Print Friendly Version of this page In trang nầy Get a PDF version of this webpage Xuất PDF trang nầy
Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2016

[Truyện Ngắn] Điều Một Cậu Bạn Cần Làm

[Truyện Ngắn] Điều một cậu bạn cần làm






$pageIn

Sói

18 tuổi. Tôi đến trường sáu ngày trong tuần. Bạn thân là chiếc xe đạp. Ghét ngồi học và thích tập Karate. Nghe nhạc đủ thể loại. Cuối tuần, tôi đến phòng tập hoặc cùng với cô bạn thân phóng xe ra ngoại thành hóng gió. Nếu trời mưa thì hai đứa sẽ ngồi trong phòng của tôi hoặc cô ấy, nơi có hai ô cửa sổ bé tí hin, ăn bỏng ngô, bánh ngọt hay bim bim gì đó và cùng nhìn ra bên ngoài. Nói chung là tôi thấy cuộc sống của mình rất bình thường.

Cô bạn thân của tôi được bố mẹ đặt cho cái tên thật là kêu nhưng chúng tôi quen gọi cô bạn là Ốc. Ốc hạt tiêu bé tẻo tèo teo ấy. Cô ấy thường ngồi sau xe tôi mỗi ngày tới trường, nhón chân nhét vào tai tôi chiếc tai nghe còn lại để cùng thưởng thức bản nhạc cô thích. Ốc thích nhạc K-Pop, thứ âm nhạc thổi luồng tia sáng lung linh lấp lánh vào cuộc sống đại bộ phận nữ sinh bằng hoặc hơn kém chúng tôi vài tuổi. Cô ấy thích may vá vài thứ bé bé và đơn giản, thích viết lách khi rảnh rỗi và khóc to khi buồn. Ốc hay hát và hát rất hay nhưng có tật hay đỏ mặt khi ngượng. Cậu bạn nào đó trong lớp trêu chọc Ốc vài câu cũng có thể khiến gương mặt cô bạn ửng đỏ. Ốc hay mơ mộng về các anh chàng diễn viên Hàn Quốc, thức đêm thức hôm để ngóng phim của các “oppa” để rồi hôm sau tới lớp với cặp mắt Panda. Và khi tôi hỏi cô bạn yêu thầm anh chàng nào trong số đó rồi thì Ốc không trả lời. Chỉ thấy hai má của cô ấy dần biến thành hai quả cà chua. Tôi thấy kiểu phản ứng đó thật dễ thương và nói điều đó với cô ấy. Nhưng Ốc lại tưởng tôi trêu nên dỗi bằng cách không đi chung xe ba ngày trời. Tối ngày thứ ba thì Ốc nhắn tin bảo tôi qua đón vì trời bắt đầu trở lạnh, cô ấy muốn được ngủ nướng thêm một chút thay vì dậy sớm đón xe buýt. Thế là hòa.

Ốc khi nào cũng cuống cuồng đính kèm những lời giải thích như thể sợ tôi hiểu lầm điều gì đó. Lần tôi theo ông chú họ vi vu từ Bắc vào Nam cả tháng trời, bất ngờ nhận được tin nhắn của Ốc, viết giản dị. “Về mau trước khi tớ quên mặt cậu!” Tôi hài lòng với ý nghĩ cô ấy đang nhớ mình và tìm mọi cách để rút ngắn chuyến đi, trở về thật sớm. Ngồi trên tàu, tôi nhắn tin cho cô ấy. “Đang trên tàu trở ra rồi đây! Đừng nhớ tớ đến ngất xỉu đấy nhé!” thì Ốc trả lời: “Tớ chỉ nhớ những món quà cậu đã hứa mang về tặng thôi. Mau mau!” Suốt cả đoạn đường còn lại từ Sài Gòn về Hà Nội, tôi cười suốt khi tự tưởng tượng ra gương mặt Ốc đỏ lựng lên vì ngượng khi gửi đi tin nhắn đó.

Và bởi Ốc thật dễ thương nên tôi nghĩ chuyện tôi thích cô ấy cũng là bình thường. Thậm chí, mớ tưởng tượng có vẻ logic: Một thằng con trai rất đỗi bình thường trở thành một cặp với cô bạn thân chí chốt của cậu ta thi thoảng còn khiến tôi reo vui trong lòng. Ốc chưa từng thích ai cả, cô ấy nói tụi con trai xung quanh cô đều ngố ngố tệ. Vì tất cả những lý do, thực tế có, huyễn hoặc có ấy nên tôi rất bất ngờ, và… sốc khi Ốc đỏ mặt đứng trước tôi và bảo cô ấy đã thích một cậu bạn.

Những cơn gió phương Nam không mang về nổi. Giữa mùa đông ở xứ Bắc, tôi thấy lòng mình cũng như lạnh băng.

