Print Friendly Version of this page In trang nầy Get a PDF version of this webpage Xuất PDF trang nầy
Thứ Năm, 17 tháng 11, 2016

[Truyện Ngắn] Lời thú tội của trái dâu tây vàng

[Truyện Ngắn] Lời thú tội của trái dâu tây vàng






$pageIn

Vào giờ giải lao sau hai tiết học, tôi cùng Hương, Dung – hai cô bạn thân ăn sữa chua trong căng-tin. Tôi vừa được hai nàng ấy tặng một biệt danh mới: “Người cổ đại”. Chỉ vì tôi thừa nhận mình không biết trào lưu thú tội trên Facebook là cái gì. Đáng lẽ tôi cứ việc im lặng ăn sữa chua, không nói câu nào thì tôi vẫn là người văn minh rồi. Chả là khi nghe chúng nó hỏi nhau, có phải mày viết lời thú tội số 9 không, hay là số 10 thì tôi ngơ ngác hỏi “Chúng mày thú tội cái gì vậy?”. Hai đứa chúng nó lập tức bảo rằng ai ai cũng hứng thú với trào lưu này mà tôi thì chẳng biết cái gì là chuyện không thể chấp nhận được. Sau một hồi lên án cái sự lạc hậu của tôi, cũng như kể ra những bằng chứng để chứng minh “thú tội” hấp dẫn như thế nào, chúng nó nhất trí tôi phải lập một trang để nhận lời thú tội.

Tôi thành thật.

-Tao không biết cách làm. Chúng mày biết rồi đấy, tao không rành công nghệ lắm.

Hương vỗ vỗ vai tôi.

-Yên tâm, có tao ở đây để xóa mù cho mày. Trưa nay cứ ngồi đợi ở nhà để tao qua hướng dẫn cho. Nhớ chuẩn bị cái gì mát cho tao măm măm nhé!

-Tao thấy cái này chẳng có ý nghĩa gì hết. Thú tội mà ẩn danh, để người ta không biết là ai cả thì thú tội làm gì?

Dung khẳng định.

-Rồi mày sẽ thấy nó vui, tao đảm bảo.

Và cuối cùng, nhờ sự giúp đỡ của Hương, tôi đã có một trang thú tội của riêng mình, với nền là hoa anh đào hồng rực

*

Khi mới lập ra cái trang đó, tôi không mấy hứng thú, chỉ là để hai cô bạn thân không “vo ve” bên tai nữa mà thôi. Nhưng chỉ sau một ngày, tôi phải thú nhận là trào lưu “thú tội” này cũng vui. Tối nào tôi cũng đọc một lượt và tủm tỉm cười khi đọc được những dòng kiểu như “Tao xin thú tội là chính tao đã gấp đánh dấu trang cuốn Bắt trẻ đồng xanh của mày, vì tao cũng hay làm thế với sách của tao. Lúc đó cái bánh quy của con Hương ngon quá nên tao quên béng mất là mày cực ghét chuyện đó. Khi mày hỏi phải tao làm không, tao đã định nhận rồi, nhưng nhìn mày giận sợ quá nên tao quyết định im luôn”. Hoặc “Sao mày có thể so sánh tao với con bò chỉ vì tao nhầm lẫn Tom Cruise đã đóng Forrest Gump chứ? Hức hức”.

Vào ngày thứ ba kể từ khi tôi lập trang “thú tội”, tôi nhận được dòng số mười một. Nó không giống với những lời thú tội đùa nghịch của đám bạn. Tôi có cảm giác nó thật sự nghiêm túc và tôi không thể đoán ra được người viết là ai.

Lời thú tội số 11: Tớ đã từng thích cậu khi chúng mình học chung cấp Một.

Bạn là ai? Tôi rất muốn hỏi thế nhưng không dám đăng lời thú tội này lên Facebook và hỏi. Hương và Dung sẽ không bỏ lỡ cơ hội mà trêu chọc tôi đến chết thì thôi. Thế là tôi quyết định lờ đi. Hai ngày sau, cậu ta gửi thêm một dòng khác.

