Print Friendly Version of this page In trang nầy Get a PDF version of this webpage Xuất PDF trang nầy
Thứ Năm, 24 tháng 11, 2016

[Truyện Teen] Tình Yêu Cấp 2(Phần 3)

[Truyện Teen] Tình Yêu Cấp 2

Phần 3



Chap-61Chap-62Chap-63Chap-64Chap-65Chap-66Chap-67Chap-68Chap-69Chap-70Chap-71Chap-72Chap-73Chap-74Chap-75Chap-76Chap-77Chap-78Chap-79Chap-80Chap-81Chap-82Chap-83Chap-84Chap-85Chap-86Chap-87Chap-88Chap-89Chap-90

Xem tiếp phần 4


$pageIn

Chap 61 :

Nó và Ngọc nhìn nhau rồi nhìn xuống chỗ của anh, anh đang nhìn nó chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống! Lúc này TT ( thanh thuỷ ) đứng lên:

– Nè nè, lấy lẹ đi rồi về! Ăn mặc như vậy đứng ở giữa lớp người khác, kh thấy là làm bẩn lớp người ta hả ? – TT nói với giọng khinh bỉ

Ngọc nắm chặt tay lại định lao đến nhưng bị nó giữ lại, Ngọc quay sang nhìn nó, nụ cười nhếch mép lúc trước khi gặp anh lại hiện ra. Trước khi gặp anh, nó luôn có nụ cười nửa miệng đối với người lạ. Ngọc biết nó đã tức lên nhưng nó lại điềm tĩnh hơn Ngọc, luôn dùng lời nói để giải quyết. Nó nhếch mép, bẩn sao! Nó ghét từ đó, dơ bẩn để diễn tả 1 con người sao ? Thật nực cười!

– tụi em sẽ lấy nhanh thôi! Xin lỗi đã làm phiền tiết học của lớp! – Nó lễ phép

Nó quay sang nhìn Cen rồi mỉm cười:

– Anh chỉ giúp em chỗ để đồ nhé! – Nó nhìn Cen

– À được, đi theo anh – Cen ngẩn ngơ

Cen bước xuống chỗ của anh, nó hít 1 hơi dài rồi cất bước. Chẳng gây ra một tiếng động, chiếc áo sơmi mỏng manh được cột lên khiến lộ vùng eo trắng và thon. Tất cả nam sinh đều chú ý vào nó, Ngọc nhìn nó rồi đi theo.

– Ở dưới đó! – Cen chỉ rồi ngồi vào chỗ

Nó nhìn theo hướng Cen chỉ rồi khựng lại, nó nằm sau Yun!! Ngọc nhìn anh, khuôn mặt anh đang thích thú, Ngọc khẽ nhíu mày rồi huých vào hông nó

– Lẹ đi, làm phiền người ta quá! – Ngọc nói

– Ừ! – Nó nói

Nó bước ngang qua bàn anh và Yun vòng ra phía sau lấy đồ, Ngọc đi theo sau đó! Tụi nó lấy 1 đồng đồ lỉnh khỉnh, thứ nào cũng nặng cả khiến 2 đứa nó khổ sở! Nó quỳ bẹp xuống, người chảy đầy mồ hôi. Ngọc đứng nhìn nó:

– Có sao không ? – Ngọc hỏi nó

– Không sao! – Nó nói

Nó và Ngọc cố gắng xách ra, Key nhìn nó, con nhóc đang khổ sở với cái thùng to đùng đó, Key định đứng lên giúp nhưng bị Ken giữ lại. Ken nhìn Key khẽ lắc đầu:

– Nếu như vậy còn làm không được thì không sống được đâu! – Ken nói

Key nhìn nó trầm ngâm. Đúng là nên để nó tự làm, mọi người đều tập trung vào 2 đứa nó! Nó và Ngọc ôm 2 cái thùng rất to và nặng, Ngọc dù rất mạnh nhưng cũng không vững khi nhấc lên!

– Tao ra ngoài trước nhé! – Ngọc quay lại nói

– Ừ! – Nó nói

Ngọc đi trước nó, nó thật sự muốn lái cái thùng chọi vào mặt MC! Khẽ thở dài rồi từ phía cửa lớp:

– Ngọc, đưa đây, còn Như đâu ? – Là giọng của Kai

– Ở bên trong! – Ngọc nói

Nó nghe được bước chân vội vã chạy vào, quay lại phía sau, là TA đang chạy tới!

– Kh sao chứ ? – TA hỏi nó

– Đi đâu đây ? – Nó hỏi

– Đi giải cứu – TA

TA bước tới ôm cái thùng 1 cách nhẹ nhàng

– Đi về lớp thôi! Làm xong rồi đi ăn! – TA cười

– Đi thôiii! – Nó vui vẻ trở lại

2 đứa nó bước qua chỗ của Anh và Key. Nó khẽ liếc mắt qua và chạm mắt với anh, anh nhìn nó miệng mỉm cười! Nó quay lại thì chạm mặt với Key, Key đang cầm cái áo khoác của mình trên tay và đưa ra, nó hiểu ý rồi mỉm cười. Nó chụp lấy cái áo rồi bước đi! Nó và TA dừng trước mặt của MC, nó nhìn MC với ánh mắt khiêu khích, miệng hơi nhếch lên!

– Thưa thầy, xong rồi! – Nó nói

– 2 em TA và Kai, ai cho qua giúp ? – MC nói

– Dạ tại vì việc ở lớp xong rồi! – TA nói

– Tôi sẽ phạt 4 đứa em! – MC tức giận

– Tuỳ thầy! – Nó và TA đồng thanh rồi nhìn nhau

2 đứa nó đều chung tư tưởng:v, nó quay lại nhìn MC

– Em về lớp! Không làm gián đoạn sự ham học của mọi người! – Nó nói

Nó và TA bước đi không để MC nói câu nào nữa, nó đứng khựng lại trước cửa một chút rồi bước ra

– * RẦM *

Nó đứng bên ngoài đá cửa lớp lại:))

– Thôi kệ đi! Dù gì cũng qua rồi, về lớp thôi! – Kai nói

– Tức muốn điên! Nhức là con nhỏ đó! – Ngọc nói

– Thôi về lớp, mà 4 người đó không nói gì à ? – TA ngạc nhiên

– Không, chỉ nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống thôi! – Nó nói

– Áo của ai v ? – Ngọc nhìn vào tay nó

– Luc nãy Key đưa cho tao, lát nữa mặc sau! – Nó cười

4 đứa nó bước về lớp, nó và Ngọc vào nhà vệ sinh!

– Lấy gì thay mạy ? – Nó nói

– M không đem đồ dự phòng hả ? – Ngọc hỏi

– Không! – Nó nói

– Ở dơ đi con – Ngọc nói

Nó nhìn Ngọc bất lực, nó đành phải mặc áo khoác da của Key vào! Ngọc thay xong, hình dáng lại như cũ! Nó thì mặc áo khoác da của Key

– Được rồi, mặc đỡ thôi! Mình ăn cơm xong đi vô khu mua sắm, tao mua đồ couple cho tao với m! – Ngọc vui vẻ

– Ừ! – Nó bỗng trầm ngâm

– M sao vậy ? – Ngọc ngạc nhiên

– à không! Chỉ là tao nhớ ba má thôi! Tao…. – Nó gượng cười

– Ừ, nhanh quá ha! Cũng 1 tháng rồi – Ngọc nói

– Ừ! Thôi về lớp! – Nó nói

Tụi nó về lớp, lớp đã được dọn sạch! Cả lớp đang ngồi nghỉ mệt, Nhi chạy lại phía nó

– Cảm ơn nha! Nhờ 2 người mới dọn xong – Nhi vui vẻ

– Tụi này chưa dọn gì mà – Nó nói

– 2 người lấy đồ thôi cũng đủ rồi! – Nhi cười

Tụi nó nói chuyện rồi bước về chỗ, nó ngồi xuống ghế ngả người ra sau mệt mỏi!

– Mệt lắm à ? – Kai ngồi quay người lại

– Ừ! 4 tên đó làm áp lực! – Nó nói

– Thôi, ngồi nghỉ đi, lát xuống căng- tin ăn lấy sức! – Kai nói với nó

– Okay! – Nó ngồi thẳng lại rồi mỉm cười

4 đứa nó nói chuyện vui vẻ, nó lấy cặp lên và mở ra, có 1 hộp quà nằm bên trong! Không phải của Khang và 2 nhỏ con gái! Ai đó đã bỏ lộn vào! Nó ngước lên nhìn xung quanh, cả lớp đều vui vẻ. Nó không thể nói với Ngọc, nó nhìn vào hộp quà. Được gói lại rất cẩn thận nhưng vài chỗ thì hơi nhăn, chỉ có thể là con trai. Nó suy nghĩ rồi để cặp sang 1 bên, có lẽ là ai đó đã bỏ nhầm vào! Nó lấy điện thoại ra xem, còn khoảng 10 phút nữa đến giờ ăn rồi! Nó mang lại giầy vào, vớ thì không thể mang nữa nên nó đành bỏ vào cặp. Được một lúc nữa thì đến giờ ra ăn

– Aaaaaaaa! GIÁNG SINH VUI VẺ!!! – Nhi hét lên

– GIÁNG SINH VUI VẺ – Cả lớp đồng thanh

Tụi nó xách cặp xuống nhà ăn, trên đại sảnh, cấp 2 lẫn cấp 3 đều vui vẻ cười nói. 4 đứa nó đang vui vẻ nói chuyện thì có 1 cô gái đứng trước mặt nó, tụi nó ngước lên

– À, có người nhờ mình đưa cho bạn! – Cô gái cầm 1 bó hoa hồng

Nó ngẩn mặt nhìn cô gái đó, là ai v:)) ????

– À! Xin lỗi chắc bạn lộn người rồi! – Nó cười

– Không đâu! Bạn nhận giúp mình nhé! – Cô gái nói

– Cái này…. – Nó quay sang Ngọc

Ngọc nhìn cô gái đó rồi khẽ gật đầu, nó thở dài rồi cầm lấy

– cảm ơn bạn nhé – Cô gái đó nói rồi chạy đi

Nó nhìn vào bó hoa hồng trên tay, thật là phiền:v! Trên đường xuống nhà ăn thì 3 đứa kia nhận được rất nhiều quà:))! Tụi nó ngồi xuống bàn ăn, nó nhìn 3 đứa bạn mà cười!

– Lấy chỗ đâu mà nhét!! – Ngọc nói

– Nhét đại đi – Kai nói

Nó muốn chết cười vì cái đống quà đó:v, nhiều quà cũng có tốt đâu:))!

$pageOut $pageIn

Chap 62 :

Nó quay lại nhìn bó hoa hồng trên tay, hoa vẫn rất tươi có vẽ mới mua thôi. Người tặng hoa hồng cho nó là ai ? Nó vẫn cứ suy nghĩ câu hỏi đó trong đầu rồi gạt sang 1 bên khi không khí xung quanh nhộn nhịp hẳn lên. 4 tên đó đang xuống và trên tay tên nào cũng có quà ==’!

– Đó, tao nói mà, đem cả xe tải quà về chứ đùa:))! – Kai nói

– Được hâm mộ quá ha! – Nó nói

– Chứ gì nữa! – TA nói

– Lát nữa tao mướn xe tải chở quà về – Ngọc cười

Nó nhìn Ngọc cười rồi lấy điện thoại ra, nó phân vân không biết nên gọi cho mẹ kh! Suy nghĩ rồi nó quyết định tối gọi để nói chuyện lâu hơn, bỏ điện thoại vào túi! Nó quay sang Ngọc:

– Bento, bento! – Nó như con nít

– À tao quên! Của m nè con quỷ! – Ngọc lấy từ trong cặp ra

1 hộp bento trông rất đáng yêu gồm có trứng cuộn, cơm nắm, kimpap, xúc xích và một ít rau trộn! Nó nở nụ cười rồi nhìn Ngọc:

– Cảm ơn nha:33! – Nó nhìn Ngọc

– Ăn thử đi! Tao làm tới 2 hộp lận với thêm 1 hộp trái cây nữa! 2 đứa mày ăn luôn đi! – Ngọc lấy trong cặp ra thêm 2 hộp

– Ăn chết kh ? – TA nghi ngờ

– Tao còn yêu đời lắm – Kai nói

– Đừng lo, có giết mấy đứa tụi mày thì tao không để tụi mày chết thanh thản v đâu! – Ngọc nói

3 đứa nó cười rồi ăn, nó gắp lấy miếng kimpap lên định đưa vào miệng thì phút chốc miếng kimpap không cánh mà bay! Nó nhìn chằm chằm vào đôi đũa rồi ngước lên, Ken đã ăn mất rồi!

– kimpap của em! – Nó nhìn Ken

– Ngon đó Ngọc! – Ken lơ nó

– Ăn thêm đi! – Ngọc cười

Nó liếc anh rồi gắp trứng cuộn, vừa đưa lên thì lại bị Key ăn mất! Nó trợn to mắt nhìn 2 ông anh của mình!

– Ngon! – Key nói

– Anh 3! Cái đó là trứng của em mà! – Nó nói

– Thôi ăn đi! – Key lơ nó

Nó bị ăn bơ 2 tập, nó liếc sang 2 tên đó. Trên tay ôm cả đống quà, mặt thì hớn hở ==! Nhìn là muốn đá cho vài phát:v, nó thở hắt ra rồi quay lại với bento. Nó lấy cơm nắm ra ăn không quan tâm đến những việc xảy ra! Bỗng nó cảm thấy có ai đó ngồi kế nó, nó rùng mình! Nó quay qua, Yun ngồi kế nó! Yun đang đeo tai nghe và nhắm mắt lại. Chắc tại không để ý nên ngồi kế nó, nó nuốt cả đống mà chưa kịp nhai khiến nó bị nghẹn lại! Nó nhăn mặt nhìn trên bàn kiếm nước, chẳng có chai nào cả! Sắp mắc nghẹn đến chắc mà không có nước là sao!

– Khụ…. Khụ – Nó ho

– Sao vậy ? – Kai đang ăn nghe nó ho quay qua

– * chỉ vào cổ *

Nó không nói được, Kai nhìn nó không hiểu ý nó muốn nói gì! Nó khổ sở, nó muốn ói tới nơi rồi! Mọi người trên bàn lúc này đều cười nói vui vẻ chẳng ai chú ý đến nó! Kai thì không hiểu nó muốn nói gì! Ngu quá Ngu ><! Nó không suy nghĩ gì cả quay sang giật áo Yun! Yun nhăn mặt rồi mở mắt ra, nhìn mặt nó đang đỏ bừng lên, đôi mắt rưng rưng nước mắt!

– Sao vậy ? – Yun nhìn Nó

– * chỉ vào cổ họng *

– Nước ? – Yun nói

– * gật gật *

Yun thấy nó gậy đầu liền lấy chai nước của mình đưa cho nó, nó cầm lấy rồi uống vào Nó như cá mắc cạn gặp nước, nó úp mặt xuống bàn! Xém xíu chết vì tội ham ăn:))!

– Đỡ chưa ? – Yun nhìn nó

– * gật đầu *

– Uống hết chai nước đó vào! – Yun ra lệnh

Nó lấy lại trạng thái ban đầu, quay lại định cảm ơn Yun nhưng lại nhắm mắt rồi ==! Nó đành bất lực để chai nước trên bàn và ăn tiếp:))! Ngọc lúc này mới quay sang nhìn nó:

– Như ăn hết chưa ? – Ngọc hỏi

– Chưa! – Nó nói

– mặt sao đỏ quá vậy ? – Ngọc nói tiếp

– À, không gì không gì! – Nó xua tay

Nó ăn được vài miếng kimpap rồi cảm thấy no, lúc nãy uống nhiều nước quá rồi ><!

– Như không ăn hả ? – TA nói

– ừ, ăn đi! – Nó nói

– Cảm ơn! – TA kéo hộp bento của nó

6 con người kia vì 2 hộp bento mà cãi nhau quyết liệt ==, trong khi nó no muốn bể bụng! Nó nhìn vào hộp trái cây, nó kéo lại! No thì no chứ trái cây không thể không ăn:v! Nó lấy miếng táo ra ăn, căng-tin nhộn nhịp hơn hẳn! Có cả cây thông nữa:))! Nó đung đưa chân ngồi ăn táo! Yun lúc này mới cảm thấy con sâu kế bên loi nhoi nhúc nhích khiến Yun không ngủ được liền mở mắt dậy! Tai vẫn còn nghe nhạc, Yun đưa mắt sang nhìn nó, con sâu đang loi choi với miếng táo trên tay:))! Yun lấy chai nước lúc nãy đưa cho nó rồi uống! Nó bất ngờ nhìn Yun, dậy rồi! Đại Ma Vương dậy rồi! Yun đóng nắp chai lại rồi quay sang nhìn nó

– Chuyện gì ? Em lại bị mắc nghẹn à ? – Yun hỏi

– À không không! – Nó lắc đầu rồi nhìn vào hộp trái cây

Nó nhớ ra rằng Yun có vẻ chỉ mới ăn sáng, nãy giờ chưa ăn chút gì. Chắc chắn giờ kh giành lại hộp bento kia được rồi, chỉ còn trái cây! Nó liếc sang cái bầy 6 đứa như bị bỏ đói ngàn năm kia:)), họ không để ý đến trái cây! Nó thở phào nhẹ nhõm rồi ôm cả hộp trái cây vào người:)). Nó nhìn Yun rồi đưa tay huých vào tay Yun! Yun quay sang nhìn nó, nó quay lại rồi đưa hộp trái cây qua!

– Cho tôi ? – Yun nói

– À ừ…. Anh nãy giờ có ăn gì đâu! – Nó lầm bầm

Yun bật cười trước hành động đó rồi cầm hộp trái cây từ tay nó mà ăn, nó tiếc lắm chứ:((! Nhưng Yun cứu nó khỏi cái chết vì cơm mà:))! Nó ngậm ngùi nhìn hộp trái cây vào tay người khác:))! Yun cầm miếng táo trên tay ăn rồi nhìn nó, nó đang nhìn chằm chằm vào hộp trái cây! Yun cười rồi lấy miếng cam đưa gần miệng nó, nó nhìn Yun rồi ngoạm lấy miếng cam:v! Nó cười tít mắt nhìn Yun! Yun và nó cứ thế xử lí hết đống trái cây trong hộp! Nó cứ ăn xong miếng này là Yun đút cho nó miếng khác, nó sắp bể bụng rồi! Yun đặt hộp trái cây lên bàn!

– Hộp trái cây đâu rồi ? – TA nói

– Kìa! – Ngọc nói

TA cầm lên, là hộp không!

– Hết rồi! – TA nói

– Nhiều lắm mà! – Ngọc giật cái hộp

Không còn một miếng:v, Ngọc ngớ mặt ra!

– Trời ơi! Má ơi! 1 đống như thế ai ăn v ? Nói mau để chị còn tha! – Ngọc nhìn cả 7 đứa còn lại

Ngọc dừng ở chỗ nó, nó khựng người lại rồi mỉm cười nhìn Ngọc!’

– Đừng nói là m ăn hết nhé! – Ngọc hỏi nó

– là tao với…

– Ừ! Nó ăn hết – Yun cắt ngang lời nó

Nó trợn mắt nhìn Yun, cái tên này!!!! Yun cười cười nhìn nó, nó nhìn Yun rồi quay sang Ngọc!

– Tao bị oannnn! – nó nói

– Quyết định đi! Giờ em muốn sao! – Ngọc nói

– Ờ thì t làm lại cho m! – Nó nói

– Hứa nhé! – Ngọc nói

– Ừ! – Nó khẳng định

– Rồiiiii! Tối nay và Ngày mai Như sẽ nấu cho mọi người!! Kể cả bánh khúc gỗ! – Ngọc hớn hở

– thật á! – Key nhìn nó

– Ồ~~~~! – Cả đám nhìn nó

– Không phải! Không phải! – Nó lắc đầu

– M hứa rồi đấy! &##8211; Ngọc cười

Nó muốn đập đầu xuống bàn chết ghê ><! Tất cả là tại tên Yun, nó quay sang nhìn Yun! Yun cười nhìn nó, đểu chưa từng thấy! TÔI GHÉT ANH! ĐỒ NGANG NGƯỢC!!!!!

$pageOut $pageIn

Chap 63 :

Cả bọn ăn trưa xong, giờ thì cùng nhau đi mua sắm và làm tiệc! Nó quên mất đi vụ mình sẽ nấu ăn, hiện tại nó và Ngọc rất háo hức để đi mua sắm! Tụi nó có tổng cộng là 8 người, 2 xe nên mỗi xe là 4 người! Nó thì đi với 3 tên đó như bình thường, Ngọc thì đi với 3 người còn lại! Nó leo lên phía trước ngồi rồi mới phát hiện ra, hôm nay là Yun lái xe! Tính leo ra đằng sau thì 2 ông anh nó đã yên vị rồi. Nó tự chửi bản thân rồi lấy điện thoại ra xem quần áo! Yun leo lên và xe bắt đầu chạy!

– Một lát nữa mua gì ? – Key nói

– À, để xem! Đồ trang trí với lại thức ăn thôi! – Ken nói

– Quà nữa =))) – Nó quay xuống nói

– Anh chưa nói đến em về việc lúc sáng nhé! – Ken nhìn nó

– À~~~~~! – Nó kéo dài rồi quay lên

Nó cắm cúi vào cái điện thoại tiếp, lúc này nó nhận được tin nhắn của Ngọc

– Một lát nữa tao với mày trốn riêng ra đi mua đồ! – Ngọc nhắn cho nó

– Okay! – Nó nhắn lại

Nó cười cười rồi trở lại nét mặt ban đầu ngồi xem quần áo tiếp! Tụi nó đến khu trung tâm lớn hơn lần trước! Đến lúc này nó mới phát hiện bộ dạng của mình! Như thế này thì làm sao vào đó được ><! Nó, Anh và Key xuống xe đợi Yun dẹp xe! Không khí mát mẻ chẳng có tí nắng khiến nó thích thú! Xe của Ngọc cũng tới, Cen chạy đi dẹp xe! Ngọc chạy tới ôm tay nó!

– Này đi thôi! – Ngọc nói

– Khoan, tao như thế này sao vào đó! – Nó nhìn Ngọc

– Kh sao! Đồ thì lát mua rồi thay! Tóc thì t có đem theo dầu gội khô mà! – Ngọc hí hửng

– À mà tao còn ít tiền lắm, chắc mua không đủ đâu! – Nó cười gượng

– Aisss! T đá m văng qua bên kia thế giới à, m nghĩ tao là ai mà không mua nổi đồ cho m! Mà chẳng lẽ 2 ĐMV không cho m tiền tiêu à ? – Ngọc nói với nó

– Có, nhưng tao không dám xài nhiều. Dù gì thì trả cũng không nỗi! – Nó nói

– M điên quá đi! Hôm nay Bảo Ngọc sẽ mua đồ cho m! – Ngọc cười

– Ùm! – Nó nói

Yun và Cen bước lên từ nhà xe, tụi nó bước vào trong! Nhiều ánh mắt khinh thường nhìn vào tụi nó, đơn giản vì tụi nó mặc đồ học sinh! Chẳng ai biết thân phận thật sự cả! Ngọc lúc này nhìn xung quanh rồi kéo nó chạy đi! 2 đứa nó cứ nghĩ mấy người họ không biết! Thật ra Cen và Yun đã thấy tin nhắn của nó và Ngọc:))!

– 2 đứa con gái nó chạy rồi kìa! – Yun thản nhiên

– Chậc! Càng ngày càng gan! – Cen nói tiếp

– Giờ làm gì ? – Ken nói

– Đi mua gì thì mua! TA với Kai đi theo 2 con nhóc đó dùm anh! – Key nói

– Dạ! – TA với Kai đồng thanh

2 thằng con trai chạy theo hướng tụi nó, giờ thì chỉ còn 4 tên cầm đầu:))!

– Tập đoàn của m có ở đây kh Ken ? – Cen hỏi

– Ưmmmmmm! Tao kh biết! – Ken suy nghĩ rồi nói

– Còn m ? Có ở đây kh ? – Key hỏi Cen

– Tao cũng chẳng biết:))! – Cen cười

– Đi mua đồ điiii! Phá banh cửa hàng của Ken của Cen điiii! – Key la lên

– Chết tôi rồi – ken với Cen đồng thanh

~~~~~~~~~~~~~~~~ Ở CHỖ CỦA TỤI NÓ

TA và Kai hiện tại đã nhập bọn chung với 2 đứa nó:))! Ngọc đang kiếm quần áo cho nó! 3 đứa nó đứng ở bên ngoài nhìn Ngọc!

– A! Thấy rồi! – Ngọc vui mừng

– Nó thấy gì vậy ? – Nó tò mò

– Chắc kiếm quần áo chứ gì! – TA nói

– Chậc! Đúng là con gái nhĩ!!! – Kai lắc đầu

– không mua gì hết à ? – Nó nói

– Chẳng biết mua gì! – TA nhìn xung quanh rồi nói

– Cái nào cũng như nhau! – Kai tiếp lời

Nó muốn chết cười với 2 tên này, đúng là con trai! Đường đường là con trai của tập đoàn người mẫu lớn nhất thế giới và tập đoàn thời trang lớn nhất thế giới nhưng lại nói như thế! Đúng là sự thật không như mơ!

– Như! Tao mua rồi nè, mày vào thay ra đi! – Ngọc chạy ra với túi đồ trên tay

– Hả ? À ờ! – Nó đi vào

Một lúc sau nó bước ra với bộ đồ Ngọc mới mua. Nó mặc áo crop-top ngắn với quần jeans ngắn lưng cao, dù đơn giản nhưng rất hợp với nó!

– Thế nào ? Tao lựa chuẩn chứ! – Ngọc nháy mắt

– Có điều nó hơi ngắn! – Nó nhìn vào áo

– Aissss! Mặc đỡ thôi mà! Thấy thế nào hả 2 tên kia ? – Ngọc nói

– Đẹp – Cả 2 đồng thanh

Tụi nó bật cười rồi đi qua các cửa hàng kế tiếp, không chỉ nó mà cả 2 tên con trai đều bị Ngọc đem ra thí nghiệm! TA và Kai muốn mua nhưng không biết mua gì đành phải nhờ nó và Ngọc giúp! Đương nhiên tụi nó là con gái nên biết con trai mặc gì là hợp! Cả 4 đứa mua khá nhiều đồ và dĩ nhiên con trai xách:))! Nó và Ngọc đang đi thì đứng lại ở 1 tiệm Nhật Bản!

– Cosplay! – Ngọc nói

– Ê ê ê! Không nha! – Nó nói

– Vào đi rồi biết!- Ngọc kéo nó vào

Bên trong bán rất nhiều đồ cosplay và phong cách nhật bản! Nó bị thu hút bởi 1 bộ cosplay động vật! Có vẻ là 1 con mèo màu đen, Ngọc thấy nó nhìn bộ đó

– À chị ơi! Cái này là cosplay hả ? – Ngọc chỉ vào bộ con mèo!

– À đây là sản phẩm mới! Là đồ ngủ hình động vật – Chị nhân viên giải thích

– Chị lấy em bộ này, bộ con thỏ màu trắng nữa! – Ngọc nói

– M mua chi nhiều v ? – Nó giật mình

– Đợi đi em! Chị sẽ trả thù vụ hồi sáng! – Ngọc nhe răng cười

Ngọc mua khá nhiều đồ! Tụi nó tiệm nào cũng ghé cả!

– Đủ chưa ? – Nó nói

– Ưmm! Chắc được rồi! – Ngọc nói

– Đi kiếm chỗ nào ngồi đi, sắp chết rồi! – Kai nói

– Đúng đó! – TA tiếp lời

Ngọc cười rồi tụi nó xuống 1 quán kem ngồi nghỉ! Nó đang ngồi ăn kem thì mới nhớ ra là chưa mua quà!

– Tao đi vệ sinh 1 chút! – Nó nói

– Ừ, quay lại nhanh nha! – Ngọc nói

Nó chạy đi mua quà, nó dự định sẽ mua cho cả 7 người với số tiền nó dành dụm được! Nó đi xung quanh rồi đứng lại ở cửa hàng thời trang nam, 6 người con trai! 6 món khác nhau ==! Nó thở dài rồi bước vào bên trong, một hồi lâu nó cũng chọn được 2 cái áo cho Ken và Yun! Yun là loại áo len, Ken là áo sơ mi trắng!

– Còn 4 người nữa! Cả Ngọc nữa, đủ rồi! – Nó lẩm bẩm rồi bước đi!

Nó ghé tiếp vào cửa hàng giày, nó mua cho Key một đôi giày thể thao! May là lần trước biết được cỡ ==! Nó mua xong đôi giày đó thì số tiền đã hụt hẳn xuống! Nó đếm lại, đủ để mua cho mọi người nhưng sau đó thì nó sẽ phá sản:))! Nó tiếc nuối nhưng không thể không mua! Một hồi sau nó mua đủ hết cho mọi người và nó chỉ còn lại khoảng gần 200 ngàn! Quà của Ngọc là chiếc đầm màu trắng kiểu công chúa, Cen và Kai là Áo khoác, TA là áo sơmi sọc caro! Nó hài lòng với món quà của mình, dù nó không mua ở những thương hiệu nổi tiếng nhưng chúng rất đẹp! Nó suy nghĩ rồi lấy điện thoại ra xem, cũng đã 1 tiếng rồi:))! Nó chạy cấp tốc về quán kem nhưng chẳng thấy ai! Nó lấy điện thoại ra gọi cho Ngọc:

– M đi đâu v hả con kia ? – Ngọc nói

– Tao đi mua đồ ấy mà, m đang ở đâu ? – Nó hỏi

– Đi lên tầng 5 đi! Tụi tao đang ở cùng với mấy ổng nè – Ngọc nói

– Ừ! Để tao lên!

$pageOut $pageIn

Chap 64 :

Nó lập tức chạy vào thang máy và lên lầu 5, trên tay xách mấy túi đồ nó mua cho mọi người! Thang máy lên tới lầu 5, nó bước ra, đây là khu dành cho giới thượng lưu. Nhìn vào có thể biết ngay lập tức, các cửa hàng ở tầng này đều trang nhã và sang trọng, ở đây không ồn ào như các lầu khác, yên tĩnh hẳn. Nó bước đi kiếm mọi người, nó biết dù họ toàn là con cưng của các tập đoàn lớn nhất nhưng cũng không nên vung tiền như nước như thế chứ ==’! Nó cứ đi kiếm 7 đứa nhoi đó nhưng chẳng thấy, tầng này rộng hơn nhiều. Lúc này điện thoại nó reo lên, Ngọc đang gọi đến:

– Alo – Nó bắt máy

– Sao mày chưa tới nữa ? – Ngọc nói

– Tao đang ở tầng 5 nè, đang ở cửa hàng nào ? – Nó hỏi

– Cửa hàng thời trang Fashion KC! – Ngọc nói

– Ừ! – Nó tắt máy

Nó nhìn xung quanh, cửa hàng Ngọc nói nằm ở gần chỗ nó đang đứng. Nó bước tới, nó từng nghe qua về tập đoàn KC! Bước vào bên trong, 1 nhân viên bước ra:

– Bé ơi! Chỗ này không bán đồ cho con nít nhé em! – Nhân viên nói

– À dạ kh! Bạn em ở bên trong! – Nó xua tay

– Ở đây bán đồ cho giới thượng lưu mà em! Không dành cho con nít, chắc em lộn rồi! – Nhân viên nhìn xăm soi nó

Nó nghe đến 3 chữ ” giới thượng lưu” cảm thấy nhân viên này đang khinh thường nó. Lại còn nhìn nó với ánh mắt soi mói!

– Nhưng bạn em nói đang ở đây! – Nó nói

– Em cứ như thế thì chị sẽ gọi bảo vệ vào! – Nhân viên bắt đầu lớn tiếng

– Chị không nên lớn tiếng như thế chứ! – Nó nhìn cô nhân viên

– Trước khi tôi kêu người đuổi em ra thì em nên tự giác đi! Cách ăn mặc của em nhìn là biết không có tiền, những túi đồ trên tay toàn là những thứ rẻ tiền! Không biết 1 cái áo ở đây em có thể mua không chứ ở đó mà 1 bộ! – Nhân viên giở giọng khinh bỉ

Nó nắm chặt những túi đồ trên tay lại, nhìn chằm chằm vào cô ta. Đôi mắt tím đầy ma mị đan xen tức giận khiến cô nhân viên khẽ rùng mình. Cảm giác này và đôi mắt tím này dường như cô nhân viên đã thấy ở đâu đó! Nó nhìn thẳng vào mắt cô ta, nó không thích bạo lực vì bạo lực chẳng mang đến kết quả tốt đẹp! Nó cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh nhưng đôi mắt vẫn không thay đổi!

– Mời em ra cho! Em đứng đây thì tập đoàn của chúng tôi bị coi thường mất! – Cô nhân viên nói

Nó tức giận không nói câu nào với những ánh mắt khinh bỉ của các nhân viên trong cửa hàng đó. Điện thoại nó lúc này lại reo lên, lần này là Ken:

– Alo! – Nó khó chịu

– Em đang ở đâu ? Chưa tìm ra tiệm KC à ? – Ken hỏi

– Em vào nhưng bị đuổi ra, chị nhân viên nói ở đây dành cho giới thượng lưu, không phải dành cho con nít! – Nó nhại lại tiếng nhân viên

– Hửmmm ? Em vào đi, Cen ra đón em! – Ken nói

– Bị đuổi nữa là nhục lắm đó 2! – Nó hạ giọng

– Khỏi lo! Này, Ngọc ra đón Như giúp anh! – Anh nói với Ngọc

– Thật là phiền phức – Nó lẩm bẩm rồi tắt máy

Nó hít một hơi sâu rồi bước vào một lần nữa, lần này bà nội nhân viên lúc nãy nhìn nó với ánh mắt khinh bỉ!

– Em mặt dày nhỉ ? Tôi nói nhỏ nhẹ em không nghe đúng không ? – Nhân viên nhìn nó

– Xin lỗi chị, mặt tôi không đánh phấn, môi không tô son, lông mi thật đây chị ạ! – Nó hất mặt

– Tôi xin nhắc lại với em, ở đây dành cho giới thượng lưu! KHÔNG DÀNH CHO NGƯỜI NGHÈO! – Cô nhân viên nhấn mạnh 5 chữ cuối

Lúc này nó tức tới nỗi đỏ cả mặt, nó thật sự muốn tát vào mặt cô ta. Nhưng nó biết nếu làm vậy mọi chuyện chỉ rắc rối thêm, nó nghiến chặt răng lại nhìn cô ta. Ánh mắt ngày càng đáng sợ khiến cô nhân viên phải dè chừng! Lúc này từ phía trong cửa hàng có tiếng bước chân, cô nhân viên thay đổi 360 độ, dịu dàng:

– Chào tiểu thư – Giọng nói nhỏ nhẹ

– Như, sao mày không vào ? – Ai đó nói

Nó nghe vậy liền quay qua, Ngọc đang bước tới phía nó với bộ váy màu xanh nhạt trên người. Nhìn khác hẳn vẻ năng động của lúc ở trường, trang nhã, sang trọng, dáng vẻ kiêu ngạo và lạnh lùng ==! Ở Ngọc lúc này có thứ gì đó làm người khác phải e dè và sợ hãi một chút! Nó nhìn qua nhân viên lúc nãy, giả tạo thật!!!

– Có chuyện gì sao ? – Giọng Ngọc trầm hơn lúc ở trường

– Chỉ là chị nhân viên này không cho vào, nói là ở đây dành cho giới thượng lưu, KHÔNG DÀNH CHO NGƯỜI NGHÈO! – Nó nói lại y chang lời cô nhân viên

Cô nhân viên lúc này tái mét mặt mày, cô ta không biết là nó có mối quan hệ với thiếu gia của tập đoàn! Nó nhìn vẻ mặt cô ta rồi nhếch mép, thật là nhát! Ngọc nghe xong khẽ nhíu mày lại, đây chẳng phải là thái độ khinh thường sao ?

– Dạ cho em xin lỗi tiểu thư! Em thật sự không biết đây là người quen của tiểu thư! Mong tiểu thư tha lỗi – Cô nhân viên hoảng sợ

– Người nghèo sao ? Thì ra là các cô ở đây bán đồ dựa vào vẻ bề ngoài của họ sao ? KC mà cũng có thể loại nhân viên này sao ? – Ngọc cười nửa miệng

– Mong thiếu gia tha lỗi! – Nhân viên đó nói

– Để tôi kêu con cưng tập đoàn ra nhìn nhân viên của họ! Và xin đừng gọi tôi là tiểu thư, nhà tôi NGHÈO LẮM! – Ngọc vừa lấy điện thoại vừa nhìn cô ta

Nó bật cười vì thái độ của Ngọc, Ngọc quay sang nhìn nó. Nó mỉm cười nhìn Ngọc:

– Con cưng KC! Ra bố mày bảo! – Ngọc nói rồi tắt máy

– Con cưng KC ? – Nó hỏi

– Lát tao giải thích sau! Giờ đợi nó ra giải quyết, đúng là không thể chấp nhận được! – Ngọc nói

Ngọc cực kỳ ghét thể loại người như thế này, nhìn vẻ bề ngoài đánh giá 1 con người! Dù cho họ có nghèo thì họ cũng như người khác, ai cũng như ai cả! Đừng vì nghèo giàu mà đối xử với họ theo cách khác nhau!

– Mày gọi tao chi thế ? Còn một đống ở trong đó chưa thử – Kai bước từ bên trong ra

– Dạ thưa thiếu gia! Bạn em bị nhân viên thiếu gia đuổi không cho vào đành nhờ thiếu gia! – Ngọc nghiến răng

– Đừng gọi là thiếu gia với cái giọng đó, nghe nổi da gà:))! Mà bạn mày là Như ? Sao đuổi ? – Kai bước tới

– Ờ thì người ta nói không cho người nghèo vào nên tụi tao không được vào, ở đây giành cho giới thượng lưu! – Ngọc liếc cô nhân viên

– Gì ghê vậy ? Ở KC cũng có thể loại này sao, cô không được học qua lớp giao tiếp hả ? – Kai nhìn nhân viên

– Dạ mong thiếu gia tha lỗi – Cô nhân viên sợ hãi

– Thôi thôi! Cô ta xin lỗi rồi thì thôi! Đi vào trong – Nó chen vào

– Mày đứng yên đó! Nếu mày dễ dàng mềm yếu như thế thì bị leo lên đầu lúc nào không hay! – Ngọc nhìn nó

Nó cảm thấy ở Ngọc và Kai lúc này có 1 thứ gì đó khiến người đối diện dè chừng, sợ sệt! Ánh mắt của 2 người thay đổi hẳn, giọng nói trầm xuống và mang theo sát khí:v! Đúng là đi theo ĐMV thì cũng thành Ác Quỷ:))!

– Đuổi việc cô ta! Để cho cô ta làm ở nơi sang trọng hơn, ở KC dù là tập đoàn lớn thì đều không phân biệt đối xử với bất kì ai! – Kai nói

– Mong thiếu gia độ lượng – Cô nhân viên bắt đầu rơm rớm nước mắt

– Đừng có diễn trò đó! Xưa rồi chị – Kai nhìn nhân viên

$pageOut $pageIn

Chap 65:

Nó bắt đầu cảm thấy thương hại cô nhân viên, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt, miệng cứ nói xin lỗi này nọ! Cho đến khi:

– Tại vì bé này nói chuyện không lễ phép nên em mới đuổi đi! Chứ thật ra em không phải như thế! – Nhân viên nói

Nó như bị chấn động tâm lý mạnh mẽ, cảm giác thương hại cho cô ta tan vào không khí. Lấy nó ra làm bia đỡ đạn, nực cười! Nó nhếch mép, Ngọc có lẽ nói đúng, nếu yếu lòng trước một ai đó và tha thứ cho họ, họ sẽ quay lại và đâm sau lưng bạn!

– Giờ thì chị lại đổ thừa cho bạn tôi đấy à ? – Ngọc nói

– Đó… Đó là sự thật! – Nhân viên cãi lại

– Đồ nói dối không biết gượng miệng! Chị nên nhớ, ở đây có camera nhé, nếu giờ chị nói thế thì cùng kiểm tra. Nếu bạn tôi sai sẽ chịu mọi trách nhiệm. Được chứ ? – Ngọc nhìn cô ta

– Tôi… Tôii – Cô ta lắp bắp

– Thôi đủ rồi! Không cần day dưa, còn nhiều thứ để thử lắm! Đuổi việc, đi khuất mắt tôi! Thật là, không biết ba tuyển nhân viên như thế nào nữa! – Kai nhăn mặt

– Và để tôi nói cho cô nhớ, à không phải là mọi người chứ! Nhìn kĩ con nhỏ mà mấy người coi thường, đuổi đi đi! – Ngọc đẩy nó lên phía trước mặt các nhân viên

– Mày làm gì vậy ? Thôi đi! – Nó nhăn mặt

– Mày im! – Ngọc trừng mắt nhìn nó – Nếu như các người là nhân viên của KC thì cũng biết con cưng của tập đoàn các người đều là bạn của tôi và cô bé này!

– Ờ thì ai cũng biết mà – Kai nói với Ngọc

– Chưa hết! Mày quên nó là ai à ? – Ngọc cười với Kai – Con nhỏ mấy người miệt thị, em gái của cả 2 con cưng tập đoàn Minh Phong và tập đoàn HK lớn nhất thế giới!

Sau câu nói của Ngọc thì toàn bộ các nhân viên trong cửa hàng đều tái mét lại, kể cả cô nhân viên đó! Kai và Ngọc nhìn nhau rồi miệng khẽ nở nụ cười!

– Vâng! Người mà chị vừa chê là nghèo nàn là em gái cưng của Key và Ken! Chắc chị cũng biết 2 người họ mà nhỉ! Và tôi mong nhân viên ở đây nhớ rằng đừng nhìn bề ngoài đánh giá 1 con người! Được chứ ? – Ngọc nhếch mép

– Này, m không cần khoa trương vậy đâu! – Nó nói với Ngọc

– Sự thật thôi! Đến cả em gái cưng của người thừa kế mà còn bị khinh thường thì không chấp nhận được! – Ngọc cười

– Thôi được rồi! Đi vào trong đi, ai cũng đợi Như hết đó! Còn mọi người ở đây kể cả quản lí, tự kiểm điểm với bản thân đi! Tôi không muốn có tình trạng này nữa – Kai nói

Toàn bộ nhân viên đều nhìn tụi nó với ánh mắt sợ sệt, e dè. Cô nhân viên lúc nãy ngồi bệt xuống đất, cô ta đã biết đôi mắt tím đáng sợ đó được nhìn thấy ở đâu ==! Ánh mắt đó y hệt của Ken, ma mị, lạnh lùng và tàn nhẫn! Cô ta vừa mới đắc tội với em gái của 2 người đó! Nó quay sang nhìn cô nhân viên ngồi ở đó, không còn thừa lòng thương hại dành cho kẻ như cô ta. Ngọc lúc này bước tới cuối người xuống:

– May cho cô người bước ra là tôi, nếu như 1 trong 5 người đó bước ra đây mà không phải là tôi thì cô không giữ được cái mạng mình tới giờ đâu! – Ngọc nói nhỏ với cô ta

Cô ta khựng người lại, mặt chẳng còn tí máu, trắng bệch! Ngọc đứng thẳng người dậy rồi kéo nó vào bên trong! Kai bước theo sau đó kèm với ánh mắt khó chịu nhìn toàn bộ nhân viên!

– Mày không có miệng à ? Bị cô ta nói đến thế mà không nói lại ? – Ngọc tức giận

– Thôi qua rồi, bỏ đi! – Nó nói

– Thật là! – Ngọc nói

Nó chỉ biết cười trừ nhìn Ngọc, Ngọc luôn bảo vệ nó dù là trước đây hay hiện tại. Tụi nó đi vào bên trong, chỉ là 1 cửa hàng thôi mà muốn to bằng cái nhà. Kai bước đi kế bên nó, thấy tay nó cầm mấy túi đồ:

– Mới mua đấy à ? – Kai hỏi

– À, ùm! – Nó cười gượng

– Đi không rủ! M được lắm – Ngọc liếc nó

– Sodi sodi! – Nó nói

– Méo chơi với mày nữa! – Ngọc bỏ đi trước

Nó cười rồi cùng Kai bước theo sau, tụi nó đi vào sâu bên trong và dừng trước 1 căn phòng! Ngọc mở cửa bước vào và tụi nó theo sau! Căn phòng rất to, có lẽ là phòng thay đồ riêng hay gì đó! Nó nhìn xung quanh rồi thấy 4 người con trai đang ngồi trên ghế trừ Yun ra!

– Em gái cưng của 2 người tới rồi đây! – Ngọc cười

– Nhóc con! Sao lâu vậy ? – Key quay sang hỏi nó

– Bị nhân viên của KC leo lên đầu! – Ngọc nói

– Gì ? Nhân viên KC ? – Key giật mình

Nó cười trừ rồi đặt mấy túi đồ vào cái đống túi đằng kia:v, thật là khủng bố ==! Chẳng lẽ 4 ĐMV gom hết cửa hàng người ta à! Nó bước lại ghế rồi ngồi xuống kế Anh!

– Thật sự thì lớn như Ngọc nói đâu! – Nó nói

– Không lớn là thế méo nào ? Chẳng lẽ con nhỏ đó đánh mày mới lớn hả ? – Ngọc nói

– Đánh á ? – Cen ngạc nhiên

– Em đuổi cô ta rồi! – Kai nói

– Chuyện như thế nào ? Kể ra xem! – Key nói

– Là vầy…….. Bla…..bla…..bla – Ngọc kể

Nó thấy mặt của Ken và Key biến sắc theo từng câu kể của Ngọc:v, chắc chắn rất sốc:))! Cen và TA thì ôm bụng cười

– Đó, hết! – Ngọc nói

– Giành cho giới thượng lưu ? – Key nhìn nó

– Nghèo ? – Ken nhìn nó

Nó uốt nước bọt rồi cười nhìn 2 ông anh, nó sắp chết tới nơi rồi. Nó quay qua nhìn 4 người kia cầu cứu, họ cười nhìn nó tỏ vẻ không hiểu.

– Khỏi cầu cứu! Không ai cứu được em đâu! – Ken nói

– Em nào có! – Nó giật mình

– Em không biết lấy thẻ tín dụng anh đưa chọi vô mặt tụi nó hả ? – Ken nói

– Anh cũng có đưa cho em thẻ tín dụng mà! – Key tiếp lời

– Ờ thì….. – Nó ngập ngừng

– Thì gì ? – Key nói

– Không chấp tất cả lời biện minh dưới mọi hình thức! – Ken nói

– Anh à~~~! – Nó nhìn Ken

– Em! THẬT LÀ, SAO HIỀN QUÁ VẬY ? KHÔNG BIẾT CHỬI TÁT NÓ À, ĐỂ NÓ ĐUỔI NHƯ VẬY. CÒN KHÔNG THÌ LẤY TIỀN QUĂNG VÀO MẶT NÓ – Key hét lớn lên

– Còn con đó đâu rồi ? – Ken quay sang Ngọc

– Kai đuổi nó rồi! – Ngọc nhún vai

– Tao mà gặp con đó tao xé banh thây! – Ken nói

– Aisssss! Bực mình! – Key ngả người ra phía sau

Nó nhìn 2 ông anh của mình, họ giận nó rồi, cả 2 không ai nói với nó lời nào nữa. Lúc này Yun từ phòng thay đồ bước ra:

– Tụi mày làm gì mà như bị giật kinh phong v ? – Yun bước tới

– Đừng nhắc! Tao muốn điên lên rồi nè! – Key nói

– Thôi dẹp vụ đó đi! M mặc vừa không ? – Ken xua tay rồi hạ giọng

– Vừa! – Yun nói

Cả đám ngước lên nhìn Yun, Yun đang mặc bộ vest đen trông chín chắn hơn nhiều. Vẻ đẹp vẫn không hạ xuống tí nào!

– Đẹp trai! – Ngọc nói

– Ừ, đồng ý! – Kai với TA nói

– Như, thấy Yun thế nào ? – Ngọc kêu nó

– À đẹp! – Nó ngước lên nhìn rồi nói

– Như vào thử đồ đi! Được đặt may riêng cho em đó! – Cen nhìn nó cười

– May riêng ? – Nó đưa mắt nhìn Cen

– Ừ! Đồ của mọi người ở đây đều được may riêng! Vào thử đi – Cen nói

– à, thôi! Em nhiều đồ rồi! – Nó cười gượng rồi từ chối

– Đi thử đi – Ken nói với giọng cực kì lạnh

$pageOut $pageIn

Chap 66:

Nó bị giọng nói lạnh như băng của Anh làm giật bắn người, người bắt đầu hơi run lên. Nó không dám lời trái lời anh kể cả lúc anh không giận! Nó đứng lên mặt vẫn cuối xuống:

– Đồ anh để đâu ? – Nó nói

– Trong phòng thay đó em, em…. – Cen chưa kịp nói hết câu thì nó đã bước vào phòng

– * RẦM*

Nó đóng cửa mạnh khiến mọi người bên ngoài giật mình, anh nhíu mày nhìn sang cánh cửa đó!

– Chiến tranh lạnh! – TA nói

– Noel chưa đủ lạnh, giờ thêm vụ này nữa thành kỷ băng hà luôn – Ngọc lắc đầu

– Kỷ băng hà phiên bản mới! – Kai nói

– Thôi đi mấy đứa này! – Cen quay qua la

– Này, 2 đứa mày giận nó à ? – Yun quay qua hỏi

– Không! – Cả 2 đồng thanh

– Rồi vậy là giận rồi!!- Yun khẳng định

Key cầm cái điện thoại trên tay, chọt muốn lủng màn hình:v! Ken thì ngồi im lặng, mặt đầy sát khí, chân gác lên nhau! 5 người còn lại đều hiểu tình hình thế nào!!! Kỷ Băng Hà bắt đầu =))))))

Về nó, sau khi vào phòng thay đồ liền ngồi bệt xuống, nó vừa sợ vừa giận! Nó không làm sai gì cả vậy thì làm gì anh và Key giận nó. Nghỉ tới thôi nó đã tức trào máu:v. Lúc này bỗng nhiên người nó run càng mạnh lên, đổ mồ hôi như tắm dù trong phòng này vẫn mở điều hoà! Nó đứng lên rồi bỗng chợt tim lại đau lên, nó ngã khuỵu xuống, người nó chẳng còn tí sức nào cả. Lúc này nó mới nhớ đến hộp thuốc, liền lấy trong túi ra. Tay nó run mạnh lên, nó cố gắng lấy 1 viên rồi nuốt vào. Nó nằm xuống đất, miệng mở ra thở. Mặt nó lúc này trắng bệch chẳng còn tí máu, hơi thở nặng nề. Một lúc sau, cơ thể nó mới có thể trở về bình thường! Nó đứng dậy rồi đi tìm thứ Cen nói, trong phòng này quá nhiều đồ, cả con gái lẫn con trai khiến nó rối trí! Lúc này nó mới tìm thấy 1 chiếc đầm lolita kiểu nhật bản màu đỏ, chẳng cầu kì gì mấy nhưng khá đẹp! Nó thay vào rồi đứng trước gương, nó vừa in với chiếc đầm! Không quá nhiều chi tiết, đầm chủ yếu là màu đỏ và đen, có nhiều lớp, tay áo dài và ở phần cổ tay ôm lại khiến phần ống tay áo phồng lên, được trang trí nơ ở dưới phần chân váy. Nó nhìn mình vào gương, nó cứ như búp bê bước ra thế giới khác có điều nó không thể nở nụ cười, khuôn mặt vô cảm. Nó thở dài rồi bước ra bên ngoài, những người bên ngoài nhìn nó!

– vừa kh ? – Cen hỏi nó

– vừa rồi! – nó ngước mặt lên

– Vậy được rồi! Cứ sợ hơi rộng thôi! – Cen cười

– Xong rồi chứ ? – Nó nhìn Cen

– Còn 1 bộ nữa! Màu hồng! – Cen nói

– * Rầm *

Một lần nữa nó bỏ mặc Cen đang nói bước vào trong phòng đóng cửa mạnh lại! Cen thở hắc ra

– Đúng là Anh Em! Tính tình y chang nhau – Cen nói rồi quay qua nhìn anh và Key

– Lúc giận nhìn khác hẳn nhỉ! – Kai nói

– Ừ! Nhưng như thế chưa tới giới hạn đâu! – TA nói

– giới hạn ? – Cen quay qua vì câu nói của TA

– Em chưa từng thấy giới hạn của Như cả! – TA nhún vai

– Ngọc thấy chưa ? – Kai hỏi

– Chưa, nhưng nghe nói là kinh khủng. Giới hạn đó chỉ xuất hiện đúng một lần vào lúc cơ ngơi gia đình bị sụp đổ, sau lần đó thì không ai thấy nữa. – Ngọc kể lại

Cả đám nghe xong cảm thấy rùng mình, đáng sợ thật ==! Yun, Anh và Key đều lắng nghe câu chuyện đó. Yun khẽ nhếch mép sau khi câu chuyện kết thúc. Anh và Key thì khuôn mặt vẫn không có tí cảm xúc. Nó lúc này mới từ phòng thay đồ bước ra. Nó mặc một chiếc đầm dây màu hồng viền đen, có một cái nơ màu đen thắt ở phần eo làm điểm nhấn, phần chân váy được làm thành 2 lớp, lớp vải hồng và lớp ren màu đen. Anh và mọi người ngước lên nhìn nó

– Cái này vừa luôn chứ ? – Cen nhìn nó

– Vừa – Nó lạnh nhạt

– có thêm một áo khoác mỏng bên ngoài và vài phụ kiện nữa. Lát anh sẽ kêu người gói lại cho em – Cen nói

– Xong rồi chứ ? – Nó quay qua nhìn anh

– Xong rồi! – Giọng anh vẫn lạnh như lúc nãy

Nó cười nhạt rồi quay người bước vào phòng, giọng điệu đó, nghe thật đáng sợ. Nó ghét biểu cảm và giọng nói đó của anh, lạnh nhạt và vô hồn! Nó cảm thấy như có gì đó đè nó, người nó nặng nề hẳn đi. Nó thay lại bộ đồ lúc nãy Ngọc đã mua cho nó, lấy hủ thuốc nhét vào túi và cầm điện thoại bước ra ngoài. Nó bước thẳng về phía cánh cửa ra khỏi căn phòng này với những món đồ nó đã mua cho mọi người. Mọi người đều nhìn chằm chằm vào nó:

– Em định đi đâu ? – Key lúc này mới lên tiếng nói

– Không phải nói xong rồi sao ? Xong thì về! – Nó lạnh nhạt nói

– Em học cái tính đó ở đâu vậy ? – Key nhìn nó

– Sao không tự hỏi rằng anh hiểu rõ em chưa ? – Nó nhếch mép

– Đủ rồi Như! Lại đây ngồi đi! – Ken nói

Vẫn là giọng điệu lạnh nhạt đó, nó nghiến chặt răng lại. Chẳng phải nó đã từng nói là sẽ ngoan ngoãn nghe lời anh và Key sao ? Chẳng phải lúc trước họ rất ấm áp với nó sao ? Giờ thì họ lại đang làm gì thế này ? Và nó cũng đang làm gì thế này ?

– Như về chỗ đi m, giỡn nhây quá! – Ngọc chạy lại kéo tay nó

– Bỏ ra! – Nó hoảng sợ khi bị Ngọc kéo tay đi

Nó giật mạnh tay Ngọc ra khiến Ngọc giật mình. Ngọc sững sờ nhìn nó, người nó đang run lên! Nó đang hoảng sợ, cảm giác này lại quay trở lại. Cái ngày chủ nợ đến nhà nó đập phá, nó bị những người đó kéo đi. Cảm giác đó y như lúc Ngọc kéo nó đi!

– M bị sao vậy ? – Ngọc nhìn nó

– Không gì! – Nó lắc đầu

– Như, đi lại đây! – Ken lên tiếng

Nó quay sang nhìn anh, khuôn mặt anh vô cảm hẳn đi, chẳng có tí cảm xúc. Lúc này nó mới biết, anh cũng như họ, rồi cũng sẽ bỏ nó đi, cả Key cũng vậy!

– Mày không sao chứ ? – Ngọc tiến lại gần nó

– Nếu em muốn thì cứ việc về đi! Tụi này còn việc để giải quyết! – Key nói

Nó nghe xong như bị ai đó đẩy xuống vực sâu, nó khựng người lại. Cảm giác sợ hãi đó bị câu nói của Key làm biến mất thay vào đó là cảm giác bỏ rơi. Nó nhìn Key cười nhạt rồi:

– Mọi người em về trước! – Nó cúi người xuống

Nó bỏ ra khỏi căn phòng đó rồi chạy thẳng ra bên ngoài, nó lao thẳng về thang máy rồi xuống tầng trệt, ra khỏi cửa chính. Nó về nhưng bằng cách nào ? Nó chợt nhớ trong người còn 1 ít tiền liền đón taxi

– Cháu đi đâu ? – tài xế hỏi

– À dạ chú đến địa chỉ này….. – Nó đọc địa chỉ

Lúc nó chạy ra ngoài, Ngọc định chạy theo:

– NGỌC! – Key hét lên

– Sao anh để nó đi vậy ? – Ngọc nói

– Không sao cả! Nó còn có thẻ tín dụng trong người và điện thoại! Tự đón taxi về nhà được! – Key nói

– Nhưng… – Ngọc ngập ngùng

– Không sao đâu! Nó thông minh và nhanh trí, tự giải quyết được! – Key nói

Mọi người trừ nó ra đều thử đồ và đi mua những thứ còn lại, rất lâu sau mới về đến nhà! Bước vào bên trong, căn nhà rộng thênh thang bao trùm bóng tối!

– Chắc nó lên phòng ngủ rồi! – TA nói

– Trời sắp mưa thì phải! Ai nấu cơm v ?? – Cen nói

– Để em nấu! – Ngọc nói

– Giờ lên tắm rồi xuống mọi người cùng nấu, Ngọc ngủ chung với Như. Em đem đồ lên phòng giúp anh luôn, mỗi người còn lại tự tìm phòng nhé! – Ken phân chia

Mọi người ai cũng đều về phòng nấy, Ngọc mở cửa phòng nó ra, mở đèn lên! Căn phòng vắng tanh chẳng có bóng người, cảm giác lo lắng dâng lên! Ngọc tìm khắp phòng vẫn không thấy, nghĩ rằng nó đi lên sân thượng ngồi! Ngọc vào thay đồ, búi tóc cao lên rồi xuống phòng khách! Mọi người đều ngồi ở đó:

– Như đâu ? – Kai hỏi

– Không phải…. – Ngọc nói giữa chừng rồi tức tốc chạy lên sân thượng

Chẳng có ai, Ngọc quá bất cẩn! Chạy xuống lầu với vẻ mặt hốt hoảng:

– Như… như…… – Ngọc lắp bắp

– Có chuyện gì vậy ? Em bình tĩnh đi – Cen nói

– Mấ….. Mấ….. Mất rồi! – Mặt ngọc tái mét

– Không phải chứ! – TA nói

– Mất… Rồi! – Ngọc nhìn TA

– Mọi người đi tìm đi, căn nhà này rộng lắm, chia nhau ra! – Ken đứng dậy

$pageOut $pageIn

Chap 67 :

Nó đi đến một nơi đầy kí ức đó, nó trả tiền taxi bằng số tiền ít ỏi của mình. Nó đi lại tiệm tạp hoá gần đó mua 1 bịch sữa và một vài bịch bánh bông lan. Nó đứng trước cánh cổng cũ kĩ, cười nhạt. Mọi thứ vẫn không thay đổi, chỉ có con người mới đổi thay. Nó đẩy cánh cổng vào, đi thẳng vào. Đứng trước cánh cửa được khoá bằng ổ khoá cài mật mã, nó xoay số, ổ khoá mở ra! Nó mở cửa bước vào bên trong, đồ vật bị bám bởi lớp bụi. Nó bật đèn lên, căn nhà này từng hạnh phúc biết bao. Nó đang ở căn nhà cũ, nó cũng chẳng biết vì sao lại về đây. Nó đóng cửa lại rồi xuống bếp kiếm giẻ lau, điện nước căn nhà vẫn xài tốt. Nó xả sạch rồi lên phòng khách lau lại bộ ghế sofa, nó lau lại mọi thứ. Nó dọn dẹp hết tất cả bụi bẩn, căn nhà chỉ có một mình nó. Dọn xong, nó dẹp rồi lên phòng khách ngồi lên ghế sofa. Nó nhìn qua cửa sổ, trời đang mưa. Cơn mưa nặng hạt như mang đem trả nó những kí ức cũ. Nó lấy điện thoại trong túi ra, có hàng chục cuộc gọi nhỡ và tin nhắn, là của Ngọc! Nó tắt hết rồi bấm vào danh bạ tìm số ai đó! Nó dừng lại ở chữ ” mẹ “, đắn đó một lúc rồi bấm nút gọi!

– Alo! – Giọng nói quen thuộc đó

– Mẹ hả ? Con, Như nè – Nó nói

– Con hả ? Sao tới giờ mới gọi cho mẹ vậy ? – Giọng mẹ nó vui hẳn lên

– Con xin lỗi! Mẹ với ba dạo này sao rồi ? – Giọng nó buồn hẳn

– À, con không phải lo! Ken tốt với ba mẹ lắm – Mẹ nó nói

– Vậy hả ? V thì được rồi! – Nó nghẹn ngào

– Con dạo này sao rồi ?

– Con vẫn ổn! – Nó nói

– Ở đó hứa với mẹ là phải ngoan và nghe lời Ken đi!

– Dạ! Con hứa

– Nhớ nghe chưa! Hứa rồi đó

– Mẹ….. Mẹ với ba có tính về không ? Dù gì cũng đã 1 tháng rồi! – Nó nói

– À chuyện đó….. – Mẹ nó ngập ngừng

– Nếu không về thì không sao đâu! Chỉ cần 2 người khoẻ mạnh là được – Nó nói

– Chắc là sẽ không về! Ba con làm việc ở công ty Ken bên đây! Có lẽ không quay về nữa

– Dạ! Con hiểu rồi! Giáng sinh vui vẻ – Nó nói

– Ừ con! Giáng sinh vui vẻ! Hứa với mẹ rồi đó, ở đó không được bướng, phải lo học với lúc nào cũng phải vui vẻ. Khi nào rảnh mẹ sẽ gọi

– Dạ! Con cúp máy đây!

– * tít *

Nước mắt nó lúc chảy dài trên gò má như cơn mưa nặng hạt kia. Nó co người lại, dù gì thì cũng chỉ có một mình nó. Rồi ai cũng bỏ đi:

– Con xin lỗi! Con thất hứa rồi

Nó nói rồi khóc nức nở như 1 đứa con nít. Cơn mưa ngoài kia không biết bao giờ ngưng, cũng như nó, không biết bao giờ mới quên hết đi những nỗi buồn này. Họ không trở về, họ không muốn bên cạnh đứa con duy nhất của họ, họ sống hạnh phúc bên nhau còn nó chỉ có một mình. Nó biết sẽ không còn ai để vỗ nó mỗi khi nó khoc nữa! Sẽ không còn được gọi 2 từ ” ba mẹ ” như những người khác! Ngày hôm nay, nó trở về căn nhà cũ, nó muốn những kí ức đẹp sẽ quay về. Nhưng thứ nó nhận được là kí ức buồn và những cơn ác mộng. Nó quay về, căn nhà vẫn vậy nhưng không còn hơi ấm nữa, chỉ có sự lạnh lẽo kèm theo tiếng mưa rơi ngoài trời. Nó khóc rồi lại khóc, tại sao ai cũng bỏ nó đi ? Tại sao nó lại nhận được sự lạnh nhạt ? Tại sao chỉ có nó trong căn nhà này ? Liệu có ai giải đáp được những câu hỏi đó…… ?