Ốc

Tôi ngồi trong thư viện gắng hoàn chỉnh nốt đề cương các đề tài phóng sự cần thực hiện trong tuần tới để gửi cho chị phụ trách trong lúc chờ Sói tới. Sói là bạn thân của tôi. Cậu hiền khô nhưng nằng nặc giữ biệt danh đó sau vở kịch chúng tôi diễn chung hồi tiểu học. Hôm ấy cậu đóng vai Sói còn tôi đóng vai Cô bé quàng khăn đỏ. Cô giáo tôi đã sáng tạo ra một kết thúc mới nên cô bé quàng khăn đỏ là tôi không những không bị ăn thịt mà còn “cảm hóa” được Sói và đưa Sói về canh gác, bảo vệ xóm làng. Tôi và cậu ấy thân nhau từ những buổi tập kịch xế chiều với những hộp sữa tươi cô giáo bồi dưỡng như thế. Cùng nhau đi qua rất nhiều năm tháng, Sói trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống của tôi.

Những buổi chiều bất ngờ rảnh rỗi như hôm nay, tôi thích cùng cậu ấy lượn qua vài cửa hàng sách để đọc ké. Mặc dù tôi là người rủ rê nhưng mỗi buổi ra về, y như rằng tôi sẽ than thở vì chưa đọc hoàn chỉnh truyện ngắn nào hay một đoạn viết nào hay hay. Lý do ư? Trong lúc Sói tìm đến một cuốn sách nào đó, kiên nhẫn, cắm cúi đọc cho cả nửa buổi chiều tối thì tôi chạy loăng quăng, hết ngó cuốn này lại mở cuốn kia, đắn đo không biết nên đọc sách nào trước. Tới khi cầm sách ưng ý trên tay và bắt đầu đọc thì cũng là lúc tôi và cậu ấy phải ra về để chuẩn bị cho lớp học thêm buổi tối. Tôi học tiếng Pháp, cậu ấy học tiếng Anh. Hai trung tâm nằm khá gần nhau nên thường chúng tôi đợi nhau cùng về. Tôi kể với cậu ấy những chuyện ở lớp, những gương mặt học giỏi đến kinh ngạc, những trí nhớ siêu phàm khiến tôi thấy thật tự ti. Cậu ấy sẽ lắng nghe, với tất cả sự chăm chú và rồi nói rằng tất cả rồi sẽ ổn thôi! Ừ thì chuyện nào rồi cũng sẽ ổn, dù có thể theo cách với người trong cuộc chẳng ổn chút nào. Nên thôi tôi cũng cười trừ một cái. Giữa chúng tôi chưa từng có một bí mật nào. Bởi sự thân quen và thấu hiểu từ những ngày bé thơ nên mọi tâm sự lớn bé tôi đều kể với Sói.

Trừ một chuyện. Về Đinh, cậu bạn chung lớp tiếng Pháp. Đinh hơi lười, cậu ấy thường tới muộn trong các buổi học nhưng những câu trả lời cậu đưa ra, cách cậu vượt qua bài kiểm tra thử luôn khiến cả cô giáo và chúng tôi phải ngỡ ngàng. Sau màn chào hỏi ngắn ngủi đó, chúng tôi tập trung vào sách vở của riêng mình. Đôi chỗ khó hiểu trong bài dịch, tôi ra hiệu cần cậu giúp. Cậu ấy sẽ bỏ máy tính sang một bên, nghiêng đầu chờ tôi đưa ra câu hỏi. Tới đoạn nghe băng người bản xứ nói cực nhanh thì tôi rút một bên tai nghe và đưa cho cậu ấy. Đinh ghi giúp tôi đoạn thoại dài dòng rồi tiếp tục giải toán. Cậu ấy không nói gì nhiều, nhưng nụ cười của cậu ấy khiến tôi thở phào và yên tâm rằng có lẽ cậu ấy cũng không thấy phiền vì một cô bạn học kém và hay hỏi như tôi.

Khi cả hai đứa bắt đầu thấy mệt và lơ đễnh chút xíu vì những con số, những từ mới thì Đinh bất ngờ bảo: “Tụi mình đi ăn!” Tôi gọi một bánh sừng bò trong khi Đinh kêu pizza xúc xích ngô. Phần ăn của cậu được khuyến mai thêm một hộp sữa tươi và cậu đã nhường nó cho tôi. Tôi thấy cậu ấy thật tốt bụng và dễ mến. Những câu chuyện của cậu ấy khiến bữa ăn của tôi với người hơi hơi lạ trôi qua dễ dàng. Dần dần, những buổi ngồi học chung của tôi và cậu ấy nhiều hơn. Thi thoảng, chúng tôi còn bỏ lại đống sách vở và lang thang phố xá chút xíu cho lên-tinh-thần. Tôi rất thích những ngày đó. Có lẽ tôi đã thích Đinh. Từng chút một. Và vì tôi là một cô gái rất đỗi bình thường nên tôi thấy thật khó để giấu kín những điều như thế. Tôi quyết định tâm sự với cậu bạn thân nhất của mình. Sói.