Lời thú tội số 15: Bạn không nhận được lời thú tội tớ bảo “Tớ đã từng thích cậu khi chúng mình học chung cấp Một” à? Tớ đợi cậu hỏi “Ai thế?” mà chưa thấy.

Vậy là cậu ta không có ý định “thú tội” rồi thôi, như tôi đã tưởng lúc đầu. Cậu ta thật sự muốn kéo dài cuộc trò chuyện. Tôi lục lại những tấm ảnh hiếm hoi thời cấp một, nhìn kĩ từng gương mặt nhưng vẫn không thể đoán ra được ai đã viết những dòng đó. Hơn một nửa gương mặt trong ảnh tôi đã quên mất tên và mất cả liên lạc rồi. Ngẫm nghĩ một lát, tôi viết lên Facebook “Người đợi mình hỏi “Ai thế?”, hãy trả lời bạn là ai đi”. Gần như ngay lập tức, Hương và Dung nhảy vào bình luận “Ai thế là ai?”. Nhưng tôi cứ lờ đi. Cứ không nói gì thì được một lúc chúng nó sẽ chán rồi thôi chứ tôi mà trả lời, dù chỉ là cho có thì thế nào cũng bị tra hỏi đến cùng.

Lời thú tội số 16: Tớ chưa có ý định tiết lộ danh tính của mình sớm thế đâu.

“Thế bạn đợi tớ hỏi trên Facebook để làm gì? Trêu nhau à?”, tôi bực mình gõ mấy chữ đấy. Thật khó chịu khi có cảm giác người khác đang giễu cợt mình từ trong bóng tối.

Lời thú tội số 17: Bạn giận à?

Tôi không viết gì trên Facebook nữa. Tôi quyết định cứ mặc kệ cậu ta. Tôi không có nhiều thời gian để tham gia trò chơi khăm của một kẻ giấu mặt. Khoảng nửa tiếng sau tôi nhận liên tiếp ba dòng thú tội khác.

Lời thú tội số 18: Bạn vẫn còn giận à? Xin lỗi nhé.

Lời thú tội số 19: Tớ xin lỗi thật lòng đấy.

Lời thú tội số 20: Tớ muốn cậu hỏi “Ai thế?” vì muốn biết cậu có đọc được dòng thú tội đầu tiên tớ gửi hay không thôi. Tớ không có ý định trêu chọc gì cậu đâu. Thật. Không phải là tớ định ra vẻ bí ẩn, chỉ là, nói thế nào nhỉ, tớ chưa có đủ dũng cảm để nói ra mình là ai. Cậu cho tớ một chút thời gian được chứ? Cậu có thể liên lạc với tớ bằng email strawberry.yellow@gmail.com thay vì viết trên Facebook nữa”.

Nghĩ một lúc, tôi thấy cậu ta cũng có thành ý nên tôi gửi vào địa chỉ email kì cục kia (dâu tây mà màu vàng thì kì cục chứ còn gì): “Tớ không thích những gì bí ẩn, giấu mặt và những trò chơi khăm đâu. Cho cậu nhiều nhất là một tháng nhé?”.

Lời thú tội số 21: Ừ, đồng ý, một tháng.

Và từ đó, tôi liên lạc với cậu ta qua email, còn cậu ta vẫn liên lạc với tôi bằng lời thú tội. Tôi dễ dàng nhận ra giọng điệu của cậu ta xen giữa những lời thú tội nghịch ngợm khác của bọn bạn. Hương và Dung thôi không thắc mắc về những status vô danh trên Facebook nữa. Và tôi cứ xem như chả biết gì. Có những sự việc bạn chỉ muốn giữ riêng cho bạn biết trước đã, trước khi thời điểm thích hợp đến để kể cho ai đó.

*

Mùa hè đã bắt đầu. Tôi biết thế khi cơn mưa đầu tiên của mùa rơi xuống. Khi những hạt đầu tiên chạm đất là lúc tôi đang cuống cuồng đạp xe trên đường đến lớp. Mưa đổ ào cũng là lúc tôi đã kịp chạy vào nhà để xe. Nhưng tôi cũng không có cách nào đến lớp vì chẳng có dù lẫn áo mưa. Tôi định lấy cặp che lên đầu, rồi sẽ cắm đầu cắm cổ chạy vô.