~~~~~~~~~~~~ Ở NHÀ KEN

Mọi người lục tung cả căn nhà lên tìm nó, Ai cũng rơi vào trạng thái lo lắng. Tìm tất cả nhưng chẳng thấy nó đâu, Ngọc ngồi xuống ghế, TA bước tới an ủi Ngọc:

– Không sao đâu! Nó vẫn có tiền trong người mà! – TA nói

– Tại sao lúc đó tao không chạy theo chứ ? Tại sao tao lại không nhận ra nó đang hoảng sợ ? – Ngọc rơi nước mắt

– Không sao! Mày bình tĩnh, khóc không làm được gì đâu – Kai ngồi đối diện

Mọi người đều tập trung lại phòng khách, Key ngồi xuống ghế xoa thái dương! Nếu không lớn tiếng với nó, nếu đưa nó về, sẽ không có chuyện gì!

– Tìm khắp nhà rồi! Vẫn không thấy – Cen nói

– Điện thoại thì sao ? – Yun hỏi

– Vẫn mở máy nhưng không trả lời! – Ngọc tuyệt vọng

– Nếu lúc đó ta..

– Đừng có tự trách bản thân! Ai cũng có lỗi, giờ là phải tìm nó! – Ken chặn câu nói của Key lại

– Thẻ tín dụng! – TA la lên

– Đúng rồi, ken gọi điện hỏi ngân hàng đi! – Yun nói

Ken bấm số gọi hỏi ngân hàng cả 2 thẻ tín dụng anh và Key đã đưa cho nó!

– Sao rồi ? – Cen hỏi

– Từ lúc tạo đến giờ, cả hai thẻ đều không sử dụng! – Ken nói

– Nếu vậy thì tiền đâu nó đi taxi ? – Yun ngạc nhiên

– Như nó có tiền để dành! Nó từng nói với em sẽ không sử dụng 2 thẻ tín dụng đó trừ khi bắt buộc! – Ngọc nói

– Giờ đã 8 giờ rồi! Nó có thể ở đâu ? – Kai nói

– Mưa ngày càng lớn, nếu không tìm được chỗ nào ấm thì… – Yun bỏ lửng câu

Mọi người đều giật mình vì câu nói của Yun. Đúng vậy, nếu vậy thì nó sẽ lên cơn tim rồi máu tuôn ra đến chết. Ai cũng im lặng, bỗng Yun đứng lên:

– Tao sẽ ra ngoài tìm – Yun nói

– Mày điên hả ? Trời mưa lớn như vậy thì đi đâu ? – Cen nhìn Yun

– Nếu nó có chuyện gì thì sao! – Yun nói

– Nhưng như thế này không lái xe được, đường rất trơn! – Kai nhìn Yun

– Tao đi với mày – Key đứng lên nói

– MẸ KIẾP! Tụi mày đừng có loạn nữa! – Ken hét lên

– Nếu không đi bây giờ thì đợi đến lúc vào nhà xác nhận hả ? – Key la lớn

– Này bình tĩnh! – Cen nói

– Tao với Yun sẽ đi! Cứ ở nhà đi – Key nói

– Chết tiệt! Đi thì cùng đi – Ken nói

– Cen, mày lên laptop định vị điện thoại nó giúp tao và canh luôn 3 đứa này! Không được để tụi nó loạn! – Ken nói

– Ừ, cẩn thận! – Cen nói

– Tại sao em lại phải ở đây ? Em cũng có thể đi! – TA hét lên

– Tuấn Anh! Em biết chống lại thủ lĩnh thì bị gì chứ ? – Key quay sang nhìn TA

– EM CŨNG ĐI TÌM NÓ! – TA cãi lại

– Tuấn Anh! Ngồi xuống – Kai nói

– Tuấn Anh! Em còn cãi thêm tiếng nào nữa tôi sẽ bắn nát não em! – Yun đưa súng ra

TA biết tính Yun, không khoan nhượng cho kẻ chống lại! Nghiến chặt răng, TA đành phải ngồi xuống!

– Không sao đâu! Sẽ tìm ra mà! Đừng lo quá nhóc! – Ken nói

– Cẩn thận! – Kai nói

– Nếu 3 anh không về trước 10g thì bọn này sẽ đi! – Ngọc nói

– Được! – Yun gật đầu

3 người xuống nhà xe, chỉ có 2 chiếc xe hơi nên 1 người phải đi môt

– Tao sẽ đi moto! – Yun nói

– Vậy nhờ mày! – Key nói

$pageOut $pageIn

Chap 68 :

Tiếng sấm rầm trời, cơn mưa ngày càng nặng hạt, những cơn gió như muốn thổi tung những căn nhà. 3 người con trai phóng đi như vũ bão, 3 xe rẽ theo 3 hướng khác nhau. Yun chạy nên chẳng mấy chốc người đã ướt sũng, không vì vậy mà tốc độ giảm đi! Chiếc xe phóng đi như xé toạch cơn mưa, Yun biết khi trời mưa đường trơn, nếu không cẩn thận thì mất mạng như chơi. Nhưng không hiểu sao Yun vẫn không giảm được. Cứ thế mà phóng đi, 3 người họ chạy dưới cơn mưa hơn 1 tiếng đồng hồ! Mọi địa điểm đều đã ghé. Ken và Key bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng, chạy đi khắp nơi nhưng chẳng tìm thấy. Yun lúc này dừng xe lại bên đường, nước mưa đã làm khuôn mặt hoàn hảo kia trắng bệch lại vì lạnh. Yun suy nghĩ một lúc rồi mới phát hiện, nếu như bạn tuyệt vọng nơi có thể đến là nơi có kí ức đẹp! Yun vội vàng phóng xe đến ngôi nhà cũ của nó! Tốc độ kinh hoàng chưa đầy 15 phút đã đến trước cổng, Yun nhìn vào ngôi nhà, có ánh sáng nghĩa là có người. Yun mở cổng dắt xe vào bên trong!

Đứng trước cánh cửa cũ kĩ, Yun đưa tay lên gõ cửa. Nó đang ngồi khóc thì nghe tiếng gõ cửa liền hoảng sợ. Đã tối lại còn mưa, là ai đến gõ cửa. Nó đi vào nhà bếp lấy con dao thái đã cũ và đi lại phía cánh cửa.

– Ai đó ? – Giọng nó hơi run

– AISSSS! EM CÓ MỞ CỬA RA KH HẢ ? ĐỒ CON NHÓC LÌ LỢM! – Yun đứng bên ngoài hét lên

Nó nghe thấy giọng Yun liền giật mình, anh ta đến đây làm gì chứ. Nó định làm như không biết đi vào trong thì

– NẾU EM KHÔNG MUỐN TÔI ĐỐT CĂN NHÀ NÀY CÙNG EM THÌ MỞ CỬA ĐI – Yun la lên

Nghe xong nó liền mở cửa, Yun đứng trước mặt nó, toàn thân ướt sũng như con mèo mắc mưa. Nó đứng khựng lại, Yun vì nó mắc mưa để đi tìm sao ? Nước mắt bỗng trào ra, nó nhìn Yun, từng giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt nó!

– Đừng khóc! – Yun xoa đầu nó

Nó lại càng khóc lớn hơn:v, nếu như bình thường thì Yun đã chửi nó rồi, nhưng giờ mà chửi thì chỉ có làm rối thêm!

– đi vào trong, ngoài này lạnh không tốt! Yun đẩy nó vào trong nhà

Yun bước vào phòng khách rồi lấy điện thoại ra, dính nước nên hư rồi:))! Yun thở dài rồi quăng lên bàn, quay sang thấy nó đang ngồi co ro 1 góc. Khuôn mặt sợ hãi hiện rõ ra, Yun nhìu mày nhìn nó rồi nhìn xung quanh thấy điện thoại của nó! Yun cầm rồi mở lên, hàng trăm tin nhắn và cuộc gọi nhỡ!

– Sao em không bắt máy ? – Yun nhìn nó

– * lắc đầu *

– Em ổn chứ ? – Yun hỏi

– * lắc đầu *

Yun thật sự nhức đầu với con nhóc này:v, yun bấm số của Ken.

– Em đang ở đâu v ? – Vừa mở máy lên Ken hỏi ngay lập tức

– Về rồi, lẹ đi! – Yun nói rồi cúp máy

Yun còn phải gọi cho Key nữa == ‘!

– Em đang ở đâu v ? – Y chang Ken =)))

– Tìm được rồi, đi về đi! – Yun nói rồi cúp máy

Nếu không thông báo thì chắc 2 tên đó cho nổ banh cái thành phố quá! Yun nhìn sang nó, nó cứ ngồi như thế chẳng nói gì!

– Đi về nào! – Yun nói

– Họ bỏ rơi em, chỉ còn một mình – Nó nói

– Không ai bỏ rơi em cả! – Yun đứng trước mặt nó

– Anh nói dối! – Nó hét lên

– Sao cũng được! Giờ thì về thôi – Yun nói

– Không về! Họ bỏ rơi tôi, họ không cần tôi, tất cả các người đều là lũ nói dối! BIẾN ĐI! – Nó đứng dậy hét

– Cho dù họ có bỏ rơi em, Tôi sẽ bảo vệ em! – Yun nhìn nó

– Rồi anh cũng sẽ bỏ rơi tôi như họ! Các người thật tức cười – Nó nói trong nước mắt

– Nín! Tôi sẽ bảo vệ em vì em thiếu nợ tôi. Nếu em có chết, người giết em sẽ là tôi! – Yun đưa tay lau nước mắt trên mặt nó

Nó khựng người lại, nhìn Yun! Bàn tay lạnh lẽo đi dưới mưa gần 2 tiếng để tìm nó, nó cảm nhận được thân nhiệt qua bàn tay của Yun, rất thấp.

– Về cùng tôi, không ai bỏ rơi em cả! Mọi người đều bên em! – Yun nói

– Anh chắc không ? – Nó sợ sệt

– Đi cùng tôi! Nếu không tin họ, em tin tôi chứ ? – Yun nhìn nó

– Tôi tin Anh! – Nó ôm lấy Yun

Nó ôm lấy Yun như sợ Yun bỏ đi. Yun đặt tay trên đầu nó

– Đi nào! Ở đây lâu không tốt! – Yun nói

– Ừ! – Nó buông Yun ra

Yun định bước đi thì bị nó kéo lại

– Sao vậy ? – Yun nhìn nó

– Thay đi! – Nó đưa 1 túi giấy cho Yun

Yun cầm lấy rồi nhìn vào, là áo len! Nó định mai tặng nhưng nếu mặc đồ ướt như thế thì bệnh mất!

– Cho tôi ? – Yun hỏi

– Anh thay đi! – Nó nói

Yun cười rồi đi ra phía sau thay áo len nó đưa vào, thật sự ấm hơn nhiều. Yun bước ra, nó quay lại nhìn xem có hợp không. Quả nhiên, trai đẹp mặc gì cũng đẹp:v!

– Cảm ơn em!!- Yun nhìn nó

– Đi…. Đi thôi! – nó cầm mấy túi đồ còn lại chạy ra ngoài!

$pageOut $pageIn

Chap 69 :

Nó cầm những túi đồ trên tay rồi bỏ chạy ra bên ngoài, Yun đi phía sau nó. Mở cửa ra, ngoài trời đang mưa rất to.

– Mưa lớn hơn rồi! – Nó lẩm bẩm

– Từ đây về nhà cũng không xa lắm! – Yun đứng phía sau nó nói

– Giờ làm sao ? – Nó quay lại nhìn Yun

– Không về thì không được, em ngồi cho chắc vào! – Yun nói rồi bước ra xe

Nó loay hoay khoá cửa lại cẩn thận, chạy nhanh về phía Yun nhưng bất cẩn nên trượt chân té xuống đường!

– Á – Nó la lên

– Aissss! Có thế mà cũng té, đứng lên nhanh nào! – Yun bước tới đỡ nó dậy

– Chảy máu rồi! – Nó nhìn vào bàn tay và đầu gối

– Nhanh lên, tôi đưa em về gấp! – Yun hấp tấp

– Á á, từ từ! – Nó bị Yun kéo

Leo lên xe, nó để túi đồ ở giữa nó và Yun. Yun quay lại nhìn:

– Nếu em không ôm tôi thì té ráng chịu! – Yun nói

– Anh chạy đi, mưa ngày càng lớn kìa – Nó nói

Cơn mưa như trút hết nỗi buồn xuống, những cơn gió lạnh lẽo thổi mạnh qua, giờ đã hơn 10g đêm rồi. Con đường chỉ còn những cây đèn, chẳng có ai dám ra đường cả. Áo len nó tặng Yun cũng ướt cả rồi, biết thế nó không đưa ==! Tay chân nó bắt đầu trắng bệch lại, chẳng có tí máu. Ngoài trời hiện giờ rất lạnh!

– Ngồi cho chắc vào! – Yun quay lại nói

Yun vặn ga phóng đi khiến nó không kịp phản ứng liền ôm lấy Yun

– Thấy chưa tôi nói em rồi! – Yun vừa chạy vừa nói

– Anh chạy nhanh đi, mưa kiểu này là bão rồi! – Nó nhắm tít mắt lại

Giờ này cũng đã khuya lại còn mưa lớn nên đường vắng người, Yun phóng xe với tốc độ nhanh nhất có thể. Nó cảm nhận được người Yun đang càng lúc càng lạnh và nó cũng vậy. Trong màn mưa nặng hạt và cơn gió mùa đông, chiếc xe với tốc độ còn hơn cả quái xế như xé toạc con đường. Khoảng 20 phút sau, Yun và nó đã tới nhà. Nó buông Yun ra nhìn vào ngôi nhà. Nó có cảm giác những người trong đó khinh thường nó, ghét bỏ nó và xa lánh! Dù đã nói là tin Yun nhưng nó nhớ lại khuôn mặt lạnh của anh và Key, cảm giác lúc đó ám ảnh nó. Yun chạy xe vào sân, nó cuối mặt xuống để cơn mưa kia trút hết nước vào mái tóc bạch kim ướt sũng đó. Yun bước xuống xe quay lại nhìn nó:

– Em làm sao vậy ? – Yun hỏi

– * lắc đầu *

– Vào trong thôi, người em ướt còn hơn mèo mắc mưa nữa, thay đồ nhanh để khỏi bệnh – Yun nói

Nó leo xuống xe, tay cầm chặt những túi đồ bằng giấy đã ướt, có lẽ những món đồ bên trong cũng ướt cả rồi. Yun kéo tay nó vào trong, bước chân nó ngày càng nặng nề. Yun mở cửa bước vào, người của 2 đứa nó ướt như chuột lột! Bước vào tới phòng khách, mọi người đều đã ngồi ở đó. Nó cuối mặt xuống, chỉ dám đưa mắt quan sát!

– Như, mày bỏ đi đâu vậy hả ? – Ngọc chạy tới ôm chầm lấy nó

– không…… Không gì! – nó ngập ngừng

– Đừng làm vậy nữa! – Ngọc nói nước mắt chảy dài

– Xin lỗi! – Nó cuối mặt

– 2 người lên thay đồ đi rồi xuống ăn! – Ngọc bình tĩnh nói

Nó không nói tiếng nào vẫn không ngước mặt lên, nó đưa mắt nhìn xung quanh. Anh và Key đang ngồi trên sofa nhìn nó!

Nó quay người lại đứng trước mặt mọi người cuối người xuống!

– Xin lỗi đã làm mọi người lo lắng! – Nó cuối người xin lỗi

– Không cần làm vậy đâu em! – Cen cười nói

– Em không sao chứ ? – Anh bước tới gần nó

Nó ngước lên nhìn anh, ánh mắt đầy lo lắng. Nhưng nó chẳng hiểu sao nó bây giờ rất sợ mọi người kể cả Yun, ở nó và họ có gì đó rất khác nhau. Anh đứng trước mặt nó, tay đưa tới gần mặt nó, nó bỗng thụt lùi lại né tránh anh!

– Em sao vậy ? – Anh lo lắng nhìn nó

– Không….. Không sao! – Nó lắp bắp

– Em sợ anh sao ? – Ken nhìn nó

-……. – Nó im lặng

Anh biết nó bị hoảng loạn nhưng không ngờ lại tới mức này, Key lúc này cũng đến phía sau nó, tay Key đặt lên vai nó. Nó giật bắn người, nó bước sang ngang! Key khá bất ngờ, hình như nó đang rất sợ ?

– Em không sao chứ ? – Key lo lắng

– Không….. Sao! – Nó lắc đầu

Yun quan sát chuyện xảy ra trước mắt, bước lại gần nó.

– Không sao chứ! – Yun nói

– Tránh ra! – Nó hét lên

Mọi người kinh ngạc nhìn nó, khuôn mặt nó trắng bệch chẳng có tí máu, răng cắn chặt môi lại. Yun nhíu mày nhìn nó:

– Như, mày lên phòng nghỉ ngơi đi! – TA ngồi ở ghế sofa nói

Nó nhìn họ rồi lập tức chạy lên phòng, nó sợ họ.

– Yun, anh cũng lên thay đồ đi! – TA nói

– ừ! – Yun nói rồi bước lên phòng

Key và anh bất ngờ trước hành động của nó, ánh mắt của nó đang hoảng sợ, người run bần bật lên, khuôn mặt trắng bệch chẳng có tí máu!

– Không sao đâu! Em có cách! – TA nói

– Cách ? – Anh quay qua nhìn TA

– Ùm, Như hiện tại đang bị hoảng loạn tâm lý, khuôn mặt đó em đã từng thấy vào ngày đầu tiên gặp Như. Nếu như lúc nãy Như đã chịu đi cùng Yun có nghĩa là lúc đó tâm lý vẫn còn ổn định nhưng khi về tới thì bắt đầu hoảng loạn, thêm hành động của mọi người, càng hoảng loạn thêm. Lúc này chỉ 2 anh mới là người đưa Như về lại tâm lý lúc đầu! – TA giải thích

– Bằng cách ? – Kai hỏi

– Để đó cho Tuấn Anh! Đẹp trai lại còn thông minh, Tuấn Anh giỏi thật! – TA ngồi tự khen:))

– Sau khi lợi dụng xong thằng này lần cuối rồi đá nó đi khỏi tổ chức dùm em! – Kai quay lại nói với Ken

– Đồng tình – Cả bọn nói

– tao đá m đầu tiên đó! – TA nhìn Kai

– Giờ không phải lúc để giỡn đâu 2 đứa! – Cen nói

– Mà lúc nãy hình như nó bị chảy máu! – Ngọc ngồi xuống ghế nói

– Chắc là té!!- Ken nói

– Không sao, tin em đi! – TA đứng lên nói

– Lần đầu méo được tao băm mày ra – Ngọc nhìn TA

– Okay okay! 2 anh, 1 người đem hộp sơ cứu 1 người đem loại nước gì đó nóng lên. Từng người một, nhớ nhé! – TA nói

Cả bọn khó hiểu nhìn TA, TA cười nhe răng ra. Anh và Key đang rất lo lắng, nếu như nó vẫn như vậy thì sao ? Nó đang xa lánh mọi người!

Nó sau khi chạy về phòng liền đóng cửa lại, thở dốc. Nó chẳng biết sao mình sao thế, tay chân nó run rẩy, người nó ướt nhẹp! Nó không muốn mình phải bệnh, nó liền lại tủ đồ, có nhiều quần áo mới treo vào đó. Là đồ của nó và Ngọc, nó nhìn rồi lấy đại 1 bộ. Nó chẳng có tâm trạng để lựa nữa, vào nhà tắm, nó cởi bộ đồ đã dính nước mưa ra rồi mở nước nóng vào bồn tắm. Nó leo vào bên trong, cảm giác rát ở tay và đầu gối khiến nó nhớ ra là nó bị té. Máu giờ cứ chảy không ngừng, nó cố gắng tắm thật nhanh rồi chạy ra bên ngoài. Nó loay hoay khắp phòng để kiếm hộp sơ cứu, nó đang mặc bộ pjiama màu hồng mà Ngọc đã mua. Mái tóc ướt đã được gội vẫn chưa sấy khô, nó cứ thế mà chạy khắp cả phòng. Lúc này có tiếng mở cửa, nó quay ngoắt lại

$pageOut $pageIn

Chap 70 :

Nó quay lại nhìn vào cánh cửa, Key bước vào với hộp sơ cứu trên tay. Nó run rẩy nhìn Key, đôi mắt tím hoảng sợ, răng cắn chặt môi lại. Key đóng cửa rồi quay sang nhìn nó:

– Lại đây với anh! – Key nói

– * lắc đầu *

– Anh chỉ sơ cứu cho em thôi, nếu em định để máu chảy đến chết thì dẹp ý định đó đi! – Key nhìn nó

Vết thương lúc nãy đang dần ứa máu, bàn tay nó nắm chặt lại, máu dần chảy ra! Key thở dài nhìn nó:

– Không sao đâu! Lại đây, xong rồi anh sẽ đi! – Key bước lại ngồi lên giường

Nó nhìn Key rồi bước tới ngồi xuống giường!

– Đưa tay em đây! – Key nói

Nó nắm chặt tay lại, nó run rẩy ngày càng mạnh. Vết thương bị nó bấu chặt lại ứa máu nhiều hơn, Key nhìn bàn tay nó nhíu mày

– Em không cần phải nắm chặt như vậy đâu! – Key cầm lấy tay nó

-…. – Nó im lặng

– mở ra! – Key nhìn nó

Nó làm theo lời Key, Key bắt đầu sát trùng vết thương. Dù không nặng nhưng nếu không băng lại cũng mất khá nhiều máu, đối với bệnh của nó. Mất nhiều máu là việc nguy hiểm nhất. Nó và Key cả 2 đều im lặng, chẳng ai nói gì. Key cẩn thận sát trùng rồi lau những vết máu xung quanh tay nó, mọi cử chỉ đều ân cần khiến nó cảm thấy bớt hoảng sợ!

– Xin lỗi vì việc lúc trưa! – Key lên tiếng phá vỡ không khí im lặng

-…… – Nó im lặng

– Anh không nghĩ những lời đó làm em buồn đến như vậy! – Key nói tiếp

-…….

Key lúc này đã băng bàn tay nó lại, Key đứng lên kéo 1 cái ghế ngồi trước mặt nó, để chân nó lên rồi vén cái quần màu hồng của nó lên.

– Lúc đó anh hơi nóng nên đã nói những lời đó với em, nhưng em! Mà thôi bỏ đi, lỗi của Anh – Key tính nhắc lại lỗi của nó nhưng lại thôi

Nó im lặng, chẳng nói gì! Key vẫn ân cần sơ cứu cho nó, dịu dàng và ấm áp. Key lúc này chẳng giống như lúc đó, khuôn mặt ấm áp, giọng nói dịu dàng! Nó cảm thấy ở anh có gì đó đáng thương, có lẽ hành động của nó làm anh bị tổn thương nhiều lắm! Nó cắn chặt môi dưới, nó biết nó cũng có lỗi nhưng lại không chấp nhận! Key lúc này đã băng chân nó lại xong, kéo ống quần lại như cũ rồi để chân nó xuống đất. Key dọn bông y tế và mọi thứ lại vào hộp rồi đứng lên để ghế về chỗ cũ!

– Xong rồi! Cũng gần 11g rồi, em ngủ đi! – Key quay lại nhìn nó

– * gậy đầu *

– Em ngủ ngon! – Key nói rồi quay lưng bước ra cửa

Key đứng trước cửa bỗng khựng lại rồi quay lại cười nhạt nhìn nó, nó ngước lên nhìn Key. 2 người chạm mắt nhau, nó nhìn Key, vẻ mặt đau khổ đó làm nó cảm thấy đau lòng. Đôi mắt Key hiện rõ nỗi buồn trên đó, nụ cười nhạt đau thương.

– Em biết không ? Có lẽ em nói đúng, Anh vẫn không hiểu rõ em, đến lúc biết em bỏ đi, anh như mất đi linh hồn vậy. Đầu óc chợt trống rỗng, cơ thể chẳng còn chút sức lực nào cả. Rồi đến lúc đi tìm em, ngồi trong xe chạy mãi anh cũng chẳng biết mình phải chạy đi đâu nữa. Em nói đúng, anh là thằng anh trai tồi, không xứng làm Anh 3 của em! – Key nói với nụ cười nhạt

Key quay lưng bước ra khỏi phòng, nó nhìn cánh cửa đó dần khép lại. Nó muốn nói lời xin lỗi với Key, nó không cố tình nói vậy, nó không cố ý làm Key buồn! Khuôn mặt của Key khi nói khiến nó cảm thấy tim ngừng đập, cổ họng bị cái gì đó chặn lại! Lần đầu tiên, nó thấy khuôn mặt Key tuyệt vọng đến vậy……..

Key sau khi ra khỏi phòng nó liền thở dài, nó vẫn không tha thứ cho Key! Key đi xuống phòng khách đầy đủ mọi người đang ngồi!

– Sao rồi ? – Cen hỏi Key

– Nhìn cái mặt như bánh bao chiều bị ế như vậy là bị cho ăn 1 đống bơ rồi – Ngọc nói

– Tao lên phòng, làm gì làm đi! – Key quăng hộp sơ cứu lên bàn rồi bước lên phòng

– Giận cá chém thớt! – Kai nói

– Chứ gì nữa! – TA nói

– Thằng Ken mà không nói được là năm nay khỏi có giáng sinh – Yun nói

– Con nhóc đó coi bộ gan lì lắm! – Cen nói

– Mà sao tụi mày chưa đi ngủ ? – Ken hỏi

– Nhiều chuyện chứ chi! – Ngọc nói

– Thôi mày đi đi! Lên coi nó sao chứ tao thấy mà Key nó lên phòng tự kỉ rồi đó – Yun nói

Ken thở dài rồi đi vào trong bếp, anh lấy hộp bột cacao nguyên chất xuống, anh bỏ vào ly rồi đổ nước nóng vào, lấy từ trong tủ lạnh ra là 1 hộp socola đắng rồi bỏ socola vào! Anh biết nó thích vị đắng hơn là ngọt nên như thế này có lẽ nó uống được. Anh lấy thêm miếng dáng hạ sốt rồi cầm 2 thứ đó lên phòng nó. Đứng trước cửa phòng, bên trong vẫn còn bật đèn đồng nghĩa với việc nó chưa ngủ. Anh đưa tay mở cửa phòng nó, cửa không khoá!

Nó nghe tiếng mở cửa lại một lần nữa giật mình quay lại, Ken đóng cửa rồi quay lại nhìn nó! Nó đang nằm đè lên con gấu siêu to lần trước Key tặng nó:))! Nó thấy anh, cơ thể trở nên cứng ngắc lại!

– Anh không ăn thịt em đâu! – Ken thở dài rồi bước lại phía ghế ngồi, anh đặt ly cacao lên bàn!

Nó nhìn anh, đôi mắt tim lung lay, nó sợ khuôn mặt lạnh như băng của anh lúc đó và cả giọng nói đó nữa!

– Em vẫn chưa ăn gì, anh nghe Yun nói lúc đến chỗ em trên bàn chỉ bịch sữa còn đang uống dở và cái bánh bông lan vẫn chưa ăn hết! Em lại uống cái này đi rồi ngủ! – Ken nhìn nó

Nó bước xuống giường, đi lại phía ly cacao cầm lấy rồi trở về giường ngồi. Ken chỉ biết thở dài thườn thượt nhìn nó, lần đâu thấy nó như thế này. Nó nhìn anh như nhìn thấy thú dữ, đôi mắt tím hoảng sợ! Nó cầm lấy ly cacao trên tay, mặc dù không cảm nhận được độ nóng nhưng nó biết cơ thể nó đang ấm dần!

– Em uống hết ly đó đi rồi anh xuống! – Ken nói

-…….

Nó vẫn không uống, tay vẫn cầm chặt ly!

– Xin lỗi em vì vụ ở khu trung tâm! Lúc đó anh hơi bực nên đã nói chuyện như thế với em! – Ken nói

Nó lúc này đưa ly cacao nóng lên miệng uống, vị ngọt của cacao quyện với vị đắng của socola! Nó uống một ngụm, cơ thể nó dần thả lỏng lại bình thường! Nó đặt ly cacao lên bàn trang điểm gần đó

– Dù gì đi chăng nữa thì anh không mong em tha thứ. Nhưng chắc chắn rằng cho dù cả thế giới này có ruồng bỏ em, anh vẫn bên em! – Ken nhìn nó

Nó bắt đầu cảm thấy khoé mắt hơi cay, lúc nãy là Key, lần này là Ken! Nếu nó không nói gì thì không còn cơ hội nữa!

– Xin lỗi! – Nó nói

– Ai cũng có lỗi cả, em đừng tự trách bản thân như vậy! – Ken mỉm cười rồi bước lại phía nó

Anh quỳ 1 trên lên sàn rồi nhìn nó! Tay đưa lên gạt đi nước mắt trên mặt nó.

