W” để tạo ra phần mềm phá hủy chương trình bảo vệ của “W” và sẽ tạo ra 1 con virut để có thể phá hủy tất cả các máy lớn nhỏ và cả máy chủ của “W” để xóa sổ tất cả những giữ liệu của kế hoạch này luôn._Ryan cười, vẫn là nụ cười mỉm cố hữu nhưng soa lại khiến ngta có cảm giác ớn lạnh

_Hiểu rồi, đi đây_Kevin gật đầu rồi kéo Sandy bước ra ngoài

1 TUẦN SAU:

Cái tên “Ông trùm Kevin” đã mai danh ẩn lích 1 thời h lại vùng lên vang rội khiến cho người ta khiếp sợ hơn khi trong chỉ có 1 tuần mà bang của Kevin đã dẹp gần hết 100 vang hơn nhỏ gồm các phần từ nổi loạn 1 cách triệt để .Khi người ta tới những bang này thì chẳng thấy còn 1 bóng người nào ngoài những đống đổ nát ,hoang tàn ,tro bụi bay ngập trời sau 1 trân cháy mà thôi….Ặc biệt là hiện nay ở cái thế giới đêm này đâng xôn xao, ầm ĩ lên vì 1 người con gái luôn đi cùng “ông trùm Kevin” và xuất hiện trong rất cả các trận dẹp loạn đấy; k ai biết được cô là ai, k ai thấy được gương mặt cô do cô luôn đeo chiếc kính đen to bản che đi nửa gương mặt của mình nhưng chỉ cần nhìn dáng vóc, phong thái và nhất là cô lại là ng luôn bên cạnh “ông trùm Kevin” thì cũng đủ biết đó là 1 cô gái đẹp rồi. Và còn đặc biệt hơn thế nữa, cô lại là người con gái đầu tiên được sánh bước với “ông trùm Kevin” lâu tới vậy cũng như là người đầu tiên cùng hắn tham gia vào chiến trường k liệt của những bọn ở thế giới đêm

K chỉ vậy, người ta cứ ngưỡng tưởng rằng “ông trùm Kevin” lại cho chúng thấy điểm yếu của mình khi đặc biệt chú ý tới cô gái nhưng có ai lại ngờ được rằng cô gái bên cạnh “ông trùm Kevin” lại có khả năng giết người ngang ngửa với hắn đâu, khiến cho ai ai cũng phải khiếp sợ khi cặp đôi này xuất hiện….

_Hey! Chào mọi người. Sandy tới thăm mọi người đây nè_ Sandy hớn hở chạy vào phòng tập của 8 đứa kia cùng với Ryan và Kevin

_Sandy…………nhớ cậu quá à_Kyu Min vừa nhín thấy Sandy là vứt tất cả chạy tới ôm chầm lấy Sandy

_hihi, vẫn tốt cả chứ mọi người_Sandy cười, nhìn mặt mũi Kyu Min đầy mồ hôi

_Um, tốt _Kyu Min gật đầu lia lịa

_Ở ngoài thế nào rồi? Mọi thứ vẫn ổn cả chứ?_Mika bước tới hỏi

_Ừ, cứ yên tâm đi_Sandy gật đầu, cười toét

_Hừ, cậu mà bị làm sao thì tui cho cậu chết luôn đó_Mika lườm, mồm cảnh cáo Sandy

_Hì hi….. _Sandy cười trừ

_Anh Ai. Mấy đứa này tập tành thế nào rồi ạ? Ổn cả chứ?_Ryan hỏi

_um, tạm thời thì vẫn ổn_Ai gật đầu đi tới

_Này Sandy, Kevin có muốn thừ đấu với bọn anh chút k??_Ai nhìn Sandy và Kevin thách thức

_Anh đang thách thức em đó hả?_Sandy nhíu mày

_Đủ sức k đấy?_Kevin nhìn anh Ai bằng ánh mắt nghi ngờ

_Này 2 cái đứa kia, khinh thường bọn an vừa thôi nhé_1 trong mấy tên chồng của Sandy nói

_Chậc…. _Cả Sandy và Kevin đều chẹp lưỡi lắc đầu

_Mấy anh, cũng 4 năm rồi đấy, có còn muốn làm rể nhà họ Trương k vậy??? Có muốn đấu thử chút k???_Ryan nói, tiến về phía cố em gái mình mà ôm rồi nở nụ cười hiền cực đểu với mấy ông chồng tương lai của Sandy

_Được, vậy Ukey đấu với Sandy, Hangwa đấu với Kevin còn để Ai này tiếp thằng Ryan_Ai tức giân nói

Mấy đứa kia mặt đằng đằng sát khí nhìn Kevin với Ryan như muốn ăn tươi nuốt sống cho hả dạ vậy

_Hì, nương tay nha anh _Sandy bẻ tay bước đến trỗ Ukey

Tiếng còi cất lên, cả 3 cặp đấu bắt đầu sông vào đánh nhau, vẫn dùng tất cả khả năng của mình có được để đánh…..

_Mấy em nên nhìn kỹ đi, 3 đứa kia có thể gọi là 3 con quái vật luôn đấy. người ta mất cả ít nhất 1 năm để hoàn thành khóa huấn luyện này nhưng 3 đứa đó chỉ mất 1 tháng, có khi chưa tới 1 tháng đã hoàn thành xuất sắc nó rồi. nhìn mà học tập đi_1 trong mấy người chồng của Sandy nói

_Kinh khủng thật _Mika thốt lên

Ngay khi tiếng còi vừa cất lên thì Sandy và Ukey đã lao vào nhau với vận tốc kinh khủng rồi……..Sandy dùng chân mình tấn công dồn dập về phía Ukey khiến Ukey k thể phản công kịp. Những đường di chuyển chân điệu nghệ, nhanh và nhịp nhàng luôn nhắm vào trỗ hiểm của Ukey 1 cách quyết đoán k hề khoan nhượng 1 chút nào.

Còn bên phía Kevin thì lúc mới đầu rõ ràng là anh Hangwa chiếm lợi thế hơn khi liên tọc dồn Kevin vào chân tường nhưng chỉ với 1 cái bật ng lộn vòng trên không chung mà Kevin đã thay đổi tất cả, từ phòng thủ chuyển sang tấn công. Cánh tay săn chắc của Kevin liên tục trông đỡ những đòn đánh của Hangwa đồng thời ra những đòn phản lại cực kì hiểm hóc khiến anh Hangwa cũng phải lao đao….

Cuối cùng màn hay nhất chính là màn đấu của anh Ryan với anh Ai. Cả 2 người này đều ngang tài ngang sức, bất phân thắng bại. Người ngoài nhìn vào thì cứ tưởng là vậy thôi chứ thực ra thì nhưng đòn đánh đầy uy lực của Ai nhắm thằng vào Ryan nhưng thực chất cảm giác lại k hề động tới ng của anh Ryan mà cứ như là đánh vào k khí vậy…..1 người cứ đánh 1 người thì cứ né nên chỉ lúc sau thôi ta có thể thẩy rõ ràng rằng ng mất sức chính là anh Ai……….và cung là lúc anh Ryan phản công

_Anh à! Con đường làm rể nhà em cho anh còn dài lắm……………..

Sau câu nói đây ,chỉ với 1 động tác mà Ryan đã hạ gục được anh Ai khiến anh nằm đo ván dưới đất dễ dàng, k thể nhúc nhích được chút nào luôn

Rồi lần lượt Kevin, Sandy cũng hạ gục các đàn anh của mình chẳng mấy khó khắn cả

_Au ui,Sandy à tại sao đoạn cuối em lại dùng mỹ nhân kế chứ?_Ukey ôm cái lưng rên rỉ đau khi nãy Sandy đấu đã nhìn mình mỉm cười rõ tươi 1 cái làm tên này bất ngờ đến ngỡ ngàng, bần thân trc nụ cười đó rồi tung 1 cú sút ngày vào lưng 1 cách phũ phàng

_Hì, quên rồi sao? Em được mệnh danh là Kumiho đấy_Sandy cười đắc trsi lè lưỡi chêu ngươi Ukey

_Chậc, kể ra thì thua vì gái cũng đáng, nhỉ?_Kevin nhìn Ukey nói đểu

_Cậu….._Ukey tức, mặt đỏ bừng bừng

_CHậc, chơi vậy đủ rồi đó. Sandy, Kevin về thôi còn cho mấy đứa kia tập nữa_Ryan lại vỗ vài Sandy và Kevin

_Ok _Kevin gật đầu

_Ơ,Sandy đã về rồi sao? Về sớm thế, ở lại chơi thêm cút síu nữa đi_Kyu Min mặt tiu nghỉu

_Thui tui về, Kyu Min ở lại tập cho tốt na, mấy bữa nữa gặp lại, ok _Sandy nựng má Kyu Min an ủi

/_Um…._Kyu Min mặt sĩ xuống

Tất cả chào tạm biệt nhau, Sandy để lại phía sau 8 con người đối với mình là cực kì quan trọng để tiếp tục hoành thành việc còn dang dở kia để đợi chờ tới ngày gặp lại “W”

_Mấy đứa đã thấy rõ tất cả rồi chứ?_Anh Ai quay lại hỏi tụi nó

_Dạ _Cả 8 đứa đồng loạt gật đầu

_1 tháng để mấy đứa mạnh được như 3 đứa đó là k thể nhưng để mạnh lên hắn xưa thì hoàn toàn có thể, hiểu k?_1 người ck khác của Sandy nói

_Tại sao k thể bằng được 3 ng đó chứ_Mika nhíu mày

_Tụi này k có ý khinh thường mấy em đâu nhưng mấy đứa khác 3 đứa kia. Khi trước, chúng nó k phải chỉ tập đơn giản là để chiến đấu như các em mà 4 năm trước chúng nố tập là vì lòng thù hận đấy_Anh Ai giải thích

_Thù hận?_Kyu Min bất giác nói

_Là vì chị ấy phải k ạ? Chị Windy đó?_Mika hỏi

_Ừ, với Ryan thì Windy là 1 người vợ mà nó yêu thương hết mực, người soi sáng cả tâm hồn nó. Với Kevin thì chị gái mình cũng là người phụ nữ quan trọng nhất của cuộc đời mình. Còn với Sandy……thì Windy là…..là 1 thiên thần _Càng nói về sau giọng anh Ai càng nhỏ dần

_Thiên thần?_Ren thốt lên

_Trong mắt Sandy thì Windy như 1 thiên thần vậy. Em nhìn thấy ảnh Windy thì chắc cũng rõ chứ nhưng k chỉ đơn giản là vậy đâu mà Windy còn là người thứ 2 kéo Sandy khỏi bóng tồi nữa đấy. Sandy dù có là 1 đứa ngang bướng, cứng đầu như thế nào đi chắng nữa thì đứng trước mặt Windy lại thành 1 đứa hiền như bụt luôn _Anh ai khẽ mỉm cười khi nhớ tới những truyện ngày xưa

_Chị Windy có ảnh hưởng lớn thật đấy_Kyu Min nói

_ĐI tập tiếp thôi, ta k còn nhiều thời gian nữa đâu _Mika bước tới trỗ tập luyện

_Mika à _Ren nhìn Mika khó hiểu

_Em k muốn làm vướng chân Sandy trong việc lần này đâu. Chắc mọi người cũng muốn vậy chứ phải k? Tập tiếp thôi _Mika khẽ nở 1 nụ cười hiền

_Ok….._Cả lũ cùng đồng thanh

Nhờ những lời nói của anh Ai cũng như những người đàn anh khác đã giúp cho chúng nó có thêm rất nhiều động lực để tập luyện…Khóa luyện tập trong 1 tháng này quả thực là rất vất cả, khó khắn với tụi nó khiến tụi nps nhiểu khi phải tự hỏi rằng 4 năm trước làm thế nào mà Kevin, Sandy rồi cả anh Ryan có thể vượt qua được trong khi mà lúc ấy mới chỉ có mười mấy tuổi và cũng vẫn chỉ là những đứa trẻ thôi…..vẫn còn là những đứa trẻ đáng nhẽ phải được hưởng hạnh phúc của 1 đứa trẻ chứ tại sao lại làm những việc phi thương tới như vậy…….

Những bài tập này thực sự phải nói là quá khắc nghiệt khiến cho 8 đứa tụi nó lúc nào trên người mồ hôi cũng nhễ nhại, mình mẩy mấy ngày đầu tập luyện thì cứ phải nói là rã rời, nhức nhối tới phát khóc mà vẫn phải cắn răng chịu, nuốt nước mắt mà tập. Gặp những người đàn anh này thì tụi ó mới biết được rằng khả năng, thế mạnh của mình vẫn chưa là gì và cũng chẳng bằng ai cả….tất cả đều là những con người rất mạnh và k thể coi thường đc…..

3 TUẦN SAU:

Kevin cùng Sandy và đám người trong bang bước vào bar của mình sau khi vừa đi càn quét 1 băng nhóm về……

_Đại Ca……

_Đại Tỉ.

Bọn đàn em cúi chào Kevin và Sandy …..Chẳng biết từ lúc nào mà Sandy đã trở thành người phụ nữ của “ông trùm Kevin” để được bọn đàn em Kevin gọi là “đại tỉ”

Lúc đầu Sandy k cho gọi đâu, đứa nào mà gọi cũng bị Sandy cho ăn đánh luôn nhưng mà tại tụi nó chẳng thấy Kevin ý kiến gì về chuyện này nên tụi đấy đâu giám gọi khác….chúng thà bị Sandy cho ăn đánh còn hơn là bị “ông trùm Kevin” sử đẹp 1 cách k còn gì đẹp hơn cả mình và cả gia đình.Chính vì vậy mà Sandy nói hoài nói mãi, đánh hoài đánh mãi cũng chán nên cuối cùng là nản chẳng buồn nói nữa luôn……

_Chị hai _Shin bước lại (cố mỗi mình Shin biết Sandy từ trước và coi Sandy như là chị mình nên gọi vậy thôi. Đừng coi thường Shin nhé,Shin nhà ta chỉ đứng sau 3 người thôi còn đứng trên tất cả những bọn còn lại đấy và rất được Kevin tin tưởng)

_Um, sao vậy ?_Sandy quay lại hỏi

_Dạ, anh Ryan nãy có gọi bảo em nhắn với chị và anh Kevin là mấy người kia đã tập luyện xong rồi ạ _Shin cười

_A! Nhanh vậy sao??_Sandy khác ngạc nhiên

_Dạ, anh Ryan bảo 2 người sắp xếp thời gian giải quyết dứt điểm công việc rồi về nhà sớm nhất ạ _Shin khẽ gật đầu

_Um, hiểu rồi, thanks nhé_Sandy cười, gật đầu

……………

1 THÁNG TRÔI QUA

Mọi thừ bắt đầu vào guồng quay của nó, mọi truyện trong tương lai như thế nào đã được sắp đặt từu trước và h chỉ còn chờ chúng nó hoàn thành nốt đoạn đường cuối_đoạn đường mà 4 nằm liền vẫn luôn được che phủ bởi 1 lớp sương mù……1 sự phản công lớn để chốt lại cái quá khứ đeo bám tất cả 4 năm liền…….

_Anh Ryan, 1 tháng rồi, kế hoạch tiếp theo là gì đây ạ?_Ren hỏi

_Um, mấy anh, tụi nhóc này tập ổn thỏa cả chứ? Sao cho chúng nó hoàn thành khóa luyện nhanh vậy???_Ryan quay lại hỏi mấy ông chồng của Sandy

_Khi thực chiến sẽ rõ chúng nó như thế nào thôi _1 người chồng của Sandy cười đầy ẩn ý

_Hừ, tốt ngoài sức tưởng tượng luôn ấy chứ. Thấy rồi đó, tụi nó hoàn thành khóa luyện tập chỉ trong vòng có 3 tuần thôi. Mấy đứa chúng mày toàn 1 lũ quái vật y như nhau_Anh Ai thở dài

_Chậc, chứ k phải họ thông minh hơn anh tưởng sao???_Sandy tặc lưỡi

_Này, em đang chê chồng em kém cỏi đó hả? _Anh Ai nhíu mày nhìn Sandy mồm thì vẫn vừa ăn vừa nói, tay thì bốc bim bim, mắt thì vẫn dán vào quyển truyện tranh k dời

_Ô! Hay nhỉ? Sao anh biết hay vậy ta? Mà em bảo em là vợ mấy người bao h zậy ? Thua anh Ryan thê thảm zậy còn nói, đợi trăm năm nữa đi thì may ra em sẽ suy xét lại _Sandy nói 1 cách k thể hồn nhiên, bũi môi nhìn mấy tên chồng hờ kia

_Haizzzzzz………_10 thằng chồng của Sandy thở dài ngào ngán+ buồn chán khi nhớ tới trận đấu đây. Cứ tưởng sau 4 năm chỉ nhốt mình trong căn phòng tối thì Ryan sẽ suy giảm sức mạnh nhưng ai dè là 4 năm liền Ryan k hề giảm sức mạnh mà còn tăng lên hơn,khó đoán hơn hồi trước rất nhiều……

_Anh Ryan, anh nói kế hoạch tiếp theo ta phải làm gì nữa đi ạ!!_Mika lên tiếng

_À hà….thực ra là chẳng có kế hoạch nào cả, anh có nghĩ đâu_Ryan cười vô (số) tội

_Hả?……_Máy cái mồm ở đó đồng loạt há hốc nhìn Ryan chăn chối

1 người ở đó thì thở dài vì hắn biết trước là sẽ vậy

1 người nữa thì vẫn thản nhiên ăn, đọc manga như đây chẳng có gì to tát, thờ ơ nói:

_CHậc, biết ngay sẽ là thế mà……Mấy người đứng nhìn mặt ảnh mà tin anh ý quá là khổ đấy, tui đã bảo rồi còn gì, anh ý k chỉ giống tui về ngoại hình đâu mà còn cả cái tính cách nữa như kiểu nước đến chân mới nhảy là điểm hình nhất…

_Haha, đúng là chỉ có em gái là hiểu anh nhất thôi à

Hai anh em nhà này nhìn nhau cười toe toét còn bọn kia thì nhìn nhau bất lực chán hắn luôn với anh em nhà này. Nhất là Mika nhà ta thì sụp đổ hẳn luôn hình tượng của Ryan trong mình

_Này, thế h tính sao? Đừng hù mấy đứa nữa_Kevin nhíu mày nhìn Ryan

_Ha, để h nghĩ đã_Ryan cười đầy ẩn ý, đặt mình xuống ghế

Ryan ngồi ung dung vắt chân lên ghế nghĩ ngợi gì đó, cả gian phòng thì im thin thít, tất cả đều hướng ánh mắt mình vào anh đầy trông đợi có mỗi nó thì chẳng bận tâm lắm ngồi nghiền cuốn truyện và anh Ryan thì cứ bình thàn như k ý……

Nhìn khắp nơi, từ trần nhà xuống dưới đất, từ trái sang phải khiến tụi kia nhìn theo muốn chóng mặt đau đầu luôn với cái kiểu nghĩ này của anh Ryan….Cuối cùng, sau 1 hồi thì ánh mắt đấy lại dừng đúng tại trỗ cô em gái mình, suy nghĩ 1 chút rồi tự dưng Ryan mỉm cười rõ tươi nói:

_Ha, có rồi_Ryan đứng dậy bước tới trỗ Sandy

_Cách gì? Đừng có dỡn chơi tụi này nha_Anh Ai nhíu mày

_K, có thật mà. Nó ở đây _Ryan giật quyển truyện trong tay Sandy dơ lên

_A! Truyện của em, trả đây _Sandy với với quyển truyện

_Hơ, anh ơi, truyện của Sandy thì liên quan gì tới kế hoạch lần này chứ ạ?_Ren đần mặt

_Hậu duệ của Nurarihyon_Koon Ham đọc tên cuốn truyện anh Ryan cầm trên tay

_Ha, phải. Kế hoạch nằm ở đây. Ta sẽ tạo ra 1 “ bác quỷ dạ hành” như trong này nè_Ryan cười chỉ tay vào cuốn truyện

_Là như thế nào ạ ?_Kyu Min nghiêng đầu k hiểu

_Nói nôm na là như thế này: cách chiến đấu của chúng ta là tấn công chính diện luôn,chẳng phải kiếm cửa sau làm gì phiền phức lắm. Sandy em sẽ “thống soái” của “bách quỷ dạ hành’’ nhé, anh với Kevin sẽ hỗ trợ cho em. Chúng ta sẽ tao nên 1 “bách quỷ dạ hành” đu theo hỗ trờ “thông soái” tiến vào trong bằng cửa chính. Ok_Ryan giải thích

_Hô, hay đấy nhở, nghe được đấy. Nhất trí luôn _Sandy hào hứng. gì chứ cứ có liên quan tới truyện của nó là nó ok luôn mà nó cũng tin tưởng hai nó lắm nên chẳng có gì phải lo cả

_Mọi người có ý kiến gì k????_Ryan quay lại hỏi tụi kia

_Chậc. Sandy đã đồng ý thì tụi này cũng chẳng có ý kiến gì cả_Mấy ông chồng của Sandy sau khi hooju ý với nhau cũng nhất trí đồng ý (hơ, k biết mấy ông này là đồng ý thật hay là vì dại gái đây nữa à ==.)

_Hơ, cái cách này có ổn thỏa k ạ?Lấy từ trong Manga ra thì……_Mika ấp úng nói

_Đây đâu phải là lần đâu tiên đâu mà, yên tâm đi Mika. Thằng này nó nói thì nói thế thôi chứ k phải là k có tính toán gì đâu_Kevin sau 1 hồi im lặng cũng lên tiếng

_Nếu Kevin đã nói vậy thì tui cũng nhất trí thôi, chẳng có ý kiến gì cả_Koon Ham cười (Koon Ham nhà ta k hiểu sao mà cực kì tin tưởng Kevin luôn)

_Ha, tui cũng k ý kiến gì cả_Ren đồng tình (tên này cũng cực kì tin Kevin luôn)

_Em thấy cũng chẳng có vấn đề gì cả, nghe cũng thấy thú vị đó chứ_Kyu Min cười, hào hứng

_Haizz….vậy em cũng cứ nghe theo vậy _Mika thở dài

_Vậy la nhất trí thế nhé_Ryan gật đầu

_Anh Ryan _ Tứ quỷ bước vào

_Ừ, truyện gì vậy ?_Ryan quay lại

_Dạ, anh với mọi người lên trên đi ạ. Có mấy đoàn người tới bảo theo lệnh 10 người cha nuôi của chị Sandy với anh tới bảo chuyển đồ ạ _Jey nói

_Ố, đồ gì vậy ?_Sandy đần mặt k hiểu

_Đã chuyển tới rồi cớ à? Nhanh thật! Mấy đứa lên trên thôi _ Ryan khẽ nở nụ cười đầy ẩn ý

………………………

PHÒNG KHÁCH NHÀ SANDY:

_Cậu chủ

_Cô chủ

Mấy người mặc đồ đen khi thấy tụi nó bước ra đều cúi chào hành lễ

_Tiểu thư Sandy_1 người con trai trẻ, khuôn mặt thanh tú, tóc vàng mắt xanh, ánh mắt sắc nhọn đoe kính cận , bận trên mình 1 bộ yukata màu đen bước tên chào Sandy

_Anh là……_Sandy nghiêng đầu nhìn mặt người con trai trước mắt; nó nhìn quen nhưng chịu k nhớ đc ai

_Ryuki…._Kevin bước lên nhìn người con trai đó

_À! Cậu Kevin, lâu lắm k gặp _Ryuki cúi chào

_À há, nhờ rồi, là Ryuki hả? Ryuki Hanashita, phó bang chủ bang Yukata vùng quan đông phải k?_Sandy đã nhớ ra người con trai có khuôn mặt cực hiền nhưng bên trong thì k yếu đuối chút nào trước mặt mình

(bạn nào k nhớ thì tìm đọc lại chap 12: “phát súng quá khứ, hiện tại, tương lai….” nhé)

_Dạ, tôi thay mặt bang chủ tới chuyển đồ cho tiểu thư Sandy và mọi người ở đây ạ _Ryuki khẽ gật đầu

_Ồ, vậy cho ta xem cho nuôi mang gì tới cho tụi này nào_Ryan mỉm cười bước lên

_Đây là số vũ khí chuyên dụng gồm :súng các loại, đạn, đao, kiếm……cho mọi người _Ryan vừa nói vừa phẩy tay ra hiệu cho bọn đàn em mang mấy hòm đựng vũ khí lên

_Rất tuyệt. Chuyển lời cảm ơn của bọn tôi tới cha nuôi nhé, anh vất vả rồi_Ryan gất đầu cám ơn

_K có gì_Ryuki lui xuống

_Tôi là người đại diện của nha họ Hawashima của cậu chủ Ai Hawashima theo lệnh của ông chủ mang tới đây những bộ quần áo được thiết kế đặc biệt chuyên dụng cho cô cậu mặc trong lần này _Người địa diện bên nhà anh Ai bước lên

_Tôi là người bên nhà Kenshini của cậu Takashi. Tôi theo lệnh ông chủ chuyền đồ tới theo sự yêu câu của cậu Ryan với: Côn của cậu Kevin và cậu Ryan, đao của cậu Koon Ham, Kiếm của cậu Ren và cô Mika do cậu Ryan chuyển tới đã được ông chủ cho người sửa lại cho nó tốt hơn rồi ạ; roi của của Mika và cô Sandy cùng với dụng có khác dành cho các cậu chủ và Tứ Quỷ ạ

_Tôi là người đại diện bên nhà họ Hang của cậu chủ Hang Kang Ukey. Ông chủ sai tôi chuyển những chiếc Ipad mới này tới cho cô cậu để cô cậu tiện dùng

_Tôi đại diện cho nhà họ Jung của cậu chủ Jung Jinshi nghe theo lệnh ông chủ chuyển những tấm thẻ này tới. Những tấm thẻ này đã được ông chủ làm theo yêu cầu của cậu Ryan, nó có thể mã hóa và mở được bất cứ cánh cửa nào của “W”

_Tôi bên nhà họ Kang của cậu Kang Hangwa, được lệnh của ông chủ chuyển thiết bị này tới cho mọi người ạ. Đây là tai phone k dây, công nghệ mới nhất được chuyền qua tần số nhất định do nhà họ Kang chúng tôi chế tạo đặc biệt theo yêu cầu của cậu Ryan

_Tôi bên nhà họ Dương của cậu chủ Dương Vũ Gia Phong. Theo lệnh cậu chủ chuyển lại súng đặc biệt này tới đấy. Những khẩu súng này để được chế tạo dựa trên sở trường và những giữ liệu của cô cậu để nó phù hợp cho cô cậu sử dụng tốt nhất có thể

_Tôi tới từ nhà họ Jone của cậu Jone. Tôi theo lênh của ông chủ chuyển cho cô cậu thiết bị định vị toàn cầu. Nó có thể cho ta thấy được vị trí của bất kí ai mang con chip này bên mình

_Tôi tới từ nhà họ Kim của cậu Kim Junsuk, chuyển con chip có chứa bản đồ điện từ toàn bộ khu vực và sung quanh tòa nhá “W” trong này cho cậu theo lệnh của ông chủ ạ

_Tôi là người của nhà chính Otakana của cậu chủ Otakana Haruwa theo lệnh ông chủ chuyển xe moto phân phối lớn mới sản xuất này cũng oto chuyên dụng tân tiến nhất tới cho cô cậu

Lần lượt từng người đại diện các nhà của 10 người chồng mang đồ tới cho Sandy, đều là những thừ đồ tân tiến, tiện dụng, đặc biệt và đời mới nhất hiện này….

_Hãy chuyển lời cám ơn của ta tới các cha nuối nhé, mọi người vất vả rồi_Sandy cúi đầu cảm tạ

_Dạ

Họ cúi chào Sandy và mọi người rồi rút lui, đồ được mang tới đã được chuyển hết xuống nhà kho của Sandy đợi ngày xuất phát sẽ dùng tới nó….

_Oa, thật k ngờ luôn à. 10 người cha nuôi của Sandy ai cũng giàu có, anh cũng mạnh hết nhỉ_Kyu Min nhìn đống đồ được chất đầy cả nhà kho mà k khỏi ngưỡng mộ sự giàu có của 10 người cha Sandy mặc dù nhà Kyu Min nhà ta cũng giàu k kém

_Hì, có gì đâu à _Sandy cười trừ

_Anh Ryan, vậy bao h ta sẽ khởi hành đây? _Mika hỏi

_Um, sẽ nhanh thôi _Ryan cười hiền

_Tứ Quỷ đâu rồi, ra anh bảo_Ryan gọi

_Dạ _Tứ quỷ bước tới

_Um, ngau trong đêm nay 4 đứa hãy rời Nhật về Việt Nam theo địa chỉ này cho anh. Anh muốn 4 đứa tới đấy cùng với người nhà họ Trương để đảm bảo an toàn cho nhà họ Triệu cho anh. Và đặc biệt, Leo, anh muốn em hãy đảm bảo an toàn tuyệt đối cho SanSan được chứ?_Ryan ra lệnh

_Anh, sao lại bắt tụi em về Việt Nam lúc ày? _Rey nhăn mặt

_Em muốn cùng mọi người chiến đấu cơ_Key phản bác

_Nhà họ TRương vốn đâu có thiếu nhân tài đâu, sao bắt tụi em về làm gì? _Jey nhăn mặt

_Bọn em k muốn làm người chạy trốn đâu. Ở đây các anh chị đang cần người, mà anh Ryan cũng cho em tham gia khóa huấn luyện rồi đấy thôi. Tụi em k đi đâu _Leo kiên quyết

“BỐP…….BỐP……BỐP…….BỐP……”

_Mấy cái thằng này, tụi bây cứ làm như tụi bây về Việt Nam để chơi k bằng ý nhỉ? Có biết nhà họ Triệu đối với nhà ta là quan trọng thế nào k hả? Công việc bảo vệ Triệu Gia trước h k ta thì cũng là anh Ryan làm, h ta với anh Ryan k về được mới tin tưởng nhờ 4 đứa tụi bây mà còn bầy đặt à? Tụi bây nghĩ chúng chỉ nhắm tới ta thôi sao? Cách thắng ta nhanh nhất chính là gia đình ta, gia đình chính là điểm yếu duy nhất của tất cả bọn ở đây mà Triệu gia lại luôn là người bảo hộ cho nhà ta, nên để giệt Trương Gia thì Triệu gia là nhanh nhất….. có hiểu k hả? Đừng tưởng về Việt Nam là có thể sống yên ổn, k cẩn thận thì mấy đứa mất mạng luôn đó…..HIỂU K?_Sandy đánh cho mỗi thằng 1 cái đau điếng người rồi mắng cho té tát….Đúng, với nó và hai nó thì Triệu Gia cực kì quan trọng k chỉ đơn giản là vì mang ơn thôi đâu mà vì đấy là nơi đã sinh ra cho nó và hai 1 “thiên thần”………

_Dạ….. _4 thằng tiu nhỉu ôm đầu, thở dài chán nản

_Hừ, mấy đứa phải biết tự bảo vệ mình nữa nghe k? Chúng đã bị ta phát hiên thì k từ thủ đoạn nào đâu. Rõ chưa? _Sandy nhìn mấy cái mặt sưng vù của tụi nó cũng k nỡ đánh nữa

Tụi Tứ Quỷ k nói gì chỉ gật gật đầu

_Được rồi, Leo, em cũng biết SanSan nó có gương mặt y hệt Sandy nên anh muốn em theo SanSan 24/24 nhé. Bây h “W” đã bị dồn đến đường cùng nên chúng sẽ áp dụng phương pháp “giết thừa còn hơn bỏ sót” nên về tới Việt Nam anh muốn các em ngay lập tức bắt tay vào công việc, k được chủ quan. Còn 3 đứa kia hãy cũng người nhà họ Trương bảo vệ thật tốt cho nhà họ Triệu, ok _Ryan căn dặn 4 đứa Tứ Quỷ kia

_Dạ _4 đứa gật đâu

Và đúng 12h đêm hôm đấy Tứ Quỷ đón máy bay về Việt Nam theo lời của anh Ryan và Sandy

Cũng trong đêm đấy có 1 cuộc gọi xuyên quốc gia của 1 ai đấy về cho 1 người nào đó rất quan trọng với mình với 1 tâm trạng khá rắc rối, ngổn ngang những suy nghĩ k có lời giải đáp…….

_Alo!!…._Giọng 1 cô gái từ đầu dây bên kia nhẹ nhàng cất lên

_Anh đây _Giọng hắn nói với người con gái đó cũng cực nhẹ nhàng chứ k lạnh lùng hay hay gắt như bình thường

_A! Anh Long _Người con gái đầu dây reo lên

_Ờ, em ở nhà ổn cả chứ?_Hắn ân cần hỏi

_Dạ, mọi thứ vẫn ổn cả ạ. Bố mẹ em bảo anh Ryan sẽ cho Tứ Quỷ qua đây, tại sao thế ạ? Ở bên đó có truyện gì sao, anh có ổn k? _Giọng cô gái hơi lo lắng

_Ừ, có chút truyện thôi. K sao đâu, ở nhà em cũng phải cẩn thận nhé, rõ chứ? ĐI đâu cũng phải mang theo người đi cùng nhé_Hắn trấn an cô gái,dặn dò

_Dạ, anh cứ yên tâm đi _Cô gái khẽ cười nhẹ, có lẽ đó là 1 nụ cười hạnh phúc

_Ử, truyện này xong suôi anh và mọi người sẽ về Việt Nam nghỉ hè, được chứ? Muốn gặp anh k ?_hắn khẽ cười

_ĐƯợc quá chứ ạ, em mong gặp mọi người và anh lắm_Giọng cô gái hào hứng hẳn lên, tiếng cười khúc khích vang lên qua điện thoại

_Thanh Thanh, nếu thế thì phải ăn uống cho đủ đấy, em mà cứ ốm như xưa nữa là k được đâu đó_hắn mỉm cười vì sự hồn nhiên của cô gái, nhẹ nhàng dặn dò

_Dạ, hihi. H em khỏe lắm, k hay ốm nữa đâu_Giọng bên đầu dây cực kì hứng khởi

_Tốt rồi. Thế nhé, anh cúp máy đây, em cũng ngủ sớm đi, muộn rồi đó_Hắn chào tạm biệt

_Dạ, anh cũng ngủ ngon nha. Bye bye_Thanh Thanh ngoan ngoan vâng lời rồi cup máy đi ngủ

Cúp máy,trong lòng hắn cảm thấy vô cùng thoải mái. Lúc nào nói chuyện với cô bé Thanh Thanh này cũng khiến hắn rất dễ chịu, lòng như được tĩnh lại hơn 1 chút……

* * * * * * * * *

Mấy ngày sau đó, vào đúng đêm k trăng thì đoàn “bách quỷ dạ hành” cùng với thống soái của mình là Lee Sandy đã xuất phát tiến thằng tới “W”. Đi 2 bên cạnh “thống soái” của chúng ta là Kevin và Ryan phía sau là Mika, Ren, Kyu Min, Koon Ham, 10 người chồng của Sandy và hơn 500 người nữa, họ đều là những người được đặc huấn đặc biệt của cha Koon Ham, Kyu Min gửi tới cho chúng nó

Trên đường những chiếc xe moto phân phối lớn lao vun vút trên đường, theo sau là hơn chục những chiếc xe địa hình cỡ lớn bám theo và địa chỉ tới của chiếc xe đó k nơi nào khác khính là khu rừng ngoại ô phía Tây Tokyo _nơi đặt tòa nhà quốc hội của “W”

TẠI “W”

“BÙM…..BÙM…..”

Tiếng pháo vang lên vang trời, nhuộm cho màu trời đen rực rỡ sắc màu cùng lúc với tiếng quả bom phá hủy tan nát cổng thép vào “W” cũng như thay cho lời thách đầu, lời chào của những con người đã từng 1 thời trong quá khứ sống chết đều vì “W” ………..

Khói bụi bay mù mịt khắp “W” khiến cho mọi người đang làm việc tại “W” phải giật mình kinh ngạc. Nhưng mọi người còn kinh ngạc hơn khi xuất hiện sau làm khói kia lại là người đứng các điệp viên của tổ chức “W”

_Băng Nữ, cô làm cái gì vậy?

_Băng Nữ, cô phản lại “W” sao?

_Băng Nữ, thế này là sao? ??

……….

Hàng loạt những câu hỏi của người trong tổ chức đặt ra cho Băng Nữ khi cô xuất hiện. Ở đây có tất cả những người mạnh nhất ở “W” như :Hăc Vương, Bạch Cốt, Bạch Hổ, Huyền Vũ,Hoa Nữ, Thiên Nữ ,…. Nhưng họ k nhận ra vì tất cả đều mặc đồ đen và đeo mặt nạ hoặc đeo kính nên họ chỉ nhìn thấy 1 mình Băng Nữ bởi vì Băng Nữ xuất hiện khi vẫn khoác chiếc ao dài lông màu trắng thêu gia huy của “W”

_Xin lỗi, nhưng kể từ hôm nay ta k còn là người của “W” nữa. 4 năm trước và tới tận bây h “W” chính là kẻ thù của ta _Băng Nữ nói lớn, tay cởi chiếc áo khoác trắng ra để lộ bộ đồ màu đen

Đồng thời phía sau tất cả cũng đều cời áo choàng đen của mình ra để lộ phía sau lưng biểu tượng chữ thập với 1 bên là cánh thiên thần và 1 bên là cánh ác quỷ được in màu trắng nổi lên trên nền đen

_Ta cho các người 1 cơ hội. 1 là theo ta thì hãy im lặng và giạt sang 1 bên. 2 là đối đầu với ta thì các người chuẩn bị tinh thần chết đi……. Tùy các ngươi_Sandy hét lớn

_Này, cô biết phản lại “W” thì sẽ thế nào k hả Băng Nữ? _1 tên gắt lên

_Đừng có nói nhiều với cô ta làm gì, phản lại “W” thì chỉ còn con đương chết mà thôi _1 nhỏ ánh mắt sắc lạnh nhìn Băng Nữ

_Ồ! Hương Hương à? Thú vị ghê ha. Cô tính đối đầu với Băng Nữ tôi sao? _Sandy cười cợt nhìn nhỏ

_Phản lại “W” thì cô chỉ còn đường chết thôi _Cô ta đanh giọng nói

_Ha, muốn tôi chết để cho cô lên làm người đứng đầu điệp viên “W” hả? Chẳng phải 4 năm trước tới phút cuối cùng cô lại bị tôi nẫng tay trên cái chức vị đó hay sao? Đau nhỉ?_Sandy nở 1 nụ cười nửa miệng

_Cô….._Hương Hương giận run người

_Hừ, xin lỗi nhé nhưng tôi k có thời gian dỡn với cô đâu, biến đi “con chó của W” _Sandy nhếch miệng cười nhạt

_Hừ, cô ngon lắm ha. Để tôi xem cô vượt qua những điệp viên của “W” này như thế nào rồi tính nhé_Hương Hương hất mặt về tập đoàn người của “W” phía sau mình

_Ha, xin lỗi lần nữa vì lại làm cô phải thất vọng nhé nhưng Băng Nữ này k đi 1 mình đâu_Sandy khẽ cười, phẩy tay 1 cái

Sau cái phẩy tay đấy của Sandy thì Kevin, Ryan, Ren, Mika, Koon Ham, Kyu Min và 10 người chồng của Sandy đồng loạt cời bỏ mặt nạ của mình ra để lộ khuôn mặt thanh tú với những nét đẹp trời phú …..

_Hắc Vương, Bạch Cốt, Huyền Vũ, Bạch Hổ, Hoa Nữ, Thiên Nữ,…và những điệp viên khác, những người mạnh chẳng thua kém bất cứ ai ở đây của “W”. Vậy đã đủ chưa?_Môi Sandy vẽ nên 1 nụ cười nửa miệng đầy đắc trí

_Hắc Vương…..

_Bạch Cốt…..

_Có truyện gì thế này???

_Sao mọi sự lại thành ra như thế này chứ…..???

Mọi người lại xôn xao lên khi k chỉ có Băng Nữ_ người đứng đầu điệp viên “W” mà h còn tới Hắc Vương, Bạch Cốt là những người mạng nhất “W”, được coi là những con quái vất của “W” với tài năng k thể tưởng hết được rồi còn cả những “người được chọn” trong “lễ chiêu hồi” mấy tháng trước kia nữa cùng với những điệp viên kì cựu của “W”_những người cống hiến cho “W” k ít cũng đồng loạt tạo phản…..Thật quả đúng là 1 tin trấn động lòng người…..

_Hừ, được lắm Băng Nữ. Ngay hôm nay cô phải chết tại đây_Hương Hương tức giận cầm dao lao vào Băng Nữ

_Còn k ngộ ra sao? Cô nghĩ vì sao tôi lại được lên làm người đứng đầu điệp viên “W” chứ k phải cô hả?_Sandy lắc đâu chán nản

Lách nhẹ người mình tránh nhát dao đâm thẳng vào người mình của cô ta. Sandy bước qua khỏi cô ta cũng chính là lúc cô ta ôm bụng mình gục xuống và những giọt máu đỏ của cô ta từ bụng từ lưng bắt đầu từ những vết thương sâu hoắm đó chảy ta lênh láng …..

_Ngu ngốc_Mika dơ khẩu súng lục dài màu bạc có gắn giảm thanh lên lạnh lùng nói

_Cô đụng nhầm ng rồi đấy_Kyu Min nhíu mày nói, từ khẩu súng lục bạc đó khói vẫn còn vương ở đầu khẩu súng

Phải, Hương Hương k chỉ bị dính 1 nhát sao của Sandy đâm lại mà ngay khi nhỏ đâm trượt Sandy đã bị Mika và Kyu Min bắn cho thêm 1 phát vào lưng cực chuẩn nhưng lại k phải là 1 phát trí mạng đâu vì 2 nhỏ nhà ta muốn nhỏ đó cảm nhận rõ nỗi đau từ từ để có được chuyển sinh lần sau cũng chừa k giám động vào Sandy của tụi nó

_Hừ, thấy rồi chứ? Đẳng cấp của tôi và cô khác nhau như thế này cơ mà_Ánh mắt của Sandy lại long lanh 1 cách kì diệu nhưng nó lại mang hơi lạnh như những vì sao được mọc ở Bắc Cực vậy

Ném con dao đã vấy máu của mình xuống đất, trước mặt nhỏ Hương Hương đang hấp hối kia, cười nhạt nhìn nhỏ khinh khinh……

_Cô…._Hương Hương nhìn Sandy đầy căm phẫn, tính nói gì đó nhưng máu từ mồm nhỏ lại ộc ra

_Hừ. Nào mọi người, trò chơi bắt đầu được rồi đó, k có thời gian đâu_Sandy nhìn cô ta hừ mạnh 1 tiếng rồi quay đi nói lớn

Sau câu nói của Sandy, từ phía sau những bóng áo đen lần lượt tách ra và lao vào những người muốn phản kháng, trống lại người có biệt danh Băng Nữ kia….

_Nào, bắt đầu thôi _Sandy nở nụ cười nửa miệng của ác quỷ báo hiệu trò chơi đẫm máu bắt đầu

Rút cái roi ở ngang eo ra Sandy quất những tiếng “chan chát…” xuống sàn đất lạnh tanh 1 tiếng chói tai và rùng rợn đến ghê người….

Cùng lúc đấy, Sandy nhảy lên tung mình lên cao tránh những nhát chém của bọn điệp viên “W” nhắm vào mình thì bọn Ren, Mika, Koon Ham, Kyu Min cũng bắt đầu tách ra để hành động

_Mika, Ren _Anh Ryan gọi 2 người lại khi 2 người đang chuẩn bị di chuyển

_Dạ _Mika và Ren quay lại

_Mọi thứ ở đây để tụi anh lo cho. 2 đứa giúp anh việc này đi _Ryan đưa cho Ren và Mika 1 cái đĩa và 1 con chip điện tử

_Đây là….!!_Mika nhìn 2 thứ đó rồi nhìn anh Ryan

_Trong đĩa này có chứa phần mềm mã hóa toàn mạng an ninh cùng hệ thống tự động kích hoạt bảo vệ của “W” mà anh mới tạo ra. Em hãy cìa đặt nó vào máy tính an ninh ở dưới tầng cuối cùng này rồi khới động nó trước khi bọn anh lên tầng trên nhé; chỉ cần cài vào thôi là nó tự động phong tỏa tất cả rồi. Xong rồi hãy cái con chip này vào máy, có chứa 1 loại virut người ta gọi nó là “bóng đêm” ,khi cài vào nó sẽ tự động ăn mòn tất cả những giữ liệu ở tất cả các máy tính chỉ cần chúng được kết nối với nhay và cuối cùng sẽ đánh sập nó. 2 em làm được chứ?_Ryan giải thích cặn kẽ cho 2 đứa

_Tụi em hiểu rồi_Ren gật đầu

_Anh định nhờ Sandy với Kevin nhưng 2 dứa đấy là chủ chốt ở đây nên k bỏ đi được nên đành nhờ 2 em vậy.KỸ thuật máy tính anh hoàn toàn tin tưởng 2 đứa có thừa trình độ làm được việc này nhưng vào được đấy thì khó lắm đấy, 2 đứa làm được chứ? _Ruan hơi lo lắng

_Hì, anh yên tâm đi. Tụi em sẽ cho anh thấy thành quả tập luyện trong1 tháng trâu bò nó như thế nào à, k hề là viển vông vô ích đâu _Ren cười đầy tự tin

_Phải đó_Mika gật đầ đồng tình với Ren

_ĐƯợc, vậy anh đặt niềm tin vào 2 đứa nhé. Nhất định phải cẩn thận với mấy cái bẫy đấy. Có gì liên lạc với anh ngay nhé_Ryan cười hiền vỗ vai Ren, tay chỉ chiếc phone k dây đang đeo ở tai

_Dạ _Mika và Ren gật đầu rồi bước đi mất hút bào dòng người hỗn loạn kia

CÒn lúc đó ở trỗ Kyu Min và Koon Ham đang đánh nhau nhiệt tình luôn. Những nhát chém của Koon Ham dứt khoát và quyết liệt hòa cùng vào với đường roi uốn lượn của Kyu Min đã tạo nên 1 sự chết chóc đáng sợ. Những kỹ thuật được học trong 1 tháng qua đã khiến cho họ mạnh hơn trước rất nhiều; k chỉ đơn giản là dùng sức mà chém vào dùng mà đổi lấy chiến thắng nữa mà còn dùng kỹ thuật, khả năng tính toán của 1 cái đầu thiên tài để mà đánh sao cho khả ăng mất sức là ít nhất và khả năng bị mất mạng đạt tới gần 0% _Đấy mới gọi là sức mạnh thực thụ. 1 tháng với những bài học sương máy cùng hòa với nước mắt và mồ hôi đã tạo ra những con người của ngày hôm nay : mạnh mẽ, quyết đóa, bền bỉ…..

Còn về phía Sandy thì mỗi đường roi mà Sandy vung lên rồi hạ xuống là mỗi lần có thêm ít nhất 1 người chết chỉ với duy nhất 1 đường roi và cũng chính vì nư vậy mà trên chiếc roi đó đã thấm đẫm 1 màu đỏ. Và ánh mắt của Sandy cũng đã ánh lên màu đỏ tươi của máu như vậy…..

Cách Sandy 1 đoạn k xa Kevin cũng đang lần lượt hạ gục bọn lâu nhâu bằng bàn tay ma thuật của mình khi chỉ dùng 1 lực bàn tay mà đã có thể nóp nát cổ từng tên 1 cách nhanh gọn, nhẹ nhất có thể. Tuy vậy, ánh mắt Kevin k dừng ở những bọn nhãi nhép đang cứ lần lượt nằm dạt dưới chân mình mà ánh mắt ấy chưa phút nào rời khỏi người con gái bận trên mình bộ đồ bó màu đen, mái tóc màu vàng óng xoăn khẽ bồng bềnh trong gió đêm kia,khuôn mặt vấy máu nhưng lại đẹp đến quyến rũ lòng người….

1 tiếng chôi qua, độu hình 2 bên đã xuống sức khá nhiều nhưng vẫn có thể thấy bên Sandy nhỉnh hơn hẳn vì ở đấy những người chủ chốt sức lực họ vẫn còn rất bền bỉ… đặc biệt là “Thống soái” của họ ánh mắt vẫn mang 1 màu đỏ long lanh kiên định…

_Anh Ryan, xong rồi, có thể lên trên_Giọng nói của Ren vang lên bên phone của Ryan

_Ok, 2 đứa vẫn ổn cả chứ?_Ryan hỏi

_Hừ, thằng điên nào đã tạo ra những cái bẫy biến thái kinh người này thế ạ????_Mika khó chịu hỏi

_Ừ, ông ta là 1 thiên tài nhưng hơi quái dị chút _Ryan cười

_Ai thế ạ? _Ren tò mò hỏi. Quả thực tại ra được ấy cái bẫy đó k thể là người bình thường được nhưng mỗi tội là nó k hiểm độc như những cái khác mà lại cực kì biến thái

_Ôn ta là người đã sáng lập ra “W” từ lúc còn rất trẻ và hiện nay cũng là người đứng đầu tập đoàn “W” _Giọng Ryan có mang gì đó hơi buồn

_Ồ!… _Ren k khỏi ngạc nhiên

_Thôi được rồi, 2 đứa lên trên đi. Hẹn 2 em ở tầng trên nhé, Ok_Ryan đã lấy lại được tinh thần cũng như nụ cười cố hữu của mình

_ok _Mika và Ren đồng thanh

Ryan khẽ thở dài rồi bước đi tiếp. Những bước đi của Ryan đi k hề có ai chắn đường hay gây cản chở khiến anh phải dừng lại cả…..k biết là những người đối đầu với Ryan , những người mà anh Ryan mới chỉ bước qua họ mà bỗng dưng tất cả đều gục xuống nên ta k thấy hay là tại vì Ryan quá mạnh mà họ e sợ k giám động vào nữa…..