-Bạn cần đi nhờ không?

Một cậu con trai vừa hay cũng ở đó, với một chiếc dù màu xanh thẫm.

-Cảm ơn cậu. Cho tớ đi nhờ đến dãy hành lang bên kia sân nhé?

Cậu ta gật đầu. Tôi cười thay cho lời cảm ơn. May quá.

Khi vào được hành lang của dãy dành cho học sinh lớp mười một rồi, tôi mới để ý một bên vai áo cậu bạn bị ướt vì cậu ta nghiêng dù che hết cho tôi.

-Ôi, áo cậu bị ướt rồi. Xin lỗi.

Cậu ta nhìn nhanh xuống vai áo rồi cười. Một nụ cười sáng và dễ thương.

-Không sao đâu.

Cậu ta vẫn nhìn tôi, rồi hỏi.

-Cậu không nhận ra tớ à?

Tôi đứng ngẩn ra. Câu hỏi làm tôi nhìn kĩ cậu ta hơn. Đôi mắt màu nâu rất ấm. Mái tóc hơi xoăn và có màu nâu sậm, có lẽ là màu tóc thật chứ không phải nhuộm, vì trường tôi cấm chuyện này và thầy giám thị thì nghiêm khắc lắm. Tôi ngẫm nghĩ một lúc rồi nhớ ra là mình đã gặp cậu ta ở đâu.

-À, cậu là bạn của Hương phải không? Tớ có gặp cậu một lần khi đón Hương ở buổi họp của lớp trưởng các lớp?

Cậu ấy cười.

-Ừ. Tớ là lớp trưởng của 11A9.

Cậu ta định nói thêm gì đó nhưng tiếng chuông báo giờ vào lớp ngân lên. Tôi luống cuống chạy lên cầu thang, kịp gửi lại một lời cảm ơn và cái vẫy tay. Cậu ta đứng dưới cầu thang vẫy tay chào tạm biệt theo. Và lại cười. Cái ý nghĩ xẹt qua trong đầu tôi lúc đó là “Cậu ấy dễ thương thật”.

*

Tôi vẫn liên lạc với cậu bạn cấp Một đó, qua email, không vì một lý do gì đặc biệt. Dần dần tôi chẳng còn nóng ruột muốn biết cậu ta là ai nữa. Là ai cũng được, không quan trọng. Tôi thích đọc những dòng thú tội của cậu ta. Chúng nhắc cho tôi nhớ về những chuyện xưa ơi là xưa mà tôi đã quên mất. Chuyện đó quả thật rất thú vị.

Lời thú tội số 25: Tớ sẽ thú tội tại sao ngày bé tớ lại thích cậu. Không phải vì cậu hay buộc tóc bằng dải nơ màu xanh thẫm rất xinh đâu. Mà vì có một lần, cậu đã bênh vực cho tớ trước những người bạn khác. Cậu cũng là người bạn đầu tiên ở trường tiểu học đã cho tớ một viên kẹo.

Tôi không có chút kí ức nào về chuyện đó. Nhưng khi tôi hỏi cậu ta kĩ hơn tôi đã bênh vực vì chuyện gì thì cậu ấy từ chối.

Lời thú tội số 26: Nếu tớ kể chi tiết ra, cậu sẽ biết mất. Mà thời gian thì đã hết một tháng đâu.

Lời thú tội số 27: Tớ học chung với cậu vào năm lớp ba.

Thỉnh thoảng, tôi hay bắt gặp lớp-trưởng-11A9 trên sân trường, trên hành lang, trong căng-tin. Lần nào cậu ta cũng cười vẫy tay chào tôi thân thiện. Tôi cũng cười chào lại. Chỉ có thế thôi mà Hương và Dung cứ tra hỏi tôi suốt về chuyện cậu ta và tôi là như thế nào. Tôi nhất mực im lặng. Tôi có biết tên cậu ấy đâu. Và tôi không thể kể rằng, thỉnh thoảng, nụ cười dễ thương của lớp-trưởng-11A9 len vào giấc mơ của mình được. Vì tất cả chỉ có thế, biết kể thế nào.