– Đừng như vậy nữa! Đừng bỏ đi nữa! – Ken nhìn nó

– Em xin lỗi! – nó nói

– Không sao, dù gì cũng về rồi! – Ken nở nụ cười nhìn nó

– Xin lỗi vì mọi thứ, xin lỗi vì đã nói như thế! – Nó nói trong nước mắt

– Không sao đâu! Nín đi, anh đã nói không được khóc khi có anh ở bên cạnh mà – Ken nói

– Anh sẽ không bỏ em đi đúng không ? Anh sẽ không bỏ em ở đây như ba mẹ em chứ ? – Nó nhìn Ken

– Anh sẽ không như họ! – Ken nói

– Họ bỏ em đi, họ không quay về đây nữa! Em nhớ họ! – Nó nói

– Còn có anh và mọi người cơ mà! – Ken cười – Em bình tĩnh lại chưa ?

– Rồi

– Vậy thì em đi ngủ đi, khuya lắm rồi! Mai lại còn là giáng sinh, việc hôm nay cứ xem như là cơn ác mộng đi – Ken nói

– Dạ! – Nó nói

– anh có để miếng dán hạ sốt trên bàn, lát em dán vào rồi ngủ để mai khỏi lên cơn sốt! – Anh nói

– Ùm!

– Vậy anh về phòng, ngủ ngon! – Ken nói

– Anh ngủ ngon

Ken cười rồi đứng lên bước đi nhưng chợt quay lại:

– À còn về Key, lúc nãy nó xuống phòng khách mặt nó buồn lắm, lần đầu tụi anh thấy nó như vậy. Nó cũng về phòng rồi, chắc do lúc nãy đi dưới mưa nên mệt! Thôi em ngủ đi – Ken nói rồi bước đi

Nó ngẩn người ra, Key không nói cho nó biết về việc Key bị bệnh, chẳng phải lúc nãy Key vẫn còn khoẻ mạnh sao ? Hàng chục câu hỏi trong suy nghĩ nó hiện ra, nó có nên đi qua phòng Key không…….

$pageOut $pageIn

Chap 71 :

Nó suy nghĩ một lúc rồi nhìn sang đồng hồ, cũng đã qua 12 giờ rồi, nó sẽ qua phòng Key và dán miếng hạ sốt cho Key! Nó đi về phía những cái túi đựng quà giáng sinh cho mọi người, nó lấy 1 cái hộp đựng đôi giày nó đã mua cho Key! Nó cầm lấy rồi bỏ vào túi, mai nó sẽ tặng sau! Nó đi lại lấy ly cacao và miếng hạ sốt của Ken để lại. Mở cửa phòng bước ra ngoài, mọi người có lẽ đã ngủ hết! Nó vừa xuống cầu thang vừa uống ly cacao, nó bước xuống tầng 1 nghe tiếng nói chuyện ở phòng khách. Nó giật mình, giờ đã hơn nửa đêm, ai lại ở dưới phòng khách nhỉ ? Nó cố gắng bước xuống không tạo tiếng động, nó ngó đầu ra chẳng thấy ai cả nhưng vẫn bật đèn! Nó đi xuống dưới phòng khách, cảnh tượng kinh dị nửa đem đập vào mắt nó:v! Tất cả mọi người đều đang ngồi ăn mì ý trừ Yun và Key! Nó há hốc mồm nhìn bọn họ, cứ như chết đói tới nơi:))! Nó liền bịt miệng lại cười! Nó cố gắng giữ nét mặt bình tĩnh rồi bước ngang qua đi xuống nhà bếp, Ken ngước lên xém xíu la làng lên!

– Trời ơi má ơi! – Ken lẩm bẩm

– Gì vậy cha ? Đang ăn mà mày kêu má m làm gì! – Cen nói

– Đá m ra đường giờ! – Ken nói

– Thôi ăn đi! Có biết là đêm khuya tụi em chạy ra ngoài đường kiếm kh hả ? – TA nói

Thế là cả đám lại ngồi ăn:v, nó nghe cuộc nói chuyện mà muốn bật ngửa! Chẳng lẽ họ nhìn ăn từ lúc trưa tới giờ, nghĩ tới đó nó muốn cười ra nước mắt! Nó đứng dưới bếp uống hết ly cacao rồi bỏ lên bồn rửa chén! Nó mở tủ lạnh lấy túi chườm đá! Nó cầm miếng hạ sốt và túi chườm đá đi ra khỏi nhà bếp, nó khựng lại ở phòng khách! Ken lúc này ngước lên nhìn nó:

– Sao em chưa ngủ ? – Ken nhìn nó

Cả bọn nghe Ken nói rồi ngước lên nhìn nó!

– Nó xuống đây hồi nào vậy ? – TA nói

– Đã tóc màu bạch kim rồi còn xoã dài tối đi long nhong trong nhà! – Ngọc lẩm bẩm

– Em lấy ít đồ thôi, mà sao chỉ có nhiêu đây người thôi vậy ? – Nó nhìn

– À! Key thì vô phòng lâu rồi, Yun thì sốt nằm liệt giường rồi! – Cen nói

Nó nghe xong suy nghĩ một hồi rồi bước lên lầu!

– Tối tao lên ngủ với mày! – Ngọc nói

– Ùm cũng được! Phòng tao rộng lắm, mày ngủ dưới sàn cũng đủ đó! – Nó mỉm cười

Ngọc ngơ người, nhìn nó và kết quả bị nó liếc cho một cái!

– Thật đáng sợ! – Ngọc nói

– Anh em mà! – Cen nói

Cả đám quay sang nhìn Ken, đúng thật! Y chang nhỡ:v! Dùng lời nói giết người:))! Ken nhún vai như chẳng biết gì:))!

– Mà nó có vẻ ổn hơn rồi nhĩ! – TA nói

– Ừ, thấy hình như bình thường rồi – Kai nói

– Chậc! Mong nó với Key làm lành! – Ngọc nói

– Đúng đó! – Cen đồng tình

– Đừng lo! – Ken nói

Nó lúc này đang suy nghĩ nên qua phòng Yun trước hay là Key trước! Đắn đo một chút rồi nó quyết định qua phòng Key trước, nó đi đến trước cửa phòng của Key. Bỗng cảm thấy không khí xung quanh nặng nề hẳn, nó thở dài rồi đưa tay mở cửa! Key không khoá cửa khiến nó vào dễ dàng, nó đóng cửa lại. Căn phòng vẫn mở sáng đèn, Key đang nằm trên giường, tay vẫn cầm cuốn sách. Nó thở dài rồi bước lại kế bên Key, khuôn mặt khiến người khác có chút đau lòng. Nó lấy cuốn sách trong Key ra rồi đặt lên đầu giường, nó đưa tay lên sờ trán Key, Key đang bị sốt nhẹ. Nó vuốt ngược mái tóc đang che phủ khuôn mặt lên, cẩn thận mở miếng dán hạ sốt để Key không tỉnh dậy. Nó nhẹ nhàng dán miếng hạ sốt lên trán Key, nó lo lắng không biết Key đã ăn gì chưa! Hàng ngàn câu hỏi hiện lên trong đầu nó, nó kéo chăn lên cho Key. Lúc này Key nhăn mặt mở mắt ra, nó đang loay hoay kéo chăn lên!

– Như ? – Key nói

– Là em! – Nó nghe giọng nói của Key liền quay qua

– Bà mẹ! Ngủ mà cũng ám ảnh, thiệt chứ! – Key tưởng là mơ liền bật cười

– Không phải mơ đâu! Lúc nãy Ken có vào nói chuyện với em, nói nãy anh đi dưới mưa nên sốt! – Nó nói

– Rồi ? – Key nhìn nó

– Ờ thì lên dán miếng hạ sốt chứ gì! – Nó nhìn Key

– Nhóc con! – Key cười

– Xin lỗi vì lúc đó nói như thế với anh! Em không cố ý, anh đừng nghĩ về nó nữa. – Nó nói nhỏ

– Em có đi xin lỗi với người khác thì cũng phải nói lớn lên chứ! – Key nhìn nó

– Yaaaa! Nói thế mà không nghe á ? Anh bị điếc à – Nó trừng mắt

– Nhóc con! Em đi xin lỗi kiểu đó à ? – Key nhìn nó

– xin lỗi anh! – Nó nói

– lại đây nói nghe – Key nói

– Chuyện gì ? – Nó bước tới gần Key

– này thì bỏ nhà đi này! Anh cưng chạy 2 tiếng đồng hồ ngoài trời rồi lại phải xuống xe để tìm cưng trong công viên! Thế mà cưng dám nói anh bỏ rơi cưng à ? Lại còn học cái tính quát lên nữa chớ! – Key kéo nó nằm xuống giường kí đầu nó liên tục

– Thả em ra! Ai kêu anh đuổi em đi làm gì – Nó vừa cười vừa nói

– Thế anh kêu em mặc bikini chạy vòng vòng em làm không ? Cãi bướng à ? – Key nhìn nó

– cái đó thì bất khả thi! – Nó nói

– Con nhóc này! – Key nhìn nó

– Xin lỗi đã làm anh buồn, em cũng không muốn như vậy đâu. Lúc ở trong căn nhà đó, em cảm thấy như bị bỏ lại. Mẹ em nói họ sẽ ở bên đó luôn không về nữa. – Nó trầm giọng xuống

– Ai cũng có lỗi hết! Không sao đâu, cũng do anh nóng tính nên đuổi em đi! – Key nhìn nó

– Anh ngủ đi, qua nửa đêm rồi! Em còn phải qua phòng tên Yun nữa! – Nó đứng lên

– À, Yun là người đòi đi tìm em đấy! Lúc đó chỉ có 2 chiếc xe nên Yun nói đi xe moto! – Key nhớ lại

– Chậc! Đáng thương nhỡ! – Nó nói

– Con nhóc này! – Key nhìn nó

– Haha! – Nó cười

– Anh thích em cười hơn! – Key nói

– Vângggg! Ngủ đi anh 3! Anh ngủ ngon – Nó nói

– Em ngủ ngon! – Key nói

Nó cầm túi chườm ra khỏi phòng Key, nó cảm thấy tinh thần đã thoải mái hơn một chút. Nó bước lên lầu của nó và Yun, đứng trước phòng Yun! Nó suy nghĩ 1 hồi rồi đưa tay mở cửa, lại thêm 1 tên không khoá cửa == ‘! Nó đóng cửa nhẹ lại rồi nhìn xung quanh, Yun đang nằm trên giường, dù ngoài trời mưa rất lạnh nhưng tên này vẫn bật máy lạnh == ‘! Nó cầm túi chườm đá đi lại phía Yun, tên này khi ngủ mặt hiền hơn hẳn. Nó ngồi xuống giường rồi đưa tay chạm trán Yun, tên này đang sốt cao. Nó đặt túi chườm đá lên trán Yun, trên bàn có cả đống thuốc. Nó bước tới cầm 1 hộp thuốc lên, là thuốc hạ sốt! Nó đang suy nghĩ thì:

– Em định hạ sát tôi đấy à ?

$pageOut $pageIn

Chap 72 :

– Ôi Má Ơi! – Nó quay lại nhìn Yun

Yun đã tỉnh dậy, nằm trên giường nhìn nó. Nó bị giật mình bởi giọng nói trầm của Yun, nó còn tưởng có người thứ 3 trong căn phòng này nữa chứ =)))

– em không cần giật mình thế đâu – Yun nói

– Định hù chết tôi đấy à! – Nó nói

– Tôi nên nói câu đó mới đúng, nửa đêm khuya em xả tóc dài như vậy vào phòng người khác làm gì thế ?

– Không giết anh đâu mà sợ! – Nó đặt hủ thuốc xuống

– Chậc! Sao biết được! – Yun nhún vai

– ANH! – Nó trừng mắt

– Tóc em đã màu bạch kim rồi, giữa đêm khuya đừng trợn mắt tím của em lên nữa!

– Đúng là đồ ngang ngược!

Nó bước tới ngồi trên giường Yun, tay chạm vào mặt, thân nhiệt vẫn chưa hạ xuống chút nào. Nó nhíu mày rồi nhìn túi chườm đá, đá cũng gần tan hết rồi. Nó cầm lấy túi chườm đá, đứng lên:

– Em đi đâu vậy ?

– Anh đuổi tôi mà! Giờ còn hỏi, chưa già mà lẫn!

Nó nói rồi bước ra ngoài để lại cho Yun cả ngàn câu hỏi trong đầu:v! ” Rốt cuộc con nhóc đó tính làm gì vậy ? “, Yun suy nghĩ rồi nhìn lên đồng hồ, đã hơn một giờ sáng rồi

– Haizzzzz…! Vẫn còn đống tài liệu chưa nhập, rắc rối quá~~~! – Yun tự nói một mình:v

Nó cầm túi chườm đá đi xuống nhà bếp, đi tới phòng khách cảnh tưởng chết người xuất hiện:v! Ngọc thì nằm trên sofa bấm điện thoại, TA và Kai thì ngồi đánh bài ==’, Ken và Cen thì đang đùn đẩy nhau ra khỏi cửa!

– E hèmmm! – Nó hắng giọng

5 người đó quay lại nhìn nó, nó nhìn chằm chằm vào họ rồi quay lại nhìn lên bàn, cái đống dĩa lúc ăn mỳ ban nãy vẫn không dọn! Nó nhìn rồi mặt vẫn rất ư là bình thảnnnn

– Mọi người còn làm gì ở đây vậy ? – Nó hỏi

– À~~~~! Thật ra thì Ken đuổi Cen ra đường ngủ nhưng Cen không chịu nên giờ 2 người họ đang đùn đẩy nhau! – Kai nhìn nó nói

– Vậy còn 3 người ? – Nó hỏi

– Tao với Kai thì do Ngọc không có phòng nên đòi lấy phòng Kai, Kai phải ngủ chung với Cen mà Cen thì bị đuổi ra ngoài nên phải ở lại đợi coi có đuổi được không ? – TA giải thích

– À~~~! Thì ra là vậy…. Mà nhà tao mở thành sòng bài lúc nào vậy ? – Nó mỉm cười

Chưa đầy 1 phút 30 giây cái sòng bài bị dẹp sạch:v, nó quay sang Ngọc rồi bước tới đứng bên cạnh, Ngọc nhìn lên:

– Yohoooo~~ chưa ngủ hả ? – Ngọc cười tươi

– * bụp * – Túi đá rớt thẳng mặt

– Lạnh lạnh lạnh – Ngọc cầm túi đá lên

– nếu mày không muốn bị tao đá đít ra đường vào lúc gần 2 giờ sáng thì đi dọn cái đống trên bàn đi – Nó nói

– Why me ? – Ngọc la làng

– cả 2 tên này nữa! – Nó chỉ TA và Kai

– Mai dọn cũng được mà~~~! – Ngọc nài nỉ

– Vậy thì nếu mày đói thì mai ăn cũng được mà~~~! – Nó móc Ngọc

– Lần này mày thắng! ĐI DỌN LẸ! – Ngọc giận cá chém thớt

– Chủ nào tớ nấy – Đồng thanh

Nó mỉm cười rồi nhìn sang 2 tên khùng kia đứng ngay cửa lôi kéo nhau ra ngoài, đường đường la đàn anh, thủ lĩnh, con cưng mà lại ra thành hình tượng như vậy ==’

– Nếu 2 Anh muốn ngày mai trang nhất của các tờ báo trên toàn thế giới đưa tin ” Con cưng của tập đoàn KC và tập đoàn Minh Phong biến mất trong đêm ” thì cứ tiếp tục – Nó nói

2 người đang kéo đẩy nhau bỗng nhiên dừng mọi hành động lại rồi nhìn nó, nó đang mỉm cười ” Thân Thiện ” có mang 1 chút tà khí ở trong nụ cười đó:v! Ken nuốt nước bọt nhìn nó:

– Sao em chưa ngủ ? – Ken hỏi

– Nếu em ngủ thì đâu thấy được cảnh tượng này! ? – Nó nói

– Chỉ là tập thể dục để tiêu hoá thôi mà! – Cen cười tươi

– Vào lúc đêm khuya ? – Nó nhìn qua Cen

– Ùm, tập vậy mới tươi tỉnh được! – Ken nói

– Ồ~~~! Giờ em mới biết, vậy thì 2 người đi lau giúp em cái phòng khách này nhé, xong rồi trang trí luôn! – Nó cười

– Ờ thì…. – Cen ngập ngừng

– Cấm từ chối dưới mọi hình thức! NHÉ ?? – Nụ cười ấm áp trên môi nó:))

Nó nhìn Ken và Cen xong lấy túi chườm đá xuống bếp, 3 đứa kia đang đứng rửa chén!

– Trời ơiiii! Ở nhà đến quần áo tao còn không giặt mà phải đi rửa chénnnn! – Ngọc than vãn

– Chứ gì nữa! – TA đồng tình

– Đường đường là con cưng của các tập đoàn mà giờ phải đi rửa chén nè trờiiii, chén nhà mình đi không nói đi rửa chén nhà người ta nè trờiiiiii! – Kai than

– Biết ăn thì phải biết dọn! Cứ như 3 người thì lấy gì tự lập được! – Nó đứng phía sau

– Ôi Mẹ ơi! Làm giật mình! – Ngọc quay lại

– Có tật giật mình! Làm lẹ đi rồi đi trang trí kìa! – Nó mở tủ lạnh lấy thêm đá

– Vãiiii! Nửa đêm á! – TA nói

– Muốn mai báo đăng ” con trai của tập đoàn người mẫu lớn nhất thế giới chết thảm ” thì đừng làm! – Nó quay sang TA

– Hì hì! Làm mà! – TA giả nai quay lại rửa chén tiếp

Nó nhìn 3 đứa đó rồi khẽ cười, đúng là mọi việc có thể để mai làm nhưng vì họ rảnh rỗi đến nỗi nửa đếm đi mua mỳ ý được thì làm việc cho tiêu hao calo:))! Nó lấy đá trong tủ bỏ vào túi rồi mở ngăn dưới lấy hộp sữa tươi ra! Nó lấy cái ly rồi đổ sữa vào, Ngọc quay sang nhìn:

– Mày lấy sữa với túi chườm đá cho ai vậy ? – Ngọc tò mò

– Tò mò tọc mạch! Làm đi – Nó bỏ hộp sữa tươi vào tủ lại

– Không nói thì thôiii! – Ngọc bĩu môi

Nó phì cười rồi cầm ly sữa và túi chườm đá lên lầu, đi ngang phòng khách, Anh cùng Cen đang trang trí. Nó mỉm cười nhìn rồi bước lên, họ vẫn là bạn tốt và anh em tốt của nhau nhĩ:))! Nó bước đến trước cửa phòng của Yun, mở cửa bước vào. Nó đóng cửa lại rồi quay lại, Yun đang ngồi trên giường, lưng dựa vào gối, trên chân để thêm 1 cái gối và có cái lap top bên trên!

– Này, anh bị điên à ? – Nó nói

– Không phải em về phòng rồi à ? – Yun quay sang nó

– Anh đừng đánh trống lãng, dẹp cái máy đó ngay! – nó bước tới

– Còn khá nhiều tài liệu tôi cần phải nhập để gửi về tập đoàn, mai nếu không gửi thì ông ta sẽ qua đây mất – Yun nói

– Tôi không quan tâm, anh đang bệnh, nếu không nghỉ ngơi thì nặng thêm thôi, cái đống đó để đó đi! – Nó đưa ly sữa ra trước mặt Yun

– Em không bỏ gì trong đấy chứ ?

– Có, bỏ thuốc chuột ở trong đó, đồ khó ưa

Yun cầm lấy ly sữa rồi phì cười, nó liếc Yun rồi cầm lấy cái laptop và đống tài liệu trên giường đem qua cái bàn gần đó.

– Em không mệt sao ?

– Không, anh uống hết ly đó đi – Nó nói

Yun nhìn nó rồi uống hết ly sữa theo yêu cầu của nó, nó cầm cái ly rồi đặt lên bàn. Yun nằm xuống giường, nó cầm túi chườm đá để lên trán Yun!

– Sao hôm nay em lo lắng cho tôi thế ? – Yun nói

– Sao anh nói nhiều thế, bệnh mà còn lắm mồm! Ngủ đi – Nó gắt lên

– Còn em, không ngủ sao ?

– Không tôi thức quen rồi! – Nó áp tay lên má Yun

– Nửa đêm em vào phòng người khác, lại còn là con trai, em đang quyến rũ tôi đấy à ? – Yun cười gian tà

– Anh dẹp ngay cái đầu óc đen tối của mình đi! – Nó nhìn Yun

– Em đang ngồi trên giường tôi đấy, không sợ à ?

– Chắc anh cũng biết tôi chưa đủ 18 tuổi đâu nhỉ ?

– Không sao, nếu em chịu tôi vẫn lấy em được

– Xin lỗi, đem anh về thà tôi đem con heo về nuôi cho mập rồi bán lấy thịt

Nó bỏ tay ra khỏi má Yun, đứng lên kéo chăn, từng cử chỉ đều ân cần và dịu dàng. Yun nhìn nó, mắt không rời. Nó bước lại phía máy laptop và đống tài liệu của Yun!

– Em biết làm cả mấy cái này à ? – Yun nói

– Này, anh nghĩ tôi là ai hả ? Dù gì thì tôi vẫn có thể làm 1 thư kí cho 1 tập đoàn lớn đấy

– Vậy em làm thư kí cho tôi đi!

– Có một chủ tịch như anh thì điên sớm! – Nó vừa đánh máy vừa nói

– Tại sao ? Tôi đẹp trai, giàu có, lại còn thông minh

– Này! Tôi không ngờ anh vừa bị bệnh biến thái lại còn thêm bệnh tự kỉ nữa đấy

– Nhưng tôi vẫn đẹp trai, cả ngàn cô gái xếp hàng để được làm thư kia của tôi đấy

– Thì chủ nào tớ nấy. Mấy cô đó cũng như anh vậy đó

– Em sẽ làm thư kí cho tôi chứ ?

– Tôi sẽ được gì ?

– Tôi sẽ trả lương cho em gấp 2 lần người khác

– Chậc! Để xem cái đã

Cuộc đối thoại giữa Yun và nó khiến cả căn phòng trở nên nhộn nhịp hơn hẳn! Nó ngồi trên ghế tập trung nhập dữ liệu, bàn tay nó lướt nhanh trên bàn phím. Yun nằm trên giường nhìn nó, dáng vẻ nó thật mắc cười. Mặc bộ pjiama màu hồng, tóc xoã dài và đang ngồi nhập dữ liệu, khuôn mặt nó nghiêm túc hẳn, tập trung vào việc đang làm. Yun nhìn nó rồi bỗng cảm thấy tim như đập lệch 1 nhịp và càng ngày càng nhanh hơn. Cảm giác này Yun chưa từng có bao giờ, thôi không nhìn nó nữa rồi nhắm mắt lại và dần đân chìm vào giấc ngủ. Trong căn phòng lúc này chỉ còn tiếng đánh máy và hơi thở của 2 người. Lâu lâu nó lại dừng một lúc rồi bước tới gần Yun để kiểm tra thân nhiệt, Yun đã ngủ say và cơn sốt từ từ hạ xuống.

– Lời hứa đó, sẽ giữ lời! – Nó nói

Nó quay trở lại với cái laptop, nó cứ đánh máy chẳng quan tâm đến giờ giấc. Lúc hoàn thành thì nó lưu lại rồi nhìn sang đồng hồ, đã gần 4 giờ sáng, nó vươn vai rồi ngả người ra phía sau nhắm mắt lại. Cơ thể đầy mệt mỏi sau hơn 2 tiếng ngồi đối diện với màn hình, đôi mắt nhắm nghiền lại rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay…..

$pageOut $pageIn

Chap 73 :

Nó giật mình thức dậy bởi tiếng chuông báo thức trên điện thoại của Yun, ngồi thẳng dậy vươn vai rồi quay sang nhìn đồng hồ! Mới có 7 giờ thôi mà, nó nhăn mặt, đưa tay dụi mắt rồi ngáp dài ==’! Nó đứng lên rồi bẻ cổ qua phải rồi tới trái, quay sang nhìn vào cái thứ phát lên tiếng chuông kinh hoàng đó. Nó bước tới, cầm điện thoại Yun lên tắt đi tiếng chuông ồn ào đó rồi để lại chỗ cũ. Quay sang nhìn người con trai đang nằm trên giường, như bức tượng được tạc hoàn hảo. Đến bây giờ nó mới có thể nhìn kĩ Yun hơn, sóng mũi cao, đôi môi mỏng, nước da trắng hồng mịn như con nít -.-, khuôn mặt hoàn hảo không tì vết hơn cả mấy chàng người mẫu trên tv. Nó suy nghĩ đánh giá Yun, ở Yun có gì đó thu hút người khác. Nó ngẩn người đứng nhìn Yun rồi lắc đầu ” sao lại nhìn tên này vậy trời, đẹp trai cái nỗi gì! ” Nó suy nghĩ:)). Nó lấy túi chườm trên trán Yun xuống, đưa tay áp lên trán, thân nhiệt đã trở lại bình thường. Môi nó thoáng nở nụ cười, cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm được 1 phần nào đó. Nó cầm túi chườm và ly sữa rỗng hôm qua bước đi, nó mở cửa rồi bước ra khỏi phòng cố gắng không tạo tiếng động!

Nó trở về phòng, đặt 2 thứ trên tay rồi tiến lại phía tủ quần áo, mở ra bên trong có khá nhiều loại, nó nhìn 1 loạt rồi ngẫm nghĩ. Nó quyết định lấy 1 cái áo tank top unisex, loại này không khoét quá sâu nhưng nó vẫn quyết định mặc thêm áo ống vì nhà này toàn lũ biến thái:v. Nó chọn loại này vì giống như G-Dragon mặc và cả chất! Nó chọn thêm 1 quần short ngắn jeans nữa rồi đi vào nhà tắm làm VSCN và thay đồ. Một chút sau nó bước ra khỏi nhà tắm rồi đứng trước gương, nó hợp với phong cách này! Nó lấy lược chải mái tóc dài rồi cột cao lên kể cả phần mái. Cột xong nó cầm túi đá và cái ly xuống lầu, căn nhà lúc này khá yên tĩnh. Lầu 3 là phòng nó và Yun, lầu 1 là Ken và Key, có lẽ lầu 2 là 4 người còn lại. Nó xuống phòng khách, căn phòng được trang trí rất đẹp không quá rườm rà, có cả 1 cây thông không quá to ở giữa nhà. Nó hài lòng với thành quả của Ken và Cen, bước xuống nhà bếp. Đống dĩa đêm hôm qua đã được rửa sạch và cả không gian bếp rộng cũng được lau dọn sạch sẽ. Nó quyết định hôm nay sẽ làm trứng cuộn cơm! Nó dọn dẹp 2 thứ trên tay rồi mở tủ lạnh ra coi có thứ gì làm bữa sáng được không, đang loay hoay với cái tủ lạnh thì nó nghe tiếng bước chân liền ngẩng đầu lên:

– Sao em dậy sớm thế ? – Là Yun

– Không phải Anh đang ngủ à ? – Nó quay qua nhìn

– Quen giấc thôi! – Yun nói

– Anh xuống đây làm gì ?

– Chẳng lẽ xuống đây tập thể dục ? Mà em tính làm bữa sáng đấy à ?

– Ùm

– Món gì vậy ?

– Trứng cuộn cơm

Nghe xong câu đó Yun bỗng trở nên im bật, kimpap chẳng phải hôm qua họ đã ăn nhiều rồi sao ? Yun nhìn sang nó đang loay hoay tìm gì đó!

– Em tìm gì thế ? – Yun bước tới

– Gạo! – Nó nói

– Gạo ai lại để trong tủ lạnh, bị ngốc à ?

Nó đứng lên suy nghĩ một hồi rồi mới nhớ, đúng là gạo không ai bỏ trong tủ lạnh cả! Yun nhìn nó rồi thở dài:

– Có thật là em biết làm không vậy ? – Yun hỏi nó

– Lần trước thì Ngọc làm trứng và nấu cơm. Còn lại tôi làm – Nó nhìn Yun

Yun nhìn nó, con nhóc này đúng là bị ngốc mà!

– Thật là, nhưng nghe nói em biết làm bánh đúng không ? – Yun nói

– Ùm! Đồ ngọt thì biết làm hết, đồ mặn thì mỳ gói!! – Nó nói

– Em ăn bánh thay cơm à ?

– Dù gì cũng có tinh bột

Yun thở dài, không gì là nó không nói được:v! Nếu để nó làm bữa sáng thì thà nhịn đói còn hơn ==’

– Em ra đi, tôi sẽ làm! – Yun nói

– Anh biết nấu không

– Hơn em là được

Nó bĩu môi nhìn Yun rồi bước ra khỏi tủ lạnh, Yun với tay lấy hộp trứng, xúc xích, cà rốt, kim chi và thanh cua. Nó đứng kế bên nhìn cách Yun làm, cử chỉ đều nhanh nhẹn và dứt khoát.

– Em định đứng nhìn tôi làm đến chừng nào ?

– Anh biết nấu thật á ?

– Ăn không chết là được! Em có thể đi gọi đám kia được không ? Hôm nay còn phải đi chơi mà! – Yun vừa nói vừa cắt cà rốt

– Sao các anh rảnh rỗi nhỡ ? Thấy lúc nào cũng đi chơi với mua sắm cả ? Không học à ?

– Học xong cả đại học rồi thưa cô! Chẳng phải việc em và 3 đứa kia đi học lớp Black là để đào tạo sao ? Và chẳng phải em cũng đã có bằng rồi sao ? – Yun nhìn nó

– Sao anh biết ? – Nó nhìn Yun

– Em nghĩ tôi là ai ? Em đã được ba mẹ cho học hơn người khác từ nhỏ cho đến khi gặp 2 ông anh của mình thì em đã thành thiên tài. Em nhận Ken và Key làm anh trai, Ken là người đã giúp em có bằng, Key là người giúp em trong việc thi lấy bằng. Và nhìn cách em đánh máy hôm qua thì cũng đủ biết em thông minh đến đâu – Yun nói

– Stop here:v! Tôi sẽ đi gọi mọi người, anh đừng nói nữa – Nó nói

Nó chạy ùa lên lầu, nó cứ tưởng việc đó chẳng ai biết chứ, việc đi học cấp 2 chỉ là vẻ bề ngoài, nếu nó không đi học mà có bằng thì hơi kì nên nó bị bắt đi học. Ken và Key đều có quan hệ với ba mẹ nó nên đã giúp nó. Có điều nó vẫn chưa gặp ba mẹ của 2 người đó bao giờ cả vì họ định cư ở nước ngoài. Cũng không lấy gì làm lạ điều đó! Nó vừa đi vừa suy nghĩ lúc này đã đến phòng Ken, nó chần chừ rồi mở cửa bước vào. Căn phòng bật điều hoà vừa mới vào nó đã cảm nhận được cái lạnh, ánh sáng từ cửa sổ rọi vào nên nó có thể thấy anh đang ngủ trên giường. Nó bước lại phía cửa sổ mở tung cái màn ra khiến ánh sáng toả hết căn phòng, anh nằm trên giường bị ánh sáng chiếu vào mặt khó chịu.

– dậy đi 2! – Nó leo lên giường

– Mới 7 giờ mấy mà – Ken cầm điện thoại lên coi

– Dậy đi~~~~ – Nó nhảy trên giường

– Hôm qua anh thức tới gần sáng lận, để anh ngủ đi – Ken khó chịu

Nó nghe anh nói vậy đành thấy hơi có lỗi, người hôm qua bắt Ken trang trí là nó:v! Nó ngưng nhảy rồi ngồi kế bên anh! Anh vẫn nhắm mắt ngủ say sưa không quan tâm có chuyện gì xảy ra xung quanh mình! Nó đưa tay vén mái tóc hơi nâu của anh sang 1 bên, khuôn mặt đẹp trai hiện ngay trước mặt. Ở anh nó cảm thấy có gì đó ấm áp dịu dàng. Anh nhăn mặt lại khiến nó giật mình rút tay về! Nó ngồi một hồi lâu nhưng anh chẳng chịu dậy, căn phòng có một mùi hương gì đó khiến người khác cảm thấy dễ chịu. Nó cũng bắt đầu cảm thấy buồn ngủ và giờ thì phải đấu tranh tư tưởng:))!

– Nhóc con! Em không định đi ngủ tiếp à ? Đừng đấu tranh tư tưởng nữa – Bỗng anh lên tiếng

– 2 không định dậy à! – Nó bắt đầu lung lay

– Hôm nay ngày nghỉ mà, lâu rồi mới được ngủ thì tận dụng đi! – Anh lẩm bẩm

– Nhưng mà không phải anh nói hôm nay đi chơi sao ? – Nó nói

– Không sao đâu, ngủ đến 8 giờ mấy rồi đi cũng chẳng trễ! – Ken lầm bầm

– 2 nói cũng đúng nhưng mà lỡ không kịp giờ thì sao, với lại em cũng thay đồ đánh răng hết rồi – Nó đấu tranh tư tưởng

Ken kéo tay nó khiến nó nằm xuống giường, anh đưa tay ôm ngang bụng nó kéo nó sát vào người.

– Một lát đánh lại cũng được, giờ thì ngủ đi! – Ken ôm nó chặt lại

– Buông em ra! – Nó vùng vẫy

– 2 không làm gì em đâu, đừng lo. Để như vầy đi, một chút thôi! – Ken lầm bầm

Nó bị kéo xuống rồi ôm lại bất ngờ nên chẳng kịp phản ứng, giờ thì cứ như gối ôm chẳng thể thoát ra được. Không khí lạnh cộng thêm mùi hương nhè nhẹ khiến nó buồn ngủ, rồi bắt đầu mắt nhắm từ từ và ngủ luôn =))))). Nó cùng Ken, 2 anh em ngủ say sưa…

$pageOut $pageIn

Chap 74 :

Kể từ lúc nó đi Yun đã làm hết mọi việc và hoàn thành, vẫn còn dư cơm nên đã làm luôn cơm nắm! Yun cũng chẳng để ý đến việc nó có đi kêu không mà chú tâm vào việc đang làm. Lúc này Key đi vào nhà bếp thấy Yun:

– Dậy hồi nào vậy ? – Key vừa rót nước vừa nói

– Khoảng 7 giờ mấy! – Yun trả lời

– Cơm cuộn trứng à! – Key nói

– Ừ!

Key bước tới lấy 1 cái ăn! Yun quay sang liếc cái tên ăn vụng mà còn thản nhiên đứng trước mặt người làm!

– Ngon! – Key nói

– M đi kêu….. – Nói đến đây Yun dừng lại

– Kêu gì ? – Key hỏi

– Không gì! Làm phụ tao đi – Yun nói

– Okay okay!

Cả 2 người đứng làm, thời gian dần trôi qua và mọi người cũng dần xuống đông đủ trừ 2 con sâu lười đang nằm trên giường! Mọi người lúc này đều ngồi vào bàn ăn, Yun quan sát và không thấy nó:

– Như đâu ? – Yun hỏi

– Không biết! – Mọi người đồng thanh

– Khoan đã! Mấy giờ rồi ? – Yun nói tiếp

– Gần 10 giờ rồi! – Cen nói

– Không phải con nhóc đó đi kêu mọi người hả ? – Yun nhíu mày

– Tự xuống đó cha! – Key nói

– Mà Ken đâu ? – Ngọc nhìn xung quanh

– Rồi rồi, hiểu rồi! Nhóc con bị thằng Ken dụ dỗ rồi:v! – Key bật cười

– Giờ làm sao ? – Kai nói

– Phòng Ken thẳng tiến – Yun đứng lên

Cả bọn kéo nhau lên phòng Ken, Yun là người bước vào đầu tiên. Ánh sáng từ cửa sổ đã kéo màn qua rọi vào căn phòng và cảnh tượng rất lãng mạn:v! Chẳng biết từ lúc nào Ken đã xuống sàn nằm và nó yên giấc trên giường:))! Key đưa tay bật đèn lên, mọi người bước vào trong phòng và đều phì cười vì cảnh tượng trước mắt! Ngọc tiến lại gần nó, khuôn mặt nó mệt mỏi và quầng thâm hiện rõ ra!

– Như, dậy đi! – Ngọc nói

– Ưmmmmm! – Nó xoay người

– Dậy đi! – Ngọc lắc người nó

-ưmmmmmmmm – Nó nhăn mặt

– Dậy đi bà nội! – Ngọc la lớn

– Bố mày đang ngủ mà đứa nào cứ kêu thế hả ? – Nó bật dậy hét lên

– Mày mở mắt ra đi! – Ngọc nhìn nó

Nó dụi dụi mắt rồi quay sang nhìn Ngọc, rồi nhìn xung quanh.

– Đi đâu đông vui vậy:v ? – Nó lơ mơ hỏi

– Câu đó phải hỏi mày mới đúng! Mày làm gì ngủ ở đây ? – Ngọc nói

– Bị anh 2 dụ dỗ! – nó nói

– Rồi rồi! Hiểu rồi, đi về phòng nhanh. Con gái gì mà, thiệt tình! – Ngọc kéo nó

– Aisssss! Từ từ! – Nó nhăn mặt

Nó bị Ngọc kéo về phòng, Yun thở dài rồi nhìn cái tên bị đạp xuống sàn:))! Bước tới gần rồi dùng chân đá vào chân Ken!

– Dậy mày! – Yun nói

– Gì nữa~ ? – Ken lẩm bẩm

– Dậy đi, hôm nay mày nói sao hả ? – Key nói

– Tụi mày ra ngoài đi! Buồn ngủ muốn chết mà đi đâu! – Ken lầm bầm

– Không dậy tao cắt đứt đầu mày ra! – Key nói

Ken nằm thêm một chút rồi bật dậy, nhìn xung quanh rồi suy nghĩ gì đó. Anh đứng lên đi thẳng vào nhà vệ sinh chẳng nói câu nào!

– Anh Ken bị gì vậy ? – TA ngạc nhiên

– Không sao đâu, nó buồn ngủ nên vậy đó! – Key nói

– Đợi nó ra rồi xuống nhà bếp luôn! – Yun nói

Một lát sau Ken bước ra với dáng vẻ mệt mỏi, ngáp ngắn ngáp dài =)))!

– Đi xuống ăn sáng! – Cen nói

– Ừ đi! – Ken gật đầu

Trong khi mọi người xuống nhà ăn thì nó và Ngọc lại lên phòng nó! Ngọc kéo nó vào phòng:

– Đi rửa mặt đi! – Ngọc nói

Nó đi vào nhà vệ sinh chả nói câu nào, một chút sau bước ra với vẻ mặt tỉnh táo hơn một chút.

– sao mày lại ngủ ở phòng Ken ? – Ngọc nhìn nó

– tao vào kêu nhưng 2 không chịu dậy rốt cuộc tao bị lôi kéo ngủ chung – Nó nói

– ừ, thôi xuống ăn sáng – Ngọc cười

Nó và Ngọc xuống nhà bếp, mọi người đều đang ăn chỉ còn nó và Ngọc. Nó và Ngọc ngồi xuống rồi cũng bắt đầu ăn, lúc này Key nhìn sang nó:

– Sao em lại ngủ cùng Ken ? – Key hỏi

– Em vào kêu nhưng anh 2 không chịu dậy, nên rốt cuộc em bị lôi kéo! – Nó nói

– Nhưng tại sao 2 lại ngủ dưới đất ? – Ken nhìn nó

Nó ngơ người ra suy nghĩ, sao Ken lại nằm dưới đất ==’ ? Lúc này Ngọc nhìn sang nó rồi bật cười:

– Lúc nãy mày có mơ thấy cái gì không ? – Ngọc nói

– À có! – nó cười

– mơ thấy gì ? – Cen nhìn nó

– Bị một con sói ôm lại và nó bị em đá văng ra xa! – nó nhớ lại

– Vậy con sói đó là~~ – Mọi người quay sang nhìn Ken

– Nhóc! Em sao lại đá anh hả ? – Ken nhìn nó

– thế em có đá anh à ? – Nó nhìn Ken

– Sói! Hahahahahahaha! – Mọi người bật cười

Nó cố gắng nén cơn cười lại, Ken bị chọc quê chẳng nói tiếng nào mà ngồi ăn phần mình. Nó cũng phì cười vì hành động đó! Lúc sau tụi nó đều đã ăn xong và tập trung lên phòng khách. Tiếng cười nói vui vẻ khiến cho căn nhà trở nên ấm cúng hơn trong ngày Giáng Sinh!

– Bây giờ đi đâu ? – Key nói

– Có nên ghé bang một chút không ? – Cen nói

– Chẳng phải nói là đi nhà thờ sao ? – Yun nhíu mày

– Thôi không đi nhà thờ đâu! Đông lắm – Ken lắc đầu

– Giờ cứ đi thay đồ trước đi rồi tính! – Ngọc nói

– Ai thay xong thì xuống đây đợi trước, nhớ là vào bang nên cẩn thận xíu! – Ken nhìn lên

– Vào đó làm gì ? – Nó nói

– vào chơi thôi! – Ngọc quay sang nó

– Ở đâu lận ? – Nó nói tiếp

– The Moon! – Ngọc hớn hở

– Tới đó sẽ biết, giờ thì đi thay đồ thôi! – Yun đứng lên

Tụi nó ai về phòng nấy, Ngọc ở phòng nó để thay đồ luôn. Vừa vào tới phòng nó đã lao vào cái giường và nằm ôm con gấu bông!

– Tao đi thay đồ trước! – Ngọc nói

– Ừ! Đi đi – Nó nhắm mắt lại

Khoảng 15 phút sau Ngọc bước ra, nó ngồi dậy nhìn Ngọc. Ngọc mặc legging da với áo crop-top làm lộ ra phần eo trắng ngần. Ngọc nhìn nó miệng mỉm cười:

– Thấy sao hả ? – Ngọc cười

– Đẹp nhưng đây đâu phải cách ăn mặc của mày ? – Nó ngạc nhiên

– Phải thay đổi chứ – Ngọc hí hửng

Lúc này cửa phòng được mở ra, Cen ngó đầu vào:

– 2 đứa, lát nữa tự đi đến đó. Tụi anh đi trước! – Cen nói

– Có việc gì nữa rồi à ? – Ngọc nhìn Cen

– Hình như là tiệc Giáng Sinh nên tụi anh phải đến xem trước, nghe nói tiệc bắt đầu lúc 12 giờ. 2 em cứ từ từ đi, không cần vội đâu. À nhớ đeo dây chuyền và nhẫn vào, đừng có đem rắc rối cho Zino nữa – Cen liếc Ngọc

– Vâng! – Ngọc cười

– Vậy tụi anh đi trước! Lát gặp – Cen nói

– Dạ, lát gặp – 2 đứa nó đồng thanh

Cen đóng cửa lại, nó nhíu mày suy nghĩ!

– Giờ là 11 giờ rồi! Sửa soạn cũng kịp! – Ngọc nói

– Khoan! Chẳng phải The Moon là quán bar sao ? – Nó giật mình

– Thì sao ?

– Chẳng phải nói là trẻ em dưới vị thành niên không cho vào à ?

– Cái đó chỉ là nói thôi, chỉ cần mày có người bão lãnh là vào được tất! – Ngọc cười

– Cũng đúng! – Nó nói

– quá đúng chứ còn gì nữa! Mày đi thay đồ đi! – Ngọc nói

– Ừ!

Nó đứng lên lại phía tủ đồ, nếu như mặc đầm hay váy thì vô đó khá là phiền phức với lại nó cũng chẳng thích mặc đầm hay váy cả. Nó lấy quần legging da giống Ngọc và áo tanktop nhìn rất chất! Nó vào nhà vệ sinh thay rồi bước ra, Ngọc nhìn nó rồi cười:

– Đây mới là con Po ( nó ) tao quen chứ! Mày mặc cái này đẹp hơn cái kiểu đầm với váy – Ngọc nói

– Chứ gì nữa! Mặc cái này thoải mái hơn nhiều! Giờ thay xong rồi làm gì ? – Nó cười

– Mới có 11 giờ mấy à! Còn sớm chán! À, mày lại đây! – Ngọc nói

– hửm ? Sao ? – Nó bước tới

– đeo cái này vào! – Ngọc đưa cho nó sợi dây chuyền hình chứ thập

– Chẳng phải lần trước đã đưa 1 sợi rồi sao ? – Nó nhìn

– Sợi đó khác, sợi này khác! Đeo vô! – Ngọc nói

Nó cầm lấy, sợi dây chuyền này khá giống sợi lúc trước Ngọc đưa nhưng lần này là được khắc ở mặt trước ” Black S “. Nó cũng chẳng suy nghĩ nhiều đeo vào, Ngọc đeo một sợi y chang của nó, trên tay có thêm chiếc nhẫn đeo ở ngón giữa!

– Mày đeo chiếc nhẫn trên bàn vào, đeo ở ngón giữa

Nó lấy chiếc nhẫn được đặt trên bàn lên, hình hoa hồng được khắc rất tinh vi, ở giữa có chữ N! Nó đeo vào theo lời Ngọc, vừa khít!

– đây là 2 món đồ của Black, ở dây chuyền sẽ được khắc lên là mày ở cấp độ nào! Còn chiếc nhẫn sẽ là chữ cái tên mày! Thường thì sẽ đi trọn bộ nên phải giữ cho kỹ nếu không thì bị chửi banh não – Ngọc nói

– S là gì ? – Nó hỏi

– 4 Người: Key, Ken, Yun và Cen là SS, cấp cao nhất đồng thời là thủ lĩnh. Tao, mày, Kai, TA, Kino và 2 người khác nữa là S, cấp tiếp theo đồng thời là những người giỏi nhất. A là cấp tiếp theo, những cánh tay đắc lực và thường được giao trọng trách khá nhiều. Cấp cuối là B, tay sai hoặc những tên bị thu phục – Ngọc nói

– Sao lại có tao ? – Nó nhìn Ngọc

– Tại vì mày giống tụi tao

– Giống cái đầu mày, nhưng nếu vậy chẳng lẽ 2 cấp dưới nữa là con nít à ? – Nó nói

– À không, đều lớn hơn tụi mình, thật ra thì phân cấp như thế cho dễ nắm quyền chứ trong bang khi gặp nhau thì vẫn xưng hô bình thường thôi! – Ngọc nói

– thật đáng sợ! – Nó nói

– Thôi, đừng lo! Nếu như Ken và ba người kia quyết định để mày vào S thì họ đã biết mày sẽ tới đâu. Giờ đi thôi! – Ngọc đứng lên

Ngọc bước lại phía tủ lấy 2 cái áo khoác bomer và 2 mắt kính đen đưa cho nó mỗi thứ 1 cái. Đây là đồ couple của tụi nó nên giống hết nhau =))). Nó cùng Ngọc bước xuống lầu….

