Print Friendly Version of this page In trang nầy Get a PDF version of this webpage Xuất PDF trang nầy
Thứ Năm, 17 tháng 11, 2016

[Truyện Ngắn] Trước khi trời kịp sáng

[Truyện Ngắn] Trước khi trời kịp sáng






$pageIn

(Tặng chị Veronica Nguyên và Takê quán)

 

Một tháng trước. Công ti bố đóng cửa, bố chưa tìm được việc mới, cứ suốt ngày đi ra đi vào. Nhà nó chuyển sang làm bánh, lúc nào cũng rất bận rộn, nhưng không kiếm được bao nhiêu. Vừa mệt vừa chán, bố đâm cáu, cứ thi thoảng lại bắt bẻ tốc độ nói của nó, hay phê phán mấy đứa bạn của nó…

Như hôm ấy, nó cúp máy sau khi chào qua quýt con bạn thân, dè dặt quay ra:

– Bố gọi con?

– Ngày Tết ngày nhất, không được hơi tí là “trời ơi”, với “khổ lắm”, “chết mất” – (ôi, cái tật lạm ngôn của nó, bình thường mà =.=)- Không kịp mua quà cho Dương thì mặc xác nó, có gì mà phải nhốn nhắng xắng xít lên thế. Bạn bè với nhau không quan trọng chuyện quà!

Vâng, nhưng đó là chuyện của con, con mua quà cho bạn của con thì có gì là sai? Còn nữa, tại sao bố lại nghe con nói chuyện điện thoại riêng với bạn của con? Lúc đó, nó đã nghĩ như thế và ấm ức lắm, nhưng vẫn không nói gì.

 

***

 

Nó lạch cạch dắt xe vào nhà – 11h đêm. Bố hạ điện thoại xuống. Nó chào. Đáp lại là một cái tát như trời giáng. Shock!

– Mày đi đâu?

– Con vào nhà Phượng ạ – Nó lí nhí.

Thực tế mà nói, nhà Phượng chỉ là chặng đầu và chặng cuối của cuộc hành trình. Hôm nay prom trường, nó chẳng thấy việc đi dự prom có tội lỗi gì, nhưng nó vẫn phải nói dối, vì biết thể nào bố cũng không đồng ý. Ấy đấy, không biết là nó đi prom mà bố nó còn tức giận đến thế.

Hai tay giơ trước mặt “thủ thế”, nó đứng im chịu trận, ý nghĩ duy nhất xoay mòng mòng trong đầu là KHÔNG ĐƯỢC KHÓC! KHÔNG ĐƯỢC KHÓC! Kì thực, nó chẳng sợ hãi là mấy. Nó luôn biết cách suy nghĩ tích cực. Bố chả đánh nó được đến sáng mai đâu. Rồi tất cả sẽ qua thôi. Cũng may là có mẹ ra can…

Nó trèo lên gường. “Chuyện này chưa xong đâu!” – bố nói thế. Nó có cảm giác hai má nó đang sưng lên, bây giờ mới thấy đau. Cả đầu nữa, cũng nhức như búa bổ. Đau nhất là nó chẳng biết mình sai chỗ nào cả. Nó chỉ về muộn một chút thôi. Tại sao cứ phải đúng 9h? Không đi chơi thì là ngố, đi chơi thì là ngu, kiểu gì nó cũng là một đứa không ra gì. Bấy giờ, nó mới khóc.

 

***

 

Nó dậy, lẳng lặng dắt xe đi, con Rex dường như nhận thấy cô chủ nhỏ có điều gì đó không ổn nên bám sát. Hường đuổi về cũng không về. Cũng may là bố đang còn ngủ. Nó không đến trường. Má nó đã đỡ sưng nhưng đầu vẫn còn vang váng. Thực ra nó cũng không biết là phải đi đâu, và những lúc như thế nó đều vào Takê quán.

Nó nung nấu sẽ đi, thật xa để bố không bao giờ tìm thấy nó, vào Nam ở tạm nhà con bạn vài bữa, kiếm một part-time nào đó để vừa làm vừa học, bắt đầu sống tự lập, rồi ra sao thì ra. Như thế nó cũng chả chết được đâu. Chứ sống như thế này nó đến ức chế mà tự tử mất.

Bố nó quá cổ hủ, đến mức áo nó cứ phải rộng thùng thình, quần bò cạp cao trên rốn. Chẳng có gì thảm hơn là không được làm chính mình. Bố nó cũng đâu có cần gì một đứa con gái như nó.