*

Lời thú tội số 33: Tớ đã từng làm hỏng cây dù màu vàng có hình những quả dâu tây màu đỏ của cậu.

Chi tiết đó khiến tôi nhớ ra vài thứ. Nhưng tất cả những gì tôi có thể nhớ chỉ là có một người như thế, một cây dù như thế và một câu chuyện đã xảy ra như thế. Ngoài ra, tôi không hồi tưởng lại được gương mặt của người đã làm hỏng cây dù đó như thế nào. Mọi thứ như đã bị làm mờ nét đi. Tôi chỉ nhớ đó là một cậu bạn rất đáng ghét. Cậu ta hay chôm đồ của tôi và giữ luôn như cây bút chì, cục tẩy, đất sét, bút màu… Thường xuyên giật tóc tôi đến bực cả mình. Có lần cậu ta còn xô tôi ngã trầy cả đầu gối nữa. Tôi nhớ, khi mùa mưa chuẩn bị đến, mẹ đã mua cho tôi một chiếc dù vàng in hình những quả dâu tây màu đỏ rất xinh. Hôm đó là ngày đầu tiên tôi mang cây dù đến lớp. Cậu ta, như mọi hôm, lại giật tóc tôi và rồi giật luôn cây dù bỏ chạy. Tôi chạy đuổi theo nhưng không tài nào lấy lại được. Cây dù trở thành vật đùa nghịch của bọn con trai. Rồi cây dù bị hỏng, tôi không nhớ là tại sao. Hôm đó tôi không về nhà được. Vì mưa to quá mà dù thì hỏng mất rồi. Tôi cứ đứng trước hiên lớp, đợi mẹ đến, vừa thấy mẹ là tôi tủi thân khóc òa lên. Thế là tôi quyết tâm thù cậu ta đến hết đời. Cũng từ đó cậu ta cũng không dám làm gì tôi nữa.

Mối thù ấy tưởng sâu nặng là vậy mà tôi lại quên béng đi. Tôi gửi cho cậu ta một email “Tớ không hiểu lắm. Cậu bảo cậu thích tớ? Và tớ cũng đã từng bênh vực cậu, lại còn cho kẹo, nhưng khi ấy cậu rất hay bắt nạt tớ, tại sao vậy?”.

Lời thú tội số 34: Cậu đừng cười khi tớ thú nhận điều này. Bọn con trai chúng tớ ở tuổi đó, thậm chí là bây giờ vẫn vậy, vẫn chỉ biết cách thu hút sự chú ý của một cô bạn đặc biệt đối với bọn tớ bằng những trò hết sức ngớ ngẩn.

Lời thú tội số 35: Cậu nhớ ra tớ là ai rồi à?

Tôi lại viết một email: “Tớ phải thú tội là tớ chỉ nhớ ra chuyện đó thôi. Tớ không còn nhớ ra gương mặt của bạn nữa, dù đã cố gắng. Xin lỗi nhé. Tớ đã quên chuyện chiếc dù vàng từ lâu rồi, cũng chẳng còn giận nữa rồi”.

*

Những ngày tiếp theo mưa vẫn đến, nhưng đỏng đảnh và dai dẳng hơn trước. Có lúc thì hẹn trước bằng một bầu trời xám xịt, có lúc đến đột ngột, có khi tạnh rất nhanh, nhưng cũng có khi kéo dài cả chiều. Hôm nay cũng mưa. Từ tiết cuối, nhìn qua cửa sổ, tôi đã thấy những cuộn mây xám dày kéo đến chen chúc nhau rất nhanh. Rồi mưa. Tan học, Hương và Dung vội vã đèo nhau đến lớp ngoại ngữ, để lại tôi đứng giữa hành lang dãy lớp Mười Một. Tôi đứng ngắm mưa một lúc và nhớ đến chiếc dù vàng in những quả dâu tây đỏ. Kỉ niệm ngày bé trong trẻo và đáng yêu quá chừng.