$pageOut $pageIn

Chap 75 :

Nó cùng Ngọc bước xuống lầu, cả căn biệt thự chỉ còn 2 đứa nó. Bước tới phòng khách, Ngọc chợt nhớ ra điều gì đó liền quay sang nó:

– Đi bằng gì ? – Ngọc nhìn nó

– Ờ ha……. Thôi gọi taxi đi – Nó nói

– Mày có đem theo điện thoại với thẻ tín dụng không vậy ? – Ngọc nói

– Có, trong túi nè, lúc nào 2 ổng chắc bắt tao đem theo! – Nó nhăn mặt

– Lần trước 2 ổng phát hiện mày không xài thẻ liền nỗi điên lên đó con, mày liệu hồn đó! – Ngọc cảnh báo

– Có ai đời không tốn tiền mà nỗi điên không ? Vớ va vớ vẫn! – Nó nói

– Ừaaaa! Không tin tao đi! – Ngọc quay lưng bước đi

– Aissss! Thiệt là khác người mà! – Nó thở hắt ra

Nó cùng Ngọc ra ngoài tủ giày, nó mang đôi sneaker màu đỏ đô hợp tông màu của áo tanktop hình bông hồng đỏ, Ngọc thì mang sneaker màu đen. Tụi nó khoá cửa cẩn thận rồi bước ra phía cổng, Ngọc lấy điện thoại gọi cho taxi! Khoảng 10 phút sau 1 chiếc taxi tới, tụi nó lên xe rồi bắt đầu di chuyển!

– 2 con đi đâu ? – Tài xế hỏi

– Dạ, chú chạy tới The Moon giúp con! – Ngọc nói

Tài xế nghe có vẻ chần chừ một lát rồi lái xe chạy đi, trên xe Ngọc giải thích cho nó nghe việc tại sao 4 tên đó lại có thể đứng đầu được! Một hồi sau nó cũng dần hiểu ra, thì ra là do lúc trước cả 4 người ba của họ giống như họ bây giờ, sau này đã phát triển sự nghiệp và gầy dựng lên 4 tập đoàn lớn nhất thế giới về 4 lĩnh vực khác nhau, rồi sau khi sinh 4 tên đó ra do sống trong môi trường luôn có mối nguy hiểm rình rập nên đã được dạy dỗ nghiêm khắc từ nhỏ. Dần dần cả 4 người học được thêm cái tính ngang tàn, lạnh lùng hơn cả ba mình.

– Vậy còn mày, Kai và TA ? Tại sao lại thành như vầy ? – Nó hỏi

– Thật ra là Kai, TA giống như họ vậy thôi! Còn về tao thì được ba của Ken quý từ nhỏ vì ông chỉ có con trai nên rất thích con gái, lúc đó ba tao vẫn là nhân viên quèn thôi. Lần gặp ba Ken lần đầu tiên là lúc tao còn nhỏ, đi học về đi ngang qua công ty của ba nên tao đứng đó đợi. Tao đợi rất lâu rồi ba Ken từ phía trong đi ra thấy tao nên mới hỏi là đợi ai này nọ, tao cũng trả lời, rồi tao đưa cho ông 1 cục kẹo. Lúc đó ba tao đi ra thấy tao nên chạy lại xin lỗi ba Ken quá trời, ông chỉ nhìn ba tao cười rồi bước đi. Sang chiều ngày hôm sau thì ba tao về báo tin là lên được chức giám đốc, rồi từ ngày đó tao ngày nào cũng gặp được ba Ken, đến một ngày ông đề nghị là sẽ đào tạo tao và gia đình tao đồng ý! Chuyện là vậy đó – Ngọc kể lại

– Giống phim Hàn nhỡ! – Nó nói

– Đời không như là mơ đâu em ạ! Phim Hàn thì luôn có cái kết đẹp hay những cuộc tình lãng mạn, nếu đời mày như thế thì thật chán! – Ngọc nói

– Thế mày muốn đời mày thế nào ? Như phim kinh dị nhĩ ? – Nó trêu Ngọc

– Làm tụt hết mợ nó cảm xúc đang dâng trao! – Ngọc liếc nó

– Có một sự mắc ói nhè nhẹ! – Nó giả bộ

– Xớ! Gần tới rồi kìa mày, đeo kính vào đi! Kéo dây khoá lên! – Ngọc vừa làm vừa nói

– từ từ mạy! – Nó nói

Chiếc xe dừng trước cửa quán The Moon, sau hơn 30 phút ngồi xe thì tụi nó cũng tới nơi! Dù là buổi trưa nhưng số người ra vào từ quán không ít!

– Tới rồi! – Tài xế nói

– Trả tiền kìa! – Ngọc hất tay nó

– Con này! Chú quẹt thẻ giúp con! – Nó đưa thẻ tín dụng ra

– Tao đang tạo cơ hội cho mày sử dụng thẻ đó! – Ngọc nói

– Cảm Ơn! – Nó nhìn Ngọc

Tài xế đưa thẻ lại cho nó rồi tụi nó bước xuống xe, đứng trước 1 khu nhà khá to có thể cho thấy độ chịu chơi của chủ quán là thế nào ==’! Trước cửa bar là cả hàng dài người đang đợi để được vào bên trong, Nó cùng Ngọc bước thẳng tới cửa mà chẳng cần xếp hàng! Định bước vào bên trong thì bị 1 tên bảo vệ ngăn lại, Ngọc nhìn hắn qua cặp mắt kính đen:

– Ranh con! Con nít miệng còn hôi sữa đi đâu vào đây! Muốn vào thì xếp hàng đi – Tên đó nhìn Ngọc nói

Ngọc nhìn tên bảo vệ, Ngọc không biết tên này, có lẽ là người mới, nhìn qua sợi dây chuyền, là cấp B! May mà hôm nay trời không nắng nếu không Ngọc đã cho tên này vài cái tát rồi!

– Người mới vào làm à ? – Ngọc nói

– Tao bảo mày xuống xếp hàng, đồ ranh con! – Tên bảo vệ hét lên

– Thật tình, sao cứ đem mấy thằng này về vậy không biết nữa! – Ngọc nói

– Mày nói gì đó ranh con, nể tình mày là con gái với trông cũng đẹp nên tao tha mạng cho mày đó! Biến! – Tên đó nói

Nó nhìn tên đó nhíu mày, vẻ mặt hầm hồ, tay chân thì xăm trổ! Dù nó thích tatto nhưng với tên này thì không thích tí nào! Nó đụng vai Ngọc:

– Giờ làm sao ? Ngoài đây nóng quá! – Nó nói

– À! Đợi tao chút! – Ngọc quay lại nói rồi quay lên

– Mày có đi hay không mà cứ đứng đó vậy ? Không thấy khách người ta chờ à ? – Tên đó nói

– Nhìn đi! – Ngọc đưa tay ra

Tên bảo vệ nhìn vào tay Ngọc rồi khựng lại, miệng mấp máy, trên tay Ngọc đang đeo chiếc nhẫn của Black! Ngọc nhếch mép nhìn tên đó!

– Giờ thì tụi này vào được rồi chứ ? – Ngọc nói

– Mời vào! – Tên đó sợ hãi

Ngọc cười nửa miệng rồi cùng nó bước vào, có điều muốn vào được tận bên trong là điều không dễ! The Moon là quán bar nổi nhất Sài Thành nên kiểm tra rất nghiêm ngặt! Bước vào bên trong, lại có thêm 1 dàn người đứng đó, may mà ở đây đã có điều hoà nếu không thì chết ngạt mất! Ngọc nhìn rồi nắm tay nó đi thẳng lên phía trước, đứng trước một cánh cửa to được lót vải nhung màu đỏ và có 2 người đứng đó để kiểm tra! 2 người bảo vệ quay sang nhìn Ngọc:

– Kun mới tới hả em ? – 1 trong 2 người đó hỏi

– Dạ mới tới thôi anh! – Ngọc nói

– Cô bé đằng sau là….. – Bảo vệ bỏ lửng câu

– Bạn em thôi! Tụi em vào được chứ ? – Ngọc cười rồi nói

– Vào đi! – Bảo vệ nói rồi đẩy cửa

Nó cùng Ngọc bước vào trong, bên trong là 1 căn phòng khá lớn và có tận 2 bàn tiếp viên! Có 2 cô gái đứng đó nhìn Ngọc rồi cười:

– Lâu quá mới thấy em! – 1 người nói

– Dạ chào 2 chị! Thôi em vào trong trước! – Ngọc nói

Tụi nó lại đi vào trong, đẩy cửa bước vào! Cảnh tượng trước mắt khiến nó và Ngọc hơi bất ngờ! Ngọc nhìn nhìn rồi thở dài:

– Mày đi theo tao, có tên nào làm gì mày thì cứ làm theo ý mày muốn! – Ngọc nói

– Ừ biết rồi! – Nó nói

Tụi nó tiến lại ở cái chỗ tập trung đông người kia, mọi người đều nép sang 2 bên cho tụi nó đi qua! Cảnh tượng trước mắt nó và Ngọc là 1 chàng trai với mái tóc màu đỏ cam nổi bật ở đám đông đang bị 1 số cô gái ăn mặc hở hang bu quanh! Ngọc cùng nó tiến lại chỗ đó:

– Mấy chị có thể buông người ta ra được chưa ? – Ngọc nói 2 tay bỏ vào túi áo

Mọi người bắt đầu tập trung vào 2 đứa nó, 2 đứa con gái ăn mặc rất chất, khuôn mặt lạnh tựa băng cùng với mái tóc nổi bật! Mấy cô gái đó quay sang nhìn Ngọc và nó:

– Cô bé! Đừng nghĩ ăn mặc như dân chơi thì nghĩ mình cũng là dân chơi! – 1 người trong số cô gái đó nói

– Tôi không nói tôi là dân chơi! Tôi chỉ nói chị bỏ người ta ra! – Ngọc nói

– Mày nghĩ mày là ai trong đây mà ra lệnh cho tụi tao ? Tao là thành viên của Black nè, mày chưa muốn chết thì biến khỏi mắt tao trước khi tao đổi ý! – Cô gái đó hét lên

Tiếng nhạc từ trên bàn DJ tắt đi sau tiếng hét của cô gái đó! Ngọc nhếch mép cười khinh cô gái đó!

– Tôi xưng hô với chị đàng hoàng, đừng bất lịch sự như thế chứ! Nếu đã là thành viên của Black thì phải cư xử sao cho người ta nể chứ đừng dùng cái danh mà đi hù! – Ngọc nói

– Tao thích đó, rồi sao hả ? Mày với con bạn mày, mới mười mấy tuổi đầu mà nhuộm tóc màu nổi rồi! Biến lẹ! – Cô gái đó chỉ vào Ngọc

– Thôi thôi! Bỏ đi Ngọc! Đi lại bàn ngồi! – Chàng trai đó nói

– Em có nói gì đâu! Đi lẹ đi, đứng đây chó táp! – Ngọc nói

– Ai chó táp hả ? – Mấy cô gái đó hét lên

– Đi thôi! – Ngọc nắm tay nó lôi đi

Nó liếc nhìn mấy cô gái đó, ăn mặc thiếu vải, lộ hết những gì có thể lộ được! Chàng trai đó đi phía trước, nó với Ngọc đi phía sau anh ta! Bỗng anh ta dừng lại rồi quay lại nhìn Ngọc:

– Hiện giờ không thể vào! – Chàng trai nói

– Tại sao ? – Ngọc nhíu mày

– Mới từ phòng đó chạy ra, tưởng chết rồi! – Chàng trai đó nói

– Đừng nói là lại giống lần trước nhé! – Ngọc nói

– Ờ thì…… Hơn xiu xíu! – Chàng trai nói

Ngọc nhìn anh ta rồi mở áo khoác ra ở ngay quầy bar, mọi người đến nhìn vào nó và Ngọc. Ngọc quay sang nó:

– Mở áo khoác ra đi! Trong đây không cần mặc đâu! – Ngọc nói

Nó vừa nghe xong liền mở ra, Ngọc cầm lấy áo khoác của nó rồi đưa cho chàng trai đó!

– Cất giúp em! – Ngọc nói

– Okay! – Chàng trai cầm 2 cái áo khoác rồi bước đi

Ngọc đẩy mắt kính lên, tay vuốt hết tóc sang một bên. Nó liếc nhìn xung quanh, ở đây đa số là giới trẻ ăn mặc rất sành điệu! Trên mỗi bàn đều có những chai rượu và những dĩa trái cây, nhìn vào có thể thấy toàn là thiếu gia và tiểu thư! Ngọc quay sang nhìn nó

– Vào đây, tao sẽ cho mày xem thứ này! – Ngọc nói

– Cái gì ? – Nó hỏi

– Đi theo tao rồi biết! – Ngọc cười

Ngọc kéo nó đi về phía 1 căn phòng được canh gác bởi 1 người!

– Chào em! – Người đó nói

– Kino mới vừa vào đúng không anh ? – Ngọc hỏi

– Ừ, mà lúc này em không thể vào đâu, đã có lệnh của Cen rồi!

$pageOut $pageIn

Chap 76 :

Ngọc nghe câu đó xong nhìu mày quay sang nó:

– Giờ làm sao ? Đám đó không cho tụi mình vào! – Ngọc nói

– Kino là người lúc nãy ? – Nó nói

– Ừ! – Ngọc gật đầu

Người canh cửa lúc này mới chú ý sang nó, một người con gái với nước da trắng gần như trong suốt, mái tóc bạch kim nổi bật, khuôn mặt lạnh tựa băng! Nó cảm thấy hơi bực bội khi bị họ cấm không cho vào!

– Cho tụi em vào đi! – Ngọc năn nỉ

– Không được! Dù em lớn cấp hơn anh nhưng cấp lớn nhất đang bên trong, thủ lĩnh nói là phải nghe, em biết điều đó mà! – Người đó nói

– Thôi mà! – Ngọc năn nỉ

– Không được! Cen nói là cấm tuyệt đối mở cửa cho ai khác từ bọn họ! – Chàng trai đó nói

– Là cấm tuyệt đối mở cửa chứ không còn gì khác đúng không ? – Nó nói

– cô gái này là…. – Chàng trai nhìn nó

– Lát nữa anh sẽ biết thôi! – Ngọc nói

– Anh có thể trả lời câu hỏi ban nãy được không ? – Nó lạnh giọng

– Đúng! Cấm tuyệt đôi không mở cửa, với lại khoá bên trong rồi nên không thể bẻ khoá giống lần trước giống Ngọc đâu! – Chàng trai đó nói

Nó nhìn cánh cửa, khá vững vàng! Nó cảm thấy khó chịu khi bị ai đó cấm đoán điều gì đó nhất là khi điều đó không có lí do chính đáng! Chàng trai canh cửa nhìn chằm chằm vào nó, ở nó có gì đó khiến người khác phải nhường bước và e dè! Ngọc đứng kế bên nó:

– Mày tính làm gì ? – Ngọc hỏi

– Cửa này nếu phá thì sẽ không bể, chỉ bể cái khoá bên trong! – Nó nhìn cánh cửa nói

– Mày tính phá cửa à ? – Ngọc hí hứng

– Mày có vẻ muốn điều này mà! – Nó nhìn Ngọc

– Chỉ có mày hiểu tao! Nhưng cửa này khó lòng để phá được! – Ngọc nói

– Tin tao đi! Không gì là không thể! – Nó nhếch mép

– Tao tin mày! Vào được bên trong thì cơn tức của mày không dừng ở đây đâu! – Ngọc nói

– Nè 2 đứa, còn anh ở đây mà – Chàng trai đó nói

– Cảm phiền anh đứng qua một bên! – Nó nói

Chàng trai đó nghe xong liền tránh ra phía sau tụi nó:

– Giờ mày đạp mạnh vào chính giữa đi, dùng chân mày thuận nhất – Nó nói

– Ok! – Ngọc nói

– * RẦM *

Ngọc lấy chân đạp vào chính giữa theo lời nó nói, chàng trai đứng phía sau hoảng sợ sau tiếng động đó. Cánh cửa lúc này đã lung lay nhưng vẫn chưa mở được vì đây là loại đặc biệt!

– Nó vẫn không mở, giờ sao ? – Ngọc nói

– Đương nhiên là sẽ không mở! – Nó nhếch mép

– * RẦM * * RẦM * * RẦM*

Nó lấy chân đạp mạnh 3 cái vào phía góc cửa, sau 2 cú đạp mạnh thì đến cú thứ 3 cánh cửa tự động bung ra! Chàng trai đứng phía sau cảm thấy rùng mình, rốt cuộc 2 người con gái trước mắt có thể mạnh tới mức vào! Bỏ lại chàng trai đứng đó, nó cùng Ngọc bước vào căn phòng đó! Cảnh tượng trước mắt khiến nó nhíu mày lại, nó nhếch mép rồi đóng cửa lại! Trong căn phòng trai gái có đủ, tổng có có 7 người con trai đang ngồi trên ghế sofa dài kèm theo vài cô gái xung quanh mình và có cả những cô gái tụi nó gặp ban nãy! Ngoại trừ Kai và TA đang ngồi bấm điện thoại thì còn lại đều bị bao vây bởi những cô gái đó! Trong căn phòng được bắt nhạc khá to nên đó là lý do họ không biết tụi nó đã phá được cửa, ánh đèn mờ ảo nhưng tụi nó vẫn biết được ai là ai! Vẻ mặt họ đều tỏ vẻ bất mãn với mấy cô gái này nhưng không được buông tha! Ngọc lúc nó đi lên phía trước và tắt đi tiếng nhạc ồn ào!

– Này, con nào vô duyên quá vậy hả ? – Tiếng 1 cô gái

– Có tin tao băm mày ra không ? – 1 người khác

– Bắt lên coi, đồ phá đám – lại 1 người khác

Nó bước vào phía trong đứng kế bên Ngọc, Ngọc quay sang nhìn mặt nó rồi nhếch mép nói nhỏ vào tai nó:

– Mày tính làm gì đây ? Mày đi tới đâu tao đi tới đó! Lần trước một lần rồi nhưng tao bị đuổi đi nên không làm gì được! Được nước làm tới đó! – Ngọc nói

– Bật đèn lên cho tao! – Nó nói

Ngọc nghe xong liền bước về phía chỗ công tắc đèn tắt đi ánh đèn mờ ảo rồi bật loại bình thường lên! Kai và TA lúc này mới nhìn lên và thấy nó với Ngọc há hốc mồm!

– Lại gì đây, hết nhạc rồi tới nhạc! Đứa nào vậy hả ? – 1 cô gái la lên

Nó nhếch mép đứng phía trước bàn nhìn cô gái đó:

– Con ranh nào đây ? – Cô gái đó nói

– Cô ngậm mồm cô lại đi! – Nó nói

Mọi người lúc này mới quay sang chú ý đến nó, 4 ĐMV nghe được giọng nói quen thuộc liền ngước lên, nó đang đứng trước mặt họ và Ngọc đứng ở phía không xa! Kino nhìn lên nhíu mày! Từ phía cửa, chàng trai canh cửa lúc nãy chạy vào rồi quỳ xuống:

– Xin tha tội! Xin tha tội – Chành trai đó nói

Nó quay sang nhìn anh ta rồi bước tới đưa tay ra, chàng trai đó nhìn lên nó, vẻ mặt cực kì hoảng sợ, nó mỉm cười:

– Anh đứng lên đi! Lỗi này do em nên em sẽ nhận, nếu họ phạt anh em sẽ chịu thay! Không sao cả! – Nó nói

– Đúng rồi đó! Anh đứng lên đi! – Ngọc bước tới

– Nhưng….. Nhưng….. Không…. Lỗi của Anh! Xin tha tội! – Chàng trai đó tiếp tục quỳ

– Em đã nói không sao mà! – Ngọc nói

– Nếu họ giết anh thì em sẽ chết thay! Không sao cả vì vậy anh hãy đứng lên đi! – Nó nói

Chàng trai đó chần chừ một lúc rồi đứng lên, nó nhìn anh ta mỉm cười rồi quay sang nhìn những cô gái kia:

– Anh ra ngoài trước đi! Vẫn nhiệm vụ ban nãy Cen giao cho anh, tuyệt đối không ai bước vào đây, làm trái lệnh thì cứ theo luật của Black mà làm! – Nó nhếch mép

– Được – Chàng trai đó bước ra

Nó cùng Ngọc lúc này bước vào phía trong, mọi ánh mắt đều tập trung vào 2 đứa nó:

– Cái quái gì đang diễn ra vậy ? – Nó hỏi

– Mày là ai mà dám xông vào đây hả ? – 1 cô gái đứng lên

– À tôi á hả! Vậy thì mấy cô là ai ? – Nó hỏi ngược lại

– Đương nhiên là thành viên của Black rồi, 2 đứa tụi mày là 2 con nhỏ hồi nãy đúng không ? – Cô gái đó nói

– Vậy mấy cô là bầy chó táp ban nãy à ? – Ngọc móc họng cô ta

– Thôi bỏ đi! – TA nói

– Mày im ngay cho tao, chưa đến phiên mày nói! – Ngọc nói

– Mày dám! – TA nhìn Ngọc

– Thôi đi 2 đứa mày! – Kai nói

Cả căn phòng bắt đầu im lặng, nó nhìn cái cảnh tượng ngay trước mặt thì đã cảm thấy ứa gan lên rồi! Lúc này, 1 cô gái cầm 1 miếng trái cây kề ngay miệng của Key khiến nó tức điên lên! Nó tháo cặp mắt kính đen xuống rồi chọi ngay tay cô gái đó!

– Á! Mày làm gì vậy hả con nhỏ kia ? – Cô gái đó ôm bàn tay bị chọi la lên

Nó nhếch mép không trả lời, Ngọc cũng ngỡ cặp mắt kính xuống và chọi vào cô gái đang ngồi kế Kino!

– á! Con quỷ kia! – Cô gái đó la lên

– Thôi đủ rồi Như với Ngọc! – Cen lúc này lên tiếng

– Hiểu lầm thôi! – Key nói tiếp

– đúng đó! – Kino nói

– Bình tĩnh đi, chọi hư đồ! – Ken nói

Nó cảm thấy như bị khinh bỉ khi nghe những câu nói đó, miệng nở nụ cười khinh bỉ. Nó nhìn sang Yun, khuôn mặt Yun vẫn như thường dù những cô gái bên cạnh có õng ẹo tới đâu! Yun lúc này ngước lên nhìn nó, mắt chạm nhau nhưng khuôn mặt cả 2 vẫn không có một biểu hiện nào cả!

– làm sao 2 em vào được đây ? – Yun hỏi

– phá cửa! – Ngọc trả lời

Câu trả lời khiến mọi người đều kinh ngạc, Ken nhíu mày nhìn nó, đôi mắt nó thay đổi hẳn, ngang tàn và lạnh lùng! Đó là những gì có thể thấy trong đôi mắt nó!

– 2 con này là ai vậy anh ? – Cô gái bên cạnh Key nói

– Đúng rồi đó! Tự nhiên vào làm mất vui à! – Cô gái khác nói

– Đuổi nó đi đi anh! – Cô gái bên cạnh Ken nói rồi dựa vào người anh

– Phòng này cách âm chứ ? – Nó nói

– Cách âm khá tốt! – Ngọc trả lời

Nó nhếch mép rồi tiến lại chỗ của Ken đang ngồi, Ngọc nhìn nó khó hiểu, Nó đứng trước mặt anh rồi nhếch mép nhìn cô gái đó rồi xoay người lại!

– Ngọc, né ra! – Giọng nó lạnh hơn cả tuyết

– À ừ! – Ngọc nép sát vào tường

– * RẦM * * XOẢNG *

Nó dùng chân đạp thẳng cái bàn về phía trước khiến toàn bộ mọi thứ trên bàn rơi xuống đất! Mọi người kể cả Ngọc đều ngạc nhiên nhìn nó:

– Nếu cách âm thì tốt rồi! – Nó nói

– Mày tính làm gì vậy hả con quỷ cái kia ? Mày biết đây là đâu không ? – Cô gái bên cạnh Ken đứng lên tát thẳng vào mặt nó

Nó im lặng rồi ngước lên nhìn cô gái đó

– Để tao nói cho mày biết một điều! Đừng bao giờ đụng vào người tao và đừng vào giờ đụng vào anh tao! – Nó nắm tóc cô gái đó

– Á! Đau quá, cứu em với!!!!! – Cô gái đó la lên

– Để tôi nói cho mọi người trong này biết một điều, bất kể ai can thì đừng trách! – Nó nói

Nó lôi cô gái đó đi ra giữa phòng rồi nắm tóc giật mạnh khiến cô gái đó ngã xuống sàn, Ngọc thừa cơ hội lúc này nắm tóc cô gái lúc nãy chỉ thẳng mặt mình xuống! Trong căn phòng giờ là 1 đống hỗn loạn! Nó đứng phía trên và cô gái lúc nãy nằm dưới đất:

– Để tao nói cho mày biết một điều! Đụng tới anh tao thì không có kết cục đẹp đâu – Nó nhìn cô gái đó

Sau câu nói đó nó dùng chân đá đạp mạnh vào bàn tay của cô gái đó!

– Aaaaaaaa!! – Tiếng hét lớn

Nó bỏ chân ra và cô gái đó ôm tay nằm khóc, nó ngước lên nhìn mọi người trong phòng:

– Tôi chỉ xử những ai làm tôi chướng mắt thôi, Ngọc dừng lại đi! – Nó nói rồi quay sang Ngọc

Nãy giờ Ngọc quýnh cô gái đã chỉ thẳng mặt mình một cách tàn nhẫn, Ngọc đứng lên rồi cười nhếch mép nhìn cô ta, nó quay lại nhìn Key:

– Những cô gái này là mọi người kêu vào hay là tự vào ? – Nó hỏi

– Tự vào! – Đồng thanh

– Hôm nay là Giáng Sinh! Coi như món quà tôi tặng các chị, mạng sống của chính mình! Giữ cho kĩ, mất là không tốt đâu! – Nó nói

– Po nhân từ hơn trước rồi nhỡ! – Ngọc nhìn nó

– Mày gọi anh lúc nãy vào giúp tao! – Nó nhìn Ngọc

Ngọc gật đầu rồi bước ra, nó lúc này vươn vai rồi thở dài thườn thượt! Ngọc bước vào cùng anh chàng đó, nó quay sang nhìn anh ta mỉm cười rồi quỳ xuống trước mặt 4 ĐMV, mọi người ngạc nhiên trước hành động của nó:

– Mày làm gì vậy Như ? – Ngọc bước tới đứng kế bên nó

– Chẳng phải tao nói lỗi do tao sao ? Giờ thì anh muốn phạt sao thì phạt đi! Em chịu tất! – Nó mỉm cười

– Mấy con nhỏ này biến ra ngoài đi, đem theo 2 con nhỏ kia nữa! – Kino hét lên

Những cô gái đó hoảng sợ rồi đem cả bạn mình đi ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại tụi nó!

– Giờ làm sao ? – Cen nói

– Nhóc con, em đừng giả bộ nữa! Đừng tưởng anh không biết trò khỉ này của em! – Key nhìn nó

Nó cười rồi đứng lên, Ken cũng bật cười vì việc đang diễn ra trước mắt:

– Chuyện này là sao ? – Ngọc nhìn nó

– Đừng nghĩ tao chết dễ như thế chứ! – Nó nháy mắt với Ngọc

– Mấy anh này, có thể ra ngoài cho em ở riêng với Như một chút được không ? – Ngọc cười nhìn mọi người

– 2 ơi 2 cứu em! Keyyyy, cứu em! – Nó chạy lại phía 2 ông anh của mình

– Hahahahaha! – Mọi người bật cười

Ngọc nhìn nó bằng đôi mắt hình viên đạn nhưng không làm gì được vì nó được bảo vệ bởi đại ma vương! Ngọc tức tối đá vào cái bàn!

– Hư bàn là đền nhé! – Kino nói

– Thôi đừng bực nữa, không làm gì được nó đâu! – TA cười

– Ra ngoài thôi! Lát nữa đợi đến đông đủ rồi thông báo luôn! – Ken đứng lên

– Vụ gì vậy ? Mày thông báo việc mày bị gay phải hơmmmm ? – Cen nói

– Ùm! Thông báo là tháng tới tao với mày kết hôn! – Ken cười

Ken cùng mọi người ra ngoài để lại cái đống chiến trường trong phòng VIP đen kia:v! Nó cũng đã bị Ngọc cho ăn vài cái đá =)))! Bước ra bên ngoài, trên sàn nhảy mọi người đều lắc lư theo nhạc! Tụi nó tiến đi vào phía khu VIP ngồi, đây là khu có thể nhìn rõ mọi việc diễn ra và là trung tâm của cả vũ trường! Vào ngồi bên trong, tiếng nhạc sôi động làm khuấy đảo cả sàn nhảy! Tụi nó được chia ra thành: Nó, Ngọc, Kai, TA ngồi một bên! Anh, Key, Cen, Yun và Kino ngồi một bên! Bỗng tiếng nhạc tắt đi…..

$pageOut $pageIn

Chap 77 :

Bạch Minh Phong – Ken ( Anh ): 18 tuổi, nằm trong Tứ Đại Ma Vương của Black, người thừa kế tập đoàn kim cương lớn nhất thế giới. Sở hữu thân hình hoàn hảo, mái tóc màu nâu hạt dẻ, đôi mắt tím buồn. Sử dụng thành thạo các loại vũ khí, tàn nhẫn ngàng tàn là tính cách của Ken! Luôn yêu thương và bảo vệ nó, là Anh 2 của nó!

Trang Hoàng Nhật – Yun: 18 tuổi, nằm trong Tứ Đại Ma Vương, người thừa kế tập đoàn Hoàng Nhật nằm ở mọi lĩnh vực lớn nhất thế giới. Thân hình hoàn hảo, mắt màu xám khói, mái tóc màu xanh dương đậm nên nhìn khá giống màu đen. Sử dụng thành thạo các loại vũ khí nhưng ít khi nào ra mặt. Kiêu ngạo, lạnh lùng mặc dù vậy nhưng lại thích chọc ghẹo nó. Tính cách của tên này nắng mưa thất thường, con người đa cảm xúc!

Trương Quy Hoàng – Key: 18 tuổi, nằm trong Tứ Đại Ma Vương, người thừa kế tập đoàn HK lớn nhất thế giới về vũ khí. Thân hình hoàn hảo, mái tóc màu nâu đậm, mắt màu nâu nhìn rất hiền ><! Thành thạo các loại vũ khí, nóng tính, lạnh lùng. Yêu thương và bảo vệ nó, là Anh 3 của nó!

Lâm Thiên Ân – Cen: 18 tuổi, nằm trong Tứ Đại Ma Vương, người thừa kế tập đoàn KC lớn nhất thế giới về thời trang. Hoàn hảo không tì vết, mái tóc màu vàng chanh nhạt, mắt đen láy. Thông thạo tất cả vũ khí, tính cách y chang 3 tên kia. Sát gái không chịu nỗi ==!

Lâm Hạo Nhiên – Kai: 14 tuổi, cấp S, em trai của Cen. Sỡ hửu màu tóc y chang anh mình, đôi mắt đen. Kai sử dụng phi tiêu thành thạo, các vũ khí khác cũng sử dụng được nhưng chuyên môn là phi tiêu! Luôn vui vẻ với mọi người xung quanh, nhưng lại khá nóng tính khi xảy ra chuyện gì!

Võ Tuấn Anh: 14 tuổi, cấp S. Mái tóc màu đen, đôi mắt xanh rêu, người thừa kế tập đoàn người mẫu lớn nhất thế giới A.T. Sử dụng súng là chuyên môn, pha chế các loại độc dược và thần dược. Tính cách nắng mưa thất thường, nổi tiếng trong trường học. TA thích nó nhưng không nói

Kha Thảo Như – Po ( Nó ): 14 tuổi, cấp S, em gái của Key, Ken! Mái tóc màu bạch kim, đôi mắt tím giống Ken. Sử dụng thành thạo các loại vũ khí. Khi ở cùng người thân thì tính cách như con nít nhưng khi đụng chuyện thì lại biến thành con người khác. Gia thế vẫn còn là một bí ẩn!

Trần Đại Ngọc – Kun: 14 tuổi, cấp S, bạn thân của nó. Mái tóc màu nâu đỏ, đôi mắt đen láy, sâu! Sử dụng súng giỏi, các loại khác thì bình thường. Luôn luôn tìm cách đánh nó:v, quan tâm và chăm sóc cho nó rất nhiều. Ba Ngọc là giám đốc tại tập đoàn của Ken!

Lý Khôi Vĩ – Kino: 17 tuổi, cấp S. Mái tóc màu đỏ cam nổi bật, đôi mắt đen. Người thừa kế tập đoàn lớn thứ 2 trên thế giới. Sử dụng súng giỏi, đặt bom. Luôn luôn cua gái trong mọi tình huống, lúc nào cũng bị bao vây nên Ngọc là người giải cứu. Thu hút mọi cô gái bởi nụ cười và cử chỉ lịch thiệp! Vẻ ngoài baby trong sáng =)))

Mạnh Cường: 20 tuổi, cấp S. Mái tóc màu hạt dẻ, sở hữu nụ cười ấm áp. Là thầy giáo của tụi nó trong trường, được Tứ Đạii Ma Vương tin tưởng. Sử dụng phi tiêu, chuyên gia mở khoá và giải mã ( ăn trộm:v ). Vẻ ngoài nhìn khá giống trai Hàn đấy!

Tuấn Kiệt – Pin: 17 tuổi, cấp S. Mái tóc đen, mắt đen. Phó bang chủ, tính tình khi làm việc thì nghiêm túc, lạnh lùng. Khi ở cùng bầy đàn thì thành 1 bầy loi nhoi =))), đẹp trai với cả đáng yêu:333

Còn lại một số nhân vật phụ nữa và một số nhân vậy chưa xuất hiện!

Nhân vật phụ thì mình không giới thiệu nhé! Còn nhân vật chưa xuất hiện sẽ giới thiệu ở bên dưới của mỗi chap!

Lưu ý: bạn nào có ý định đem truyện mình đi chỗ khác thì phải nói mình trước nhé! Mong các bạn tôn trọng người viết ^^~, công sức của người khác mà các bạn copy rồi ghi tên mình vào là tác giả thì không hay đâu <3 mong các bạn hiểu dùm mình:*!

$pageOut $pageIn

Chap 78 :

Tiếng nhạc bỗng nhiên ngừng lại, từ phía tụi nó ngồi có thể nhìn thẳng lên bàn DJ! Nó quay đầu lên nhìn, 1 chàng trai lịch lãm và đẹp trai đang đứng ở bàn DJ!

– Xin chào mọi người! Hôm nay là Giáng Sinh nên sẽ có 1 bữa tiệc nho nhỏ dành cho các cô gái xinh đẹp và những chàng trai lịch lãm ở đây! – Chàng trai cầm mic nói

Nó cảm thấy người đó rất quen thuộc, lại thêm nụ cười đó nữa! Nó quay sang Ngọc:

– Này, mày thấy người đứng ở đó quen không ? – Nó hỏi

– Không phải là quen mà là quá quen! Là cái ông thầy già chết tiệt Mạnh Cường chứ ai! – Ngọc nói

– Khoan từ từ! Ổng làm gì ở đây ? – Nó ngạc nhiên

– Lát mày sẽ biết! – Ngọc nói

Nó quay đầu sang MC, ông thầy già của nó đang đứng trên đó và nở nụ cười sát gái đó. Nó nhìn MC lại nhớ đến ngày hôm đó, nghĩ tới là tức muốn trào máu! Lúc này MC nhìn về phía tụi nó rồi nở nụ cười gian tà, nó cảm thấy bất an!

– Hôm nay quả thật là một ngày may mắn! Mọi người nãy giờ chắc cũng đã thấy sự hiện diện trong khu VIP đúng không ạ ? Vâng, bây giờ xin mời Ngọc bước lên đây nào! – MC cười

Ngọc nghe nhắc tới tên mình liền giật mình rồi quay sang nhìn ông thầy già đó, MC đang cười rất tươi nhìn Ngọc. Tụi nó quay sang nhìn Ngọc rồi cố gắng nén cơn cười lại. Key nhìn Ngọc:

– Kìa! Lên đi cô! Người ta gọi tên kìa! – Key nói

– Cái tên đó, hết ở trường rồi ở đây cũng chơi nhau! Thôi được, coi như xoã street vậy! – Ngọc nói

– Mày lên đó làm gì ? – Nó nhìn Ngọc

– Múa cột – Kai nói

– Vậy mày lên làm cột cho tao múa nhé ? – Ngọc nhìn Kai

– Thôi, tha cho tao! – Kai lắc đầu

– Lên đó múa lửa phải không ? Tao biết mày múa đẹp mà! – Nó cười

– Mày hay lắm con! Đợi đó đi! – Ngọc đứng lên nhìn nó

Mọi người ở quán bar nhìn vào khu VIP, Ngọc lúc này bước ra miệng nở nụ cười thân thiện, các chàng trai trong quán bar đều nhìn chằm chằm vào vòng eo. Ngọc bước lên tới chỗ MC đang đứng, mắt hình viên đạn:

– Anh hay lắm, tới đây còn chơi nhau – Ngọc nghiến răng nói

– Làm gì có, Fan của em đứng quá trời chẳng lẽ em định để họ chờ dài cổ sao ? – MC nói

– Hay lắm Mạnh Cường! Sau ngày hôm nay em băm anh ra! – Ngọc nói

– Vâng! Lâu rồi Ngọc mới tới đây, Hôm nay là ngày may mắn của các bạn đó nha! Nào, giờ thì Ngọc sẽ mở màn cho không khí nóng lên nào! – MC nói rồi chuyền mic

Ngọc cầm mic liếc MC, MC nở nụ cười tươi rồi bước xuống khỏi chỗ đó để lại Ngọc! Ngọc thở dài rồi quay người lại nở nụ cười thật tươi:

– Xin chào mọi người! Lâu rồi em mới xuất hiện ở đây, hôm nay lại là Giáng Sinh nên không khí ở đây nhộn nhịp quá nhỉ ? Chắc mọi người quên em rồi! – Ngọc dịu dàng

– Không – Đồng thanh

Nó ngồi nhìn Ngọc mà muốn bật ngửa! Nó không ngờ Ngọc lại có mặt này, dịu dàng nữ tính lại còn nói chuyện ngọt ngào!

– Không có gì mà ngạc nhiên đâu, Ngọc được nhiều người thích lắm đó! – Kai nhìn nó

– Lại còn nói chuyện kiểu đó! Nổi hết da gà! – TA lắc đầu

– Coi nó kìa! Cử chỉ dịu dàng rồi cười nữa chứ! – Nó đánh giá

– Chưa hết đâu cưng! Nhìn đi, hơi bị dữ đó! – Key nói

Nó nhìn Ngọc, con bạn thân của nó! Ngọc đi lại phía DJ nói gì đó rồi nhìn xuống sàn:

– Coi như mở màn cho sôi động thì Ngọc sẽ hát để không khí nóng dần lên nhỉ ? Được không ạ ? – Ngọc nói

– Đượccccccc – đồng thanh cả nam lẫn nữ

– Vậy thì Ngọc nhờ mấy chị vũ công giúp nhé! – Ngọc quay vào trong

Có khoảng mấy người bước ra đứng lên sàn nhảy được làm riêng, tiếng hò hét bắt đầu vang lên!

– Đây là bài Heart attack! Anh DJ đánh cho thật sôi động nhé! – Ngọc nói

Tiếng nhạc bắt đầu nổi lên, cả sàn nhảy bắt đầu nóng lên, mọi người nhảy theo điệu nhạc của bài Heart attack ! Ngọc lắc lư theo điệu nhạc cùng mọi người, không khí dần nóng lên. Tiếng hò hét tên Ngọc vang lên cả quán bar!

” Puttin’ my defences up

‘Cause I don’t wanna fall in love

If I ever did that

I think I’d have a heart attack

….. ”

Tiếng hát đầy mạnh mẽ vang lên, không khí nóng lên dần. Nó lắc lư theo tiếng hát của Ngọc, giọng hát đầy mạnh mẽ. Ngọc đôi khi còn hun gió khiến phái nam trong bar hò hét dữ dội.

– Mọi người thấy nóng lên chưa ạ ? – Ngọc nói

– Chưaaaaaa!

– vậy thì hôm nay sẵn tiện Ngọc có dẫn theo một người bạn, mọi người có muốn gặp không ạ ? – Ngọc cười

– Cóooooo!!

– Vâng, vậy thì theo yêu cầu của mọi người! Xin mời người con gái duy nhất đang ngồi trong khu VIP bước lên! – Ngọc nói

Mọi người nhìn về phía khu VIP, nó cảm thấy chột dạ nhìn xung quanh mình! Nó đang ngồi trong khu VIP và chỉ có mình nó con gái!

– Cú này Như bị chơi hơi đau nha! – Kai nói

– Thôi rồi người ơiiii! – TA lắc đầu

– Nhóc con, em bị gọi hồn kìa! – Key cười

– Chắc ung thư màng nhĩ quá! – Yun lắc đầu

– Đừng khinh thường tôi như thế chứ! Được thôi, hôm nay Bùng Cháy vậy! – Nó nói

– Lên là lên luôn! – Cen nói

– Lên luôn em! Em gái 2 mà! – Ken nói

Nó đứng dậy với tay lấy cái nón trên đầu TA, vuốt ngược phần tóc mái rồi đội nón ngược lên! Nó bước lên chỗ Ngọc với tiếng vỗ tay của cả quán bar và trong khu VIP. Ngọc nhìn nó rồi mỉm cười:

– Vâng! Đây là bạn của em, mọi người thấy sao ạ ? – Ngọc nói

– Đẹppppp!

Nó bước lên đầy tự tin với vẻ mặt kiêu ngạo, đứng kế bên Ngọc! Ngọc quay sang nhìn nó:

– Bùng cháy chứ ? – Ngọc nói nhỏ

– Không cần mày nhắc! – Nó nói

– Vâng! Ngọc và bạn mình sẽ hát một bài xong trả sân khấu lại nhé! New thang! – Ngọc nói

MC đưa cho nó 1 mic khác, nó nhìn MC rồi mỉm cười! Quay xuống sàn nhảy, nó mỉm cười khiến nam lẫn nữ đều hò hét! Nó nhìn thẳng vào khu VIP rồi cười khẩy, mọi người trong khu VIP đều nhìn xem 2 cô gái duy nhất trong nhóm làm được gì!

– DJ play this song! – Nó nói vào mic

Phía dưới sàn nhảy điên đảo bởi bản nhạc New thang, nó và Ngọc lắc lư theo điệu nhảy! Ngọc đảm nhiệm phần hát vì hơi Ngọc không dài lắm, nó đành phải rap!

– Get sexy girl get sexy! Get sexy girl get sexy! – Cả căn phòng hát đồng thanh

Các vũ công nữ nhảy điên cuồng theo điệu nhạc, nó đứng đối diện Ngọc, Ngọc đang thể hiện phần hát của mình đầy mạnh mẽ!

– Show me what you got girl! – Ngọc hét lớn lên

Điệp khúc nổi lên, sau đoạn này sẽ tới nó, cả phòng bắt đầu lắc lư nhiệt tình hơn, trong khu VIP, kai và TA cũng vỗ tay theo!

I heard it’s yo birthday

Grab a drink if ya thirsty

I can see that ya need an OG

That can do ya the beast and the worst way

Pop it like a go-go

Drop it like a low-low

What’s that? It’s a go-pro?

So I can watch that back, HD- Slo-mo

I don’t care if it’s the first beat

I’ll take ya back to my place

We can skip first base

Cuz a playa like me

Tryna slide into home plate

Clap clap, make it clap

Lights on, lights off

Make it clap

Yeah

Make it clap

My name ain’t Santa

But she sittin’ on my lap!

Nó bắn rap khiến mọi người ngạc nhiên, từng cử chỉ và biểu hiện đều như những rapper chuyên nghiệp. Ngọc hào hứng với màn rap của nó và bắt đầu nhảy theo từng lời Rap! Nó quay xuống sàn nhảy nhìn thẳng xuống khu VIP, mắt tỏ vẻ khiêu khích những người bên trong!

– you can be my new thang! – Nó quay sang Ngọc

Ngọc hát hết đoạn cuối, cả sàn nhảy càng ngày càng cuồng nhiệt. Bài hát cũng dần kết thúc, MC bước lên chỗ nó và Ngọc:

– Xin cảm ơn 2 cô bé xinh đẹp! Đúng là tuổi nhỏ tài cao! Xin hãy cho 1 tràng pháo tay thật to nào! – MC nói

– * Clap….. Clapppp*

Tiếng vỗ tay với tiếng hò hét lớn dần, nó mỉm cười rồi đưa mic lại cho MC! Ngọc khoác tay nó đi xuống khu VIP, vừa ngồi xuống nó cảm thấy khát khô cả cổ họng. Nhìn trên bàn có ly nước không nghĩ ngợi nhiều lấy uống!

– Ấy! Đừng có uống! – Kai cản nó nhưng quá muộn

Nó đã uống gần nửa ly, nghe Kai nói nó dừng lại nhìn sang Kai! Lúc này nó mới cảm thấy ly nước này có vị lạ! Nó nhíu mày đặt ly nước xuống bàn, mọi người nhìn nó! Ngọc quay sang nhìn vào ly nước rồi bật cười:

– Ly này của ai ? – Ngọc nói

– Của anh! – Key nói

– Vị lạ quá! – Nó lẩm bẩm

– Sao không lạ được hả con ngốc ? – Ken cười

– Chậc! May mà mày lấy ly của Key đó, lấy mấy ly kia là mày tiêu rồi! – Ngọc nói

– Là cocktail có lượng rượu nhiều hơn loại thường đúng chứ ? – Nó nói

– Giỏi! – Ngọc búng tay

Nó nhăn mặt, dù nó vẫn chưa say hay bị gì cả nhưng vị giác của nó vẫn còn vị của ly cocktail khiến nó khó chịu! Key quay sang nhìn nó:

– May là em uống nhằm ly của anh, lượng rượu trong ly của anh không nhiều hơn bình thường là bao nhiêu đâu! – Key cười

– Đúng là làm đầu độc trẻ em mà! – Nó nhìn Key

– Không có nhé! Là em tự lấy uống mà! – Key nhún vai

– Anh dám uống rượu! – Nó nói

– Anh uống cocktail! – Key nói

– Anh! – Nó cứng họng

– Thôi! 2 đứa này! – Ken nói

Nó nhăn mặt liếc Key, Key đang cười chọc quê nó khiến nó tức sôi máu!