_Kevin, qua trỗ Sandy đi. Tới lúc rồi_Ryan vỗ vai Kevin

Kevin khẽ gật đầu đã hiểu ,tay ném cái xác mình vừa bóp chết kia đi rồi lạnh lùng bước đi

_Koon Ham, Kyu Min tập hợp thôi. Thấy cái cầu thang lát đã hoa trắng k? Lên đó đi, tụi anh đợi ở đấy nhé_Ryan bấm vào chiếc phone điện thoại rồi liên lạc với Koon Ham và Kyu Min

_Dạ _Koon Ham và Kyu Min đồng thanh

Để lại bãi chiến trường chất đầy xác những con người đang nằm la liệt trên vũng máu tươi Koon Ham và Kyu Min lách qua những con người lạ mà quen đó để đến điểm hẹn tiếp theo…tới 1 cuộc chiến khó hơn, khốc liệt hơn….

_Mấy anh.”Bách quỷ dạ hành” còn lại dao cho mấy anh nhé_Ryan liên lạc vói 10 người chồng của Sandy

_Ok _10 người chồng của Sandy đồng thanh trả lời lại

Anh Ryan khẽ nhếch môi nở 1 nụ cười đầy ẩn ý rồi bước đi….

Trên con đường đi đó, chúng nó vứt tất cả những vũ khí : dao, đao, ròi,….đã vấy đầy máu xuống đất; chút bỏ những đôi găng đen đã nhuốm đầy máu tươi, những chiếc áo khoác da cũng được cởi bỏ đi thay vào đó à những chiếc ao 3 lỗ đen thoáng đãng hơn để họ có thể tiếp tục trận đấu tốt nhất…..

Chiếc áo lỗ lửng của nữ đã để lộ ra hình xăm ở bụng của Sandy, áo 3 lỗ rộng thùng tình của nam khoét sâu ở cổ và phía sau đã k thể che đi được hình xăm y hệt của Sandy ở vai và ngực của anh Ryan và Kevin…..

Tụi nó gặp nhau ở hành lang tầng trên, nhìn nhau khẽ mỉm cười vì tất cả đều an toàn k sước sát gì nhiều chúng nó cùng bước đi lên những tầng tiếp theo để để đến điểm chính là tầng số 59 – tầng cao nhất của tòa nhà cũng là nơi người đàn ông sáng lập ra “W” đang đợi chúng nó ở đó….

Mỗi tầng chúng nó đi qua là lại có 1 đống những thi hài đầy máu đang quằn quại trong đau đớn để đợi chờ chút hơi thở cuối cùng. Trong ánh mắt của chúng nó chẳng con đâu nữa những nét ngây thơ, dại khờ, trong trắng của độ tuổi 19 nữa cả mà hằn lên đó là những kia nhìn lạnh lùng như muốn đóng băng mọi thứ, mang đến cho người ta cía nhìn đầy chết chóc trong ánh mắt kiên định đó….. Họ tất cả cũng chỉ 19 ruổi thôi……

TẦNG 59:

Chúng nó vừa bước chân lên tầng 59 thì đã bị chặn lại bởi 3 thằng con trai khá cao to hơn cả mấy thằng con trai tụi nó với nước da ngăm đen cùng khuôn mặt ngạo nghễ…. Có thể nhận thấy được rằng 3 người này cũng mang trong mình 1 sực lực ghê gớm y như chúng nó vậy…….

_Nên dừng chân ở đây được rồi đấy nhỉ Băng Nữ, Hắc Vương, Bạch Cốt _1 trong 3 tên đấy nói, cười cợt nhả

_Hì, lâu lắm rồi k gặp 3 anh: Nhất Phong, Nhị Hỏa, Độc Tam _Băng Nữ nhún vai, khẽ mỉm cười

_Mấy đứa đang làm anh khó sử đấy_Nhất Phong nói, ánh mắt anh nhìn Băng Nữ k có vẻ gì gọi là ghê rợn hay cay nghiệt như những bọn điệp viên khác đã chạm mặt nó mà ánh mắt đó chàn đầy thiện ý tình cảm….dường như họ k chỉ đơn thuần là quen nhau k thì phải…..

_Cũng chỉ là bất đắc dĩ thôi anh ạ, tụi em cũng k muốn đâu_Sandy cười

_Tụi này k biết các em có lý do gì nhưng như vậy là đủ rồi,h các em k bước tiếp được nữa đâu_ĐỘc Tam ánh mắt kiên định nhìn Băng Nữ

_Tam ca, vậy anh ép em phải đắc tội rồi_Băng Nữ thở dài (Tam ca là Độc Tam nhé,đây là cách gọi than mật của Băng Nữ nhà ta đối với 3 người này…..)

_nhóc, em giám ngang nhiên đối đầu với ta sao?_Nhị Hỏa bắt đầu mất bĩnh tĩnh, nhìn Băng Nữ đầy tức giận

_Nhị ca em xin lỗi, nhưng thù này k trả thì k được và cũng đã tới lúc “W” nên đặt dấu chấm hết tại đây rồi ạ…Xin lỗi….._Băng Nữ cúi đầu nói

_Em….._Nhị Hỏa đanh mắt lại nhìn Băng Nữ. 1 Băng Nữ chưa bao h phải cúi đầu trước ai, cao ngạo h lại đang đứng trước mình cúi đầu “xin lỗi” …thật đúng là k thể tưởng tượng được…..

_Nhất Phong, Nhị Hỏa, ĐỘc Tam đây vốn k chỉ đơn giản là 1 trò chơi thôi đâu.Sau này các cậu sẽ hiểu, mau lui ra đi_Hắc Vương lên tiếng sau 1 hồi im lặng

_Hắc Vương, cả cậu cũng muốn đối đầu với chúng tôi sao?_Nhất Phong nhíu mày nhìn Hắc Vương, đôi mắt xoáy sâu vào ánh nhìn lạnh lùng của Hắc Vương

_Biết làm sao được, động vào người phụ nữ quan trọng nhất cuộc đời của Hắc Vương thì “W” phải trả giá thôi _Hắc Vương cười nhạt

_Ý cậu là Băng Nữ sao? _NHất Phong hỏi

_Anh nghĩ sao? _Hăc Vương cười cười

_Này, đừng có nói mấy cái đâu dễ gây hiểu lầm cho người khác vậy chứ_Bạch Cốt huých tay lườm Hắc Vương

_THì chị Windy là người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời tui đâu có sai à. Là tại họ hiểu lầm thui nhé chứ tui k nói vậy _Hắc Vương nhún vai bất cần, cười cười nói thầm với Bạch Cốt

_Hừ, dù gì thì hôm nay mấy đứa cũng k thể qua tiếp được. Nên dừng chân ở đây thôi _Nhị Hỏa hừ mạnh 1 tiếng

_Thắng mất anh thì qua được phải k? _Hắc Vương hất mặt hỏi

_Mấy đứa thắng được đi đã rồi hẵng tính_Nhị Hỏa nhếch môi tại ra 1 nụ cười nửa miệng

_Vậy xin đắc tội rồi_Sandy nhìn 3 người anh trước mặt bằng ánh mắt kiến quyết khiến 3 người đó hơi sững lại

_Hừm lại đây….._Nhị Hỏa nói rồi quay bước đi

Tụi nó bước theo Nhất Phong, Nhị Hỏa, Độc Tam tới 1 khu đất khá rộng, bao quanh k có gì ngoài màu trắng của men gạch cả;1 màu trắng khiến người ta ớn lạnh…..

_Nào h mấy đứa, ai đấu với tụi này đây?_Nhị Hỏa quay lại hỏi

Băng Nữ, Hắc Vương, Bạch Cốt k nói gì chỉ nhìn nhau rồi bước lên phía trước….

_San……À! Băng Nữ,để tôi cho_Huyền Vũ (Ren) kéo tay Băng Nữ

_GÌ? Cậu h k đủ sức đấu với họ đâu, nghỉ ngơi đi. Mà hiện tại 3 người k đủ sức đâu mà có đủ sức thì cũng k thể đánh được đâu,3 người này khác với những người mà cậu chạm chán ban đầu_Sandy nhăn mặt chỉ tụi kia, đứa nào cũng gần đến giới hạn rồi, nếu còn tiếp tục đánh với 3 người kia nữa thì đảm bảo chỉ được vài phút là gục ngay…

_Nhưng…… _Huyền Vũ đang tính nói gì đó thì Băng Nữ chen vào

_Tui hiểu mấy người đang nghĩ gì. Bạch Hổ, Huyền Vũ, Thiên Nữ, Hoa Nữ, tất cả đều muốn đấu thay cho tụi này nhưng đây là trận chiến của tụi này, hiểu chứ? Mọi người đều xuất sắc vượt qua được khóa huấn luyện vừa rồi nhưng đấy chỉ là 1 trong 10 khóa huyến luyện thôi. Hiểu tui nói gì chứ?_Băng Nữ thở dài

Mấy đứa kia sững người,k biết nói gì hơn nữa. 1 khóa huyến luyện đã kinh khủng lắm rồi vậy mà họ phải tập tới 10 khóa huyến luyện liền….. Vậy rốt cục 3 ngươi bạn thân trước mặt họ kia rốt cục đã mang 1 lòng hận thù như thế nào mà có thể vượt qua được những khóa huấn luyện đó chỉ trong vòng ít thời gian như vậy…….

_Nào, bắt đầu thôi _Băng Nữ quay người lại, tiến về phía sân đấu nở nụ cười cực kì tự tin

_Nhị Hỏa đấu với Hắc Vương, Độc Tam cậu đấu với Băng Nữ còn để Bạch Cốt cho Nhất Phong này cho _Nhất Phong ra lệnh

_OK_Nhị Hỏa, ĐỘc Tam gật đầu

Trận đấu bắt đầu, và trận đầu tiên chính là của Độc Tam và Băng Nữ….

Băng Nữ khuỵu người trống chân xuống đất chỉnh buộc lại đôi giầy cao gót bằng da cao tới 10 phân của mình, dài tới đầu gối nói với Độc Tam:

_Tam ca, chắc anh k định dung độc với em chứ?

_Thế em nghĩ sao? _Độc Tam cười

_Xong rồi. Em thì em nghĩ cho dù đối đầu với Tam ca thì Tam ca cũng chẳng nỡ hạ độc thủ với em đâu_Băng Nữ nở nụ cười tinh nghịch

_Trong mắt an hem chưa bao h là Băng Nữ cả. Em chẳng hợp với cái tên đó chút nào đâu, em gái à_Độc Tam bắt đầu tấn công. Rút những con dao nhỏ, nhọn từ ống tay áo ra ĐỘc Tam phi thẳng về phía Băng Nữ

_Hì, Vậy nên em mới bảo là nhất định phải thắng bằng được anh_Băng Nữ nói rồi bật nhảy lên cao tránh những mũi dao đang lao vun vút về phía mình

_VÌ sao? _Độc Tam lôi từ cổ tay ra 1 thanh gươm mảnh và dài hơn thanh gươm bình thường 1 chút tấn công trực diện Băng Nữ nhà ta…

_Vì nếu em thua Tam ca phải giết chết em chắc chắn sẽ đau khổ lắm. Nhưng nếu em thắng thì Tam ca sẽ là của em, hihi _Băng Nữ cười đắc trí

Độc Tam k khỏi ngạc nhiên trước câu nói của Băng Nữ nhưng nhiệm vụ trước mắt k cho phép anh tỏ rõ sự ngạc nhiên đó.Khẽ mỉm cười, anh tiếp tục tấn công Băng Nữ bằng những đường kiếm loang loáng,k thể nhìn rõ được đường chuyển động của thanh kiếm, anh nói:

_Này, sao lại muốn anh là của em chứ?

_Vì muốn anh về làm osin cho em, Tam ca nấu ăn ngon hết biết_Băng Nữ cười khoái trí, đồng thời lùi lại về sau tránh đường kiếm của ĐỘc Tam

_Này, giám về bảo anh làm osin hả? Em đúng là gan cùng mình mà_ĐỘc Tam giận run người

_Đâu, thật mà….k phải là osin bình thường đâu nhé,là osin cao cấp hắn hoi nhớ_Băng Nữ cười tinh nghịch

_Em chết chắc rồi….

Sau câu nói đấy ĐỘc Tam tấn công lien tiếp vào Băng Nữ khiến cho nó k thể phản công lại được mà chỉ có thể phòng thủ thôi….

_Kinh…..kinh khủng quá….kiếm pháp lợi hại quá_Huyền Vũ nhìn khung cảnh trước mặt mình lắp bắp

_Băng Nữ hoàn toàn chẳng phản kháng được gì cả_Hoa Nữ (Kyu Min) nhìn đó mà k khỏi lo lắng

_2 người này, vừa đánh nhau vừa nói chuyện _Thiên Nữ (Mika) khẽ nhíu mày

_ha, theo cách nói chuyện vừa đánh vừa dỡn kia chắc 2 người này cũng than nhau đấy nhưng là do tình cảnh bắt buộc mà họ phải đối đấu với nhau như thế này thôi _Huyền Vũ giải thích

_Băng Nữ sao k dùng đến cái đó nhỉ? _Bạch Hổ (Koon Ham) nhìn chăm chăm vào cuộc chiến

_Ừ ha, rõ rằng là k dùng hết sức… sao vậy nhỉ? _ Hoa Nữ trầm tư

Phải, trong trận chiến này, hiện h Băng Nữ nhà ta hoàn toàn bị Độc Tam lấn lướt, lép vế hoàn toàn trước mũi kiếm của Độc Tam….

_Sơ hở…em thua rồi Băng Nữ à_Độc Tam cười đắc thắng,thanh kiếm trong tay anh xuyên qua khoảng không trống trong phòng thủ của Băng Nữ tấn công thẳng vào điểm yếu đó

Mọi người ai cũng giật thót tim khi thấy mũi kiếm đó sẽ toạc k trung và nhắm thẳng vào Băng Nữ chẳng mấy khó khắn gì để chém cho Băng Nữ nhà ta 1 vết thương trí mạng nhưng lúc ấy k hiểu sao Băng Nữ nhà ta lại nhìn thẳng vào ĐỘc Tam và khẽ mỉm cười……

_Dễ vậy sao?

“KENG”

Và cái tiếng phát ra đấy chính là tiếng kiếm của Độc Tam chạm vào chân của Băng Nữ đã dơ lên để đỡ mũi kiếm đó

_Bắt đầu rồi_Nhìn thấy cảnh tượng đó Thiên Nữ nhà ta bất giác mỉm cười

_Em….._Độc Tam hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy Băng Nữ giám dơ chân ra đỡ kiếm của mình

_Chậc, rách mất lớp da ngoài của em rồi nè_Băng Nữ nhìn vết rách ở giầy của mình nhăn nhó

_A, sao anh lại quyên mất nhỉ. Điểm mạnh nhất của Băng Nữ là ở chân mà_Độc Tam lắc đâu vì mình đã quyên 1 điều cực kì quan trọng đó

_Hì, nào h bắt đầu nhé anh _Băng Nữ khẽ nhếch môi nở nụ cười nửa miệng

Lùi về phía sau 1 chút rồi bật lên lấy đà Băng Nữ để tay phía sau lưng còn chân thì lien tục tấn công Độc Tam khiến anh k kịp trở tay….Đôi chân Băng Nữ nhà tay như thay cho kiếm vậy, những đường đi chân nhanh nhẹ như 1 mũi kiếm mảnh nhưng thanh chém vào đôi phương ; mỗi chuyển động tấn công đều khiến đối phương phải giật mình lép vế trước những đòn “lien hoàn cước” của mình . Dù k thể giống như kiếm gây cho người đổ máu nhưng bất cứ ai chỉ cần dính 1 đòn thì bên tron sương vỡ, thịt nát cả còn với những người có võ lực cao thì cũng khiến nội công họ bị thâm hụt vè vết thương để lại trên người ngay lập tức bầm tím, nhói đau trong sương tủy….

Cùng lúc đó, trận đấu giữ Hắc Vương với Nhị Hỏa . 1 con người lạnh lùng và băng giá trong chiến trường, 1 con người nóng tính và tàn bạo y như cái tên của mình …..Vậy ai sẽ là người chiến thắng đây?……….

_Cậu là gì của Băng Nữ vậy? _Nhị Hỏa hỏi

_Thế theo anh thì là gì? _Hắc Vương ung dung đúc tay túi quần hỏi ngược lại Nhị Hỏa

_Cậu và Băng Nữ yêu nhau sao? _Nhị Hỏa hỏi huỵch toẹt luôn

_Chậc….yêu con nhỏ đó hả?Hahaa,tùy anh nghĩ thôi à_Hắc Vương suy nghĩ 1 hồi rồi nhún vui cười cười nhìn Nhị Hỏa đầu đang bốc khói

_Này, yêu thì nói là yêu.k yêu thì thôi. Cậu đừng có cợt nhả với em gái tôi, tôi sẽ k để cậu yên đâu_Nhị Hỏa gắt gỏng

_Chậc, k thích_Hắc Vương trả lời 1 cách k thể nào thờ ơ hơn

_Hừm tôi sẽ dạy cho cậu 1 bài học _Nói dứt câu nhị Hỏa lao thẳng về phía Hắc Vương

_Xin mời_Hắc vương khẽ nhếch môi nở nụ cười nửa miệng

2 con người 1 nóng 1 lạnh như con thiêu than lao vào nhau. Nhị Hỏa người thì bừng bừng lửa giận vì cái thái độ thờ ơ của cái tên Hắc Vương kia đôi với cô em gái yêu quý của mình mà đâu biết đã bị hắn đưa vào tròng 1 cách ngoạn ngục.Còn Hắc Vương nhà ta lúc đấy cứ nhởn nhơ như k ý; mỗi đòn Nhị Hỏa tấn công mình chẳng có gì là khó khăn cả, chỉ cần 1 bước chân nhẹ là Hắc Vương nhà ta đã có thể tránh đòn của Nhị Hỏa dễ dàng rồi……

Cứ thế, 2 con người này cứ chơi mãi cái trò mèo vờn chuột 1 cách bất đắc dĩ mà cả 2 đều chẳng hay….Nhị Hỏa vốn rất mạnh nhưng mà…..

Chiếc roi của Nhị Hỏa vung lên cao rồi quất xuống thẳng vào người Hắc Vương . Hắc Vương nhà ta từ này tới h chỉ thấy cứ toàn phòng thủ, né tránh đòn là tài thôi chứ chưa 1 lần phản công như vậy h bị tấn công bất ngờ thế thì…..

_Xong rồi,chuẩn bị tinh thần đi Nhị Hỏa_Hắc Vương cười, dơ tay lên ngang đầu đỡ đường roi của Nhị Hỏa

_Mi….._NHị Hỏa rất nhạc nhiên khi thấy Hắc Vương đỡ đòn của mình chỉ bằng tay k mà chẳng hề hấn gì cả, bởi vì những người khác mà dơ tay hay gì đỡ roi của hắn thì cũng mất tay or tán phế, vũ khí thì gãy đôi hoắc vỡ tan nát….

_Hì,k cần phải ngạc nhiên đâu,tui đâu phải thần thánh mà đỡ roi của anh k sao chứ. Sau lớp băng tay này là 3 tấm thép được dát mỏng đấy_Hắc vương giải thích

(tác giả giải thích thêm nhé: găng tay của Hắc Vương cũng như giầy của Băng Nữ đều được dán thêm tầm 2,3 tấm thép nguyên chất dát mỏng của Kevin thì từ cổ tay đến bắp tay còn của Sandy là từ cổ chân đến đầu gối nến 2 người này mới giám dùng chân và tay để đỡ chứ…thép này cực tốt nên nó gián tiếp tạo cho cả 2 khả năng chi chuyển tốt nhất)

_Nào, đùa thế đủ rồi…. h ta bắt đầu chính thức nhé_Hắc Vương nói, đâu tay thần của mình cũng bắt đầu di chuyển

Cánh tay của Hắc Vương như mọc thêm cả nghìn tay nữa vậy….k thể nhìn rõ đâu là ảnh ảo và đâu là ảnh thật nữa…cứ như phật quan âm nghìn mắt nghìn tay vậy…..Và những điểm tấn công của Hắc Vương rất nhanh và chuẩn luôn nhắm thẳng tới những yếu điểm chết người của Nhị Hỏa mà tấn công khiến cho Nhị Hỏa rất khó khăn trong việc tránh đòn chứ đừng nói gì là tới phòng thủ

Và trận đấu cuối cùng, trận đấu được coi là kinh khủng nhất trong cả 3 trận đấu và có sức tàn khá kinh nhất chính là trận của Bạch Cốt và Nhất Phong….2 con người vốn được coi là cực kì điễm tĩnh, thông minh nhất lại đều chọn cách tấn công dồn dập về phía đối phương…..

Mỗi nhát kiếm như sẽ toác trông khí tạo ra luồng gió lạnh tới thấu xương của Nhất Phong chạm tới đâu là cắt nát tất cả tới đó. Những đường kiếm sắc lạnh cứ loang loang tung lên như 1 điệu mua của gió, cảm giác cho ta nhìn thấy là nhẹ bẫng nhưng khi chạm vào thì có thể sẽ nát con người ta thành nhiều mảnh nhỏ chẳng khó khăn gì….hàn khí trong kiếm tỏa ra quả thực rất lớn, nếu k phải là Bạch Cốt thì có lẽ người khác chưa kịp đấu đã bị hàn khí này nuốt chửng rồi….

Mỗi lần bước chần, tay bàn tay của Bạch Cốt nhà ta chạm tới đâu hay chạm tới vật gì đều để lại 1 vết lõm sâu cũng như độ sát thương lớn như là thiên thach rơi xuống vậy khi thì cũng khiến mọi thứ anh chạm vào đều vỡ tan….Mỗi đường di chuyển nhẹ tựa lông hồng như khi chạm vào rồi mới biết nó như thế nào…..

Đây là 1 cuộc chiến ngang sức ngang tài, bất phân thắng bại giữa cả 2 con người này…..

Có lẽ cũng đã lâu lắm rồi Bạch Cốt k sử dụng những chiêu thức này từ cái ngày duy nhất anh viết tin người con gái anh yêu thương hết mức đã chết để rồi anh đầm mình trong máu,như phát điên lên đó thì anh k bao h sử dụng sự tàn khốc của đòn đánh này nữa do nó có sức công phá quá lớn khi dùng cả chân và tay…..NHưng Bạch Cốt biết Nhất Phong k phải loại tầm thường, cà tang như những bọn đã từng chạm chán với anh trước đây nên muốn thằng phải dùng tới nó…..Rốt cục liệu có khống chế được mình trong kí ức lúc điên loạn và nỗi đau k thể thấu đấy được k????…….

………………………

1 TIẾNG SAU:

_Tam ca, anh mà k dùng độc thì thua chắc rồi, hehee_Băng Nữ vừa nói vừa thở,tay lau đi những giọt mồ hôi vương trên trán mình sau 1 trận chiến dài nhìn Độc Tam nằm bẹp dí dưới đất ngoẻn miệng cười đắc thắng

_Hì, anh thua rồi….Giết anh đi…._ĐỘc Tam nở nụ cười mãn nguyện nhắm mắt chời cái chết từ tay người con gái này đến với mình

_Tên thật của em là Trương Nguyệt Mỹ Hương….em đợi enh tới Trương gia làm osin cho em nghen_Băng Nữ khẽ cúi người xuống nói thầm vào tai người con trai này rồi đứng dậy bước đi đi bỏ lại người con trai với khuôn mặt sững sờ ở đó

(Lưu ý: vì thông tin các nhân viên trong “W” đều được bảo mật nên ngoài biệt danh người ta gọi họ or họ tự đặt cho mình thì chẳng ai biết gì về nhau cả do “W” phải giữ bí mật tất cả thông tin cá nhân của điệp viên để đảm bảo an toàn cho gia đình của các điệp viên đó. Băng Nữ nhà ta rất coi trọng Độc Tam cũng như 2 người anh kia nên mới nói cho họ biết tên thật của mình )

_Nóng giận thì k thể thắng được Hắc Vương này đâu, anh bị lừa rồi Nhị Hỏa…._Hắc Vương đắc trí nói bước qua con người đang nằm bẹp dí, tả tơi dưới đất đó. Mặc dù vậy Hắc Vương cũng đã rất khó khăn để thắng được con ng này, vì lưng áo hắn đã ướt đẫm mồ hôi rồi

_Nhất Phong, hẹn ngày tái đấu nhé…_Bạch Cốt khẽ cười rồi bước qua người con trai vừa bị anh đánh gục kia

Vâng, kết quả cuối cùng là 3 anh em nhà kia thua và 3 đứa tụi nó toàn thắng tuy rằng có chút vất vả nhưng k hề gì vì chúng nó đã có 1 thứ từ trận đầu này……
Quay lại nhìn sân thi đấu đó thì ta k còn nhìn ra đó là 1 cái đấu như lúc đầu nữa rồi mà nó ngổn ngang 1 đống đổ nát, hoang tàn khủng khiếp so sức tàn phá của 3 cặp đấu này tạo ra….
_Mọi người k sao chứ? Ổn cả chứ? _Hoa Nữ lo lắng chạy lại hỏi
_Um, k sao. Xin lỗi đã để các cậu lo lắng nha_Băng Nữ cười hiền, xoa đầu Hoa Nữ
_Nè, lau đi. Mồ hôi kinh quá à_Thiên Nữ thẩy cho Băng Nữ nhà ta chiếc khăn tay màu đen (màu đặc chưng của Thiên Nữ)
_Thanks_Băng Nữ đón lấy cái khăn, cười rõ là tươi
Dương như bên cạnh nhưng người bạn này,những con người sẵn sàng vì nó hy sinh, những con người sẵn sàng vì nó làm tất cả, những người chưa bao h coi nó là Băng Nữ cả mà chỉ có 1 cô bạn Lee Sandy siêu quậy, hồn nhiên, tinh nghịch thôi, đúng như lời ĐỘc Tam từng nói: “ em k hợp làm Băng Nữ”
_Đi thôi, ông ta đang chờ chúng ta đó_Ryan nói rồi bước đi
Bọn nó k nói gì, khẽ nhìn nhau gật đầu rồi bước theo. Ánh sáng càng ngày càng xa,tụi nó đang bước dần phía về nơi có bóng đêm bao trùm….chỉ có 1 màu đen trải rộng dài khắp nơi
Hình ảnh cuối cùng trong các ánh sáng yếu ớt đó là hình ảnh 2 anh em Sandy và Ryan bước đi đầu tiên, phía sau là Kevin và cuối cùng là Koon Ham, Kyu Min, Mika, Ren bước dần vào bóng tối và bị nó nuốt chửng….
Đi 1 đoạn khá dài,chúng nó dừng chân trước cánh cửa gỗ màu nâu đỏ lớn , cao hun hút chẳng thể nhìn thấy điểm cuối cùng ở đâu
_Bây h gõ cửa hả? _Kyu Min ngây thơ hỏi
_Điên à? _Mika nhăn mặt
_Hơ, thế chứ làm sao mà mở được cái cửa này h,???_Kyu Min mặt cứ đần cả ra
_Cửa này có gõ cũng k ma nào nghe thấy đâu, nó được mở từ trong cơ. Còn nếu muốn vào thì phải có mà_ Ryan khẽ cười vì sự ngây thơ quá độ của Kyu Min, nhẹ nhàng đặt tay lên cánh cửa thì có 1 bảng hình vuông sáng lên, xuất hiện 1 dãy chữ số bên dưới
_Chậc, ở đây đúng là công nghệ hiện đại quá luôn à _Ren tặc lưỡi nhìn
_Nói ngu vậy, tập đoàn đứng đầu thế giới chứ có phải là bọn cà tàng đâu mà trả thế _Mika nhíu mày (dạo này Mika nhà ta ăn nói phũ phàng quá =~=)
_Sandy,đọc mã khóa cho anh đi. Em nhìn được mã chưa?_Ryan quay lại hỏi cô em gái
_Hỏi ngta mã rồi còn hỏi nhìn được chưa? (Sandy làu bàu). Để nhớ lại coi, um…là……013…5…..À! đúng rồi, là 0135749265746336_Ngập ngùng 1 lúc để nhớ lại thì Sandy đọc 1 lèo luôn
_Hơ, Sandy, cậu lấy đâu ra dãy số đó vậy ???_Kyu Min nhìn Sandy đọc vanh vách mà khá ngạc nhiên, nghiêng đầu hỏi
_À! Nãy vừa nhìn ở trỗ bọn tiếp tân đó. Ngay lúc bọn mình bước vào, nhận ra người cầm đầu là Băng Nữ thì tụi tiếp tân đã gọi báo cho ông ta rồi, mã này cũng chính là mã đường chuyền điện thoại đó,1 ngày sẽ thay mã 1 lần nên k tra được đâu,chỉ có tới đây thui. Đấy chính là lý do vì sao mà hai để tui xuất hiện với hình dạng của Băng Nữ đó_Sandy cười toét, giải thích
_Dỡn tui à_Mika k tin; hoàn toàn k tin luôn
_Hở, sao lại k tin???_Sandy đần mặt
_Thì với cái trí nhớ ngắn hạn như mi thì ai mà tin mi nhớ được chứ_Ren lo choi chen vào
_haha phải, Sandy nó có trí nhớ ngắn hạn lắm nhưng bù lại là 1 khi nó đã nhìn cái gì rồi thì trong ngày tuyệt đối k quên đâu. Đấy cũng là lý do vì sao mà Băng Nữ nhà ta di vào sào huyệt của địch mà cứ đi bằng cửa chính 1 cách ngang nhiên, thực ra đây chỉ để lừa thôi để lấy mã lên tầng trên đó. _Ryan cười,giải thích tay k quên bấm dãy số mà Sandy vừa đọc
“BÍP…..BÍP…….BÍP…….CẠCH……”
3 tiếng “bíp” kêu lên là đang loát lại mã số mà Ryan vừa đánh vào….và h tụi nó hoàn toàn công nhân trí nhờ của Sandy,k sai 1 con số nào luôn nên cánh cửa đã nhanh chóng mở ra….1 luồng khí lạnh toát ra từ khe cửa đấy. K chút dè chưng nào, chúng nó đẩy cửa bước vào trong.
Bên trong k quá tối như bên ngoài kia nhưng cũng k quá sáng ….mọi thứ đều mờ mờ ảo ảo, ẩn hiện trong ánh đèn mờ ……
_Tới rồi sao? _Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế da đen lớn, nhìn chúng nó nói. Giọng âm hoàn toàn là 1 tông giọng ấm chứ k hề lạnh lẽo như chúng nó tưởng
Lúc tiếng nói người đàn ông đó cất lên cũng là lúc ánh đèn được bật mở, ánh đèn sáng trắng tràn ngập khắp căn phòng rộng hớn…..
_Sư phụ _Kevin, Ryan, Sandy cúi chào ông
_Quậy tưng bừng rồi vui chứ?Những đứa con ta dạy dỗ,những đứa con là thành quả đáng tự hào của ta nhất h đây lại phản lại ta. Cũng thú vị đó chứ nhỉ?_Hiện rõ trước mặt chúng nó là 1 gương mặt phúc hậu, hiền từ cùng nụ cười nhẹ, đầy ấm áp; nhìn ông k hề có chút nào sát khí của 1 người ở 1 địa vi cao cả
_Tụi con tới đây là vì cái chết của Thánh Nữ_người kế vị chức người đứng đầu điệp viên 4 năm về trước, thưa thầy.Con muốn 1 lời giải thích rõ ràng về cái chết của cô ấy và cả cái này nữa_anh Ryan bước lên đặt con chip điện tử lên bàn ông
Ông k nói gì, chỉ nhìn con chip 1 hồi rồi cũng cho con chip vào máy để mở.
Trước mặt chúng nó hiện lên 1 màn hình cảm ứng lớn đang chạy chương trình tự động do anh Ryan cài đặt sẵn đã tự mỡ các tệp tin có chứa kế hoạch “ngày tận cùng thế giới” trước mặt ông ta và tụi nó
_Làm…..làm sao mà……_Ông k dấu được sự ngạc nhiên khi nhìn thấy cái chương trình tuyệt mật này
_Thầy, điều sai lầm duy nhất của thầy chính là quá coi thường những thứ đơn giản. Thầy nghĩ Windy là 1 bộ óc thiên tài nên chắc chắn sẽ nghĩ ra cách gì đó cai siêu lắm để báo truyện này với tụi con mà k để ý đến những cách bình thường khác. Thầy quên là thánh vật cũng có trí thông minh sao? Động vật cũng có tình cảm thấy ạ, nhờ mèo Wild mà tụi con mới biết được cái tự thật đâu đớn này đấy thầy_Ryan nhìn người thầy đã dạy mình trước đây cũng là người đứng đấu “W” cười chua chát
_Người thầy mà con kính trọng nhất, khâm phục nhất lại là người đứng dau giật dây cái chết của chị Windy. Chị ấy đâu có tội chứ, tại sao vậy thấy???_Sandy người run bần bật, ánh mắt long lanh xao động hiện rõ chứ “đau đớn” khi nhơ lại cái quá khứ đau thương 4 năm về trước
_Ta nghĩ rồi các người cũng sẽ biết nhưng k ngờ rằng lại sớm vậy. Phải, người đứng sau cái chết của Windy chính là ta. Và người tiếp theo sẽ là con, Sandy _Dứt câu nói cũng là lúc ông chĩa thẳng khấu súng vào Sandy và…….
“PẰNG…”
_SANDY
………
Nhát sứng bang lên chói tai, mọi người k ai kịp chở tay, chưa kịp hiểu truyện gì thì viên đạn đã bay thẳng về phía Sandy và đang bay thẳng về nơi quả tim của Băng Nữ nhà ta đan đập…….Sandy đang chết sững người nhìn thầy mình chân chân, nó k biết phải làm gì nữa k phải sợ hãi nhưng chân k thể nào bước đi được……..
“RẦM….”
_SANDY…._chúng nó hét ầm lên khi thấy Sandy ngã xuống, mặt đứa nào đứa nấy đều tái mét. Nhất là anh Ryan mặt cắt k còn 1 hột máu nào luôn…..
_Sandy à…..Sandy…… _Kyu Min khóc nấc lên lay cô bạn của mình
_Um…..tui k sao _Sandy mở mắt, lắc đầu
_đừng dỡn chứ…..thế máu ở đâu kia….máu kìa…..đau k????_Kyu Min rối rít hỏi, chỉ vệt máu dài ,đỏ thẫm dính ở tay và eo Sandy
_Máu….Máu này k phải của tui….Mã vừa nãy ai cứu tui vậy….???_Sandy nhìn vệt máu trên tay mình, chẳng có cảm giác gì là đau cả, quyệt vệt máu đi thì hoàn toàn k có vết thương, 1 vết sước sát nhỏ cũng k…..
_Con heo, có xuống mau k? Cô còn định ngồi đè lên tôi tới vao h hả? …._Tiếng nói của Kevin gắt lên
_Sặc….Kevin,mi làm cái quái gì ở đó vậy???_Sandy nhìn thấy Kevin đang bị mình ngồi lên người thì như cái lò xo bật dậy liền
_Làm cái quái gì nữa chứ. Tôi vừa cứu cô đấy, người đâu mà cứ đứng yên chịu bắn là sao vậy….. A, đau quá _Kevin lồm cồm đứng dậy, bỗng dưng nhíu mày nhăn mặt vì cảm giác đau
_Kevin, máu kìa…_Mika chỉ vào eo Kevin, máu đang thi nhau chảy ra từ đó
_Ờ! Chắc nãy viên đạn sượt qua thôi, k sao đâu, ngoài da thôi ý mà_Kevin sua tay
_để tụi này băng lại cho _Ren xé “roạt” luôn cái áo mình đang mặt để bịt miệng vết thương cho Kevin
_Ổn thật chứ? _Koon Ham hỏi lại, nhìn máu chảy ướt đẫm cả vùng eo nên Koon Ham thấy lo
_Ừ, ổn _Kevin cười, trấn an Koon Ham
Koon Ham với Ren nhanh chóng giúp Kevin quấn lại vùng eo để cầm máu vết thương. Mika với Kyu Min thì sợ Sandy cũng dính đãn nên lo lắng kiểm tra lại nhưng dường như Sandy k sao cả, hoàn toàn lành lặn…..Cô bé nhà ta h chỉ biết nhìn 1 ai đó chăm chăm,khó hiểu thôi; cái tên bị thương mà vẫn cười được kia thật khiến cho nó k biết nên nghĩ sao nữa……..
_Thầy, sao thầy lại làm vậy chứ?_Ryan quay lại nhìn ông thầy đáng kính của mình đã chút nữa thì giết chết em gái mình và thằng bạn thân của mình
_Hừ, con sao nữa hả? Ta đã mất bao nhiêu công dạy dỗ các ngươi, tạo ra các ngươi như ngày hôm nay….thế mà h từ Windy tới tụi bây đều phản bội lại ta……1 lũ phản chắc các người còn nói sao……???????_Ông quát to, nhìn chúng nó bằng ánh mắt đầy tức giận
_Thầy nhầm rồi, tụi tôi vẫn luôn kính trọng thầy nhưng thầy đã bị cái lòng tham nó làm mờ mắt tới giết đi cả cô học trò mà thầy cưng chiều nhất. Ai mà chẳng là con người dù ta có là người thông minh,thiên tài hay chỉ là 1 kẻ hèn mọn, yếu kém thì cũng vẫn chỉ là 1 con người mà thôi, con người phải có tình cảm tình người thầy ạ.Cái kế hoạch thầy tạo nên, đẩy nhanh ngày tận cùng để thế giới chạm tới ngày tận cùng nhanh nhất có thể đó đang chính là bằng chứng cho thấy cái tình của thầy đã bị cái giã tâm, ham muốn tầm thường của con người nuốt chửng rồi…….._Kevin hơi nhíu mày vì vết thương nhưng ánh mắt nhìn ông thầy đầy kiên nghị, chắc chắn nói
_Tụi bây thì hiểu cái gì chứ? Làm sao mà hiểu được hết mà nói chứ, toàn 1 bọn nít ranh mà giám lên mặt dạy rta sao? Ta đã sống hơn nửa cuộc đời này rồi,ta hiểu cái gì cần hơn các ngươi,thế giới này k dành cho những kẻ hèn yếu _Ông đập bàn tức giận. Dường như người thầy nhân hậu của chúng nó k còn tồn tại trong người ông nữa
H hiện trước mặt chúng là 1 người đàn ông đầy tham vọng, độc chiếm; ánh mắt vằn lên những tia lửa giận, giọng nói khàn đặc tham vọng của 1 con giã thú,thân hình run lên vì tức giận……Ông thầy trước mặt chúng nó h đây đã mất hoàn toàn nhân tính…..
_Phải, tụi con k thể nào hiểu được rằng tại sao thầy lại thay đổi tới như vậy _Ryan cay đắng nói
_haha…tại sao ư???…Vì nhưng lũ người dưới kia, những con người k có đầu óc,những bọn thiểu năng kia kìa….chúng chỉ tổ làm cho vấy bẩn cái xã hội này thối, chính chúng là lý do lớn nhất khiến cho xã hội này suy tàn….chính chúng là lũ man di mọi rợ đang phải tiêu giệt….._Ông hét lớn, cười như điên dại
_K ai sin ra đã tài giỏi, cũng chẳng ai sinh ra có thể chọn được cha mẹ để đầu thai vào nhà giàu có để mà hưởng cuộc sống hạnh phúc, ăn no mặc ấm, sống trong nhung lụa cả thầy ạ. Và cũng chẳng có cái gì là hoàn hảo, hay định mức của hoàn hảo cả…núi cao còn có núi cao hơn huống chi là con người có nhiều tầng lớp, mỗi tầng lớp đều có 1 giá trị riêng của nó cả nhưng nó đều đáng để tự hào,ai cũng đáng được tự hào cả…….Tứ tạo nên xã hội này k phải chỉ có những con người có đầu óc,có tư chất thông minh đâu thầy….Đoàn kết,chung lòng chung sức mới tạo nên được 1 đất nước, 1 trái đất tòn mới là điều quan trọng,1 cây làm chẳng nên non 3 cây chụm lại nên hòn núi cao _Ryan cười hiền nhưng nụ cười này k mang tính chất vui vẻ mà nó cho ta 1 cảm giác đắng cay, thấm nhuần lẽ đời…..
_Ta bất biết…..Chúng mày phá vỡ của ta tất cả thì ngày hôm nay chúng mày phải chét ở đây…….. HAHAHAHAHAH………_Tiếng cười kinh khủng đó của ông lại vang vọng lên trong khắp gian phòng
_Thầy, tụi con bất hiếu rồi……_từ khóe mắt của Ryan rơi ra 1 giọt nước. K biết có phải là nước mắt k nữa nhưng nó cho ta nhìn thấy sự đau thương trong đó và sau đó là tiếng súng vang lên………
“PẰNG……..”
Viên đạn bạc từ khẩu súng lục của Ryan bay thẳng về phía ông k hề khoan nhượng……..
“KENG…’
Viên đạn nhắm thẳng vào đầu ông, cảm tưởng như gần chạm tới được ông thì bỗng dưng nó đập vào cái gì đó bật ra và rơi xuống đất lăn dài trên mặt đât……….
_hừ, các ngươi nghĩ rằng giết được ra dễ vậy sao? CHỉ với 1 viên đạn bạc cỏn con đó à??? HAHA…..quá tầm thường_Ông ta cười đắc trí
_Hì, xin lỗi thầy nhưng con chưa bảo xong mà. 1 viên đạn k chạm được thì nhiều vậy….._Ryan nhìn thầy khẽ ngoẻn miệng nở nụ cười đầy ẩn ý
_Mấy đứa thấy viên đạn anh vừa bắn ở điểm nào trên tấm kính trống đạn đó chứ?Nhắm thẳng vào đó mà bắn đi _Ryan quay lại nhìn chúng nó nói
“CẠCH………CẠCH……….CẠCH…….”
Tiếng lên cò súng vang lên đồng thời, ngay sau câu nói của anh Ryan và……………
“PẰNG……PẰNG……………PẰNG……………”
Hàng loạt những tiếng súng nổ vang lên ròn rã, chói tai, đinh óc và mục tiêu của chúng chỉ là nhắm vào đúng 1 điểm duy nhất trên tấm kính trống đạn dày cộm đấy mà thôi…..
Hết băng đạn này lại đến băng đạn khác, cứ thế tiếng sung cứ vang lên liên hồi, dưới đất rơi đầy vỏ đạn lăn long lóc, vương *** khắp nơi xung quanh tấm kính đầy…….Tới băng đạn cuối cùng thì chúng nó cũng mới chỉ làm nứt được tấm kính đó mà thôi…….
_Chậc, mới nứt thôi sao? _Sandy tặc lưỡi chán nản
_Ha, tụi bây chỉ làm được có vậy thôi sao? Quá tầm thường. Nói cho tụi bây biết, đây là tấm kính trống đạn đã được cải tiến rồi, nó k bình thường như tụi bây nghĩ đâu….ngu ngốc_Ông ta nhìn tụi nó khinh khỉnh
_Chưa kết thúc được đâu_ Kevin bước ra từ phía sau nó, tay dang lắp nốt băng đạn cuối cùng vào khẩu súng lục dài màu bạc….
Cánh tay Kevin khẽ dơ lên, ánh mắt sau thăm thẳm như vực đó lạnh băng k cảm xúc gì, Kevin bóp cò súng và………
“PẰNG ……PẰNG…..PẰNG…………”
_haha……ta nói rồi, có bắn nữa cũng thế thôi…đây là tấm kính đặc biệt _Ông ta nhìn cố gắng cửa Kevin cười nhạt
_Và đây cũng k phải đạn thường. Ông nghĩ vì sao tấm kính đí lại nứt vậy???_ Kevin nhìn ông ta ngoẻn miệng cười….nụ cười khiến ông ta sững người lại………
Tiếng úng vang lên liên tiếp, tấm kính chắn đạn vẫn ngoan cường đứng vững cho tới khi viên đạn bạc cuối cùng bay tới…….nó vừa chạm vào thì tấm kính chắc chắn đó đã vỡ tan nát và lao lun vút về phía ông ta đang vô cùng ngạc nhiên đó nhăm thẳng vào tim ông ta…..
Cánh tay đang vội vang nhấn cái nút đỏ trên bàn đó, chưa kịp thì đã……………
“A………………..A……….A……….”
Tiếng hét đâu đớn của ông ta vang lên và người đàn ông đó đã gục ngã hoàn toàn….ông ta k thể đứng thẳng được nữa, k thể bệ vệ oai phong như trước nữa khi hứng nhát đạn đó…. Bàn chân ông ngày càng lùi ra sau đẩy cánh tay kia xa cái nút đỏ trên bàn………và rồi ông ngã gục xuống đất, máu loang loáng trên sàn, mồm cũng bắt đầu máu chàn ra……đau đớn
Và có lẽ là nếu Kevin k bắn viên đạn đó nhanh hay viên đạn k kịp ghim vào tim ông nhanh, chỉ 1 khắc thôi có lẽ tất cả chúng nó ở đây đã tan nát xác khi ông nhấn nút đỏ khởi động toàn bộ hệ thống “hủy diệt” đó để hớn mấy trăm khẩu súng cấp cao nghiền nát chúng nó trong nháy mắt……..Có lẽ chúng nó là do may mắn chăng hay là do cái chính luôn thắng cái tà…..??????
Sandy, Kevin, Ryan bước tới bên cạnh người thầy của mình, cả 3 cúi đầu nhận lỗi trước thầy…….chính chũng nó đã giết chết người thầy của mình…….Với 3 con người này thì dù ông có trở thành người độc ác và nham hiểm tới mức nào đi chăng nữa thì ông vẫn luôn là 1 người thầy kính yêu, vĩ đại trong lòng chúng nó mãi mai……
Những hồi ức xưa lại ùa về, hình ảnh người thầy phúc hậu nhưng nghiêm khắc cũng với những bài tập quái dị, biến thái làm cho chúng nó dỏ khóc dở cười đã khiến cho chúng nó từ những đứa bé non nớt, những tâm hồn yếu đuối đã trở nên trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn và biết suy nghĩ hơn……
_Về thôi _Ryan vỗ vai cô em gái nhỏ
_Dạ _Sandy khẽ gật đầu đứng dậy, hàng nước mắt vẫn còn vệt dài trên gò mà
CHúng nó bước đi, để lại thầy đang nhắm mắt nằm đó….
Chúng nó để thầy cũng với căn nhà này kết thúc ở đây bằng ngọn lửa đỏ kết thúc câu chuyện kéo dài 4 năm này mãi mãi để cha ta 1 tương lai tốt đẹp, để cho thầy được an nghỉ thanh thản bên cơ nghiệp mà thầy đã bảo bao tâm huyết ra
QUÁ KHỨ TỪ ĐÂY SẼ ĐÓNG LẠI MÃI MÃI…….
_Mọi thứ ổn cả rồi. Mong thầy sẽ bình yên trên thiên đường…._Sandy thở dài 1 tiếng nhẹ nhõm….cái quá khứ đau thương xuốt 4 năm qua nó gánh trên vai h đã có thể rũ bỏ
_ừ, ổn cả rồi_Giọng Kevin trầm ấm vang lên bên cạnh Sandy
_Ừ, mà này, sao mi đi loạng choạng vậy???sao k? _Sandy nhìn cái dáng đi siêu vẹo của Kevin nhíu mày hỏi
_Ừ,ta k…….._Chưa nói hết câu Kevin đã đổ gục xuống
người Sandy rồi
_KEVIN…..
_KEVIN……
…………………
12H ĐÊM TẠI BỆNH VIỆN NGÀY HÔM SAU:
Kevin vẫn chìm trong mộng ảo và đã mơ thấy….. mơ thấy cô nhóc đó: mái tóc màu đen tuyền óng anh trong nắng, khuôn mặt bầu bĩnh dễ thương, gò má lúc nào cũng ửng hồng, đôi mắt nâu long lanh nhìn 1 thằng nhóc mỉm cười rất tươi, nụ cười chàn đầy sức sống như 1 đóa hoa mặt trời vậy….
Kết thúc là 1 cảnh tượng khiến hắn k bao h quyên được và cũng là lúc hắn tỉnh dậy
Mở mắt, hiện ra trước mặt hắn là 1 căn phòng trắng xóa và đấy thuốc sát trùng……. Hắn nhận ra đây là bênh viện. Quay sang bên cạnh, hắn rất ngạc nhiên khi thấy nó đang gục đầu bên cạnh mình ngủ ngon lành….
_Tỉnh rồi hả? _1 giọng nam vang lên
Kevin đảo mắt quanh căn phòng và dừng lại bên bệ cửa sổ nơi có 1 ng con trai với dáng người dong dỏng cao, khoác trên mình bộ đồ trắng đang đứng tựa người vào bệ cửa sổ nhìn hắn
_Ryan …. _Kevin nhíu mày
_Hừ, cậu giỏi lắm. Viên đạn đấy ghim chúng vào eo mà giám bảo là sượt qua hả? biết chút nữa là chết vì mất máu nhiều quá k hả? _Ryan mắng cái tên ngốc đang nằm trên giường kia hù mọi người sợ muốn chết luôn
_haha, nhưng sự thật là tui vẫn chưa chết mà. Tui nằm bao lâu rồi_Kevin khẽ cười, ngồi dậy tựa vào thành giường
_Nguyên 1 ngày rồi, cậu làm Sandy nó lo sốt vó_Ryan thở dài
_Là sao? Vậy nên cô ta ở đây hả? _Kevin nhìn nó đang thiêm thiếp mà khẽ cười
_Uh, thì mi vì nó bị thương , chút síu nữa là đi gặp diêm vương rồi mà. Từ lúc mi vào viện tới h nó cũng ở đây suốt đấy, có chịu về đâu_Ryan chán nản nói
_Um…._Kevin nhìn Sandy, bàn thay chạm nhẹ vào gương mặt nó….
Mọi thứ lại chìm vào im lặng khi Kevin chứ ngồi đấy ngắm Sandy ngủ còn Ryan thì đứng nhìn 2 đứa kia mà nở nụ cười đầy ẩn ý
Những ngày sau đó Sandy vẫn ở lại chăm sóc cho Kevin tới tận khi ra viện. 2 đứa này vẫn thi thoảng trí chóe nhau khi Kevin nổi hứng chêu nó nhưng khoảng cách trước h của 2 ng đã được rút ngắn rấy nhiều khi 2 đứa phát hiện ra rằng chúng nó hợp nhau 1 cách kì lạ……K hiểu sao trc 2 đứa lại k thể ưa đc nhau nhỉ???