Sói

Bạn sẽ làm gì khi cô bạn thân nhất níu tay bạn và thổ lộ rằng cô ấy đang thích một cậu bạn mới quen? Vỗ tay chúc mừng? Đòi cho xem mặt? “À, ồ” trêu tới khi cô ấy ngượng chín người? Tôi là một đứa bình thường nên tôi nghĩ mình sẽ làm một hoặc hai trong số những điều kể trên.

Nếu cô bạn đó không phải là Ốc.

Phải, tại sao lại là cô ấy chứ? Tại sao lại là người tôi yêu quý nhất chứ? Tôi tới phòng tập Karate trong trạng thái lửng lơ, không tập trung nên đã lãnh trọn một cú đấm như trời giáng vào mặt. “Tao cứ nghĩ mày sẽ tránh! Xozi nha!” “Cái thằng. Xozi gì chứ. Tại tao không chú ý. Tập tiếp đi. Tao nghỉ chút!”

Tôi ra khỏi sàn tập bỏ lại sau lưng những cái nhìn khó hiểu. Trong cuộc sống này, có những thứ đâu phải muốn là tránh được cơ chứ. Tu nước ừng ực, đầu tôi chợt vang vọng những câu chuyện kể của Ốc bữa trước. Tất cả đều xoay quanh cậu ta, tên Đinh gì đó. Cô ấy khen cách phát âm của cậu ta thật giống người Pháp. Nhưng cô giáo cũng bảo tôi nói tiếng Tây Ban Nha hệt như những người đến từ xứ sở của đất nước bò tó đó thôi. Chẳng qua chúng tôi không học cùng ngôn ngữ. Rồi cả trí nhớ siêu phàm của cậu ta qua lời kể của Ốc, “trời ơi cậu ấy nhớ tất thảy những gì tớ nói, từ những thứ bé tí hin mà tớ tưởng rằng cậu ấy không nghe thấy hoặc chẳng để ý cơ!”. Xời, chuyện nhỏ. Tôi có thể đọc lại vanh vách những câu nói quen thuộc của Ốc, những gì bạn ấy kể với tôi trong buổi tối hôm qua và nhiều hôm trước nữa, kể luôn cả những tin nhắn hâm hâm cute bạn ấy bất ngờ gửi cho tôi dạo tôi còn lênh đênh trên xe đi Sài Gòn. Tôi bảo thế thì Ốc chìa môi và “Xí!”. Lần thứ n.

Cô ấy thích Đinh thật rồi. Chuẩn bị cả những chiếc thiệp kì công để tặng cậu ta. Bắt tôi lang thang cả ngày trên phố để thử khăn quàng vì cô muốn tặng Đinh nhân ngày sinh nhật. Để cảm ơn, cô ấy cũng tặng tôi một chiếc khăn quàng. Nhưng cảm giác đó là một món quà “khuyến mại” đính kèm hàng tặng Đinh khiến tôi chẳng thích thú chút nào. Cô ấy còn đăng kí khóa học làm bánh vào mỗi tối thứ Hai và thứ Sáu trong tuần khiến lịch ăn kem của chúng tôi bị hủy bỏ một cách không thương tiếc. Bánh cháy đen khét, cô ấy bấm điện thoại kêu tôi sang ăn. Mẻ ngon và thơm lừng thì cô ấy bỏ vào hộp giấy mang qua tặng Đinh. Nếu bạn là tôi, bạn có cảm thấy… hơi hơi bực mình?

Tôi rất bực. Và giờ thì tôi chẳng biết mình có bình thường không nữa nhưng sự thực thì tôi rất bực. Sao Ốc có thể thích một người… bình thường như cậu ta cơ chứ? Tại sao không phải… tôi?

 

Ốc

Tôi đến phòng tập của Sói và chờ cậu ấy bước ra với vẻ ngoài nhễ nhại mồ hôi. Tôi đang buồn nên muốn rủ cậu đi ăn kem và đọc sách. Sói bảo “mùi hương” đặc biệt trên người cậu ấy sẽ khiến chúng tôi bị chặn lại ở cửa vào xem sách nhưng chúng tôi có thể mua kem và ra ngồi ở vườn hoa. Mà như thế thì tôi và cậu ấy có thể chuyện trò nhiều hơn. Sói nói đúng. Cậu đứng chờ ở ngoài trong lúc tôi vào mua kem.

Hai đứa men theo vỉa hè ra tới vườn hoa cũng là lúc trăng trên đỉnh đầu hiện ra rất rõ ràng.

“Tớ bỏ cuộc rồi. Mịt mù quá!”