– Này, lúc nãy hát hay lắm! – Kai ngồi kế nó nói

– Cảm ơn! – Nó nhìn Kai

– Cơ mà giờ mới biết Như biết rap! – Kai nói

– Không chỉ biết rap đâu mà còn biết chửi rủa trù ẻo nữa! – TA chen vào

– Mày không nói không ai nói mày câm đâu! – Nó nhìn TA

– Thôi, mày cứ chọc ghẹo Như! – Kai huých vào bụng TA

– Vì gái quýnh bạn, mày chơi được lắm con chó! – TA lầm bầm

– Tao không có điếc đâu! – Kai cười

Lúc này từ bên ngoài MC bước vào với vẻ mặt mệt mỏi:

– Sao vậy ? – Yun hỏi

– Hôm nay đông quá, gặp 2 con nhóc này lên làm náo loạn nữa! À, có người gửi quà cho em kìa Ngọc! – MC nói

– Chậc, làm người nổi tiếng khổ vậy đó! Bởi vậy! – Ngọc thở dài

– Dẹp đi mẹ! – Nó nói

– Có của em nữa đó Như! – MC nhìn nó

– em á ? Trả đi không nhận! – Nó từ chối

– Sao vậy nhóc con ? – Ken hỏi

– thôi thôi! Em không nhận – Nó lắc đầu

– Không nhận cũng phải nhận, anh lấy rồi! – MC nói

Nó liếc MC, đồ ông thầy già chết tiệt! MC ngồi xuống rồi cả đám cùng nói chuyện, nó chỉ ngồi nghe thôi chứ chẳng biết nói gì. Cả đám đang cười đùa vui vẻ thì 1 người đi vào với ly cocktail, Kino ngước lên nhìn:

– Ở đây đâu kêu gì đâu anh ? – Kino nói

– À không, có người nhờ anh đem lại cho cô bé kia! – Người phục vụ chỉ nó

Nó nghe mọi người xôn xao bèn ngước lên nhìn, ai cũng nhìn nó! Người phục vụ bước ra để lại cả đống nghi vấn!

– Có người đưa nước cho mày kìa! – Ngọc nói

– Tao ? – Nó ngạc nhiên

– Ừ! – Ngọc nói

Nó nhìn sang ly cocktail, MC đẩy lại cho nó. Nó nhìn chằm chằm vào cái ly, lúc này điện thoại nó reng lên! Màn hình hiển thị lên số lạ, nó nhăn mặt! Mọi người chẳng ai chú ý tới nó, nó nhìn vào dãy số lạ chần chừ rồi tắt máy! Ngọc nhìn sang thấy nó không bắt máy liền hỏi:

– Sao không nghe vậy ? – Ngọc nói

– Trùng hợp đến kì lạ! – Nó nói

– Trùng hợp gì ? – Ngọc hỏi

– Có chuyện gì vậy ? – Kai nói

Lúc này điện thoại nó lại reng lên, lại là số máy đó. Ngọc và Kai nhìn vào màn hình điện thoại rồi nhìn sang nó, nó chần chừ rồi bắt máy:

– Alo! – Nó nói

– Là tao đây! – Bên kia đầu dây trả lời

– Ai vậy ? – Nó hỏi

– Buồn thiệt chứ! Đến cả tao mà mày còn không nhớ! Mà thôi, tao là ai mày không cần biết đâu! Mày làm gì đánh chị tao ? – Bên kia nói

Nó khẽ nhíu mày lại rồi khuôn mặt trở nên bình thường trở lại, nó tắt máy ngang! Ngọc với Kai nhìn nó khó hiểu, nó mỉm cười:

– Lộn số! – Nó nói

– Thật không ? – Ngọc nghi ngờ

– Thật mẹ ơi! – Nó cười

Ngọc với Kai nghe vậy rồi cũng quay lại với cái hội nhiều chuyện kia, nó cầm chặt điện thoại lại rồi nhìn vào ly nước. Nó biết có điều gì đó mờ ám ở đây, lúc này có tin nhắn báo tới, là số lúc này với nội dung ” Uống ngon miệng, quà từ con bạn của mày! “. Nó nhìn vào tin nhắn rồi nhìn sang ly cocktail, nó nhìn xung quanh rồi phát hiện có dĩa trái cây gần đó. Nó đụng tay Kai:

– Gì vậy ? – Kai quay qua

– Lấy giùm miếng táo! – Nó nói

– Nè! – Kai lấy rồi đưa nó

– cảm ơn! – Nó cầm lấy

Nó cầm ly nước rồi bỏ miếng táo vào, Ngọc quay sang nhìn nó:

– Không uống thì thôi, chơi dơ hả ? – Ngọc cười

– Kệ tao! – Nó nói

Sau khi bỏ miếng táo vào, nó vẫn cầm ly nước trên tay. Miếng táo dần dần đổi màu và nước bắt đầu trào ra bên ngoài. Nó giật mình thả ly nước xuống bàn:

– * xoảng *

$pageOut $pageIn

Chap 79 :

Mọi người đang nói chuyện thì ngưng lại quay sang nhìn nó!

– sao vậy ? – Ngọc nhìn nó

– nhìn kìa! – nó chỉ về phía cái ly đã vỡ trên bàn

Ngọc nhìn sang hướng tay nó, ly cocktail ban nãy đã vỡ vụn ra, miếng táo ban nãy đang dần đổi màu. Mọi người đều ngạc nhiên, anh nhíu mày nhìn:

– Ngọc em lấy điện thoại gọi cho Pin tới gấp, Tuấn Anh em lấy thứ này về xem lại giúp anh, còn lại thì lui về hầm! – Ken nói

Mọi người đứng lên, Kai quay sang nó rồi giúp nó đứng dậy rời khỏi khu VIP!

– không sao chứ ? – Kai hỏi

– à, Kai đi trước đi, Như vào nhà vệ sinh chút! – nó nói

– vậy Như vào đi, Kai ở ngoài đợi! – kai nói

– cũng được, vậy đợi chút! – nó nói rồi bước về hướng nhà vệ sinh

– Như đi đâu vậy ? – Yun từ phía sau bước lên hỏi

– dạ Như vào nhà vệ sinh, mọi người xuống trước đi, lát em đưa Như xuống sau! – Kai nói

– ừ! – Yun nói rồi bước đi

Lúc này nó vào nhà vệ sinh tiến thẳng đến bồn rửa tay, nó rửa bàn tay đã dính thứ nước ban nãy. bàn tay đỏ bừng lên như bị phỏng. nó rửa thật kĩ, điện thoại nó lúc này lại có tin nhắn, là số ban nãy:

– mày thật là may mắn đó! nhưng không phải lúc nào mày cũng may mắn đâu, cẩn thận đi! – nội dung tin nhắn

nó xem rồi nhìn xung quanh, chỉ có mỗi mình nó, nó cảm giác có điều gì đó sắp xảy ra và không phải là chuyện tốt. nó nhanh chóng rời khỏi nhà vệ sinh, bước ra thì gặp Kai đang đứng trước cửa, nó nở nụ cười rồi bước về phía Kai:

– đi thôi! – nó nói

– ừ, nãy tay bị dính nước mà phải không ? – Kai nhìn nó

– không có dính, lúc đó đã làm rớt rồi – nó nói dối

– vậy thì may rồi, đi thôi! – Kai nói

nó cùng Kai bước về phía 1 căn phòng, tụi nó tiến vào trong, căn phòng được trang trí bình thường, chẳng có gì đặc biệt. Kai bước tới bức tranh được treo trên tường khá to chạm xuống gần nền gạch, đẩy sang một bên, bên dưới là 1 cánh cửa, Kai dùng chìa khóa mở ra rồi quay sang nó:

– Đi thôi – Kai nói

– ùm! – nó gật đầu

Kai bước vào phía trong, nó bước vào bên trong rồi Kai đóng cửa lại, không một chút ánh sáng lọt vào, không khí lạnh lẽo!

– Đi nào! Cẩn thận chút – Kai nắm lấy tay nó

– Tối quá! – Nó nói

– Không sao, đi nào! – Kai kéo nó đi

Tụi nó đang bước xuống cầu thang, rất dài. Nó cảm giác như cầu thang này vô tận, xung quanh chỉ có tiếng bước chân vang lên và hơi thở của cả 2! Kai bỗng dừng lại rồi buông tay nó ra bước về phía trước và mở thêm 1 cánh cửa! Ánh sáng lọt ra bên ngoài, nó nhìn vào bên trong, mọi người đã tụ họp lại đầy đủ!

– Vào thôi, mọi người đang đợi kìa! – Kai quay đầu nhìn nó

– Ừ! – Nó gật đầu

Bước vào bên trong, không khí nặng nề bao trùm cả căn phòng! Ngọc và TA cũng đã ở đây, nó bước tới ngồi kế Ngọc. Ngọc quay sang nó:

– mày không sao chứ ? – Ngọc nói

– Tao không sao! Nhưng làm gì ở dưới đây vậy ? – Nó hỏi

– À, ở đây thường là chỗ để mọi người tụ họp lại khi có chuyện gấp không về bang chính được! – Ngọc giải thích

– Đông đủ cả rồi chứ ? – Ken nói

– Đủ rồi! – Ngọc nói

– Mọi người không cần áp lực thế đâu, hôm nay là giáng sinh cơ mà. chuyện ban nãy để hôm sau tính!-Ken nói

– Tiện thể thì kể từ hôm nay Kha Thảo Như sẽ trở thành cấp S trong bang! vậy là cấp S hiện giờ có 7 người. – Key nói

nó nhìn xung quanh mình, khuôn mặt của mọi người đều thản nhiên như chẳng có chuyện gì xảy ra nhưng không khí lại khiến người khác muốn nghẹt thở! Lúc này nó chú ý vào 1 chàng trai với mái tóc đen mượt, đôi mắt sâu, mang vẻ đẹp thuần khiết và trong sáng của 1 đứa trẻ!

– này, nhìn ai vậy ? – Ngọc nói

– À không có gì! – nó nói

– Kha Thảo Như, em lên đây! – Ken nói

nó bước lên đứng kế Ken:

– có chuyện gì vậy anh ? – nó hỏi

– không, chỉ là kêu em giới thiệu thôi – Ken cười

nó nhăn mặt nhìn Ken rồi quay người lại:

– Kha Thảo Như, 14 tuổi, cấp S! xin nhờ giúp đỡ – nó cười

– Có bồ chưa em – Cen nói

– Cấm cua gái trong đây! – Ngọc liếc Cen

– Lại giở trò dụ dỗ gái nhà lành! – Kai thở dài

– gái nhà lành á ? – Cen nói

– Yêu cầu anh Cen không nói tiếp phần sau nhé! – Nó cười nhìn Cen

Như có dòng điện chạy ngang qua, Cen rùng mình khi nhìn nó! Lúc này chàng trai ban nãy nó nhìn đứng lên đưa tay ra trước mặt nó:

– Anh là Pin, cùng cấp với em, anh lớn hơn em 3 tuổi! – Pin cười

– À xin nhờ anh giúp đỡ! – nó bắt tay với Pin

– yêu cầu tiêu diệt hết mấy tên cua gái trong bang đi nhé! – Ngọc nói

Nó bật cười rồi quay lại nhìn Pin, đôi mắt đen sâu khiến người đối diện cảm thấy bình yên! Nó buông tay Pin ra:

– Anh là Kino, lúc nãy mình có gặp nhau rồi! – Kino nói

– Mong được giúp đỡ! nó quay sang Kino

nó mỉm cười, rồi quay sang nhìn MC:

– Chào thầy! – nó nghiến răng

– cứ kêu bằng anh thôi được rồi! – MC nói

– vậy là biết mặt nhau hết rồi! Hiện tại chỉ có nhiêu đây người là biết Như nằm trong bang, thân phận này không được lọt ra ngoài! Như sẽ đi theo chúng ta với thân phận là bạn của Ngọc! Tuyệt đối không được lọt ra ngoài – Cen nói

không khí giống như bị thứ gì đó đè xuống sau câu nói của Cen! nó quay sang nhìn nét mặt của Yun, thoáng chút có một sự lo lắng hiện lên!

– cuộc họp tới đây thôi! Tối nay tại nhà Ken sẽ mở tiệc Giáng Sinh nên mọi người nhớ đến nha! – Key nói

– ai nấu ? – Ken nhìn Key

– Như! – Key nhìn nó

– Sao lại là em >< ? – Nó nói

– Em hứa rồi cơ mà! Không được nuốt lời! – Key cười

Nó liếc sang Yun, tại tên đó mà nó phải chịu trách nhiệm này, Yun nhìn nó rồi khẽ thở dài, đứng lên vươn vai nhăn mặt nhìn nó:

– Tao sẽ nấu cùng Như, mọi người về nhà trước đi, tụi này đi mua đồ! – Yun nói

– chuyện lạ kìa tụi mày! Mưa bão giật cấp 15 – Ken ngạc nhiên nhìn Yun

– Lạ thiệt! Có âm mưu gì không ba ? – Cen nghi ngờ

– im đi! Muốn nhịn đói à ? – Yun nhíu mày

– Rồi rồi! Tụi mày đừng chọc Yun nữa! – Key cười

Nó nhìn Yun khó hiểu, không biết tên đó tính làm gì nữa! Nó thở dài rồi bước tới đứng kế Ngọc, Ngọc mỉm cười quay sang nó:

– Lần này mày khoẻ rồi! – Ngọc nói

– Ý mày là sao ? – Nó hỏi

– Yun nấu ăn ngon lắm đó! – Ngọc cười

– Để coi sao cái đã! – Nó thở dài

– Thôi đi bà cụ non, dẹp bộ dạng này đi! – Nó nói

Nó cười vì câu nói của Ngọc, nó quay đầu sang nhìn đối diện, Tuấn Anh đang trầm ngâm ngồi một chỗ, nó lén lút đi về phía sau TA:

– Hù! – Nó chồm lên phía trước

– Không hết hồn! – TA bình thản

– Aisssss! Chẳng vui chút nào! – Nó bĩu môi

– Như, mày mang giày size mấy ? – TA bất chợt hỏi

Nó ngạc nhiên kéo ghế ngồi xuống chống cằm nhìn TA:

– Chiiiiiiii ? – Nó nghi ngờ

– tính tặng quà cho người ta nhưng không biết size, mà mày hơi giống người đó nên chắc cùng size! – TA nói

– Ai dạ ? – Nó tò mò

– hỏi chi ? Nói đi, có gì tao mua cho mày luôn! – TA nói

– Tao mang size 37 á! Nhớ mua quà cho tao! – Nó cười

– Okay! Nhớ rồi! – TA cười

Ngọc quay sang nhìn về hướng nó và TA, Ngọc biết TA thích nó nhưng thắc mắc là tại sao không chịu nói ra ? Đôi khi nhìn TA và nó nói chuyện cười giỡn thì lại thấy tội cho tên đó! Ngốc quá ngốc!

– ê đồ lùn! Có đi không ? – Yun la lên

Nó quay ngoắt lại sau khi bị Yun gọi hồn ==! Nó nhăn mặt đứng bật dậy:

– Đợi chút! – Nó nói

– Lẹ đi! Tôi không rãnh đâu mà chờ em cả ngày! – Yun nói

Nó bực bội tiến về phía Yun đang đứng, quay sang liếc tên khó ưa đó một cái! Đồ ngang ngược -.-

– Thôi, 2 đứa này đừng gây lộn nữa! – Ken cười

– Đừng đốt siêu thị người ta nhé! – Kai la lên

– Nhớ mua đồ làm bánh luôn đó nhóc con! – Key nói

– Em nhớ rồi! – Nó nhìn Key

– Làm tiệc BBQ đi! – Kino cười

– Tán thành! – MC giơ tay

– Có uống bia không ? – Pin hỏi

– Anh Ken này, em giết tên đó được chứ ? – Ngọc nói

– Để lần sau nhé em! Bia thì chắc uống một ít cũng được, ở nhà có 2 đứa con gái mà! – Ken cười

– Như này, tao giết luôn anh 2 mày nhé ? – Ngọc đứng lên

– Nếu mày làm được! Thôi em đi trước! – Nó cười

– Đi nào đồ lùn! – Yun mở cửa

– Đi cẩn thận! – MC la lên

– Vângggggg! – Nó nói

Nó lon ton đi theo Yun, nhưng có điều nó phải đi lên đường tối như mực ban nãy khiến nó xém trượt chân đến mấy lên. Vất vả lắm nhưng chưa đi được nửa đường, xung quanh lại là một màu đen bao trùm! Cảm giác lành lạnh khiến nó rùng mình, nó cố gắng mới đi được hết cái cầu thang đó! Nó mở cửa bước ra bên ngoài, tên khó ưa đó bỏ đi trước mất tiêu rồi! Đi ra khỏi căn phòng đó rồi di chuyển thật nhanh để ra khỏi chốn xa hoa này. Đang cắm đầu bước đi thì nó đụng trúng một tên to con:

– Xin lỗi! – Nó cuối đầu

– Nhãi ranh, đi không nhìn đường hả ? – Tên đó la lớn

– Thật sự xin lỗi – Nó lặp lại

– Bộ mày xin lỗi là xong hả ? – Tên đó quát càng to hơn

– Nè đồ lùn, em làm gì ở đây vậy ? – Yun từ phía sàn nhảy bước tới

Nó như cá chết cạn gặp nước, nhìn Yun với ánh mắt van xin, Yun nhíu mày bước tới kế bên nó!

– Sao thế ? – Yun hỏi

– Nó đi đụng trúng tao, xin lỗi là xong à ? – Tên đó hét lên

– Xin lỗi rồi thì thôi chứ! – Yun nhìn tên đó

– Nhưng tao không thích! – Tên đó nói

– Đồ lùn! Sao em cứ gây chuyện hoài vậy ? – Yun liếc nó

– Xin….. Lỗi! – Nó nói nhỏ

– Giờ bồi thường đi! – Tên đó nói

– Được rồi! – Yun nhếch mép

Yun nhìn xung quanh rồi vẫy tay kêu 1 anh phục vụ tới:

– Có chuyện gì vậy anh Yun ? – Người phục vụ nói

– Gọi điện kêu thằng Kino ra bồi thường cho người này! – Yun nói

– Người này là….. – Người phục vụ ngập ngừng

– Con nhóc này đi đụng trúng người ta, xin lỗi nhưng người này không chịu kêu bồi thường! Nói là thật nhiều vào! – Yun nói

– À được rồi! – Người phục vụ cười

Yun cứ thế bước đi khiến nó bỡ ngỡ rồi đuổi theo, bước ra khỏi quán bar, đã có chiếc xe hơi thể thao màu đen đậu trước cửa! Nó ngồi xe, Yun bước vào ngồi kế nó đóng cửa lại. Chiếc xe phóng trên đường mang theo cả không khí nặng nề bên trong, cả 2 chẳng ai nói gì cả! Máy điều hoà trong xe được chỉnh xuống nhiệt độ thấp nhất khiến nó cảm thấy lạnh run! Hai tay đan vào nhau, nó nhìn ra bên ngoài, người người đang bận rộn để đón Giáng Sinh, con đường nhộn nhịp đông đúc. Xe dừng lại ở đèn đỏ, nó nhìn vào một cửa hàng bên đường, bên trong cửa hàng nhộn nhịp hẳn. Nó cười nhạt, trông họ thật hạnh phúc!

– Có cần tôi tắt điều hoà đi không ? – Yun nói

– Không cần đâu! – Nó nói

– Nếu vậy thì em mặc áo vào đi! – Yun nói

Nó nhìn xuống tay Yun là áo khoác của nó, nó khá bất ngờ nhìn Yun!

– Lúc nãy tôi đi lấy cho em, mặc vào đi! – Yun nói

– À cảm ơn! – Nó nói

Nó mặc áo khoác vào cảm thấy đỡ lạnh hơn được một chút. Một lúc sau thì tụi nó cũng tới khu trung tâm mua sắm, Yun chạy xe thẳng xuống nhà xe! Tụi nó từ dưới tầng hầm đi thang máy đến tầng của siêu thị! Yun quay sang nó:

– Đừng đi lung tung! – Yun nói

– Tôi không phải con nít – Nó nói

– Rồi rồi! Đi nào – Yun bước đi

Yun đẩy xe lấy các nguyên liệu để làm bữa tiệc BBQ, nó lóng ngóng đi kế bên, chỉ biết lấy những gì được yêu cầu!

– Lúc nãy lấy nguyên liệu làm bánh chưa ? – Yun hỏi

– Rồi! – Nó trả lời

– Em không mua gì à ? – Yun nói

– Có lẽ không cần… – Nó suy nghĩ

– Vậy ra tính tiền thôi! – Yun đẩy xe

Nó cùng Yun ra tính tiền, cả 2 túi đồ khá to một mình Yun:v! Lý do vì Yun là con trai =)))! Nó tung tăng đi vào thang máy, Yun bước vào rồi bấm số 7!

– Không về mà đi đâu vậy ? – Nó bất ngờ

– Tôi cần mua đồ! – Yun nói

Nó cũng chẳng nói gì hơn, tụi nó đi tới 1 cửa hàng bán trang sức ” Minh Phong “! Nó cảm thấy cái tên này rất quen thuộc nhưng không thể nhớ nỗi! Nó cùng Yun bước vào trong:

– Chào thiếu gia! – Nhân viên nói

– Được rồi! Kêu người đem 2 cái túi này về trước đi – Yun nói

– Vâng! – Nhân viên nói

Một nhân viên nam bước tới lấy túi trên tay Yun và trên tay nó bước đi, nó ngỡ ngàng chẳng biết chuyện gì xảy ra. Yun quay lại nhìn nó:

– Như, lại đây!

$pageOut $pageIn

Chap 80 :

Nó bước lại kế Yun, mặt ngơ ngác:

– Có chuyện gì ? – Nó hỏi

– Thứ lần trước tôi đặt! Đem ra! – Yun nói với nhân viên

Nó bị bơ một cách đẹp hoàn hảo, Yun thản nhiên nhìn vào những món trang sức đắt tiền kia mà chẳng quan tâm tới nó:

– Anh kêu tôi chi ? – Nó nhìn Yun

– Em đứng yên đó đi, đợi chút! – Yun nói

Nó bĩu môi nhìn Yun, đúng là thái độ đáng ghét của bọn công tử nhà giàu mà ==! Nhân viên từ bên trong đi ra với một cái hộp trên tay:

– Chúng tôi đã làm rất kĩ với thiết kế của cậu! – Nhân đó cười nhìn Yun

Mắt cô nhân viên hiện rõ lên 2 hình trái tim khi nhìn Yun, à phải nói là tất cả nhân viên và khách hàng nữ ở đây mới đúng. Họ đều nhìn chằm chằm vào Yun như muốn ăn tươi nuốt sống! Yun cầm chiếc hộp mở ra bên trong là 1 chiếc lắc được làm rất hoàn hảo. Nó nhìn vào chiếc lắc rồi bĩu môi ” Mua cho gái chắc:)) ” nó suy nghĩ rồi khẽ cười!

– Đồ lùn, làm gì cười một mình vậy ? – Yun nhìn nó

– Không gì cả! – Nó nói

– trừ vào tài khoản đi! – Yun nói với nhân viên

– Vâng! – Cô nhân viên mỉm cười

– Lùn, em đứng yên! – Yun nói

Vừa dứt câu Yun khom người xuống vén tóc nó lên rồi dùng vật gì đó bấm mạnh vào lỗ tai nó! Dù không đau nhưng nó thoáng giật mình:

– Anh làm gì vậy ? – Nó nói

– Không gì cả, đi thôi! – Yun nói

Nó nhăn mặt nhìn cái tên ngạo mạn trước mặt, đưa tay lên lỗ tai, Yun đeo bông cho nó! Do lúc nhỏ nó ít đeo nên không bấm, giờ bị tên Yun đeo thứ gì đó lên khiến nó khó chịu! Nó vừa đi theo Yun vừa đưa tay cố gắng tháo chiếc bông xuống:

– Sao tháo không được vậy nè ? – Nó lẩm bẩm

– Em không tháo được đâu, chỉ có tôi thôi! – Yun nói

– Sao anh lại đeo cho tôi ? – Nó liếc Yun

– Tôi nghĩ em sẽ đẹp hơn với nó! – Yun nói

Nó im lặng không thèm nói tiếp, cũng không cố gắng tháo chiếc bông đó xuống. Đứng trước cửa thang máy, nó ngân nga theo bài nhạc khu mua sắm phát!

– * Ting *

Thang máy mở cửa ra, bên trong là nhóm của Thư và một vài đứa con trai nó biết! Nó im lặng chẳng nói gì, Yun đưa mắt nhìn nó rồi đưa tay kéo nó sát về phía mình!

– Ố ồ! Chẳng phải Như đây sao ? – Thư nói

– Nhân ra nhận bạn kìa! – Vân nói

– Ra lẹ đi! – Giọng nói quen thuộc vang lên

Nó nghe thấy tiếng nói quen thuộc, cả cơ thể như bị ai đó đẩy xuống vực sâu không đáy! Từ bên trong, Nhân đang nắm tay cùng với 1 người con trai bước ra. Nó chết sững tại chỗ nhìn vào người con trai đó, là hắn! Đúng là hắn, nhưng người con gái bên cạnh không phải Quỳnh mà là Nhân! Hắn cùng Nhân tay trong tay bước ra, Nhân nhìn nó nhếch mép:

– Trường! Người yêu cũ kìa! – Nhân khinh bỉ

Hắn nhìn sang nó, khựng người lại! Cả 2 đều gặp nhau và bên cạnh đều có một người, thoáng chốc nó quay lại vẻ ban đầu! Nhóm của Thư bước ra khỏi thang máy, bên trong không còn ai!

– Lại nhận người yêu cũ kìa! – Thư từ phía sau nói

Nó nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi mắt tím như bị che phủ bởi lớp khói dày đặc khiến người ta chẳng biết nó nghĩ gì! Yun nhìn Nhân miệng nhếch mép:

– Bạn em hả ? – Yun nói

Nó khựng lại một chút, con ngươi liếc sang Nhân rồi quay lại nhìn hắn:

– Anh muốn nói người nào! – nó nói

Hắn như bị thứ gì đó đè xuống, thật nặng chẳng cử động được. Vẻ mặt đó là ngày đầu tiên hắn gặp nó, chẳng có tí nào gọi là cảm xúc! Hắn là người thay đổi nó và giờ cũng là người đưa nó về nguyên bản! Nhân nhìn sang Yun và chạm mắt, đôi mắt xám khói vô hồn!

– Anh vào trong đợi trước! – Yun nhếch mép

Yun bỏ đi vào thang máy đợi nó trước, nó thở dài rồi bước theo Yun. Nhưng tay nó bị hắn nắm lại, nó chẳng quay đầu lại giật mạnh tay ra:

– Tao buông rồi đó, mày đi đi! – Nó nói vừa đủ cho hắn và nó nghe

– Mày còn thích tao không ? – Hắn nói

– Nếu còn thì được gì, không thì mất gì ? – Nó nói rồi bước vào thang máy

Chẳng màng quay đầu lại nhìn hắn, nó bước thẳng vào thang máy với Yun! Hắn quay người lại nhìn nó, cửa thang máy dần khép lại giống như 1 bức tường được dựng lên! Khuôn mặt đó dần biến mất sau cánh cửa và mất hẳn! Hắn chết sững trước thang máy, Nhân nhăn mặt quay sang nhìn hắn:

– Sao vậy ? Không phải hứa mua đồ rồi sao ? – Nhân nói

– Bỏ ra! – Hắn giật mạnh tay Nhân ra

Hắn bỏ đi về phía thang máy kế bên rồi đi xuống lầu, tâm trạng hắn như bị ai đó lấy mất thứ quý giá ngay trước mắt mà không làm gì được! Nhân bị hắn bỏ lại khiến mọi người đều nhìn, Nhân nghiến răng:

– Con nhỏ đó đúng là khắc tinh, đợi đó! – Nhân nói

Về nó sau khi thang máy đóng cửa lại, đột nhiên cơn đau tim lại lên khiến nó ngã khuỵu xuống! Yun bất ngờ thấy nó ngã:

– Như, em sao vậy ? – Yun lo lắng

Nó không nói, mắt nhắm nghiền lại, tay ôm lấy ngực trái! Cơn đau đến thấu xương, nó bắt đầu thở dốc. Yun lấy từ trong túi ra 1 hộp thuốc rồi bỏ 1 viên vào miệng nó! Nó nhanh chóng nuốt vào:

– Sao lại lên cơn lúc này! – Yun lẩm bẩm

Nó nhắm nghiền mắt lại, cơn đau giảm dần và bắt đầu thở ổn định lại! Yun đỡ nó đứng dậy:

– Không sao rồi chứ ? – Yun hỏi

– Cảm ơn! – Nó nói

– Tới rồi, đi được chứ ? – Yun lo lắng

– Được! – Nó trả lời

Nó cùng Yun bước ra xe, lúc này nó đã trở lại bình thường chỉ có tâm trạng là không tốt! Cả 2 ngồi xuống xe, nó thở dài rồi cài dây an toàn lại. Chiếc xe bắt đầu chạy và chẳng ai nói gì cả! Yun nhìn nó:

– Em không mang thuốc! – Yun vừa lái xe vừa nói

– Tại sao anh mang thuốc ? – Nó nhìn Yun

– Vì tôi biết em sẽ quên! – Yun nói

– Hay nhỡ! – Nó nói

– Tuổi tụi em có bồ thì không gì lạ nhưng sao lại rắc rối quá vậy ? – Yun nói

– Tôi với tên đó không quen nhau! – Nó nói

– Em ổn chứ ? – Yun hỏi

– Anh đừng lo, tôi không bao giờ chết một cách lãng như vậy đâu! – Nó cười

– Nếu bỏ được thì bỏ! Con bé lúc nãy là Nhân đúng chứ! – Yun nói

– Tôi tưởng anh với nó biết nhau! – Nó nói

– Tôi biết nó nhưng còn nó biết không thì tôi không chắc! – Yun nói

– Nghe Ken nói nó rút khỏi bang! – Nó nói

– Hình như nó rút trước khi tôi vào!

– Có lẽ vậy!

– Đừng đem cái bộ mặt ủ rũ đó về nhà! 2 tên kia lại làm loạn mất!

– Anh đừng nói với họ!

– Được rồi

Sau cuộc nói chuyện một hồi lâu, tụi nó cũng tới nhà! Bước vào trong, mọi người đều ngồi ở phòng khách:

– Đầu bếp về~~~~! – Kai la lớn

– Đi tắm đi rồi xuống! – TA nói

Nó chẳng nói năng gì bước thẳng về phòng trước ánh mắt ngạc nhiên của mọi người! Sau khi nó đi khuất thì ánh mắt chuyển sang Yun:

– Tao không biết gì hết! – Yun nhún vai

Yun nói rồi cũng bước lên lầu để sự tò mò cho mọi người. Nó vào phòng rồi tiến thẳng đến tủ đồ, nó lấy 1 cái yếm đen và áo thun trơn màu trắng rồi đi thẳng vào nhà tắm! Gội đầu xong cả rồi nó ngâm người trong bồn tắm, nó đưa bàn tay bị dính thứ nước đó lên xem, đã trở lại bình thường! Nó suy nghĩ được một lúc rồi ngủ quên…..

Từ lúc nó và Yun về nhà thì cũng 1 tiếng, Yun đã xuống phòng khách cùng mọi người, Pin Kino và MC cũng đã tới!

– Như làm gì ở trên phòng vậy ? – TA nói

– Hình như lâu lắm rồi! – Kai nói

– Ngọc, em lên xem có chuyện gì không ? – Key lo lắng

– Dạ! – Ngọc đứng lên

Đi đến phòng nó, Ngọc mở cửa nhìn vào trong thì chẳng có ai trong phòng cả. Nhẹ nhàng khép hờ cửa lại, Ngọc nhìn lên giường thì thấy điện thoại của nó! Ngọc đi đến cửa phòng tắm, đẩy nhẹ vào thì thấy nó đã ngủ quên trong bồn tắm. Ngọc lén lút tiến về phía điện thoại của nó, mở lên và bấm vào mục tin nhắn. Ngọc vẫn còn nghi ngờ về việc lúc nãy nên đã lục điện thoại nó. Tìm thấy tin nhắn từ số lạ, xem xong Ngọc nhíu mày suy nghĩ ” Con Nhân chứ không ai “, Ngọc nhếch mép rồi sắp xếp mọi thứ lại như cũ! Bình tĩnh tiến tới cửa nhà tắm:

– Như ơi! Có ở trong đó không ? – Ngọc nói lớn

Nó bị giọng nói của Ngọc làm giật mình tỉnh dậy:

– À à có! Đợi tao chút! – Nó nói vọng ra

Nó nhanh chóng mặc đồ vào rồi ra khỏi phòng tắm, Ngọc đang ngồi trên giường đợi nó! Nó ngồi lên ghế rồi dùng máy sấy tóc:

– Cứ tưởng mày chết rồi! – Ngọc cười

– Phái tao chết lắm! – Nó trừng mắt nhìn Ngọc

– Sao nãy bỏ lên vậy ? – Ngọc hỏi

– Xong rồi! Xuống thôi! – Nó lảng tráng câu hỏi

Ngọc nhíu mày nhìn nó không nói gì, nó bước tới giường lấy điện thoại bỏ vào túi rôid bước ra khỏi phòng và Ngọc đi theo sau nó! 2 đứa nó bước xuống phòng khách nhưng chẳng có ai!!!

– Đâu hết rồi ? – Nó ngạc nhiên

– Chắc ra vườn hết rồi! – Ngọc nói

– Vậy mày ra trước đi, tao vào bếp làm bánh! – Nó cười

– Cũng được! – Ngọc nói

Nó đi vào bếp còn Ngọc thì ra vườn, mọi người đều đang chuẩn bị cho bữa tiệc BBQ! Ngọc đi tới chỗ Ken đang đứng:

– Như đâu rồi ? – Ken nói

– Làm bánh rồi! – Ngọc nói

Ken im lặng làm tiếp công việc của mình còn Ngọc thì trầm ngâm không biết nên nói với Ken hay không ? Lúc này Ken quay lại nhíu mày nhìn Ngọc:

– chuyện gì đã xảy ra ? – Ken hỏi

– À thì anh nhớ con Nhân chứ ? – Ngọc nói

– Thì ? – Ken nghi ngờ

– Nó là đứa làm ra vụ ở quán bar! – Ngọc nói

Ken nhướng mày nhìn Ngọc rồi trở lại với vẻ mặt bình thường nhanh chóng, Ngọc lo lắng nhìn anh!

– Được rồi! Cứ để coi con kia làm gì! Đừng để Như biết là chúng ta đã biết! – Ken nói

– Em hiểu rồi! – Ngọc nói

Ken thở dài rồi làm tiếp công việc của mình, mọi người cũng nhanh chóng biết chuyện này và tất cả đều tỏ ra bình thản! Một lúc sau nó ra vườn sau khi làm xong bánh. Lúc này BBQ cũng làm xong!

– Như, lại đây nè! – Ngọc nói

Nó cười rồi đi về phía Ngọc! Ken đưa mắt sang nhìn nó:

– Đi lại đó đi! Từ từ rồi tính! – Key đứng kế bên nói

Ken thở dài rồi đi lại phía nó, mọi người đều ăn uống và trò chuyện vui vẻ! Bỗng điện thoại nó reng lên, mọi người đang ồn ào thì im bật! Nó lấy điện thoại ra và xem, là số của Mẹ!

– Alo! Con nè! – Nó nói

– Con ơi cho bác gặp thằng Hoàng chút được không ? – Bên đầu dây kia nói

Nó nhăn mặt đưa điện thoại xuống để xác nhận, là số của mẹ nó cơ mà! Nó đưa điện thoại lên lại:

– Bác là ai vậy ? – Nó nói

– Bác là mẹ của Hoàng! – Giọng một người phụ nữ

Nó nhíu mày rồi tắt máy:v!

– Ai vậy ? – Ngọc hỏi

– Rõ ràng là số của mẹ nhưng giọng một người khác! – Nó nói

Điện thoại nó lại reng lên, là số của mẹ!

– Mẹ hả ? – Nó hồi hộp

– Con đưa máy cho Phong giúp bác! – Lần này là đàn ông

Nó biết Ken tên Phong nhưng sao lại đòi gặp Phong qua điện thoại của nó chứ! Nó đưa điện thoại cho Ken, Ken cầm lấy:

– Alo ? – Ken nói

– Thằng con trời đánh! – Bên kia nói

Ken tắt máy rồi khoá nguồn điện thoại nó =))))! Mọi người ngỡ ngàng nhìn Ken!

– Sao 2 tắt nguồn rồi ? – Nó nhăn mặt

– Đừng mở nguồn! – Ken nói

– Sao vậy ? – Nó nói

– Bên đó gọi qua! – Ken nói

Mọi người nghe xong liền lôi điện thoại ra và tắt nguồn, kể cả Ngọc khiến nó ngơ ngác chẳng hiểu gì cả!

– Bên đó ? Là ai ? – Nó hỏi

– Hội Phụ Huynh Học Sinh chứ ai! – Kai cười

– Vậy lúc nãy là ba 2 hả ? – Nó ngạc nhiên

Ken gật đầu, lúc này điện thoại Yun reng lên! Mặt ai cũng tái mét lại, Yun lấy ra rồi đưa cho nó!

– sao anh không nghe ? – Nó nói

– Em nghe đi! – Yun nói

Nó nhăn mặt rồi bắt máy lên:

– THẰNG CON TRỜI ĐÁNH KIA. MÀY ĐI THÌ LỄ CŨNG PHẢI VỀ, KHÔNG VỀ Ở BÊN ĐÓ LUÔN. BÂY GIỜ MÀY CÓ VỀ KHÔNG HAY ĐỂ BỐ QUA ĐÓ KÉO MÀY VỀ HẢAAAAAAAAA ? – ai đó hét bên đầu dây kia

– À bác ơi! – Nó hơi run

Ken lúc này ra hiệu cho nó bật lo ngoài, nó bật lên:

– Cô là ai hả ? – Giọng một người đàn ông

– À dạ con là Như! – Nó nói

– Thảo Như đúng không con ? – Bên kia nói

– Dạ đúng rồi! – Nó trả lời

– Xin lỗi con! Bác là ba của thằng Yun! – Ba Yun nói

– Dạ không sao đâu bác! – Nó lễ phép

– Yun có ở đó không con ? – Ba Yun nói

Nó nhìn lên mọi người, ai cũng ra dấu là không có! Nó ngập ngừng:

– Bác biết là tụi nó đang kêu con nói không! Đúng chứ ? – Ba Yun nói

– Dạ sao Bác ? – Nó tái mét mặt mày

– Con chuyển lời đến các nhân vật sau đây giúp ta: Yun, Ken, Key, Ngọc, Kino, Kai, Tuấn Anh, Cen, Pin, Mạnh Cường! Nói với tụi nó là 30 Tây không có mặt tại nhà là khoá thẻ tín dụng! – Ba Yun nói

Tụi nó nghe Ba Yun nêu tên một đám trừ nó ra khiến nó cười muốn lộn ruột:v!

– À dạ vâng! Con sẽ nói! – Nó trả lời

– cảm ơn con! – Ba Yun nói

– Không có gì đâu Bác! – Nó nói

– À mà thôi, con nói với Yun Ken Key Kino Cen Pin và Mạnh Cường là mai về! 4 đứa còn lại ở lại học đến đêm 30 rồi về! – Ba Yun nói

– Vâng! Con chào bác! – Nó nói

Nó cúp máy ngước mặt lên, trừ 4 đứa không bị gọi về ngày mai thì còn lại mặt một đống:))!

– Tại sao thằng Yun lại mở điện thoại ? – Cen nói

– Tại vì nếu nó có bị gọi về cũng chẳng sao! – Ken nói

– Tại sao 3 đứa mình lại dính chứ ? – MC khóc ròng

– why me ? Whyyyyyyy? – Kino la làng

Key ngồi trầm ngâm suy nghĩ một chút rồi nhìn sang nó:

– Tao có cách! – Key cười gian tà

– Cách gì ? – đám bị gọi hồn đồng thanh:))

$pageOut $pageIn

Chap 81 :

– ngày 30 sẽ về! Mọi chuyện để tao lo! – Key nói

– Này! Không được là bị tống giam nha con! – Ken nhíu mày

– Nó đó! – Cen nói

– Tin tao đi! Giờ thì chơi đi, đừng lo! – Key cười

Cả bọn nghe Key nói vậy nửa tin nửa không, nó nhíu mày nhìn Key chuyện này chắc chắn liên quan đến nó ==’! Khẽ thở dài rồi ăn tiếp phần của mình, điện thoại nó lúc này báo có tin nhắn, nó xem tin nhắn, là số lạ đó với nội dung ” Ra khỏi chỗ đó đi “! Nó nhíu mày rồi nhìn ra bên ngoài hàng rào sắt, ở phía bên kia có một chiếc xe taxi đang đậu! Nó đặt chiếc dĩa trên tay xuống:

– Không ăn nữa à ? – Ngọc ngồi kế bên nói

– Ừ! Tao no rồi! – Nó nói

Nó quay lưng bước ra khỏi chỗ của mọi người, người bắt đầu run lên, răng cắn chặt môi dưới, mắt đưa về hướng chiếc xe. Nó đi vào nhà, số lạ đó gọi qua:

– Alo ? – Nó bắt máy

– Mày có vẻ nghe lời quá nhỉ! – Bên kia nói

– Mày là Nhân ? – Nó nói

– Đúng rồi! Bạn thân của mày đây, sao có chuyện gì à ? – Nhân nói

– Mày muốn gì ở tao ? – Nó nói

– Muốn gì à ? Hơ!!! Tao muốn mọi thứ từ mày! – Nhân nói

– nếu mày lấy được! – Nó nói

– Sao không ? Chẳng phải tao đã lấy được Trường rồi sao ? – Nhân mỉa mai

– Im đi! Tao không ngờ mày là người như vậy! Tao đã làm gì mày ? – Nó gằn giọng

– Mày lấy hết tất cả và giờ tao lấy lại thôi! Đừng nghĩ bọn kia có thể bảo vệ mày 24/24. Hãy cẩn thận đó! – Nhân nói

– Nếu đánh tao làm mày thoả mãn thì được thôi! – Nó nói

Nó cúp máy rồi thở dài, nếu thích thì cứ làm. Nó sẽ không phản kháng lại vì nó coi Nhân là bạn, một người bạn nó tôn trọng! Đi lại phía ghế sofa dài ở phòng khác và nằm dài trên đó, nó ghét mình như thế này!

Sau khi nó đi vào nhà, Yun đưa mắt nhìn chiếc xe bên đường:

– Chắc ai cũng thấy rồi nhỉ ? – Yun bình thản ăn

– Đương nhiên! Có ai bị lé đâu mà không thấy! – Key nói

Cả đám ngoại trừ nó đều nhìn thấy chiếc xe đậu bên đường nhưng lại giả vờ là không thấy!

– Dám tới tận đây à! – Kai nói

– Nói sao nhỡ! Đánh bom ? – TA tiếp lời

– Bắn lén ? – Ngọc cười

– Bắn tỉa từ đó sao ? – MC ngạc nhiên

– Thế thì gần quá! – Kino lắc đầu

– Phi tiêu ? – Pin nói

– Cũng có thể nhưng hàng rào như thế thì hơi khó! – Ken nói

– Dừng đi mấy mẹ! Tào lao! – Key nhăn mặt

– Mà không tính làm gì à ? – Yun hỏi

– Ăn đi rồi tính! – Pin xua tay

Cả đám trừ nó vẫn thảnh thơi ngồi ăn BBQ và chiếc xe đó vẫn đậu bên đường. Khoảng 15 phút sau, ai cũng đều no căng, Ngọc nhìn sang chiếc xe bên đường rồi nhếch mép:

– Kệ nó đi! Dọn dẹp rồi vào nhà thôi! – Ngọc đứng lên

Trong lúc đang dọn dẹp thì chiếc xe cũng chạy đi mất! Cả đám ồn ào tiến vào phòng khách thấy nó đang nằm ngủ trên ghế sofa với bộ dạng mắc cười. Khuôn mặt bị đè xuống ghế sofa khiến má trong phụng phịu, môi chu lên như con nít. Mọi người đều cố gắng cười không thành tiếng, Key nén cơn cười xuống tiến lại phía nó.

– Như, dậy đi! – Key nói

Nó bị giật mình mở mắt ra, Key và mọi người đều tập trung ở phòng khách. Nó ngồi dậy, Key ngồi xuống kế bên nó. Bị đánh thức dậy khiến nó vẫn còn mơ mơ màng màng!

– Sao lúc nào em cũng ngủ vậy ? – Cen cười

– Ngủ quên thôi! – Nó lầm bầm

– Không sao chứ ? – Ken nhìn nó

– Em ổn! – Nó nói

Mọi người bắt đầu trò chuyện còn nó thì mệt mỏi chẳng nói gì, cứ như nó mới đi khinh cái gì đó nặng khiến lưng ê ẩm. Cứ như thế đến tận gần 8 giờ tối:

– Ăn bánh điiiiii! – Kai vui vẻ

– Xém quên rồi! Bánh em để ở đâu ? – Cen nhìn nó

– Dưới bếp! – Nó trả lời

Cen đem một chiếc bánh khúc gỗ từ dưới bếp lên đặt ở giữa bàn:

– Ầyyyyy! Như khéo tay nhỡ! – Kai cười

– Nhìn dễ thương quá! – Ngọc nói

– Cắt bánh ăn đi! – Kino vui vẻ

– Ăn bánh đi! – MC tiếp lời

– Ăn chùa! – Pin cười

Mọi người bắt đầu tập trung bao quanh cái bánh, nó chỉ cười chẳng nói gì. Ai cũng khen ngon khiến nó cảm thấy vui vẻ lên! Ăn xong, Pin là người thu dọn và Kino rửa chén. Một lúc sau Pin với Kino trở lại phòng khách:

– cũng tối rồi! Tụi này về trước! – Kino nói

– Tạm biệt! Tối 29 nhớ qua để 30 về đó! – Key cười

– Okay! Nhớ rồi, tạm biệt mọi người! Như, anh về nha! – Pin vẫy tay

– À dạ anh về cẩn thận! – Nó cười

– Thôi, anh cũng về trước, mai gặp! – MC nói

– Ok! Tạm biệt! – Ken nói

Pin, Kino và MC đều ra về. Chỉ còn lại 8 đứa trong nhà, nó đi xuống nhà bếp rồi đi lên sau đó với ly cà phê trên tay!