$pageOut $pageIn

Chap 27 : Tôi yêu quê hương của tôi – Quê hương Việt Nam

_Oa..a…….a………..thi xong rồi, sướng quá_Kyu Min và Sandy tung sách vở tứ tung, hét lên cực kì phần khích
_Gớm,chỉ là thi kết thúc thôi mà,có gì vất vả đâu mà 2 người phải vui đến mức đấy_Mika nhìn cô bạn mình mà nản
_Ầy, đúng là miệng lưỡi của hội tưởng hội học sinh mà. Cậu thì k học cũng giỏi rồi nhưng tụi này vẫn phải học lại đó chứ, cả năm ngồi chơi có nghe giảng bữa nào đâu xong h thi k học có mà chết à_Kyu Min uể oải nói
_Phải đó, đạt được trên 90 điểm đâu dễ đâu. Tui lại có tật hay quên nên là phải ngồi học thuộc mấy chục quyển sách trong 1 ngày nè. Trả được ngủ tý nào cả luôn, oải quá…..tui thiếu ngủ trầm trọng luôn _Sandy ngáp 1 cái rõ dài (Mấy bạn đừng sock quá cách học bạt tử của Sandy nhé, nó là thế đấy ạ. Nước đến chân mới nhảy nhưng vẫn được điểm cai vì lợi dụng trí nhớ cực tốt trong ngày chỉ cần đọc sách 1 lần là có thể nhớ được luôn)
_2 người này học hành kiểu gì vậy trời? _Ren nhìn 2 đứa cũng thấy bất lực luôn
_Gì chứ,mấy cái trường tàng tàng thi k chất làm gì cả à nhưng cái trường K.W này cho đề quái dị k thể chịu được luôn, chẳng có 1 chỉ tiêu nào cố định, mỗi năm 1 đề bắt học sinh học tất cả các kiến thức của 1 năm học….đùng là cái ông hiệu trưởng trường này biến thái mà_Sandy lầm bầm **** ông hiệu trưởng và cũng là ba nuôi mình =~=
_Haha, mấy đứa vất vả nhiều rồi. Vậy nghỉ hè này có muốn về nhà anh chơi k? _Ryan cười hỏi
_Nhà nào vậy hai? _Sandy đần mặt nhìn ông anh mình
“Cốc” _Còn nhà nào nữa, nhà chính ở Việt Nam chứ đâu? Em k về chẳng nhẽ đỡi mẹ mang người sang rước về hả? _Ryan cốc nhẹ lên đầu cô em gái ngốc của mình (Có lẽ Sandy nhà ta học lắm quá lại thiếu ngủ nên đầu óc hơi có vấn đề)
_Ở tận Việt Nam sao? _Koon Ham hỏi lại, vì Việt Nam với Nhật rất xa nhau, tưởng anh Ryan nói dỡn
_Ừ, về nhà anh chơi tiện thể thăm thú luôn. Việt Nam tuy k to như Nhật với Hàn đâu nhưng cũng có rất nhiều nơi đẹp lắm đó_Ryan cười hiền
Mấy đứa nó nhìn nhau 1 hồi cười cười rồi cũng nhìn anh Ryan hét to …..
“NHẤT TRÍ” làm cho mấy đứa đang ngồi cùng trong lớp học giật cả mình tưởng có bạo động gì đó ……
_Được, vậy kết thúc học kì thì 1 tuần sau xuất phát nhé. Anh nghĩ mấy đứa cũng nên học thêm Tiếng Việt đi để hiểu và biết người Việt Nam nói gì cũng như biết hơn về văn hóa Việt Nam qua ngôn ngữ khi tới đó_Ryan dặn dò
_Dạ _Kyu Min, Koon Ham, Ren, Mika đồng loạt gật đầu.
Mấy đứa cứ phải gọi là vui hết biết luôn khi nghĩ tới chuyến du lịch hè lần này là bao nhiêu mệt mỏi trong những ngày thi vừa rồi cứ gọi là tan biến sạch sành sanh chẳng để lại tý nào nữa cả…..Nhưng đang vui thế, Sandy quay lại nhìn thấy Tứ Quỷ mặt đứa nào đứa nấy cũng tiu nghỉu k à…..
(Tứ Quỷ nhà ta đã về Nhật ngay khi cuộc chiến đó kết thúc nhé chứ k còn ở Việt Nam đâu ạ )
_Ủa, 4 đứa sao vậy ? _Sandy ngó 4 đứa mặt đang y cái bánh bao nhúng nước
_Chị Sandy ki bo quá_Rey phụng phịu
_Leo muốn về Việt Nam thăm ba mẹ nuôi cơ, lần trước về trả thăm được gì cả, bận túi bụi luôn xong lại về Nhật luôn à_Leo ỉu sìu nói
_Ở với chị từ bé tới h mà có được biết hương vị Việt Nam nó như thế nào luôn _Mặt Jey chảy dài thườn thượt
_Suốt mấy năm liền bắt người ta chui rúc ở đây, trả bao h cho về Việt Nam thăm thú cả _Key thở dài tới hàng cây số, mặt mũi tối sầm lại
Vâng, 4 con quỷ nhà ta đang chưng những bộ mặt k thể nào hờn + dỗi hơn được nữa khi chị hai + anh hai của tụi nó lại chuẩn bị quăng tụi nó qua 1 bên và cùng mấy người kia zi zu đi chơi với nhau đó mà…..
_Hơ! Mấy đứa này, chị có bảo là mấy đứa ở nhà hả? _Sandy nghiêng đầy ngó 4 thằng em mặt đang chảy cả ra kia mà buồn cười
_Hả? _Key nhìn Sandy, ánh mắt sáng rực
_Vậy là….. _Leo nhìn Sandy chờ đợi
_Ý chị là…._Rey nhìn Sandy bằng cặp mắt cún con
_Chị k dỡn chứ? _Jey mặt mày tươi như hoa
_Chứ còn gì nữa à. Tụi bây k đi thì ai sách đồ về cho chị chứ à _Sandy gật đầu quả quyết, cười toe toét nhìn 4 đứa kia
“RẦM……RẦM……..RẦM……..RẦM……”
Tứ Quỷ nhà ta đang sung sướng khôn siết vì được bám càng mấy anh chị đi chơi thì nghe tới câu tiếp của chị hai nhà nói thì chúng nó đồng thanh té cái “rầm” luôn xuống dười sàn k thương tiếc gây ra 1 trận động đất nhỏ trong lớp và nguyên nhân động đất này là do bà chị hai của chúng nó mà ra (= =”)
Hóa ra cho tụi nó đi cùng là Sandy nhà ta có mục đích cả đó ạ và múc đích đó chính là để chúng nó khuôn cả đống đồ của Sandy về. Mà lúc Sandy nhà ta chuyển sang Nhật hình như đã khuân tất tần tật những gì ở nhà của mình sang thì phải….Nghĩ tới cái viễn tưởng 4 thằng đẹp trai ngời ngời, phong độ ngất trời phải còng lưng ra kéo cả đống đồ bằng cả núi đó thì 4 thằng k khỏi cảm thấy ơn lạnh cả người, mồ hôi chẳng biết từ đâu mà cứ vã ra liên tục trong khi lớp bật điều hòa lạnh…. (=.=)
……………………………

1 TUẦN SAU, SÂN BAY TOKYO:
Theo như đã hẹn, tụi nó tập chung ở sân bay Tokyo để bay chuyến bay đêm cho nó thoải mái vì chuyến bay đêm thường k có quá đông khách, cùng k phải chen lấn nhiều như bay ngày và bay đêm k khí cũng mát mẻ hơn là ban ngày oi bức, nóng nực như vậy…….
_Hey! Mọi người, đợi lâu k? _Sandy cùng anh trai chạy tới trỗ tụi kia đang đứng đợi, phía sau là Tứ Quỷ đang na cả đống đồ
_Sa…..Sa…..Sandy……_Kyu Min run run chỉ thẳng mặt Sandy
_Uh, tui đây, sao vậy? _Sandy cười toe toét
_Cậu….cậu……_Kyu Min nhìn Sandy lắp ba lắp bắp k nói nên lời
_Sandy, tóc me sao vậy ?_Koon Ham cũng khá ngạc nhiên trước kiểu tóc của Sandy
Sandy nhà ta đang đứng trước mặt các bạn mình với quần jean bụi xanh rách te tue cùng áo phông lửng hở rốn khoe hình xăm độc nhất vô nhị của mình. Và đặc biệt là mái tóc màu vàng óng xoăn xoăn của Sandy h đã thay bằng kiểu tóc tém dài ôm lấy khuôn mặt, màu tóc thì từ vàng óng chuyển thành đen tuyền
_Đấy là màu tóc thật của cô ta đó_Kevin bước tới giải thích
_Phải, phải….Mọi người thấy có được k? _Sandy gật đầu lia lịa hỏi
_Kevin……cậu cũng……._Ren chỉ chỉ vào mái tóc Kevin nhà ta trước mày đen đỏ nay thành mau đen k à
_2 ng này bị sao vậy? _Mika nhíu mày hỏi
_Haha, 2 đứa này phải đi nhuộm lại tóc đó. Tụi nó mà k trả về màu tóc thật của mình thì bị bố mẹ đuổi thẳng ra khỏi nhà luôn à. Coi vậy bố mẹ anh cũng nghiêm lắm, rất tôn trọng văn hóa của nước mà nhất là khi h 2 đứa này lại còn là trưởng nam, trưởng nữ của gia đìnhà_ Ryan vừa cười vừa giải thích
_À! Té ra là vậy…. _Ren gật gù
_Thôi, vào trong đi mấy đứa; vào đấy nghỉ rồi lên máy bay luôn _Ryan dục tụi nó
Thế là cả lũ gửi đồ xong ra cổng làm thủ tục soát vé rồi chui tuột vào trong ngồi nghỉ ngơi nói chuyện cho mát rồi đợi tới 11 h thì lên máy bay
Đúng 11 thì máy bay cất cánh, anh Ryan đã mua tất cả các ghế VIP trên máy bay để chúng nó ngồi hay ngắm cho thoải mái vì lí do tụi nó về sớm quá lại báo muộn nên máy bay cá nhân của nhà k thể tới kịp được; nên h tụi nó tha hồ mà tung hành và cũng chẳng bị ai làm phiền cả
_À! Anh Ryan này, xuống máy bay rồi về nha nh luôn hả? _Kyu Min quay xuống hỏi
_K, ta về Hà Nội đã rồi mới qua nhà anh sau. Tới đấy mà k đi chơi Hà Nội thì hơi phí à_ Ryan cười hiền
_Phải, phải…. đi Hà Nội đã chứ_ Sandy ủng hộ nhiệt tình
_Cá gì mà mi vui giữ vậy? _Mika nhìn mặt đang cực hào hứng như cún con của Sandy mà k khỏi thấy lạ
_Thì Hà Nội vốn là địa bàn hoạt động để nó quậy phá tưng bừng mà. Nhóc đang nghĩ gì anh biết hết đó, cứ liệu thần hồn đấy, dẹp đi nha_ Ryan giải thích quay lại nhìn cô em gái nhỏ cười, cảnh cáo
_Chậc, em có làm gì đâu à_ Sandy nhún vai, trối bay trối biến cái ý tưởng vừa hiện lên trong đầu thì đã bị ông anh quái chiêu này đọc vị hết rồi…..
_A! Vậy ta sẽ ở đâu ạ? Ở nhà anh hả?_Ren hỏi
_K, anh làm gì có nhà ở đấy đâu. Ba mẹ anh k mua nhà ở đấy để tránh Sandy nó chuyển qua đấy định cư luôn thì mệt lắm_Ryan cười tươi, nói cứ như đúng rồi ý và k quên liếc cô em gái 1 cái (Vâng, cái lý do k mua nhà ở Hà Nội vì Sandy nó mà có nhà ở Hà Nội thì đảm bảo là nó bỏ nhà kia đi lên Hà Nội ở luôn à, nó là chuyên gia bỏ nhà đi bụi mà)
_Vậy chẳng nhẽ ở ngoài đường_ Koon Ham nhíu mày
_Haha k đâu, ai lại bắt khách ngủ ngoài đường bao h à. Kevin, cậu có nhà ở đấy k?Qua nhà cậu ở chắc k có vấn đề gì chứ? _Ryan cười quay lại hỏi Kevin
_K, đất Hà Nội chật vậy thì móc đâu ra nhà biệt thự à. Chỉ có khách sạn thôi _ Kevin ở hững đáp
(hình như 2 câu này hơi đối lập nhau ==.)
_Sặc, l có nhà mà có khách sạn còn kêu đất Hà Nội chật, bó tay _Ren nản luôn với cái tên Kevin này
_Ok. Vậy qua khách sạn nhà Kevin ở _Ryan quyết
Chơi đùa 1 lúc rồi tụi nó cùng chìm vào giấc ngủ hết. Kyu Min dựa đầu vào vai Koon Ham ngủ ngon lành, cực kì bình yên; Mika lắc lư đầu 1 lúc k chịu nhờ vả tên Ren thì lúc sau cũng bất giác tựa vào vai Ren làm tên này chỉ biết mỉm cười bó tay trước cô công chúa nhỏ này; còn Sandy nhà ta ngồi giữa anh Ryan và Kevin nhưng ngủ thì đầu gối vào chân anh trai còn chân gác lên chân Kevin ngủ k biết trời trăng gì luôn, chỉ có 2 người kia lắc đầu bó tay với cái tướng ngủ k thể nào xấu hơn được nữa của nó…..
8 h sáng chúng nó hạ cánh xuống sân bay nội bài , mặt đứa nào đứa nấy vẫn còn ngái ngủ lắm, mắt nhắm mắt mở vừa đi vừa ngủ….
9h sáng chiếc xe chở chúng nó cũng đưa được tụi nó tới khách sạn Paradise ở trung tâm thành phố Hà Nội nhộn nhịp đông đúc
Nhận phòng xong là 3 nàng nhà ta lăm ra ngủ 1 cách ngon lành mặc cho mấy thằng con trai kia tự túc sắp xếp đồ đạc của mình….trông mấy thằng h từ những chàng hoàng tử, những đại công tử oai phong lừng lẫy 1 thời h trở thành osin đặc biệt cho 3 nàng nhà ta….để các cô gái trước đây theo đuổi họ nhìn thấy chắc sụp đổ hết cả hình tượng quá…….
1 h chiều, k cần ai gọi dậy cả mà 3 nàng cũng lồm cồm bò dậy từ đống chăn gối do cái bụng biểu tình giữu dội quá….. Vừa trông thấy cái mặt mấy tên kia là chúng nó la oai oai đòi ăn rồi…..
_Hai ơi, êm đói….. thức ăn….. ăn…..ăn…….. _Sandy dụi dụi mặt vào ngực anh trai
_Ham ơi……..Ham………Min đói rồi……. _Kyu Min ôm trầm lấy cả Koon Ham nững nịu bằng chất giọng cực kì dễ thương khiến tên nào đó phải đỏ mặt
_Ren, mang đồ ăn đi…. Đói quá à _ Mika ra lệnh, coi Ren nhà ta là osin chính gốc luôn. Nhưng Ren nhà ta k tự ai đâu vì nhỏ nói giọng ra lệnh nhưng tay thì nắm tay Ren lay lay nhìn rõ là buồn cười
_3 người vào tắm rửa thay đồ đi. Tui gọi người mang đồ ăn lên_Kevin nói, nhấc điện thoại lên đặt đồ ăn
Chỉ chờ có vậy,3 nhỏ nhà ta phóng cái vèo vô nhà tắm chỉnh trang lại nhan săc của mình sau mấy tiếng đồng hồ ngủ vật vã trên máy bay rồi lại trên giường thì đầu tóc rối bù xù như tổ quạ, mặt mũi lem nhem, quần áo sộc sệch….nói chung là rất thảm hại
30’ sau 3 nàng của chúng ta cùng bước ra. Nhưng vừa đặt chân ra khỏi cái cửa 1 cái mà Sandy đã lằm mấy thằng đang ngồi đó phụt máu mũi luôn với cảnh tượng trước mặt……..thật đúng là muốn chêu đùa những chàng trai từng trải, khỏe khắn, cường tráng mà……..
_San…..Sandy….ăn mặc kiểu gì vậy ?_Ren quay đi lắp bắp nói
_Kiều gì thì phải hỏi cái khách sạn này nè. Tui đâu có biết mặc cái này đâu, áo ngủ chi mà ngang đánh đố người ta_Sandy nhăn mặt nói
_Thật là….được rồi, vào trong đi anh sẽ giúp em mặc lại _Ryan lắc đầu đứng dậy kéo Sandy vào trong
Vâng, Sandy nhà ta k biết mặc cái áo ngủ đấy nên là cứ mặc vào là nó lại tuột ra hở cả khoảng vai trắng ngần và nàng ta chỉ cần bước thêm mấy bước nữa là cái áo choàng đó rớt xuống đất luôn ạ…. (=’’=)
Ren nhìn 2 anh em người đó đi vào, mắt chớp chớp nhìn cánh cửa đó đóng mà miệng k thể k thốt lên :
_Tại sao anh Ryan lại vào? Anh ấy cũng là còn trai mà…..
_k cần phải sock vậy đâu, còn nhiều thứ mấy người chưa biết về anh em nhà này lắm_ Kevin thở dài nhìn 2 tên kia đang sock đơ khi nhận ra sự thật đó
Và sau 1 hồi ăn uống, nạp đủ năng lượng 1 cách no nê thì nàng nhà ta đã sống lại, chàn đầy sức sống cho cuộc đi chơi. Anh Ryan và Kevin đã chuẩn bị liền mấy chiếc xe moto phân phối lớn cực đẹp cho tụi nó đi dạo quanh thành phố Hà Nội rồi. Phải đó moto chứ k đi xe oto được vì Hà Nội rất hay tắc đường, đất lại chật hẹp nên đi oto có mà ngồi cả h cũng chẳng được gì cả nếu muốn đi nhiều nơi.
Đúng 2h chiều thì tụi nó xuất phát, Koon Ham chở Kyu Min, Ren chở Mika, anh Ryan chở Sandy, Tứ Quỷ đi chung 2 xe còn Kevin 1 mình 1 xe cực kì thoải mái. Tất cả đi theo anh Ryan lượn lờ khắp khu trung tâm thành phố. Tụi nó được đưa đi thưởng thức những món ăn cực kì teen của dân Hà Nôi, những món ăn được coi là đặc sản của Hà Nội như: ốc cay, trứng cút lộn,bún rêu cua, bánh cuốn,….còn rất nhiều rất nhiều những món ăn khác nữa mà tụi nó ăn muốn no căng cả bụng luôn nhưng k thể dừng lại…..
Và lần đầu tiên chúng nó thấy 1 điều rằng ở Hà Nội nơi ngon nhất chưa chắc đã phải là những nhà hàng cao cấp với những món ăn cao lương mỹ vị , đắt tiền bạc triệu mà nơi ngon nhất chính là những món ăn đường phố, lề quán cơ…..những món ăn chẳng hề quá đắt đỏ mấy nhưng lại hấp dẫn, ngon tuyệt và đặc biệt là hợp khẩu vị của tất cả chúng nó _ nhưng người vốn k phải là người Việt Nam, những người đến từ đất nước xa xôi …..
Ăn no rồi, bụng đứa nào đứa nấy cũng tròn xoe cả thì Ryan và Sandy đã đưa cả lũ tới 1 nơi có không khí rất trong lành, thoáng đãng rất hiếm có ở Hà Nội này, chính là “Phủ Tây Hồ”
Ở nơi này mọi thứ k quá đông đúc, vồn vã và khói bụi như ở ngoài đường kia mà nó được xây dựng rất thoáng đãng với trước mặt là hồ lớn và cây xanh thoáng đãng, còn đường trải nhựa sạch sẽ cùng với những căn nhà lâu đồ sộ, nguy nga cho ta thấy được nơi đây k dành cho người bình thường mà nó là nơi nghỉ ngơi của các bậc đại gia bởi vì đây vốn tiền của 1 căn nhà chẳng rẻ gì cho 1 người bình thường mua , nó chủ yếu cũng là dành cho toàn người ngoại quốc ở ….
_Oa…..ở đây thích thật đấy _Kyu Min reo lên thích thú, thả mình vào với làn gió tự nhiên kia
_Ở đây quá tuyệt _Mika nói, khẽ nhắm mắt cảm nhận cái mát lạnh của gió và nước quấn quanh người
_Ha, tuyệt k? Ở đây cảnh vừa đẹp lại k quá ồn ào nhỉ? Ở nhà Hà Nội thì đây là 1 trong số những nơi tui thích nhất đấy_ Sandy hào hứng nói
_Quá tuyệt luôn_Kyu Min phán k cần suy nghĩ luôn
_Ở Nhật cũng chưa chắc kiếm được trỗ nào thoáng người như thế này ở thành phố luôn à_ Mika tấm tắc khen
Gương mặt Mika cực kì thoải mái, nụ cười nhẹ lúc nào cũng cũng hiện hữu trên môi và cũng chẳng biết từ bao h mà tụi nó đã chẳng cón ai trông thấy 1 Mika Nakashima lạnh lùng, k quan tâm tới những thứ k đáng nữa rồi
3 đứa tụi nó tay trong tay, dắt nhau đi dạo khắp nơi sung quanh Phủ Tây Hồ rộng lớn này ngắm cảnh vật sung quanh, đắm chìm trong những làn gió mát những tia nắng nhẹ của đầu hè. Phía sau, Tứ Quỷ nhìn những người chị của mình mà mỉm cười, có lẽ cũng lâu rồi k thấy 1 nụ cười thật sự k còn ưu phiền, k còn đau thương của Sandy từ ngày đấy nữa nên chúng nó đều cảm thấy vui lắm vì chị hai nó h đã trở lại rồi, trở lại đúng là 1 Trương Nguyệt Mỹ Hương thiên hạ vô đich. Còn 4 chàng trai của chúng ta đang đúc tay túi quần đi thong dong phía sau ngắm nhìn 3 gương mặt tươi cười rực rỡ như vầng mặt trời kia và cũng k quên chụp trộm mấy bức ảnh để trong máy ảnh, những bức ảnh với nụ cười vô tư lự như thế này rất là hiếm có ……..
_Oa…..Sandy….Sandy…..kia là hoa gì vậy ?_Mắt Kyu Min long lanh nhìn những bông hoa màu hồng đang mọc lên trên nền xanh của lá dưới hồ kia đầy thích thú
_Nhìn đẹp quá, hoa gì vậy? Mọc được cả ở dưới nước sao???_Mika cũng rất ngạc nhiên và thích thú trước cả 1 hồ toàn 1 ngoài hoa với 2 sắc xanh và sắc hồng hòa quyện vào nhau lung linh trong nắng
_À! Hoa đó là hoa sen đó, đẹp nhỉ? Cứ tới hè là những củ sen ở dưới nước ý lại mọc lên những là sen canh kia kìa rồi kết nụ nở hoa đó, ngó sen cũng ngon luôn hi hi _Sandy từ từ giải thích
_Kì ghê, sen còn ăn được sao? _Kyu Min mồm há hốc ngạc nhiên
_Đương nhiên rồi, sao lại k chứ? Chút nữa ra ngoài kia tui sẽ mua sen với ngó sen cho mọi người ăn thử _Sandy gật đầu, cười tít mắt
_Cái này cũng bán được sao, còn ăn được á? Nó mọc ở đây toàn bùn k à_Mika nhăn mặt chỉ chỉ xuống ai
_K có đâu à nha. Hoa sen chính là tượng chưng con người Việt Nam đấy.Đây là loài hoa đặc biệt, k quá màu sắc lại mọc từ bùn lên nhưng tuyệt nhiên mùi hương lại thơm rất thanh à, k có mùi tanh của bùn đâu, “ gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn” mà _ Sandy khẽ lắc đầu rồi lại giải thích tiếp
Sandy cứ thế vừa đi vừa giải thích cho 2 cô bạn mình nghe 1 cách cực kì tự hào về đất nước của mình còn Kyu Min với Mika thì cứ phải gọi là chăm chú nghe, nuốt từng lời của Sandy vào luôn. Và nhân thể cảnh đẹp vậy mấy tên khụ khị + dụ dỗ mấy nàng chụp ảnh để về ngắm cho sướng lại đỡ phải chụp trộm nữa….. Và đương nhiên cảnh đẹp vậy có gì mà mấy nàng nhà ta k đồng ý chứ, mấy tên sướng rơn luôn nhưng lại k ngờ được rằng lại bị tụi nó túm vào chụp chung luôn à. Nhưng k sao, lựa lựa lúc chụp ảnh k để ý thế là Ren cúi xuống hôn Mika 1 cái làm xong Mika đỏ mặt oánh tên này lên bờ xuống ruộng đòi xóa nhưng Ren nhà ta thà die chứ k xóa; còn Koon Ham thì lợi dụng lúc đó ôm Kyu Min rõ chặt,rõ đắm đuối làm cô bé cứ phải gọi là ngại muốn chết mà Koon Ham thì cứ dửng dưng như k y; Sandy với Kevin cũng chụp, 2 đứa này chụp thì toàn thấy chêu nhau xong đánh nhau trí chóe; Tứ Quỷ với Sandy chụp với nhau thì vui lắm vì Sandy k thích chụp ảnh nên trước h đã có tấm nào chung với chị 2 đâu, mặt thằng nào thằng nấy cứ phải gọi là tươi như hoa. Nhưng có lẽ bất lực nhất vẫn là cặp anh em nhà này, chụp ảnh k biết ngượng luôn, đúng là đã k chụp thì thôi chụp thì phải ra trò à, ảnh nào cũng thấy anh Ryan và Sandy k ôm nhau thì ôn nhau (đương nhiên là hôn má nhé) mà Sandy nhà ta còn tỏ ra cự vui cơ; bất lực nhất có lẽ là cái ảnh 2 người này cụm đầu vào nhau, mặt cách nhau đúng 1 cm, anh Ryan ôm eo Sandy còn Sandy ôm cổ anh Ryan chụp lấy toàn cảnh cái hồ sen làm ai đi qua cũng nhìn khen đẹp đôi mới chết chứ…. Đúng là……..
Hỏi thì Sandy nhà ta hồn nhiên nói:
_Úi sời, có sao đâu. Người yêu chứ có vấn đề gì đâu à, nếu k phải hai là anh trai tui thì tui đã yêu anh ý từ lâu rồi chứ k phải đợi nha.
Bọn này k biết nói gì chỉ biết lắc đầu thôi nhưng trong lòng thì đứa nào cũng phải công nhận là anh Ryan và Sandy k phải là anh em thì quả là quá đẹp đôi…..còn có 1 tên nghe vậy thì lòng bỗng dưng dấy lên 1 cảm giác gì đó k thể tả đc……….
Và cứ thế, cứ đi tới đâu là Sandy nhà ta lại phấn khởi kể hết đến cho chúng nó nghe và càng ngày chúng nó càng khâm phục đất nước mang cái tên “Việt Nam” này ; tuy chỉ là 1 đất nước nhỏ bé thôi, chỉ là 1 đất nước đang phát triển thôi , nền kinh tế so với Hàn thì thua xa mà so với Nhật Bản thì càng k bằng nhưng lại có 1 nền văn hóa cực kì lý thú khiến 2 đứa kia cũng như tất cả đều cực kì ấn tượng……
Chiều dần dần buông xuống, mặt trời cũng bắt đầu đi xuống để nhường trỗ cho màn đêm đang đi lên và cũng là lúc chúng nó tạm biệt nơi này để tới những nơi khác nữa, để khám phá thêm những thú vui wor Hà Nội so với nước mình có gì khác biệt…….Và điểm đến tiếp theo của cả lũ là 1 nơi mà teen bình thường nào cũng thích, nơi này ở Nhật và ở Hàn cũng có, đấy chính là rạp chiếu phim……
6 chiếc xe moto phân phối lớn, bóng loáng đã cái “xịch” ngay trước cổng của rap chiếu phim Quốc Gia lớ nhất Hà Nội đấy khiến ai cũng phải ngước nhìn . Và khi những con người này bước xuống xe vào rạp ,tháo mũ bảo hiểm bỏ kính ra thì đã kéo luôn theo tất cả ánh nhìn của mọi người từ già tới trẻ, từ thanh niên đến thiếu niên đủ cả luôn…….
Nhìn những poster quảng cáo phim truyền hình của cả Việt Nam lẫn nước ngoài thì 3 cô gái của chúng ta đều thở dài và nhìn anh Ryan kết luận 1 câu “em muốn xem tất” làm mấy thằng lắc đầu bó tay nhưng k ngạc nhiên lắm vì dù sao cũng đoán trước được vậy rồi….. Vậy nên cuối cùng thì anh Ryan vẫn phải là người ra tay định đoạt…..
_Anh nghĩ mấy đứa đã đến Việt Nam thì nên biết được giới trẻ Việt Nam _những con người như mấy đứa đang sống như thế nào sẽ hay hơn đó. Phải k? _ Anh Ryan cười hiền, cầm tấm ảnh của 1 bộ phim đưa lên
_Là “Sài Gòn Yo!” _Sandy đọc tên phim ghi trên tờ giấy
_Cái này nói về gì thế ạ? _Mika hỏi
_Nghe tên cũng hay ghê_Kyu Min có vẻ cũng thích thú
_Là 1 bộ phim nói về hip hop ….. những con người mang trong mình đam mê những vũ điệu đường phố này và đưa nó đến với chúng ta bằng cách này để ta cùng cảm nhận hip hop như họ _Anh Ryan giải thích
_Ồ! Cái đó em cũng biết_ Ren cười đầy ẩn ý
_Nghe cũng thú vị nhỉ? _Koon Ham khẽ mỉm cười
_Ok, vậy quyết định xem phim này nhé_anh Ryan thống nhất, đưa ra quyết định cuối cùng cho cả lũ
Thế là cả lũ kéo nhau ra mua vé rồi mua bắp rang bơ với nước ngọt. Riêng mình Sandy nhà ta chơi liền hẳn 2 bịch bắp rang bơ to đùng cùng 1 coca bự k kém làm mấy chị bán hàng cứ tròn mắt ra nhìn nó luôn.
Nhưng nói thì nói thế thôi chứ mấy bà bán hàng đó nhìn nó thì ít mà lườm thì nhiều à, có nhìn thì chỉ nhìn mấy tên kia thôi và đặc biệt nhìn nhiều nhất là ông anh trai yêu quý của nó vốn vừa đẹp trai, vừa lạnh lùng lại cực kì lịch lãm nhưng nhìn thế nào cũng cực kì duyên làm mấy bả đó đổ cứ như đúng rồi nhất là khi lại cực đại gia khi móc vì ra trả tất cả đống đồ đó có phải rẻ gì đâu, bọn nó ăn như heo ý ……
_Này, máy bà kia. Nhìn ít thôi thủng người người ta bây h, vô duyên quá chừng à_ Sandy tức tối nói
_Này, tụi này nhìn thì làm sao chứ? Anh ấy là gì của cô mà cô phải ý kiến nhỉ? _Bà này cũng k vừa, đốp lại nó luôn
_Vâng, tôi k phải là người yêu nhưng cũng gần rồi đó ạ. Cũng chỉ là em gái ruột tối nào cũng nằm ngủ cùng anh ấy thôi , được k?Bà chị nhìn lại giùm cái đi nhé; à mà đừng có nhăn mặt k là phấn nó lại rơi hết cả ra rồi kìa. Xì, người ta đáng tuổi em bà đó _Sandy tuôn cho 1 tràng, **** bà ta bằng tiếng Việt hẳn hoi nhé
_Cô….cô giám….._Bà này bị nó nói cho giận run người, tức nghẹn họng k nói lại được cái gì cả….
_Sao, có ý kiến gì nữa k, lão bà bà…. _Sandy vênh mặt đắc trí nhìn cái mặt bà ta đang đỏ lên vì giận
_Em quậy quá đó…. Đi thôi _ Ryan kéo Sandy ra khỏi quầy hàng đó trước khi nó nổi hứng tuôn thêm 1 chàng nữa
Anh Ryan bịt mồm Sandy kéo tuột nó lên tầng 1 , bọn kia sau khi nghe Sandy **** bà chị đó cũng mắt tròn mắt dẹt đi theo 1 người kia 1 cách vô thức nhưng tình trạng sock vẫn còn ….
Lên tầng trên, cũng là tầng có phòng chiếu phim số 1_ nơi chúng nó xem phim cùng nhưu sẽ ăn luôn ở đây. Rút kinh nghiệm nên lần này chọn bàn cách xa trỗ đông người chút k lại mắc công Sandy nhà ta nhìn thấy nhỏ nào ngắm anh trai của mình nhiều quá mà lại cho em ấy thêm 1 chàng thì khốn …..
_K học Tiếng Việt thì k hiểu Sandy nói gì, nhưng h học rồi nghe Sandy **** bà đó mà tui cũng hoảng luôn _ Ren đặt người xuống ghế nói sau khi đã hoàn hồn
_Phải đó, người ta chỉ nhìn anh Ryan có hơi quá 1 chút thôi mà, đâu cần phải gây người ta vậy đâu_ Kyu Min cũng lên tiếng
_Nhưng tui ghét_ Sandy nhăn mặt
_Haizzzz…, mấy đứa còn chưa chứng kiến đâu, đây mới chỉ là 1 trong những cách Sandy nó đuổi những cô gái bám theo anh đi thôi đó. May là hôm nay nó k nhận làm vợ anh k thì mấy đứa…._ Ryan thở dài, lắc đầu bỏ lửng câu nói nhìn bọn kia
_Này Sandy, bộ k tính cho anh cậu lấy vợ sao mà cứ đi phá hoài vậy? _Mika nhíu mày nhìn Sandy vẫn đang ngồi ăn ngon lành
_K _Sandy trả lời k cần suy nghĩ
_Anh cũng k thấy phiền mà_ Anh Ryan nhìn cô em gái, rồi nhìn tụi nó nở nụ cười đầy ẩn ý
_2 người…… bó tay luôn …._Mika cũng thua anh em nhà này luôn
_Thế em k sợ gặp phải 1 nhỏ nào chua ngoa, đanh đá sao? Lúc đấy cãi sao được nhỏ? _ Koon Ham hỏi
_Chậc, nhỏ nào cũng vậy thôi, gặp phải em là gặp phải đối rồi…keke. Mà cãi k được thì đánh, anh nghe câu “ k ăn được thì đạp đổ” chưa? _Sandy tự đắc
_Phải đó, nó có thể đứng **** con nhà người ta 2 tiếng mà chẳng có vấn đề gì đây. Vậy nên chưa có đứa nào giám bám theo anh quá 1 ngày _ Anh Ryan nói 1 cách cực kì tự hào về cô em gái này
_2 tiếng _ Kyu Min há hốc mồm
_Ờ…cũng đại khái là vậy _ Sandy nhún vai
_Sau này thằng nào mà làm người yêu nhỏ thì còn khổ dài dài_Ren quay mặt đi lẩm bẩm
….
Ăn uống no say rồi thì h chiếu phim cũng đã đến , chúng nó theo dòng người vào phòng chiếu phim, k biết anh Ryan có dùng mĩ nam kế gì k mà nhắm ngay cho chúng nó hàng ghế đẹp mà chuẩn k cần chỉnh luôn….
1 chút sau, màn hình lớn trước mặt sáng lên và bộ phim cũng được bắt đầu, những tiếng nhạc sôi động, những màn trình diễn hip hop ấn tượng đã lôi tất cả chúng nó vào 1 vòng xoáy _ 1 vòng xoáy với những vũ điệu đẳng cấp,những tiếng hò reo cổ vũ tuyệt vời khiến chúng nó k thể rời mắt được khỏi màn hình và cứ như bị cuốn theo điệu nhảy đó vậy….
Xem phim xong thì trời h cũng đã tối hẳn rồi (thì h cũng đã là hơn 7h tối rồi mà) thế là chúng nó lại tới địa điểm tiếp theo. Nơi này là nơi mà Sandy nhà ta cực kì hết , mê tít luôn vì ở nơi này cái gì cũng có cả…… đó chính là “Chợ đêm” ở Hà Nội
1 hàng dài tới 3 dãy phố liền với bóng đèn sáng choang soi rõ cho ta từng quầy hàng một chưng bầy đủ các loại từ : quần áo, giầy dẹp, trang sức, phụ kiện, đồ ăn,…..đủ mọi thể loại khiến 3 đứa nó cứ phải gọi là tít cả mắt và mấy tên con trai dù k khoái mua sắm những đồ ở đây (mấy tên này toàn sài hàng hiệu thôi ạ, quần áo của mấy tên này đắt lắm nên đừng hỏi giá tiên =.=) nhưng cũng khá ngạc nhiên khi thấy những dãy hàng dài như vậy, mà đồ thì lại quá rẻ
Ngay khi bước vào chợ chúng nó đã trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người vì ngoài hình cũng như cách ăn mặc rất phong cách rồi nhưng chẳng ai giám lại gần cả vì rất đơn giản là họ sợ 4 tên mặt lạnh như tiền đeo kính đen, cao to đi phía sau tụi nó trông như vệ sĩ ý và thêm 4 vệ sĩ đích thực đi sau cùng nữa, mặc dù sát khí k bằng nhưng mặt lạnh thì k kém mà lại trông toàn là người ngoại quốc nữa nên có cho tiền cũng chẳng thằng nào dám léng phéng k ú ớ lại bị quật cho vô viện thì chẳng bõ….
3 đứa đi tới đâu là tới đó rùn beng luôn, vì nó đã đành rồi nhưng 2 nhỏ kia thì thích phải biết luôn khi mà ở đây quần áo hay bất cứ cái gì cũng rẻ k thể tưởng tượng được nổi luôn; đã rẻ vậy àm bạn Sandy nhà ta còn mặc cả xuống chỉ còn có nửa giá mà mới dọa qua hàng khác thế là mấy bà bán hàng lại gật đấu cái “rụp” đồng ý làm bọn nó cứ trố hết cả mắt ra nhìn mà nể Sandy nhà ta kinh khủng….
Chúng nó lượn lờ, chơi ở đó tới tận 12 h đêm, đứa nào cũng túi lớn túi nhỏ rồi mới chịu thỏa mãn rời khỏi trỗ này, chỉ tội cho mấy thằng đi cũng là mỏi rã rời cả chân tay những cũng phải khâm phục tụi nó ít nhiều kho mà chân tụi nó đeo giầy cao gót cũng phải tới 7 phân kia mà chạy nhảy ác chiến luôn thế mà có thấy kêu ca câu nào đâu…….. đáng để nể chứ nhỉ?
_Mấy đứa thấy sao? Vui k? _ anh Ryan cười, hỏi
_Vui ạ _ Mika và Kyu Min đồng thanh trả lời k cần suy nghĩ
_Thế đã muốn về chưa hay là đi chơi tiếp? _ Anh Ryan nhìn tụi nó mỉm cười
_TIẾP Ạ _K cần suy nghĩ, cả 3 nhỏ cùng đồng thanh luôn
_Đi vậy chưa mệt sao mà còn đi đòi đi tiếp? _ Kevin méo mặt
_ Nhằm nhò gì đâu à. H mới là lúc thú vị à _ Sandy cười toe toét
_ Tưởng h này rồi thì Hà Nội tất cả cũng sẽ đi ngủ cả rồi chứ? _Ren nghiêng đầu hỏi
_K đâu. H chỉ có những người trung niên, già cả, trẻ con đi ngủ thôi à chứ ở đây cũng như ở Nhật hay ở Hàn đó. H mới là lúc dành chó dân quậy đây _ Sandy hào hứng
_Ý nói là đi bar sao? _ Mika nhìn Sandy hỏi
_Phải, đi thử cho biết bar ở đây như thế nào k? _ Sandy cười thích thú nhìn Mika
_ Có, đi chứ….._ Kyu Min gật đầu lia lịa… Gì chứ đi bar thì Kyu Min nhà ta còn lâu mới chịu bỏ qua à
_Nhưng….. _Mika hơi ngập ngừng
_Hì,yên tâm đi, đây là bar quen của tui nên k ai giám làm gì 2 người đâu à. Mika hãy vứt bỏ cái kỉ cương vớ vẩn ông ta đặt ra đi, xóa bỏ những nặng nề trong người đi để đêm nay thỏa sức quậy 1 bữa ra trò à. Ok _ Sandy vỗ vai Mika
_Mika k thích cũng được nhưng tới đó với mọi người cho vui, tới đó để coi cho biết à, đừng lo vì Ren sẽ luôn bên cạnh Mika mà _ Ren cười trấn an Mika
_Vậy thì được _ Mika cười, khẽ gật đầu
Thế là 6 chiếc xe moto phân phối lớn lại tiếp túc lăn bánh, lao un vút trên con đường cao tốc để tới điểm chơi cuối cùng của ngày hôm nay, chính là quán bar VVIP lớn nhất Hà Nội
Cánh cửa cách âm lớn được mở ra, chúng nó bước vào trong tiếng nhạc sập sình , những diva đang nhảy những điệu vũ cuồng loạn trên sân khấu 1 cách cực kì khiêu gợi….. Lướt quá đám người đó, chúng nó tiến tới quầy bar đứng vì ở đây khá gần với sân khấu lớn ngoài kia nên vẫn có thể thưởng rượu mà vẫn có thể ngắm nhìn tất cả…..
_Mấy chị uống gì để em gọi ạ _ Leo hỏi
_ Uýt-ki _ Mika nói
_Vôt- ka _ Kyu Min mỉm cười
_ Chival,24 năm nghen _Sandy nói, mắt đang đảo đảo nhìn cái gì đó
_ Lee Sandy, ăn mặc cái kiểu gì vậy ?_ Kevin nhăn mặt nhìn Sandy
À! Đừng lạ vì sao Kevin hỏi vậy nhé, vì h hiện tại Sandy nhà ta đang ăn mặc cực kì giống con trai: áo sơ mi đen rộng thùng thình, đeo kính đen che luôn nửa khuôn mặt, đội mũ le đen lụp sụp…. h nhìn chẳng còn nhận ra đâu là 1 Lee Sandy xinh đẹp rạng ngời nữa cả
_ Suỵt, nhỏ cái mồm thôi _ Sandy nói khẽ
_ Làm cái quái gì vậy ?_ Kevin nhíu mày
_Nhụy trang chứ gì, để mấy người đó nhận ra tui thì rắc rồi lắm_ Sandy thở dài
_ Thế mà anh cứ tưởng em phải quậy 1 bữa ra trò chứ? _ Ryan nhìn cô em gái mìm cười hiền đầy ngụ ý
_Thôi, em nghĩ lại rồi, ở đây mai về nhà rồi quậy chẳng bõ à _ Sandy lắc đầu
_ Trà, nhìn nhỏ diva kia kìa. Nhảy phu thật _ Ren hướng ánh mắt ra phía sàn nhảy, nhếch 1 nụ cười nửa miệng
Trên đấy, trong ánh đèn màu sáng nhấp nháy kkia có 1 cô gái đang múa cột, ăn mặc cực kì sexy với thân hình quyến rũ, ánh mắt lẳng lơ đưa tình nhìn những thằng đàn ông khác đang đứng phía dưới gào thét ánh mắt thèm khát nhìn nhỏ kia đầy thèm thuống….
Tiếng nhạc kết thúc,cô ta nháy mắt đưa tình với mấy thằng rồi bước những bước chân lẳng lơ, uốn ** bước xuống đi về phía quầy bar
_Cho 1 rượu đi _ Cô ta ra lệnh với tay pha chế rượu
_Chị nhảy tuyệt quá luôn à. Diva giỏi nhất đất hạ thành này chắc chắn là thuộc về chị rồi chị Diệp Chi à_ 1 nhỏ bước lại nịnh nọt
_Haha… cái đấy là đương nhiên. Hừ, h thì con nhỏ Mỹ Hương là gì chứ? Nó hết thời rồi nên mới phải chạy, cả năm nay đâu thấy giám bén mảng tới tranh tài với ta đâu….hahahahaha…… _ Cô ta cười khoái trí
Câu nói của nhỏ kia khiến ánh mắt chúng nó nhìn cả vào co bạn Lee Sandy của mình….. chẳng phải tên Việt của Sandy là Mỹ Hương sao? Trương Nguyệt Mỹ Hương mà…..Sandy tay bóp chặt cái ly rượu như muốn vỡ tới nơi cố kìm nén cảm xúc chứ tuyệt nhiên k muốn gây sự hôm nay ( tự dưng hôm nay nhỏ hiền ghê) chứ k phải sợ nhỏ Diva đó đâu nha….. Mika và Kyu Min cũng bất bình lắm nhưng thấy Sandy để yên nên cũng nhắm mắt bỏ qua truyện này, coi như k nghe thấy…..
_Ồ! Mấy anh đẹp trai quá, chưa thấy bao h à, chắc mới tới hả? Muốn chơi với tụi em k??? _ Mây nhỏ bạn của nhỏ Diva kia nhìn thấy tụi hắn liền sán lại gần
2 nhỏ đó nắm vạt áo của Ren với Koon Ham ấn người mình sát lại người 2 tên này bắt đầu ve vãn bằng những lời mặt giọt chết ruồi (=.=)…….
( Từ đoạn này tất cả sẽ nói bằng Tiếng Việt nhà)
_Anh đẹp trai chơi chút đi _ Nhỏ đó nhìn Koon Ham bằng ánh mắt gợi tình
_Anh có muốn ra kia mình cùng nói chuyện riêng chút k??? _ Nhỏ kia nhẹ nhàng vuốt nhẹ ngực Ren
_Bỏ….. _ 2 tên này nhà ta đang định phản kháng lại thì……
_Buông ra…._Mika và Kyu Min bước lên giựt tay 2 nhỏ này ra đứng chắn trước 2 tên đó, đanh mắt nhìn 2 nhỏ đó
_Làm gì đấy?_ 2 nhỏ gắt lên
_ Cút _Mika buông 1 câu lạnh lùng
_Bỏ bàn tay dơ bẩn của mày khỏi ng anh ấy _ Kyu Min nhìn nhỏ bằng con mắt lạnh…… quỷ nữ trong nhỏ lại trỗi dậy rồi….
_Mày….. _Bọn kia đang định bật lại thì nhỏ Diva bước leeb chen vào
_ Ồ….. người mới, muốn gây sự sao? Biết luật ở đây chứ? _ Nhỏ Diva cười mỉa mai
_Muốn gì đây? _ Kyu Min hất mắt nhìn nhỏ
Nhỏ ta mỉm cười bước qua 2 tụi nó bước tới 1 người con trai đang đứng cạnh đó thân hình tựa vào cột , dáng người cao to vạm vỡ, toát ra 1 khí chất hơn người, ánh mắt quyền uy nhìn là cũng đủ biết k thể thuộc tầng lớp thường được…..Nhỏ k quan tâm tụi nó làm sao nữa, muốn làm gì nhỏ cũng mặc vì với nhỏ thứ mà nhỏ thích nhất chính là trai và tiền. 1 chàng trai tuyệt đẹp trước mặt kia thì làm sao mà k tới nhử chứ, hơi đâu mà đấu võ mồm với người mới à……
_Anh đẹp trai, muốn nhảy với em k??? _ Nhỏ bước tới trỗ Kevin, mỉm cười
Kevin liếc nhìn nhỏ 1 cái cười mỉ mai rồi hờ hững quay đi tiếp tục nhấp rượu phớt lờ nhỏ luôn….
_ Ồ! Được đó, em đây rất thích những chàng trai như anh à _ Nhỏ bước tới tính ve vãn, vuốt má Kevon thì……
_Đủ rồi đó_ Sandy túm chặt tay cô ta lại trước khi cô ta kịp chạm vào người Kevin
_ Mày là ai? _ Cô ta nhăn mặt nhìn Sandy. Đương nhiên cô ta k nhận ra được rồi vì hiện tại Sandy nhà ta là 1 boy chính hiệu mà
_ Biến đi _Sandy lạnh lùng nói bằng chất giọng đe dọa, hất tay cô ta ra
_Ha…..hahaha….Mày nghĩ mày là cái thá gì mà đòi đuổi tao chứ? Tao k đi thì sao nào? Tao tai được anh ấy trước thì mày có quyền gì dành của tao chứ hả cái đồ bán nam bán nữ kia_ Giọng nhỏ khinh khỉnh
_H muốn gì đây? Nói nhanh đi _ Sandy hất mặt, k thèm chấp những lời nhỏ nói
_ Ngon thì lên đây _ Cô ta nhếch môi tạ thành nụ cười nửa miệng bước lùi ra phía sàn nhảy, tay vẫy vẫy nó đấy khiêu khích và cũng là lúc bọn khán giả bên dưới lại hét lên đầy điên cuồng
_Co ngon thì nhào vô đi _ 2 nhỏ kia cũng bước lên k quyên buông lời khiêu khích với Mika và Kyu Min
Nhạc nổi lên, 3 nhỏ đó bắt đầu nhảy như điên cuồng, uốn ** thân hình 1 cách thô thiển chỉ đủ sức thỏa mãn cho tầm mắt của những con sói đói lâu ngày mà thôi…..
_ Mỹ Hương, bị thách đâu mà k nhận là k phải em gái anh đâu nhà _ Ryan quay lại nhìn cô em gái nói, khẽ nháy mắt ẩn ý
_Chậc, đúng là k thể yên được mà_ Sandy thở dài nhún vai
Tiếng nhạc vừa dứt, Sandy khẽ nở 1 nụ cười nửa miệng của ác quỷ nhìn mấy nhỏ đó đầy khinh khi, bàn tay nhẹ nhàng tháo mũ thả cho mái tóc bồng bềnh được tự do, tháo bỏ chiếc kính đen che nửa khuôn mặt để lộ ra khuôn mặt xinh đẹp cùng đôi mắt long lanh hút hồn…. Từng bước chân Sandy bước lên sàn nhảy thì nó lại chút bỏ những thứ nó dùng để che lấp mình đi, và cuối cùng là chiếc áo sơ mi cũng được cởi bỏ vứt ngay bậc thang đi lên sàn nhảy để lộ ra thân hình chuẩn đến từng cm của mình với chiếc áo lửng ôm sát phần ngực cũng nhưu khoe hình xăm đặc biệt thể hiện chính con người của Sandy “ Angel and Devil” cùng với chiếc quần tụi màu đen vải chơn và giầu đế cao cùng màu…. Những trang sức trên người Sandy từ khuyên tai, vòng cổ, vòng tay, nhẫn,…. Chạm phải ánh sáng đèn bỗng chở nên rực rỡ lạ thường như để giúp người đeo nó tỏa sáng hơn vậy…….
“Cộp…..Cộp………..Cộp……..”
Từng tiếng bước chân, tiếng giầy chạm vào nền gạch vang lên lạnh ngắt nhưng trong bước chân đó có 1 sự quyết đoán, uy lực đến đáng sợ……
Tiếng trang sức chạm vào nhau kêu leng keng theo từng nhịp chân của người đeo khiến cho người ta phải đồ dồn ánh mắt vào cô và khi đã ngắm rồi thì k thể thoát ra được khỏi khuôn người ấy….. 1 cô gái có vẻ đẹp, 1 sức hút tới kinh khủng…..
Đặt chân lên sàn nhảy, đứng trước khuôn mặt đang ngỡ ngàng đến sững sờ của nhỏ Diva kia Sandy mỉm cười đầy từ tìn
_Cô….._Nhỏ Diva nhìn thấy Sandy k khỏi hoảng hốt, lắp bắp nói k lên lời
_Chào người quen, cũng lâu rồi k gặp nhỉ? _ Sandy khinh khỉnh nói
_Mỹ Hương à, cho tụi này chơi với nha_ Tiếng Kyu Min cất lên từ phía sau
Sandy quay lại, là Kyu Min với Mika; Mika tuy dơi e dè đứng sau Kyu Min nhưng có thể thấy là Mika muốn tham gia vì cả 2 đã đều cởi bỏ áo khoác ngoài ra cả rồi….. Những tên con trai kia h k phải là thèm thuồng mà phải là ngạc nhiên trước 3 con người này, 1 vẻ đẹp k ai sánh bằng, k 1 Diva nào ở đây có thể so bì được……
_Các cậu …._Sandy khá ngạc nhiên
_ Truyện vui phải có tụi này chứ, phải k? _ Kyu Min nở nụ cười của thiên thần làm 1 số thằng die lâm sàn rồi ạ
_Nhưng….các cậu nhảy được chứ?_ Sandy e dè hỏi
Nếu những cái khác thì k nói nhưng đây là vũ trường, nó khác với những gì 2 cô bạn của nó tưởng tượng rất nhiều nên Sandy thấy hơi lo….
_ Ha, đừng nhìn tui như vậy. Hồi ở Hàn tui cũng đi vũ trường hoài rồi, để giải khuây đó mà. Âm nhạc là thứ giúp ta loại bỏ mệt mỏi tốt nhất _ Kyu Min cười tươi ( Min nhà ta tươi vậy nhưng có 1 người ở dưới nghe vậy mặt mày đang tối sầm lại đó ạ…. Die rồi)
_Hừ, tui cũng đi nhiều với Ren rồi, nhìn thấy nhiều rồi chứ bộ, đừng coi thường _ Mika đứng ra phía trước, k còn rụt rè nấp sau Kyu Min nữa (dạ, chị này chỉ nhìn chứ chưa giám nhảy từ bao h đâu nhưng đầu chị này k phải đầu bt nên đừng coi thường nghen)
_Ok, vậy thì được thôi. Bắt đầu nào _ Sandy cười toét ra hiệu cho DJ nổi nhac
_Kui ra đi và nhìn cho rõ này, đứa nào mới nên là đứa phải biến khỏi đây và ngậm mồm lại nhé_ Sandy đẩy nhỏ ra khỏi sân khấu
Tiêng nhạc sôi động lại vang lên sập sình, Chỉ mất 1 chút thời gian để tụi nó cảm nhận nhạc điệu là cả 3 cô gái của chúng ta đã bắt đầu chuyển động từ những cử chỉ chuyển động chậm và nhẹ nhàng rồi càng ngày càng nhanh dần và hoàn hảo hơn….
Mika tuy lúc đầu nhảy còn hơi e dè 1 chút nhưng khi tiếng nhạc càng trở nên sôi động hơn khiến nịp tim của Mika cũng trở nên nhanh và mạnh hơn bao h hết, nên cứ thế…. Cứ thế mà Mika chìm vào trong điệu nhạc 1 cách vô thức…Điệu nhảy của Mika k quá mạnh mẽ nhưng cũng k hề hời hợt chút nào mà vẫn khiến cho người ta đê mê, đắm chìm trong sự quyến rũ toát ra từng nhịp điệu cơ thể của Mika……
Còn Kyu Min có thể cho ta thấy rằng Kyu Min nhà ta rất tự tin trong từng bước nhảy của mình . Chiếc áo 2 dây mỏng anh để lộ bờ vai trần trắng nõn nà cùng chiếc váy da ngắn ôm sát lấy đôi chân thon dài khiến cho Kyu Min trở nên cực kì sexy. Chính vì vậy mà mỗi cử động của Kyu Min cũng làm cho những con soi kia thèm nhỏ dãi, nuốt nước miếng ừng ực….
Cuối cùng, người khiến tất cả lũ dưới kia từ nam đến nữ phải hét lên đến khản cả cổ chính là Sandy nhà ta. Mỗi 1 bước nhảy của Sandy đã cho chúng nó chiêm ngưỡng từng đường nét cực chuẩn trên người mình nhưng k quá lộ liễu, cũng chẳng phô chương thô bỉ . Nhịp nhảy nhanh và mạnh tạo nên 1 Lee Sandy cực kì hoang dã khiến người ta thèm muốn nhưng lại k thể với tới được 1 bông hồng mang 1 màu đen tuyền huyền bí nhưng lại bao quanh toàn gai độc…..
Cả sân khấu như nóng hẳn lên hơn bao h hết từ lúc 3 đứa nó bước vào và nhảy múa những vũ điệu mê người, tạo nên từng vũ đạo riêng cho mình, thể hiện mỗi người 1 tính cách riêng, cực kì độc đáo….. …..Và trên hết thì sự trở lại của cái tên Trương Nguyệt Mỹ Hương đã làm 1 số người phải kinh sợ…..
_Ôi! Mika…. Tôi thật k ngờ là Mika giám lên đó nhảy đó_ Ren há hốc mồm, mắt cứ dán chặt vào Mika đang nhảy trên sân khấu
_Hở hang quá _ Koon Ham nhíu mày nhìn Kyu Min
_ Quậy thật _ Kevin nhìn ai đó lắc đầu bó tay
_ À mà phải nói nha, làm thế nào mà Sandy giả trai tài vậy. Nhìn chút cứ tưởng thằng nào luôn à _ Ren quay qua hỏi anh Ryan
_Thì nhỏ đó k chỉ đơn giản là giống cô em gái SanSan là con giống tên anh trai này từ ngoại hình đến tính cách mà, có khi còn giống hắn hơn cả em gái ý. Vậy nên giả nam hay làm nữ đều chẳng có gì khó khắn _ Kevin giải thích tay chỉ thẳng mặt Ryan
_Ừ ha, h càng nhìn càng thấy Sandy giống anh Ryan kinh luôn đó, nhất là ánh mắt à, kiểu k bao h chịu thua đó _ Ren gật gù đồng tình
_haha, mấy đứa có muốn nghe truyện k? Mấy cậu có biết vì sao mà nhỏ Diva kia lại ghét cay ghét đắng Sandy tới vậy k? Là cả 1 câu chuyện đó_ Ryan cười cười nhìn tụi hắn
_Sao? _ Kevin khẽ nhíu mày
_Ừ thì, ngày trước nhỏ Diva này khá nổi tiếng là nhỏ ăn chơi có hạng chỉ cặp vứi các đại gia giàu có thôi và luôn ăn hiếp bọn dưới mình. Sandy nó ngứa mắt với nhỏ vì kiêu căng ngạo mạn nên nó đã cắt tóc giả nam rồi đi tán con bé đó, với chiều cao và khuôn mặt đó thì nó trở thành 1 cậu nhóc xinh trai chẳng khó. Lúc con bé đổ nó cũng là lúc sự thật được phơi bầy làm nhỏ điên lắm. K những vậy, rồi mấy tuần sau Sandy nó còn đánh bại cô ta_Diva nổi tiếng đó ở ngay vũ trường này và lấy đi toàn bộ sô con trai phát cuồng vì cô ta/ Và nó còn tán lại 1 lúc tất cả những thằng bố của nhỏ rồi cũng 1 lúc đá bay luôn k cần suy nghĩ. Nếu là mấy đứa thì mấy đứa cảm thấy thế nào?? _ Ryan kể lại
_ Giả trai tán gái? _ Koon Ham nghe vậy cũng phải rời mắt khỏi Kyu Min nhìn anh Ryan như k tin
_ Phải _ Ryan gật đầu quả quyết
_Kinh khủng thật, nhỏ này quậy quá. Mà nhưng chẳng nhẹ Sandy k bị trả thù sao?? _ Ren k khỏi ngạc nhiên
_Ha! ĐƯơng nhiên là có rồi, mấy đứa nghĩ nhỏ Diva bỏ qua cho nó sao? Nó chẳng quan tâm ai đánh nó cả, nó cứ tìm đứa chủ mưu muốn đánh nó mà đánh lại thôi còn bọn kia thì chẳng quan tâm à. Nên người ta cũng chịu thôi à _Ryan khẽ nở nụ cười
_Thật đúng là k thể ngờ được _ Ren nghe xong cũng hoảng luôn với cái kiểu quậy của nó
_K hổ danh là “Siêu quậy Sandy” _Koon Ham thốt lên
_Ừ (Ryan khẽ gật đầu) À mà mấy đứa này, anh thấy mấy đứa mà k ra nhanh là mất người yêu đó. 3 đứa k ghen hay sao mà rảnh rang đứng đây nghe anh kể truyện vậy???_ Anh Ryan cười cười chỉ tay ra ngoài sân khấu nơi mấy con sói đang chuẩn bị lên sàn nhảy ăn thịt mấy bé “nai tơ” nhà ta
_Chết tiệt _Ren tức giận ra mặt, tức tốc chạy lên sân khấu
_Tao sẽ giết chúng mày nếu giám động vào Kyu Min _Koon Ham gằn lên từng tiếng, phóng thẳng lên sàn nhảy
_ Haizz…. Quậy quá cơ_Kevin thở dài rồi cũng nhanh chân bước lên sân khấu
Ở sàn nhảy, mấy con sói đói đang tính lên nhảy và lợi dụng ve vãn 3 đứa nó thì bị kéo giật lại về phía nhau bằng 1 lực mạnh…. Và từ dưới sân khấu bước lên 3 chàng trai với khuôn mặt cực bảnh, thân hình chuẩn hết trỗ chê, ánh mắt lạnh lùng nhưng hút hồn đnag tiến về phía 3 nàng của chúng ta
Lúc đầu 3 tụi nó hơi bất ngờ định sử đẹp 3 tên nào đó tự dưng lại vòng tay qua eo tụi nó nhưng may nhận ra là tụi nắn nên lại thôi. Và thay vào đó là màn nhảy đôi cực kì ấn tưởng của cả 3 khiến bọn ở dưới la hét ầm ĩ…. Nhưng thằng khác lên cũng muốn tranh dành nhảy với tụi nó nhưng chỉ với 1 cử động nhỏ của tụi hắn là đã đủ cho mất thằng bắn ra khỏi sân khấu và cũng k giám bước lên bởi ánh mắt uy lực kia
H mới thực sự là lúc 3 chàng trai vốn nổi tiếng biết ăn biết chơi là các đại gia của quán bar lớn nhất ở khắp mọi nơi ra tay đây. Và đương nhiên nổi ở bar vậy thì về việc nhảy này với tụi hắn chẳn g có gì là khó khăn cả, vì để được gái nó theo đương nhiên là phải dung tới chiêu này rồi nhất là khi cả 3 đều sở hữu thân hình chuẩn và cực đẹp với cơ bắp rắn chắc, cường tráng….1 vẻ đẹp nam tính chứ k phải loại công tử bột đâu ạ
Nhìn Koon Ham là 1 người khá điểm tĩnh nhưng cần thì cũng chẳng khác gì Kevin đâu ạ, trước khi gặp Kyu Min thì Koon Ham nhà ta cũng là 1 tay chơi có tiếng (mỗi tội k cuồng quá như Ren với Kevin thôi) nên việc nhảy đẹp cũng đâu có gì lạ. Mỗi đường nét nhảy đêu khoe lên cơ thể khỏe khoắn, mạnh mẽ của mình nhờ chiếc áo 3 lỗ rộng cùng với quần tụt nhìn Koon Ham cực kì phong độ. Từng nhịp điệu cơ thể của Koon Ham và Kyu Min như hòa vào với nhau, từng động tác của Koon Ham đã nói lên 1 điều cho tất cả ở đây thấy rằng: “ Cô gái này là của Choi Koon Ham”
Còn Mika từ lúc có Ren bước lên sân khấu, dẫn dắt cho Mika từng bước nhảy 1 thì cô đã trở nên hoàn thiện hơn, quyến rũ hơn và Mika nhà ta hoàn toàn bị Ren quyến rũ rồi.Ren ở trên sàn nhảy và Ren lúc bình thường quả thực rất khác nhau, k còn cái vẻ nhỉ nhảnh te tởn nữa mà từ thân hình to lớn đó phát ra 1 vẻ cực kì nam tính,đàn ông khiến Mika bị mê hoặc kể từ cái chạm tay đầu tiên vào người Mika. Khi trong ánh đèn nhấp nháy mập mờ đó Mika k thể nào rời mắt khỏi ánh mắt âu yếm, đầy ấm áp cùng nụ cười khoe chiếc răng khểnh đầy quyến rũ kia 1 cách vô thức…..dường như trên sàn nhảy này chỉ còn lại có 2 người thôi vậy
Và đương nhiên 1 con người quá quen thuộc vời sàn nhảy và 1 con người vốn nổi tiếng là tay chơi có hạng đã cưa đổ k biết bao cô gái cũng chỉ vì vũ đạo tuyệt vời của mình thì dù cả 2 chẳng có 1 tc mặn nồng như 2 cặp kia cũng vần là cặp đôi thu hút người ta nhất và cho người ta cảm tưởng rằng họ cực kì yêu nhau, như là 2 vật thể k thể tách rời vậy. Sandy và Kevin đã tạo nên 1 kỉ nguyện mới cho ngày hôm nay khiến cho hình ảnh nhỏ Diva kia dường như bị lu mờ quá nhiều khi đã cho khán giả no con mắt bởi màn nhảy quá tuyệt vời. Nhất là khán giả nhà ta từ nam đến nữ đều muốn nổ con mắt luôn ở cái màn nhảy của 2 con người này, khi mà Sandy nhà ta lắc lư trong vòng tay rộng lớn của Kevin, tự nhẹ lên bờ ngực quyến rũ mà săn chắc đấy…. Những cái động chạm thân thể k khiến người ta khó chịu và nhất là 1 người ghét người khác động vào mình (ngoài anh trai Ryan ra) như Sandy thì Kevin đã lôi 1 cô gái hoang giã vào vũ điệu cuồng si của mình từ lúc nào mà chính cô cũng k biết chỉ biết rằng thân hình mình như bị ai đó điều khiển vậy….1 ma lực lớn……
Nhảy chán chê mê mỏi, làm chủ cả cái sàn nhảy rồi chứ chẳng đùa à. Đứa nào cũng hăng, mãi tới lúc mệt rồi mới chịu rủ nhau đi xuống nghỉ ngơi nhường lại sàn nhảy cho bọn choai choai kia, Sandy nhà ta k quên nhìn nhỏ Diva cười để 1 cái…
_Oa….. mệt quá, nước…._ Sandy chạy xuống trỗ anh mình, tu ực 1 cái hết luôn cốc chival lạnh
_Này, rượu đấy chứ k phải nước lọc đâu mà tu ừng ực ra như thế chứ? _Kevin nhăn mặt, giật cái cốc chival Sandy đang cầm trên tay định uống tiếp đó
_ Khát…. _Sandy nhăn mặt, tay với với ly rượu trong tay Kevin đang dơ lên cao
_Này, lấy cho tôi mấy ly nước lọc đi_ Kevin cầm cốc rượu đó uống hết luôn rồi đưa cái cốc k cho Sandy, quay lại nói với tên bồi
_Nước lọc đây ạ _ Tên bồi đặt mấy ly nước đá xuống
_Ờ. Đó, uống đi _ Kevin chỉ vào cốc nước
_Xì, nhạt toẹt ra à _ Sandy cầm uốc nước uống được 1 hụm nhăm mặt nói
_ Anh Thắng………Mỹ Hương muốn uống Chival….nước lọc nhạt toẹt ra à, chẳng có vị gì hết _ Sandy quay lại nhõng nhẽo với ông anh trai mình
_Được, vậy tối nay em qua ngủ với Kevin thì cứ việc uống_ Ryan nhìn cô em gái cười hiên
_Xì, thế thì còn nói chuyện gì nữa à _ Sandy phụng phịu
_Xin chào _Nhỏ Diva bước tới trỗ Sandy
_Nguyệt Hương, lâu rồi k gặp. Tao cứ tưởng mày chết mất xác ở đâu rồi chứ? Mày cũng ghê gớm nhỉ,lần này xuất hiện với 1 anh đẹp trai thế _ Nhỏ Diva khinh khỉnh, hất mặt về phía Kevin đang đứng sau nó
_Biến đi _ Sandy lạnh lùng
_Ha, sao? Sợ tao kể truyện mày xưa của mày cho anh ý nghe à? Anh đẹp trai này anh mà yêu con nhỏ này sẽ khổ lắm đấy, chẳng mấy bữa sẽ bị nhỏ đá thôi, anh nên bỏ nó và theo em luôn bây h đi thì tốt hơn đó, đảm bảo sẽ chẳng ai cưng anh như em đâu_ Nhó Diva nháy mắt với Kevin nhìn nó cười đắc trí
_Mày…._Sandy nhà ta bắt đầu tức lên rồi
_Đồ lẳng …. _Nhở chưa kịp nói hết câu thì…..
“BỐP”
_Mày nói vậy thì tao nghĩ mày cũng chưa quyên Trương Nguyệt Mỹ Hương này k chỉ đơn giản là 1 đứa đa tình mà còn rất độc ác nhỉ? _ Sandy thẳng tay tát nhỏ 1 cái trời giáng
_Mày…. _Nhỏ ôm má nhìn Sandy đầy uất ức
Nhỏ tính nhảy váo uýnh nhau với MỸ Hương nhà ta 1 trận nhưng bước chưa được nửa bước nổi thì 2 con dao sắc nhọn đã kề sát cổ và kề ngay gương mặt xinh đẹp của nhỏ…..
_Chúng mày…. _Giọng nhỏ Diva run run
_Mày nhìn lại mình đi, 1 con nhỏ mang tiếng là Diva còn k biết nhục à mà còn giám nói bạn tao hả? Mày biết gì mà chen vào truyện của tụi này?? _ Kyu Min lạnh lùng nói
_MỸ Hương chỉ cần rơi 1 sợi tóc thì mày cũng k sống qua ngày hôm nay đâu _Mika ấn con dao vào sát cổ nhỏ
_Mày…..mày….. _ NHỏ nhìn Mika và Kyu Min đầy căm phẫn
_Diva Diệp Chi, cô làm càng quá rồi đấy _ Leo bước đến đứng cạnh Sandy, liếc nhỉn nhỏ
_Nhìn lại xem mình đang động vào ai đi _ Jey khinh bỉ nhìn nhỏ
_Mày muốn chết à mà động vào chị hai của tao? _ Rey đanh giọng dọa nạt nhỏ
_Cút đi _ Key nhìn nhỏ bằng ánh mắt k thể nào ghê tởm hơn
Chẳng biết từ lúc nào mà Tứ Quỷ lại tập hợp về bên Sandy, đứng vây quanh 4 phía Sandy như những lần trước rồi…..
_Chúng mày….. chúng mày cậy đông hiếp yếu_ Nhỏ Diva cứng giọng nói những hiện rõ sự sợ sệt khi những con mắt lạnh lùng, chết chóc kia đang nhìn nhỏ như muốn ăn tươi nuốt sống ==.
_Hừ, vậy để Mỹ Hương này tiếp mày nhé. Thật sui cho mày là lúc này tao đang cực kì k vui. Mika, Kyu Min để tui cho _ Sandy bước qua Tứ Quỷ tiến về phía nhỏ, gạt bỏ da của Kyu Min với Mika ra
Tụi nó lui xuống tạo khoảng trống cho Sandy và nhỏ đó cũng như k để bất cứ 1 con nhỏ or ai khác chen vào cuộc vui này…..
“BỐP…… BINH….. CHÁT…….RẦM…..”
Những tiếng động vui tai vang lên là ta có thể hiệu được rằng nhỏ đã bị Sandy nhà ta sử đẹp như thế nào. Nhỏ đúng là ngông cuồng quá mức khi giám ăn nói thế với Sandy thì cái giá nhỏ trả cũng k rẻ chút nào khi Sandy nhà ta k vui…..Sandy mà k vui thì h nhỏ chính là cái bao cát để cho Sandy chút tức giận lên…..
Sandy đánh nhỏ Diva mà k 1 ai giám vào can ngăn luôn, nhỏ cũng k thể phản lại được 1 lần nào; đơn giản vì Sandy dùng cách đánh nhau với con trai dạy nhỏ chứ k thèm chơi mấy cái cách của đàn bà như xé quần, xé áo, rạch mặt,… của nhỏ, những cái cách hèn hạ đó thật chẳng đáng mặt còn người thì Sandy tuyệt đối k làm đâu, và dùng nó cũng chẳng thấm được…..Nhỏ đây k phải là lần đầu tiên bị Sandy đánh, nhưng cái lòng tự kiêu đã làm mù mắt nhỏ nên cứ hết lần này đến lần khác đâm đầu vào…. Cảnh tượng giữ nhỏ và Sandy mấy năm trước lại được tái hiện nguyên vẹn….
Sandy nhà ta h hiện rõ là 1 quỷ rồi, ánh mắt lại ánh lên màu đỏ của sự chết chóc, nụ cười nửa miệng cố hữu báo hiệu cho 1 sự sống đang bị vùi dập….
_Đủ rồi, dừng tay đi _ Kevin tiến lại kéo Sandy về phía mình
_Lui ra _ Sandy đẩy Kevin ra
_Tôi bảo đủ rồi. Còn lại để tôi giải quyết _ Kevin léo Sandy vào người mình , giữ bằng 1 cánh tay k cho động đậy luôn
_Nhưng…._Sandy định nói gì đó xong lại thôi
_ Người đâu _ Kevin phẩy tay
Sau cái phẩy tay đó, 1 toán người mặc đồ đen chạy ra cúi chào Kevin, trên tay phải họ đều đeo 1 băng in chữ “ bảo vệ”
_Ông chủ _ 3 tên bảo vệ to cao, mặc đồ đen của quán bar cúi cúi đầu trước hắn
_Mang con nhỏ này ra ngoài. Tao k muốn nhìn thấy mặt nó trong bar 1 lần nữa đâu đấy nếu k mang mạng của chúng mày ra cho mỗi lần nó đặt chân vào cửa bar của tao_ Kevin lạnh lùng nói, tay nhỉ nhỏ Diva đang nằm oằn người dưới đất
_Dạ, ông chủ_ Lũ bảo vệ tái mét mặt, nhanh chóng lôi nhỏ Diva đi
Mấy đứa tụi nó k khỏi ngạc nhiên khi nghe tên bảo vệ đó vừa phát ngôn các cái câu nói đó….. Kevin là ông chủ của quán bar này sao????
_ Kevin, cậu là chủ của quán bar này sao? _ Kyu Min hỏi
Kevin k nói gì chỉ gật đầu, tay cũng buông Sandy ra
_Nhưng làm sao được? Chẳng phải cậu ở Nhật xuốt sao, còn Bar Kevin ở Nhật nữa mà _Mika nhíu mày
_Thì ở đây có tới 2 ông chủ mà_Kevin hờ hững trả lời
_ 2 ông chủ?_ Sandy nghiêng đầu nhìn Kevin k hiểu
_ừ, ông chủ thứ 2 của quán bar này chính là anh _ Ryan mỉm cười bước tới
_ Hai….._Sandy mở to mắt ngạc nhiên
_Có gì lạ đâu à, hấu hết các quán bar lớn ở Việt Nam đều là của anh với Kevin chung mà _ Ryan nói cứ thản nhiên như k ý ạ