-Cậu lại cần đi nhờ nữa à?

Tôi quay đầu sang. Là lớp-trưởng-11A9. Cậu ta đang cầm cái ô màu xanh thẫm như hôm trước.

-Tớ có mang dù mà, để trong ba-lô này. Tớ chỉ định đứng chơi một lúc rồi về thôi. Cậu chưa về à?

-Sắp rồi.

Tôi lơ đãng nhìn ra bên ngoài sân trường. Lớp-trưởng-11A9 không nói thêm gì, cũng nhìn theo tôi. Mưa vẫn rơi nặng hạt bằng giai điệu của riêng mình, khiến không khí mát và trong. Đột nhiên, cậu ấy hỏi.

-Cậu vẫn không nhận ra tớ à?

Tôi không chú ý mấy nên hỏi lại.

-Cậu hỏi gì cơ?

Thay vì hỏi lại, cậu ta nhìn sâu vào mắt tôi và nói.

-Tớ vẫn giữ chiếc dù màu vàng đó, nếu cậu muốn lấy lại.

Những mảnh kí ức xưa cũ bỗng nhiên trở nên rõ ràng. Và tôi nhận ra mái tóc xoăn màu nâu đó. Nó đã luôn khiến cậu nổi bật giữa đám trẻ con tóc thẳng và đen. Mái tóc xoăn màu nâu thừa hưởng từ người mẹ nước ngoài đã khiến những ngày đầu cậu bị bạn bè, nhất là đám con trai trêu chọc. Chúng nó xúm lại vò mái tóc xoăn của cậu ấy. Và tôi đã kéo cậu ra khỏi vòng vây đó, dọa sẽ mách cô giáo nên từ đó bọn bạn thôi không trêu nữa. Dần dần theo thời gian, trẻ con quên những cách biệt và cậu ấy cũng hòa nhập nhanh chóng vào tập thể.

Mất một lúc tôi mới nói được, gần như thanh minh lý do không nhận ra cậu ấy:

-Tóc cậu sậm màu hơn hồi đó.

-Ừ. Nó cũng bớt xoăn hơn nữa.

Cậu ấy cười. Và tôi cũng nhận ra nét cười đó. Từ ngày bé cậu ấy đã cười dễ thương như thế rồi.

Đột nhiên tôi thấy bối rối đến nỗi chẳng biết nên nói gì nữa. Tôi chỉ thấy mình đứng ngẩn ngơ giữa cơn mưa…

*

Lời thú tội số 37: Tớ đã nhận ra cậu ngay khi nhìn thấy cậu đứng đợi Hương ở buổi họp của các lớp trưởng khối 11. Lúc đó, tớ thật sự rất ngạc nhiên vì đã nghĩ mình sẽ không gặp lại cô bé ngày xưa đấy nữa. Tớ soi gương và thấy mình cũng đâu khác ngày bé lắm, sao cậu không nhận ra tớ ngay nhỉ?

Lời thú tội số 38: Tao phải thú thật với mày một chuyện. Tao đã phát hiện ra Minh, lớp trưởng 11A9 nhìn mày rất lạ nên đã tra hỏi hắn và biết được sơ bộ câu chuyện “Ngày xửa ngày xưa”. Tao với con Dung quyết tâm phải giúp đỡ hắn. Vì thế tao đã rất nhiệt tình hướng dẫn mày làm cái trang thú tội này, haha.

Lời thú tội số 39: Tao đã nói với mày là cái trò “thú tội” này vui, phải không nào?

Lời thú tội số 40: Tớ đã từng thích cậu khi chúng mình học chung cấp Một. Nhưng đó chỉ là chuyện của một thằng nhóc chín tuổi thôi. Bây giờ tớ “thú tội” là thích cậu, với tư cách một tên con trai mười bảy tuổi.

 

FUYU

$pageOut

Bài Viết Liên Quan:

0 nhận xét :

Đăng nhận xét

Cảm Ơn Bạn Đã Đóng Góp Ý Kiến


Lên Trên