– Em buồn ngủ lắm à ? – Ken cười

– Có lẽ vậy! Hôm qua e….. – Nó ngưng lại đột ngột

Nó đưa mắt nhìn sang Yun và bị bắt gặp, hôm qua nó có ngủ đủ đâu ==’!

– Hôm qua em làm sao ? – Key hỏi

– Dạ à không gì đâu! – Nó cười

– Tối nay mọi người ngủ lại luôn đi, mai đi học luôn! – Ken nhìn 4 người kia

– Cũng được thôi! – Cen nói

– em thì sao cũng được! – TA cười

– Em ngủ chung với Như! – Ngọc hớn hở

– Phòng tao rộng lắm, sàn nhà đủ mà! – Nó nhìn Ngọc

– Thôi mọi người đi ngủ sớm đi! Mai đi học nữa, ngủ ngon! – Ken đứng lên

– Ngủ ngon~~~~! – Yun nói

Mọi người ai cũng về phòng nấy, nó lên phòng mới nhớ ra là chưa đưa quà. Ngọc từ bên ngoài mở cửa ra thì có thứ gì đó đang bay về phía mình liền đưa tay chụp lấy:

– Quà của mày đó! – Nó nói

– Cảm ơn! – Ngọc nói

– Tao đi đưa quà cho người khác! – Nó ra khỏi phòng

Đi xuống tầng 2, nó gõ cửa phòng của TA. TA từ bên trong mở cửa ra thấy nó đang cầm 1 đống túi trên tay:

– Có chuyện gì sao ? – TA ngạc nhiên

– Quà Giáng Sinh nè mày! – Nó đưa ra

– Cảm ơn! – TA cười rồi cầm lấy

– Quà bố mày đâu ? – Nó xoè tay ra

– Ngủ ngonnnnn! – TA đóng cửa lại

Nó há hốc mồm nhìn cánh cửa:v, nó bị xù quà rồi. Thở dài rồi bước tới phòng của 2 anh em đầu vàng, nó gõ cửa:

– Ai vậy ? – Kai mở cửa ra

– Quà Giáng Sinh nè! – nó đưa ra

– À, cảm ơn! – Kai vui vẻ

– Anh Cen đâu ? – Nó hỏi

– đang tắm! Đưa đây lát Kai đưa cho ổng! – Kai nói

– Vậy nhờ Kai nha! – Nó cười

Nó di chuyển xuống lầu 1, đứng trước cửa phòng Ken, nó mở cửa bước vào không thèm gõ cửa. Ken đang nằm trên giường và làm gì đó với laptop!

– Nhóc con, em có tật vào phòng người khác không gõ cửa lúc nào vậy ? – Ken nhìn nó

– Chỉ có 2 Anh em mới không gõ thôi! – Nó bĩu môi

– Hay quá ha! Sao giờ chưa ngủ ? – Ken cười

– Quà Giáng Sinh của 2! – Nó chọi túi đồ lại cho Ken

– 2 cảm ơn! Quà của em! – Ken cầm 1 hộp quà

– Cảm ơn 2! – Nó chạy tới cầm hộp quà

– Không gì đâu nhóc! Đi ngủ đi! – Anh cười

– Dạ! 2 ngủ ngon – Nó nói

Nó ra khỏi phòng Ken rồi đi lại phòng Key, lần này nó cũng mở cửa bước vào chẳng thèm gõ cửa, Key đang ghi chép gì đó với đống tài liệu trên bàn!

– Anh 3! Giáng Sinh Vui Vẻ! – Nó đặt túi đồ trên bàn

– À, cảm ơn em! Giáng sinh vui vẻ! – Key đưa cho nó 1 hộp quà khác

– Cảm ơn anh! – Nó cười

– Đi ngủ sớm đi! – Key cười

Nó vui vẻ ôm 2 hộp quà về phòng, nó vào phòng đặt 2 hộp quà lên bàn! Ngọc lúc này đã ngủ thẳng cẳng trên giường của nó! Nó cười rồi ngồi xuống ghế mở quà từ 2 ông anh ra! Ken tặng cho nó trọn bộ 5 con gấu bông phiên bản BigBang, Key tặng nó 1 cái đồng hồ đeo tay. Nó vui khi nhận được 2 món quà này, lúc này nó mới nhớ lại là nó còn nhận được quà trong cặp! Nó lấy cặp rồi ngồi lại chỗ cũ, mở món quà của Khang tặng nó trước! Khang tặng cho nó chiếc vòng tay trông khá dễ thương. Lớp trưởng và Yến tặng cho nó nước hoa! Nó mở món quà bí ẩn kia, bên trong là 1 cái nón len và khăn quàng cổ. Nó nhíu mày nhìn 2 món đồ này, chẳng phải ở Việt Nam không có tuyết sao ?

Suy nghĩ một hồi rồi nó dẹp những món quà này sang một bên rồi leo lên giường đi ngủ, nó không muốn suy nghĩ nữa. Nó không biết rằng ngày mai sẽ có chuyện gì xảy ra…….

$pageOut $pageIn

Chap 82 :

Nó bị giật mình bật người ngồi dậy, giấc mơ lúc nãy nó thấy thật là kinh khủng. Nó dụi mắt rồi nhìn lên đồng hồ, chỉ mới 3 giờ 30 phút sáng, ngáp dài rồi nhìn sang Ngọc. Ngọc vẫn yên giấc trong chăn ấm, nó mỉm cười bước xuống giường rồi đi vào nhà tolet! Một lúc sau nó bước ra rồi lấy bộ đồ thể dục vào lại nhà tolet, thay vào lại rồi bước ra =)))! Nó cố gắng không làm Ngọc tỉnh giấc, cầm cái điện thoại và balo ra khỏi phòng. Mọi người chưa ai thức dậy cả, nó bước xuống phòng khách để cặp trên ghế rồi bước xuống bếp! Nó tự làm cho mình một ly cà phê sữa nóng, mong là đủ để giúp nó không ngủ gục trong lớp ==’!

– Em không ngủ à ? – Yun nói

– Ôi má ơi! Ya, sao anh đi mà không có tiếng động vậy hả ? – Nó giật mình

– Bộ tôi đi phải đeo chuông à ? – Yun nói

– Làm giật cả mình! Đồ khó ưa! – Nó lầm bầm

Yun bước tới tủ lạnh rồi lấy 1 chai nước suối, quay sang nhìn nó:

– Em không ngủ được ? – Yun nhíu mày

– Không, chỉ là bị giật mình thôi! – Nó thở dài

Yun chẳng nói gì bước tới bàn ăn ngồi xuống, nó pha xong cà phê rồi cũng lại bàn ăn ngồi! Cả 2 chẳng ai nói gì giống như xem người kia là vô hình:v. Nó uống 1 ngụm cà phê sữa, ngọt hoà lẫn với đắng!

– Em đừng uống nhiều cà phê quá! Nó không tốt cho bệnh của em đâu! – Yun nhìn nó

– Ùm, tôi biết rồi! – Nó nói

– Em không tính đi ngủ tiếp ? – Yun nói

– Ngủ không được! Còn anh ? – Nó nhìn Yun

– Tôi làm sao ?

– Sao anh thức sớm vậy ?

– Tôi cũng vậy!

– Chiếc lắc hôm qua, anh đã tặng cho cô ấy chưa ?

Nó thích thú nhìn Yun, Yun bỗng im lặng rồi nhìn nó:

– Người đó mang không vừa! – Yun nói

– tiếc thế! Vậy là anh bị từ chối, hahahahaha! – Nó cười

– Em có vẻ vui khi thấy tôi bị gì nhỉ ? – Yun nhíu mày

– Chậc, nói sao ta ? Có lẽ vậy! – Nó hí hửng

– Vậy còn em ? Tại sao ngày hôm qua không giữ cậu ta lại ? – Yun hỏi

Nó nở nụ cười nhạt trên môi, mắt nhìn vào ly cà phê:

– Giữ ? Tôi có tư cách không ? – Nó ngước lên nhìn Yun

– Chẳng phải là người yêu sao ? – Yun hỏi

– Không! Chẳng là gì của nhau, đơn thuần chỉ là bạn! – Nó nói

– Em quên người đó chưa ?

– Không phải nói quên là quên! Thời gian không phải là đáp án cho một bài toán

Giọng nó buồn hẳn đi, Yun thấy vậy cũng không hỏi gì thêm! Cả 2 đều im lặng khiến không khí xung quanh nặng nề hẳn!

– Em rất giống một người! – Yun nói

– Người đó là ai ? – Nó tò mò

– Người đó có tính cách giống em, luôn đeo cho mình hàng ngàn cái mặt nạ và chẳng ai biết đâu là con người thật của mình – Yun nhìn nó

– Là người con gái anh yêu à ? – Nó nói

– Đã từng, cô ta yêu một người khác! – Yun nói

– Tình tay ba! – Nó khẳng định

– Em có thể giúp tôi một chuyện không ? – Yun hỏi

– Nếu nằm trong khả năng! – Nó cười tít mắt

Yun đứng lên rồi đi về phía nó, nó nhìn từng cử chỉ của Yun, Yun đeo vào chân nó thứ gì đó. Xong việc Yun quay về chỗ của mình, nó nhìn xuống chân là chiếc lắc hôm qua!

– Em hãy giữ nó giúp tôi! – Yun nói

– Được thôi! – Nó nói

Yun nhìn nó mỉm cười khiến nó chết sững, nụ cười không phải đểu hay lạnh lùng, nụ cười mang sự dịu dàng của một Ác Quỷ đã bị tổn thương, đôi mắt màu xám khói đau thương. Bỗng nó cảm thấy bối rối khi nhìn Yun ít nhất là lúc này:

– Em làm sao vậy ? – Yun quay lại với vẻ mặt lạnh

– À à không sao! – Nó bối rối

– Em ăn sáng không ? – Yun đứng lên

– Ăn! – Nó cười

Yun nhìn nó rồi bước vào bếp, nó ngồi đung đưa chân, chiếc lắc này như làm riêng cho nó, vừa khít, không rộng cũng không chật. Khoảng nửa tiếng sau, Yun đem lên 2 phần bò bít tết, nó 1 phần Yun 1 phần! Nó nhìn thấy cười tít mắt:

– Cảm ơnnn! – Nó hớn hở

Yun nấu ăn rất ngon và hợp với khẩu vị của nó, nó vui vẻ cùng Yun ăn sáng. Trong nhà bếp rộng rãi, chỉ có 2 đứa nó ngồi ăn sáng cùng nhau. Ăn xong nó tình nguyện dọn khiến Yun khá bất ngờ, nó vui vẻ dọn rồi chạy lên phòng khách ngồi đối diện với Yun. Lúc này cũng đã 5 giờ 30 phút rồi, trên lầu bắt đầu có tiếng lục đục!

– Tụi nó dậy rồi! – Yun nói

– Cho nhịn đói hết êiiiiiiii! – Nó cười

Yun lắc đầu ngán ngẩm vì tính cách trẻ con của nó, nó thì ngồi gọn trên ghế mà chơi game trên điện thoại và ngân nga theo bài nhạc trên tai phone. Nó sở hữu chất giọng trầm ấm có phần hơi lạnh lùng, giọng hát mạnh mẽ và có đôi chút ngọt ngào. Nó ngân nga nhỏ theo bài rap buồn như cảm xúc hiện tại. Đến tận 6 giờ 15 mới có người từ trên lầu bước xuống:

– 2 người thức sớm vậy ? – Tuấn Anh nói

Nó nghe tiếng nói quay lại, Tuấn Anh đang bước xuống với nụ cười rạng rỡ! Nó bĩu môi nhìn rồi quay lại với cái điện thoại, ngồi xuống kế nó, TA lấy tay đụng nhẹ nó và bị lườm cho 1 cái:

– Này, giận tao à ? – TA nói

-……. – Nó nghe chẳng thèm trả lời

– Ê, bộ bị câm à ? – TA nói

– Câm cái đầu mi! Mê gái bỏ bạn! – Nó lườm TA

TA đơ mặt ra rồi quay sang nhìn Yun, Yun nhún vai như chẳng biết gì. TA suy nghĩ một lúc rồi mới bật cười:

– À! Nhớ rồi, thôi đừng giận nữa! – TA nói

Nó tức giận quay ngoắt lại liếc nửa con mắt với TA:v, Ken từ trên lầu đi xuống nhìn nó và TA xém xíu lọt cầu thang:))! Ngồi cạnh Yun, Ken nhìn 2 đứa đang tranh cãi phía đối diện:

– Làm sao mà sáng sớm đã chửi nhau rồi ? – Ken hỏi

– Tao vô tội! – Yun nói

Mọi người dần dần cũng thức dậy, 2 chiếc xe chạy đến trường và vào học. Suốt cả buổi học nó vẫn làm lơ với TA khiến Ngọc và Kai cười rớt nước mắt:v! Đến giờ ăn trưa kèm ra về của tụi nó, nó xách cặp lườm TA rồi bỏ đi, bước ra khỏi cửa lớp chợt nhớ lại chuyện của hắn và Nhân, nó thở dài rồi đi về hướng lớp cũ. Nó đứng trước cửa lớp cũ, mở cánh cửa ra, đang là tiết tự học. Mọi người trong lớp nhìn chằm chằm vào nó, nó đẩy cánh cửa sang một bên rồi nhìn vào lớp, nó nhìn vào ai đó:

– Quỳnh! – Nó la lên

Quỳnh nghe tên mình liền quay đầu lại, thấy nó Quỳnh nhíu mày khó hiểu, nó vẫy tay kêu Quỳnh đến chỗ mình. Quỳnh đứng lên tiến lại phía nó, mặt đối mặt:

– Kiếm tao có chuyện gì ? – Quỳnh nhìn nó

– Đi theo tao! – Nó kéo tay Quỳnh

Quỳnh bất lực trước nó, nó kéo Quỳnh lên tới sân thượng. Đứng giữa sân thượng, nó buông tay Quỳnh ra:

– Có chuyện gì mà mày kéo tao lên tận đây vậy ? – Quỳnh hỏi

– Hôm trước tao có thấy Trường và Nhân! – Nó quay lại nhìn Quỳnh

Quỳnh chết sững tại chỗ, trên sân thượng có 2 người con gái mặt đối mặt, những cơn gió lạnh buốt của mùa đông khiến không khí âm u và lạnh nhạt. Nó nhíu mày nhìn, sắc mặt Quỳnh thay đổi hẳn khi nó nói câu đó! Nó đau nhói khi nhìn Quỳnh, người đã cướp đi hắn nhưng ngay lúc này, lại bình tĩnh đến lạ kì!

– Vậy à ? – Quỳnh cười nhạt

– Chuyện này là sao ? Chẳng phải mày với Trường đã quen nhau sao, tại sao Nhân lại đi chung với Trường ? – Nó nói

Quỳnh im lặng không trả lời, đôi mắt long lanh sắp khóc, nó sững sờ nhìn Quỳnh. Nó cảm thấy đau lòng khi nhìn Quỳnh như thế này, thật đáng thương!

– TẠI SAO LẠI NHƯ VẬY ? – Nó hét lớn lên

– Nhân đã phá hết mọi chuyện, con nhỏ đó chen vào giữa tao và Trường, nó tỏ ra thân thiết và cướp đi Trường! – Quỳnh khóc

Từng giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt, nó như bị hút mất linh hồn, nhìn người con gái đang đứng trước mặt, nước mắt cứ lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp đó khiến nó cảm thấy đau lòng. Nó cười nhạt:

– Chẳng phải tao trả hắn cho mày sao ? Vậy mà mày lại để người khác cướp đi, không phải mày đã phụ lòng tốt của tao sao ? – Nó nói

– Tao xin lỗi! – Quỳnh nghẹn ngào

– Mày đừng khóc nữa, ngày đó tao cũng có khóc đâu! – Nó nhìn Quỳnh

– Tao xin lỗi mày! Thật sự xin lỗi! – Quỳnh nói

– Hãy xin lỗi bản thân mình, mày không phải là Quỳnh tao từng biết. Quỳnh tao từng biết là 1 đứa con gái kiêu ngạo, xinh đẹp, dành những thứ mình muốn – Nó nói

Quỳnh im lặng nhìn nó, nước mắt cũng không còn rơi nữa. Nó nở nụ cười an ủi với Quỳnh:

– Không sao cả! Sẽ qua thôi! – Nó nói

– Chẳng phải mày còn thích tên đó sao ? Sao lại bình thản đến vậy ? – Quỳnh hỏi

– thích một người không nhất thiết phải là người yêu! Tao thích theo một cách khác, buông tay khi họ muốn, bên cạnh khi họ cần. Chấp nhận là người thứ 3 ở phía sau và dõi theo, chỉ cần người đó vui là được! – Nó nói

– Mày là con ngốc! – Quỳnh cười nhạt

– Đúng, tao là con ngốc! Vậy còn mày, còn thích không ? – Nó hỏi

– Tao cũng không biết! – Quỳnh nói

Nó chỉ biết cười trước câu trả lời đó, nó cũng chẳng biết mình đang làm gì ở đây. Chẳng phải nó hận Quỳnh đến tận xương tuỷ sao ? Tại sao nó lại an ủi Quỳnh ? Nó cũng chẳng biết vì sao nó làm thế: )! Chỉ biết là Quỳnh như nó, rất đau nhưng không thể làm gì được!

– Tao xuống lớp! – Quỳnh nói

– Bái bai! – Nó cười

Quỳnh bước ra khỏi sân thượng chỉ còn lại mình nó, cảm giác nặng lòng lại đến. Nó thở dài rồi ngước lên nhìn phía bầu trời cao, ngay lúc này nó cảm thấy như mình lạc lõng giữa dòng đời. Nó nghe tiếng bước chân vội vã đang tiến về phía mình, quay đầu lại, khuôn mặt nó tối sầm lại. Sao hắn lại ở đây ? Tại sao lại là lúc này ? Hắn nhìn nó rồi nở nụ cười:

– Chào! – Hắn nói

– Quỳnh vừa mới xuống lớp rồi! – Nó nói

– Tao không tìm Quỳnh! Tao tìm mày! – Hắn nhìn nó

– Còn lại gì để nói ? – Nó cười

Lúc này từ phía cửa, Nhân bước lên với vẻ mặt tức giận, nó cười nhạt nhìn 2 người đang đứng trước mặt. Nhân đứng kế bên hắn liếc về phía nó:

– Trường, sao đang ăn bỏ đi vậy ? – Nhân hỏi

– Lên đây làm gì ? – Hắn khó chịu

– Sao lại nói giọng đó với người ta ? – Nhân làm nũng ==

Nó cảm thấy phát tởm khi nhìn thấy, giả tạo quá mức cho phép! Nở nụ cười khinh bỉ trên môi, nó không thể chịu nỗi cái cảnh trước mắt thêm giây phút nào nữa!

– 2 người cứ tâm tình đi! Không phiền! – Nó bước đi

– Không phải như vậy đâu! – hắn cố giải thích

– không cần giải thích với tao đâu! – Nó nói

– Tao thích mày! – Hắn hét lên

Nó khựng người lại, có phải nó nghe lầm ? Hắn vừa nói thích nó đúng không ? Nó không nghe lầm chứ ?

– Trường, nói gì vậy ? – Nhân bàng hoàng

– Tao thích mày, được chưa ? Tại sao mày không nghe tao giải thích hả ? – Hắn nói

Hắn tiến tới nắm tay nó chặt lại, nó sững sờ nhìn hắn, tim nó lại rung động một lần nữa, đầu óc nó trống rỗng!

– Đừng như vậy nữa! – Hắn nhìn nó

– Tao…… Tao… – Nó lắp bắp

– Hahahahaha, thấy chưa ? Nó tin mà! – Nhân bỗng cười lớn

Nó nhìu mày nhìn Nhân rồi nhìn hắn, hắn nhếch mép khiến nó ngạc nhiên:

– Tại sao mày lại ngây thơ đến thế chứ ? – Hắn nói

Nó bước lùi về phía sau, hắn dùng tay xé rách lớp mặt nạ trên mặt, là Thư chứ không phải là hắn! Nó bàng hoàng nhìn Thư:

– Cái gì đây ? – Nó lầm bầm

– Chỉ là một chút kĩ thuật thôi! Con ngu như mày thì làm sao nhận ra! – Thư mỉa mai

– Đồ ngu! Một đứa như mày thì làm sao có thể bên Trường được ? – Nhân bước tới

– Không nghĩ là mày tin được! Thật là tội nghiệp quá đi! – Thư nói

– Để tao nói cho mày nghe, đừng thích Trường nữa, Trường khác xưa rồi, hiểu chưa con khốn ? – Nhân hét lên

Nó câm nín nhìn Nhân, cả người nó như bị thứ gì đó giữ lại, không thể cử động được!

– * Bụp * – Thư đá mạnh vào hông nó

– * CHÁT * – Cái tát giáng vào mặt

– Chẳng phải mày nói để tao đánh sao ? Mới chỉ là khởi đầu thôi cưng, cuộc chơi chỉ mới bắt đầu! Đi thôi, ở đây nhìn nó muốn ói quá! – Nhân nói

– Chứ gì nữa! – Thư nói

Nhân cùng Thư bỏ đi, lại vì hắn mà bị đánh, nó khinh rẻ bản thân mình. Dù không đau nhưng nó cảm nhận được vị tanh của máu. Đưa tay chạm vào môi, máu đang chảy, dùng tay chùi đi những vệt máu đó. Nó làm nó sẽ chịu, nó không để ai bị thiệt vì nó nữa. Lúc này điện thoại nó reng lên, Key đang gọi!

– Alo, em nè! – Nó nói

– Em đang ở đâu vậy ? – Key hỏi

– À, em đi vệ sinh! Em xuống liền! – Nó nói dối

Cúp máy ngay sau câu nói, khẽ thở dài, nó mặc áo khoác trong balo vào để che đi vết dơ do cú đá ban nãy! Nó cố gắng giữ nét mặt bình thường rồi đi khỏi sân thượng, nó đi xuống căng-tin, mọi người đã đủ chỉ thiếu nó. Lại giả tạo và nở nụ cười rạng rỡ trên môi đi lại rồi ngồi xuống kế Ken!

– Sao lâu quá vậy ? – Ken nhìn nó

– Em đi vệ sinh! – Nó cười

Ken nhìn biểu hiện của nó rồi phát hiện vết bầm trên môi nó kèm theo vết máu nhạt bị chùi đi. Nó định quay đi mua thức ăn thì bị Ken dùng tay bóp 2 bên má lại:

– 2 làm gì dạ ? – Nó nhăn mặt

– Vết bầm!

$pageOut $pageIn

Chap 83 :

Nó giật mình nhìn Ken, mọi người trên bàn ăn nhìn sang nó. Nó đẩy tay Ken ra khỏi mặt:

– Vết bầm nào ? Làm gì có! – Nó cười gượng

– Còn chối ? – Ken trừng mắt

Nó bối rối không biết nên trả lời thế nào, Ken nhíu mày nhìn nó!

– Làm gì mà bầm đến mức này ? – Ken hỏi

– À! Lúc nãy em đi bị trượt té cái dập môi! – Nó nói dối

– Hậu đậu! – Ken nói

– Hì! Em đi mua bánh! – Nó cười

– Khỏi, 2 mua rồi! – Ken đưa cho nó 1 cái bánh hamburger

– Cảm ơn 2:3! – Nó cầm lấy

Ken cũng chẳng hỏi thêm về vết bầm khiến nó cảm thấy an tâm được phần nào! Mọi người đều vui vẻ như bình thường và có thể nói nó cũng vậy. Suốt cả bữa ăn đầu óc nó như trên mây dù môi vẫn cười, nó cảm giác mỗi lần ăn bánh thì vị tanh của máu lại ngập tràn trong miệng khiến nó phát ói! Nó suy nghĩ đến chuyện trên sân thượng, cảm thấy bản thân thật ngu ngốc. Nó đứng yên chịu đòn cùng những lời sỉ vả chẳng phản ứng lại!

Những ngày tiếp theo đó, nó mang trên người những vết bầm tím, vết trầy xướt do đám của Nhân tạo ra. Mỗi lần như thế nó câm nín chẳng khóc than hay kêu cứu, nó không có cảm giác gì cả. Về tới nhà thì nó lại âm thầm sát trùng rồi băng bó, đều mặc áo tay dài, quần dài và bắt đầu ít ra khỏi phòng khi ở nhà. Khi ngủ, nó cảm giác như thân thể bị ai đó dùng búa đập mạnh vào. Nhân thấy nó như vậy và dần xem nó như thú vui tiêu khiển, nó cũng không quan tâm đến đều đó. Nó sẽ không phản ứng lại vì nó xem Nhân là bạn, từng là người bạn thân……

NGÀY 29 – GIỜ ĂN TRƯA

Tụi nó vừa học xong tiết thể dục cực hình, nó vừa được MC khen rằng thể lực đã tăng lên và độ chính xác tốt vượt bậc. Nó cũng chẳng phản ứng vui mừng gì cả, nó dạo này ít cười ít nói hẳn và mọi người đã bắt đầu để ý đến điều này!!!

Mọi người đều tập trung tại bàn ăn, nó lại xuống trễ vì chạm mặt Nhân tại nhà vệ sinh tầng trệt. Nó bị Nhân xô ngã và phía trước và phần trán bị bầm, rướm máu. Nó rửa mặt rồi lấy tóc mái che đi phần trán, nó đã như thế này 5 ngày rồi và chẳng ai phát hiện! Nó ngồi xuống cạnh Cen:

– Em không ăn gì à ? – Cen quay qua

– Em không đói! – Nó nói

– Em dạo này ít ăn hẳn đi! – Ken ngồi phía đối diện nói

– Em không đói thật mà! – Nó nói

– Ngày mai đi rồi, lát mọi người thu dọn đồ đi rồi qua nhà Ken. Sẽ đi máy bay riêng của nhà Key! – Cen nói

Lúc này nó mới nhớ ra là mình phải đi qua thăm ba mẹ, nó vẫn chưa chuẩn bị gì cả! Tình trạng ăn ít khiến nó rơi vào tình trạng thiếu máu dẫn đến chóng mặt. TA ngồi kế bên đẩy chai sữa sang cho nó:

– Uống vào! – TA nói

– Cảm ơn! – Nó nói

Nó uống chưa tới nửa chai thì cảm thấy mắc ói, nó đặt chai sữa xuống dùng tay bịt miệng lại chạy về phía bồn rửa tay gần đó khiến mọi người ngạc nhiên!

– Để em đi xem sao! – TA đứng lên

TA chạy đến chỗ nó đang đứng, nó ói đến xanh mặt, TA bất lực đứng vuốt lưng. Chống tay vào thành bồn, nó thở dồn dập:

– Không sao chứ ? – Tuấn Anh lo lắng

– * gật đầu *

Xả nước rồi rửa mặt, TA dìu nó về chỗ ngồi, cả cơ thể nó chẳng còn tí sức nào sau khi ói hết những thứ đã ăn. Key lo lắng nhìn nó:

– Em không sao chứ ? – Key hỏi

– Không sao! – Nó cười nhạt

– Tụi này về trước, lát gặp! – Ken đứng lên

– Ừ! – Cen nói

Về tới nhà, nó chẳng nói gì rồi đi vào phòng như 5 ngày qua. Điều này khiến 2 ông anh của nó và Yun hơi khó chịu!

– Nó dạo này bị sao vậy ? – Yun hỏi

– không biết! Cứ như bị vô cảm! – Key nói

– mấy ngày như vậy rồi! – Ken thở dài

– Lên nghỉ ngơi đi, đợi tụi kia qua cái đã! – Yun nói

Nó sau khi vào phòng thì lập tức đi tắm, một lúc sau bước ra, ngồi xuống giường một cách mệt mỏi. Khẽ thở dài rồi nó lấy hộp sơ cứu từ hộp tủ ra rồi sát trùng những vết thương, cả người chỗ nào cũng có. Lượng bông gòn nó xài trong những ngày qua khá nhiều:v. Sơ cứu xong, nó chẳng thèm dọn nằm thẳng xuống giường, đầu nó nhức kinh khủng, cả người chẳng còn tí sức nào để mà dọn. Nó ngủ trong tình trạng kiệt sức hoàn toàn!!!

Đến 8 giờ, mọi người đều đã qua nhà Ken và đang chuẩn bị bữa tối. Ai cũng đã tìm được phòng riêng, Ngọc lúc này từ phòng khách chạy vào nhà bếp:

– Anh Keyyyyyyyy! – Ngọc la lên

– Cái con kia! Uống thuốc chưa ? – Key giật mình

– Hihi! Anh, Như đâu ? – Ngọc cười

– Đúng rồi ha! Nãy giờ không thấy đâu! – MC nói

– Chắc nằm trong phòng ngủ rồi! – Ken nói

– Để em xem sao! – Ngọc cười

Để trốn việc dọn dẹp dưới bếp nên Ngọc mới kiếm lý do để lên phòng nó:v, tung tăng lên phòng nó. Ngọc chần chừ một lúc rồi gõ cửa

– * Cộc Cộc Cộc *

-…….

– * CỘC CỘC CỘC * =))))

Ngọc bực bội khi nó không trả lời cũng chẳng mở cửa, Ngọc mở cửa xông thẳng vào:

– Mày điếc hả ? – Ngọc nói lớn

Ngọc ngạc nhiên trước cảnh tượng trước mắt, nó nằm sõng soài trên giường, dưới đất lẫn trên giường đầy bông gòn dính máu và oxy già! Ngọc bước tới kế bên nó:

– Như, Như! – Ngọc lo lắng

Nó không có một phản ứng, Ngọc lo lắng chạy xuống lầu. Kai, Tuấn Anh, Kino và Pin ngồi ở phòng khách thấy Ngọc chạy vội vã xuống cầu thang liền biết đã có chuyện!

– Xảy ra chuyện gì ? – Pin nhìn Ngọc

– Con Như…. Nó…. – Ngọc đứt hơi

Tuấn Anh nghe đến tên nó liền gấp rút chạy lên lầu không cần biết Ngọc định nói gì, nghe tiếng bước chân đùng đùng bên ngoài, Yun từ trong bếp bước ra!

– Gì mà chạy như giặc vậy ? – Yun hỏi

– Con Như nó bị gì rồi! – Ngọc hốt hoảng

Yun nhíu mày rồi bước lên lầu, 3 tên còn lại ở phòng khách chạy ùa lên phòng nó không suy nghĩ:))! Ngọc đi theo cái đám giặc lên lầu:))! Tuấn Anh xông thẳng vào phòng nó, chạy lại kế bên nó!

– Như! – TA nói lớn

Nó vẫn vậy, không phản ứng hay cử động gì cả khiến TA hoảng loạn nhiều hơn. Đặt tay trên trán nó, nóng như lò lửa. Từ bên ngoài bầy giặc kia chạy ùa vào:))! Kino giật mình khi căn phòng nó đầy bông gòn và mùi thuốc sát trùng! Yun nhíu mày khi bước vào phòng nó rồi bước tới kế bên TA:

– Pin ở lại đây coi sao! Còn lại xuống nhà! – Yun nói

Ai cũng đều lo cho nó nhưng Yun nói thì không thể cãi lại, Tuấn Anh đành phải cùng mọi người xuống phòng khách, Pin ở lại khám cho nó! Mọi người vừa xuống phòng khách thì đám trong bếp đã chiếm chỗ:))!

– Đi đâu như giặc vậy ? – MC cười

– Như bị gì rồi! – Ngọc lo lắng

Key cùng Anh nghe xong liền giật mình vừa tính đứng lên chạy như giặc lên lầu thì:)):

– Không sao! Pin đang ở trên đó rồi! – Yun thở dài

Mọi người đều ngồi ở phòng khách và lo cho tình trạng của nó. Một lúc sau Pin nhắn tin bảo có thể lên và kết quả một đám giặc Nguyên chạy như điên lên lầu, đẩy cửa vào phòng nó:

– Này, không thể di chuyển nhỏ được à ? – Pin khó chịu

– Sodi sodi!

May mà căn phòng nó quá rộng nên có thể chứa được thêm 10 người mà vẫn còn dư chỗ:))! Ai cũng tự tìm chỗ cho mình rồi ngồi đó làm việc riêng:v

– Sao rồi ? – Ken hỏi

– Kiệt sức dẫn tới bất tỉnh, tụt máu và sốt! Không sao hết, ăn vào và nghỉ ngơi là được! – Pin nói

Ai cũng thở phào nhẹ nhõm khi nghe vậy! Nhất là Tuấn Anh, Key, Ken và Ngọc!!!

– Nhưng có điều kì lạ là cả người đều có vết thương và vết bầm! – Pin nói

– Vết thương và vết bầm ? – Key ngạc nhiên

– Đúng! Hình như là bị đánh! – Pin nói

– Bạo lực gia đình! – Kino cười

– Đá dính vách! – Yun lườm

– Đã tiêm thuốc rồi nên an tâm! Chỉ cần 1 người ở lại thôi! Thuốc đã để bên cạnh khi nào dậy thì uống – Pin nói

– Để em! – TA nói

– Vậy cũng được, nhờ em! Tụi bây, giải tán! – Key nói

Mọi người rời khỏi phòng nó để lại Tuấn Anh ở đó! Tuấn Anh dọn dẹp cái đống nó đã bày ra, kéo ghế ngồi kế bên giường. TA nhìn nó hoài chẳng chán! TA đưa tay chạm vào khuôn mặt xanh xao:

– Đồ ngốc! Sao cứ làm người khác lo lắng vậy ? – TA trách móc nó

– Nếu như tao thích mày, phải làm sao đây ?

Rất lâu sau, Tuấn Anh đã ngủ gục trên ghế, Yun từ bên ngoài mở cửa bước vào rồi đi đến kế bên TA!

– Tuấn Anh! – Yun lay người TA

– Ủa Anh Yun ? – TA giật mình

– Em về phòng ngủ đi, anh còn làm việc sẵn trông coi nó luôn! – Yun nói

– À vậy em cảm ơn! – TA đứng lên

Tuấn Anh mệt mỏi trở về phòng, Yun đưa tay áp vào trán nó, nó đã bớt sốt! Yun ngồi lên chiếc ghế lúc nãy rồi mở laptop và đánh gì đó. Một lúc sau, nó dần dần mở mắt ra rồi ngồi dậy

– Tỉnh rồi à ? – Yun nói

– Nước…. – Nó khó khăn nói

– Nè! – Yun cầm cốc nước đưa cho nó

Nó uống một hơi hết ly nước, mắt đưa sang nhìn đồng hồ, đã hơn 12 giờ rồi. Đầu nó đau như búa đập, lại còn thêm chóng mặt, cả người đầy mệt mỏi và nó thả người xuống giường, chẳng đủ sức để ngồi nữa! Yun đứng lên bước tới bên cạnh nó, lấy cái ly trên tay nó ra:

– Đừng ngoan cố! – Yun nói

Nó chẳng nói gì nhắm nghiền 2 mắt lại, đầu nó đau đến thấu xương! Yun quay sang nhìn nó rồi mở cửa rời khỏi phòng chẳng nói gì. Một lúc sau, Yun quay trở lại phòng với một tô cháo và ly sữa nóng, đẩy chiếc bàn tròn nhỏ sát giường, đặt 2 thứ trên tay lên rồi quay sang nó:

– Em ngồi dậy ăn chút đi! – Yun nói

Nó mở mắt ra nhìn rồi nhắm nghiền lại, nó không thích cháo chút nào cả ==! Yun thấy vậy liền đỡ nó ngồi dậy mặc cho nó có biểu hiện thế nào, để nó dựa vào đầu giường rồi nhét cái gối sau lưng. Nó nhăn mặt nhìn Yun vì không đủ sức để phản kháng lại nữa!

– Đồ lì lợm! – Yun liếc

Yun cầm tô cháo nóng hổi trên tay, múc một muỗng lên rồi thổi và đưa ngay miệng nó:

– Tự ăn được! – Nó nhăn mặt

– Há ra! – Yun nghiêm túc

Nó bất lực thở dài đành để Yun đút như 1 đứa con nít ==, một lát sau nó cũng đã bị Yun nhét hết tô cháo vào bụng. Nó đã no căng cả bụng, Yun đưa ly sữa trước mặt:

– Uống hết! – Yun nói

– no lắm rồi! – Nó nhăn mặt

– uống!

Nó đành cầm ly sữa uống, biết là không thể cãi lại tên đó mà! Khó khăn lắm nó mới có thể uống hết cái ly đó, đưa ly rỗng sang Yun:

– Nè! – Nó nói

– Em uống viên này vào! – Yun đưa cho nó 1 viên thuốc

Nó uống viên thuốc đó vào, Yun nhìn nó rồi lấy hộp sơ cứu ra:

– Những vết thương đó là sao ? – Yun hỏi

– vết thương nào ? – Nó giả ngơ

– Đừng nói dối nữa, mọi người ai cũng biết rồi. Vết bầm trên trán đang tố cáo em đó

Nó giật mình nghe Yun nói vậy, trong đầu bắt đầu suy nghĩ về những lí do khác nhau

– té thôi! – Nó nói

– Tôi không thích ai nói dối.

Yun ngồi lên giường, kéo cái chăn dày ra rồi đặt chân nó lên đùi và kéo ống quần cao lên. Các vết bầm tím, vết trầy xướt dần hiện ra sau lớp vải đó nhìn mà đau lòng. Sẽ tự hỏi làm sao nó có thể chịu được đến mức này ? Đơn giản vì nó không có cảm giác! Yun lấy các dụng cụ sơ cứu ra rồi cẩn thận sát trùng cho nó.

– Mấy ngày rồi ? – Yun vừa làm vừa nói

– Không nhớ! – Nó hờ hững

– Em muốn tôi quăng em xuống lầu không ?

-………..

– Em nhìn em đi, bộ dạng bây giờ khác gì bọn du côn bên ngoài, tay chân mặt mày đầy vết thương!

-…..

– Đã vậy sơ cứu chẳng giống ai, không băng gạc, không làm cho vết bầm bớt đi, em bị khùng hả ? – Yun nói

– Nếu băng gạc thì không mặc quần dài được!

– Vậy nếu hôm nay không có chuyện này xảy ra em sẽ giấu đến chừng nào ? Em định đến lúc chết ngoài đó rồi mới cho mọi người biết hả ?

-…….

Nó biết Yun đang tức giận nhưng không chửi hay làm gì nó, với tính cách lì lợm và ngang ngược, Yun chưa băm nó ra thành trăm mảnh là cũng may rồi ==’!

– Là Nhân, đúng chứ ? – Yun hỏi

– Tôi không biết

– Vậy là Nhân rồi! Có thể mấy đứa kia cũng biết được!

– Tôi đã nói không biết mà! Đừng tự đoán mò như vậy

Nó cãi lại, Yun đang băng gạc lại quay lại nhìn nó rồi làm tiếp chẳng nói gì. Tay chỉ dán băng keo cá nhân, chân thì có chỗ băng gạc lại nữa!

– May là chẳng gãy xương! – Yun nói

– Mai đi lúc mấy giờ ? – Nó hỏi

– Lúc nào chẳng được, mà nghe nói ba mẹ em đi công tác rồi! – Yun nhìn nó

– Vậy à! – Nó cười buồn

– Em ngủ đi! Có cần tôi tắt đèn không ? – Yun đứng lên

– Không cần, anh ở lại đây trông tôi đấy à ? – Nó hỏi

– Ừ! Ban đầu là TA nhưng có vẻ nó mệt nên tôi thế! – Yun nói

Nó nằm xuống chẳng trả lời, cơn buồn ngủ ập tới khiến nó không tài nào nói được gì nữa. Dần dần chìm vào giấc ngủ say, trong căn phòng rộng lớn, chỉ có tiếng đánh máy nhanh của Yun! Trong thời gian ở đây, Yun đã không hoàn thành hết công việc ba mình giao nên giờ phải làm bù ><! Thời gian cứ thế dần trôi đi trong vô thức, cả đêm đó không biết Yun đã uống bao nhiêu ly cà phê……

$pageOut $pageIn

Chap 84 :

Trong phòng có tiếng xì xào cùng tiếng đồ đạc va chạm nhau khiến nó tỉnh giấc, hé mắt ra và bị ánh sáng của bóng đèn làm chói khiến nó nhắm nghiền lại. Cơ thể nó dường như đã khoẻ lại được một chút nhưng vẫn có phần mệt mỏi, lần này nó ngồi bật dậy trên giường, tay vuốt ngược những cọng tóc trước mặt! Nó nhăn mặt khó chịu, mới sáng sớm ai đã làm phiền rồi ==! Chiếc nệm lún xuống, ai đó vuốt nhẹ mái tóc của nó:

– Nhóc con! Làm em thức dậy rồi hả ? – Key nói

Nó nghe thấy tiếng nói của Key liền quay qua, nụ cười ấm áp như mặt trời của Key khiến nó giảm sự khó chịu được phần nào. Nó nhìn quanh căn phòng, Ngọc đang lấy đồ trong tủ bỏ vào 1 cái vali, Ken và Pin thì ngồi trên ghế, trên bàn là một đống hộp thuốc, kim tiêm và những ống thuỷ tinh!

– Em vào đánh răng rồi thay đồ đi, đồ được để trong phòng tắm sẵn rồi! – Key nhìn nó cười

– À dạ, em biết rồi! – Nó mệt mỏi

Key đỡ nó xuống giường, may mà hôm qua nó đã ăn nên giờ vẫn còn sức để di chuyển dù có phần không vững ><! Nó đi vào phòng tắm, Key nhìn nó rồi thở dài:

– Ngọc, em chọn mấy cái áo dày một chút – Key quay sang Ngọc

– Aissss! Biết rồi, anh nhắc hơn chục lần rồi nhá! – Ngọc lườm Key

– Đúng là ba mày biết lựa người để đào tạo quá ha! Nó lườm luôn cả boss kìa:v – Key nói

– May mà lớn hơn nó! – Ken cười

Ngọc bĩu môi rồi quay lại với cái đống quần áo, đa số trong vali toàn là loại áo len, quần dài và áo khoác dày! Suy nghĩ một lát rồi Ngọc lấy cả 2 cái đầm lần trước ở KC được thiết kế cho nó. Đồ nó khá ít nên không tốn nhiều thời gian cho lắm ==!

– Xong rồi! – Ngọc nói

– Cảm ơn! – Key cười

Lúc này nó bước ra từ phòng tắm, mặc một chiếc áo sơmi trắng tay dài bên trong, bên ngoài là 1 cái áo len dày màu đỏ đô, quần legging đen dày! Nó loạng choạng bước về phía cái ghế cạnh giường rồi ngồi xuống đầy mệt mỏi

– Em há miệng ra! – Key nói

Nó há miệng ra theo lời Key, Key đưa nhiệt kế vào rồi nó ngậm lại. Ngọc lon ton đi lại đứng trước mặt nó:

– Hôm qua tao tưởng mày thăng thiên rồi =))) – Ngọc cười

– * lườm Ngọc *

– Ai bảo mày nằm trên giường mà kêu hoài không phản ứng chi! – Ngọc hí hửng

– * Nhăn mặt *

– Thôi Ngọc! Em thích chọc Như quá nhỉ ?! – Key cười

– Sự thật thôi! – Ngọc nói

– Như há miệng ra! – Key nhìn nó

Key lấy nhiệt kế từ miệng nó, nó quay sang nhìn Ngọc với con mắt hình viên đạn!

– đợi đó đi con! – Nó nói

– Come on bấy bê =)))! – Ngọc thách thức

– 37.5 độ C! – Key nhìn vào nhiệt kế

– Hạ sốt rồi! Đêm qua lên tới 40 lận! – Ken nói

Nó nhìn Key và Anh cảm thấy áy náy trong lòng, lại làm cho 2 người lo cho nó ><! Thở dài rồi với tay lấy điện thoại trên giường, mở lên thì thấy có vài cuộc gọi nhỡ từ Nhân, nó xoá đi như chẳng thấy gì nhưng nó đâu biết là mọi người đều đã thấy cuộc gọi nhỡ đó từ lúc nãy ==’!

– Duy trì như thế này hoặc xuống chứ đừng tăng lên trong lúc đi là được, tuyệt đối không được nhiễm lạnh! – Pin nói

– Thuốc đã làm xong chưa ? – Key nhìn Pin

– Em đã chạy tới trụ sở lấy về rồi nè, phân chia hết rồi. Có cả loại kia nữa! – Pin chỉ vào số thuốc trên bàn

– Được rồi! Chắc mọi người xuống nhà hết rồi, xuống thôi! – Ken đứng lên

Vội nhét điện thoại vào túi quần rồi xoay qua lấy thêm cả tai nghe, đồ sạc, ipad, nó đứng lên định bước về phía vali để bỏ vào nhưng Ngọc đã đưa trước mặt nó một cái túi đeo chéo da màu đen:

– Đeo vào giúp tao! Biết lắm mày sẽ đem theo mà – Ngọc nói

– Kệ tao! – Nó cầm lấy

Bỏ vào cái túi, bên trong khá rộng nên nó có thể bỏ ipad vào, chợt nhớ ra hộp thuốc lần trước Ken đưa phòng khi cơn đau tái phát, nó nhìn lên giường thấy hộp thuốc liền bước tới lấy bỏ túi. Ngọc từ đằng sau đội lên đầu nó cái nón len:

– Tao mới vừa thấy ở trong tủ đấy, trong vali có vài cái nữa. Đội vào – Ngọc chỉnh sửa

– Mà đi đâu vậy ? – Nó hỏi

– Mày không nhớ gì hết ? – Ngọc ngạc nhiên

– Ờ! – Nó nói

– Đi rồi biết! – Ngọc cười

Vali được Key xách nên nó cùng Ngọc rảnh tay đi xuống lầu, mọi người đều đã tập trung ở dưới nhà và ai cũng mặc quần áo ấm cả. Tuấn Anh nhìn thấy nó cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm và vui vẻ hơn. Xuống tới phòng khách, nó quay sang nhìn TA:

– Đồ khùng, sáng sớm mặt tươi dễ sợ! – Nó bĩu môi

– Ai như mày, mặt như lá cây! – Ngọc đâm chọt:))

– Mày không nói không ai nói mày câm đâu! – Nó liếc Ngọc

– Rồi, đủ rồi giờ thì đi thôi! – MC nói

– Đi thôi! – Cả đám phấn khởi

Nó chẳng biết mình đi đâu mà nó cũng chẳng quan tâm:v, chỉ cần có mọi người bên cạnh, dù đi đâu cũng được cả. Mọi người bắt đầu di chuyển ra ngoài, nó cùng 3 đứa cùng tuổi di chuyển sau cùng, TA lúc này lấy một cái hộp trên bàn phòng khách rồi đưa cho nó:

– Nè mày! – TA nói

Nó nhìn TA khó hiểu rồi cầm lấy, mở ra bên trong đôi giày supercolor đen. Nó cười rồi quay sang nhìn TA:

– Cảm ơn! – Nó vui vẻ

– Chỉ là thấy giảm giá mới mua thôi! – TA đỏ mặt

– Xạo quá ba! Hôm qua không phải mày lôi đầu tao đi….. – Kai đang tố cáo thì bị TA bịt miệng lại

– Đi thôi! – TA lôi Kai đi

Nó với Ngọc bật cười vì hành động của 2 đứa kia, nó lấy đôi giày ra rồi mang vào luôn, vừa khít với chân nó!