_Sao em k biết nhì???_ Sandy nhíu mày
_Nhóc biết thế nào được. Thôi muộn rồi về thôi _ Ryan khoác áo lên ng cho Sandy rồi kéo đi
_Té ra anh ngày trước túm được em là do zậy…. _ Sandy lẩm bẩm bước đi
Thế là sau 1 hồi làm ầm ĩ, náo loạn cả quán bar thì chúng nó cũng chịu rút về nhà nghỉ ngơi….. Cũng nhờ ngày hôm nay mà tụi nó mới biết thêm được Lee Sandy nhà ta quậy kinh khủng như thế nào…. Kyu Min nhà ta lại cực kì ngưỡng mộ cộng thích thú với Sandy hơn
Trời đêm đã xuống phủ 1 lớp sương mỏng , 6 chiếc xe moto phân phối lớn lao vun vút trên con đương trải nhựa , lượn lách đánh võng với nhau mà chẳng thằng nào sợ mấy ông cảnh sát cơ động tóm cổ cả…..Vì sao ư? Vì của chúng nó chẳng biết anh Ryan với tên Kevin làm thế nào mà kiếm được mấy cái biểm xanh ( là biểm số xe xanh đó, là biểm chỉ dành cho xe cảnh sats0 nên có cho tiền bọn cơ động cũng chẳng giám bắt ….
Về tới khách sạn thì trời cũng đã qua đêm tối rồi, chúng nó tắm rửa rồi ngủ luôn chứ chẳng còn nghĩ ngợi được gì nữa cả vì ngày hôm nay chơi quá nhiều, quậy quá ác nên mệt lả cả rồi…
Mãi tới trưa hôm sau, mấy thằng đến khổ sở mới gọi được 3 nàng heo hồng của chúng ta chui ra khỏi đống chăn dậy được để mà ăn cơm và lên đường về nhà Sandy. Gọi xong mấy thằng ngồi cái “phịch” xuống đất thở phì phò và h mới thấy trên đời này chẳng có việc gì khó bằng việc gọi 3 đứa đấy dậy. Tụi nó đã k chịu dậy thì chớ lại còn vung chân múa tay loạn xì ngậu cả lên, đã tụi hắn văng xuống đất như đúng rồi luôn (Con gái mà khỏe giữ = =.)
Nên cuối cùng người ra tay vẫn là an Ryan, chỉ 1 câu nói mà ảnh lôi được Sandy nhà ta từ trong đống chăn đó bà dậy phóng thẳng vào phóng tắm ké luôn 2 pé heo hồng còn lại (=.=)…… công nhận là k nể ảnh k được
Ăn xong chúng nó sắp xếp hành lý lên xe rồi tiến thẳng về nhà Sandy luôn. Chiếc Limous trắng đã đợi sẵn ở cổng khách sạn đưa chúng nó đi, nhà Sandy cách thành phố khoảng 1 tiếng rưỡi đi xe thôi/….
Nhà Sandy k ở thành phố lớn mà ở tại 1 thị trấn nhỏ cách xa khu vực dân cư luôn để k ai dòm ngó vào đời tư của gia đình….
Tới nơi thì chúng nó há hốc mồm luôn với khuôn viên đồ sộ nhà Snady cũng phải rộng trến 100ha mất . Đường đi vào nhà Sandy là 1 đường vòng cung theo kiểu xoắn ốc, sung quanh 2 bên đường là những bãi đất trống được để rất nhiều cây cảnh lớn, nhỉn sơ qua cũng phải đến hàng tỉ và vô vàn các loài hoa lan quý hiểm khác đang đua nhau tỏa sắc rực rỡ cùng những tẳng đá lớn nhỏ khác nhau được bầy sung quanh vườn cây cảnh; dưới thì cỏ cảnh mọc xanh rì; đường đi bộ đều được lát đá trắng cực đẹp khi những viên đã đó lấp lánh ánh sáng trong nắng vàng rực rỡ…..Tất cả tạo nên 1 khu sinh thái tuyệt đẹp, khiến người ta k khỏi ngắm nhìn từng cành cây, bông hoa ở đây vì mỗi cái đều có 1 vẻ đẹp riêng biệt….
Nhưng tới đó cũng chưa là gì, vào tới nhà chính, chúng nó còn phải sửng sốt hơn khi ngôi nhà chỉ có 1 tầng và lại còn được xây dựng theo phong cách Nhật Bản chính gốc và bao quanh ngôi nhà này là 1 con suối nhỏ vòng tròn, bên dưới con suối là hoa sen trắng đang nở rộ và có 1 cây cầu lớn bắc qua nó dẫn tới lối vào nhà chính…..
Chúng nó bước xuống xe, ngờ ngàng nhìn xung quanh, đây thực sự k đơn giản là 1 ngôi nhà to như những ngôi nhà khác mà chúng nó thấy mà ở đây còn có 1 bầu k khí cực kì tuyệt vời của cây, lá, hoa, cỏ mang lại….. Và khi chúng nó bước xuống xe thì hàng dài các nam nhan bận trên mình bộ đồ võ phục đen cùi chào chúng nó…..
_Tiểu Thư……..
_Thiếu Gia……….
Anh Ryan và Sandy khẽ gật đầu rồi ra hiệu cho tụi đó lui ra đi vào trong nhà làm việc của mình để tụi bạn nó được thoải mái , tự nhiên
_Hơ, mà này, tui vẫn băn khoăn 1 điều à, rốt cục thì ba mẹ 2 người làm nghề gì vậy? Chắc chắn k phải kinh doanh đúng k? Nếu kinh doanh tui đã nghe qua rồi à _ Ren nhìn Ryan với Sandy dò hỏi
_Hở, có kinh doanh gì đâu à _ Sandy lắc đầu phản bác
_Vậy sao nhà giàu giữ vậy??? Nhà kinh doanh thì cũng k bằng à _ Ren nhíu mày nhìn cả cái khu vườn trộng cả ha này
_Nhà nhỏ giàu thứ 3 trên thế giới đó _ Kevin chen vào
_Thứ 3 _Ren ngạc nhiên nhìn 2 anh em nhà này luôn
_Ừ thì đúng, nhà anh cả cha và mẹ đều là người huấn luyện điệp viên mà. Các điệp viên của CIA or cả ở bang mafia của Kyu Min, Koon Ham đều có cả của nhà anh đó nên mới quen cha 2 đứa. K những vậy, còn đào tạo các vệ sĩ cấp cao để đưa tới làm việc cho các nhà giàu có tầm cỡ khác thôi, có gì đâu à _Ryan mỉm cười nói
_Cái gì cơ???_ Tất cả lũ đồng loạt quay lại nhìn 2 anh em nhà nó trừ Kevin với Tứ Quỷ thì chẳng có gì lạ vì Tứ Quỷ nhà ta cũng được đòa tạo từ đây mà ra mà
_Hơ, có cần phải ngạc nhiên vậy k??_Sandy nhìn mấy người đó, khuôn mặt bình thản như k
_Chậc, h thì hiểu vì sao 2 người lại mạnh vậy _ Koon Ham lắc đầu ngao ngán
_Haha, k giám đâu _Ryan cười hiền
Tụi nó vừa đi xung quanh vừa ngắm nhìn cảnh vật của ngôi nhà thì bỗng dưng có 2 bóng đen vụt qua nhắm thẳng vào Kevin với Sandy nhà ta mà ra đòn. Chỉ 1 đòn đánh thôi nhưng những người đều mang võ như chúng nó đều có thể đọc được cái hiểm độc, và lực sát thương lớn trong đòn đánh đó đã chứng tỏ người đánh là 1 người mang trong mình võ thuật lâu năm, từng trải….
_Thầy à, còn mới về mà. Sao thầy cứ dùng mãi cách này để đón còn về vậy??_ Kevin dơ tay đỡ đòn mà người hắn gọi là thầy, thở dài nhăn mặt nói
_Mẹ, đừng có như vậy trước mặt bạn con chứ_ Sandy nhanh chóng tránh đòn của người mà nó gọi là mẹ, nhăn nhó nói
_Gia huy nhà họ Trương là lúc nào cũng phải đề phòng kẻ địch, nghe chưa? _ Người mà nó gọi là mẹ và hắn gọi là thầy nghiệm giọng nói
_Haizzz, rồi rồi….._Nó với hắn cùng thở dài, hờ hững nói
_Cha mẹ, tụi con đã về rồi à _ Ryan cúi chào 2 người đó và cũng là cha mẹ của mình….. nhưng sao Kevin lại gọi là thầy nhỉ????
_Ô! Con gái cưng của ta…… nhớ con quá _ Ông vừa thấy Sandy đã đá luôn thằng đồ đệ sang 1 bên ôm trầm lấy đứa con gái mà ông hết mực cưng chiều
_ Ba….. ba…..nghẹt thở…._ Sandy nhăn mặt
_Ba, bỏ Mỹ HƯơng ra nhanh _ Ryan kéo ba ra khỏi Mỹ Hương, lừ mắt nhìn ba (láo quá) vì can tội cứ ôm ấp em cưng của mình
_Cái thằng này, mày lào nhỉ? Giám phá hủy tình cảm cha con của ta với Mỹ Hương hả, đi ra trỗ khác_ Cha (cha ruột đấy ạ , tính như trẻ con ý, cưng 2 chị Mỹ Hương với Thanh Thanh lắm nhưng cực ghét anh Thắng vì anh luôn luôn k cho ông động vào 2 đứa nhất là Mỹ Hương)
_Xì, còn lâu đi _ anh Thắng lạnh lùng nhìn cha, kéo Mỹ Hương về phía mình
_Thôi được rồi, Thắng với Mỹ Hương mau giới thiệu cho ta biết những người bạn của các con đi _ Mẹ Mỹ Hương dịu dàng nói. K biết mẹ Mỹ Hương có ma lực gì mà mới nói vậy 2 cha con kia im luôn, khỏi nói câu nào
_Dạ, ba mẹ đây là Mika, Ren là người Nhật đấy ạ; anh Koon Ham, Kyu Min là người Hàn ạ; tên này là Kevin….. ớ mà ba biết tên này sao, lúc nãy….._ Mỹ Hương giới thiệu tới đâu thì tụi nó cúi chào cha mẹ Mỹ Hương tới đó nhưng tới Kevin thì mặt nó đần ra vì nhớ tới cách nói chuyện của Kevin với ba nó lúc nãy…..
_Sao gọi là Kevin chứ? Thắng nhóc này là người Việt mà,nó tên Long. Còn đừng bảo với ta là con cũng quên k nhớ nó là ai nhé_ Ba Mỹ Hương nhíu mày nhìn cô con gái là chúa tay quên
_ Con….._Mỹ Hương đang định nói thì 1 bóng người nữa từ nhà lao ra ôm trầm lấy Mỹ Hương
_Chị Hai…..
Vâng, đó chính là cô em gái song sinh của Mỹ Hương nhà ta: Thanh Thanh đang câu chặt lấy cổ chị gái mình đung đa đung đưa, khuôn mặt cực kì mừng rỡ, hơn hở vì được gặp lại mọi người…..
_Nhóc con, em lại bắt đầu giống ba rồi đó_ Mỹ Hương nhắn mặt cốc yêu cô em gái
_Hi hi, tại em nhớ chị hai quá mà_ Thanh Thanh cười toét, k quên cúi chào những người bạn đằng sau
_A! Nhà bác đông người, vui thật đó_ Kyu Min nhìn người nhà Mỹ Hương đoàn tụ k khỏi phấn khởi
_Ha, còn nhiều thứ lắm các cháu cứ ở đây chơi nhiều vào sẽ rõ_ Ba Mỹ Hương nghe vậy vui lắm
_Các cháu là bạn Mỹ Hương, Thanh Thanh với thằng Thắng nhà ta thì cũng như là người nhà ta vậy nên hãy cứ thoải mái đừng ngại nhé_ Mẹ Mỹ Hương nhẹ nhàng nói, cách ăn nói của bà dứt khoát nhưng lại rất trang nhẹ, nhẹ nhàng từ tốn
Mika nhìn khuôn mặt, phong thái, cách ăn mặc của mẹ Mỹ Hương thấy khá lạ lạ, có gì đó k giống người Việt lắm nê quay lại hỏi MỸ Hương:
_Mỹ Hương, mẹ cậu k phải là người Việt Nam đúng k???
_Ô! Sao biết hay vậy? Mẹ tui là người Nhật đó, ba là người Việt thui nên tui là con lai à_ Mỹ Hương cười tít mắt
Có lẽ Mika nhận ra mẹ MỸ Hương k phải người Việt vì bà đang bận trên mình bộ yukata màu xnah nhạt, mái tóc nâu được búi gọn, và đặc biệt đôi mắt và gương mặt thì đính thị là của người Nhật rồi nhất là phong thái bà toát ra dịu dàng, nhẹ nhàng y như gái nhật hồi xưa. Dù thời gian đã tàn phá ít nhiều nhan sắc của bà nhưng nét đẹp truyền thống của 1 cô gái Nhật ngày xưa thì vẫn còn lưu giữ mãi trên khuôn mặt đó….
_Ba anh lấy mẹ anh nên mẹ theo ba về Việt Nam. Sợ mẹ anh nhớ nhà, nhớ quê hương nên ba đã cho xây căn nhà này theo phong cách Nhật Bản đấy. Các em nhìn cũng thấy được nó được đan xen giữ Việt và Nhật đúng k??_ Ryan giải thích
_Thảo nào, em thấy bước chân vào đây cứ như kiểu mình đang ở Nhật vậy _ Ren gật gù
_Hihi, cả nhà em có mỗi anh Thắng là giống mẹ nhất, được thừa hưởng gen Nhật nhiều nhất từ tóc tới gương mặt à chứ em với chị Mỹ Hương chỉ hơi hơi giống chút thôi _Thanh Thanh giải thích
Mọi người vui vẻ nói truyện. Nói Mika, Ren, Kyu Min, Koon Ham nhà ta là thiên tài chẳng ngoa chút nào khi trong thời gian ngắn vậy mà đã có thể học được Tiếng Việt đã đành mà đằng này con rất sõi là đằng khác nữa nữa, chẳng thua kém bất cứ người Việt Nam nào cả. Cách nói chuyện của 4 đứa khiến mẹ Mỹ Hương cực kì quý tụi nó cứ như kiểu là đã quen biết từ lâu rồi ý, k phải mới gặp lần đâu…. Và tụi nó thì khỏi nói, quý mẹ nó cực luôn coi như mẹ ruột luôn rồi….. chậc….chậc… nên Mỹ Hương bị đá sang 1 bên…..
Cuộc nói chuyện bị gián đoạn khi cánh cổng lớn nhà họ Trương đột nhien bật mở và hơn chục chiếc xe đủ các loại đời mới nhất tiến vào và nhanh chóng trước ánh mắt ngạc nhiên đến khó hiểu của tụi nó…..
Bỗng con Bạch Hổ k biết sao lại từ trong nhà phóng ra đứng chắn trước Mỹ Hương dương ánh mắt tức giận, cổ họng gầm gừ những tiếng ghê sợ hướng về đoàn xe kia….
_Bạch Hổ bị sao vậy??_ Kyu Min cũng như tụi kia rất ngạc nhiên trước thái độ của Bạch Hổ
Tuy Bach Hổ là con thú hoang, vốn được mang từ ngoài hoang giã về nhưng ở đây hay ở Nhật Bản nó đểu rất hiền và chỉ quanh quẩn bên Mỹ Hương thôi chứ chẳng theo ai cả mặc dù người ta động vào nó thì vẫn được. Lần duy nhất nó tỏ ra giữ tợn vậy chính là lúc nó tới gặp Mỹ Hương và cũng là lúc Mỹ Hương đang bị cả lũ con gái vây đánh vì 1 lí do vơ vẩn…..
_Bạch Hổ…. mày….. k lẽ họ tới….._ Mỹ Hương nhìn Bạch Hổ lo lắng
_Chậc, nhanh vậy sao???_ Anh Thắng hơi nhíu mày
Mấy chiếc xe dừng lại , đỗ thành 1 hàng dài trong sân nhà Mỹ Hương. Từ những chiếc xe phía sau là 1 hoàng những tên mặc đồ đen tới dàn 1 hàng dài đứng trước cửa của những chiếc xe đặc biệt sin và đắt tiền hơn hẳn kia mở cửa cho những vị chủ nhân ngồi trên xe bước xuống….. Và bước xuống đầu tiên k ai khác, là những gương mặt mà chúng nó k phải là k quen mà có khi đều nhờn cả rồi ý chứ…. Đó chính là 10 người chồng hờ của Mỹ Hương, ở phía sau là 10 người cha nuôi kính yêu của Mỹ Hương….. quá đông đủ những gương mặt điểm hình….
Thấy mặt mấy tên này, Bạch Hổ càng tỏ ra giữ tợn hơn bao h hết….có vẻ như nó cũng k ưa gì mấy tên chồng này của Mỹ Hương lắm thì phải, có khi còn coi như kẻ thù luôn…..
Còn mấy tên đó thì ai cũng anh tuấn, tài hoa, rạng ngời cả nhưng cứ vừa nhìn thấy Mỹ Hương nhà ta cái là phong độ chẳng cón chút nào, cứ như chúng phải bùa mê của Mỹ Hương mà biến thành sói đói cả lượt vậy và nhìn con nai_là MỸ Hương nhà ta bằng ánh mắt k thẻ nào đắm đuối, thèm muốn hơn được khiến cho nó sởn hết cả da gà da cóc lên mà núp sau anh hai…..
_Vợ ơi…..
_Bà xã……..
_Em yêu……
_Mỹ Hương……
_Tình yêu ơi……(ặc =x=)
……
Mấy tên thấy Mỹ Hương nhà ta liền chạy lại như kiểu Mỹ Hương và mấy tên đó có lực hút của nam châm trái dấu vậy…. Nhưng tiến được tới Mỹ Hương nhà ta cách còn đúng 1m thì 10 tên đó phả phanh gấp lại luôn nếu k muốn mất mạng, vì…….
_G RỪ…..GỪ…….
_Anh rể hờ, mấy anh tiến 1 bước nữa là mấy anh tự rút ra khỏi trò chơi này nhé_Anh Thắng chỉ đứng đí khoanh tay nhìn mấy tên đó mỉm cười mà làm cho mấy thằng sợ chết khiếp
“CHÁT……. RẦM….”
_Tụi bây liệu hồn đấy_ 1 người con trai với mái tóc đỏ, da ngăm đen, ánh mắt giữ tợn, thân hình to lớn vạm vỡ quất 1 đường roi chan chát xuống nền gạch
“KENG….”
_Muốn chết sớm thì cứ bước lại đây….._ Người con trai có mái tóc màu đen, ắt xanh lá, khuôn người cũng cao to vạm vỡ rút thanh kiếm cuốn quanh cổ tay ra… ánh kiếm loang loáng dưới anh nắng mặt trời
“CỘP”
1 người con trai nữa, tóc bạch kim, mắt vàng, khuôn mặt vuông vắn, nước da hơi ngắm, ánh mắt lạnh lùng, bước chân uy vũ bước tới k nói gì cũng k hành động gì chỉ trừng mắt nhìn tụi kia. Từ người của anh tỏa ra 1 hàn khí lạnh ngang ngửa với anh Thắng quét ánh mắt đi 1 đường khắp 10 chàng trai đấy thôi mà đã khiến tụi hắn lạnh sống lưng
“ỰC”
10 tên chồng của Mỹ Hương nuốt nước bọt cái “ực”, mặt nhỏ đầy mồ hôi hột đứng chăn chối nhìn hàng rào bảo vệ đang bừng bừng lửa kia đứng chắn trước mặt cô vợ tương lai yêu quý của mình mà k khỏi hoàng hồn….
_Ơ…. Nhất Phong, Nhị Hỏa, Độc Tam _Mỹ Hương k khỏi ngạc nhiên trước sự xuất hiên của 3 người này
_Tiếu Hương, anh tới kịp lúc ghê ha_ ĐỘc Tam quay lại mỉm cười với Mỹ Hương, xoa đầu nó
(Tiêu Hương là cách gọi thân mật của 1 người anh với em thôi mà, Tiểu là bé đó y chỉ cách gọi thân mật của 1 người anh trai với em gái. Tiếu Hương or, Hương Hương đều là gọi tên Mỹ Hương nhà ta cả)
_Hì, anh làm em ngạc nhiên quá à, em cứ tưởng anh sẽ chạy mất cơ đó. Về làm osin cao cấp cho em thì tốt quá rồi_ Mỹ Hương cười toe toét còn mặt ĐỘc Tam, Nhị Hỏa,Nhất Phong tối sầm lại
Nhất Phong và Nhị Hỏa đồng loạt lườm Độc Tam vì ai bảo đi hứa với nó cái điều kiệm vớ vẩn mà mất mặt đó…. Thật đúng là…. Làm cho 2 tên này thấy mất mặt theo….
_Mỹ Hương, 3 người này à….._Mẹ Mỹ Hương nhìn 3 người hỏi
_ Dạ, là 3 người anh kết nghĩa của con lúc còn làm điệp viên đó mẹ.Họ đều rất tài giỏi nên mẹ với ba cứ tùy ý sử dụng ạ. Osin của con mà_ Mỹ Hương vẫn chưng cái mặt cực kì hớn hở và k quên nhấn mạnh câu cuối
_Này, anh tới đây k phải để làm osin cho em đâu nhé_ Độc Tam cốc nhẹ lên đầu Mỹ Hương 1 cái rồi tiến tới trỗ cha mẹ của Mỹ Hương cúi đầu cháo, nói:
_Chào bạc ạ, cháu là Độc Tam. Vì mắc nợ Tiểu Hương đời này 1 cái mạng nên tụi cháu tới đây để trả ơn Trương Gia, có gì cần sai bác cứ nói với tụi cháu
_Cháu là Nhất Phong _ Nhất Phong cung kính chào hỏi
_Còn cháu là Nhị Hỏa _ Nhị Hỏa khẽ cúi đầu chào
_Ồ! 3 đứa lại bị Mỹ Hương nhà ta nó thuân rồi sao??? Hương Hương à, con thật là có duyên với các chàng trai đó_ Mẹ Mỹ Hương nhìn con gái mình cười đầy ẩn ý
_Đâu có, mẹ quá khen rồi_ Mỹ Hương cười tinh nghịch
_Nhất Phong, Nhị Hỏa, Độc Tam đâu phải là tên. Các con k có cái tên thật sao??_ Cha Mỹ Hương nhìn 3 tên đó khẽ nhíu mày
_Tụi cháu….._Nhất Phong đang định nói gì đó thì anh Thắng chen vào ngắt lời
_Cha, người này là trẻ mồ côi được “W” mang về nuôi dưỡng, dạy dỗ và đào tạo thành điệp viên từ lúc còn bé nên k có ten thật đâu ạ, chị có mật danh thôi _ Anh Thắng giải thích
_Ồ! Vậy sao? Từ h hãy làm con nhà họ Trương đi, được chứ?_ Cha Mỹ Hương mỉm cười, vỗ vai Nhất Phong
_Nhưng mà……_Nhất Phong định khước từ lời đề nghị này. Đối với 3 người thì nó quá lớn lao, k thể nhận được thì mẹ Mỹ Hương chen vào:
_Trương Hàn Anh Phong, Trương Lý Thiên Vương, Trương An Vũ Phương là tên của 3 các con, h các con là người nhà họ Trương. Hay bỏ đi quá khứ trước kia để 1 lòng theo Trương Gia nhà ta, nếu các con thấy k sứng thì hãy dốc sức vì Trương Gia nhà ta, được chứ?_ Mẹ Mỹ Hương Nhẹ nhàng nắm tay 3 tên, đặt từng cái tên lên cho Nhất Phong, Nhị Hỏa, Độc Tam; và họ đều là họ Trương….có nghĩa là từ h 3 người đã thành con của cha mẹ Mỹ Hương như Tứ Quỷ
_Tui….tụi con cám ơn…..cha me_ 3 tên xúc động ôm trầm lấy cha mẹ Mỹ Hương
Và vậy là Trương Gia lại đông lên , Mỹ Hương nhà ta lại có thêm 3 ông anh trai cực kì tuyệt vời yêu em gái hết sảy. Nhưng với tình hình này thì nguy cơ 10 tên chồng hờ của Mỹ Hương đến với cái mục tiêu làm rể nhà Trương Gia là ngày càng xa với…..
Mọi người ai cũng vui vẻm đặc biệt là Mỹ Hương nhà ta thì phải gọi là vui hết biết khi lại có thêm k chỉ 1 mà tới 3 ông anh trai cực kì tuyệt vời, báo hiệu cho sự quậy phá của Mỹ Hương nhà ta sau này k giảm mà còn tăng lên theo cấp số nhân. Lúc này anh Thắng cũng vui k kém vì có thêm đồng minh triệt hạ 10 tên chồng hờ kia cứ bám lấy em gái mình như đỉa đói nên đánh mắt nhìn 10 tên đó cười cực kỳ đểu làm 10 thắng ức lắm nhưng k nói gì được…..
Trong k gian cực kì vui vẻ đó, từ phía sau xuất hiện 1 người đàn ông mái tóc đen được cắt kỉa gọn gàng lịch lãm nhưng vẫn mang vẻ phong trần, khuôn mặt đã thấm nhuần cái khắc nghiệt của thời gian nhưng vẫn cho ta nhìn thấy được nét điển trai của ông, đôi mắt hơi đục màu thời gian nhưng vẫn sắc lạnh tinh anh của 1 chú đại bàng lớn và đôi mắt này khiến ai đó thấy quen lắm, dường như đã từng gặp ở đâu đó……Ông vận trên mình bộ vest đen đắt tiền, phong trái trang nghiêm, bệ vệ đầy uy quyền
Và đi phía sau bảo vệ cho ông k ai khác, 4 gương mặt rất quen mà từ nãy tới h ta chưa thấy xuất hiện…. chính là Tứ Quỷ.
Người đàn ông trung niên này chỉ vừa mới xuất hiện từ đằng xa thôi mà đã khiến cho Mỹ Hương nhà ta dừng mọi hoạt động quá khích của mình lại, ánh mắt nhìn người đó chứ đựng 1 tình cảm yêu thương sâu sắc, đôi mắt long lang to tròn trong ánh nắng nay còn rạng ngời hơn ,khóe miệng Mỹ Hương vẽ nên nụ cười nhẹ nhưng đầy hạnh phúc, bàn chân bước chầm chậm tới trỗ người đó rồi từ từ chuyển sang nhanh dần và rồi chạy tới ôm chầm lấy người đàn ông đó. Nụ cười rạng rỡ như đóa hoa mặt trời tỏa sáng trên môi MỸ Hương khiến cho những người ngoài cuộc như tụi nó k biết phải hiểu như thế nào cho tới khi Mỹ Hương reo lên:
_Cha, con đã về rồi nè….. Mỹ Hương nhớ cha quá……
_Haha, con gái ngoan, lớn quá rồi, xinh đẹp hơn nhiều rồi_ Ông mỉm cười vuốt tóc Mỹ Hương
Chỉ vừa nhìn thấy Mỹ Hương nhà ta là cái khí chất phi phàm đó của ông đã biến mất hoàn , để lại cho chúng nó thấy là 1 người cha dịu dàng và có thể thấy trong ánh mắt của ông 1 sự yêu thương, cưng chiều hết mực với đứa con này…..
_Hì, đâu có đâu. Xa ba con được ba cưng nên bị gầy đi đây nè_ Mỹ Hương nhõng nhẽo
Tụi nó nhìn hoài nãy h k thể nhìn ra được 1 “ Sandy siêu quậy” trước kia, 1 Trương Nguyệt Mỹ Hương lừng lẫy các quán bar trên đất hạ thành đều hoàn toàn k còn…. Mà Mỹ Hương h đây như 1 chú cún con quấn lấy chủ của mình mà vẫy đuôi mừng rỡ vậy……
Mỹ Hương ôm tay người đàn ông đó cùng bước vào chào mọi người, theo sau là Tứ Quỷ….. có lẽ Tứ Quỷ xuất hiện bên cạnh người đàn ông này là do có người bảo trước, 1 người đủ khả năng sai bảo Tứ Quỷ chứ trước tới h Tứ Quỷ sẽ k bao h rời Mỹ Hương nửa bước nếu như k có 1 lí do chính đáng or 1 người khiến Tứ Quỷ phải nghe lời
_Mọi người, giới thiệu với mọi người đây là ba tui cũng là người đứng đầu nhà họ Triệu hiện h đó_ Mỹ Hương cười tít mắt
_Triệu hả? Triệu ……hình như nghe thấy cái tên này ở đâu rồi _ Koon Ham trầm ngâm
_ Đùa hả? Ba…. Nhưng ông ấy họ Triệu còn cậu họ Trương cơ mà Mỹ Hương??_Ren nhăn mặt k hiểu
_Hơ hơ…. Mỹ Hương, sao cậu lắm ba vậy???_ Kyu Min tróng mặt luôn
_Hì, xin lỗi vì đã giấu k cho mọi người biết nhé, người này là ba tui cũng có thể coi đây là 1 người ba đặc biệt cũng được vì cha chính là ba của chị Băng Băng (Windy đó). 10 người cha nuôi với tui cũng là những người cha rất quan trọng và tuyệt vời nhưng đây là người cha đặc biệt của tui đó. Thân phận của cha quá lớn nên k cho phép tui được nói nên đã phải dấu mọi người tới h để đảm bảo an toàn cho cha _ Mỹ Hương cười trừ
_Đúng rồi, nhớ rồi…. Triệu Gia đúng k? Đó chẳng phải là tập đoàn giàu nhất thế giới hiện h sao??_ Koon Ham búng tay, hết sức ngạc nhiên nhìn người cha của Sandy
_Hì hì, chính đó đấy. Ba, giới thiệu với ba những người bạn này của con nhé: Choi Koon Ham, Kyu Min chắc ba cũng biết họ nhỉ? Con trai và con gái của Choi Bang và Kwon Bang đó. Mika Nakashima, và Ren Otohara đều là những người nha của tổng thống Nhật Bản trước đây, và Qualy….._Giới thiệu tới Kevin thì k hiểu sao Mỹ Hương lại dừng lại….
Bởi vì trong thoáng chốc nhìn Kevin thì Mỹ Hương đã thấy cha mình trong đó, nhất là ánh mắt của Kevin cực kì giống cha: lạnh nhưng uy quyền và cũng chứa đựng đầy tình cảm….ánh mắt khiến cho k 1 cô gái nào cưỡng lại được….
_Cha, con đã về _ Kevin cúi chào cha Mỹ Hương và cũng chính là cha của mình
_Cái gì? _Mỹ Hương sững người nhìn Kevin, nó như k tin vào tai mình …. Những điều nó nghe thấy như đâm thẳng vào ngực nó vậy
_Ủa, Mỹ Hương, con k nhận ra….._Cha Kevin vừa định nói gì đó thì anh Thắng chen vào
_Mỹ Hương, tên thật của Kevin là Triệu Lý Thiên Long _ Anh Thắng nhìn cô em gái nhỏ đầy trừu mến
_Tên tôi có vấn đề gì sao??_ Long (Kevin) nhìn Sandy k hiểu
H nó có nghe thấy gì nữa đâu, nó đang chết sững với cái tên mà anh Thắng vừa nói kia rồi….
Lúc này đây, Mỹ Hương đã bị cuốn vào hôi ức mất rồi….. cái hồi ức mà 1 đứa có trí nhớ ngắn hạn như nó chưa bao h quên được….
Khung cảnh trước mặt Mỹ Hương trắng xóa, 1 k gian rộng thênh thang k có điểm dừng…. rồi thấp thoáng 1 cô nhóc với gương mặt tròn xoe,bầu bĩnh; nước da trắng hồng bận trên mình chiếc sườn sám đỏ rượt đuổi theo 1 tên con trai có gương mặt baby, mái tóc đen húi cua trông rất là ngốc nghếch….. cả 2 đều nhìn nhau cười tít mắt …..Và trong từng mảng kí ức cứ lần lượt hiện về đấy trong đầu nó đều là hình ảnh 2 cô cậu bé đó và hình ảnh nào cũng là gương mặt tươi cười của cả 2 với những trò nghịch ngợm mà tới ma phải sợ quỷ phải chạy. Hình ảnh cuối cùng là hình ảnh đứa con gái chừng 5t kéo thằng nhóc cũng tầm tuổi đó lại cạnh mình và đặt lên đôi môi hồng hồng của thằng nhóc thấp hơn cô bé đó 1 chút nhưng cũng tầm tuổi đó 1 nụ hôn khờ dại, ngây thờ cùng với câu nói:
“…………….”
_Mỹ Hương
_Mỹ Hương……
Mỹ Hương bị mọi người lôi lại về với hiện tại …..khóe mắt còn vương 1 giọt nước mắt: là giọt nước mắt của kí ức hay là giọt nước mắt của hiện tại đây…..
_Này, sao vậy? _ Kyu Min lo lắng
_Hì, k có gì _ Mỹ Hương cười trừ, khẽ lắc đầu
Người hiểu truyện gì đang sảy ra chỉ có mình anh Thắng và nó mà thôi…. Nhưng chẳng hiểu được rằng người anh trai của Mỹ Hương này đang suy nghĩ trong đầu cái gì nữa luôn mà thấy cô em gái mặt bỗng dưng nghệt cả ra lại đứng đó khoanh tay nhìn cô em mỉm cười nửa miệng đầy ẩn ý….
_Mỹ Hương, hôm nay lâu lắm rồi k đông đủ mọi người như vậy hay con có thể biểu diễn điệu vũ đó cho mọi người coi được k? Lâu lắm rồi ta k được xem_1 trong 10 người cha nuôi của Mỹ HƯơng lên tiếng
_Dạ….. HẢ?….k được đâu, k được…._Mỹ Hương đần mặt ra 1 lúc vì chưa hiểu cha nuôi mám chỉ cái gì nhưng 1 lúc sau thì tá hỏa lắc đầu lia lịa k đồng tình khi hiểu cha nuôi muốn mình làm gì….
_Sao lại k chứ? Lâu lắm rồi mọi người cũng k sum họp đầy đủ vậy mà_Mẹ Mỹ Hương đồng tình
_Hô, mẹ à…. Mẹ đùa con sao???? Mà đây là điệu vũ giao hảo 2 nhà mà, anh Thắng dù là rể nhà họ Triệu thì cũng k được đâu, h họp mặt toàn người trong gia đình mình vậy thì làm sao mà lấy anh Thắng làm người nhảy cùng còn được. Mà Triệu Gia thì làm gì có……ớ, chết _Mỹ Hương đang hồ hởi nói để thoái lui thì vội bịt mồm lại vì….
_Haha, con gái ta mau quên quá. Trưởng nam nhà Triệu Gia đã về rồi đây thôi. Con và Long sẽ cùng nhảy với nhau là đúng rồi, coi như là lễ ra mắt của trưởng nam trưởng nữ 2 bên đúng cách luôn đi _ Mẹ Mỹ Hương cười hiền, xoa đầu cô con gái đang tự hận mình ngu kia
_Nhưng mà….._Mỹ Hương ấp úng nhìn mẹ mình bằng ánh mắt cún con đầy van nài
Quả thực cái điệu vũ ngớ ngẩn đó Mỹ Hương nhà ta đã chẳng ưa gì rồi nếu k muốn nói là cực ghét rồi mà h lại còn bị bắt ép nhảy với tên Long_ người mà nó k hề muốn nhìn mặt nhất bây h thì quả thực ngang mang nó đi đẩy ải cho xong…..Nó h cực ghét người con trai mang họ Triệu tên Long kia…..là hận là ghét or là gì khác??………..
_Mỹ Hương à, còn đi xa nhà cũng lâu rồi nên ta chưa được xem con gái tài giỏi của ta múa à, lần này nhân dịp thằng Long nó về 2 đứa cùng diễn cho ta xem đi. Cho những vị thông gia này thấy uy vũ của 2 họ đi _Cha của Long nhẹ nhàng nói với Mỹ Hương
_Dạ _ Mặt Mỹ Hương tiu nghỉu
Ba nó đã nói vậy thì nó dù muốn dù k cũng đành phải nghe lời thôi à….đã bảo nó rất coi trọng lời nói của ba Triệu mà
_A! Hai, hay em với hay cùng diễn nhé. Trước cũng là vậy mà _Mỹ Hương cố vớt vát năn nỉ ỉ ôi anh trai. Thà bắt nó diễn với anh trai còn hơn là diễn với tên Long kia
_Nhóc con, em nghĩ đỡn giản quá đấy. Thằng Long nó về rồi em nghĩ ba mẹ đồng ý cho em à? Mau vào thay đồ đi, lẹ lên_Anh Thắng kéo Mỹ Hương vào bên trong
(Ý của Mỹ Hương nhà ta là muốn nhảy với anh trai chứ k phải với tên Long vì trước đây Long nhà ta ở mãi tận Nhật mấy năm liền nên tới những ngày đặc biệt của 2 nhà bắt buộc người 2 nhà đại diện cho 2 bên phải múa điệu vũ này thì anh Thắng phải thay Long thôi. Còn điệu vũ đấy là ntn, yêu cầu và ý nghĩa nó ra sao thì mời mọi người đọc tiếp sẽ rõ)
MỸ HƯơng bị anh Thắng lôi tuột vào trong , tên Long cũng đang ngơ ngơ ngác ngác chưa hiểu truyện gì thì bị Tứ Quỷ kéo luôn vào bên trong. Mấy đứa bạn kia thì chẳng hiểu những người lớn đang nói gì, ám chỉ cái gì nữa cả, cả lũ cứ ngơ ngơ như bò đội nón mà nhìn nhau , mặt mũi thì ******** cả ra.Chỉ có 10 tên chồng của Mỹ Hương hình như có hiểu truyện gì đang sảy ra nhưng mặt mũi thì lại tỏ rõ vẻ khó chịu, xem chừng họ k thích cái này cho lắm; trong khi đó thì mấy ông bố bà mẹ cười khoái trá lắm ạ….
_Ai giải thích với được k? Có truyện gì vừa diễn ra vậy???_ Ren nhìn mấy người lớn kia rồi nhìn bọn bạn càng nản hơn
_Hì, để Thanh Thanh giải thích cho _ Thanh Thanh lên tiếng
_Ừ, giải thích đi_ Ren dục
_Cái điệu vũ mà mọi người vừa nói tới lúc nãy ý ạ là điểu vũ giao hảo giữa 2 nhả Trương Gia và Triệu Gia để nhằm khẳng định liên kết và mối giao hòa giữa 2 nhà mãi mãi bền vững. Nó mang ý nghĩa là sự bảo hộ của 2 gia đình cho nhau đó mà. Nó thường được biểu diễn vào những ngày trọng đại của 2 bên hay ngày lễ truyền thống hoặc 1 ngày vui nào đó đấy mà _ Thanh Thanh giải thích
_Nhưng sao cứ phải là Mỹ Hương với Long chứ???_ Mika hỏi
_Hì, thức ra đáng nhẽ điệu vũ này phải do anh Thắng với chị Băng Băng múa cơ, 2 người đó múa đẹp lắm ạ vì nó điệu vũ này chỉ dành cho trưởng nam trưởng nữ kế nhiệm 2 bên thôi. Nhưng sau này chị Băng Băng mất nên chị hai và anh Long lên thay làm trưởng nam trưởng nữ kế nhiệm _ Thanh Thanh giải thích tiếp
_À! Vậy h thằng Long là trưởng nam bên nhà Triệu Gia còn MỸ Hương thành trưởng nữ bên nhà Trương Gia nên 2 người này h bắt buộc dù muốn dù k đều phải múa điệu vũ này với nhau phải k???_Kyu Min nghe 1 hồi xong đưa ra kết luận
_Phải rồi, điệu vũ này được gọi là “ Long Phượng Tương Phùng” _Thanh Thanh gật đầu
_Thú vị nhỉ?_ Bỗng dưng Mika nhà ta lại ngoẻn miệng nở 1 nụ cười thích thú
1 lúc sau anh thắng bước ra mời mọi người đi tới phái hồ sen lớn đối diện ngay nhà chính của Trương Gia. Mấy người lớn cứ bàn tán tười rôm rả càng khiến tụi nó tò mò k hiểu được là điệu vũ này ntn mà họ lại có vẻ thích thú tới vậy…..
Mọi người đển đủ, chọn cho mình 1 trỗ đứng thích hợp quanh hồ thì Tứ Quỷ cũng bước ra, trên tay 4 thằng đều cầm những nhạc cụ dân tộc của người Việt Nam: đàn bầu, đàn nhị, ….. 4 thằng diện trên mình 4 bộ yukata y như nhau màu đen k quá cầu kì kiểu cách nhưng lại rất đẹp và bắt đầu hóa tấu 1 bản nhạc du dương…..
Ở bên hồ sen tuyệt đẹp với 1 màu xanh lá hòa cùng sắc hồng của hoa sen đang nở rực rỡ trong ánh chiều kia có 1 chàng trai gương mặt anh tuấn vận trên mình bộ yukata màu xanh nhạt, trên bộ yukata đó có thêu hình con rồng bằng chỉ ánh vàng rực rỡ tuyệt đẹp, mỗi đường chỉ rất tỉ mỉ cho ta thấy được công sức,tâm huyết của người làm ra bộ yukata này. Chàng trai đứng bên chiếc đầu nhỏ bắc qua hồ đang nhắm mắt thưởng thức hương vị của trời dất ban cho và thổi cây sao bạc của mình bên cầu….. 1 cảnh tượng tuyệt đẹp
Tiếng sáo hòa cùng với tiếng nhạc cụ của Tứ Quỷ tạo ra 1 bản nhạc tuyệt vời du dương bỗng chốc vút cao …..Và từ lúc nốt nhạc cao tới đỉnh điểm thì từ giữa hồ phôn lên 1 cột nước lớn đưa theo 1 nữ nhân vận y phục trắng….
Cô gái bay lên cùng với cột nước đó vận trên mình bộ yukata mày trắng mỏng manh ôm sát người nhẹ tựa như gió, trên bộ yukata đó thêu hình phượng đang bay lượn bằng chỉ bạc lấp lành ánh kim(bộ đồ này được may đặc biệt hơn nhờ 1 loại vải mỏng ôm khít lấy thân hình cô gái và phần tay của bộ yukata cũng được may dài hơn nhiều để cô gái có thể dùng nó múa)…. . Ánh mắt cô gái đen ,to tròn long lanh trong nắng, làn da trắng mịn màng như tuyết, môi hồng đỏ như son khẽ mỉm cười, mái tóc đen dài chạm đất đang tung bay trong gió càng tôn lên vẻ đẹp mĩ miều của cô gái…..
Trên trời thần thú làm chủ cả bầu trời đang vây quanh cô gái tạo thành 1 vòng tron, dưới đất các thần thú làm chủ mặt đất đang vây quanh hồ hướng mắt về phía cô gái……
_Thần thú _Ren ngỡ ngàng nhìn thần thú trong đó có cả thần thú của Ren cũng như tất cả của tụi nó
_Cái gì đây???_Koon Ham k khỏi ngạc nhiên
_Các thân thù mà trước đây mọi người được phát đều là do cha mẹ em huấn luyện ra đó,nên vì sao nó lại rất thân với người nhà em _Thanh Thanh giải thích
_Đây là màn mở đầu: chiệu hồi linh thú _ Anh Thắng nói thêm
_Tuyệt quá_ Kyu Min thốt lên
Cột nước dứt, cô gái thả mình rơi tự do xuống dưới, chàng trai cũng dứt tiếng sáo bay người lên không và từ dưới hồ sen những cọc gỗ từ đâu tự động ngoi lên khỏi mặt nước cách mặt hồ chỉ tầm 5 phân….
2 người nhẹ nhàng đáp xuống, đặt chân lên cọc gỗ và đứng đối diện nhau, ánh mắt chỉ mới chạm nhau thôi trong chớp nhoáng đã lại bật mình bay lên k trung….
Những đường áo dài của cô gái bay phấp phới trong gió, nhưng dải lụa trắng đấy được cô gái điểu khiển quấn lấy bao bọc quanh thân hình của chàng trai kia rồi lại lướt nhẹ qua chàng trai như 1 ngọn gió thoảng quá….Mỗi cử động tay chân của cô gái lại tạo ra 1 điệu nhạc nhờ những chiếc lắc và chuông nhỏ được được đeo ở tay và chân đẫ góp phần cho bản nhạc lớn của chúng ta trở nên sinh động hơn bao h hết….
Chàng trai, trên tay cầm cây sáo bạc của mình, phía đuôi sáo có mảnh ngọc bội nhỏ màu trắng được tết nhờ sợi dây đỏ gắn vào chuôi cây sao cũng nhẹ nhàng phối hợp với từng cử chỉ động tác của cô gái, ánh mắt đắm đuối k rời khỏi thân hình của cô. Nhưng cái chạm tay nhẹ nhàng, những cái ôm siết chặt, những cái nhấc bổng,….tất cả những cử chỉ của chàng trai đều mang 1 vẻ mạnh mẽ nhưng cũng đầy nhẹ nhàng, yêu thương, dứt khoát và nóng bỏng khiến cho người con gái dù k muốn cũng bị cuốn chặt vào đó và bắt buộc phải đối diện với ánh mắt đa tình, quyến rũ mà sâu thăm thẳm như vực của chàng trai kia…….Đây cũng có lẽ là lí do vì sao mà 10 ông chồng hờ của Mỹ Hương tỏ ra khó chịu vì điệu vũ này quá ư mà đụng chạm mà…..
Cả 2 cứ như vậy, 1 nữ nhân mặc bộ đò trắng, 1 nam nhân bận trên mình bộ dồ xanh nhạt như là bẩu trời và những đám mây đang nhảy múa giữa hồ sen làm ta cảm giác như đang lạc vào trốn bồng lai tiên cảnh vậy…. cả 2 đều quá đẹp, quá hoàn hảo đã kéo người ta vào 2 giấc mơ hạnh phúc, cho người ta nhìn thấy trong đó….. quá tuyệt…
_Tuyệt…..tuyệt quá_ Mika thốt lên, ánh mắt k thể rời được 2 con người đang múa giữa hồ sen kia
_Đẹp mô hôn à_ Kyu Min cũng k khỏi xúc động
Mọi người, ai 1 khi đã xem rồi thì k thể rời mắt được trước 2 con người kia. Ánh mắt như bị khóa chặt vào mãn biểu diễn trước mặt, cảm xúc dạt dào, tim đập cực kì nhanh….
Và kết thúc là hình ảnh chàng trai và cô gái cùng nhau bay lên theo những cột nước trắng xóa và từ từ ôm nhau hạ xuống dưới hồ sen… Hình ảnh nữ nhân áo chắng được chàng trai ôm trog vòng tay rộng lớn, mái tóc dài đen mượt rủ xuống khi đầu cô gái tựa ngực săn chắc của chàng trai, ánh mắt chàng trai nhìn cô gái đầy yêu thương, thắm thiết dần dần đáp xuống dưới…. cả 2 làm cho ta liên tưởng tới 2 vị thần tiền, 1 cặp tình nhân yêu nhau say đắm hạ trần vậy…..giống như tiền đồng ngọc nữ…….
“BỐP……BỐP…..BỐP…………”
Tiếng vỗ tay của mọi người vang kên k ngớt dành cho 2 con người này…..
Hình ảnh cuối cùng là hình ảnh chàng trai năm tay cô gái sánh bước bên nhau qua chiếc cầu đỏ bắc ở hồ sen bước về phía mọi người…….
_Oa, 2 người tuyệt quá, làm tui mê mẩn luôn nè_ Kyu Min tíu tít năm tay Mỹ Hương khen lấy khen để
_Tui mà là boy thì sẽ yêu cậu chết luôn mất_Mika cũng cười tít mắt
_Hì, cảm ơn mọi người_ Mỹ Hương mỉm cười
_Chậc, tụi này phải cám ơn cậu mới phải à. Cho tụi này xem 1 màn biểu diễn quá tuyệt luôn à, càng ngày càng nể Mỹ Hương luôn đó_Ren chen vào nói, vỗ vai Mỹ Hương đầy cảm kích
_Phải đó, em rất đẹp đấy Mỹ Hương _Koon Ham cũng đồng tình
_Hì, anh quá khen rồi_ Mặt Mỹ Hương nhà ta hơi hồng 1 chút vì mọi người khen thiệt tình quá đâm ra cũng ngại