Bố nó thích cái Trang hơn, hôm qua gọi điện cho Trang hỏi thăm nó bố Trang bảo Trang đi ngủ rồi, thế là bố nó mê! Trong khi Trang vốn chẳng xa lạ với trò bỏ tiết để ở nhà nhảy Au và thể nào cũng buôn điện thoại đến một, hai giờ sáng.

Bố nó thích Loan hơn, trông dịu dàng và đĩnh đạc. Nhưng không biết rằng tối qua khi nó cuồng cẳng phóng xe về nhà thì Loan còn rủ mấy đứa nữa đi chơi tiếp… Kệ, dù sao thì bố cũng muốn có một đứa con gái không giống nó. VẬY THÌ NÓ SẼ ĐI!

 

***

 

Trong khi đang tính là sẽ đi đâu, Hường bước vào quán quen, vứt phịch cái balô xuống ghế, tự đi pha cho mình một nâu đá. Thật nhiều sữa, vì miệng nó đã đắng nghét rồi. Nó ngồi xuống, muốn nghĩ cái gì đó nhưng lại chẳng nghĩ được gì cả. Nó nhấp một chút cà phê trong cái cốc Kitty. Nhiều sữa quá. Ngấy! Nó gạt ra.

Chị Nguyên-chủ quán vừa xuất hiện. Chị không tỏ ra ngạc nhiên dù hôm nay không phải là ngày cô nhóc phải đi học. Không phải Nguyên không biết cô nhóc đang có tâm sự, vì hầu như ai đến quán cũng có tâm sự gì đó. Nhưng Nguyên không hỏi, vì biết thể nào Hường cũng nói ra.

– Chị Nguyên này- Hường hỏi, vẫn chống tay trên bàn, hai tay đan trước mặt.

– Huh? – Nguyên dừng lau bàn, ngẩng lên.

– Hôm nay em… ở đây với chị nhé!

– Uhm, chả phải em đang ở đây rồi đó sao?

– Cả đêm nay nữa nhé!

– Sao thế?

– Đúng đêm nay thôi, mai em sẽ đi.

– Sao em không về nhà?

– Rồi, chị giữ hộ em con Rex nhé, nó tự biết đường về nhà…

Nguyên lặng im nghe nó kể từ đầu đến cuối:

– Về nhà đi!

– Em không về đâu!

– Không đâu ấm bằng nhà em đâu – Nguyên nói chắc chắn, lặng lẽ và bình thản bước vào trong xếp lại mớ cốc tách.

– Vậy chị cho em ở lại nốt buổi sáng nay.

– Sao? Một cô nhóc bị xúc phạm, nên đã kiêu hãnh bỏ nhà ra đi hả? – Phong, vốn cũng là một khách quen của quán phá lên cười.

Nó quay lại, nhìn Phong với ánh mắt “sẵn sàng chiến đấu”. Người thanh niên nhìn hơi bụi, bỏ nhà năm mười chín tuổi kia thì có quyền gì mà nói nó? Bình thường thì nó quí Phong, phục bản lĩnh cứng cỏi và sự nghiệp “hoành tráng” của anh bây giờ. Nhưng lúc này thì…

– Về nhà đi bé! Đến lúc hối hận không kịp đấy!

Nó dốc ngược li cà phê, lao nhanh ra cửa.

Trưa nắng. Bóng của nó và Rex in xuống lòng đường. Nó cúi nhìn con Rex, đôi mắt to đen tròn chiếu lại nó. Chà, phiền quá, nếu không phải muốn chia tay với chú cún cưng thì nó đã không mang Rex đi theo. Lấy hai tay xoa xoa vào má Rex, chú cún khẽ rên lên nũng nịu. Lòng nó mềm nhũn ra. Những lời của chị Nguyên lúc nãy giờ ong ong trong đầu nó. Mà đúng thật giờ nắng thế này, mà nó cũng đâu có cảm thấy ấm áp. Chợt nhớ đã có ngày nhà là nơi ấm áp nhất. Chợt nhớ có thuở nó về nhà không chỉ để ăn và ngủ. Chợt nhớ có lúc cả ngày nó chỉ “Bố ơi” – “Ơi” – “Con yêu bố lắm!” – “Yêu bằng chừng nào hả con?” – “Yêu bằng trời!” – “Nhiều dữ vậy ha? Bố cũng yêu con gái bố bằng trời luôn!”… Nó đứng thẳng dậy. Về nhà.