– Hôm qua nó lôi thằng Kai đi kiếm tùm lum mới được đó – Ngọc cười

– Cho chừa =))) – Nó cười

Ngọc và nó cũng đi ra sau đó, MC chở Kino, Pin còn tụi nó thì cứ như bình thường mà đi thôi:))! Ra tới sân bay, có vài người đã đợi sẵn, khi tụi nó xuống xe thì họ hộ tống tụi nó ra tới máy bay và đi cùng.

– Còn xe thì thế nào ? – Nó hỏi Ngọc

– Không sao, sẽ có người đem về! – Ngọc thản nhiên

– Mấy người này là ai ? – Nó ngạc nhiên

– Vệ sĩ! – Ngọc cười

– Mấy tên này và mày cần bảo vệ sao ? – Nó nhíu mày

– Chứ sao! Tao yểu điệu yếu đuối mà! – Ngọc chấm nước mắt

– Dẹp đi bà! – Nó nói

Tụi nó làm náo loạn cả cái sân bay:v, dàn vệ sĩ áo đen khiến nó có cảm giác mình như mafia:))! Các cô gái đang chết mê chết mẩn với vẻ đẹp trai đủ kiểu của 9 tên kia ><, nó nhìn mà muốn cười lộn cả ruột! Các chàng trai thì nhìn nó với Ngọc với con mắt hình trái tim <3! Tụi nó di chuyển nhanh chóng lên máy bay, náo loạn sân bây tới đây là đủ rồi ==’! Vừa bước vào, 1 dàn tiếp viên hàng không đã đứng sẵn để chào đón tụi nó, nó chỉ biết cười gượng nhìn những người này!

Máy bay riêng A398 của Key có phòng tắm lát đá cẩm thạch theo phong cách Thổ Nhĩ Kỳ, garage cho xe Rolls-Royce và các loại siêu xe khác. Những thiết kế xa xỉ khác biến chiếc A398 trở thành một “siêu du thuyền trên trời”, từ phòng ăn sang trọng, sòng bạc cho tới bể cá và phòng gia đình. Có sức chứa 200 người, bao gồm khu vực VIP xa xỉ với phòng ăn dành cho 30 người, phòng họp, phòng ngủ lớn, phòng khách rộng rãi với thiết kế sang trọng, lộng lẫy với đèn pha lê. Mọi đồ vật ở đây đều là loại cao cấp nhất hiện nay. Chỉ nội thất và thiết kế của chiếc A398 đã lên tới 80 triệu USD, con số đã chỉ rõ sự giàu có, xa hoa của tập đoàn HK, sự chịu chơi của các thiếu gia này ==’!

Tụi nó đi vào khu vực VIP, ngồi ở căn phòng khách xa hoa. Nó cũng chẳng quan tâm chiếc A398 này trị giá bao nhiêu, hiện giờ nó đang cảm thấy lạnh ==! Ngồi trên dãy ghế sofa bao quanh căn phòng với hình chữ U, nó ngồi kế Ngọc và Ken, 2 con người không có hơi ấm ==’! Máy bay bắt đầu cất cánh, bên ngoài cửa sổ những đám mây trắng toát bồng bềnh bao quanh!

– Tập đoàn HK chịu chơi ghê gớm, chiếc này không dễ để đặt hàng đâu! – Kino nói

– Nhà tao có rồi! – Ken cười

– Tao cũng vậy! – Yun nói

– Tao nữa! – Cen tiếp lời

– Bên em hình như hôm nay giao! – TA nói

Nó ngạc nhiên nhìn những người đang ngồi trước mặt mình, họ sẵn sàng chi số tiền như vậy cho một chiếc máy bay sao >< ? Điên hết rồi =))))!! Nó lấy tai nghe cắm vào 1 bên tai rồi kết nối với điện thoại trong túi, rút thẻ sim ra để khỏi ảnh hưởng đến máy bay. Ngồi dựa sofa, nó đan 2 tay vào nhau, tại sao cái máy bay này nó lạnh y chang chủ nó vậy ==’ ? Ngọc lúc này nhìn sang nó rồi bật cười:

– Lạnh lắm à ? – Ngọc nói

– Mày không lạnh ? – Nó nhìn Ngọc

– Tao quen rồi! – Ngọc cười

– Đồ máu lạnh! – Nó ngồi thẳng lại

– Mày còn lạnh hơn tao! – Ngọc nói

– Im đi mày! – Nó nói

Nó bắt đầu hoà nhập với cuộc trò chuyện của mọi người, không khí vui vẻ đầy ắp tiếng cười! Ngọc lúc này kéo nó đi vệ sinh chung, nó cười bất lực rồi đi theo cô nàng!

– Cẩn thận đó, không phải dưới đất đâu! – Ken nói

– Cho Ngọc rơi giống lần trước là ok à! – MC cười

Nó đứng đợi Ngọc ở trước cửa nhà vệ sinh, không khí bỗng lạnh hơn, tim nó bắt đầu nhói. Nó dựa vào vách ngăn giữa 2 khoang, hơi thở dồn dập, tim bỗng đau hơn những lần trước. Đôi tay run lên, nó cố gắng lấy thuốc ra, bỏ 1 viên vào miệng rồi nuốt vào. Ngọc bước ra từ nhà vệ sinh thì bắt gặp khuôn mặt nhợt nhạt của nó:

– Ê sao vậy ? Không sao chứ ? – Ngọc lo lắng

– Không sao! – Nó cố gắng bình tĩnh

– Đi ra lẹ đi! – Ngọc nói

Trên đường về phòng khách, 2 đứa nó bắt gặp 1 chị tiếp viên hàng không:

– Đem vào phòng khách giúp em 1 cái mền bông! – Ngọc nói với chị ta

– Vâng! – Chị tiếp viên nói

Nó và Ngọc vừa ngồi xuống thì chị tiếp viên lúc nãy đã đem chăn bông vào, đưa cho Ngọc rồi chị ta đi ra! Ngọc đắp chăn bông lên người nó:

– Lạnh lắm à ? – Key ngạc nhiên

– Em thấy mát mà ? – Kino nói

– Anh cũng thấy vậy! – MC cười

– Với cơn sốt cao ngày hôm qua kèm theo căn bệnh kia thì lạnh là đương nhiên! – Pin giải thích

Ken nghe xong liền quay sang nó, khuôn mặt nó nhợt nhạt như người sắp chết, môi dần ngả sang màu tím khiến anh lo lắng! Đúng là trong đây có bật điều hoà nhưng anh không nghĩ nó ảnh hưởng đến vậy!

– Em đỡ lạnh chưa ? – Ken lo lắng

– Ấm lên một chút rồi! – Nó cười

– Thật sự không cần tắt điều hoà chứ ? – Cen hỏi

– Này, anh muốn cả đám thành heo quay à ? – Kai ngồi kế bên nói

– Thế thì mày ra ngoài cửa thoát hiểm hóng gió đi! – TA cười

– Hóng cái gì ngoài đó! Mở ra là mất xác rồi! – Kai nói

– Gió thiên nhiên đỡ tốn tiền! – TA cười

– Mày đi trước đi rồi kêu tao! – Kai cười

– Tao không có nhu cầu! – TA từ chối

– Vậy thôi 2 đứa đi cùng 1 lượt! Anh tiễn! – Yun nãy giờ mới lên tiếng

– DẠ THÔI CẢM ƠN! CHO EM XINN – Kai và TA đồng thanh

Cả đám bật cười khi thấy Kai với Tuấn Anh bị Yun doạ cho rơi tự do:v, sắc mặt nó lúc này cũng đã trở nên hồng hào hơn, cơn đau tim cũng dần dịu xuống và hô hấp bình thường trở lại! Nhìn vào đồng hồ trên điện thoại, đã 10 giờ sáng rồi, mọi người vẫn cười đùa vui vẻ như là ở dưới mặt đất ==’. Ngọc lúc này ngồi giỡn với Pin và trúng vào chỗ vết bầm trên tay nó:

– A! – Nó kêu lên

– Đau sao ? – Ken ngạc nhiên

– Dạ:(! – Nó nhìn vào vết bầm

Ken nhìn 2 tên tội đồ kia bằng con mắt hình viên đạn:v, Ngọc với Pin nhẹ nhàng đổi chỗ để không bị Anh cho rơi tự do:))!

– Sao kì vậy ? – Key nhíu mày

– Hồi phục ? – MC nói

– Không thể nào, không nhanh đến thế! – Ken nói

– Vậy là nhất thời có cảm giác thôi! – TA nói

– Cũng có thể! – Kai đồng tình

Trong lúc mọi người đang bàn luận về nó thì 2 tên tội đồ kia lại ngồi giỡn tiếp:v, người tiếp theo bị Ngọc đụng trúng không ai khác chính là Yunnn Em 😂! Mọi người đều cố gắng nhịn cười để chờ cảnh 2 chú chim bay tự do trên bầu trời =)))))

$pageOut $pageIn

Chap 85 :

Ken vỗ đầu nó trong khi nó đang phồng má để ngăn không phụt ra cười vì cảnh tượng trước mắt, 2 tên tội đồ đang bị doạ chết khiếp bởi ánh mắt của Yun =)))!

– Muốn rơi tự do ? – Yun nói

– Không! – Ngọc cùng Pin đồng thanh

– Nhảy dù ? – Yun nói

– Không! – Đồng thanh

– Ừ! Thôi không cần sợ đâu! – Yun cười

Mọi người đều bất ngờ trước câu nói của Yun, 2 tên tội đồ thì mừng rỡ vì thoát được cảnh rơi tự do ><! Nó trề môi tỏ vẻ thất vọng, Ken áp tay vào má:

– Nhóc con! Sao em lại thích xem người khác bị hành hạ vậy ? – Ken cười

– Ai kêu con mắm đó chọc em chi! Cho chừa! – Nó nói

– Đồ tiểu quỷ, đói chứ ? – Ken nói

– Bình thường à! – Nó cười

– Vậy đi ăn! Mọi người đi ăn chung chứ ? – Ken nói

– Ok! – Đồng thanh

Tụi nó di chuyển xuống phòng ăn, trong suốt bữa ăn TA và Kai cãi lộn chỉ vì ly nước cam == ‘! Kết cục là cả 2 bị Kino cho ăn 2 cái kí vào đầu:v! Bữa ăn kết thúc trong sự ồn ào, di chuyển lại vào phòng khách, sau khi ăn no thì cơn buồn ngủ lấn áp nó. Nó ngồi mơ mơ màng màng rồi cuối cùng ngã sang phía Ken, dựa vào vai anh mà ngủ!

– Ngủ gục rồi kìa! – MC cười

– Nhỏ đó ở đâu ngủ chả được! – Kai nhìn sang nó

– Giờ mày tính làm sao với con sâu ngủ đó đây ? – Key cười

Anh đưa mắt sang nhìn con sâu ngủ đang dựa vào vai mình mà ngủ rồi bật cười:

– Mày qua đưa nó vô phòng nằm ngủ đi! – Ken nói với Key

– Tại sao lại là tao ? – Key ngạc nhiên

– Vì mày với tao là anh nó! Lẹ đi cưng! – Ken cười

Key thở dài rồi bước tới ẳm nó đưa vào phòng, cẩn thẩn đắp chăn cho nó rồi Key rời khỏi căn phòng và trở lại phòng khách. Còn nó thì đã chìm sâu vào giấc ngủ và có một người y chang nó cũng đã chìm vào giấc ngủ!

3 GIỜ SÁNG / NGÀY HÔM SAU

Nó bỗng giật mình tỉnh dậy sau giấc ngủ dài kia, mọi người đều đã ngủ hết, quay sang Ngọc đã ngủ cạnh nó từ khi nào. Nhìn sang cái đồng hồ để bàn cạnh nó, đã 3 giờ sáng, nó suy nghĩ một chút rồi mới phát hiện rằng mình đã ngủ hết 1 ngày hôm qua ==’! Nó bước xuống giường rồi tiến đến cái vali được đặt ở góc phòng, lấy ra 1 bộ quần áo khác và rời khỏi phòng, nó đi thẳng vào phòng tắm dù là 3 giờ sáng! Một lát sau nó bước ra với mái tóc ướt nhẹp chưa lau khô, trở về phòng dẹp quần áo rồi đi ra phòng khách. Mọi người có lẽ đã đi ngủ, tất cả các khoang đều bật loại đèn sáng mờ, nó khó khăn lắm mới đi vào phòng khách được. Nhìn ra ngoài cửa sổ, xung quanh là đám mây trắng, bầu trời vẫn chưa sáng mang theo sự huyền ảo của đêm, xen kĩ một chút âm u. Nó khẽ rùng mình, kéo chiếc chăn hôm qua nó đắp vẫn còn đó lên người! Lôi điện thoại ra và bật nhạc lên, chỉ có mình nó trong không gian rộng rãi của căn phòng nên có thể bật nhạc thoải mái. Bản nhạc ” But I Love You ” du dương mang đến cho người khác một cảm giác nặng lòng, thoáng chút buồn vu vơ. Nó dần dần nằm dài trên sofa rồi ngủ quên lúc nào không hay…..

5 GIỜ SÁNG

Yun lúc nãy đã tỉnh dậy và thay quần áo, Yun đi kêu từng người dậy vì tụi nó đã gần tới nơi! Đi đến phòng của 2 đứa con gái duy nhất trong đám, Yun gõ cửa vài lần thì Ngọc bước ra mở cửa trong tình trạng ngái ngủ:

– Mới 5 giờ sáng mà! – Ngọc nhăn mặt

– Dậy đi cô nương! Gần tới rồi, dậy thay quần áo ấm vào, nhiệt độ ở đây nghe nói sắp xuống tới âm rồi! – Yun nói

– Em biết rồiiiii! – Ngọc mệt mỏi

– Nhất là con sâu ngủ, mặc thật ấm vào, tháng này ít bệnh viện nào còn loại máu đó lắm! – Yun nhắc nhở

Ngọc chợt nhớ ra, quay lại nhìn vào giường thì chẳng thấy nó đâu!

– Đợi đã! Nó đâu rồi ? – Ngọc giật mình

– Chắc là dậy rồi! Trên đây không bỏ đi được đâu, vào thay đồ rồi ra phòng khách – Yun nói

Ngọc nghe vậy cũng yên tâm được phần nào! Yun đi về phòng mình, do đến tận 11 đứa, trong khi 2 đứa con gái phải ngủ riêng nên Yun và đám con trai phải tự phân chia ==! Yun ngủ cùng với MC và Key, Anh ngủ cùng Kino với TA, 3 người còn lại ngủ với nhau! Key với MC lúc này đã thức dậy nhưng đầu óc vẫn mơ mơ màng màng:v!

– Em kêu tụi nó dậy hết chưa ? – MC nói

– Kêu hết rồi anh! Chừng nào mình mới tới ? – Yun hỏi

– Do tối qua mắc kẹt tại sân bay bên kia nên chắc khoảng 7 hay 8 giờ gì đó là tới! Mà nghe nói nhiệt độ xuống gần âm rồi, cẩn thận chút! – MC nói

– Em biết rồi! Em ra phòng khách trước! – Yun nói

Yun đi về phía phòng khách, mở cửa bước vào thì nghe tiếng nhạc, bản năng cảnh giác trỗi dậy, Yun cẩn thận đi về phía nơi tiếng nhạc phát ra và phát hiện ra con sâu ngủ đang nằm ==’! Yun thở hắt ra rồi dùng chân đá mạnh vào sofa:

– Ya ya ya! Con sâu ngủ, dậy đi! – Yun nói

Nó bị sự chuyển động của sofa kèm theo giọng nói của Yun làm giật mình tỉnh dậy, vừa mở mắt thì đã nhìn thấy khuôn mặt lạnh như Bắc Cực của tên ngang ngược == ‘!

– Có cần phải đá ghế không ? – Nó khó chịu

– Nếu tôi không làm vậy chắc gì em đã tỉnh ? Ngủ cả ngày hôm qua giờ còn ngủ được à ? – Yun nói

– Kệ tôi, mắc mớ gì tới anh! – Nó nhăn mặt

– Tôi thích nói đấy! – Yun ngồi xuống ở ghế sofa đối diện

Nó liếc Yun rồi dậy, nhìn vào điện thoại, nó đã ngủ quên ở đây tận 2 tiếng ==’! Lúc này nó có cảm giác lạnh hơn ban nãy, ngồi dậy choàng chiếc chăn bông kín cả người nhưng vẫn cảm thấy lạnh ==’!

– Em không bao giờ sấy tóc sau khi tắm à ? – Yun nhìn nó

– Sấy nhiều không tốt! – Nó nói

– Vậy nếu ngủ với mái tóc ướt nhẹp đó thì em nhiễm lạnh chắc! – Yun nói

– Nhưng cũng khô rồi này! – Nó nói

Yun thở dài vì cái tính lì của nó ==, mọi người lúc này cũng đi vào nhìn thấy nó và Yun đã ngồi bên trong. Ngọc chạy lại ngồi kế nó rồi ôm chầm lấy nó:

– Sói trắng Bắc Cực! – Ngọc cười

– Sói con mắt mày! – Nó nói

– Sao mày mặc đồ mỏng quá vậy ? – Ngọc buông nó ra

– Lấy đại nên không để ý! Mà sao hôm nay lạnh quá vậy ? – Nó nói

– Nước Anh hiện giờ là mùa đông, nhiệt độ xuống gần âm độ nên lạnh hơn hôm qua là đúng rồi! – Ngọc giải thích

Nó há hốc mồm, nước Anh sao ? Từ lúc bay tới giờ nó mới biết mình đi Anh ==’, thật quá nhọ cho con bé: ))!

– Đi thay đồ khác, lát mày chết cóng thì phiền lắm! – Ngọc kéo tay nó

Một lát sau tụi nó quay lại phòng khách, nó mặc 1 áo tay dài vải nỉ bên trong, bên ngoài là 1 áo len dày, chân mang vớ da, mặc 1 quần legging dài màu đen, ngoài cùng là 1 quần short jeans ngắn! Nó chạy lại ngoài kế bên Key, ít nhất Anh 3 nó vẫn còn có hơi ấm ==’!

– Sao hôm nay lại ngồi kế anh ? Thường em ngồi trong góc mà ? – Key ngạc nhiên

– mấy nhân vật bên kia ai cũng lạnh như băng, ít nhất anh cũng còn một chút gọi là hơi ấm ==’ – Nó nói

– Ý em nói anh chết rồi à ? – Kino nói

– Thế con người gì mà lúc nào cũng lạnh ngắt vậy ? – Nó nói

– Thế em cũng có tí nào gọi là ấm đâu hả sói ? – Key chọc nó

Nó ngước lên lườm Key, Key cười rồi xoa đầu nó:

– Đã không bênh mà còn nói em là sói nữa >< ? – Nó nói

– Thế em nói xem mình không có chỗ nào khác sói con ? – MC cười

– Đấy! Đến cả thầy giáo của em còn nói vậy mà! – Key nhìn nó

– Aisssss! Đương nhiên là khác rồi! – Nó khó chịu

Nó lại bị so sánh với con sói ==! Con sói với nó có gì giống nhau chứ:v!

– Rồi rồi! Nhóc con đừng giận! – Key cười

– Nhóc con, em uống thuốc chưa ? – Ken hỏi

– Thuốc mô ? – Nó ngạc nhiên

– Pin qua coi sao rồi tiêm với cho uống thuốc giúp anh! – Ken nói

– Được rồi! Qua đây Như! – Pin đứng lên

Pin cầm theo một hộp màu trắng đi lại phía ghế đơn ngồi, nó đi lại kéo ghế đơn ngồi đối diện! Pin đưa cho nó 1 nhiệt kế rồi ngậm vào! Một chút sau rút ra, Pin nhíu mày:

– Hạ sốt chưa ? – Ken nhìn về hướng nó

– Cái này…….

$pageOut $pageIn

Chap 86 :

Khuôn mặt Pin bỗng tối sầm lại khi nhìn vào nhiệt kế, nó nhíu mày rồi chồm tới nhìn, nhiệt kế chỉ vào con số 35,5 độ khiến nó giật mình! Thân nhiệt nó đang càng ngày càng hạ xuống một cách nhanh chóng!

– Sao vậy ? – Key nhíu mày

Pin chẳng nói gì rồi lấy từ trong hộp một ống dung dịch dài màu đỏ cùng 1 kim tiêm, nó ngạc nhiên nhìn Pin trông như một bác sĩ già dày dặn kinh nghiêm, từng cử chỉ đều dứt khoát và nhanh nhẹn. Pin bơm dung dịch đỏ vào kim tiêm rồi cầm tay nó và bơm vào, dù không có cảm giác đau ở thể xác nhưng nó có thể cảm nhận được cơ thể đang đông cứng lại!

– Đừng nói đó là… – MC ngập ngừng

– Thân nhiệt đã xuống tới 35,5, chỉ cần nhỏ hơn 35 thì sẽ tự chảy máu đến chết và không cách nào cầm được! – Pin rút kim tiêm ra khỏi tay nó

– Không được rồi! Tình hình xấu đi rồi! – Kino nói

– Nếu như duy trì được thân nhiệt thì sẽ ổn, nhưng hôm nay đã chạm tới 35,5 thì phải dùng đến thứ này nếu không thì hậu quả không lường trước! – Pin nói

Cả cơ thể nó đông cứng lại, cảm giác như các mạch máu không chuyển động nữa, tim đập nhanh hơn mức bình thường rất nhiều. Pin nhấn mạnh vào chỗ vừa rút kim tiêm, cơ thể nó bắt đầu trở lại bình thường, Pin cũng thả tay nó xuống. Nó bất ngờ trước hiện tượng cơ thể phản ứng lại lúc nãy, lần đầu có cảm giác như thế!

– Không sao, rồi em sẽ quen thôi! – Pin nhìn nó

– Cái quái gì vậy ? – Nó khó chịu

– 1 loại thuốc thôi, không sao cả! – Pin cười

– Em không sao chứ ? – Cen lo lắng

– Không sao, không sao! – Nó nói

Nó đứng lên bước về phía Key, từng bước chân đều không vững, mọi người đều lo lắng nhìn nó. Ngồi xuống cạnh Key, nó ngả ra phía sau dựa vào sofa và hít thở thật sâu:

– Ổn rồi chứ ? – Key lo lắng

– Ổn rồi! – Nó lẩm bẩm

Nhịp thở dần trở lại trạng thái bình thường, nó ngồi thẳng dậy như mọi người, lúc này một cô tiếp viên bước vào:

– 5 phút nữa sẽ hạ cánh, xe đã được chuẩn bị và mọi người sẽ về biệt thự của họ Trang, các vị chủ tịch cũng đã tới, nhiệt độ đã xuống dưới 5 độ nên mọi người hãy mặc thêm áo ấm vào! – Cô tiếp viên nói

– Được rồi, cảm ơn! – Key nói

– Vâng! – Cô tiếp viên thân thiện

Nó suy nghĩ một lát rồi mới chợt nhớ ra rằng ba mẹ mình đã đi công tác ==’, vậy giờ nó phải đi đâu để sống đây:v! Key quay sang nhìn nó:

– Em làm sao vậy ? – Key hỏi

– Không gì không gì! – Nó giật mình

– Mọi người về phòng lấy vali đi, mặc thêm áo vào, có thể sẽ hạ nữa nên cẩn thận chút! – Key nói

Mọi người trở về phòng và sửa soạn đồ đạc, nó ngồi trong phòng ngơ ra trong khi Ngọc mặc thêm áo len và áo khoác giữ ấm!

– Mày là đứa cần mặc nhiều áo nhất đó! Mặc vào đi! – Ngọc đưa cho nó áo len

– Aisss! Sao ba mẹ tao lại đi công tác chứ! – Nó khó chịu

– Chậc! Công việc mà biết làm sao được! – Ngọc nói

Thở dài rồi mặc áo Ngọc đưa, nó lại mặc thêm cả áo khoác giữ ấm bên ngoài, đeo bao tay, đội cả nón len ==’! Đống quần áo trên người khiến nó như con gấu Bắc Cực biết nói:))!

– CHUẨN BỊ HẠ CÁNH, YÊU CẦU MỌI NGƯỜI HÃY TÌM MỘT CHỖ VÀ NGỒI CHẮC CHẮN, VÌ ĐƯỜNG TRƠN NÊN SẼ HƠI SỐC, MONG MỌI NGƯỜI HÃY GIỮ AN TOÀN CHO BẢN THÂN! – Từ trên loa 1 tiếp viên nói

– Đi lại ghế! – Ngọc nói

Nó cùng Ngọc ngồi trên ghế, khi máy bay vừa hạ xuống như va chạm gì đó khiến tụi nó bị ngã sang một bên!

– ĐÃ HẠ CÁNH AN TOÀN, CHÂN THÀNH XIN LỖI VÌ CÚ SỐC LÚC NÃY, MỌI NGƯỜI HÃY ĐEM ĐỒ VÀ RA CỬA! XIN CẢM ƠN

– Lần nào về cũng vậy hết! – Ngọc đứng lên

Tụi nó kéo vali ra cửa chạm mặt mọi người đã đứng trước ở đó, cửa vừa mở thì một làn gió ùa vào và mang theo không khí lạnh giá của mùa đông. Nó cảm thấy lạnh run cả người khi bước ra khỏi máy bay, xung quanh mọi thứ đã bị bao phủ bởi lớp tuyết dày, đường thì trơn trượt bởi băng. Mọi người đều thở ra khói vì cái lạnh khắc nghiệt ở nước Anh! 1 chiếc Limo màu đen đã đợi sẵn ở phía dưới, mọi người lần lượt bước vào và mó là đứa cuối cùng. Chiếc xe bắt đầu di chuyển, bên ngoài cửa sổ, các ngôi nhà đều bị phủ bởi tuyết nhìn rất mắc cười:))! Khoảng nửa tiếng sau, chiếc xe dừng trước 1 cánh cổng lớn!

– Tới rồi! – Pin nói

– Hình như họ không biết mình về lúc nào! – MC cười ranh ma

– Vậy giống lần trước nhá! – Key nói

– Okay! – Cả đám đồng thanh trừ nó

Nó lơ ngơ bước xuống xe theo mọi người, Key đẩy cổng nhẹ nhàng bước vào, Ngọc bỗng kéo nó chạy sang phía bên trái khiến nó bất ngờ. Mọi người bỗng tản ra và nhanh chóng biến mất ==’!

– Đi đâu vậy ? – Nó nói

– Ở đây, đúng rồi! – Ngọc dừng lại

2 đứa nó đứng trước 1 vách tường lớn của căn biệt thự, Ngọc lấy ở ngăn ngoài vali ra 2 cây súng bắn điện và đưa cho nó:

– Cầm lấy, một lát nữa mà vào đó lạc mất tao thì gặp ai đuổi theo mày cứ bắn! – Ngọc nói

– Mày đang khuyên tao giết người à ? – Nó nhíu mày

– Aisss! Này là súng bắn điện do nhà Key sản xuất mà, không chết đâu. Loại này đặc biệt và chỉ làm cho tổ chức chứ không bán! – Ngọc cười

– Mày biết tao không bắn được mà ? – Nó nói

– Giết hoặc Bị Giết! Luật đó bấy bê! Không sao đâu đi nào! – Ngọc nói

– Còn vali ? – nó nói

– Không sao, để đó đi có người đem vào! – Ngọc nói

Ngọc quay sang bức tường rồi đẩy vào, bức tường lập tức di chuyển, bước vào trong, nó đành thở dài rồi nhét 1 cây súng vào túi áo, 1 cây cầm trên tay! Tụi nó đi vào bên trong căn nhà:

– Mà tại sao phải làm thế này ? – Nó thắc mắc

– Nếu mày đi thẳng vào thì sẽ bị đập cho 1 trận! Nếu đi vào phòng khách thì mày thoát rồi! – Ngọc phấn khởi

– Đập thì chịu thôi! Sao cứ làm chuyện tào lao thế này! – Nó nhăn mặt

– Không thử sao biết, đúng không ? Cố lên! Giờ phải chia nhau ra thôi, tìm được cầu thang hoặc thang máy thì thoát! – Ngọc nói

Vừa nói xong thì nhanh chóng chạy mất để lại một mình nó ở không gian rộng lớn này ==’! Đôi lúc tự hỏi có phải những người này bị điên kh >< ? Kéo dây kéo xuống, nó nhẹ nhàng di chuyển, cả không gian như thế này mà chả có ai ==! Trong lúc di chuyển nó nhìn thấy khắp nơi đều có các CCTV, hay loại camera nhỏ mà MC đã nói ở lớp ==. Lúc này nó nghe ở phía xa có tiếng súng nổ, cẩn thận từng chút lùi lại, nép sau bức tường rồi ngó đầu ra, Kai cùng với Kino, MC, Pin, Ngọc đang được hộ tống bởi những người mặc vest đen giống ở sân bay! Bỗng có vài tên chạy về hướng nó khiến nó giật mình, nhanh chóng chạy đi, cuộc rượt đuổi bắt đầu!

&##8211; Tiểu thư, đứng lại! – 1 tên nói

Nó chẳng nói gì, nhanh nhạy dừng lại rồi bắn! Cứ như phim hành động, bách phát bách trúng và những tên đó bị nó bắn đã bị tê tiệt tạm thời:))! Nhanh chóng chạy đi kiếm phòng khách như Ngọc nói, trên đường chạy thì gặp thêm vài tên nữa khiến nó phát mệt ==! May là trong lớp nó luôn chú ý bài giảng và thực hành tốt nên vận dụng dễ dàng! Nó bắt đầu đi chậm lại, đi vào một không gian sáng rực bởi đèn chùm trên trần nhà! Căn biệt thự này rộng thật, cái phòng khách nằm ở đâu mà không thấy! Cây súng trên tay đã hết đạn, nó phũ phàng quăng thẳng xuống sàn:))! Thảnh thơi tay không đi kiếm phòng khách:v! Đi lòng vòng một chút, nó phát hiện một cánh cửa bằng gỗ lớn, trông cổ kính và được điêu khắc rất đẹp. Mở cửa bước vào và cảnh tượng hãi hùng ở ngay trước mắt nó! Những người lúc nãy nó nhìn thấy đang quỳ dưới sàn, 4 ĐMV cùng TA thì ngồi trên ghế cười nhìn những người quỳ! Có vài người ở độ tuổi trung niên nam lẫn nữ đang vui vẻ uống trà và trò chuyện, nó bước vào thu hút sự chú ý của mọi người!

Một người con gái với thân hình nhỏ nhắn, mái tóc bạch kim nổi bật, đôi mắt tím u buồn ma mị, làn da trắng gần như trong suốt, từng bước chân đều dịu dàng và toát ra sự quyền lực! Ken quay sang cười với nó:

– Nhóc con tới rồi! Giỏi lắm! – Ken nói

– Đây là phòng khách ? – Nó nhíu mày

– Đúng rồi! – Ken cười

Nó bước lại đứng kế bên TA đang ngồi, nó nhìn sang những người già kia, ở họ toát ra sự lạnh lùng, sang trọng và quyền lực. Một người phụ nữ ngước lên nhìn nó, nở nụ cười hiền hậu:

– Chắc cháu là Kha Thảo Như, đúng chứ ? – Bà ấy hỏi

– Dạ đúng! – Nó lễ phép

– Mọi người nhìn kia, con bé tới rồi! – Bà ấy nói

Những người đó đều quay sang nhìn nó, lúc này nó mới nhận ra họ đều là ba mẹ của Anh và mọi người!

– Con đúng quả là búp bê sống! Rất đẹp và hoàn hảo! – Một người đàn ông nói

– Dạ không phải đâu! – Nó cuối đầu

– Không cần lễ phép đến thế đâu, ta tự giới thiệu, ta là ba của Tuấn Anh! Cháu cứ gọi là ông Võ được rồi! – Ba TA nói

– Ta là mẹ của TA! Gọi là bà Võ được rồi!

Từng người một giới thiệu, nó quan sát và phát hiện ra, ba mẹ và con cái của họ đều có màu tóc và màu mắt giống nhau! Nhưng không giống tính cách chút nào ==! Nó lúc này mới để ý đến 1 người đàn ông vẫn bình tĩnh uống trà, ông ta đặt ly trà xuống ngước lên nhìn nó, người này có đôi mắt xám khói y chang Yun!

– Ta là ba của Yun! Gọi là ông Trang được rồi! – Ba Yun nói

– À vâng! – Nó nói

– Ông đang làm con bé sợ đó! – Mẹ TA nói

– Cháu thông cảm, tính cách cha con họ như thế đấy! – Ba Key cười

– Dạ không sao không sao! – Nó lắc đầu

– Thành thật xin lỗi con, do có việc nên ba mẹ con, Ngọc, Kino, Pin và MC đều đã đi công tác cho chúng ta! – Ba Cen cười

– À vâng! – Nó cười buồn

Lúc này bỗng cánh cửa bị đạp mạnh vào, mọi người đều chú ý sang hướng đó, một người con trai với khuôn mặt baby đang đứng trước cửa và trên tay là khẩu súng điện! Tên đó tiến tới rồi ngắm vào nó:

– Bỏ xuống đi Bi! – Ken nói

Nó nhíu mày nhìn tên được gọi là Bi, có ai mà mới gặp nhau đã chỉa súng vào mặt người ta không ==! Tên đó nhìn sang Ken:

– Con nhóc này cứ đu đeo theo Anh 2! Anh 2 là của tôi! Cô biết chưa ? – Bi hét lên

– Đấy, ai đụng tới anh 2 nó là bắt đầu rồi đó! – Ba Ken cười

– Chứ gì nữa! – Mọi người đồng thanh

Thì ra tên này là em của Ken ==, nó nhếch mép và hất mặt lên tỏ vẻ thách thức đối phương. Bi nhìn có vẻ lớn tuổi hơn nó và cũng cao hơn, nó đưa tay bỏ vào túi áo!

– Thôi nào, Bi ngồi xuống đi! – Ba Key cười

– Đừng con nít như thế! – Mẹ TA nói

– Tại con nhóc này mà Anh 2 không về ăn Giáng Sinh với con! – Bi tức giận

Nó nhíu mày, tên này làm nó tức điên lên ==! Tay nắm chặt cây súng trong túi, nhanh như gió nhờ thân hình nhỏ nhắn và những bài tập huấn luyện khắc nghiệt của MC, nó như biến mất rồi xuất hiện kế bên Bin và bắn vào chân Bi một phát!

– * Đoàng * * Đoàng *

Cả 2 tiếng súng diễn ra cùng một lúc, ngã khuỵu xuống…..

$pageOut $pageIn

Chap 87 :

Cả 2 té oạch xuống sàn sau tiếng súng, Bi đã nhanh chóng bắn sau khi trúng đạn khiến nó không kịp thời né. Mọi người đều sửng sốt trước cảnh tượng vừa diễn ra trước mắt, nhanh như một cơn gió!

– Như, em không sao chứ ? – Key lo lắng

– Không sao! – Nó đứng dậy

Bi đứng lên nhìn nó với anh mắt khinh thường khiến nó muốn dùng súng thật bắn nát não tên này ra ==, tại sao Ken và tên này khác xa nhau vậy ? Sắc mặt nó thay đổi 360 độ, không còn dịu dàng như lúc mới bước vào đây! Giờ là khuôn mặt lạnh tựa lớp băng tuyết ngoài kia, đôi mắt tím đầy quyền lực và căm phẫn!

– Không ngờ trông thời gian ngắn cháu có thể tới trình độ này! Thật đa tài! – Ba TA nói

– Không phải đâu, là nhờ công của thầy giáo thôi! – Nó nói

– Không cần khiêm tốn như thế đâu! – Ba Cen cười

– Không hề ạ! – Nó đáp lại

Bi cười khẩy rồi bước lại phía ghế ngồi cạnh Ken, nó liếc mắt sang rồi nhìn thẳng như ban nãy, đúng là đồ trẻ con ==! Nghiến răng chặt để không hét lên trước mặt người lớn, nếu không có họ thì chắc nó đem tên kia băm ra rồi ><!

– Vậy thì mấy đứa sang ở nhà Ken nhé, tối mai sẽ có buổi tiệc lớn tại đó nên như thế cho dễ thuận tiện! – Mẹ Cen nói

– Vâng! – Mấy người đang quỳ và TA đồng thanh, trừ nó

Nó nhíu mày khó chịu ” buổi tiệc lớn sao ? Không, mình sẽ không đây! “, nó suy nghĩ!

– Thật sự xin lỗi nhưng cháu sẽ ở nhà bố mẹ và không dự buổi tiệc đó! – Nó cuối đầu

Mọi người ngạc nhiên trước lời từ chối của nó, nhất là các vị phụ huynh. Ba Yun khẽ gật gù đầu mỉm cười:

– Ta thích tính cách của cháu! – Ba Yun cười

– Thật không dám! – Nó đáp lại

Yun quay sang nhìn nó, khuôn mặt với nước da tái nhợt vì cái lạnh giá ở đây!

– Nhóc con, em không cần làm thế đâu! – Key cười

– Cần chứ! Nếu được nhờ anh 3 đưa em về nhà ba mẹ em giúp! – Nó nhìn Key

– Chuyện này anh không quyết định được, phải là người lớn! – Key nói

– Giờ cô lại có lòng tự trọng rồi đấy à ? – Bi khinh thường nó

– BI! Không được ăn nói như thế! – Ba Ken nói

– Anh im đi trước khi tôi bắn nát não anh ra! – Giọng nó trầm xuống

Câu nói của nó khiến mọi người ở căn phòng này cảm thấy như có luồng điện chạy ngang qua. Các vị phụ huynh đều thích thú trước tính cách của nó, Bi trừng mắt nhìn nó:

– Cô đòi bắn tôi ? Cô không biết là mình vẫn còn bị tê liệt một tay à ? – Bi nói

– Khi tôi muốn làm gì thì đánh đổi tất cả cũng phải được! – Nó nói

– Thôi nào! Hai đứa không nên cãi nhau trước mặt người lớn! – Mẹ TA nói

– Cô bé này có tính cách y như Ông Bạch nhà ta nhĩ ? – Ba Cen cười

– Đúng vậy! Y chang – Ba Yun đồng tình

– Lúc trẻ thôi, giờ tôi khác rồi! – Ba Ken cười

Lúc này điện thoại nó reng lên, mẹ đang gọi cho nó!

– Cháu xin phép! – Nó nói

– Cứ đứng đây được rồi! – Mẹ TA cười

– Không ạ! Cháu sẽ ra ngoài! – Nó cuối đầu

Cầm điện thoại trên tay bước ra khỏi căn phòng để lại cho mọi người một sự tò mò đến kì lạ!

– Con bé cũng có tính cách y chang cô ta! – Ba Yun nói

– Đúng vậy! – Ba Key cười

Nó đóng cửa lại rồi bắt máy:

– Alo! – nó nói

– Như, mẹ xin lỗi khi không có mặt ở đó!

– Dạ con không sao!

– Tối mai con hãy đến dự buổi tiệc tại nhà họ Bạch nhé!

– Không đâu mẹ, con không đến!

– Đừng ngang ngược nữa con!

– Con đã nói là không đến! Một lát con sẽ tới nhà ba mẹ ở!

– Con bé này!

– Con không sao! Có lẽ con sẽ về Việt Nam trước, không thích ở đây!

– Thôi được rồi! Vậy tuỳ con!

– Chào mẹ!’

Nó cúp máy, nó ghét không khí ở đây, họ là những người sống trông thế giới thượng lưu, còn nó thì không! Thở dài rồi bước vào căn phòng đó, mọi người đều tập trung chú ý vào nó!

– Mẹ cháu nói gì ? – Ba Ken hỏi

– Chỉ hỏi thăm thôi ạ! – Nó nói

– Chắc họ lo lắng lắm! – Mẹ TA thở dài

– cháu không sao! Mọi người có thể đưa cháu về nhà ba mẹ được không ? – Nó nói

– Cháu vẫn còn ý định đó à ? – Ba Key nói

– Vâng! Cháu nghĩ mình không nên có mặt tại buổi tiệc đó, nó không dành cho cháu. Thật sự xin lỗi lòng tốt của mọi người! Còn về việc ở nhà anh Ken, vì có người hỏi cháu có lòng tự trọng hay không, vâng cháu có và còn rất nhiều nên việc ở nhà Ken là không thể. Mong mọi người hiểu cho! – Nó nói một lèo

Ngọc đứng phắt dậy đi lại đứng trước mặt nó, Ngọc hiểu tính cách của nó, cực kì ngang ngược!

– Mày điên hả ? – Ngọc nói

– Không! Ngược lại tao còn rất tĩnh! – Nó nói

– Đừng có bướng nữa, ở đây có người lớn đó! – Ngọc nhíu mày

– TAO KHÔNG THÍCH Ở ĐÂY MỘT CHÚT NÀO! Mày hiểu chứ ? – Nó nhấn mạnh

Ngọc tức điên với con bạn mình mất, nó ngang ngược lại còn hung dữ ><!

– Được! Xin phép mọi người con đưa Như về! – Yun đứng lên

– Ta chưa quyết định! – Ba Yun nói

– Con vẫn chưa gọi điện nói mẹ về việc bình hoa mẹ thích bị bể, DO BA LÀM! – Yun nhấn mạnh

Ba Yun cứng họng với thằng con trời đánh của mình, các vị phụ huynh khác bật cười với màn đấu khẩu của 2 cha con nhà này!

– Đồ trời đánh! Đi đi! – Ba Yun bất lực

– Con sẽ méc mẹ về việc ba nói con là đồ trời đánh! – Yun bước đi

– Cái thằng trời đánh! Tổ sư mày – Ba Yun nói

– Con sẽ ghi nhớ lại! – Yun vẫy tay

Yun bước tới cạnh nó, đưa mắt xuống nhìn con nhóc ương bướng kia rồi nhếch môi:

– Đi nào lùn! – Yun nói

– Không khiến anh chở về! – Nó nhìn Yun

– Không đâu! Tôi mượn em chút thôi, diễn tốt đi! – Yun nói

Ngọc nghe câu nói của Yun liền bật cười, đúng là ĐMV, tính toán ghê gớm nhỡ! Ngọc kề sát vào lỗ tai nó:

– Đêm nay cẩn thận chút! – Ngọc nói nhỏ

Nó nhíu mày khó hiểu nhìn Ngọc, ý con mắm này là sao chứ! Yun không đợi nó nói chuyện với Ngọc:

– Lùn, cầm vali đi! – Yun nói

– Im đi! Đồ ngang ngược! – Nó khó chịu

Nó bước tới cái vali đang được đặt cạnh TA, TA cầm vali không cho nó lấy, nở nụ cười tinh quái. Nó cười, nụ cười ẩn ý nhìn TA rồi:

– * Phập * – Nó cắn mạnh vào tay TA

– a A A a! Nhả raaaa! – TA hét lớn

– Ahahahahaha! – Mọi người bật cười

Nó nhả ra rồi lè lưỡi trêu TA, xách vali bước đi:

– Con xin phép đi trước! Thật sự xin lỗi mọi người vì hành động vô ý của con vào hôm nay! – Nó lễ phép

– Không đâu con! Con rất hợp ý ta! Không ngờ có người quản được thằng nhóc nhà ta trừ ta và bố nó đấy! – Mẹ TA cười

– Đúng đấy! Chúng ta rất thích con! Con về làm con dâu nhà ta nhé! – Ba Cen nói

– Này, tôi giành trước rồi mà! – Mẹ TA nói

– Vậy thì tuỳ vào quyết định của con bé thôi! – Ba Key cười

– Dạ ? Thật sự xin lỗi nhưng cháu…. – Nó định từ chối

– Đã làm các bác thất vọng nhưng cô bé này là con dâu nhà họ Trang! – Yun chen vào

Ba Yun đang uống trà thì sặc nước vì con trai của mình, ông trợn mắt nhìn Yun, Ken và Key thì ngồi cười chảy nước mắt, nó lùi ra phía sau đạp mạnh vào chân Yun:

– Có cả họ Trang à! Chậc, vụ này khó ăn nha! – Ba Cen lắc đầu

– Này ông già khó ưa kia, sao ông nói không thích mấy chuyện này cơ mà ? – Mẹ TA nhìn Ba Yun

– Sao lại liên quan đến tôi ? – Ba Yun giật mình

– Muốn lấy được con bé thì phải qua được nhà Họ Bạch và nhà Họ Trương chúng tôi cái đã! – Ba Key cười

– Con bé sẽ về làm con gái nuôi của chúng tôi đấy! Muốn cưới thì hơi bị khó nhé! – Ba Ken cười

Các vị phụ huynh ngồi tranh cãi về việc ai lấy được nó khiến tụi nó cười bò ra:))! Nó cũng không nghĩ họ sẽ dễ tính và thân thiện thế này, nhưng họ không biết là nó chưa 18 tuổi à ? Lại còn tên Yun, con dâu nhà họ Trang cơ đấy ==!

– Như, con nói đi, con cưới ai ? – Mẹ TA nhìn nó

– Đúng rồi! Nói đi con – Ba Cen nói

– Không sao cả! Nói đi con, sẽ không có vụ cướp dâu trông lễ cưới đâu! – Ba Yun cười

– Không sao đâu con, chúng ta bảo vệ con mà! – Ba Key nói

Nó cứng miệng trước mấy vị này ==! Sao lại là nó chứ ? Lúc này Yun choàng vai nó:

– Nếu cháu không có cô bé này cháu sẽ cướp dâu đấy! – Yun đùa

– Đấy! Tính cách y chang nhau! – Ba Ken cười

Nó hất tay Yun xuống, trợn mắt nhìn tên ngang ngược kia:

– Nhóc con, em sẽ ở bên anh đúng không ? – Key cười nhìn nó

– Đừng lấy chồng, bên anh đi! – Ken nói

– Anh 2 đem con nhóc đó về làm gì ? – Bi ngồi kế phản đối

– Tên nhóc này, đừng trẻ con nữa! – Ken nói

– Đến cả 2 anh sao ? – Nó nhíu mày

– Em gái cưng mà! – Ngọc cười

Nó lúc này chợt nghĩ ra, quay sang nhìn Ngọc rồi nở nụ cười tinh quái:

– Cháu chọn Ngọc! Xin phép cháu đi trước!