_Hi hi, chị hai em học mãi mới được cái này đấy. Điêuh vũ này là thứ duy nhất chị hay múa được à _ Thanh Thanh cười khúc khích nói chen vào
_Này nhóc, lại nói xấu chị rồi đó_ Mỹ Hương cốc nhẹ lên đầu cô em gái
…….
Đứng nói chuyện với mọi người 1 lúc rồi MỸ Hương theo anh trai vào thay đồ vì bộ yukata và mớ tóc giả dài lòa xòa này vướng víu quá, k tiện cho đi lại của 1 đứa ưa vận động như nó….Phía sau, tên Long cũng lẽo đẽo theo vào nhà thay đồ vì đương nhiên là hắn cũng chẳng ưa mặc mấy cái này chút nào, k những di chuyển k quen mà còn mà màu sáng nên hắn cực kì ghét ( mọi người để ý thấy thì đồ của Long chỉ có đen, đen và đen thôi)
Vào nhà trong, khuất bóng mọi người bỗng dưng Mỹ Hương dừng lại, quay người hùng hổ tiến về phía Long, trừng mắt nhìn hắn nói:
_Triệu Lý Thiên Long, từ h có làm gì thì tránh cái mặt ta ra k đừng có trách ta đó, hiểu chưa? Ta ghét ngươi
Mỹ Hương hét vào mặt hắn rồi bỏ đi 1 mạch để lại 1 tên với cái mặt sock đơ đang đứng chơ ra ở đó cùng 1 tên nhìn thằng ngốc đang đứng thất thần ở đấy mà khẽ lắc đầu chán nản rồi cùng bước đi vào trong theo cái dáng bé nhỏ của cô em gái……

$pageOut $pageIn

Chap 28 : Xin lỗi! Người em yêu chưa bao giờ là anh

Tụi nó biết là ở cùng với anh em nhà Mỹ Hương, đi cùng 2 người này thế nào cũng k bị hù chết thì cũng tức hộc máu luôn. Hôm nay cũng đã chứng kiến bao nhiêu truyện rồi thế mà vừa bước qua phòng Mỹ Hương chúng nó lại choáng gần chết luôn
Vâng, trả là phòng Mỹ Hương nhà ta chẳng có gì đặc biệt cả đâu ạ , cũng chẳng cầu kì chút nào hay nhiều đồ đạc cho cam vì cả căn phòng chỉ có mỗi 1 chiếc giường tròn cỡ lớn để cho chục người nằm vẫn thoải mái thôi…Nhưng thứ làm chi chúng nó choáng ngất ngây con gà tây k phải là giường cỡ lớn đó mà là 4 bức tường của phòng Mỹ Hương đều là 4 cái giá sách cao chạm trần nhà và bầy trên đó tất cả đều là manga và manga……..
_Mỹ….Mỹ Hương…..Đây là phòng cậu hả? _ Ren nhìn căn phòng trước mặt mình lắp bắp
_Phải…._Mỹ Hương gật đầu quả quyết
_Biết là cậu nghiền truyện tranh nhưng rốt cục là cậu lôi đâu ra lắm manga thế này hả?_ Mika quay lại, dí sát mặt mình vào mặt Mỹ Hương, khuôn mặt giữ tợn hỏi
_keke, đâu có đây chỉ là 1 số truyện của tui tui à chứ tủ chính của nó k phải ở đây đâu. Mọi người làm gì ghê vậy???_ Mỹ Hương cười toét
“RẦM………”
Chúng nó té ngửa luôn với MỸ Hương nhà này. Đúng là anh em nhà này quá lợi hại mà và có 1 khả năng thâm thúy k ai bằng là nói những thứ quá đỗi k tưởng, bất thường 1 cách cực kì thản nhiên, bình thường như chẳng có truyện gì to tát vậy…….chậc……….chậc……..ai mà bị bệnh tim qua nói truyện với anh em nhà này k tức chết thì cũng bị nhồi máu cơ tim mà chết vì sock…….
_Này Mỹ Hương, rốt cục là cậu lấy đâu ra cả đống truyện như thế này vậy???_ Kyu Min tò mò hỏi
_Sinh lẽ _ Mỹ Hương trả lời bằng 1 câu k thể đơn giản hơn
_sinh lễ……??? Sính lễ gì cơ??? _ mặt Kyu Min ******** ra luôn
_haha, thì tại mọi năm cứ có dịp gì hay ngày lễ đặc biệt là mấy người chồng của chị ấy lại mang tặng quà đó. Hoa chất đầy nhà, quần áo, váy, trang sức chất đầy phòng mà toàn là những thứ điệu chị ấy chúa ghét, k mặc được nên từ đó chị ấy bắt họ chỉ được tặng truyện k thì k cho bước chân vào của nhà họ Trương nữa ạ _ Thanh Thanh nhanh tay giải thích trước khi Mỹ Hương lên tiếng
_Ặc……đúng thật là….._Ren lắc đầu bó tay luôn
_H còn xuốt ngày đọc truyện thì bao h mới lớn được đây hả Mỹ Hương???_Mika nhíu mày nhìn Mỹ Hương
_Kệ chứ, với tui truyện là cuộc sống rồi_ Mỹ Hương bĩu môi
_Trời ạ, Mỹ Hương thân yêu à, mi làm ơn suy nghĩ tý đi à, lớn nhanh chút đi, mau nhận ra đi để tui với Mika còn tiến tới chứ à. Mi mà cứ mãi như thế này thì tới bao h Mika mới chịu về làm vợ ta đây à_Ren đau khổ lay lay Mỹ Hương ngốc
_Là sao? 2 người thì liên quan gì đến tui _ Mỹ Hương nghiêng đầu k hiểu
‘BỐP”
_Ăn nói vớ vẩn_ Mika đỏ mặt đánh tên Ren 1 cái trời giáng vì can tội ăn nói vớ vẩn bậy bạ làm tụi kia cười ầm ĩ con nó thì ngốc quá chẳng hiểu nổi hàm ý của câu đó mặt cứ nghệt ra
_Thôi được rồi, Mika,Kyu Min 2 đứa cứ ở phòng này nhé. Cứ tự nhiên như ở nhà đi, ba mẹ anh dễ tính lắm nên cứ thoải mái đi à_Anh Thắng cười
_Dạ _Mika gật đầu
_Ớ, thế Mỹ Hương ngủ ở đâu vậy???_ Kyu Min hỏi
_Hì, trước h tui có ngủ ở đây đâu. Phòng này chỉ để đọc truyện thôi, còn tui ngủ phòng anh hai mà, yên tâm đi _ MỸ Hương cười toét
Vậy là xong, chúng nó đã bố trí được trỗ ngủ: Kyu Min với Mika sẽ ở nhà Mỹ Hương; anh Koon Ham với Ren sẽ qua nhà tên Long ngủ…. Dọn dẹp đồ đạc xong là chúng nó lăn ra ngủ như chết luôn vì phải đi đường xa mệt rồi lại dọn dẹp đồ dạc nữa nên kiệt sức luôn, lăn ra ngủ mãi tới tối mới bò dậy ăn rồi lại ngủ tít mít đến sáng……

SÁNG HÔM SAU, TẠI TRƯƠNG GIA:
Tụi nó kéo nhau qua phòng Mỹ Hương để lôi con heo như nó giậy đưa đi chơi tiếp. Vừa mới mở cửa cái “rầm” bước vào phòng nó, chưa kịp mở miệng hét lên thì chết đứng tại trỗ luôn khi nhìn thấy cái cảnh…..phải nói là cái cảnh của 1 cặp vợ chồng ạ…………..
Căn phòng này của anh Thắng mọi thứ đều được làm từ thủy tinh, nêu nếu nhìn thì dương như nó đều thông nhau và trong suốt, tất cả cũng đều được phủ 1 màu trắng tinh khiết.Và trên chiếc giường cỡ lớn ở góc phòng, từ gối, chăn, đệm, ga đều chỉ 1 màu trắng chẳng có hoa văn gì cả có 1 đứa con gái là nó vẫn đang say giấc nồng là nó mặc bồ đồ ngủ với áo 3 lỗ rộng và quần đùi ngắn cũn …..Nhưng thế cũng chẳng có gì đáng nói nếu như đầu nó k gối vào tay hay và tay nó thì ôm hai nó chặt cứng, mặt dụi vào ngực ảnh trong khi anh nó thì choàng tay ôm cô em gái gọn lỏn trong lòng luôn…..2 người ngủ cực kì thoải mái và ngon lành……
“RẦM…….RẦM………..RẦM……………….RẦM………”
4 cái tượng nhà ta đã té đổ mà k biết lý do vì sao……
_Um….ủa, mấy đứa qua gọi Mỹ Hương hả?_anh Thắng bị tiếng động của mấy đứa này làm chi tỉnh giấc, và ảnh dậy mới thấy là ảnh mặc cũng gần giống Mỹ Hương là áo 3 lỗ nhưng quần dài ạ, và đều là màu trắng
_Hơ, anh….anh với Mỹ Hương….._Kyu Min lắp bắp nhỉ anh Thắng rồi chỉ Mỹ Hương vẫn đang ngủ say
_À, chắc mấy đứa nhìn chưa quen mắt nhưng là vậy đó. Mỹ Hương nó sống từ bé với anh nên rời anh k ngủ được đâu. Thôi, mấy đứa gọi Mỹ Hương dậy giùm anh_ Anh Thắng mỉm cười nhìn tụi nó rồi bước vào nhà tắm (đường nhiên nhà tắm cũng là kính nhưng có rèm che chứ k thì chết ạ =.=)
Bọn nó á khẩu luôn, k nói được gì. Mắc dù cũng biết là anh em này ngủ với nhau nhưng chẳng ai nghĩ là ngủ chung 1 giường cả; trước ở khách sạn cũng ngủ chung nhưng đấy là do bắt buộc mới vậy chứ h nhìn cảnh tượng 2 anh em nhà này thắm thiết cứ y như vợi chồng thế này thì hỏi làm sao mà k sock chứ….Sau 1 lúc cũng hồi , Mika với Kyu Min cật lực lôi nó dây để hỏi cho ra nhẽ, lúc đầu còn ngái ngủ nó cứ ngơ ngơ ra chẳng hiểu truyện gì rồi sau thì lại cười toe toét, gãi đầu nói y như anh Thắng đã nói “Tui mà k có anh Thắng nằm cạnh thì k ngủ được à” làm bọn nó chán hẳn luôn, chẳng còn điều gì để nói với anh em nhà này nữa cả……
Đúng là anh em nhà này có thể giết được người bằng những trò gây sock ….. đấy người ta gọi là giết người k gươm k dao….
Sau những truyện này, sáng hôm nay, Mỹ Hương dẫn tụi nó đi thăm 1 nơi có lịch sử từ thế kỉ 15, nơi này có lẽ k 1 người con cháu vua Hùng nào k biết. Đó chính là di tích lịch sử Đền Hùng……
Mấy năm nay, đền Hùng đã được tu bổ, sửa sang lại rất nhiều để chào đón 1000 năm Thăng long vừa qua nên h đền Hùng rất rộng và thoáng đãng, k khí cực kì trong lành thanh tịnh, cây cỏ mọc xanh um khiến người ta tới đây cảm thấy rất dễ chịu….
Đền Hùng h rất rộng dãi với những khoảng sân rộng để tổ chức những lễ hội truyền thống vào ngày giỗ tổ như: mua hát, cắm trại,….đã thành thông lệ hàng năm. Và cứ vào tới ngày 10.3 âm lịch là nó thu hút rất nhiều khách tới tham quan và thắp hương cầu khấn; từ những con cháu vua hùng cho tới nhưng người khách ngoại quốc cũng đều về đây xem di tích lên tới 4000 năm lịch sử này……
_Oa…..ở đây tuyệt thật đó_ Kyu Min đứng ở dưới cổng đển nhìn mọi vật reo lên thích thú, trong lòng k khỏi cảm thấy phấn khích
_Đúng là đẹp thật _ Koon Ham nhìn xung quanh 1 hồi rồi nói
_Nào mấy đứa, đi lên trên này đi còn thích hơn nhiều đó_ anh Thắng đưa chúng nó qua cổng rồi leo lên đền Hạ
Mấy đứa cứ gọi là sáng mắt cả lên khi nhìn ngắm khung cảnh sung quanh với 1 màu xanh rì của lá cây mọc đan xen nhau và 1 màu nâu của đất của thân cây cổ thụ lâu đời. Những cây cổ thục vươn mình lên cao xòe những tán lá râm mát cho chúng nó, lọc cho chúng nó 1 bầu k khí cực kì trong lành, tinh khiết; cái nắng gắt của mùa hè dường như k thể xuyên thủng được những tầng lá kia để mang cái oi bức vào trong này….
Khắp dọc đường đi, chúng nó được biết thêm rất nhiều loại cây lạ, những loại cây cổ thụ chúng nó chưa từng biết tới tên hay nghe quá bao h cả nên càng khiến chúng nó thích thú hơn…….Cái màu xanh đó cũng chẳng khiến tụi nó cảm thấy nhàm chán chút nào mà ngược lại là cảm thấy rất thú vị, kích thích trí ham học hỏi muốn khám phá của tụi nó….
Mặc dù thời tiết hôm nay rất đẹp rất ủng hộ chúng nó nhưng tụi nó lại toàn là 1 lũ tiểu thư, công tử con nhà giàu nên leo lên được tới đền Hạ là cực kì vất vả luôn ạ…..
_Mệt…..mệt chết được .._ Kyu Min trống tay vào eo, thở gấp
_Ở đây có bao nhiêu bậc tất cả vậy, thật kinh khủng quá à. Đây mới là 1 cái đền thôi sao, vậy còn mấy cái nữa cũng thế này thì sông thế nào được à_Mika nhăn nhó nhìn những bậc thang phía trên
_Hì, leo đền này là nhiều bậc nhất đấy. Mấy đứa vừa mới leo 225 bậc thang đó_ anh Thắng nhìn tụi nó thở lên thở xuống mà mỉm cười (ảnh này thì chẳng thấy có mệt mỏi gì cả, mồ hôi cũng k thấy nhỏ giọt nào luôn =.= ghê thật)
_225 bậc á……Ôi! Mình quả là vĩ đại, phải ghi ngay vào kỉ lục thế giới quá mất à_ Ren lắp bắp rồi tự dưng ôm ngực tự hào vì thành tích của mình
_Xì, tự sướng ít thôi cha nội, thế mà cũng khoe khoang_ Mỹ Hương bĩu môi
_Ầy, sao lại k chứ? Bình thường tui leo cầu thang nhà tui có mấy chục bậc đã là oải lắm rồi đó à, h leo tới 225 bậc thang thì đây chẳng phải là 1 kì tích còn gì nữa, đáng tự hào quá chứ lị _ Ren vẫn tự sướng về bản thân
_Cái đồ tham ăn lười lao động còn khoe mẽ_ Mỹ Hương lẩm bẩm, nhìn tên Ren bằng ánh mắt cực kì chế diễu
_Ế, nói gì đó hả ..???_ Ren nhìn Mỹ Hương nhăn mặt
_Ta bảo mi là cái đồ lười vận động_ Mỹ Hương lè lưỡi chêu người Ren
_Mi….Mi muốn chết hả? _ Ren sắn tay áo, lườm Mỹ Hương
_Thôi được rồi, 2 đứa đừng đùa nữa, 2 đứa mà đánh nhau ngã lăn xuống dưới là mất xác luôn đó_Anh Thắng vào canh 2 đứa đang sắn quần sắn áo cầm dép chuẩn bị đánh nhau kia (=~=)
_Anh Thắng này, đền này thờ ai vậy ??_ Koon Ham lên tiếng hỏi
_ Ừ, em cũng muốn biết_ Mika đồng tình, quay sang hỏi anh Thắng
_Hì, nơi đây tương chuyền là nơi Âu Cơ sinh ra bọc trăm trứng, nở thành trăm người con đấy_ anh Thắng nhìn ngôi đền nói
_Cái gì cơ? 1 bọc trắm trứng, 100 người con ơ á_ Kyu Min mồm há hốc
_Uầy, mắn đẻ giữ vậy??? _ Ren chen vô, mồm ta cũng k kém nhưng tên này được cái là phát biểu linh tinh k à
“BỐP”
_Im lặng giùm coi _ Mika thẳng tay đánh Ren k thương tiếc
_Hixx….đau quá, đúng thế còn gì nữa à_ Ren ôm đầu lầm bẩm
_Hihi, đấy là câu chuyện từ thời xa xưa rồi ý mà. Đây cũng chính là lúc bắt đầu lịch sử dựng nước và giữ nước sau nay của dân tộc Việt Nam đấy ạ _ Thanh Thanh cười khúc khích giải thích
_Ồ! Vậy sao? Muốn biết quá à_Kyu Min bị lịch sử, những câu truyện cổ tích của Việt Nam cuốn hút mất rồi
_Hì, nhà em có đấy, chị thích về em sẽ cho chị mượn đọc _ Thanh Thanh cười hiền
_Thế thì quá tuyệt luôn à. Cám ơn Thanh Thanh trước nha_ Kyu Min reo lên vui mừng, ôm trầm lấy Thanh Thanh
Nghỉ 1 chút rồi tụi nó vào chùa thắp hương khấn vái, đặt tiền lễ rồi lại tiếp tục leo lên đền tiếp theo….. Đền Trung
Leo hết 168 bậc thì tụi nó cũng đặt chân lên đến đền Trung: tương chuyền đây chính là nơi các Vua Hung cùng các Lạc Hầu du ngoạn ngắm cảnh non nước, thiên nhiên. Và đây cũng chính là nơi Vua Hùng thứ 6 đã nhừng ngôi cho con trai là Lang Liêu_ người con hiếu thảo vì đã có công làm ra bánh trưng bánh dày ngày nay…..
Từ đền Trung leo tiếp thêm 102 bậc thang nữa là lên đến đền Thượng: đây là nơi các vị Vua Hùng làm lễ tế Trời Đất, Thần Núi và Thần Lửa. Ở đây tương chuyền rằng vào thời Hừng Vương, Vua Hùng thường lên ngọn núi Nghĩa Lĩnh này để tiến hành nghi lễ tín ngưỡng của cư dân nông nghiệp thờ trời đất, thờ thần lúa, cầu mong mưa thuận gió hòa, mùa màng tươi tốt….
……………..
Mặc dù theo thang đúng là mệt thật nhưng nhờ có anh Thắng và Thanh Thanh kể rất nhiều về lịch sử Việt Nam, những câu chuyện được chuyền nhau bằng phương thức chuyền miệng từ đời này qua đời khác, hàng mấy thế kỉ liền rất cuốn hút và thú vị khiến cho chúng nó quyên mất cả mệt mỏi, đứa nào cũng nghe chăm chú mà nhờ vậy mà dù k nhiều lắm những cũng đủ biết về Việt Nam đã phát triển như thế nào…..và đây cũng là 1 mảnh đất với rất nhiều anh tài võ tướng cùng với những vị vua anh mình yêu dân như con…..
Cả chặng đường đi vui như vậy, mặt ai cũng hớn hở nhưng đặc biệt rằng hôm nay tuyệt nhiên k hề nghe thấy tiếng 2 nhân vật chính nhà ta cãi nhau đó là Long và Mỹ Hương. Hôm nay Mỹ Hương thì đi tít đằng trước với Thanh Thanh, Mika và Kyu Min cùng với Ren và Koon Ham còn tên Long cả buổi chẳng hé miệng nói 1 lời nào cứ lẳng lặng đi theo phía sau tụi nó thôi…..
Vâng, cũng chính từ cái lúc Mỹ Hương nhà ta chỉ thẳng mặt tên Long tuyên bố thẳng thừng là ghét hắn, k muốn nhìn thấy mặt hắn nữa thì tuyệt nhiên Mỹ Hương k thèm liếc tới nửa con mắt nhìn hắn còn hắn thì thực sự chẳng hiểu có truyện gì nên cũng k giám động vào nó vì sợ nhỡ đổ thêm dầu vào lửa thì khốn….Và đặc biệt, hiện tại Thanh Thanh cũng ở đây rồi, hắn hoàn toàn rối ren, k biết nên làm gì cho đúng với cảm xúc của mình vì hắn k thể phủ nhận 1 điều rằng bạn gái hắn là Thanh Thanh…..
Long, hắn đang tựa người vào thân cây lớn gần trỗ tụi nó nghỉ chân trên đền Thượng, ánh mắt hắn nhìn xa xăm vào khoảng k vô định, tâm hồn cô độc nhưng trong đầu thì hoàn toàn hỗn loạn rối ren, suy nghĩ mọi thứ đều rất mông lung…. Thực sự hắn cũng chẳng biết nên làm như thế nào mới là đúng, trái tim hắn hiện h đang hướng về người mà hắn đã k chọn…. vì sao vậy….????
_Anh Long, anh nghĩ gì vậy???_ Thanh Thanh bước tới bên cạnh hắn, mỉm cười đưa hắn trai nước lọc
_K có gì _ Long nhìn Thanh Thanh bằng ánh mắt dịu dàng, đón lấy trai nước
_Anh này, tối nay anh có bận truyện gì k???_ Thanh Thanh tựa người vào cây cạnh Long, cũng ngẩng mặt lên ngắm bầu trời trong xanh k 1 gợm mây
_K, có truyện gì vậy???_Long quay lại nhìn Thanh Thanh
_Anh cho Thanh Thanh 1 cái hẹn nha. Thanh Thanh với anh Long lâu lắm rồi chưa hẹn hò nhỉ?Thanh Thanh có truyện muốn bảo với anh _Thanh Thanh nhìn Long mỉm cười
_Được…._Long khẽ gật đầu, bàn tay nhẹ nhàng vuốt những lọm tóc dài vương trên vai Thanh Thanh

$pageOut $pageIn

Chap 29 : Thử thách cuối cùng

Kêt từ sau cái đêm Long tuyên bố như vậy với Mỹ Hương xong thì ngày nào Long cũng đi theo Mỹ Hương, bám lấy Mỹ Hương k dời và trở thành tên “đáng ghét” suốt ngày chếu chọc Mỹ Hương như xưa làm nó vừa tức vừa buồn cười mà chẳng biết đã hết giận tên ngốc này lúc nào rồi ý….và cũng chẳng biết cái con người lạnh lùng của “Ông trùm Kevin” nhà ta đã đi đâu mất rồi mà những ngày qua suốt ngày thấy Long cười toe toét và bám theo Mỹ Hương k dời nửa bước làm bọn kia cũng thấy lạ, mắt tròn ngạc nhiên nhìn sự thay đổi nhanh đến chóng mặt cả về tính cách lẫn cách cư sử của 2 đứa luôn….
Hôm nay cũng vây, mới sáng sớm ra tên Long đã chạy vèo cái từ nhà Triệu Gia sang nhà Trương và chạy thẳng vào phòng 2 anh em nó gọi 1 con heo đang ngủ vùi trong đống chăn gối hỗn tạp kia dậy với tinh thần cực kì hưng phấn…..
_Mỹ Hương….Mỹ Hương dậy đi, mau dậy đi…._Long lay mạnh Mỹ Hương dậy khi nó đang ở trog chăn
_Cút…..Biến…. Đồ điên, biến đi để ta ngủ _Mỹ Hương nhăn mặt vơ gối ném vào mặt Long rồi lại rúc vào chăn ngủ tít mít tiếp
_Này, làm cái gì mà mới bảnh mắt ra đã sang đây gọi Mỹ Hương vậy???_ Anh Thắng bước ra từ trong phòng tắm, tựa lưng vào cửa nhìn Long khó hiểu
_Kệ ta, Mỹ Hương mau dậy đi…. Ta đưa mi đi chơi, đi ăn nè_ Long lay lay Mỹ Hương + dụ dỗ nó bằng đồ ăn
_Đi chơi, đi ăn hả?_ Mỹ Hương chui từ trong chăn ra, 1 mắt nhắm 1 mắt mở hỏi Long nhìn hắn bằng ánh mắt đầy nghi ngờ
_Phải_ Long gật đầu quả quyết
_Ok, đợi 15’ thôi _ Nói xong Mỹ Hương vùng dậy chạy cái vèo vào trong phòng tắm với vận tốc ánh sáng
Long nhìn theo cái sáng đó mà k khỏi phì cười, h hắn mới phát hiện ra rằng Mỹ Hương cực kì trẻ con luôn à, 19t rồi mà cứ như trẻ con mới lên 5 lên 6 ý, ham chơi ham ăn ==.
_Ha, tui cứ tưởng cậu k gượng dậy được mà giữ khoảng cách với Mỹ Hương chứ? _ anh Thắng nhìn Long cười cười
_Tui k nhường Mỹ Hương cho cậu đâu. Mà ý vậy là sao ??_ Long nhíu mày nhìn Thắng khó hiểu
_Đồ ngốc, nhớ hôm đó tui nói gì với cậu chứ?_ Anh Thắng lắc đầu
_NHớ, vậy nên mới bảo là k thua mà _ Long nhăn mặt
_haha, thằng ngốc. Mi quên mất 1 điều rằng cuộc đời ta còn có 1 người con gái nữa khiến ta phải ddien đảo sao? Mỹ định để người đó đi đâu vậy, ta nghĩ mi biết rõ hơn ai hết chứ _ Anh Thắng nhìn Long tự dưng lại bật cười
_Ý mi là….._Long bỏ lửng câu nói nhìn Thắng đầy ngờ vực
_Thật là, thế mi nghĩ với ta Băng Băng là gì vậy? Mi nghia ta yêu Mỹ Hương thật sao? Vậy còn Băng Băng là gì chứ? Mi biết tính ta sẽ k bao h đi lấy người con gái mình k yêu, mà người đó còn là chị của mi đó _Thắng nhìn Long cười đầy ẩn ý
_vậy mi k có tính cảm với Mỹ Hương sao?_ Long vỡ vạc ra; thật là hắn quên mất là Thắng đã yêu chị gái mình như thế nào
_Phải, ta với Mỹ Hương chỉ là tình cảm anh em thôi, 2 đứa qua thân nhau chẳng qua vì ta nuôi Mỹ Hương từ bé mà tính cách 2 đứa lại quá là hợp nhau thôi. Nhưng có lẽ nếu ta và Mỹ Hương k phải là anh em, và Băng Băng cũng k xuất hiện thì ta sẽ yêu nó đấy_ anh Thắng trầm ngâm rồi nhìn Long mặt đang đần ra mỉm cười
_Hừ, vậy mi vẫn còn yêu chị ấy sao?_Long liếc séo Thắng
_ĐƯơng nhiên và sẽ mãi mãi k bao h thay đổi_ Thắng ngước nhìn tấm ảnh người con gái mặc váy trắng, gương mặt xinh đẹp y như thiên thần kia đang mỉm cười hạnh phúc
Long cũng nhìn tấm ảnh người con gái đó, gương mặt đẹp tới thánh thiện vẫn luôn là người chị là hắn hết mực yêu thương và muốn bảo vệ khỏi vòng tay của quỷ giữ. Người chị đẹp rạng ngời nhưng giản dị, hiền hòa vãn luôn chăm cho hắn từng chút 1 khiến cho trái tim hắn chưa từng đi lạc hướng vào con đường xấu 1 lần nào cả….
Có lẽ hắn cũng yêu chị gái mình rất nhiều, yêu nhiều như tình yêu của Thắng dành cho Mỹ Hương vậy….
_mà này Thiên Long, ngày cậu về làm rể nhà họ Trương chỉ là truyện trước sau thôi nhỉ, cũng k còn xa đâu. Cậu cũng nên tính tới truyện gọi tôi 1 tiếng anh Thắng đi, tui hơn cậu tận 4 t lận đó_ Anh Thắng khoác vai Long nở nụ cười đắc trsi và đầy gian tà
_Xì, quên đi. Mi hành ta bao lâu này ta k chấp nhặt mi thì thôi, biến đi _ Long nhăn mặt, hất tay Thắng ra
_Haha..ha….
Thắng cười nhìn tên Long mặt đang đỏ lên vì giận mà k khỏi thấy thú vị…. Anh nghiệm ra 1 đều rằng : “chơi đùa với Triệu Lý Thiên Long là thú vị nhất….”
Mỹ Hương ra nhìn thấy 2 tên này 1 tên thì lườm còn 1 người kia thì cứ nhìn tên lườm mình cười cười làm nó chẳng hiểu giữa 2 con người này có truyện gì nữa cả. Long ném cho Thắng 1 cái nhìn cảnh cáo rồi lôi tuột Mỹ Hương đi lượn chẳng kịp để cho nó hỏi xem có truyện gì đang sảy ra ở đây….