 

***

 

Ngồi ăn cơm. Bố nó trở lại chuyện hôm qua. Nó quyết định nghe. Lần đầu tiên, nếu không tính tối hôm qua. Thường thì tai nó vẫn kín đáo cắm cái earphone, có bao giờ thèm nghe xem bố đang cằn nhằn cái gì. Thì ra tối qua bố chờ nó mãi, hết đi ra rồi đi vào, ra cổng ngóng, nghĩ đủ thứ chuyện xui xẻo, còn phóng xe máy đi tìm nó, đêm thì lạnh mà bố lại đang ốm (bố ơi việc gì bố phải khổ thế). Bố còn gọi điện cho Trang nhưng bố Trang bảo Trang đi ngủ rồi, và cúp máy (bố tức cũng phải). Mà hôm qua khi bố hỏi nó mấy giờ về, nó đã nâng đồng hồ lên bảo “Chín giờ” (Nó bảo thế sao??? Nó hỏi bố “mấy giờ được ạ” chứ, thấy bố không nói gì tưởng bố đã cho nó toàn quyền quyết định, mới liều thế)

– Con nói…

– Đấy, mở miệng ra là cãi

Nó ngậm miệng lại, kệ.

 

***

 

– Có tiến bộ rồi đấy! – Nguyên nói bình thản – Ít ra em cũng đã chịu nghe xem bố em nói gì.

– Vâng. Kể ra cũng tội nghiệp bố em, vừa mệt mỏi vừa lo lắng. Bố em còn nói là đang định gọi… công an đấy. – Nó hắt ra một cái thở dài – Có lẽ giờ em sẽ trở lại thành một đứa con gái hiền lành và vô hồn cho bố em vui.

– Ai bắt em vô hồn?- Nguyên nháy mắt, chìa cho nó cái ống nghe – Xài điện thoại của quán vào việc riêng, tháng này chị trừ vào lương của em.

Nó hơi trù trừ, rồi ấn số nhà mình.

– Bố ạ? Con có chuyện muốn nói với bố.

….

– Mà bố ơi! – nó nói nhanh – Con yêu bố lắm.

 

***

 

Nó về nhà, chào bố mẹ rồi leo lên tầng. Không khí hơi ngột ngạt. Bữa cơm, bố cũng chẳng nói gì. Nó cũng chẳng chờ đợi điều gì. Những gì muốn nói nó đã nói hết rồi. Lại cắm earphone vào tai, ôm chặt cái balô kiêm gấu bông trong tay, nó muốn quên đi tất cả.

Bố lên phòng nó, như thường lệ. “Nhớ đi ngủ sớm nhé con!” – hôm nào bố cũng nói thế. Nó vâng nhẹ trong cổ, không cần biết bố có nghe được hay không. Nhưng hôm nay, bố quay ra, rồi lại quay vào, một chút sốt ruột, một chút lúng túng. Cuối cùng, bố đóng lại cửa sổ, sắp đặt gì đó trên bàn học của nó. Trước khi ra khỏi phòng, bố còn lẩm bẩm: “Mùa này sương độc lắm, con gái con đứa thì ngủ say là lại tung chăn ra…” Nó khẽ thở dài, đúng là bố vẫn luôn quan tâm đến nó, nhưng sao bố không chịu hiểu nó?

 

***

Nó cầm di động lên, nhắn tin cho chị Nguyên, dù đã rất khuya rồi: “Chị ơi, bố em vừa viết thư cho em. Bố xin lỗi em, bố bảo sẽ suy nghĩ lại”

Một loáng sau, “tin nhắn của Nguyên”: “Em nhìn xem, trời sáng rồi đấy!”

Nó cất cái di động lên đầu bàn học, bên cạnh bức ảnh của cả gia đình. Ngoài cửa sổ, trời vẫn tối đen, nhưng nó hiểu chị Nguyên muốn nói gì. Đồng hồ đã điểm một giờ sáng rồi. Và có lẽ tuy hai bố con nó vẫn chưa tìm được tiếng nói chung, nhưng đó chỉ là sớm hay muộn mà thôi.

Phải rồi, vì ngày mới luôn bắt đầu, trước khi trời kịp sáng!

 

Jn

$pageOut

Bài Viết Liên Quan:

0 nhận xét :

Đăng nhận xét

Cảm Ơn Bạn Đã Đóng Góp Ý Kiến


Lên Trên