“Bỏ gì cơ?”

“Tớ quyết định sẽ không thích Đinh nữa. Vì có lẽ cậu ấy chẳng dành cho tớ chút tình cảm đặc biệt nào. Tớ đã tặng quà, gửi những tin nhắn quan tâm, dành nhiều thời gian cho cậu ấy. Nhưng, Đinh thì chẳng mảy may xúc động hay tỏ vẻ gì đó để tớ biết rằng cậu ấy cũng thích tớ nhiều như thế cả.”

“Con trai tụi tớ vô tâm, cậu biết mà!”

“Đồng ý. Nhưng tớ cứ nghĩ khi mình thể hiện sự quan tâm và gửi đi rất nhiều tín hiệu xanh như thế, cậu ấy sẽ hiểu và… tỏ tình với tớ.” – Ốc dừng lại thở dài- “Tớ không rõ điều này có là bình thường không nữa, nhưng tớ cứ chờ đợi suốt, lời tỏ tình từ Đinh ấy!”

Sói

Lần đầu tiên tôi cảm thấy thật buồn khi được Ốc tin tưởng. Cô ấy đến tìm tôi ở phòng tập và rủ đi ăn kem. Đã rất lâu chúng tôi không cùng nhau đi bộ và ngồi kể chuyện ở vườn hoa như thế. Nhưng thật chán khi câu chuyện lại bắt đầu xoay quanh Đinh.

Đinh rõ ràng không bình thường. Cậu ta khiến Ốc băn khoăn và tò mò nhiều đến mức cô ấy hỏi tôi rằng liệu Đinh có thích cô ấy không. Trong nửa giây đầu, tôi đã nghĩ mình nên lắc và “hào phóng” cho một bài toán chứng minh Đinh là một anh chàng không ra sao trước khi khuyên Ốc từ bỏ tình cảm đó. Nhưng nửa giây tiếp theo, tôi giật thót mình khi nhìn thấy những tia nhìn hấp háy, lấp lánh niềm vui trong mắt Ốc. Luôn như thế. Khi cô ấy nhắc về Đinh. Từ ngày quen và thích cậu ta, Ốc luôn vui vẻ và hay cười. Cô ấy chuyện trò với mọi người nhiều hơn. Cô ấy chăm chỉ hơn. Tôi nghĩ tất cả những điều ấy đều do hạnh phúc mang lại. Hạnh phúc mà Ốc có, từ những tình cảm cô ấy dành cho Đinh, mỗi ngày. Từ những chờ đợi không mệt mỏi cô ấy dành cho Đinh. Hiểu ra điều ấy, tôi vừa vui vừa buồn. Nếu không có Đinh thì sao nhỉ, liệu Ốc có thích tôi không? Mà, nếu thực sự thích, hẳn cô ấy cũng không cần đến sự xuất hiện của Đinh để nhận ra tôi là một người quan trọng…

Tôi buồn. Nhưng tôi biết Ốc sẽ buồn hơn nếu từ bỏ tình cảm với Đinh. Quan trọng nhất là tôi không nghĩ Đinh không thích cô ấy. Vài bữa đợi cô ấy ở cửa lớp học và bắt gặp hai người bước ra cùng nhau, tôi thấy ánh mắt Đinh nhìn Ốc, lạ lắm. Nhiều quan tâm và rất dịu dàng. Có lẽ cậu ta chưa đủ can đảm, hoặc chưa chắc chắn về tình cảm của mình, cũng có thể chưa… dám tin rằng Ốc thích cậu ta, nên vẫn lặng im. Điều Ốc cần làm lúc này là kiên trì và kiên trì hơn nữa.

Tôi quay sang, bảo với cô ấy.

“Thích một người cũng giống như tập Karate. Nếu muốn thành công, không thể nóng vội, phải biến nó thành chuyện lâu dài. Đôi khi còn là chuyện của cả đời nữa Ốc ạ! Tớ nghĩ Đinh thích cậu, chỉ là cậu ta chưa nói ra và cả hai người đều cần thêm nữa thời gian và sự kiên trì…”

Sau buổi tối hôm đó, Ốc vẫn tiếp tục làm bánh và tặng Đinh những món đồ nho nhỏ. Buổi hẹn hò chính thức đầu tiên, Ốc bảo cô ấy chẳng cần nữa một lời tỏ tình. “Chỉ cần cậu ấy ở đây và tớ còn được thích cậu ấy, thế là đủ!”

Tôi hơi buồn. Nhưng tôi cười. Hạnh phúc. Bởi một cậu bạn bình thường thì luôn vui khi thấy bạn mình hạnh phúc, đúng không?

 

Dung Keil

$pageOut

Bài Viết Liên Quan:

0 nhận xét :

Đăng nhận xét

Cảm Ơn Bạn Đã Đóng Góp Ý Kiến


Lên Trên