Và nơi hắn đưa nó đến cũng chẳng phải nơi nào xa lạ cả, mất gần 2 tiếng đi oto là tới thôi…. Chinh là thành phố Hà Nội. Đỗ xe ở trung tâm thành phố Hà Nội hắn đưa nó đi dạo vòng khắp nơi, ngắm người ngắm cảnh đường phố Hà Nội thôi.Nó thì k hiểu sao cực kì phấn khởi luôn, cứ như là lần đầu tiên ra Hà Nội k bằng ý, chỉ chỏ khắp nơi trong khi hắn thì cứ nhìn nó cười hiền; trong mắt hắn ngoài nó ra thì chẳng con ai hay phong cảnh đẹp gì cỏ thể lọt vào mắt hắn được cả…..
_Vui chứ? Đói chưa, muốn ăn gì k?_ Hắn nhìn nó trừu mến, nhẹ nhàng hỏi
_KEM….._Nó trả lời k cần suy nghĩ gì luôn
_Được_ hắn khẽ gật đầu
Hắn dẫn nó đền 1 tiệm kem lớn, được bầy biệ khá bắt mắt và hai màu trắng và xanh lá tươi mát trông khá dễ thương…..
_Nè, nè….. trỗ này mắc lắm đó_ Nó nhìn tờ menu rồi đẩy tay hắn. Đúng là trỗ này đẹp, bắt mắt thật nhưng giá cả thì chẳng bắt mắt chút nào luôn.
_Nhưng kem lại ngon phải k? Cứ gọi đi k phải lo đâu_Hắn mỉm cười hiền với nó
_Ha, nhớ đó đừng ân hận…. Vậy chị ơi chi em 5 kem socola, 5 kem dâu, 5 kem sữa, 5 kem hoa quả, 5 kem vani,…. Um….Tạm vậy đã đi _ Nó cầm tờ menu đọc 1 lèo còn bà chị nhân viên đó cứ đừng nhín nó trố mắt ra ngạc nhiên
_Đúng là đồ con heo mà_ Hắn thở dài
_Kệ tui _ Nó chu mỏ xinh của mình lên chêu tức hắn
Thế là nó ngồi oánh chén nó nê tất cả đống hem đấy mà chẳng mất nhiều thời gian trong khi hắn ngồi nhin nó chỉ biết lắc đầu bái phục khả năng ăn thiên tài của nó cùng cái bụng k đáy…Nhưng tên này hơi lo, đương nhiên k phải lo vì thiếu tiền rồi (ví tiền tên này k bào h có dưới 10 triệu, đấy là k tính thẻ ==. )mà lo nó ăn tới cả tá kem thế kia viêm họng mà ốm mất……
Rồi hắn con đưa nó đi khắp nơi trong thành phố Hà Nội từ: công viên, vườn thú, siêu thị, shopping,….. đưa nó đi tới tất cả những nơi trong thành phố Hà Nội này nhưng đặc biệt ở những nơi đó là đều là nơi các cặp đôi thường hẹn hò….
Và hình ảnh 1 chàng trai bảnh bao, thân hình cao to mặc bộ đồ đơn giản với áo phông đen, quần bò mài xanh và giầy thể thao trắng tay trong tay nắm 1 cô gái ăn mặc cũng đơn giản mà cá tính k kém với áo 2 lỗ ôm sát người màu xanh biển sậm có mũ phía sau, quần jean đen mài rách đằng trước và bạc trắng đằng sau, đi giầy thể thao trắng, đội 1 chiếc mũ le nửa đầu màu đen đi dạo vòng vòng khắp thành phố Hà Nội khiến cho k ít người phải thầm ngưỡng mộ bởi họ quá đẹp đôi, đều là trai tài gái sắc cả…..

Mà đi với nó đúng là vừa vui nhưng cũng mang họa vào thân lắm, nó quậy tưng bừng luôn ý. Đi đường có gặp cặp đôi nào là nó nhìn chằm chằm khiến người ta khó chịu luôn, mà gặp anh nào đẹp trai ăn chơi tý hay em nào nhìn dễ thương tý là nó ngồi bình phẩm cho thì thiên nga cũng biến thành vịt con xấu xí hết mới khổ chứ, mấy người đơ tức lắm nhưng ngặt nỗi nhìn nó đúng là hơn người thật mà nhìn hắn đi với nó thì có cho tiền cũng chẳng giám ai bắt nạt nó được…. Mỹ Hương nhà ta hồn nhiên vô đối à.

Nhưng thế chưa là gì, đi mà thấy cặp đôi nào nhìn cũng được cả nam lẫn nữ, đẹp đôi thì nó chê ỏng chê eo làm nhỏ người yêu cứ nhìn nó lườm nguýt; nhìn cặp nào như đôi đũa lệch hay túm lại 1 câu là k hợp đôi thì nó khen lên khen xuống, khen thành hoa thành bướm thành công thành phượng luôn làm cho mấy cặp đó sướng rơn còn hắn thì k thể nhịn được mà ôm bụng cười sặc sụa…….Nó đúng là quái chiêu mà…..

Mua hè k chỉ là mùa với cái nắng oi bức, nóng nực của thời tiết mà nó còn là mùa của những cơn mưa rào đầu hạ chợt đến rồi chợt đi…… Hôm nay cũng vậy, thời tiết oi ả khiến người ta cảm thấy khó chị thì 1 cơn mưa rào kéo đến để nhấn chìm cái oi nóng đấy đi……
Mọi người ai cũng vội vã về nhà hay tránh mưa thì nó với hắn lại tắm mình trong cơn mưa đóm vui đùa với nhau trong công viên trước ánh mắt của mọi người. Nụ cười của nó cũng k thể nào bị làn mưa kia xóa nhòa đi được, cái mát mẻ như ngấm vào từng da thịt của 2 vậy….

_A…….A………….A…………thích quá _ Nó rei lên thích thú, nhảy quanh hắn
_Đồ ngốc, ốm thì làm sao hả? _ Hắn mắng nó nhưng vẫn dầm mưa với nó à
_K ốm đâu, ta khỏe lắm…..a, thích quá……mát ghê_ Nó cười tít mắt, nắm tay hắn quay vòng vòng
_Này Mỹ Hương, nghe ta nói được k??_ Hắn siết chặt tay nó, hướng ánh mắt nó nhìn vào hắn
_ Hử? gì vậy??? Đang nghe đây_ Nó mỉm cười nghiêng đầu nhìn hắn
_ Ta….. ta yêu mi _ Hắn ấp úng nói. Do mưa nên chắc nó k nhìn rõ chứ hiện h mặt hắn đang đỏ lên đấy; từ trước tới nay hắn đều được người ta chủ động tỏ tình cả chứ chưa bao h phải tỏ tình với ai cả, hồi yêu Thanh Thanh thì hắn cũng chưa từng nói yêu cô bé chỉ là cả 2 tự hiểu với nhau thôi …..
_Hở…!!……_Nó đần mặt ra nhìn hắn
_ Ta yêu mi. Triệu Lý Thiên Long yêu Trương Nguyệt Mỹ Hương _ Hắn nói gần như hét lên vậy

Giữa cơn mưa rào sối sả của mùa hè đó,trong làn mưa đó hắn đã quyết định tỏ tình với nó cũng như hắn đã đưa ra quyết định quên đi quá khứ để đón nhận người con gái của tương lai này đây….. Phải, hắn yêu nó nhiều lắm, tù lúc nhận ta tình cảm của mình đối với nó thì hắn đã chẳng biết từ lúc nào, từ bao h đã yêu nó tới vậy rồi, chỉ biết h hắn cần nó hơn bao h hết….. Nó đã làm thay đổi con người của hắn, thay đổi rất nhiều….

Đối với con người chúng tam cơn mưa là sự li biệt, những cơn mưa thường tượng chưng cho sự đau thương, chia lìa vì mưa chính mà nước mắt mặn chát, đớn đau là sự tổn thương mà ông trời khóc thay cho ta, khóc thay cho 1 cuộc đời 1 mối tình…..Vậy, liệu với nó và hắn thì cơn mưa có ý nghĩa gì đây? Mưa sẽ giúp hắn giảm đi đau thương hay mưa đối với hắn sẽ là gì đây????….

Khoảng k gian tĩnh lặng, mọi thứ như ngưng đọng lại, chỉ còn có nó và hắn 2 ánh mắt nhìn nhau k rời và 2 trái tim đập rộn ràng…. 1 cảm giác lo lắng bỗng dưng dâng lên với hắn khi hắn thấy nó cứ im lặng mãi, cứ nhìn hắn mãi thôi mà chẳng nói câu nào cả….. bỗng dưng hắn thấy sợ, lần đầu tiên hắn cảm thấy sợ 1 cái gì đó…..
Cuộc đời hắn, trong cái từ điển của hắn chưa bao h có chữ “ sợ” cả nhưng k hiểu lần này vì sao hắn lại có cảm giác này. Ngày trước, dù có đối mặt với nhưng kẻ tàn nhẫn, tanh mùi máu tới đâu có khi còn cầm trắc cái chết, cán cân giữa cái chết và sự sống của hắn rất mong manh mà hắn cũng chẳng có cảm giác gì của sự sợ hãi cả……..vậy tại sao h hắn lại có cảm giác này??? Tại sao nó cứ im lặng mãi khiến hắn sợ………????
Nhưng rồi cái gì đến nó cũng phải đến, im lặng 1 lúc lâu vì quá bất ngờ thôi. Nó khẽ mỉm cười, bàn tay nó với lên chạm vào gương mặt hắn, 1 cía kiễng chân nhẹ nó ôm trầm lấy hắn, giọng nói nhẹ sen lẫn niềm vui, hạnh phúc dâng chào bên tai hắn, nó nói:
_Tui đã đợi câu nói này của rất lâu, lâu lắm rồi đó Thiên Long
_Vậy là……_Hắn ngỡ ngàng nhìn nó, khuôn mặt k dấu khỏi niềm vui sướng những vẫn muốn hỏi lại vì hắn sợ hắn hiểu sai, hắn nghe lầm mất ……Hắn thật k ngờ nó lại đồng ý với hắn dễ dàng như vậy
Nó gật đầu, năm chặt tay hắn nói:
_Tui yêu cậu…..
Chẳng đợi nó nói dứt câu, hắn chỉ cần có vậy là đã quá đủ rồi….Nhấc bổng nó lên cao và xoat nó vòng vòng trên k cười hạnh phúc; trong lòng hắn h cực kì vui,cực kì mãn nguyện…..Những hạt mưa như đang nhảy điệu vũ chúc phúc cho hắn vậy…..
Vâng, mưa là sự chia biệt , là đau thương,…. Nhưng sau mỗi cơn mưa mùa hè sẽ lại xuất hiện cầu vồng nên tình yêu đẹp nhất có lẽ là tình yêu của có với hắn vì sau đó cơn mưa rào đó là trời quang mây tạnh và trả lại cho bầu trời sắc xanh tươi mát. Hơn hết, trên bầu trời lúc đó lại còn hiện cả cầu vồng 7 sắc cực đẹp nữa….1 hiện tượng hiếm hoi mà k phải ai cũng được chiêm ngương; có lẽ đây là lời chúc phúc của chúa trời dành cho tình yêu của nó với hắn…..
Sau đó, 2 đứa ướt như chuột lột nhìn nhau mà cười toe toét….Rồi hắn đưa nó về khách sạn nhà mình để thay đồ và tắm chứ dầm mưa lâu vậy, quần áo lại ướt hắn sợ nó ốm thật mất luôn….Lúc ấy chắc chắn sẽ có 1 con hổ giữ ở nhà ăn thịt hắn k cần hỏi nguyên do vì ai cả luôn…..
_Tên kia, sao lại mua thứ này vậy chứ hả? Mặc thế quái nào được đây trời….._Nó la oai oái từ phòng tắm ra
_Sao mà k được? Đẹp thế con gì, đúng kiểu mi hay mặc mà_ Hắn vừa lau tóc vừa nói
_K được là k được, mi điên à? Đồ ngốc, rõ ràng là mi muốn ta tức chết mới hả lòng hả dạ mà_Nó gắt
_Mặc ra coi nào. Lẹ lên, có cần ta vào mặc giùm cho k???_ Hắn dục
“RẦM…….”
Nó thẳng chân đạp tung cửa nhà tắm cái “rầm” bước ra, ngang eo có buộc 1 cái khắn tắm dài chấm đất màu trắng, mặt hằm hằm đầy sát khí nhìn hắn:
_Mi cởi quần mi mặc ra, đưa ta mau lên
_K, điên à_ Hắn nhăn mặt
_K biết, ra k mặc được cái quần này đâu_ Nó nhăn mặt
_Thế đã mặc chưa mà lại quấn khăn tắm thế này ? Bộ tính quyến rũ ta hả?_ Mặt hắn nhìn nó cực đểu
_ Vớ vẩn, mặc rồi nhưng….. nhưng mà……_ Nó ấp a ấp úng
_Sao???_ Hắn nghiêng đầu nhìn nó
_Con nói nữa, ta k mặc được cái quần đùi này đâu, có bao h mặc đâu à mau đổi cho ta cái quần khác k đưa ta quần jean của mi đây, lẹ lên_ Nó gắt lên, đánh bùm bụp vào hắn
(2 anh chị này lạ ghê, yêu nhau mà ta với mi như đúng rồi ý)
Hắn nhìn nó cười cười cực đểu rồi 1 tay túm chặt lấy 2 tay nó k cho đánh nữa 1 tay giật mạnh chiếc khắn tắm nó đang buộc ngang eo kia ra……
Và trước mặt hắn chính là cặp chân thon dài cực kì trắng của nó và chiếc quần đùi cực cá tính rất hợp với chân nó mà hắn vưa mới mua cho nó nhưng nó nhất quyết, sống chết k chịu mặc mà bắt đổi cái khác cũng chính vì cũng như chẳng bao h chịu mặc váy là vì chân nó có 1 vết sẹo dài chạy thẳng từ mắt cá chân lên tới tận đầu gối…..
_Đừng có nhìn,đồ ngốc. Đồ dê già, bỏ ra mau lên_ Nó dãy, cố thoát ra khỏi tay hắn nói như sắp khóc tới nơi rồi ý
_Nhìn thấy rồi, k phải dãy nữa đâu. Cái sẹp này ta biết từ trước rồi_ Hắn thả tay nó ra
_Hừ…_Nó tức giận đứng dậy bỏ đi
_Này, ai cho đi mà đi chứ. Lại đây mau lên_ Hắn túm tay nó lại kéo nó ra rồi bắt ngồi xuống ghế
_Làm cái gì đó_ Nó trừng mắt
_Ngồi im, hỏng là ráng chịu đó_ Hắn quỳ xuống nắm lấy chân nó làm mặt nó cứ đỏ cả lên vì ngượng
Hắn bắt đầu lôi từ trong túi ra 1 chiếc bút dài, ngòi nhỏ cực mảnh màu đen và đặt đầu bút lên chân nó vẽ ra hình 1 con bướm đen được cách điệu dè lên vết sẹo ở chân nó. Nhưng đường nét bút đưa đi rất mảnh, nhỏ đã tạo nên 1 con bướm đêm trông y như thật ở chân nó rất sống động và càng nổi bật trên nước da trắng hồng của nó còn vết sẹo kia thì hoàn toàn biến mất. Mà nhìn rất giống 1 hình xăm ở chân nó, k chỉ che được vết sẹo mà còn càng làm cho nó thêm cá tính hơn…
_Được rồi đó, đẹp j??_ Hắn xoay xoay chân nó nhìn con bướm đen cười mãn nguyện
_Vẽ vậy cũng thế thôi, vào nước rồi cũng trôi ngay à _ Mặt nó ỉu sìu
_Làm gì có truyện đó,đây là loại mực đặc biệt đấy. Cho vào nước, chạy nhảy thoải mái cũng trả sao đâu,muốn tẩy nó đi thì chỉ dùng xà phòng mới tẩy được thôi _ Hắn cười hiền xoa đầu nó giải thích
_Hử, thiệt k?_ mặt nó sáng lên thấy rõ
_ĐƯơng nhiên rồi, bút này ra phải đặt mua đó, k rẻ đâu, cất cho cẩn thận đấy_ Hắn gật đầu, đặt cây bút vào tay nó
_Tuyệt quá, cám ơn nha_ Ánh mắt nó long lanh đầy mừng rỡ
_Ngốc, chỉ cần Mỹ Hương vui là được rồi. Từ h hãy mặc cả váy và quần đùi đi, đừng ép nhình vào trong những cái quần jean đó nữa_ Hắn nắm tay nó, hôn nhẹ lên mu bàn tay
_ĐƯợc, nhất định sẽ vậy_ Nó ôm chầm lấy hắn
_Được rồi, về thôi k mọi người sẽ lo đấy, đi chơi cả ngày nay rồi_ Hắn nhìn nó mỉm cười hiền
_Um _ Nó gật đầu
Và thế là buổi đi chơi của 2 đứa kết thúc, 2 trái tim của 2 con người này h đã cùng chung 1 nhịp đập, đã cùng hướng vào nhau. Đặc biệt là hắn đã cho nó biết yêu rồi…..
Liệu có đúng là k biết k yêu hay là vì 1 lí do nào đó khác? Nếu thực nó k biết yêu tại sao nó lại đồng ý yêu hắn nhanh tới vậy?….
Nhưng có 1 điều rằng, liệu tình cảm của nó với hắn kết thúc có quá đơn giản k??
Chắc chắn là k rồi…… ^^~
TỐI ĐẤY, TẠI TRƯƠNG GIA:
_Mọi người, về rồi đây_ Nó hơn hở chạy vào, phía sau là hắn
_Sớm ghê ha? Thằng kia, mày đưa em tao đi đâu mà h mới về hả?_ anh Thắng mặt hằm hằm đứng đó khoanh tay nhìn Long
_Hỏi ngu thế mày, đi chơi chứ đi đâu_ Long hờ hững trả lời, k quên đá đểu Thắng 1 câu
_Biết h là mấy h rồi k hả? Ai cho mày đưa em gái tao về muộ vậy? HẢ? HẢ?….._ anh Thắng chỉ cái đồng hồ cheo trên tường
_Thằng này hôm nay bị làm sao vậy? hết đầu có vấn đề h tới mắt cũng có bệnh luôn à, có 7h tối thôi mà _Long k thèm nhìn đồng hồ ở tường lấy điện thoại ra nhìn đồng hồ ở điện thoại
_5h là h giới nghiêm rồi_ anh Thắng gằn từng tiếng
_Vớ vẩn _ Long lại buông 1 câu hờ hững, hắn chẳng quan tâm tới h giới nghiêm gì gì đó vì thực ra là Thắng bốc phét đấy chứ bt Mỹ Hương nhà ta có đi chơi tới đêm cũng chẳng vấn đề gì chỉ cần Thắng biết Mỹ Hương đi với ai và đi đâu là ok à
…………….
2 con người này, 1 người thì rõ điểm đạm 1 người thì rõ là lạnh lùng nhưng k hiểu sao mà cứ đụng tới nó là cả 2 h chẳng khác gì 2 đứa trẻ con đang tranh dành nhau món đồ chơi mà mình hết sức yêu thích vậy nè (=”=)….. Có vẻ như Mỹ Hương k chỉ có sức hút lạ thường với con trai mà còn có khả năng thay đổi bản tính của những người đó…. Những con người hết mực thương yêu nó….
Trong khi đó, Mỹ Hương nhà ta đang mắt tròn mắt dẹt , mặt méo sẹo vì bị 2 con người này đá bay sang 1 bên chẳng thèm quan tâm luôn và cũng chẳng hiểu luôn là đang có truyện gì sảy ra ở đây nữa…
_Hai người….._Mỹ Hương đang định can 2 người này thì 1 giong nói…..chính xác thì 1 giọng hét từ đâu thất thanh vang lên….
_Anh Long….. _ Người ta nghe thấy giọng nhưng chẳng thấy người_chủ nhân của giọng nói đó đâu
Và từ xa, có 1 bóng chạy vụt vào nhà,lướt qua nó và chạt lại ôm trầm lấy tên Long khi hắn với anh Thắng vẫn còn đang mải mê cãi nhau ….
_Cái quái gì vậy??_Long giật tay người đang ôm mình ra, gắt lên
_Hơ, em đây mà _1 nhóc cao ngang vau hắn, tóc dài ngang lưng, mắt tròn xoe, khuôn mặt baby lên nhìn hắn
_Em……Quyên Quyên….._ Long khá ngạc nhiên trước sự xuất hiện của cô bé này
_ Em tưởng anh k nhớ Quyên chứ. Quyên Quyên nhớ anh Long lắm, rất nhớ_ Cô bé cười toét, ôm chầm lấy Long, hôn lên má hắn
Mỹ Hương đứng ngoài từ nãy tới h chứng kiến 2 người 1 người tự sưng là anh 1 người tự sưng là em lâm ly bi đát, tình củm nãy h mà k khỏi bực mình, đã thế nhỏ lại còn hôn Long khiến nó càng chướng mắt….. Mỹ Hương kéo con bé ra khỏi người Long trừng mắt nhìn cô bé :
_ĐỦ RỒI NGHEN
_À, Mỹ Hương, cô bé này là Triệu Lý Quyên Quyên,em họ tui đó_ Long cười với Hương, giới thiệu cô em họ
_Hừ, tui ghét con bé này _ Mỹ Hương khó chịu nói
Và màn đấu khẩu bắt đầu:
_Ê! Làm như tui yêu chị lắm đó, bà chị vô duyên_Quyên Quyên nhìn nó bằng ánh mắt khó chịu
_Thì sao? Chứ chẳng nhẽ để cho mi được nước lấn tới à? Là anh em thì cũng vừa phải nghen, nam nữ thụ thụ bất thân
_Thế sao nãy tui thấy chị ôm tên kia thì sao? Ai nói gì chị k??
_Ta với anh ý là anh em ruột, là anh em ruột đó hiểu chưa? Mi với Long chỉ là anh em họ, là anh em họ đó cũng chỉ là người xa lạ cớ gì ôm nhau, lại còn hôn người ta là sao hả hả?,……
_Tui thích đó thì sao nào? Chị làm gì được tui nào?
_Nhưng ta k thích, ta k cho thì mi có kiến gì k nào?
_Chị kì vây? Chị là cài gì của anh ấy mà cấm tui…… vô duyên
_Ai mới là vô duyên, chơ chẽn hả? Tui với hắn là người yêu k được à? Sao, ý kiến gì k?
_Tui cũng yêu anh ý mà
_Xì, anh em họ ai cho yêu mà bày đặt à
_Ta thích ta cứ yêu đấy mi làm gì được ta nào?
_Thì kệ mi nhưng Long là của ta rồi
_Anh ý là của ta chứ?
_Hồi nào vậy? Ngày nào tháng nào năm nào?
_Ngày này tháng này năm này
_Tào lao k à. Ta là bạn gái còn mi chỉ là em họ. em họ thôi đó…..
……………….
Và h thì nó và cô em họ kia của hắn đứng cãi nhau tay đôi, k ai chịu thua ai vứt 2 tên kia qua 1 bên luôn chẳng thèm quan tâm….
_Này, tỏ tình với Mỹ Hương rồi sao?_Anh Thắng huých vai Long hỏi
_Ờ, đồng ý rồi. kaka_Long cười cực kì vui sướng và đắc trí
_Mi biết truyện Quyên Quyên cũng thích mi mà, phải k?_anh Thắng quay lại nhìn Long hỏi
_Nhưng ta yêu Mỹ Hương và sự thật thì ta với em ấy là anh em họ, sao yêu nhau được_ Long vẫn chăm chú nhìn Mỹ Hương
_Nếu 2 người k là anh em họ thì mi tính sao?_ anh Thắng khẽ mỉm cười
_Triệu Lý Thiên Long này cả đời chỉ yêu mình Trương Nguyệt Mỹ Hương thôi_ Giọng nói của Long cực kì kiên quyết,ánh mắt tuyệt nhiên k rời khỏi người con gái mình yêu kia
_Nhưng mi có biết là Mỹ Hương nó yêu mi k theo cách mà mi tưởng k?_Lời anh Thắng buông xuống nhẹ nhưng khiến Long phải xao động mạnh
_Là sao?_Long quay lại nhìn Thắng 1 cách khó hiểu
Anh Thắng k nói gì chỉ khẽ cười, ánh mắt hướng về phía 2 cô bé vẫn đang cãi nhau cực kì hăng say k biết mệt mỏi kia
Mỹ Hương với Quyên Quyên đứng cãi nhau suốt từ nãy tới h chẳng thèm nghỉ ngơi hay có biểu hiện gì là của mệt mỏi cả……đúng là kì phùng địch thủ
_Có truyện gì vậy_ Mika cùng tụi kia bước vào
_Ồ! Chào mấy đứa_anh Thắng quay lại nhìn tụi kia mỉm cười
_Ủa, Mỹ Hương với ai kia?_Ren chỉ về phía Mỹ Hương với 1 nhỏ nữa đang gân cổ cãi nhau với nó
_Có truyện gì mà Mỹ Hương với 2 nhỏ kia cãi nhau ghê vậy?_ Kyu Min nhìn 2 người đó
_Haha, k có gì đâu. Mỹ Hương đủ rồi dừng lại đi. Kyu Min với Mika tới rồi này_anh Thắng cuối cùng cũng phải ra tay ngăn cản 2 người kia
Đúng là sức mạnh lời nói của anh Thắng thật đáng nể, chỉ cẩn 1 câu thôi mà Mỹ Hương chẳng thèm quan tâm tới lời nói của nhỏ kia nữa, đá bay nhỏ qua 1 bên chạy lại tíu ta tíu tít với 2 cô bạn thân của mình :
_A, Kyu Min, Mika tới rồi hả?
_Hừ,này chị kia. Tui tuyệt đối sẽ k thua chị đâu_Quyên Quyên vừa nói vừa thở vì hết hơi do lúc nãy cãi nhau với Mỹ Hương rồi bỏ đi 1 mạch
Quyên Quyên thì vậy chứ còn nhìn mặt Mỹ Hương nhà ta thì chẳng thấy gì cả, ngay cả thở gấp hay tỏ ra mệt mỏi cũng k….vậy cũng đoán đc màn đấu khẩu này ai là người thắng rồi nhỉ?
_Ai vậy?_Mika nhìn cái dáng kiêu ngạo của Quyên Quyên bỏ đi mà nhíu mày quay lại hỏi Mỹ Hương
_Là con em họ trời đánh của tên này_Mỹ Hương nhăn mặt, tay chỉ thẳng vào mặt Long
_Tui ghét con bé đó_ Cả Mika và Kyu Min cùng đồng thanh
_Sao ghét vậy? Cô bé đâu có làm gì 2 người đâu à?_Koon Ham nhìn Kyu Min với Mika k hiểu
_Nhìn mặt là đã thấy k ưa nổi rồi, dù cũng xinh đó_ Mika lạnh lùng nói
_Ai gây với Mỹ Hương của tui, tui đều ghét hết_ Kyu Min nói k cần suy nghĩ
_Thôi, tui về đây tạm biệt mọi người nhé_Long chào tạm biệt tụi nó rồi ra về
Mấy tên kia cũng theo Long về bên nhà luôn, tụi nó thì tíu tít vào phong Mỹ Hương ngồi nói chuyện buôn dưa lê dưa chuột, anh Thắng lại bận bịu công việc của công ty do thời gian sang Nhật k giải quyết hết dồn lại…..
Đừng thấy lạ khi nó với hắn chẳng thấy có biểu hiện gì nhiều của 1 cặp mới yêu nhau nhé. Nó vốn k phải là 1 đứa con gái bình thường, cứ phải quấn quýt bên người yêu k dời mới chịu được à vì chúng nó yêu nhau mới chưa được 1 ngày , tụi kia cũng còn chưa biết à…. Cậu truyện tình cảm của 2 đứa nó cũng chỉ vừa mới bắt đầu thôi….

SÁNG HÔM SAU, TẠI TRIỆU GIA:
Mỹ Hương cùng với anh trai sáng sớm đã qua Triêu Gia để chào cha Triệu vì từ lúc về tới h chúng nó suốt ngày mải chơi quá nên quên mất công việc sáng sớm phải qua Triệu Gia chào cha mình. Đây là 1 tục lệ của chúng nó cũng từ khá lâu rồi, đó là khi ông Triệu chính thức nhận tụi nó làm con thì đấy là việc tất yếu và càng bắt buộc hơn khi mà Triệu Gia và Trương Gia chỉ cách nhau 1 khi vườn trúc cùng như anh Thắng chính thức chở thành rể nhà Triệu Gia rồi……
Phong cách xây dựng nhà bên Triệu Gia trái ngược hoàn toàn so với phong cách nhà bên Trương Gia với kiến trúc kiểu phương Tây nhà tầng; họa tiết, hoa văn trang trí từ ngoài nhà cho tới vườn vào nhà chính đều là những họa tiết được làm tất tỉ mỉ, công phu, cầu kì cũng đã đủ cho ta thấy sự sang trọng, quý phải và giàu có khi nhìn vào ngôi nhà này. Đồ trong nhà cũng được làm khá nhiều bằng chất liệu gỗ và đặc biệt là hầu như đều được mạ vàng. Có thể thấy phu nhân nhà Triệu Gia là 1 người ưa sự sang trọng, quyền quý vì căn nhà hầu hết đều được làm theo ý bà cùng như đồ đạc từ to tới nhỏ đầu do đích thân tự tay phu nhân chọn từng vật dụng 1…….và ta có thể cảm nhận thấy rằng ông Triệu cực kì yêu thương vợ mình nên mới giao cho bà toàn quyền bày trí ngôi nhà này theo sở thích…..
_Mẹ, tụi con tới rồi nè _ Mỹ Hương chạy lại ôm trầm lấy người phụ nữ trung niên, khuôn mặt đẹp nhưng đã điểm nét thời gian, dáng người mảnh khảnh, vận trên người bộ sườn sám màu đen họa tiết hoa văn cầu kì
Nhìn người phụ nữ này ta có thể thấy được nét đẹp kiểu diễm, quý phải của 1 vị quý tộc, 1 phu nhân Triệu Gia- người giàu nhất thế giới nhưng tuyệt nhiên bà lại nhìn Mỹ Hương nhà ta bằng 1 ánh mắt cực hiện hậu như nhìn chính con gái ruột của mình vậy chứ k hề là 1 người phụ nữ gay gắt, khó khăn như vẻ ngoài cao sang của bà….. Gương mặt bà rất giống 1 người… đó chính là chị Băng Băng , có lẽ chị ấy đã thừa hưởng hết nét đẹp từ bà…..
_Con gái ngoan, tới chào ba hả? Con bé này càng lớn càng xinh đẹp à_ Bà mỉm cười hiền vuốt tóc Mỹ Hương
_Hihi, con vừa tới chào ba ạ. Con nhớ mẹ chết đi được ý, nhớ lắm à_ Mỹ Hương nũng nịu dụi đầu vào cổ bà
_haha, cái con bé này ta tưởng con đi du học phải thay đổi cái tính đó đi chứ à! Cứ nhõng nhẽo hoài sao mà lấy được chồng đây để ta còn được ăn mừng chứ? _ Bà đánh yêu vào ng Mỹ Hương
_Đâu có, con lớn rồi mà. Mẹ cần con bưng, bê, rửa, cọ cái gì k để con làm cho, dễ thôi mà hehe_ Mỹ Hương nhìn bà cười toe toét (chém đấy, nó còn bắt con trai mẹ dọn nhà còn mình ngồi dung chân cơ mà ==.)
_ Thôi, tôi xin chị à, chị cứ động vào cái gì là chén đũa nhà tôi cứ k cánh mà bay cả lượt, k cần đâu. Giúp thì giúp ta lên tầng gọi thằng Long nó dậy đi, ta gọi nó từ nãy tới h rồi nó k thèm dạy, mang bố nó ra dọa nó cũng k thèm nghe luôn. Haizzz…. Cái thằng này đúng là chẳng biết giông ai nữa_ Bà lắc đầu nói
_Hơ, thế chẳng nhẽ đêm qua tên đó làm gì ngủ muộn lắm ạ? _ Mỹ Hương nghiêng đầu hỏi
_Nó về nhà từ bấy đến h đều chơi k chứ cha nó có bắt nó làm việc gì ở công ty đâu. Qua 8h nó đã từ nhà con về mặt tự dưng hớn ha hớn hở rồi chui lên phòng ngủ luôm từ lúc đó mà, con với trả cái…._ bà thở dài vì tên con trai bất trị này
_hehe, mẹ để con lên sử đẹp tên đó cho. Cái tội làm mẹ xinh đẹp của con thờ dìa như thế này là k được. mẹ cứ yên tâm đi_ Mỹ Hương cười toét, mặt đầy mưu mô
_ĐƯợc được…. nhờ con cả đó_Bà mỉm cười xoa đầu Mỹ Hương
Rồi nó phóng thẳng lên tầng trên và dừng chân lại trước cửa phòng gỗ cao tới 3m này. Đừng nhín cái cửa, hít 1 hơi thật dai…..hơi này đương nhiên và chắc chắn là k phải để nó lấy tinh thần của 1 đứa con gái gõ cửa phòng bạn trai đâu ạ mà với cá tính của nó đương nhiên là lấy hơi để có sức mà đạp tung cái cánh cửa ấy ra rồi…..
“BỐP…… RẦM……….”
_Con heo rừng kia có mau dậy k thì bảo? _ Mỹ Hương vặn volum miệng to hết mức, sông thẳng tới giường cỡ big size của kia của hắn mà phi cước đá bay hắn ra khỏi giường và đáp đất đầy âu yếm và trừu mến
“RÂM….BỐP……….Á…….”
_Bão…… động đất…….. sóng thần…… ớ….. mà ở đây làm quái gì có cái đó nhỉ?_Long hốt hoảng bò dậy khỏi đóng chăn gối rồi mới ngớ người ra
“Bốp”
_Ngủ lắm quá não có vấn đề à?_ Mỹ Hương ngồi trên thành giường, ánh mắt sát thủ và đôi chân vàng ngọc đạp k thương tiếc lên ngực Long
_Au, đau đó. Vũ phu quá à_ Long ôm ngực ăn vạ
_Chết đâu mà lo, ẻo lả nó vừa thôi. Dậy lẹ đi_ Mỹ Hương hờ hững nói, chẳng mảy may thương sót Long (Hơ, tính cách này thấy giống giống ai ta?)
Long đang định nói gì đó, nhổm người dậy dí sát mặt mình vào mặt Mỹ Hương thì trong đống chăn gối hỗn tạp bị Mỹ Hương đá xuống đất kia có 1 giọng nói yếu ớt vang lên chen vào làm cả hắn với nó cứ ngớ người ra….
_Cứu……cứu với…..
Dạ, người này bị cả đống chăn gối từ cái giường cỡ big size của Long nhà ta đè cho k thoát ra được nên h đang sắp ngạt thở chết tới nơi. Nó với hắn nhanh chóng vứt bớt đống đồ đi để tìm người đó thì khi vừa tìm được thì mặt cả 2 đứa đã tối sầm lại luôn
1 cô bé tóc đen dài ngang lưng, mắt tròn xoe, khuôn mặt baby hơi ngái ngủ, mày dài, nước da trắng ngần và đặc biệt hơn là trên người cô bé chỉ mặc độc có 1 chiếc áo của hắn thôi, chiếc áo dài tới ngang dùi rộng thùng thình
_hixx…. Tý nữa thì chết nghẹt rồi_ Cố gái ôm nhực thở phảo nhẹ nhõm
__Qu…..Quyên Quyên, tại sao em lại ở đây_ Long nhìn cô bé ấp úng nói
_Ớ, em ngủ với anh từ hôm qua mà_ cô bé Quyên Quyên ngây thơ trả lời
_Hả? em nói gì kì vậy? Lúc nào thế? Mà sao lại mặc áo của anh thế này…._Long đổ mồ hôi hột nhìn con bé
_Thì tại….. _ Con bé ngập ngừng đỏ mặt, bẽn lẽn nhìn Long
_Ấy, sao lại…._ Long nhìn con bé bỗng dưng lại lúng túng kia mà hắn lại vừa chẳng hiểu vừa tá hỏa luôn vì sợ nó hiểu ngầm
_Đủ rồi…._ Mỹ Hương đứng phắt dậy
_Mỹ Hương à……k…………k…… phải như vậy đâu, có sự hiểu nhầm thôi, hiểu lầm thôi……_Long vội vã túm lấy tay nó
_Ai nói gì đâu. Xuống nhà đi, mẹ gọi đấy_ Mỹ Hương mặt lạnh như tiền nói với hắn rồi đẩy cái gối đang cầm trong tay vào ng hắn và bước đi ra khỏi phòng
Hắn nhìn nó bước đi mà mặt méo sệch luôn, kiểu này nó k giận cũng thấy lạ à…. Chỉ có 1 ai đó ở phía sau lưng khẽ nhếch môi nở nụ cười đắc thắng
Vội vã đánh răng rửa mặt rồi chạy xuống nhà gặp nó để giải thích thì mẹ hắn lại bảo nó về với anh Thắng rồi và còn nói là mắt nó rất bình thường, vẫn cười tươi như k có truyện gì sảy ra cả. Hắn thấy thế càng k ổn, thà cứ giận ra mặt đi còn hơn là cáu mà cứ mỉm cười vậy thì càng phiền hơn, hấp tấp chạy qua nhà Trương gia tìm nó thì anh Thắng túm áo hắn giật lại k cho vào khi hắn đang định bước vào võ đường,nói:
_Tốt nhất là cậu nên về đi. H gặp nó k hay đâu, nó vừa về đã chui vào phòng tập bắn súng rồi. Nếu cậu muốn chết dưới nòng súng của nó thì cứ vào nhưng tui báo trước là nó đang nổi điên đấy
Thắng đã nói thế thì hắn còn vào thế nào được chứ à. Hắn biết mà, nó mà điên lên thì cái mặt này của hắn cũng sẵn sàng được nó lôi ra làm bia đỡ đạn luôn….. h hắn còn chẳng biết giải thích sao với nó về việc của Quyên Quyên lại ngủ trên giường hắn, mặc áo của hắn nữa vì hắn cũng có biết gì đâu….

* * * * * * * * *

Tối hôm đó, Trương Gia và Triệu Gia cùng mở tiệc tiếp đãi khách khứa và những vị khách này k ái khác chính là tụi nó cùng gia đình nhà Quyên Quyên mới tới chơi….. là 1 bữa tiệc ngoài trời của gia đình
Và ngày hôm nay Mỹ Hương nhà ta còn bị bắt mặc nguyên cả bộ kimono dày cộp, phát ngốt đi chào mọi người bên nhà Triệu Gia với lí do là trưởng nữ của dòng họ khiến cho nó chỉ muốn khóc thét lên luôn. Tụi kia dù k phải vác lên người mình cả bộ kimono nhưng cũng đểu phải mạc yukata cả vì đây là truyền thống bắt buộc nhà Trương Gia rồi ( khổ nhỉ? ==”) nhưng còn đỡ hơn nó phải mặc kimono, vì ít ra yukata mùa hè khá mỏng và mát, lại chỉ có 1 lớp thôi ạ…
_Mỹ Hương, mau tới chào người nha Trương Gia đi, đừng có làm mất mặt cha mẹ đó _ Mẹ Mỹ Hương dục nó k quên dặn dò cô con gái siêu quậy, siêu bắng nhắng của mình
_Dạ _ Mỹ Hương dạ nhẹ 1 tiếng, khẽ gật đầu
Mỹ Hương vận trên mình bộ kimono màu trắng tinh khiết với những hình hoa văn to bản cầu kì màu đỏ được làm rất tỉ mỉ tới từng chi tiết. Mái tóc được búi gọn lên phía trên và cài 1 chiếc châm bạc óng ánh hình con bướm đính đá rất tỉ mỉ để lộ cổ cao, và trắng của mình…. Trông Mỹ Hương nhà ta h chẳng khác gì búp bê Nhật Bản cả…..
_Mỹ Hương _ Long chạy lại túm tay Mỹ Hương trước khi nó đi mất
_Ớ, anh Long _ Giọng nói này tỏ ra khá ngạc nhiên trước hành động nắm tay bất thường của Long
_Hả? Em, Thanh Thanh…. Mỹ Hương đâu sao em lại…._ Long nhíu mày nhìn cô em gái song sinh của Mỹ Hương
_ Ô! Anh nhận ra em hả? Phân biệt được sao? _Thanh Thanh còn ngạc nhiên hơn nữa khi Long phân biệt được 2 chị em khi mà Thanh Thanh đang giả dạng Mỹ Hương
_ 2 người chỉ có cái mặt là giống nhau thôi chứ tính cách thì khác hoàn toàn, nhìn sơ qua là biết liền. Và Mỹ Hương cũng k bao h gọi anh là anh cả đâu _ Long cười, giải thích
_ Hihi, anh siêu thật đó. Đến bố mẹ em còn nhầm hoài à_ Thanh Thanh cười khúc khích
__Thôi k nói chuyện này nữa, Mỹ Hương đâu rồi mà em lại mặc như thế này? _ Long hỏi tay chỉ vào bộ kimono dành cho trưởng nữ mà Thanh Thanh đàn mặc
_Anh cũng biết tính chị hai em đó, đâu có thích học lễ nghĩa đâu nên làm sao tiếp được mấy vị bô lão xuốt ngày phép tắc ở trong nhà được à, vậy nên h em với chị ấy đổi trỗ cho nhau rồi. Còn chị ấy vứt cho em bộ kimono này rồi đi đầu mất từ tối tới h ý_ Thanh Thanh lắc đầu k biết
_Cám ơn em _ Nói rồi Long vội vã bỏ đi
Thanh Thanh nhìn bóng dang hấp tấp, vội vàng đi của Long mà chỉ iết lắc đầu, ánh mắt khẽ nhỉn theo cái bóng dáng nhỏ bé đang dần dần biến mất đó mà khẽ mỉm cười, miệng lẩm bẩm:
_Anh Lòng khờ thật đấy,phân biệt được 2 chị em em mà k nhận ra “cô bé” ngày xưa là ai ư?anh mà k mau nhận ra đi thì sẽ phiền hà lắm đó
Còn Mỹ Hương, sau khi đùn đẩy trách nhiệm vô vàn khó khắn, gian lao , khổ cực cho cô em gái song sinh yêu quý của mình thì h đang lang thang bên hồ sen ở nhà. Nó ngồi vắt vẻo trên chiếc cầu bắt ngang hồ thẫn thờ nhìn trời nhìn ao sen nhìn hư vô mà trong lòng thù cực kì bấn loạn…..
_Hóa ra chị trốn ở đây _ 1 giọng nói đầy mỉa mai vang lên
Mỹ Hương hơi giật mình quay lại thì nhận ra người đó chẳng ai khác hóa ra là cô em họ của tên Long_ Quyên Quyên đang khinh khỉnh nhìn nó
Quyên Quyên khá đẹp và rạng rỡ trong chiếc váy dạ hội tím dài ngang đùi bồng bềnh với bông hồng tím được tết bằng lụa buộc ở eo kết hợp với bèo trông vừa đẹp vừa sang trọng trẻ trung lại còn tôn lên nước da của cô bé….. Trai ngực với cô bé, Mỹ Hương nhà ta rất giản dị trong bộ yukata màu đỏ đơn giản nhưng vẫn có mang nét đẹp và hơi hương của cô gái Nhật bình dị….
_Muốn gì đây?_ Mỹ Hương khẽ nhíu mày, bước xuống đứng đối diện nhỏ trên cầu
_À! K có gì, tôi chỉ muốn nhìn vẻ mặt thảm bại của chị khi thấy tôi và anh Long ngủ với nhau như thế nào thôi _ Cô bé cười đắc trí
_Vậy sao? Vậy thật xin lỗi nhé vì mắc công cô tới tìm tôi mà chỉ nhìn khuôn mặt k biểu cảm này thôi à. Tiếc thật đó_ Giọng nói của Mỹ Hương cực lạnh và xen chút gì đó khinh thường, mỉa mai
_Cô…._Quyên Quyên tức giận
_Hừ, cô quên mất Trương Gia là gì rồi sao? Trương Gia là nơi huấn luyện vệ sĩ cấp cao toàn thế giới đấy. Và tôi nhắc cho cái đầu thiển cận của cô hay và nhớ lấy rằng việc đầu tiên của 1 vệ sĩ phải học đó cính là khống chế cảm xúc cho dù sợ hãi hay đớn đau buồn vui. Và hơn nữa tôi cũng nói cho cô biết rằng dù cho cô có ngủ với Triệu Lý Thiên Long đi nữa cũng chẳng làm cho tôi dao động nổi đâu trừ phi cô và tên đó có con với nhau, hiểu chứ?_ Mỹ Hương nhìn cô bé cười nhạt
_ Cô….Cô….Cô giám nói như vậy với tôi sao?_ Nhỏ trừng mắt lên nhìn Mỹ Hương
_Sao? Cô nghĩ mình là ai vậy hả tiểu thư Quyên Quyên. Cô ở Triệu Gia có thể là cành vàng lá ngọc nhưng bước sang nhà Trương Gia này thì cô chẳng là cái thá gì hết. Biến đi _ Mỹ Hương đẩy nhẹ Quyên Quyên sang 1 bên để bước đi thì cô bé Quyên Quyên đó túm chặt lấy tay nó lại
_Ta chưa xong với nhau đâu, anh Long phải là của tôi _ Quyên Quyên nắm chặt lấy tay Mỹ Hương ép vào người mình
_Làm gì đó? _ Mỹ Hương khẽ nhíu mày
Quyên Quyên k nói gì cả, chỉ hất mặt về phía sau Mỹ Hương. Mỹ Hương quay lại theo hướng đó thì thấy tên Long đang chạy đi tìm hắn và hắn cũng đã nhìn thấy 2 đứa đúng trên cầu này rồi và đang hớt hải chạy tới….
_Á….
Khi nó mới kịp nhận ra Long từ phía xa nhưng nó hoàn toàn chưa hiểu được ý đồ và động cơ của nhỏ Quyên Quyên thì đã thấy nhỏ kéo tay nó dí sát vào ng nhỏ đồng thời tựa người sát vào thành cầu và ngửa người buông mình xuống hồ sen trước ánh mắt ngạc nhiên của nó…..
Lúc Long tới, cánh tượng mà hắn nhìn thấy là nó du Quyên Quyên xuống hồ sen chứ k phải nhỏ tự reo mình xuống…..
“ Á………….Á………..Á………. ẦM……….”
_Quyên Quyên…..
Long chạy lại trừng mắt nhìn nó như k thể tin được nó làm vậy rồi vội vã nhảy xuống hồ cứu Quyên Quyên đang dãy dụa bên dưới. Còn nó sau khi hoàn hồn, hiểu truyện gì đang sảy ra thì vội vàng chạy xuống cạnh hồ đợi hắn lên, nó muốn giải thích với hắn là k phải tại nó….. Nó tuyệt đối k bao h làm vậy…..
1 lúc sau, Long ôm Quyên Quyên trên tay, 1 người đều dính đầy bùn . Quyên Quyên ngắc ngoải vì vị sặc nước còn hắn, hắn bước lên trừng mắt nhìn nó, ánh mắt đầy tia lửa giận giữ, hỏi nó:
_Cô có biết Quyên Quyên k biết bơi k hả?
_Tui….._Mỹ Hương định giải thích thì giọng Quyên Quyên yếu ớt vang lên, cánh tay cô bé bấu chặt lấy tay Long lay lay nói:
_Anh Long đừng trách chị ấy, là em chọc cho chị ấy giận trước
_Cô…._Mỹ Hương đanh mắt nhìn nhỏ
_Mỹ Hương, tôi thật k ngờ cô lại như vậy. Tại sao cô lại làm thế? Tại sao k nghe tôi giải thích, hả? Tại sao? Tại sao cô lại làm như vậy với Quyên Quyên chứ; dù có tức giận đến như thế nào cũng đừng có quá đáng như vậy chứ? Nếu hôm nay tôi k tới kịp thì Quyên Quyên phải làm sao hà? Cô thật là k biết xấu hổ khi làm trò hèn hạ vậy, chẳng nhẽ tình cảm của ta nhạt đến mức k thể để tin tưởng được nhau sao?_ Long quát sối sả vào mặt Mỹ Hương, chẳng để nó nói câu nào
_K phải tôi làm_ Mỹ Hương chỉ nói vậy, giọng nói kiên quyết nhìn thằng vào mắt Long
_Hừ, cô đừng tưởng tôi mù nhé, chính mắt tôi nhìn thấy tay cô đẩy Quyên Quyên xuống hồ. Cô giám làm mà k giám nhận, sao cô hèn vậy?_ Long nhìn Mỹ Hương bằng ánh mắt khinh bỉ,cười nhạt rồi quay bước đi
1 mình nó đứng trôn chân ở đó, nhìn theo bóng dáng hắn mà nó đau nhưng tại sao miệng nó lại mỉm cười_ nụ cười chua chát
1 lúc sao, Mika và Kyu Min khuôn mặt đầy lo lắng chạy tới bên nó; có lẽ mọi người đều biết do hắn bế Quyên Quyên như vậy nên mới tới:
_Mỹ Hương, Có truyện gì vậy? _ Kyu Min lay lay nó
_Mỹ Hương_ Mika k dấu được sợ lo lắng dành cho nó
2 đứa bạn cứ hỏi mãu ,lay Mỹ Hương mãi mà nó chẳng cử động cũng chẳng nói gì, ánh mắt cứ vô hồn nhìn vào khoảng k vô tận đầy bóng đen u buồn trước mặt nhưng tuyệt nhiên k hề nhỏ 1 giọt nước mắt nào
_Mỹ Hương_ Giọng nói ấm áp gọi tên nó,người con trai trong bộ vest trắng bước tới gần bên nó, nhìn nó bằng ánh mắt thân thương
Chỉ mới nghe tới giọng của người đó gọi tên nó mà đã khiến Mỹ Hương nhà ta trở lại, ánh mắt đã có hồ hơn nhưng mất hẳn cái long lanh tuyệt diệu vốn có đó rồi. Nó ngẩng lên nhìn thấy anh mắt, nụ cười ấm áp của anh khiến cho nó bỗng trở nên yếu ớt, nó bước tới ôm trầm lấy anh, dấu khuôn mặt mình vào ngực anh
_Mỹ Hương…._anh nhẹ nhàng gọi tên nó, 1 cánh tay giữ eo nó 1 cánh tay khẽ xoa đầu nó
_ Anh, em mệt quá. Bế em đi_ Giọng Mỹ Hương khàn đục vang lên
Anh k nói gì chỉ nhẹ nhàng, cẩn thận bế nó lên, đặt đầu nó tựa vào vai anh cho thoải mái. Ánh mắt nó nhắm nghiền đầy mệt mỏi, khuôn mặt dù k biểu cảm nhưng có nét mệt mỏi…..
Xong rồi nó được anh Thắng bế vào nhà, để lại 2 cô bạn đừn ngoài đó
_Con nhỏ ngốc nghếch này_Mika nhìn Mỹ Hương như vậy k khỏi sót
_Rốt cục có truyện gì chứ à? _ Kyu Min buồn rầu nhìn bóng cô bạn thân yêu của mình đang khuất dần trong bóng tối

* * * * * * * * *
Nhưng ngày sau đó Mỹ nhà ta nhốt mình trong phòng 1 tuần liền, k bước chân ra khỏi phòng nửa bước luôn…..đương nhiên, với tính cách của Mỹ Hương chắc chắn nó sẽ k bao h khóc nức nở để đến nỗi ngất lên ngất xuống vì truyện tình cảm rồi, nước mắt nó trước h chỉ để dành khóc cho 1 người có tên là “ Triệu Lý Băng Băng thôi. Còn Mỹ Hương nhà ta nhốt mình trong phòng để ngủ ngon lành trong vòng tay ấm áp của anh trai mình để ổn định lại tinh thần thôi, và vì vậy mà đương nhiên 1 tuần đó anh Thắng cũng chẳng bước chân ra ngoài cửa phòng đến nửa bước. Tất cả thức ăn của 2 người này đều do 1 mình anh Phương (Độc Tam) nấu rồi để Tứ Quỷ nhà ta thay phiên nhau mang vào, đồ dùng cũng là Tứ Quỷ chứ tuyệt nhiên người làm k bao h được động tới hay lại gần phòng anh Thắng cả do 3 anh trai của Mỹ Hương và Thắng cùng Tứ Quỷ k cho đụng vào…..

Còn tụi kia, Mika và Kyu Min sau khi nghe Ren với Koon Ham kể lại mọi truyện thì cũng khá bất ngờ trước việc Mỹ Hương và Long yêu nhau nhưng k phải là điều khó đoán vì đây chỉ là truyện trước sau 2 người này thành cặp mà thôi.Nhưng thứ khiến 2 cô bạn xinh đẹp của ta phát điên lên chính là lúc nghe truyện của nhỏ Quyên Quyên thì máu giận lại bốc lên đến đỉnh đầu mà đập tay cái “rầm” xuống bàn, trừng mắt gắt lên từng tiếng 1 cực kì kiên quyết:
_Tuyệt đối Mỹ Hương k bao h làm cái trò đó

Và hậu quả sau cái đập tay đầy quyên quyết và bạo lực đó là cái bàn uống nước gẫy đôi luôn (==”)
Nói thì nói vậy chứ tụi nó cũng biết làm gì đâu vì Mỹ Hương cũng đâu chịu bước ra khỏi cái phòng đâu và tên Long thì cũng túc trực ở bên Quyên Quyên xuốt do sau đêm đấy con bé đó bị ốm nặng. Nhưng dù vậy thì tụi nó có thể quả quyết 1 điều rằng nếu Mỹ Hương nhà ta đã ghét nhỏ đó tới muốn nhỏ chết luôn thì sẽ k bao h dùng cái cách bỉ ổi đó mà đường đường chính chính mà thẳng tay đánh nhỏ trước bàn dân thiên hạ luôn cho dù nhỏ có là em họ của Long thì với 1 Mỹ Hương trời k sợ đất k sợ thì chẳng phải là truyện lạ. Vấn đề là lấy đâu ra bằng chứng để chứng minh sự thật mà Long nhìn thấy tận mắt kia đây…..

Vậy nên, những ngày ở nhà Mỹ Hương tụi nó thay vì ngồi rảnh rỗi chơi thì lại bái sư học võ : Ren với Mika nhờ anh Phong (Nhất Phong ) chỉ dạy thêm về kiếm thuật cho mình để có thể có được 1 đường kiếm tuyệt đỉnh như anh; Kyu Min với Koon ham cùng nhờ anh Vương (Nhị Hỏa) và anh Phương (Độc Tam) chỉ dậy thêm về võ đạo; riêng Kyu Min nhà ta trong quá trình học tính cách có phần giống Mỹ Hương: ham học, quậy phá tưng bừng nhưng lại rất nhí nhảnh khiến anh Phương rất mực yêu quý coi như em gái và đã dậy thêm cho Kyu Min về độc và cách dùng độc để ám sát như thế nào. Ngoài ra tụi nó còn giúp mẹ Mỹ Hương dạy ở võ đường nữa, cuộc sống ở đây trở nên khá là thú vị và vui vẻ nhưng có 1 điều mà chúng nó k thể nào hiểu được là tại sao Mỹ Hương như vậy, anh Thắng như thế mà chẳng thấy cha mẹ 2 người này nói gì hay ý kiến sao cả về 2 đứa con cưng suốt 1 tuần liền nhốt mình trong phòng….. quả thực rất là lạ

Lúc tụi nó hỏi thì mẹ Mỹ Hương chỉ mỉm cười hiền và nói:
_Tụi nó lớn cả rồi vậy nên ta thấy để chúng nó tự mình giải quyết thì tốt hơn. Và Mỹ Hương nó có thằng Thắng rồi thì tuyệt đối k sao đâu

Lời nói chắc như đinh đóng cột của mẹ Mỹ Hương khiến tụi nó k khỏi ngạc nhiên. Và nhìn cái khuôn mặt k thể tin được của 4 đứa chúng nó mẹ Mỹ Hương đã cười hiền và kể lại cho chúng nó nghe câu chuyện về 2 anh em nhà này….. đây là những câu truyện k tưởng…..

Đó chính là cái ngày mà bà sinh ra Mỹ Hương với Thanh thanh thì cả 2 đứa bé đều rất trắng chẻo, mập mạp, dễ thương và k hề có vấn đề gì cả. Nhưng cho tới 2 năm sau, k hiểu vì sao mà sức khỏe của Thanh Thanh lại yếu đi rõ rệt ,bệnh tật quanh năm cho dù cách chăm sóc 2 đứa bé này y như nhau trong khi Mỹ Hương nhà ta lại cực kì khỏe mạnh k hề mắc bất cứ bệnh tật gì dù chỉ là cảm cúm thông thường. Vì lẽ đó và cùng vì do cha mẹ 2 đứa cũng bận rộn cho quá nhiều công việc trong khi Thanh Thanh ốm đau suốt nên đã rất lo lắng mà dành tất cả thời gian còn lại trong quỹ thời gian còn của mình lo cho Thanh Thanh hơn mà quyên mất Mỹ Hương, chỉ dao Mỹ Hương cho người làm trong nhà chăm lo. Anh Thắng, cũng chính từ lúc đó thấy cha mẹ chăm lo cho Thanh Thanh mà bỏ Mỹ Hương cho người làm trong nhà chăm sóc thì đã k nói 1 lời nào mà thay cả cha lẫn mẹ chăm sóc cho Mỹ Hương: chăm cho nó từ cái ăn, cái ngủ, từ bộ quần áo,….từng li từng tý 1 rất cẩn thận và k khiến ai động vào Mỹ Hương cả. Mặc dù thời gian đầu 1 cậu bé cũng mới chỉ gần 7 tuổi chăm sóc 1 đứa trẻ quả thực khó khăn nhưng chưa lúc nào Thắng nghĩ sẽ bỏ cô em này cả, 1 mình học cách chăm em, dỗ em, cho em ăn, ru em ngủ,….chưa bao h nản lòng. Và cũng chính từ hồi đấy cho tới lúc Mỹ Hương lớn hơn và trưởng thành thì cũng vẫn là do 1 mình anh chăm lo, yêu thương , dạy dỗ hết mực như vậy nên càng ngày nó càng quấn anh trai, k rời anh nửa bước luôn; dần dần sau này trong mắt Mỹ Hương ngoài người anh trai quá hoản hảo quá tuyệt vời này chẳng có người con trai nào khác có thể lay động trái tim nó,trừ 1 người….. Sau này anh Thắng cũng chỉ nới với cha mẹ rằng:
_Hãy cứ chuyên tâm chăm sóc Thanh Thanh cho con bé khỏe lại, để nó có cuộc sống bình thường còn Mỹ Hương cứ để con lo là được….

Có lẽ chúng chính nhờ vậy mà cha mẹ Mỹ Hương mới có thể chăm lo tốt nhất cho Thanh Thanh nên tới h bây h cô bé mới có thể khỏe manh, khỏi bệnh mà vui vẻ cười nói như vậy được…..Nhưng cũng chính vì vậy nên Mỹ Hương lớn lên mà k có tình yêu thương của cả ch lẫn mẹ và đấy cũng chính là lí do vì sao mà anh thắng có tầm ảnh hưởng lớn tới Mỹ Hương như vậy….

Có lẽ, cũng chính vì vậy mà dù Thanh Thanh dù có k được anh Thắng quan tâm nhiều như những gì anh Thắng dành cho Mỹ Hương nhưng cũng chưa 1 lần nào tủi thân hay ghen tức với chị mình vì Thanh Thanh hiểu rằng ngày xưa cô bé đã lấy hết tình yêu thương của cha mẹ dành cho Mỹ Hương mà chưa bao h Mỹ Hương mở lời trách móc hay oán hận thì việc anh Thắng rõ ràng yêu thương Mỹ Hương hơn cũng chẳng đáng để ghen tỵ. Ngược lại, sau này Thanh Thanh hết mực thương yêu chị hai cũng vì muốn thay ba mẹ bù lại đắp lại tình cảm cho chị hai. Với cô bé này thì hình ảnh người chị gái song sinh với mình thiếu thốn tình cảm cha mẹ nhưng khi ngã lại phải tự đứng dậy, tự ăn ,tự mặc đồ mà vẫn mỉm cười cực tươi với cô đã mãi mãi khắc sâu trong tim cô bé này rồi……

Câu truyện thứ 2 chính là câu chuyện về 4 năm trước, khi chị Băng băng mất. Cái ngày chị Băng Băng ngã xuống thảm cỏ xanh, ngày Mỹ Hương mất đi “thiên thần” của mình, ngày anh Thắng mất đi người vợ_ người chiếm gần hết trái tim anh cũng chính là ngày anh Thắng bỏ lại cô em gái nhỏ mà giam mình trong phòng tối 4 năm liền đấy. Mỹ Hương lần đầu tiên phải khóc từ lúc sinh ra tới h, nó khóc ròng rã xuốt mấy ngày đêm liền k biết mệt mỏi, nỗi đâu này chưa dứt được thì lại trồng thêm nỗi đau khi biết anh trai mình thương yêu nhất h không muốn gặp bất cứ ai kể cả mình cho dù nó đã đứng đợi anh ở trước cửa căn phòng đấy cả mấy tháng trời liền. Thiếu anh trai, người là 1 phần hơi thở của nó thì nó cũng chẳng làm gì được ra hồn cả, cái gì cũng thấy k vừa ý và nhất là trong giấc ngủ hằng đêm của nó k được bảo hộ bởi anh….Nó đã k thể chợp mắt được chút nào trong mấy tháng liền dù cho có muốn ngủ rất nhiều vì nó mong đây là 1 giấc mơ thôi, khi tỉnh dậy nó sẽ quyên sạch và mọi thứ lại trời về với nó. Sau đó, nó đã tìm đến thuốc ngủ để mình chìm vào giấc ngủ hằng đêm nhưng thuốc ngủ thường hoàn toàn chẳng có tác dụng gì đối với 1 đứa có nỗi đâu quá lớn như nó nên phải dùng đến những loại thuốc ngủ đặc biệt hơn với liều dùng cứ 1 ngày cao hơn thì cũng tới lúc chẳng có thuốc nào giúp được nó cả, mọi loại thuốc ngủ với người ta có thể gây chết người nếu uống quá liều nhưng đều chẳng ăn thua với nó…. Tất cả loại thuốc nó đều nhờn cả…. Và đây cũng chính là lí do vì sao mà sau này nó miễn nhiềm với tất cả mọi loại thuốc gây mê, thuốc ngủ loại thường và kể cả thuốc đặc nhiệm cũng chưa chắc đã quật ngã được nó.

Sau này, 1 thời gian sau chị Băng Băng mất, anh Thắng đã vĩnh viễn k bước ra khỏi cánh cửa đó,nó cũng quá tuyệt vọng thì sau khi ổn định lại được tinh thần hơn 1 chút thì nó đã lao đầu vào tập luyện những khóa học khốc liệt của Trương Gia dành cho người kế vị và đồng thời tham gia vào “W” và cũng là lúc nó khuấy động tát cả các vũ trường, quán bar để quên đi màn đêm k có anh trai ; nó để sự mệt mỏi của người lần đánh nhau, nhảy múa, quậy quá tới chân tay rã rời đưa nó vào giấc ngủ…….nhưng trong tim nó hình ảnh người anh trai chưa bao h chết, nó vẫn hy vọng anh quay lại………

Cuối cùng 4 năm sau, 4 năm dài nhất cuộc đời nó như 4 thế kỉ vậy thì anh Thắng đã bước chân ra khỏi phòng tối, đã tới đón nó và cho nó cuộc sống của ngày xưa đã lấy lại hoàn toàn của 1 cô bé Trương Nguyệt Mỹ Hương ngày xưa. Nó đã k cần thuốc và sự mệt mỏi để đi vào giấc ngủ vì nó có anh, có người bảo hộ giấc ngủ cho nó, có người dù trong mọi hoàn cảnh vẫn nhìn nó bằng đôi mắt dịu dàng và nụ cười ấm áp……

* * * * * * * * * * *

1 tuần sau, cuối cùng Mỹ Hương cũng đã bước ra khỏi căn phòng đó cùng với anh thắng để gặp mọi người nhưng Mỹ Hương lại khiến tất cả cực kì ngạc niên và càng tin thêm về vời mẹ Mỹ Hương là sự thật khi mà bước ra khỏi căn phòng đó k phải là 1 con người tiều tụy, chán trường, sơ xác mà lại là 1 Trương Nguyệt Mỹ Hương với nụ cười tươi rói như ngày xưa, ánh mắt long lanh như những vì sao đêm trên trời….. 1 con người tràn đầy sức sống…..
_A, nhớ cậu chết mất luôn à _ Kyu Min chạy lại ôm trầm lấy Mỹ Hương
_Con ngốc, làm người ta lo chết được à_Mika mắng, đánh nhẹ vào đầu Mỹ Hương
_Xin lỗi mọi người, tui trở lại rồi đây _Mỹ Hương cười tít mắt

Sau đó Mỹ Hương cũng chỉ chăm chú tập luyện võ thuật và súng cũng như bắt đầu học hỏi phụ giúp anh trai truyện ở công tý dồn lại trog những ai anh đi Nhật vẫn chưa giải quyết xong thì lại bị ngừng lại vì nó đã chiếm hết thời gian của Mỹ Hương chẳng còn phút nào nghỉ ngời cả. Có điều là tuyệt nhiên từ lúc bước ra khỏi phòng Mỹ Hương k hề nhắc tới truyện của Quyên Quyên và Long vừa rồi nên cũng chẳng ai giám hỏi…..

Nhưng có 1 điều chắc chắn rằng Mỹ Hương cũng k hề gửi 1 lời xin lỗi nào về phía bên Triệu Gia hay tuyệt nhiên k có 1 lời giải thích nào về vụ của Quyên Quyên cả. Và Triệu Gia cũng hoàn toàn chẳng bận tâm tới truyện của lũ trẻ chúng nó, hay ông Triệu k bao h mở lời trách cư nó cả……

_Con mời ba uống nước_ Mỹ Hương tận tay bê nước vào cho 2 người cha : cha Triệu và cha Trương (cha ruột nó)
_Cám ơn con _ Cha Triệu nhìn Mỹ Hương cười hiền
_Thế truyện này rốt cục là cầm bao nhiêu vệ sĩ đây? Tôi sẽ huy động tất cả các vệ sĩ cấp cao cùng thằng Phong, Vương và Phương sang đó hỗ trợ ông liệu có đủ k?_ Cha Mỹ Hương hỏi
_Tài năng của 3 đứa đó tôi cũng được diện kiến rồi, hoàn toàn k tầm thường chút nào nhưng dù gì vẫn phải cần có 1 người chỉ huy đầy kinh nghiệm chứ. Trong khi 3 đứa đó kinh nghiệp thực chiến thì có thừa nhưng kinh nghiệp chỉ huy cả đoàn vệ sĩ hớn vậy thì k hề có_ ông Triệu khẽ lắc đầu
_Ủa, có truyện gì vậy cha?_ Mỹ Hương vào đưa nước cho 2 cha thì nghe vậy k khỏi tò mò hỏi
_À! Cha đang phải đi đón 1 đoàn khách VIP như mọi năm đấy nên cần 1 lượng lớn vệ sĩ để đảm bảo an toàn cho ta và cả đoàn khách đó nữa nhưng hiện tại lại k tìm được người chỉ huy.Mối làm ăn này rất quan trọng vì toàn là những nhân vật đặc biệt, rất có tiếng trong giới kinh doanh nên k thể nào lơ là hay sơ xuất được. Bình thường vẫn là 1 tay thằng Thắng chỉ huy và lo tất cả nhưng dạo này nó lại bận truyện của công ty quá nên ta lại k muốn nhờ, để nó tập trung vào công việc của mình._ Ông Triệu giải thích
_Ồ! Thế theo con nghĩ thì 3 anh ấy chắc chắn k ổn đâu ạ, nên thêm cả Tứ Quỷ vào nữa. Chứ 3 người à cả 1 đoàn khách lớn thế chắc chắn có truyện gì sẽ k ứng phó kịp à_ Mỹ Hương suy nghĩ 1 chút rồi nói
(Đừng thấy lạ khi thấy Mỹ Hương có thể thoải mái ngồi nói chuyện công việc với 2 cha nhé vì tụi nó đều đã đến tuổi được biết tất cả và trước h công việc của 2 cha k phải là chưa bao h chúng nó tham gia mà còn tham gia rất nhiều là đằng khác. Trương Gia được như ngày hôm nay cũng có 1 phần đóng góp k nhỏ của anh Thắng và Mỹ Hương là 2 con người được đặc huấn đặc biệt đấy ạ)
_Cũng phải, nên cho thêm Tứ Quỷ vào sẽ ổn hơn_ ông Trương gật gù đồng tình
_Vậy còn chỉ huy?_ Ông Triệu hỏi
_Để con cho. Trước h việc nhà Triệu Gia thì k là anh Thắng cũng là con lo mà…_ Mỹ Hương mỉm cười, giọng nói đầy kiên quyết
_Còn làm được k đó? Truyện lần này rất quan trọng k như những lần trước đâu, mất mạng như choi đó_ ông Trương khẽ nhíu mày
_Cha, cha đã thấy con trong công việc biết chơi đùa bao h chưa?Đã là người nhà họ Trương thì sứ mệnh bảo vệ Triệu gia là của tất cả mọi người, là việc rất bình thường mà_Mỹ Hương nhìn thẳng cha mình, giọng nói chắc nịch
_Còn chắc mình làm được chứ? Còn chưa bao h nhận những vụ lớn như vậy mà_Ông Trương hỏi lại
_Dạ _Mỹ Hương gật đầu chắc nịch, k cần suy nghĩ lại
_Được, vậy việc này sẽ dao cho con, nhớ phải cần thận đấy_ ông Trương thở hắt ra gật đầu
_Hì, vậy địa chỉ, giờ giấc thì như thế nào ạ?_Mỹ Hương cười, hảo hứng hỏi
_2h30’ chiều này, tại sân bay Nội Bài họ sẽ đáp máy bay xuống_ Cha Triệu nói
_ĐƯợc ạ, đúng 2h con sẽ cùng Tứ Quỷ và Tam ca tới đó. Cha cứ đưa những vệ sĩ kia tới trước đi_Mỹ Hương gật đầu
Chao đổi với 2 người cha 1 lúc rồi Mỹ Hương xin lui ra để 2 cha bàn công việc làm ăn của riêng mình
Vừa nước ra khỏi cửa phòng đã thấy Tứ Quỷ đứng đó, ánh mắt chúng nó đã cho Mỹ Hương thấy rõ ràng 4 tên quỷ này đã nghe thấy hết truyện ban nãy rồi….
_Nghe thấy rồi chứ hả? Nghe rồi thì mau giúp chị chuẩn bị quần áo đi. Trước khi đi chị muốn tới 1 nơi đã _ Mỹ hương vừa đi vừa nói, theo sau là Tứ Quỷ
_Chị hai, để anh Thắng biết truyện thì sẽ k hay đâu ạ _ Leo e dè nói
_Vậy nên đừng để anh ấy biết, rõ chưa? Chỉ cần 1 đứa tụi bây hé mồm ra thì chị từ luôn cả 4 đứa, liệu đó_ Mỹ Hương dở giọng đe dọa
_Dạ _ Tứ Quỷ đồng thanh, giọng tiu nghỉu
_Tốt, h giúp chị chuẩn bị quần áo, chị cần tới nơi này 1 lát_ Mỹ Hương nhếch môi tạo ta 1 nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý
Tứ Quỷ giúp Mỹ Hương sửa soạn đồ đạc cũng như thay y phục đặc nhiệm dùng cho vệ sĩ của mình rồi cùng Mỹ Hương đi tới 1 nơi, đó là Triệu Gia và gặp 1 người, k ai khác chính là……….. Quyên Quyên…..
Cô bé Quyên Quyên sau hơn tuần liền phát sốt thì h đã khá hơn rất nhiều nhờ bàn tay chăm sóc của Long, hiện tại đang nằm trên giường của Long thư thái đọc sách dưỡng bệnh 1 cách cực kì thoải mái….
_Xin chào_ Tiếng nói đó phát ra từ ban công
Quyên Quyên giật mình quay lại nơi phát ra tiếng nói đấy. Từ phía ban công, 1 cô gái tóc ngắn, đen ôm lấy khuôn mặt thanh tú, trên người mặc 1 bộ đồ da bó sát người với áo hốc tay cổ dựng bằng da có séc và quần da bóng, chân đi đôi bốt dài tới gần đầu gối 10 phân màu đen cũng bằng dã buộc dây, tay đeo găng ta da màu đen bước tới bên giường Quyên Quyên…..
_Cô…._Quyên Quyên k khỏi ngạc nhiên trước người con gái đang ở trước mặt mình kia
_Lâu k gặp, khỏe chứ? Nhìn cô ốm ghê_ Cô gái nói giọng chế diễu
_Mỹ Hương, cô vào bằng lối nào vậy??_ Quyên Quyên nhíu mày nhìn Mỹ Hương
_Hừ, tôi ở Triệu Gia lâu hơn cô nhiều đấy. Mọi ngõ ngách ở Triệu Gia này chẳng có trỗ nào là tôi k biết cả, tiểu thư ạ. Cái lan canh này chỉ cách phòng ngay bên cạnh có chưa đầy mấy cm thôi, được chưa?_Mỹ Hương nhìn Quyên Quyên bằng đôi mắt lạnh nhưng cực kì sáng, có thể nhìn thấu tâm tư của người đối diện mình
(Hì, đừng có lạ khi Mỹ Hương có phòng ở đây nhé, k chỉ nó mà cả anh Thắng cũng đều có 1 phòng riêng ở đây cơ vì nó k chỉ là con Trương Gia mà cũng là con Trương Gia nữa mà. Nó thích ở đâu thì ở thôi )
_Vậy cô tới đây tìm tôi có truyện gì vậy? _Quyên Quyên tỏ ra khó chịu
_À! Tôi muốn xác nhận 1 điều thôi ý mà. Quyên Quyên cô yêu Long tới vậy sao? Tôi k thể nào hiểu nổi là vì sao mà cô phải tự mình nhảy xuống hồ rồi lại còn đổ tội cho tôi chỉ vì muốn có được Long thôi sao? Vậy có đáng k?_ Mỹ Hương nhìn thẳng vào mắt Quyên Quyên hỏi
_Hừ, 1 người như cô thì làm sao mà hiểu được chứ? Tôi cho dù là nhảy xuống hồ hay xuống biển, dù cho có thế nào đi chăng nữa thì bằng mọi cách tôi phải có được anh ấy. À! Mà cô chắc k nhỉ?…..tuy tôi bị ốm nặng nhưng bù lại thì những ngày ấy anh Long đã chăm lo cho tôi từng chút 1 dó, anh ấy còn chẳng thèm đoái hoài gì tới cô mà ở bên tôi suốt đó, hiểu k? H anh ấy rất thương tôi _Quyên Quyên nói bằng giọng đắc trí
_Chỉ vậy thôi mà cô lừa Long, đổ tội lên đầu tôi cô cảm thấy vui chứ?_ Mỹ Hương hơi nhíu mày nhìn Quyên Quyên
_Haha, k phải vui mà là rất vui. Phải nói là tôi quá thông minh chứ nhỉ? Lợi dụng bóng tối để che mắt anh Long để anh ấy hiểu lầm cô thực sự lúc đó tôi mới nghĩ ra đấy.Cũng phải cảm ơn cái mặt ngờ nghệch của cô lúc đó nữa đây, Nhìn cô h nghĩ lại tôi k khỏi cảm thấy buồn cười. Mỹ Hương, cô muốn đấu với tôi thì còn phải đợi 100 năm nữa đấy _ Quyên Quyên che miệng cười khoái trí, giọng nói đầy mỉa mai đối với Mỹ Hương
_Được, vậy h cô hãy cư vui với thủ đoạn đi. Nếu cô lấy được Long thì cứ lấy, tôi trả cho cô đấy_ Mỹ Hương khẽ thở dài
_K phải trả vì anh Long sẽ chẳng bao h thuộc về cô cả_Quyên Quyên khinh khỉnh nói
_Ồ!Cứ cho là vậy đi nhưng cô cũng k biết được điều này đâu nhỉ? Trương Nguyệt Mỹ Hương này là kẻ đã k ăn được thì sẽ đạp đổ_ Mỹ Hương nghiêng người cúi xuống nói thầm vào tai Quyên Quyên
“Cạnh…..”
ĐÚng lúc đó, cửa phòng lại mở ra và Long bước vào, mắt chạm mắt khiến Long k khỏi ngạc nhiên khi thấy Mỹ Hương lại ở đây nhưng thấy Mỹ Hương đứng sát Quyên Quyên làm hắn lại nhớ tới truyện tối đó mà thấy tức giận, trừng mắt với nó, nói:
_Mỹ Hương, cô làm gì đó?
_Chậc, k ngờ mi lại về nhanh vậy _ Mỹ Hương bình thản nhún vai hờ hững nói
_Cô…._Long định nói thì Quyên Quyên chen vào
_Anh Long, anh đừng trách chị ấy nữa. Chị ấy chỉ qua đây thăm em và xin lỗi thôi mà_ Quyên Quyên dở giọng vị tha
_Haha, sang thăm thì cso thể có vì tôi muốn nhìn thấy cái mặt xanh lét như tàu lá chuối của cô ta khi bệnh thế này thôi. Còn xin lỗi ư, k bao h _ Mỹ Hương phẩy tay, cười nhạt
_Cô muốn gì đây, Mỹ Hương?_ Long nhìn Mỹ Hương khó hiểu
_ Yên tâm đi, tôi tới k phải để giết cô ta đâu mà phải lo lắng vậy. Chỉ nói truyện chút thôi và cái này là cho anh_ MỸ Hương vừa nói vừa bước lại trỗ Long rồi thẩy cho hắn cái điện thoại trên tay mình cầm nãy h
Rồi Mỹ Hương bước qua Long đi thẳng ra cửa chính mà ra về, có 1 điều là ánh mắt Mỹ Hương chưa 1 lần nào chạm vào ánh mắt Long cả….. Vì sao vậy???….
Đi tới của, bỗng dưng Mỹ Hương quay lại nhìn 2 con người đang nhìn mình với ánh mắt khó chịu kia, nói:
_Này Quyên Quyên, cô ở đây cả tuần nay có bao h tự hỏi mình rằng rõ ràng cô cũng là con cháu của Triệu Gia, là 1 đại tiểu thư nhà họ Triệu mà bị tôi đẩy ngã xuống hồ thế rồi tôi cũng chẳng 1 lần xin lỗi hay giải thích gì mà bên Triệu Gia k hề nói hay tỏ thái độ gì với Trương Gia k? Vậy thì là cô hay là tôi mới là kẻ đáng thương thế???
Nói rồi Mỹ Hương đẩy cửa bước ra khỏi nhà Triệu Gia thì Tứ Quỷ và Tam Ca đã đứng đợi sẵn ở ngoài cổng rồi. Mỹ Hương nhận đồ từ tay Leo: 2 khẩu súng lục dài bằng bạc cài ở 2 bên eo và rất nhiều băng đạn để thay được cái ở phía sau thắt lưng, và kính râm cùng mũ bảo hiểm…..
_Bạch Hổ đâu rồi_ Mỹ Hương hỏi, tay vừa đeo mang đồ lên người
_Nó được đưa lên oto cùng những vệ sĩ khác đi trước rồi ạ _ Leo trả lời
_ Um, vậy đi thôi _Mỹ Hương khẽ gật đầu , bước lên chiếc xe phân phối lớn màu đen bóng loáng
_Mỹ Hương, em bảo với Thắng chưa? _ anh Phong hỏi
_Hì, rồi anh ấy cũng sẽ biết thôi _ Mỹ Hương cười trừ
Tứ quỷ thì im lặng, tuyệt nhiên k giám hé răng nửa lời
Rồi tất cả xuất phát, địa điểm chính là sân bay Nội Bài hiện đang có 1 chiếc máy cá nhân trở 1 đoàn khách VIP đang tiến đến…..
……………………
Còn lúc đó , tại phòng tập võ nhà Trương gia, anh Thắng với tụi kia đang ngồi nói chuyện. Anh Thắng dạy cho Ren với Koon Ham những cách kinh doanh tốt nhất, những mánh trong kinh doanh để tụi nó có thể tự lập nghiệp trên đôi tay mình và lúc này chúng nó hoàn toàn k biết gì về truyện của Mỹ Hương…….
“RẦM…..”
_Này, có Mỹ Hương ở đây k? _ Long đẩy cửa cái “rầm” chạy vào
_K, làm cài gì mà chạy như điên vậy?_ Thắng nhíu mày nhìn tên Long đang đứng trc cửa thở hồng hộc, mồ hôi vã ra như tắm
_Mỹ Hương k ở đây thì đi đâu nhỉ? Tui tìm khắp cả trỗ này rồi mà k thấy _ Long quyệt mồ hôi trên mặt
_ Cậu tìm Mỹ Hương làm cái gì? Tìm để nói những lời làm đau lòng cậu ấy sao?_ Kyu Min gay gắt quát vào mặt Long
_Tui….._Long ngập ngừng. Hắn k biết nên giải thích như thế nào nữa nhưng quả thật hắn đã khiến nó bị tổn thương quá nhiều rồi
_ Kyu Min à, bình tĩnh đi đa_ Ren lên tiếng can ngăn
_Sao mà bình tĩnh được chứ. Tại cái tên ngốc này mà Mỹ Hương của tui nhốt mình trong phòng 1 tuần liền đấy,hắn cũng đâu thèm bén mảng tới hỏi coi Mỹ Hương của tui có bị sao đâu…. Đồ tồi tệ_ Kyu Min vẫn k khỏi tức giận mà gắt lên
_ĐƯợc rồi Kyu Min, im cái coi nào. Tìm Mỹ Hương có truyện gì vậy, chắc k phải h muốn sang đòi nợ cho Quyên Quyen chứ?_ Mika bịt mồm Kyu Min đưa trả về chủ là Koon Ham rồi quay lại hỏi Long bằng giọng cực kì châm biến
_À! Tui……tui……._ K hiểu sao mà tên Long này cứ ấp a ấp úng như gà mắc tóc
_Nhận ra rồi hả? Tìm Mỹ Hương là để xin lỗi phải k?_ Koon Ham lên tiếng nói hộ Long
_Um…. _Long khẽ gật đầu
_Hử? Làm thế nào mà biết được? Chắc chắn k phải là nhỏ Quyên Quyên đó tự mình thú nhận rồi_ Kyu Min nhíu mày, nhăn mặt nói
_Là Mỹ Hương. Cô ấy tới gặp Quyên Quyên để nói chuyện, giả vờ như là để hỏi truyện nhưng thực chất là thu âm tất cả đoạn đối thoại giữa 2 người vào cùng lời thú nhận của Quyên Quyên _ Long bật đoạn ghi âm trong điện thoại lúc Mỹ Hương đưa cho mình ra cho tụi nó nghe
Nghe xong, tụi Ren với Koon Ham cũng phải gật đầu khâm phục cách giải quyết của Mỹ Hương quá thông minh mà cũng quá nham hiểm; quả thực còn gì hơn là tự lời người hại thú nhận mình là thủ phạm chứ? CÒn lúc đó mặt Mỹ Hương với Mika nhà ta tối sầm lại, ánh mắt hiện lên đầy tia tức giận, cả 2 cùng sắn quần sắn áo, rít lên từng tiếng :
_Tui đi giết chết con nhỏ đấy
_ 2 đứa bình tĩnh cái đã. Long, mi tìm khắp nơi cũng k thấy Mỹ Hương hả? _ Anh Thắng can 2 đứa tụi nó trước khi 2 đứa vác đao đi băm nhỏ
_K _ Long khẽ lắc đầu
_Lạ thật, Mỹ Hương đi đâu được nhỉ. Đâu có thấy nó nói là ra ngoài đâu_ anh Thắng trầm ngâm
_ Phải ha, từ sáng tới h chẳng thấy Mỹ Hương đâu à. Bình thường thì vẫn hay quanh quẩn ở võ đường mà, k thì lúc nào trả bám lấy anh Thắng_ Ren nói
_ Hay vẫn ở Triệu Gia_ Koon Ham nói
_ K, tui tìm rồi.Người làm ở nhà bảo thấy lúc bước ra khỏi phòng tui là Mỹ Hương đi thẳng ra khỏi Triệu Gia luôn _ Long lắc đầu giải thích
_ Anh Thắng ơi!!……._ giọng Thanh Thanh từ ngoài cửa vọng vào
Thanh Thanh hớt hải chạy vào võ đường. K biết có truyện gì mà khiến cho cô bé Thanh Thanh bình thường lúc nào cũng đi đứng nhẹ nhàng , 1 người lúc nào cũng điểm tĩnh, hiền lành như vậy h lại phải chạy hụt hơi, vội vội vàng vàng thế này chẳng giống Thanh Thanh chút nào……
_Thanh Thanh, em dù có k còn bệnh nhưng cũng k được chạy như thế chứ _ anh thắng nhìu mày nhìn Thanh Thanh căn dặn
_Đừng quan tâm em….có……..có truyện lớn sảy ra rồi…….. _ Thanh Thanh xua tay, vừa thở dốc vừa nói
_Bình tĩnh đi rồi nói_ Kyu Min vỗ vai đưa nước cho Thanh Thanh uống
Nghỉ 1 chút, lấy lạu hơi, lau mồ hôi Thanh thanh tự dưng khuôn mặt biểu hiện đầy lo lắng nhìn anh Thắng nói:
_anh Thắng, lần này cha Triệu lại đón khách làm ăn sang đây nữa và cần 1 lượng lớn vệ sĩ, anh nghe truyện này chưa?
_Vậy sao? Anh k nghe cha nói, chắc tại dạo này anh đang bận việc bên công ty nên k có thời gian nói chuyện với cha_ anh Thắng khẽ lắc đầu
_ Vụ lần này quan trọng lắm vì người sang toàn là ng có máu mặt trong giới kinh doanh thôi. Cha đã phải dùng tới cả Tứ Quỷ và Tam ca luôn à_ Càng nói khuôn mặt Thanh Thanh càng tỏ ra sợ hãi, lo lắng
_Thì sao đâu? Nếu là anh thì anh cũng dùng 7 người này_ anh Thắng vẫn điềm tĩnh như k ngồi thưởng trà
_Nhưng vấn đề là ở trỗ. Người chỉ huy của quân đoàn hơn trăm người đó k phải là Tam Ca, cũng k phải là Tứ Quỷ đâu. Anh biết là ai k? Là chị hai đấy ạ….._ Nói xong câu này Thanh Thanh nhắm mắt chuẩn bị chờ phản ứng của anh trai
“CHOANG……”
Chén trà anh Thắng đang cầm trong tay rơi xuống nền nhà gỗ vỡ tan tành, nước vung lênh láng ra sàn, ánh mắt anh từ bình thảnh chuyển sang ngạc nhiên rồi trong ánh mắt đó bừng bừng lửa giận nhìn Thanh Thanh gằn lên từng tiếng:
_Em nói cái gì?
_Người chỉ huy cả đoàn quân cùng Tứ Quỷ và Tam Ca đi đón khách VIP là chị Mỹ Hương ạ _ Thanh Thanh sợ hãi nói, k giám nhìn vào ánh mắt anh trai mình
_Thanh Thanh, em chắc chứ?_ Long hỏi Thanh Thanh. Hắn k tin là Mỹ Hương giám nhận nhiệm vụ này 1 mình
_Dạ, Dương (Leo) nhắn tin cho em vừa xong. 2h30 chiều này khách sẽ đến sân bay ạ_ Thanh Thanh gật đầu quả quyết
_Có truyện gì vậy? Vụ đó là sao?_ Mika cảm nhận được bầu k khí cực kì căng thẳng ở xung quanh 3 người này nên lên tiếng hỏi
_Đấy là nhiệm vụ của những người trong Trương Gia, chỉ có những người thực sự có kinh nghiệm như anh Thắng hay cha mẹ anh Thắng làm thôi; đó là đi đón những khách làm ăn của Triệu Gia. Họ đều là những người rất giàu, có tài năng cũng đồng nghĩa với việc đấy có rất nhiều kẻ thù 1 lần đi như vậy có khi cần phải có 1000 vệ sĩ theo cơ. Nhất là Triệu Gia lúc nào cũng là mục tiêu hàng đầu của bọn sát thủ do các nơi khác cử đến tiêu giệt, đây là cuộc chiến trong giới kinh doanh. Vậy nên cần bảo vệ rất cẩn thận và gắt gao vì mục tiêu của chúng là khách Vip cùng như cha Triệu và đặc biệt là người chỉ huy sẽ bị nhắm đầu tiên _ Long giải thích, khuôn mặt hiện rõ chữ lo lắng
_Khách Vip với Triệu Gia thì rõ nhưng tại sao lại còn cả chỉ huy cũng là mục tiêu của bọn đấy được?_ Kyu Min hỏi
_ Giết được chỉ huy thì cả đội sẽ bị phân tán dù hàng rào có là vệ sĩ cấp cao tới đâu thì mất chỉ huy khác gì rắn mất đầu. Vì cả chỉ cần 1 phút lơ là của chỉ huy thôi là tất cả sẽ phải chết_ anh Thắng lạnh lùng nói
_HẢ…….._cả bọn nghe xong há hốc mồm luôn
_Vậy….vậy Mỹ Hương……_Kyu Min lắp bắp
_Chết tiệt, nhỏ đó bị điên rồi hay sao k biết đc. Tui tới đó_ Long tức giận đấm mạnh vào tường
_Đứng lại. Cậu đi h cũng chẳng giải quyết đc gì đâu, tới h sẽ làm Mỹ Hương phân tâm hơn thôi, cậu biết hơn hết vì sao Mỹ Hương nó nhận công việc này mà. Tốt nhất là ở đây đợi kết quả đi_ anh Thắng nói nhưng trong giọng nói đó kìm nén 1 cái gì đó…..
Đúng 2h chiều Mỹ Hương cùng Tứ Quỷ và Tam ca có mặt tại sân bay Nội Bài. Bạch Hổ cùng đi cạnh Mỹ Hương tiến vào phía bên trong sân bay. Người con gái vừa xinh đẹp rạng ngời vừa quá trẻ này là chỉ huy của 1 đội quân vệ sĩ cấp cao thật đúng là 1 truyện khiến người ra k khỏi kinh ngạc . Hình ảnh cô gái nhỏ tuổi với con 1 chú Bạch Hổ đi bên cạnh chỉ đạo cả đội hình bảo vệ 1 cách nhuần nhuyễn k để lại 1 khe hở nào cho bọn kia có cơ hội ám sát dù đây mới chỉ là lần đầu của cô nhận chức chỉ huy là 1 điều hiếm có mà khó có ai nếu k chứng kiến tận mắt thì k tin….nhưng dù vậy k hiểu sao cả đội quân đều răm rắp nghe theo mệnh lệnh của cô, vậy mới thất được sức mạnh chỉ huy của trưởng nữ nhà Trương Gia nức tiếng ghê gớm tới đâu…..
2h30’ thì chiếc máy bay cá nhân của Triệu Gia trở khách VIP đáp xuống sân bay. Mỹ Hương đi cạnh cha Triệu phía sau là Tứ Quỷ và Tam ca ra đón đoàn khách VIP. Thao cách bố trí thì Tứ Quỷ và Tam mỗi người sẽ bảo vệ 1 người trong đoàn khách VIP đấy còn những người ngoài kia lập hàng rào bảo vệ bên ngoài và 2 bên, riêng Mỹ Hương và Bạch Hổ lúc nào sẽ đích thân bảo vệ cha Triệu……
_Ồ! Cô gái còn trẻ vậy mà đã là chỉ huy rồi sao?_ Bà khách Tây đi ngay sau cha Triệu nói bằng Tiếng anh, giọng bà khá ngạc nhiên khi nhận ra Mỹ Hương là chỉ huy của đoàn bào vệ khi trái Mỹ Hương đeo băng trắng ghi chữ “chỉ huy” bằng Tiếng Anh
_Chào phu nhân, bà quá khen rồi_ Mỹ Hương mỉm cười, lịch sự đáp lại
_ Cô bé này thật xinh đẹp_Bà ngắm nhìn Mỹ Hương trầm trồ khen ngợi
_Cám ơn phu nhân_Mỹ Hương cúi đầu cám ơn

“KLICK……”
“GRỪ….. GỪ…….GỪ…………………”
Tiếng lên cò súng, rất gần. Mỹ Hương và Bạch Hổ đều nghe thấy rất rõ tiếng lên cò….
Bạch Hổ chắc chắn cảm nhận rõ hơn Mỹ Hương tiếng lên cò đó phát ra từ đâu nên ánh mắt đã hằn lên những tia giận giữ ghê gớm, giọng gầm lên những tiếng đang sợ
Đưa mắt theo hướng mắt Bạch hổ nhìn, phát hiện ra mục tiêu những quá muộn, Mỹ Hương k thể kịp rút súng ra nên đã xoay người chạy tới trỗ cha Triệu trước khi chúng bắn vì người chúng nhắm vào vẫn là cha Triệu……
“Bạch Hổ”
“GRÀO OOOOOOOOOOOOOOO……….”
Cùng lúc đó Mỹ Hương hét kên, Bạch Hổ hiểu ý chủa chử nhân mình nó xoay người nhảy lên sô ngã và khách VIP đó đồng thời gầm lên 1 tiếng lớn vào cho Tứ Quỷ và Tam Ca cũng như cả đoàn vệ sĩ biết……..
“PẰNG……PẰNG……….PẰNG……”
Tiếng súng liên thanh vang lên chói tai rợn tóc gáy khiến khiến VIP hoảng sợ nhưng bọn chúng bị Mỹ Hương phát giác trước khi bắn nên hầu như chúng k bắn chúng được ai cả. CHỉ có Mỹ Hương dù có nhanh như sóc thì khi kịp phát giác đã k thể di chuyển nhanh bằng vận tốc ánh sáng của viện đạn được nên dù chỉ cách chi Triệu có mấy bước chân nhưng k thể trở tay kịp mà lĩnh ngay 1 viên đạn vào tay trái khi bảo vệ cha Triệu….
_MỸ HƯƠNG….
_CHỊ HAI…….
Tứ Quỷ và Tam ca lo lắng định chạy tới trỗ Mỹ Hương khi thấy nó đổ sụp xuống đất vì vết thương sượt vào cánh tay thôi nhưng đi 1 đường khí sâu nhưng nó hét lên ngăn lại:
_K được lại đây. Giữ nguyên đội hình. Tứ Quỷ, Tam ca phải bắt sống chúng k được giêt. Bạch Hổ bắt thằng đang bỏ chạy kia lại
Chỉ chưa đầy 1 giây sau Mỹ Hương bật dậy hét lên ra lệnh, Bạch hổ cùng rời chủ nhân thực hiện mệnh lệnh…..
Rút khẩu súng được cài ở eo ra, mặc kệ cánh tay đang bị thương Mỹ Hương nhắm cực kì chuẩn xác những bọn giả làm nhân viện hãng hàng không đang trà trộn trong này khiến chúng k bị bắn thủng chân thì cũng thủng táy hoặc dứt luôn mà ngã xuống đất….. Chỉ cần nhìn lướt qua đã nhận ra đâu là địch, chỉ cần 1 phát súng mà đập đan viên đạn chúng đang bắn tới và viên đạn Mỹ Hương bắn ra lúc nào cũng đi nhanh hơn viên đạn của chúng bắn tới khiến chúng k thể làm gì được ngoài đành chịu trận, nhắm mắt quằn quại trong đau đớn về thể xác….Còn tên đang chạy cũng chính là tên nhắm bắn cha Triệu khiến Mỹ Hương nhà ta bị thương đang trà trộn trong đám người bên ngoài kia chạy trốn nhưng cũng bị Bạch Hổ đuổi kịp và cắn đứt 1 tay, phê đi luôn 1 chân và nhận hẳn 1 cái tát kinh khủng từ Bạch Hổ bất tỉnh nhân sự luôn……
Sau tiếng súng của đội trưởng Mỹ Hương là tiếng súng của Tứ Quỷ và Tam Ca cũng bắt đầu vang lên, khả năng bắn chuẩn xác của nhưng con người này mà chẳng mấy chốc đội ngũ bắn tỉa của bọn kia đã bị nhắm bắn sạch nhưng tuyệt nhiên k có 1 tên nào chết……Quả thật những đứa con do Trương Gia đào tạo phải khiến người khác từ kinh ngạc đến hoảng sợ luôn, sợ đối đầu với họ thì cầm chắc cái chết thảm trong tay…..
Cả k đội k ai giám phá đội hình cho tới lúc đưa được tất cả khách VIP lên xe theo đường hầm riêng tại sân bay do Trương Gia tạo nên về đến khách sạn của Triệu Gia đã được phong tỏa an toàn mới giám thở phào nhẹ nhõm mà đi thu dọn đống tàn phế kia……
_Chị hai, k sao chứ_ Dương (Leo) cùng Tứ Quỷ lao tới như tên bắn
_Tiểu Hương, ổn k?_ anh Phương, Vương và Phong cũng ngay lập tức chạy tới
_ Hì, ổn ạ _ Mỹ Hương cười tươi cho mọi người khỏi lo lắng, tay bịt miệng vết thương đang chảy máu k ngớt
“ROẠT….”
Anh Phong thẳng tay sẽ luôn cái áo mình đang mặc để băng vết thương cho Mỹ Hương, nói:
_Em chuẩn bị tinh thần đi, về thằng Thắng nó mà k sử đẹp em thì anh cũng thấy tiếc đấy….
_Hì, em chuẩn bị tâm lý sẵn rồi_ Mỹ Hương cười trừ. Thật sự là nó sắp xác định thật rồi
…….
_Cô chủ, bọn sát thủ kia làm gì đây ạ?_ 1 tên vệ sĩ cấp cao tiến tới hỏi Mỹ Hương
_Gửi tất cả bọn ấy tới Nhật, đưa cho bang chủ bang Yakura vùng quan động ý, ông ấy sẽ tự biết giải quyết như thế nào_ Mỹ Hương nói
_Dạ_ Tên vệ sị cấp cao gật người , cúi gập mình chào Mỹ Hương rồi bước đi

* * * * * * * * * *

TẠI TRƯƠNG GIA:
Mỹ Hương cùng Tứ Quỷ và Tam ca đi vào . Mỹ Hương khoác áo da của Dương lên người để che đi vết thương ở cánh tay k cho anh Thắng biết nhưng khi cả lũ vừa đặt chân vào sân nhà chính của Trương Gia đã thấy anh Thắng và tụi nó đợi ở đấy rồi…… Nuốt nước bọt cái “ực” Mỹ Hương tiến lại trỗ anh Thắng, khẽ nói:
_Anh hai….
_Còn coi tôi là anh sao, k giám_ anh Thắng lạnh lùng quay mặt đi
_Hai à…._ Mỹ Hương nhìn anh trai
Anh Thắng k nói gì, lạnh lùng ngồi uống trà. Tụi kia nhìn Mỹ Hương đầy thông cảm nhưng h thì chịu cũng k giúp được gì, nhìn anh Thắng thế kia cũng đủ biết động zô là chết bất đắc kì tử
_Hixxx….hai à, tại em thấy anh dạo này bận rộn công việc bên công tý quá nên mới giúp anh thôi mà, đừng giận em mà tuội nghiệp lắm. Em có sao đâu à, vẫn lành lặn khỏe mạnh trở về bên anh đây gì….Hai à…….._ Mỹ Hương cười trừ, giải thích + ỉ ôi ông anh trai đừng giận
_Hình phạt, tự nói đi_ anh Thắng nói nhưng k thèm nhìn mặt Mỹ Hương
_Dạ, phat: 1 tuần k đi chơi, 1 tuần ngồi tự kỉ trong võ đường, 1 tuần k được nói chuyện với anh, 1 tuần về phòng ngủ ạ _ Mỹ Hương tiu nghỉu nói và k quyên quay lại lầm bẩm : “ Điều kiện ác ma, biến thái, quái dị”
_Đấy là đi chơi k nói với anh thôi, còn đây là nhận nhiệm vụ k nói với anh mà con là nhiệm vụ nguy hiểm 1 báo với anh, sao nhẹ thế được chứ hả? Phạt: 1 tháng k được ra ngoài, 1 tháng ăn cơm trắng, 1 tháng ngồi võ đường kiểm điểm, 1 tháng ngủ ở võ đường, cấm đọc truyện tranh, xem tivi, nghe nhac 1 tháng. Rõ chưa?_ anh Thắng đanh mắt nhìn Mỹ Hương
Quả thực thì anh vô cùng tức giận nó vì giám nhận nhiệm vụ nguy hiểm như thế mà k bảo anh1 tiếng nào, nó có biết là chỉ cần nó bị sao thôi là anh sẽ phát điện k nữa? Nhưng hơn cả sự tức giận dành cho nó là sự lo lắng tột cùng, anh ngồi đây có vẻ bình thản nhưng thật ra anh như ngồi trên đống than vậy, anh sợ nó chỉ cần sờ sảy 1 cái mà mất mạng thì k biết lúc nó anh phát điên đến mức nào luôn nữa…..H nó chở về bình anh là may mắn lắm rồi, nhìn nó vậy thì dù anh muốn giận nó nữa cũng k được vì con nhóc em tiểu yêu này quá quan trọng với anh, anh quá thương yêu nó……
_Hơ, hixx…..dạ, tuân lệnh sếp ạ. Em vào thay đồ đây_ Mỹ Hương mặt méo sệch, lết từng bước vào phòng
Hình phạt lần này còn kinh khủng hơn hình phạt nó nói, và biến thái kinh hồn. Nó đây 1 ngày k có truyện tranh thì k sống được rồi huống hồ 1 tháng; đã vậy còn k được ngủ với anh trai thì 1 tháng sau nó bước ra sẽ còn là cái thây ma biết đi quá……
Nó đang định bước đi vào phòng thì anh Thắng nhận thấy có cái gì đó k ổn lắm, nhìn mặt Tứ Quỷ và Tam ca càng thấy k ổn nên liền kéo tay Mỹ Hương kéo lại:
_Khoan, đứng lại đã
_A……_Mỹ Hương nhăn mặt kêu lên vì bị anh Thắng túm đúng tay bị thương
_Biết ngay mà_ anh Thắng kéo Mỹ Hương sát lại mình, giữ chặt người nó k cho động đậy cùng cánh tay đau và thẳng tay lột cái áo khoác nó đang khoác bên ngoài kia ra…..
Hiện ra trước mắt anh Thắng và tụi nó là cánh tay bị thương k hề nhẹ tý nào của Mỹ Hương. Dù đã được anh Phong quấn rất nhiều lớp vải dày nhưng máu vẫn chảy và chàn ra thấm đỏ cả băng quấn chứng tỏ rằng vết thương của Mỹ Hương đã bị hở miệng rồi và hiện tại thương k còn nhẹ chút nào nữa cả……
Lúc này thì anh Thắng tức giận thật rồi, mặt mũi tối sầm lại, bàn tay siết chặt lấy nhau cố kìm nén sự tức giận để k quạt cho cô nhóc em này 1 trận nên thân…. Tứ Quỷ nhà ta nhìn cảnh tượng này cùng sát khi phừng phừng u ám vây quanh đây dày đặc của anh thắng mà mặt mũi đứa nào đứa nấy cũng xanh lét như tầu lá chuốt chỉ còn biết ôm đầu thở dài lẩm bẩm buông 1 câu : “Chết chắc rồi”
_Trời ơi! Mỹ hương bị thương rồi_ Kyu Min đạnh chay lại trỗ Mỹ Hương thì Miak ngăn lại
Lúc này tốt nhât là k nên chen vào , cứ để anh Thắng giải quyết truyện của Mỹ Hương thì tốt hơn……
_TRương Nguyệt Mỹ Hương _ anh Thắng gắt lên từng tiếng
_HÌ, em k sao đâu mà. Tại lúc bảo vệ cha bị đạn của lũ sát thủ xoẹt qya tý thôi, chỉ chầy tý thối ý mà. Mới lại Bạch Hổ cũng trả thù cho em rồi, nó phế 1 tay với 1 chân của thằng đó rồi mà, k sao đâu_ Mỹ Hương cười cười giải thích cho hai nó nghe, cố làm hai nó hạ hỏa
Anh Thắng k nói gì, bế thốc Mỹ Hương lên quay lại nói:
_Kyu Min, Mika nhờ 2 em đem giúp anh hộp thuốc vào phòng
Nói rồi anh bế Mỹ Hương đi thẳng vào phòng, tụi kia chỉ còn biết ngồi cầu nguyện cho Mỹ Hương được an lành, sống sót quay về trong trân bão táp của anh trai…..
Sau đó thì thực ra nhìn thấy Mỹ Hương vậy rồi anh sót có dám mắng **** nó câu nào đâu, Anh Thắng hàng ngày đều đích thân thayy bông băng với thuốc cho Mỹ Hương và bắt nó ăn rất nhiều đồ ăn bổ để bù lại lượng máu đã mất. Nó mặc dù k bị anh Thắng đá qua phòng xám hối hay thực hiện hình phạt 1 tháng kia nhưng tuyệt nhiên anh Thắng cũng k cho Mỹ Hương bước ra khỏi phòng nửa bước đến khi nào cánh hay lành lặn hẳn lại và lên da non mới thôi. Còn Tứ Quỷ nhà ta là khổ nhất, vì bị Mỹ Hương uy hiếp thôi nhưng can tội giám dấu anh Thắng mà bị phạt ở võ đường tự kiểm điểm, xám hối 1 tuần liền…..
Và cũng trong những ngày đó, Long ngày nào cũng lui tới Trương Gia xin gặp Mỹ Hương nhưng tuyệt hiên Mỹ Hương k thèm đoái hoài gì hắn cả. Long cũng biết rằng sự việc lần này Mỹ Hương sẽ chẳng dễ dàng gì tha thứ cho mình cả nên ngày nào cũng ngồi trước cửa phòng nó từ sang đến tối mịt, mặc kệ là ngày nắng hay là mưa đều ngồi trước cửa phòng nó đợi nó bước ra…hay là chỉ đợi 1 cái gật đầu đồng ý nói chuyện từ nó mà thôi….
…………….
1 tuần sau đó nó được anh Thắng thả cho tự do ra ngoài vì vết thương cũng đa gần khỏi và lên da non rồi nhưng chủ yếu là vì đội khách VIP của cha Triệu mà Mỹ Hương đã bảo vệ đấy mở tiệc chúc mừng cuộc hợp tác thành công của các bên và rất muốn Mỹ Hương cũng như các vệ sĩ đặc biệt bảo vệ họ bên Trương Gia tham gia để cảm ơn cô bé và mọi người đã cứu sống mình. Hơn nữa, nhờ có Mỹ Hương mà họ đã truy ra tung tích của người muốn ám sát đó để quét gọn 1 mẻ tất cả bọn đấy luôn…..

CHính vì vậy mà tại nhà hàng nổi lớn nhất ở Hà Nội này, nhà hàng “Love Song” trức thuộc quyền quản lý của Triệu Gia là địa điểm được chọn tôt chức bữa tiệc lớn và quan trọng . Nên tất cả các nhân công bình thường làm trong nhà hàng đều được thay thế toàn bộ bằng người nha Trương Gia để đảm bảo an toàn; từ đầu bếp đến bồi bàn, phục vụ đều là các vệ sĩ cấp cao nhà Trương Gia mang tới. Lần này k chỉ có Tứ Quỷ và Tam ca nhất định phải tham gia vào đội ngũ bảo vệ mà còn có cả Mika, Kyu Min, Ren, Koon Ham cũng tơi giúp sức; k chỉ là để đảm bảo an toàn cho khách VIP mà cha Mỹ Hương rất khuyến khích chúng nó đi lần này để tụi nó có dịp được học hỏi từ những con người dày dặn kinh nghiệm này về những bài học quý giá trong kinh doanh cũng như để họ biết mặt tụi nó_nhưng người được Trương Gia và Triệu Gia bảo hộ….

Tới tối hôm nay, sau những ngày bận rộn chuẩn bị tiệc này thì đêm tiệc dạ hội trên nhà hàng nổi “Love Song” cũng đã được bắt đầu. Bên ngoài nhà hàng được bố trí tới 2 hàng rào vệ sĩ cấp cao chắc chắn; bên trong là 1 hàng rào vệ sĩ nữa đứng sung quanh 4 bức tường nhà bao quát tất cả; còn chưa kể tới còn có các nhân viên phục vụ, đầu bếp từ trong ra ngoài và Tứ Quỷ ,Tam ca và tụi nó là những khách mời vinh dự vừa là những người bao quát chỉ huy chung cả đêm tiệc này….

Phong tiệc được trang trí rất đẹp và sang trọng bới tiệc đứng: các món ăn đều là những món ăn đặc sản của Việt Nam là chỉ yếu nhưng cũng có cả 1 số món ăn nước ngoài để cho mọi người tưởng thức trong ánh đèn vàng ấm cúng . Màu trắng tinh khiết và thuần túy của giới quý tốc dù chỉ mà 1 màu sắc đơn thuần nếu k muốn nói là vô sắc h đây lại cực kì đẹp ,lộng lẫy ,sang trong khi nổi lên trên nền lảm lông đỏ sẫm của nhà khiến nó vẫn sang trọng mà k quá phô trương, khiến người ra vừa bước vảo đã cảm thấy rất hài lòng bởi sự ấm cúng, thanh khiết nơi này….

Ở đây, ai ai cũng khoác lên mình những bộ đồ đắt tiền, bạc triệu, những bộ vest những bộ đầm khẳng định đắng cấp trong giới quý tộc của mỗi con người hiện hữu trong buổi tiệc này. Và tụi nó cũng k nằm trong ngoại lệ đó và nhất là khi ngoại hình của chúng nó đã rất nổi bật rồi thì khi khoác trên mình những bộ cánh dù đơn giản hay cầu kì cũng khiến cho tụi nó tỏa ra 1 sức hấp dẫn tới kì lạ…..

Tụi nó còn rất ngạc nhiên khi 2 cái tên Choi Bang và Kwon Bang cực kì nổi tiếng trong giới kinh doanh này; dù biết cha mẹ của chúng nó đều là những người đặc biệt nhưng họ k ngờ rằng cha mẹ họ lại nổi tiếng tới mức vậy.Và 2 cái tên Kwon Kyu Min con gái của ông trùm thế giới đã làm k biết bao tràng trai chết vì sắc đẹp kiểu diễm của mình nhưng lại là con cưng của ông Kwon và Choi Koon Ham thông minh,tài năng, quyết đoán đã là người được ấn định thừa kế cả tập đoàn CIA sau này cũng k hề lạ lẫm gì với họ.Nhưng còn ngạc nhiên hơn nữa khi nhắc tới 3 cái tên Choi Koon Ham, Qualy Kevin hay Triệu Lý Thiên Long, Ren Otohara thì mới biết được đây là 3 chàng trai trẻ nhất trong giới kinh doanh này thì k ai là k rõ thì họ dù chưa chính thức bước vào thế giới của những người kinh doanh nhưng lại nắm trong tay k biết bao nhiêu các quán bar,vũ trường lớn nhỏ ở các thành phố rồi……Đặc biệt cái tên Lee Ryan hay Trương Hàn Anh Thắng lại còn khiến họ cực kì nể phục khi mới chỉ có 23t nhưng đã tự lập cho mình 1 công ty riêng k cần bất cứ ai giúp đỡ,đã đưa công ty đó vượt mặt hẳn những công ty lão thành hơn thế để đứng trong vị trí top 100 công ty mạnh nhất toàn thế giới. Và hôm nay họ còn biết thêm và được diện kiến cô gái vàng của Nhật Bản Mika Nakashima ,tài sắc đều vẹn toàn; cùng cô bé thiên tài, dũng cảm, mưu trí_ Lee Sandy hay Trương Nguyệt Mỹ Hương đã 1 mình chỉ huy cả 1 đội quân vệ sĩ cùng tài bắn súng thiện sạ đã khiến họ rất khâm phục….. tất cả đều là những cái tên họ muốn khắc ghi, muốn quen và muốn hợp tác sau này……

Những con người k chỉ có tài sắc mà còn có tài này đã khiến những vị tiền bối lão thành ở đây rất quý mến k chỉ đơn giản tụi nó đều mang trên mình 1 cái họ quá có tiếng mà bởi vì chúng nó còn mang trong mình những kiến thức uyên thâm, 1 cách giao tiếp quá tốt đã khiến cho chúng no ghi được 1 số điểm rất lớn đối với các vị khách này. Tất cả khi gặp tụi nó đều muốn bắt tay và mong được hợp tác với chúng nó sau này dù hiện tại chúng nó chưa có 1 công ty riêng nào của mình ngoại trừ anh Thắng……

Và cuối cùng thì nhân vật chính của chúng ta, là 1 trong số nhuwngxlis do có buổi tiệc này sau khi sắp xếp xong tất cả mọi việc ổn thỏa thì cũng đã xuất hiện bên cạnh anh trai mình…..Mỹ Hương khi xuất hiện đã khiến cho rất nhiều người ngạc nhiên. Nó k giống bất cư ai ở đây khi k nó k hề khoác trên mình bất kì bộ cánh lộng lẫy nào cả bộ đồ nó khoác trên mình là bộ quần áo truyền thống của cô gái Việt Nam xưa với áo yếm màu đỏ mận của thiếu nữ ngày xưa khoe cả khoảng lưng trắng ngần k tì vết và quần vải ống rộng, đi giầy đế cao. Dù bộ đồ khá đơn giản, k cầu kì nhưng chiếc áo yếm lại là điểm nhấn mạnh cho Mỹ Hương khi ai ai cũng bị Mỹ Hương hút hồn bởi vẻ đẹp đậm chất Việt Nam đấy lại quyến rũ đến chết người. Chỉ với bộ đồ này Mỹ Hương đã lại mang vào trong lòng những người nước ngoài kia 1 nét đẹp văn hóa Việt Nam của mình 1 cách sâu sắc

Bữa tiệc diễn ra rất vui, ai cũng ăn uống rất vui vẻ, cưới nói rất thoải mái khi họ được những con người trẻ này đưa vào nhưng câu truyện mộc mạc, đời sống đớn giản hơn chứ k phải là những mưu mô,tính toán như ở thế giới kinh doanh kia…..họ dường như đã quên luôn cả công viec, mệt nhọc ngày thường líc nào k hay……

Còn hắn – Thiên Long, hắn đợi nó bao nhiêu ngày qua cũng chỉ đợi tới lúc nó bước ra khỏi phòng để nói với nó 1 câu xin lỗi và mong nó tha thứ cho hắn. Đợi mãi mới được lúc thấy nó đi 1 mình, hắn vội vàng chạy towiskeos tay nó lôi ra 1 góc phòng ít người qua lại, còn chẳng để nó kịp hiểu ra cái gì đã lôi tuột nó đi…….

_Đồ điên, làm cái quái gì vậy?_ Mỹ Hương gắt
_ Tui muốn nói chuyện. Mỹ hương đừng tránh mặt tui nữa được k?_ Long nhìn Mỹ Hương, ty nắm chặt lấy tay nó như sợ nó chạy mất vậy
_Truyện gì? Tui nhớ là mọi chuyện đã rõ ràng cả rồi mà, có gì để nói nữa đâu_ Mỹ Hương cười nhạt
_Tui xin lỗi, tui biết tui sai rồi, tui xin lỗi vì đã k tin Mỹ Hương. Làm ơn đừng giận tui nữa được k??_ Long năm nỉ xin lỗi nó rối rít
_Chẳng giống Thiên Long chút nào nhỉ? _MỸ Hương nghiêng đầu nhìn Long
_Mỹ Hương à……_Long nhìn Mỹ Hương bằng ánh mắt đau khổ. Người khiến hắn thay đổi, người làm cho hắn trở thành còn người khác chẳng phải là nó sao, cứ ở bên cạnh nó thì hắn chẳng bao h còn là hắn nữa…..
_Thiên Long, có lẽ cả anh và tôi để đã quyên mất 1 điều rằng tôi chúa ghét những kẻ lăng nhăng bội bạc. Vậy anh đã ngủ với bao nhiêu đứa con gái rồi? Và hơn hết đôi môi này của anh đã hôn biết bao nhiêu cô gái trong tay anh rồi vậy; nó k còn là của tôi nữa rồi…._ Mỹ Hương nhìn Long, giọng nói lạnh như đã, bàn tay khẽ miết nhẹ lên môi Long cười đầy mỉa mai, đau đơn rồi bước đi nhưng trong nụ cười đó còn có gì đó chua sót lắm…

Còn Long, hắn chết sững người, đứng chôn chân tại đó vì những gì Mỹ Hương nói đau quá nhưng cũng đúng mà cũng sai…….Nhưng hắn k biết phải lý giải cho nó như thế nào khi mà đôi mắt long lanh lạnh lùng đó của nó nhìn thằng vào mắt hắn trong 1 giây, bàn tay ấm nóng chạm vào môi hắn, giọng nói lạnh như nước đá đó phát ra thì trái tim hắn như ngưng đập rồi…..

$pageOut $pageIn

Chap 30 : Thiên thần bước ra từ cánh cửa thời gian

Sau buổi tối hôm
đấy thì mấy ngày sau Long cũng mất tích luôn, chẳng thấy bóng dáng đâu cả nhưng
xong rồi chỉ được mấy hôm lại thấy Long bám nhằng nhằng theo Mỹ Hương như trước
đây nhưng dường như Mỹ Hương hoàn toàn chẳng đếm sỉa gì đến Long nếu k muốn nói
là thái độ rất gay gắt với hắn rồi cấm k cho hắn bước chân vào cửa nhà Trương
Gia luôn…..
Chính vì vậy mà
ngày nào Long cũng lởn vởn trước cửa cổng nhà Trương Gia từ sáng cho tới tối
mịt mới lọ mọ đi về chỉ mong cho Mỹ Hương tha thứ cho mình…..
Và ngày hôm nay
cũng vậy, bóng dáng Long thấp thoáng ngoài cổng nhưng khác với mọi hôm là xuốt
từ đêm qua tới h trời k hiểu sao cứ mưa lớn nên hiện trạng h là người của Long
ướt như chuột lột luôn rồi…..
_Mỹ Hương, lại
đây_ anh Thắng gọi nó, kéo nó rà ngoài hiên
_Sao vậy hai_ Mỹ
Hương nhìn anh nó k hiểu
_Em nhìn kìa_
anh Thắng chỉ tay về phía cổng nhà
Ở công, Long
đang đứng tựa người vào tường đợi nó cho dù quần áo đã ướt sạch, dù lạnh nhưng
quyết k bỏ cuộc và ánh mắt lúc nào cũng hướng về ngôi nhà trong kia đầy mong
chờ….chờ nó mãi, cho dù tuyệt vọng tới đâu thì trái tim hắn mách bảo hắn k được
bỏ cuộc…….
_Mỹ Hương, anh
hỏi em:em có yêu Long k?_ anh Thắng xoay người Mỹ Hương lại phía mình, để nó
đối diện với anh
_Em….._ Mỹ Hương
lúng túng
_Anh biết, em
đồng ý yêu thằng Long là vì nó chính là người mà em đợi khi xưa nhưng nếu cậu
bé ngày xưa k bao h xuất hiện mà chỉ có 1 thằng Long em gặp bây h thì em sẽ
đồng ý yêu nó chứ?_ anh Thắng nhẹ nhang hỏi
_ Em….em cũng k
biết nữa_ Mỹ Hương ngập ngừng, lắc đầu
_Em cứ thử nghĩ
xem. Những ngày ở Nhật cuộc sống của em, quan hệ củ em và Long như thế nào? Có
thể em k nhận ra những chẳng phải em vẫn luôn hướng tới thằng Long sao? Đúng k?
Dù lúc đầu em k ưa nó đi chăng nữa….Em cứ nghĩ kĩ đi…._ anh Thắng mỉm cười vuốt
tóc Mỹ Hương
_ Dạ _ Mỹ Hương
dạ nhẹ 1 tiếng
Mỹ Hương đi vào
phòng, ánh mắt lướt qua phía cổng_nơi hắn đáng đứng mà đôi mắt trong chẻo, đẹp
đẽ của nó k khỏi chùng xuông nhưng nó k thể lí giải được cảm giá trong nó lúc
này là như thế nào nữa…..

Còn về phía
Long, sau bao nhiêu ngày dẫm mưa dãi nắng chỉ mong thể hiện được thành ý, sự
hối lỗi của mình với Mỹ Hương, mong nó tha thứ thì sau mấy tuần liền như vậy
khi mà trời nắng mưa thất thường thì có tới thần tiên cũng chẳng chịu được chứ
nói gì tới Long nên k tru được nữa ngã gục luôn vì bênh rồi……Hắn lúc chỉ mới
hây hây sốt thì vẫn sang nhưng h bệnh trở nặng hẳn thì nằm luôn rồi….

Mỹ Hương nghe
hai mình nói thì cũng k khỏi đau lòng, sót xa cho hắn. Nó k hiểu sao hắn phải
làm như vậy vì nó chứ?Có đáng k? Quả thực mà nói thì nó đã từ lâu hết giận hắn
rồi nhưng tình cảm của nó dành cho hắn của ngày xưa chưa bao h thay đổi nhưng
còn tình cảm nó dành cho hắn bây h thì sao? …..nosk rõ….. nó chưa bao h dành
tình cảm yêu thương cho ai ngoài thằng bé ngày xưa cả nên nó k biết nó đối với
hắn ra như thế nào…….
Mải suy nghĩ
miên nam thế nào má nó chìm vào giấc ngủ lúc nào k hay… vẫn là vòng tay ấm áp
của anh trai bên cạnh, nó đã mơ….mơ thấy hắn của hiện tại……

Những hình ảnh
nó và hắn khi ở Nhật Bản. Phải rồi, h nó mới nhận ra là nó gặp hắn lần đầu k
phải ở trường K.W mà là ở trên con phố Sagu ở trung tâm. Rồi hình ảnh hắn chơi
bóng rổ, lúc hắn đánh nhau, những lúc 2 đứa cãi nhau trí chóe ….. lúc đấy nó
quả thực rất ghét hắn vì hắn là tên hống hách, đa tình, lăng nhăng. Nhưng chẳng
phải những lúc nó suy sụp vì anh trai đều có hắn ở bên sao: lúc nó đứng im cho
3 thằng ca chớn đánh mình tới sước sát hết cả chân tay, lúc nó sợ hãi phóng xe
như điên đi cứu Kyu Min vì sợ Kyu Min lại vì nó mà bước vào con đường như chị
Băng Băng ngày xưa, lúc nó k tiếc thân mình mà quậy phá đánh nhau……và cả lúc nó
chýt nữa là mất mạng thì hắn cũng chẳng ngần ngại mà bao lần khi sông vào cứu
nó,tại sao nó lại k nhận ra chứ???…Tại sao mà trước h nó k hề nhận ra rằng ánh mắt hắn lúc nào cũng dõi theo nó;
ánh mắt hắn nhìn nó là ánh mắt bình yên của sự quan tâm, lo lắng yêu thương chứ
k lạnh lùng, băng giá như hắn nhìn bất cứ người nào khác…..

Và hình ảnh cuối
cùng trong kí ức của nó chính là hình ảnh người con trai bước vào trong khu
vườn của nó ở Nhật Bản khi nó đang nằm ngủ dưới gốc cây anh đào lớn, ánh mắt
nhìn nó đầy yêu thường rồi cở áo đắp lên cho nó….. người con trai đó…..người đó
mang khuôn mặt, ánh mắt tới nụ cười tất cả đều là của 1 con người mang cái tên
Triệu Lý Thiên Long……

…………..

Nó giật mình
tỉnh dậy, người đầy mồ hôi thở, thở gấp vì tim nó hiện tại đập rất nhanh và
mạnh…..Chìa khóa trong tim nó đã được mở rồi nhưng nó có chấp nhận được k?
Nhưng điều trước hết bây h nó nghĩ tới, nó cần xác định trước tiên là việc
khác. Nó chạy như bay ra tủ quần áo của mình nó lôi chiếc áo măng-tô dài bằng
dạ màu đen mà trước đây khi nó ngủ ở khu vườn có cây anh đào đó tỉnh dậy đã
thấy trên người mình; k hiểu sao khi sắp xếp đồ đạc nó lại na theo cả cái áo
này về Việt Nam. Ôm chặt cái áo vào longfm nó gục xuống cạnh tủ. Tuy rằng vì
thời gian rất lâu rồi nên chiếc áo này k còn rõ rệt mùi hương như lúc đầu nó
ngửi thấy khi tỉnh dậy nữa nhưng nó chưa bao h quên được mùi hương này vì mùi
hương đó từ lúc ở Nhật vẫn đã luôn ở bên nó. Cái mùi hương thơm dễ chịu từ nước
hoa sịn nhưng nó nhẹ và thanh hòa quyện cùng với mùi người đàn ông trên chiếc
áo khoác này khiến nó cực kì dễ chịu và thích cái mùi này cho dù nó có k thích
dùng nước hoa chút nào….. đây chính là mùi của hắn

Tới h no mới
nhận ra thêm 1 điều nữa là hắn lúc nào cũng ở quán bar, sàn nhảy; xuốt ngày
uống rượu; còn đánh nhau rất nhiều,….. nhưng tại sao nó chưa bao h ngửi thấy
mùi rượu nồng nàn trên người hắn, mùi máu trên người hắn; nhưng mùi rất nồng và
dễ bắt đó chưa bao h nó ngửi được hay cảm nhận thấy cả….

RING……..RING……….RING……..

Tiếng chuông
điện thoại làm nó thức tỉnh, nó lê từng bước nặng nề lại gần giường trên tay
vẫn cầm chiếc áo đó nó nhấc máy, giọng nhẽ bẫng trả lời điện thoại:
_Alo
_Mỹ Hương, dậy
rồi hả?_ Là người mà ai cũng biết là ai đấy gọi cho nó
_Dạ, hai đi đâu
vậy? Sao k gọi em dậy đi cùng?_Mỹ Hương trách
_ Rồi, anh vừa
ra ngoài chút thôi ý mà. Biết ngay là thể nào em cũng tự tỉnh mà. Dậy lâu
chưa?_ anh Thắng cười
_Được 1 lúc rồi
ạ. Sao tự dưng hai ra ngoài lại gọi điện thoại cho em vậy?_ Mỹ Hương hỏi
_Um, có việc bảo
em_ giong anh Thắng ở đầu dây bên kia trở nên nghiêm nghị lạ thường
_Gì vậy ạ?_ Mỹ
Hương tò mò
_Uh, nhưng trước
hết anh muốn kể cho em 1 truyện này đã_ Giọng anh thắng trở nên trầm hơn
_Là sao ạ???!!_
Mỹ Hương càng ngày k hiểu anh trai đang muốn nói gì nữa
_Câu truyện này
kể về 1 thằng nhóc, khi còn bé đã yêu 1 đứa con gái rất nhiều nhưng phải đi xa
để thực hiện mong ước của mình cũng như để đủ khả năng bảo vệ chị gái thân yêu
của mình cùng cô bé mà mình yêu thương là 2 người con gáu quan trọng nhất cuộc
đời thằng nhóc đó. Ngày tháng qua đi thằng nhóc trở thành 1 người con trai
trưởng thành hơn, đẹp trai,lãng tử, hào hoa, có rất nhiều các cô gái theo đuổi
và rất nhiều mỗi tình 1 đêm nhưng chưa bao h quên hình ảnh cô bé dễ thương đó.
Khi về Việt Nam đã gặp lại cô vé nhưng thực chất thì người thằng nhóc này gặp
là em gái song sinh của cô bé, có lẽ vì k cảm nhận thấy tc rõ như ngày xưa mà
thằng bé vẫn chìm trong cuộc sống xa hoa ăn chơi. Và rồi 1 ngày gặp cô bé bên
Nhật, cô bé làm hắn thay đổi ,làm hắn tốt hơn nhưng hắn k hề nhận ra rằng cô
gái mình yêu hiện tại chính là cô bé ngày xưa. Vậy h cô bé đó định làm thế nào
với thằng nhóc ngu ngốc đó đây???_ anh Thắng từ từ kể lại mọi chuyện
_Anh…..anh…._ Mỹ
Hương nghe xong lắp bắp
_Mỹ Hương, những
ngày qua em đã suy nghĩ kĩ chưa? Tình cảm của em với Long hiện tại ra sao? Em
mà k nhanh lên, k mau nhận ra thì em sẽ mất thằng Long mãi mãi đấy. K chỉ Long
bây h đâu mà kể cả Tiểu Long của em cũng sẽ biến mất mãi mãi đây_ anh Thắng khẽ
thở dài
_ Ý anh là sao?_
Tự dưng Mỹ Hương có linh cảm k tốt, khẽ nhíu mày hỏi anh
_Mỹ Hương, nghe
kỹ nhưng gì anh nói này: Bây h là 8h rồi và 9h thằng Long và Thanh Thanh sẽ tổ
chức lễ cưới. H thằng Long nó bị điên nặng rồi, từ lúc khỏi bệnh nó đã xin cha
sang hỏi cười Thanh Thanh; em biết là Thanh Thanh k thể khước từ được khi cha Triệu là người đích thân ra mặt
chỉ hôn mà.Chỉ còn 1 tiếng nữ thôi, em định sao đây?_ anh Thắng trầm ngâm nói
_Anh…..anh dỡn
em hả? Long với Thanh Thanh…sao có thể?……_ Mỹ Hương lắp bắp….h nó đang cực
kì sock vì truyện này
_em có thấy anh
dỡn với em sao? Anh bảo rồi, thằng Long nó đang bị điên mà; chính là người hỏi
cưới Thanh Thanh đấy. Em có biết vì sao k?Chính vì Thanh Thanh mang hình dáng
của em đấy Mỹ Hương _anh Thắng chán nản nói

Nhưng lúc này
điện thoại đã rơi khỏi tay Mỹ Hương rồi còn đâu nữa, nó đang chết sững người
bởi những lời anh Thắng vừa nói đó rồi….. đầu óc nó hiện tại đang hoàn toàn rối
rắm. Những kí ức về quá khứ và hiện tại cứ đan sen nhau khiến nó như phát điện
lên dược……
Còn anh Thắng
biết h có nói chắc cũng chẳng còn gì lọt được vào tai nó đâu nên khẽ thở dài
rồi cúp máy. Ngẩng mặt lên nhìn lễ đường lộng lẫy này mà h anh chẳng biết nên
vui hay nên buồn nữa…..

_Anh hai_ Thanh
Thanh trong bộ váy cưới màu trắng tinh khiết cực kì lộng lẫy bước lại mỉm cười
nhìn ông anh trai đang đăm chiêu của mình
_Em gái, em đẹp
quá. Em chắc chắn sẽ là 1 cô dâu đẹp nhất đất nước luôn _ anh Thắng nhìn Thanh
Thanh mỉm cười dịu dàng, bàn tay khẽ vuốt nhẹ lên lọm tóc của cô bé
_Hì, anh quá
khen rồi_ Thanh Thanh cười ngượng
_Em gái, em chắc
chắn sẽ chọn đi con đường này chứ? Em sẽ k hối hận chứ?_ anh Thắng nhìn vào mắt
Thanh Thanh hỏi
_Dạ, k ạ_ Thanh
Thanh quả quyết
_Um, anh xin lỗi
vì trước h k quan tâm em nhiều. Từ h hãy sống thật hạnh phúc, em chịu nhiều vất
vả rồi_ anh Thắng nhẹ nhàng ôm lấy Thanh Thanh an ủi
_Hì, em k sao
mà….nhưng….nhưng chị hai mà biết truyện này chắc chắn sẽ giận em lắm _Thanh
Thanh mặt hơi ỉu sìu vì buồn
_Yên tâm đi, Mỹ
Hương nó k phải là 1 đứa k biết suy nghĩ, nó sẽ chấp nhận sự thật thôi _ anh
Thắng an ủi Thanh Thanh
_Này em, cô dâu
phải ở trong kia chứ sao lại chạy ra ngoài thế này hả? Để mấy vị trưởng lão
thấy họ tức hộc máu chết luôn đấy_ 1 người con trai đi tới cốc yêu vào đầu
Thanh Thanh
_Ơ, anh phải để
anh em em tâm sự với nhau tý chứ à_Thanh Thanh nũng nịu nói
_Hừ, tâm sự thì
cũng đừng có ôm nhau chứ_ Người đó nhăn mặt
_Hơ, anh em mà
ôm nhau có sao đâu. Ô, mà anh ghen hả?_ Thanh Thanh cười cười đẩy tay người con
trai đó
_Haha, thằng
Long nó ghen rồi_ anh Thắng nhìn Long cười đểu
_Anh ghen thật
hả?_ Thanh Thanh ngó mặt Long đầy nghi ngờ
_Hứ, vớ vẩn.
Ghen cái gì mà ghen, em mau vào trong đi k để bố mẹ thấy là chết cả đám bây h_
Long gắt rồi đẩy Thanh Thanh đi vào trong
2 chị em nhà
Thanh Thanh với Mỹ Hương tuy là song sinh nhưng tính cách lại trái ngược nhau
hoàn toàn luôn. Tuy vậy thì những khoản khác cũng k khác nhau là mấy nhất là
cái việc chuyên gia đi ngược lại với quy luật thì y như nhau luôn. Ai đời cô
dâu lại bước ra thánh đường ôm anh trai mình ngay tại đó trong khi còn chưa
thành hồn với chú rể…… đúng là bó tay (=.=)
_CHậc, nhìn bảnh
ghê nhỉ?_ anh Thắng nhìn bộ lễ phục trắng của Long nói
_Hừ, tui k thích
màu này_ Long nhăn mặt
_Haha, đẹp mà,
phong độ lắm. Thỉnh thoảng cung nên thay đổi 1 chút chứ_ anh Thắng cười cười
Long k nói gì,
thở dài 1 cái rồi đặt mình xuống ghê cạnh Thắng ở lễ đường. Cả 1 hoàn toàn im
lặng, k ai nói câu nào cho tới 1 lúc sau anh Thắng mới lên tiếng:
_Này Long, cậu
có nhớ tên cô bé ngày xưa của cậu tên là gì k?
_là Tiểu Nguyệt.
Sao hỏi vậy?_ Long khẽ nhíu mày nhìn Thắng k hiểu
_Um, sao lại gọi
cô bé đó là Tiểu Nguyệt?_Thắng hỏi tiếp
_Thì lúc cô ấy
sinh vào đêm mà trăng trên trời rất tròn và sáng mà và cũng vì thế mà bố mẹ mới
thêm chữ Nguyệt vào tên để…..Hả?…..Nguyệt…..tên……Là……là Trương Nguyệt Mỹ
Hương. Phải l, cô bé đó chính là Mỹ Hương
đúng k?_ Long đang giải thúc thì sực nhớ ta cái gì đó rồi tự dưng lắp bắp đứng
bắt dậy nhìn Thắng mà gắt lên
_Biết rồi thì
còn cân gì hỏi tui nữa_ Thắng vẫn bình thản như k, cười cười nhìn Long
_Chết tiệt. Ở
đây tự lo đi, tui đi tìm Mỹ Hương_ Long tức giận bỏ đi
Chạy ra tới cánh
cửa gỗ ở nhà thờ, vừa mở cửa ra thì ngay trước mắt Long là hình ảnh Mỹ Hương
vừa hớt hải chạt đến cũng đang định đẩy cửa đi vào. 2 mắt chạm nhau, 2 trái tim
vô tình cũng chung 1 nhịp đập, 2 khuôn mặt ngỡ ngàng, ngạc nhiên trước sự xuất
hiện của đối phương bỗng dưng cả 2 cảm thấy lúng túng….
_Mỹ
Hương,tui…._Long ấp úng nói. Hắn k khỏi ngạc nhiên khi bỗng dưng thấy Mỹ Hương
ở đây
Nhưng bỗng dưng
Mỹ Hương kiễng chân, tay với lên túm cổ áo Long kéo nhẹ xuống và đặt lên môi
tên ngốc đang lúng túng kia 1 nụ hôn ….. Long hơi sững người trước nụ hôn bất
ngờ này nhưng rồi 1 chút sau cũng vòng tay ôm lấy Mỹ Hương và đáp trả lại nụ
hôn đó…..nụ hôn của người mà anh đã yêu trước kia và bây h, tình yêu 15 năm của
1 thằng bé với 1 con bé…..
Và k biết từ
kucs nào mà cha mẹ, tụi nó,…. Tất cả đã đứng đông đủ để chứng kiến cảnh 2 con
người này hôn nhau trước cửa nhà thờ đức bà…..
Khi 2 người dứt
nhau ra, Mỹ Hương lấy tay đấm nhé lên ngực Long, mỉm cười tươi như ngày xưa con
nhóc đó mỉm cười với thằng nhóc ngố, lặp lại đúng ý câu nói mà cô bé đã nói:
_Nụ hôn đầu của
Long đã là của tui thì Long sẽ phải thuộc về ta mãi mãi, nhớ k? Dù Long có phải
đi xa bao lâu nữa thì tui cũng sẽ phải về để lấy ta làm vợ, rõ chưa? Tiếu
Nguyệt này sau này chỉ lấy 1 mình Tiểu Long thôi
_Mau nhớ lại đi,
đồ ngốc_ Mỹ Hương ánh mắt buồn buồn chạm nhẹ tay lên mặt Long
_Câu trả lời của
thằng bé ngốc đó là : “Nhất định vậy rồi, Tiểu ong này sẽ mãi chỉ là của riêng
Tiểu Nguyệt mà thôi”. Tiểu Nguyệt, tui chưa bao h quyên lời hứa đấy và tui cũng
chưa bao h để bất cứ đứa con gái nào chạm vào môi này ngoài Tiểu Nguyệt cả;xin
lỗi đã để em phải đợi quá lâu_ Long nắm lấy tay Mỹ Hương, ánh mắt đầy trừu mến
yêu thường nhìn nó
_Nhớ rồi sao?_
Mỹ Hương khá ngạc nhiên
_Anh chưa bao h
quên cả, tại anh ngốc quá k nhận ra em là người anh tìm bấy lâu thôi. Tiểu
Nguyêt, anh xin lỗi vì tất cả_ Long hôn nhẹ lên bàn tay Mỹ Hương
_Em cũng ngốc.
Tức lúc ở Nhật anh đã luôn quan tâm bảo vệ em mà em k nhận ra. Xin lỗi _ Mỹ
Hương quàng tay ôm lấy Long
_Hãy tha lỗi tất
cả cho anh nhé, anh thật ngu ngốc quá. Anh yêu em nhiều lắm._ Long siết chặt
lấy Mỹ Hương – cô gái nhỏ bé trong vòng
tay mình
Vậy là ta có thể
hiểu rằng Mỹ Hương nhà ta k phải là 1 cô gái ngốc nghếch k biết yêu mà là vì nó
đã vẫn luôn đóng chặt cánh cửa trái tim mình lại nhờ nụ hôn thời thơ ấu đấy để
chờ đợi 1 ngày cậu bé kia quay về mà thôi…. 1 tình yêu vượt quá cả thời gian,
vượt qua mọi giai cấp để cả 2 tới với nhau là 1 tình yêu của hiện tại, 1 hạnh
phúc của quá khứ…..
“BỐP…….BỐP…………BỐP……….”
Tiếng vỗ tay của
mọi người vang lên k dứt lôi 2 con người đang ở trong 1 thế giới riêng kia trở
về hiện tại…..
_Ơ…..mọi
người…._MỸ Hương ngớ người nhìn mọi người có mặt ở đây đông đủ từ lúc nào
_Oa, 2 người
lãng mãn chết đi được ý_ Kyu Min cực kí phấn khích
_Con ngốc, h mới
nhận ra hả? Làm tụi này lo chết được, cứ tưởng 2 người k thành được chứ à_Mika
cười tươi, cốc nhẹ lên đầu Mỹ Hương
_Hì, mọi người
phải vất vả rồi, xin lỗi_Mỹ Hương cười ngốc nghếch
_Chị hai, vậy là
em có thể yên tâm rồi. Chúc mừng 2 anh chị nha_ Thanh Thnh vui mừng chạy lại ôm
chầm lấy Mỹ Hương
_A! Thanh Thanh,
chị xin lỗi vì phá đám cười của em nhưng……nhưng chị k thể để Long và em lấy
nhau được, chị xin lỗi_ Mỹ Hương ngập ngừng nói
_Hơ, chị hai nói
cái gì kì vậy?_ Thanh Thanh ngẩn người nhỉn Mỹ Hương k hiểu
_ Mỹ Hương, em
nòi gì vậy? Sao anh với Thanh Thanh lấy nhau được chứ? Anh chỉ làm phù rể cho
Thanh Thanh thôi mà_ Long nhíu mày nhìn Mỹ Hương
_Ơ, thế anh
Thắng….. A! Anh THắng, anh lừa em phải k?_Mỹ Hương trừng mắt quay lại nhìn ông
anh của mình
_A! Thiệt là….
Anh hai, anh lại lấy lễ cưới của em ra đánh cược rồi phải k?_ Thanh Thanh thở
dài lườm ông anh mình
_Haha,tại 2 đứa
kia ngốc k chịu được nên anh phải ra tay thôi,mà lúc này là chuẩn nhất còn gì
nữa nên chỉ mượn tạm em đất diễn tý thôi mà_ anh Thắng cười cười giải thích
_Thiệt tình, chị
hau hôm nay là ngay cưới của em nhưng k phải là em với anh Thắng, vì đấy là 1
điều k thể và k vao h sảy ra cả. Con người em muốn lấy là đây…_ Thanh Thanh đi
lại trỗ đám đông kéo tay chú rể đang đứng đó từ nãy ra diễn kiến chị hai mình
_Hả?…_Mỹ hương
nhìn chú rể mà ngạc nhiên tới mức chết lâm sàn luôn
_Chị….chị hai_
Ché rể e dè
_Trương Hoàng
Anh Dương…_Mỹ Hương gắt lên từng tiếng, trừng mắt nhìn Dương
_Chị hai….em xin
lỗi vì đã dấu chị, nhưng…._ Dương sợ hãi nói
_Thằng nhóc này,
máy giám tán tỉnh em gái chị hả? Chán sống rồi hay sao vậy? Thằng này đúng là
gan cùng mình mà, biết Thanh Thanh với chị mày quan trọng như thế nào k hả?_ Mỹ
HƯơng nhéo tai Dương hét lên
Lúc này có 3
thằng nhìn Dương bị vậy cực kì đắc trí. 3 tên đó k ai khác chinh là 3 con quỷ
con lại: Key, Rey, Jey. Dủ khi 3 tên biết truyện này cũng đã sử đẹp tên này rồi nhưng mà nhìn Mỹ Hương sử tên Dương vẫn thấy phấn khích vô cùng, nhìn cực đã mắt…..
_Chị hai à,em với Dương yêu nhau thật lòng mà . Em biêt tụi em k nói với chị là tụi em sai nhưng mà em thấy chị hai găp nhiều truyện quá nên em k giám nói.Em xin lỗi_ Thanh Thanh cố gắng giải thích với chị mình
_Phải đó, em yêu Thanh Thanh thật lòng mà chị. Em quý mến cô ấy thật lòng mà_Dương cố giải thích
_2 đứa đúng là k coi ta ra gì mà. Tụi bây gặp nhau được có mấy lần, làm sao mà yêu nhau được? Kì zậy?_Mỹ Hương tức tồi nói
_Mỹ Hương, Dương đã từng vì cứu Thanh Thanh mà bị thương nặng tới suýt mất mạng khi bọn “W” ám sát Thanh Thanh đấy. Dương cũng như Long sẽ chịu đâu, chịu bị thương chứ k bao h để cho người mình yêu bị thương tổn gì đâu. Em hãy cho 2 đứa 1 cơ hội đi, anh nghĩ Dương cũng k giám làm gì Thanh Thanh đâu_anh Thắng bước lên nói đỡ hộ 2 đứa
_Thiệt k?_Mỹ Hương quay lại nhin Thanh Thanh và Dương
_Dạ_Thanh Thanh và Dương cùng đồng thanh gật đầu
_Hừ, thôi được rồi. Nhưng mà nghe rõ đây Trương Vũ Anh Dương mày chỉ cần làm em gái chị rơi nước mắt, à k chỉ cần làm nó buồn thôi thì chị cạo đầu cho mày vào chùa đi tu luôn, rõ chưa?_Mỹ Hương cảnh cáo Dương
_Dạ, vâng ạ _Leo gật đầu lia lịa
Và đáng nhẹ đám cưới của câu dâu Trương MỸ Thanh Thanh và chú rể Trương Vũ Anh Dương có thể tiếp túc diễn ra tiếp nếu như cánh cửa nhà thờ kia k mở, và người bước vào đó lại là…… Triệu Lý Quyên Quyên
_Xin chào mọi người_ Quyên Quyên mỉm cười bước vào
_Quyên Quyên _Mika, Kyu Min nhìn Quyên Quyên bằng ánh mắt khó chịu
_Thanh Thanh, chúc 2 người hạnh phúc nhé_Quyên Quyên đưa bó hoa hồng đỏ thắm được bó rất đẹp cho Thanh Thanh
_Cám ơn_ Thanh Thanh nhận bó hoa, gật đầu cám ơn
_Hì, k có gì đâu. Tui tới đây k chỉ để chúc phúc cho mình mà còn muốn giải thích những truyện vừa qua với mọi người nữa_Quyên Quyên nói, bước tới trỗ Mỹ Hương
_Cái gì nữa đây?_ Mỹ Hương nhíu mày
_Mỹ Hương,nhưng truyện vừa qua thực xin lỗi nhé. Nhưng tui muốn chị biết 1 điều là tui chưa bao h có tình cảm với anh Long đâu_Quyên Quyên cười, nhìn Mỹ Hương thú nhận
_K có thế tại sao em lại phá anh với Mỹ Hương?_Long nhăn mặt
_Hì, tại do có người nhờ em giúp nên em mới làm vậy thui phải k anh Thắng nhỉ?_Quyên Quyên quay qua nhìn anh Thắng
_Hả?_ Mỹ Hương và cả tụi nó, tất cả ở đây đều ngớ người
_Anh nhờ Quyên giúp để thử tình cảm của 2 người thôi. Quyên thấy thú vị nên đồng ý giúp anh ý thôi ý mà chứ chẳng có tình cảm gì đâu, Quyên cũng muốn xem người yêu của anh Long bị như vậy sẽ đương đầu ra sao nữa. Hihi, còn có gì thì cứ hỏi anh Thắng nhé_Quyên Quyên cười tươi nhìn anh Thắng
_Anh hai, là thật hả….?_Mỹ Hương nhìn anh Thắng như k tin
_Anh hai lại bầy ra trò chơi này phải k?_Thanh Thanh lườm ông anh mình
_CHậc, hì, phải là chính anh làm đó_anh Thắng nhún vai, mỉm cười thú nhận
_HẢ?…._Bạn kia ngã ngửa luôn bởi lời thú nhận quá ư bình thản của anh
_Mi…._Long giận tun người khi anh Thắng thú nhận, anh Thắng h trở thành 1 người chuyên phá hoại tình cảm của cô em gái trong mắt tụi nó rồi…
Long định chạy tới đánh cho anh Thắng 1 trận thì Mỹ Hương đã chạy lên trước mất rồi. Nhưng đương nhiên thì dù có truyện gì đi nữa Mỹ Hương cũng k bao h giám hỗn vs anh mình chứ đừng nói là đánh nên trái với phản ứng của mọi người nghĩ tới thì Mỹ Hương lại ôm trần lấy ông anh trai mình, khẽ nói:
_Cám ơn anh
_Ha, anh phá 2 đứa mà còn cám ơn anh sao?_anh Thắng cười cười nhìn cô em gái đang ôm chặt lấy mình
_K phải mà, em biết anh hai sẽ chẳng bao h phá Mỹ Hương đâu. Anh hai lo cho em nếu k nhận ra tình cảm của mình với Long mà cứ mãi dành tình cảm cho Tiêu Long quá khứ thì khi yêu Long rồi sẽ có những thứ,nhưng sự thật sẽ khiến em bị tổn thương rồi sẽ hối hận mãi mãi và rồi cả em với Long cũng sẽ bị tổn thương cả.Em biết mà, hai lúc nào cũng lo lắng cho em hết mà_Mỹ Hương lắc đầu,dụi dụi vào ngực anh hai nói
_Em gái của anh lớn thật rồi_anh Thắng cười hiền xoa đầu cô em gái nhỏ
ĐÚng là trên đời này sẽ chẳng còn có ai hiểu được anh Thắng như Mỹ Hương và cũng sẽ chẳng ai hiểu được Mỹ Hương, lo lắng cho nó bằng anh Trai mình cả ngoại trừ người mà cả 2 cùng yêu thương ra…..
Và rồi mọi khúc mắc đã được xóa bỏ hoàn toàn,trò chơi kéo dài 4 năm của anh Thắng dành cho 2 đứa ngốc mà anh đều coi như em ruột cả kia đã kết thúc toàn vẹn đúng như những gì anh đoán…..Tất cả những gì anh làm suốt 4 năm qua tất cả cũng chỉ vì tình yêu của ông anh trai dành cho cô em gái nhỏ mà mình đã tự tay chăm sóc, nuôi dưỡng nao nhiêu năm trời…..
Và đám cười của Thanh Thanh với Dương lại được tiếp tục dù hơi muộn 1 chút nhưng cũng chẳng hề hấn gì bởi vì ngày hôm