Vừa nói xong nó xách vali chạy khỏi căn phòng, Ngọc há hốc mồm vì nó. Quay sang nhìn mấy vị phụ huynh kia, ai cũng bắn tia lửa điện vào Ngọc! Yun tranh thủ lén ôm vali và chìa khoá xe chạy theo nó:v!

– Sao lại là con chứ ><! – Ngọc oan ức

Nó cười ha hả khi đẩy mọi chuyện sang Ngọc:v, đang đứng tự kỉ cười một mình thì Yun từ phía sau bước lên:

– Lùn mà còn Khùng! – Yun nói

– Má ơi! Ya, đi lúc nào cũng không có tiếng động vậy ? – Nó giật mình

– Đi nào lùn – Yun bước đi trước

Nó âm thầm chửi rủa Yun từ phía sau:v, vừa ra ngoài cửa thì nó cảm giác như bị đóng băng ==! Yun đặt vali xuống quay sang nó:

– Em đợi tôi chút, tôi lấy xe! – Yun nói

– Nhanh đi! Sắp chết cóng rồi! – Nó nói

Yun thấy chạy nhanh chóng chạy đi lấy xe để lại mình nó và 2 cái vali chịu đựng cơn gió mùa đông ác liệt kia ><! Nó cũng hề biết là có người đang nhìn nó từ phía xa………

$pageOut $pageIn

Chap 88 :

Yun chạy chiếc Lamborghini màu đen tới dừng trước chỗ nó đứng, mặt nó bắt đầu trắng bệch, môi cùng với móng tay, chân thâm tím lại vì cái lạnh. Yun mở cửa xe bước ra đi lại trước mặt nó:

– Đi vào trong xe nếu em không muốn chết! – Yun vừa nói vừa thở ra khói

Yun kéo tay rồi đẩy nó vào bên trong xe đóng cửa lại, Yun nhanh chóng đem hai cái vali bỏ ra phía sau xe rồi vào bên trong! Cái lạnh bên ngoài đúng là khủng khiếp thật ==, Yun thở hắt ra quay sang nhìn con nhóc đang run cầm cập kia, trông thật đáng thương! Nhanh chóng khởi động xe chạy ra phía cánh cổng đã được mở sẵn, chiếc xe chạy với tốc độ cao dù con đường có trơn trượt vì băng! Bên trong xe bắt đầu ấm dần lên khiến da mặt nó trở nên bình thường và móng tay, chân cũng vậy!

– Em ổn rồi chứ ? – Yun nói

– Ổn rồi! – Nó trả lời

– Nhà ba mẹ em gần nhà Ken đấy! – Yun nói

– Thì sao ? – Nó nhíu mày

– Nếu mai em thay đổi quyết định cũng dễ di chuyển – Yun nói

Nó thở dài không đáp lại câu nói của Yun, đến cái nơi xa hoa đó làm gì ==’! Một lúc sau, Yun dừng xe trước 1 căn nhà khá to, có sân và nhà xe!

– Lúc nãy ba của Ken có đưa chìa khoá cho anh chưa ? – Nó hỏi

– Rồi! Ngồi đó! – Yun bước xuống xe

Mở cửa nhà xe ra, Yun quay lại rồi chạy vào trong, may là ở đây có cửa để vào nhà nếu không nó lại phải đối mặt với cái lạnh giết người ngoài kia ==’! Mở cửa bước vào bên trong, ngôi nhà được trang trí đơn giản, đầy đủ tiện nghi! Yun đặt 2 cái vali ở phòng khách rồi ngồi xuống ghế, may mà ở đây có lò sưởi ==’! Nó để đôi tay gần lò sưởi một lát rồi áp lên má, lập lại như thế cả chục lần!

– Má em sắp chín rồi đấy! – Yun chọc

– Kệ tôi!

Căn nhà dần trở nên ấm áp hơn, cởi lớp áo khoác và áo len ngoài cùng ra, mặc nhiêu đây cộng với nhiệt độ này nó đủ ấm rồi! Ngồi lên ghế tận hưởng không khí ấm áp khiến nó trở nên dễ chịu hơn nhưng nó chợt nhớ ra một điều:

– Sao anh không về đi ?

– Em đuổi tôi ?

– Có thể nói là như vậy!

– Lúc nãy ở đó tôi nói gì với em ?

Yun nở nụ cười ranh ma, nó suy nghĩ một hồi rồi cũng nhớ ra:

– À, thì sao ?

– Thì tôi không ở đó chứ sao! – Yun thản nhiên

– Chứ anh ở đâu ?

– Ở đây

Câu trả lời thản nhiên của Yun khiến nó há hốc mồm, ở đây ? Nhưng chẳng phải là nhà nó sao ? Tên ngang ngược chết tiệt kia bị khùng à!

– Nhưng đây là nhà tôi!

– Em nói nhiều quá, xuống bếp kiếm gì ăn đi!

Yun đứng lên đi xuống bếp bỏ lại nó ngồi đó với cục tức không giải toả được ==! Điện thoại nó lại reng lên, Anh 2 đang gọi:

– Em nè 2! – Nó bắt máy

– Em về tới nhà chưa ? – Anh hỏi

– rồi 2! – Nó trả lời

– Yun nó cư trú tại nhà em à ? – Anh nói

– em chuẩn bị đá đít tên đó ra đường đây! – Nó khó chịu

– Haha! Thôi, nó không làm gì em đâu! – Anh cười

– Em mong là vậy! – Nó nói

– Có gì mai gặp! – Anh nói rồi tắt máy

Nó thở dài, lại là mai ==! Ý họ là mai nó phải đi chứ gì ==, thật phiền phức ><! Yun từ dưới bếp bước lên với 2 ly trà nóng bốc khói nghi ngút trên tay, ngồi xuống đối diện nó, đẩy 1 ly qua:

– Cho em!

– Không có độc chứ ?

– Em nghĩ tốt về tôi chút không được à ?

– Có lẽ không!

Nó cầm ly trà lên, mùi thơm ngào ngạt, trà nóng khiến nó dễ chịu hơn, uống vào, vị trà vừa ngọt vừa đắng! Nó nhìn vào điện thoại, đã hơn 1 giờ chiều rồi ==, sao thời gian ở đây trôi nhanh quá vậy >< ? Đến lúc này nó bỗng cảm thấy đói ==, nhưng điều quan trọng là nó không biết nấu ăn! Ngước lên nhìn người ngồi đối diện, Yun bình thản thưởng thức ly trà trên tay ==!

– Này, anh không thể ở nhờ mà không làm gì được! Đi nấu gì ăn đi!

– Chứ không phải tại em không nấu được à ?

-……. Ừ, tôi không nấu được! Anh nấu đi!

Nó đành chấp nhận sự thật là không biết nấu ăn ==, Yun nhếch môi cười nhìn nó, uống hết ly trà trên tay rồi đặt xuống bàn:

– Em muốn ăn gì ?

– Gì cũng được!

Yun đứng lên đi vào bếp, nó bĩu môi nhìn theo tên ngang ngược đó! Tiếng cắt, thái, xào nấu phát lên kèm theo mùi thơm khiến nó tò mò không biết tên đó nấu gì, đến tận 1 tiếng sau Yun mới bước lên với 2 dĩa thức ăn, Yun đã nấu cà-ri!!! Nó cầm lấy 1 dĩa, mùi thơm ngào ngạt! Yun ngồi xuống nhìn nó:

– Em chết đói à ?

– Anh có bỏ độc không ?

– Ừ có, nhiều lắm bởi vậy trả đây!

Yun chồm tới định kéo dĩa cà-ri về nhưng nó cầm lên:

– Em ăn thức ăn có độc à ?

– Đỡ hơn chết đói

Nó cười nhìn Yun, nó biết Yun sẽ không bỏ vào thức ăn bởi vì nếu muốn giết nó thì đối với tên đó là chuyện dễ như trở bàn tay mà ><! Cả 2 ngồi ăn trong yên bình, khi ăn xong thì Yun bị nó chèn ép phải dẹp vì ở nhà nó ==. Yun bất lực đi dẹp cho con nhóc này ><, nó vui vẻ ngồi chơi game trên điện thoại. Một lúc sau Yun bước tới đứng bên cạnh nó, ngước lên nhìn Yun:

– Sao vậy ?

– Nhà này chỉ có 2 phòng, 1 phòng của ba mẹ em thì khoá rồi, chỉ có 1 phòng trống!

– Vậy thì ?

Nó vẫn chưa hiểu ý của Yun, mặt ngây thơ nhìn Yun! Yun nhìn nó một chút rồi bỗng bất ngờ cuối sát mặt xuống, nó giật mình ngả người về phía sau nhưng càng ngã thì tên đó càng cuối xuống. Nó ngã hết mức chẳng thể xuống được nữa, Yun cuối xuống mặt nó và Yun chỉ cách nhau khoảng mấy cm là cùng!

– Anh làm gì vậy ? Anh biết là tôi chưa đủ 18 tuổi chứ ?

– Em nghĩ 2 người trong nhà thì làm gì ?

Yun cười nửa miệng, mặt nó bắt đầu tái xanh vì câu nói của Yun, tim bỗng đập nhanh hơn vì hồi hộp! Nhìn thẳng vào mắt nhau, cảnh tưởng này y chang trong các bộ phim nhỡ! Nó tròn xoe đôi mắt tím nhìn Yun:

– Em đừng trợn lên như thế! Em có biết là trông như mắt em sắp lòi ra không =))))) ?

– Kệ tôi! – Nó phồng má lên

– Ngay lúc này tôi có thể làm những gì tôi muốn cho nên em đừng có làm những hành động đáng yêu như thế!

Câu nói của Yun khiến nó rùng mình, dùng hết sức đẩy Yun ra, nó nhanh chóng đứng lên ghế:

– Đầu óc đen tối!

Nó đứng trên ghế trêu ghẹo Yun, Yun ngước lên nhìn con sâu đang loi nhoi trên ghế:v. Nó lúc này trông rất đáng yêu, vẻ mặt vui vẻ khi trêu chọc người khác:)), Yun thầm cười trong bụng! Nó vui vẻ đứng lắc lư trêu ghẹo Yun, trong lúc vô ý bước hụt chân!

– * bụp *

Nó ngã nhưng không nghe tiếng đổ bể, nhắm tịt mắt lại không dám mở ra!

– Tôi đỡ được em rồi!

Yun đã nhanh nhẹn đỡ nó khi nó bước hụt và giờ đang ẳm nó trên tay! Nghe thấy vậy liền mở mắt ra, đập vào mắt nó là khuôn mặt đẹp như tượng tạc, nó đang được Yun ẳm trên tay nên dĩ nhiên không có tiếng đổ bể!

– Em nhìn đủ chưa ? Tôi biết mình đẹp rồi!

– Aisssss! Thả tôi xuống

Nó mất mặt vì câu nói của Yun, thả nó xuống, Yun muốn điên vì con nhóc này mất =)))! Nó lườm Yun:

– Hứ!

– Giờ giải quyết vụ phòng ngủ sao đây ?

– Anh về nhà đi!

– Không thích!

– Anh đúng là ngang ngược!

– Sao em không qua nhà Ken hay Key gì đi ?

– Không thích! Nhất là đụng mặt tên Bi đó!

Nó hậm hực khi nhớ về việc đó ><, Yun khẽ cười nhìn nó!

– Thôi, em vào phòng ngủ đi, tôi sẽ ngủ ngoài sofa!

– Thiếu gia như anh mà ngủ ở sofa sao ?

– Thế em sẽ ngủ ở sofa chứ ?

– Anh ngủ ngon!!!!!!

Nó nghe xong liền nói rồi chạy mất dạng vào phòng, Yun cười chảy nước mắt với con nhóc này mất:))! Mà nếu nó có muốn ngủ ở phòng khách thì sẽ bị Yun đá vào phòng để ngủ:))! Nó nhanh chóng chạy vào phòng, căn phòng này nằm ở cuối hành lang, phòng khách nằm ở đầu hành lang nên nó chạy khá nhanh:))! Cái vali của nó đã được Yun đem vào từ lúc nào, nhìn vào cái điện thoại trên tay, đã hơn 3 giờ rồi. Mệt mỏi quăng điện thoại lên giường, nó mở vali lấy 1 bộ pajima Ngọc chuẩn bị ra rồi mở cửa phòng đi kiếm phòng tắm! Bước vào phòng tắm đóng cửa rồi bấm cả chốt lại, nó vẫn không quên được chuyện ban nãy ><, tên đó đúng là sát gái, biến thái, lăng nhăng, đào hoa không tả nổi ==! Một lát sau nó mở cửa bước ra với mái tóc ướt nhẹp, vừa mở cửa thì đã thấy tên biến thái nó mới chửi rủa trong lúc tắm đứng trước cửa ==!

– Em ngủ trong đó à ?

– Nhà này chẳng lẽ có 1 phòng tắm à ?

– 2, nhưng làm biếng lên lầu!

– Trả phòng tắm cho anh đó!

Nó nói rồi bước đi về phòng, tên đó không biết có nghe nó rủa hắn không nữa >< ? Yun nhìn sang nó rồi nhíu mày:

– Lau khô tóc em đi! Nhiễm lạnh không tốt đâu!

– À nhớ rồi

Nó trả lời cho có rồi đi vào phòng đóng cửa lại, nằm dài trên giường định ngủ nhưng nhớ lại vụ tóc nên nó đành phải ngồi dậy lau tóc ><! Nó mới chợt để ý, căn phòng này có vẻ ấm hơn lúc nó mới vào đây, nhìn xung quanh rồi mới thấy có máy sưởi đã được bật lên.

– Không phải là Yun bật chứ ?

Nó lẩm bẩm rồi lắc đầu phủ nhận:v, tên đó làm gì tốt đến vậy:))! Sau khi ngồi lau khô tóc, nó ngáp ngắn ngáp dài nằm dài trên giường, cơn buồn ngủ đã xâm chiếm lý trí nó và giờ chỉ có ngủ thôi:))!

11 GIỜ TRƯA – NGÀY HÔM SAU

Nó dần mở mắt sau giấc ngủ dài, ngáp ngắn ngáp dài rồi nhìn vào điện thoại, đã 11 giờ rồi ==’! Bước xuống giường vươn vai một cách mệt mỏi, bước tới vali lấy quần áo cùng với bàn chải bước ra khỏi phòng. Đứng trước cửa nhà tắm, định bước vào nhưng đã bị khoá cửa, nó khó chịu nhăn mặt đứng đợi. Tiếng nước chảy bên trông ngưng lại, khoảng 5 phút sau cửa mở ra! Nó chẳng để ý đi vào và đụng trúng ai đó:

– Em còn mơ ngủ đấy à ?

Người nó đụng là Yun, nó nghe thấy giọng nói liền ngước lên, mái tóc rũ xuống vì ướt, khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt khói vô hồn, điều khiến nó tỉnh ngủ là Yun không mặc áo. Cả thân hình đầy đặn, rắn chắc hiện ra trước mắt nó khiến mặt nó đỏ bừng lên! Nhanh chóng quay mặt sang chỗ khác:

– Không có!

– Làm gì đỏ mặt vậy ? Chẳng phải em đã thấy tôi như thế này ở nhà rồi sao!

Câu nói của Yun khiến nó ngượng càng thêm ngượng, đẩy Yun sang một bên rồi chạy vào nhà tắm đóng cửa lại ><, tên đáng ghét đó. Yun phì cười vì bộ dạng mơ màng và ngượng ngùng của nó, trông rất đáng yêu:3! Một lát sau nó từ nhà tắm bước ra, bước về phòng dẹp đồ rồi ra phòng khách, Yun đang ngồi và làm gì đó với cái laptop. Vừa nhìn thấy Yun nó đã cảm thấy ngượng rồi ==! Ngồi xuống phía đối diện, nó lại cảm thấy đói =)))

– Nè….

– Chuyện gì ?!

– Anh đi nấu gì ăn đi

– Em đói rồi à ?

– * gật đầu *

– Em là con Sói lai Gấu lai Heo à ?

– Sao lại có con gấu với heo trông đây nữa ?

– Tính cách và bề ngoài của con sói, Ngủ đông của con gấu và ăn như heo

Yun vui vẻ phê bình nó, còn nó thì bực bội khi bị Yun phê bình ==

– Sao anh so sánh tôi với mấy con đó hả ?

– Nhưng em biết không! Tôi lại thích em lúc này!

$pageOut $pageIn

Chap 89 :

Mặt nó thoáng chốc đỏ bừng lên, Yun chẳng nói gì thêm bỏ đi xuống bếp!

– Hắn ta….. Mới nói gì cơ ?

Nó tự lẩm bẩm với bản thân, không phải tên đó mới nói thích nó đấy chứ ? Nó ngồi đấu tranh tư tưởng, tên đó lại làm đầu óc nó rối mù lên ><! Một lát sau, Yun bước lên với dĩa ốp la với xúc xích trên tay, đặt xuống trước mặt nó rồi ngồi về chỗ ban đầu rồi chú tâm vào cái laptop ==’! Nó lén nhìn Yun rồi bĩu môi, tên này đúng là máu lạnh ==’! Cũng chẳng quan tâm đến Yun nữa, nó tập trung vào bữa sáng của mình, ăn xong nó tự đem dẹp rồi vào phòng nằm chơi ipad! Có điều câu nói của Yun cứ lảng vảng trong đầu khiến nó cực kì khó chịu ==! Nằm trên giường nghe nhạc, chơi game chẳng để ý đến thời gian, nó chỉ biết là nó đã nằm rất lâu rồi!

Cảm giác mệt mỏi lại bắt đầu, ngồi dậy vươn vai một cách mệt mỏi, nhìn sang đồng hồ thì cũng đã hơn 4 giờ chiều rồi! Nó định đi ngủ nhưng bỗng Yun gõ cửa phòng:

– Có chuyện gì à ? – Nó mở cửa

– Em đi tắm đi, mặc bộ hôm trước ở KC vào!

– Để làm gì ?

– Đi dự tiệc!

– Tôi không đi! – Nó đóng cửa lại

Không để Yun nói thêm câu nào nữa, nó khó chịu nằm dài trên giường ><, đã bảo không đi mà cứ kêu réo là sao ><! Cứ như thế nó dần chìm vào giấc ngủ mang theo cả sự khó chịu kia…..

7 GIỜ TỐI

Yun đã thay đồ chuẩn bị đến bữa tiệc, đứng trước cửa phòng nó thở dài rồi mở cửa, nó đang nằm ngủ trên giường một cách ngon lành, Yun định vào vác nó ra nhưng thấy nó như thế thì không nỡ:v! Yun đành phải đi dự tiệc một mình ==, khoá cửa lại cẩn thận, Yun chạy xe tới nhà Ken và trong lúc lái xe ra khỏi nhà thì Yun thấy có bóng người ở bên kia đường. Dù đã khoá cửa lại cẩn thận nhưng cảm giác lo âu lại dâng lên!!

Một lát sau khi Yun đi ra khỏi nhà nó mới thức dậy, ngồi bật dậy nó mơ màng nhìn vào đồng hồ, đã 7 giờ 30 phút, vươn vai mệt mỏi rồi bước ra khỏi phòng! Nó không còn nghe tiếng đánh máy của Yun nữa, bước lên phòng khách thì chẳng thấy Yun đâu ==! Lúc này nó mới nhớ là tối nay có bữa tiệc ở nhà Ken, khẽ thở dài rồi quay lại phòng ngủ, nhìn sang chiếc vali rồi bước tới mở ra, cầm chiếc đầm lolita màu hồng lần trước đã đặt ở KC lên! Nó vẫn còn băn khoăn không biết nên đi hay không thì điện thoại bất chợt reo lên:

– Alo ? – Nó bắt máy

– Xin chào, còn nhớ tao chứ ? – Là Nhân

– Có chuyện gì ? – Nó biết giọng Nhân

– Tao khuyên mày nên đến bữa tiệc, nếu không thì tao không chịu trách nhiệm đâu nhé! – Nhân nói

– Mày muốn làm gì ? – Nó trầm giọng

– Nếu mày muốn biết thì đến đây đi! Mau lên, tao không đợi lâu đâu – Nhân tắt máy

Sự hoang mang bỗng dâng lên trong lòng nó, liền bấm số gọi mọi người nhưng không ai gọi được cả. Điều này càng khiến nó lo lắng, không suy nghĩ nhiều nó liền thay chiếc đầm vào, không quá nhiều chi tiết rườm rà nên nó thay khá nhanh, Ngọc đã chuẩn bị những phụ kiện đi kèm là áo cape, vớ cùng với 1 đôi giầy búp bê. Nó nhanh chóng mặc tất cả vào, hoàn tất khi mang cả đôi giầy, cầm lấy chiếc điện thoại rồi chạy ra khỏi phòng!

Bước ra khỏi nhà, theo lời Yun nói thì nhà Ken chỉ cách đây không xa, nó bắt đầu chạy về hướng Yun đã nói. Đôi chân nhỏ run rẩy, từng hơi thở nặng nề tạo ra khói trắng, nó đã quên rằng cơ thể không thích ứng được với cái lạnh, khuôn mặt nhanh chóng trắng bệch lại, đôi môi và cả móng tay, chân thâm tím đi nhưng không vì vậy mà nó dừng lại. Tuyết bắt đầu rơi làm không khí lạnh thêm lạnh! Vẫn tiếp tục chạy, lúc này nó đã thấy 1 căn biệt thự bật sáng đèn, không khí nhộn nhịp liền biết ngay là của Ken. Cố gắng chạy vào trong nhưng nó bị 2 người vệ sĩ chặn lại, trước mặt họ là 1 cô bé với mái tóc bạch kim xoã dài, thân hình nhỏ nhắn run rẩy vì cái lạnh, khuôn mặt trắng bệch! Nó ngước lên nhìn họ, một màu tím quen thuộc với 2 tên vệ sĩ, là đôi mắt ma mị, quyền lực, huyền bí!

– Cô bé! Cô bé là ai ? – 1 tên hỏi

– Kha….. Thảo…. Như – Giọng nó run rẩy, đứt quãng

– Thật xin lỗi tiểu thư! Xin mời vào! – tên vệ sĩ bất ngờ

Thì ra anh đã dặn với mấy người này, nó cũng chẳng chần chừ liền tiến vào trong. Mọi ánh mắt đều hướng về nó, trước mắt họ là 1 con nhóc người phủ đầy tuyết, khuôn mặt trắng bệch như ma, đôi môi thâm tím như người chết, nó đi đến đâu họ né tránh nó đến đó! Nó cũng chẳng bận tâm họ, vẫn dùng những sức lực cuối cùng để tìm Anh và mọi người, bữa tiệc này quá rộng, mọi người đều ồn ào khiến nó rối bời. Không chú ý nó liền đụng trúng một cô gái:

– Cho…. Tôi xin lỗi! – Nó run rẩy

– Ồ! Không phải Như đây sao ?

Giọng nói khá quen, nó nhìn lên TT đang đứng trước mặt nó với lớp phấn dày cộm, đôi môi đỏ rực. TT nhếch mép khinh bỉ nó, lúc này nó không có tâm trí đâu mà cãi lộn với cô ta!

– Sao bộ dạng lại thê thảm thế này ? Đáng thương chưa kìa! – TT làm bộ

– Cô im đi! – Nó nói

– Vẫn còn mạnh miệng được à! Á, xin lỗi! – TT hất ly nước trái cây vào nó

Mọi người bắt đầu chú ý vào nó, tiếng nói xì xầm, ánh mắt khinh bỉ, nụ cười khinh thường! Nhắm nghiền đôi mắt lại, nó bỗng cảm thấy vị tanh của máu, đôi mắt bỗng tối sầm lại, tay cầm chặt chiếc điện thoại lại. Bỗng có ai đó đẩy nó, không thể đứng vững nữa liền ngã xuống sàn, tiếng cười đùa cỡn bợt vang lên khắp bữa tiệc! Ở đây không ấm như ở nhà, cơ thể nó dần trắng bệch, nó cảm giác như cơ thể sắp tan biến, máu như tràn lên cổ họng nó, không khí lạnh đang làm giảm thân nhiệt nó một cách nhanh chóng! Nó cố gắng điều hoà nhịp thở lại, dùng những sức lực cuối cùng để đứng lên, cả cơ thể loạng choạng đứng chẳng vững, nếu nó chết như thế này thì thật hoang đường! Đôi chân run rẩy bước đi, nó phải kiếm bằng được mọi người, những tiếng cười đầy khinh bỉ dành cho nó vang lên! Nó cũng chẳng bận tâm, đang bước đi thì nó đụng trúng một ai đó, ngước mặt lên, người nó đụng trúng là Tuấn Anh!

– NHƯ, NHƯ NHƯ! – TA hốt hoảng

Chỉ là Cen kêu TA ra xem chuyện gì ồn ào ngoài đây, không nghĩ là gặp nó! Cả cơ thể nó ngã xuống nhưng nhanh chóng được TA đỡ lấy!

– Như, Như! Tỉnh lại

TA bồng nó lên một cách dễ dàng, bước chân vội vàng chạy về phía một cánh cửa lớn, dùng chân đạp mạnh cửa vào, mọi người đang ngồi bên trong! Anh quay sang, thấy nó đang nằm trên tay TA, khuôn mặt trắng bệch, thở ra khói!

– NHƯ! EM LÀM SAO VẬY ? – Anh hốt hoảng chạy lại

Mọi người sững sờ khi nhìn thấy nó, Yun đẩy hết toàn bộ những chiếc chén, dĩa, ly trên bàn xuống, tiếng đổ bể lần lượt vang lên!

– Mau lên đi, không kịp đâu! Đi kêu người bật lò sưởi lên, lấy cả khăn ấm và nước nóng vào! – Yun ra lệnh

TA lập tức đặt nó lên bàn, may mắn là Pin đem theo các loại thuốc cho nó. Nhanh chóng mọi thứ đều sẵn sàng, Pin tiêm thuốc vào cho nó, đo thân nhiệt, V…V

– Sao rồi ? – Key lo lắng

– Con bé này đúng là mạng lớn! Thân nhiệt vừa hạ đúng 35, đã tiêm thuốc rồi! Giờ chỉ cần chờ tỉnh dậy và uống thuốc vào là ổn! – Pin nói

– Chẳng phải nói là không tới sao ? – Kino nghi ngờ

– Trò của con Nhân! – Ken nghiến răng

– MC, kiểm tra CCTV, tất cả mã khoá! – Yun nói

MC liền lấy laptop và bật hệ thống CCTV lên, cả bữa tiệc được thu nhỏ trên màn hình. MC đánh một đống chữ và số lên màn hình, những chữ số chạy như điên theo từng hàng! Ngọc lúc này đang lau đống tuyết trên người nó bằng khăn ấm!

– Không có dấu hiệu bị xâm nhập! – MC quay lại

– Điện thoại trên tay! – Kai chỉ vào tay nó

Cen nhíu mày lấy điện thoại từ trên tay nó ra, kiểm tra cuộc gọi và phát hiện số lạ. Đưa cho MC:

– Bật lại cuộc gọi này! – Cen nói

MC cầm lấy rồi dùng dây kết nối điện thoại sang laptop, rất nhanh, cuộc đối thoại của nó và Nhân được phát lại. Mọi người trong phòng, khuôn mặt ai cũng biến sắc! Anh ra hiệu dừng lại rồi thở dài:

– Chắc chắn con Nhân đi cùng mấy nhỏ con gái trong trường rồi! – Ken nói

– Con này bị ngốc, nó quên chúng ta là ai à! – Ngọc trách móc nó

– Được rồi, nếu vậy thì mình chơi nó một vố đi! – Pin nở nụ cười gian tà

– Trò cũ ? – MC cười

– Nâng cấp 1 tí! Đúng không Kai với Tuấn Anh ? – Pin nói

– Làm bữa tiệc thú vị chút nào! – TA cười

– Nếu mà phụ huynh học sinh bắt được là toi hết nha! – Kai nói

– Không sao! Có vật thế thân rồi! – Kino chỉ vào nó

Cả đám nở nụ cười gian tà, nhất là Tứ Đại Ma Vương =))! Ken bước tới nhảy lên bàn ngồi kế nó, khuôn mặt đã dần hồng hào trở lại nhưng vẫn có chút mệt mỏi hằn lên, lúc nhìn thấy nó đã ngất liệm trên tay TA, tim anh như bị ai đó đâm cả ngàn lần, rơi xuống vực sâu không đáy. Key từ phía sau bước tới, tay đập vào vai Ken:

– Con bé không sao đâu! Ổn rồi! – Key cười

– Tao mong là vậy! – Ken thở dài

– Mày đừng lo lắng quá như thế chứ! Tao cũng anh 3 nó nè, mày làm thế tao biết làm sao ? – Key nổi đoá

– Rồi rồi! Không lo nữa! – Ken cười

– Okay! Vậy thì Ngọc, Pin, TA sẽ ở lại chăm sóc nó! Còn lại tản ra như bình thường, không được để PHHS chú ý! Đứa nào làm lộ ra là bố lột da nghe chưa ? – Key nói

– Ok! – Cả đám đồng thanh

Nó được TA vác lên lầu bằng đường hầm của biệt thự:v, tụi nó vào phòng Ken vì Anh nói ở đây có bộ váy anh đặt sẵn dành cho nó! Khẽ nhíu mày dần dần tỉnh lại, nó cảm thấy cả cơ thể như tan rã ra, từ từ mở mắt, Ngọc đang ngồi đối diện nó:

– Tỉnh rồi hả ? – Ngọc ân cần

– Biết rồi, đúng chứ ? – Nó vươn vai

– Bố mày chưa đá mày ra Bắc Cực là may rồi! – Ngọc nắm chặt cái khăn trên tay

– Em đi thay đồ đi! – Pin nói

– Nè mày! – TA đưa một cái hộp

Nó cầm lấy rồi mở ra, bên trong là 1 chiếc đầm màu trắng rất đẹp kèm theo 1 đôi giày! Nó bước vào phòng tắm thay rồi bước ra, Tuấn Anh bất ngờ nhìn nó! Nó là một con búp bê sống, đôi mắt tròn màu tím, nước da trắng như trong suốt, mái tóc bạch kim đặc biệt!

– Mày hợp với cái này! Lại đây! – Ngọc nói

Nó bước tới, Ngọc bắt đầu cột tóc nó lên rồi búi lại trên đỉnh đầu làm lộ khuôn mặt tròn đáng yêu, cái cổ trắng ngần. Ngọc xoay nó lại rồi khẽ mỉm cười hài lòng với tác phẩm của mình!

– Đồ con tự kỉ! – Nó nói

– Im mày! – Ngọc nói

– Như, em uống cái này vào! – Pin đưa cho nó viên thuốc

Nó uống vào chẳng chần chừ, lúc này bỗng cánh cửa bị mở tung ra:

– ANH HAIIIIIIIIIII

$pageOut $pageIn

Chap 90 :

Một chàng trai mặc bộ vest màu đen lịch lãm, thân hình cân đối và khuôn mặt hoàn hảo, điều đặc biệt là mái tóc màu nâu hạt dẻ và đôi mắt tím buồn! Nó quay sang nhíu mày nhìn Bi rồi quay lại nhìn Ngọc:

– Tên đó quen quen ? – Nó nói

– Tên đó là Bi, em trai của Ken, lần trước gặp rồi đó! – Ngọc cười

– À~~~~~! Méo nhớ!! – Nó thản nhiên

Bi bước tới chỗ tụi nó, khuôn mặt baby dễ thương xuất hiện nụ cười tươi tắn trên môi:

– Chào! – Bi nói

– Mày làm gì chạy như điên vào đây thế ? – Pin hỏi

– Tao kiếm Anh 2! – Bi cười

– Anh Ken xuống sảnh chính rồi! – Pin nói

Bi quay sang nhìn nó, nhíu mày ngạc nhiên, đây là con bé hôm bữa mới gặp sao ? Ngọc cùng TA bật cười khi thấy vẻ mặt của Bi:

– Anh Bi! Không cần ngạc nhiên thế đâu! – Ngọc cười

– Đúng đấy! – TA nói

Lúc này TA mới chợt nhớ ra, đưa tay vào túi quần lấy ra 1 vật rất nhỏ rồi nhét vào tai nó! Nó khẽ giật mình quay sang nhìn TA:

– Vừa nhét gì vào vậy ? – Nó nhíu mày

– Tai nghe thôi! Mỗi người đều có cả, sợi dây chuyền hình thánh giá lần trước đưa cho mày là bộ truyền tin! – TA cười

– Tai nghe ? – Nó ngạc nhiên

– Một lát nữa, hãy làm theo nhóm! – Ngọc nói

– Con nhóc này là trong Black á ? – Bi ngạc nhiên

– Đúng vậy! Giống như anh, không ai biết điều này! – TA giải thích

– Nhờ mày chăm sóc con bé này giùm! Đi thôi! – Pin nói

Bi chưa kịp trả lời thì 3 người kia đã đi mất, chỉ còn lại nó với Bi! Nó đứng dậy phủi chiếc đầm màu trắng, loạng choạng bước đi trên đôi giày búp bê. Bi nhìn bộ dạng nó khẽ bật cười:

– Này, em sẽ té đó! – Bi cười

– Kệ tôi! Không mượn anh quan tâm! – Nó nói

Bi cười bước tới kế bên nó, ngước lên nhìn Bi:

– Anh muốn gì ? – Nó khó chịu

– Nhóc, em giận nhây nhỡ! Khoác tay đi, tôi sẽ đi cùng em! – Bi cười

– Không thích! – Nó lè lưỡi

– Nhưng tôi thích! Đi nào! – Bi để tay nó khoác vào tay mình

Nó thở dài, khoác tay Bi bước ra bên ngoài, dù gì thì nó cũng phải đi một mình nếu không có tên này, vậy thì đi với tên này có phải tốt hơn không ==! 2 đứa nó đi đến đâu là thu hút sự chú ý đến đó, trai tài gái sắc, cô gái đẹp như búp bê, chàng trai như tạc tượng và màu mắt của 2 đứa nó hiện lên sự quyền lực, ma mị. Lúc này tụi nó chạm mặt mọi người cùng với các vị phụ huynh, bước tới nó cuối đầu:

– Con chào mọi người! Xin lỗi vì đã làm phiền! – Nó lễ phép

– Con bé này, không cần lễ phép như vậy đâu! Đều là người nhà cả mà! – Mẹ TA cười

– Hôm nay con trông xinh lắm! – Ba Cen nói

– Đúng vậy! Như búp bê vậy! – Mẹ Key cười

– Con bé rất đẹp! Thật là giống….. – Ba Ken ngưng lại

Nó nhíu mày khi câu nói của Ba Ken bị ngưng lại, giống sao ? Giống ai mới được chứ! Mọi người đều thoáng giật mình khi ba Ken nói câu đó nhưng ngưng lại kịp thời, Ngọc nhìn sang nét mặt nó, nó nhìn ba Ken suy nghĩ điều gì đó!

– Thôi nào mọi người! Mà tại sao 2 đứa lại đi chung với nhau, lại còn khoác tay tình tứ nữa chứ! – Ba Key chuyển chủ đề

– À dạ tại con nhóc này cứ đòi theo con nên mới đi chung! – Bi hớn hở

– Dạ không phải không phải! Mọi người đừng nghe lời anh ta! – Nó bỏ tay Bi ra

– Hahahahaha! – Mọi người cười thành tiếng

Nó lườm tên đứng kế bên mình, chẳng phải hắn kêu nó đi cùng sao ><! Đồ xạo sự ><! Bi cười mãn nguyện nhìn nó, nó cố gắng nén cơn giận mình xuống! Lúc này Ken bước tới đứng kế bên nó:

– Nhóc con! Em ổn rồi chứ ? – Anh ân cần

– Dạ! Em ổn rồi 2, xin lỗi vì làm 2 lo lắng! – Nó quay sang anh

– Không sao! Lỗi của 2! Em ổn là tốt rồi! – Anh cười

– Nhóc con! Ổn chứ ? – Key bước rới

– Ổn rồi! – Nó cười

– đương nhiên là phải ổn rồi! Nghe nói em ăn hết cái tủ lạnh rồi hả ? – Anh ghẹo nó

Vừa nghe xong nó liền nhìn sang Yun, tên ngang ngược đang đứng nhìn nó cười khiêu khích! Chắc là tên này lại đi nói xấu nó rồi ==’! Vì đang ở buổi tiệc nên không tiện chạy lại đạp cho Yun vài cái nên nó đành nhẫn nhịn ==

– Thôi mấy đứa không ghẹo Như nữa! Anh trai gì kì vậy hả ? – Ba Key cười

– Con nào có! – Anh và Key đồng thanh

– Mà Như này, con làm con gái nuôi bác nhé! Bác chỉ có mỗi thằng con này, nhưng bác lại thích con gái hơn! – Mẹ Key nhìn nó

– Ơ…. Con…. – Nó lưỡng lự

– Dù gì thì con cũng là em gái của Key rồi, coi như con gái của 2 bác rồi còn gì! – Ba Key cười

– 2 người đang cướp con gái tôi đấy à ? – Ba Ken nói

– Thật sự thì đúng rồi đó! – Ba Key cười

Cuộc tranh cãi lại bắt đầu, tụi nó chỉ biết bật cười vì phụ huynh thôi. Cả buổi tiệc đều chú ý vào tụi nó, toàn trai xinh gái đẹp, nhìn sơ qua có thể thấy rằng tiểu thư, công tử! Lời nói dịu dàng, cử chỉ ân cần, nụ cười tươi trên môi của tụi nó đã khiến biết bao nhiêu người ở đây phải rung động!

– Nhưng mà chẳng phải cần giấu thân phận em gái của Như sao ? – Kino nói

– nhưng nếu công khai như thế thì cổ phiếu tăng lên không ít đâu! Có lợi lẫn hại! – Pin tính toán

– Bất động sản cũng vậy! – MC tiếp lời

– Vậy giờ mọi người quyết định thế nào ? – Kai lên tiếng

Các vị phụ huynh ngưng cuộc tranh cãi lại, ai cũng suy nghĩ một điều gì đó. Nó nhìn các vị phụ huynh trước mặt, họ đều có vẻ đẹp lão đến khó ngờ, vẻ đẹp của sự kiêu hãnh, quyền lực và sang trọng! Con cái của họ đều thừa hưởng nét đẹp ấy, nó đã biết sự lạnh như băng của những người này là di truyền!

– Vậy thì cứ công khai ra, về việc trong S thì đừng tiết lộ! Nhà báo hôm nay cũng có mặt nên mấy đứa đừng làm trò điên khùng! – Ba Key nói

– Dù gì nhà báo cũng sẽ tìm ra con bé, bây giờ công khai là lúc thích hợp! Đừng tiết lộ tên là được! – Ba Cen nói

– Ý cháu thế nào ? – Mẹ Key nhìn nó

– À, mọi người sao cháu vậy! – Nó cười

– Vậy thì được rồi! Tụi con qua bàn VIP ngồi đi, chúng ta sẽ ngồi bàn trên tụi con. – Mẹ TA nói

– Dạ được!

Tụi nó bắt đầu bước đi, nó nhìn xung quanh, những ánh mắt khinh bỉ đang nhìn nó ==! Khẽ thở dài, Ngọc lúc này bước đi cạnh nó:

– Kệ bọn họ, toàn lũ soi mói! – Ngọc nói

– Biết rằng là vậy nhưng khó chịu sao sao! – Nó thở dài

– Không sao đâu! Sẽ có trò vui mà! – Ngọc cười

Nụ cười ẩn ý của Ngọc khiến nó tò mò, tụi nó bước lên phía trên cùng rồi ngồi xuống, những vị khách trong bữa tiệc cũng bắt đầu vào bàn ngồi! Nó ngồi cạnh Ngọc và Kai, mọi người trong bàn hiện tại đang bàn về việc gái đẹp trong bữa tiệc ==, thích thú nhất là những tên con trai ==!

– Mọi người có vẻ thích việc này nhỉ ? – Nó lên tiếng

– Nhưng em để ý đi, trong bữa tiệc như thế này không phải những cô gái ăn mặc thật đẹp để thu hút người khác sao ? Chúng ta không nên phụ lòng họ! – Cen nói

– Mày chỉ giỏi biện minh! – Yun nói

– Ken, mày nói thử xem trong đây ai đẹp nhất ? – Cen quay sang Ken

– Đương nhiên là em gái tao! – Ken cười nhìn nó

– Đồng ý! – Key cười

– Aisssss! Thôi được rồi, biết em gái 2 người đẹp rồi! – Ngọc ghen tị

– 2 nói thế làm Ngọc ghen tị! – Nó cười

– Không thèm! – Ngọc nói

Cuộc nói chuyện xôn xao hơn, nó bỗng cảm thấy khát bèn nhìn xung quanh thì thấy một dãy bàn dài, bên trên là những ly rượu vang, nước trái cây, bánh ngọt và nhiều thứ khác!

– Em ra kia lấy nước! – Nó đứng lên

– Để tao đi với mày! – TA nói

– Không sao đâu! – Nó nói

nó bước về phía dãy bàn, những ly nước đầy màu sắc trước mắt nó khiến nó không biết nên chọn ly nào! Có người đụng trúng nó khiến nó xém ngã và được người đó kéo tay lại

– Xin lỗi! – Người đó nói

– Không sao! – Nó đứng thẳng lại

– Như……

Nó nghe thấy tên mình bèn ngước lên, trái tim như bị ai đó bóp nghẹn lại, nó dường như không còn thở nữa, Hắn đang đứng trước mắt nó! Hắn nhìn nó, màu xanh hy vọng trên đôi mắt đó lại hiện lên trước mặt nó!

– Như…. Sao mày lại ở đây ? – Giọng hắn run run

– Vậy còn mày ? – Nó hỏi ngược lại

Nắm chặt 2 tay lại, nó cảm thấy mình sắp khóc oà lên mất. Hắn nhìn nó, đôi mắt thể hiện lên vẻ yêu thương, ân cần. Còn nó, khuôn mặt vô cảm, nụ cười cũng không còn nữa khiến hắn bất ngờ. Nó không biểu lộ cảm xúc nữa nhưng đôi mắt tím đó ngày càng u buồn!

– Có chuyện này tao muốn nói với mày! – Hắn nói

– Nếu là việc giữa mày và Nhân thì không cần! – Nó cười nhạt

– Tao Thích Mày! – Hắn nói

Nó khựng người lại, môi nở nụ cười nhạt, lại là câu nói này sao ? Hắn nhìn nó, đôi mắt thể hiện lên vẻ chân thật, hôm nay hắn trông chững chạc hơn nhiều với bộ vest đen!

– Nhân từng lừa tao với câu nói này! – Nó nói

– Nhân sao ? – Hắn ngạc nhiên

– Ừ! – Nó cười

– Nhưng lần này là thật, Tao thích mày! Lời nói thật lòng của tao! – Hắn kiên quyết

Nó im lặng, nụ cười đã tắt, khuôn mặt vô hồn! Đối diện với hắn, trong nó chỉ còn lại một thứ gì đó gọi là đau thương. Người kéo nó lên khỏi vực sâu rồi đẩy nó xuống, giờ lại kéo nó lên sao ? Liệu sẽ đẩy xuống nữa không ?

– Như, mày trả lời đi! Mày còn thích tao không ? – Hắn nói

– Tao……. – Nó ngập ngừng

Lúc này, Nhân từ đâu bước tới kế bên hắn, nó như bị chấn động! Nhân cười khinh bỉ nó:

– Lại đi níu tình xưa à ? – Nhân nói

Nó nhìn Nhân, sự hận thù hằn lên đôi mắt! Nhân khẽ nhếch mép nhìn nó, nó giờ như kẻ thua cuộc!! Lúc này TT cùng với đám của Thư xuất hiện:

– Ồ! Mày cũng ở đây sao ? – Thư nói

– Mày ngộ, người ta quen đại gia thì vô đây là bình thường thôi! – Vân cười

– Mấy em! Không được nói như vậy! – TT nói

– Tội nghiệp chưa! Đi dự tiệc mà mặc mỗi cái đầm màu trắng rẻ tiền! – Nhi khinh bỉ

– Chắc là đại gia không cho nhiều à ? Cần chị cho em mượn không ? – TT nhếch mép

– Mấy người đủ rồi đó! – Hắn nói

– Trường à! Sao lại bênh vực thứ này ? Chẳng phải nó đã bỏ mày đi theo thằng Tuấn Anh sao ? – Vân giả nai

Nó nhíu mày, TA sao ? Nó nhếch mép, thì ra tụi này đặt điều cho nó! Đồ rẻ tiền, thủ đoạn! Hắn quay sang nhìn nó:

– Mày bỏ theo TA thật sao ? – Hắn hỏi

– Mày tin không ? – Nó nhếch mép

– Trả lời đi! – Hắn gằn giọng

– Nếu như có lòng tin vào nhau thì hãy thích nhau! Bằng không thì đừng như vậy! Và mày biết không ? Ngày hôm đó, mày đã chà đạp thứ gọi là lòng tin tao dành cho mày! – Nó nhìn hắn

– Vậy là mày bỏ theo Tuấn Anh thật à ? – Hắn cười nhạt

– Thay vì đặt câu hỏi khó, thì đặt câu hỏi dễ hơn đi! Lúc buông mày, tao phải nhận những gì ? – Nó cười buồn

Hắn chết sững tại chỗ, Nhân và những người khác nhìn nó! Đôi mắt tím lúc nãy bỗng long lanh, đúng vậy nó sắp rơi nước mắt!

– Có thể nói, tình cảm tao dành cho mày là nhất thời! Giờ tao mới nhận ra là đã hết thích mày từ lâu rồi, có lẽ tao chỉ ảo tưởng là vẫn còn thích thôi. Hôm nay tao mới nhận ra được! – Hắn cười

– Có lẽ vậy! Mày biết không, ngày đó tao bước đi vì tao tin mày đã chọn được người con gái tốt! Quỳnh là một người tốt, có lẽ vì sự vội vã nên trở nên như thế! Hãy tập cách yêu thương Quỳnh, đó là người yêu mày! Tao tin chắc là vậy! – Nó nói

– Đồ con khốn! Ý mày nói tao không tốt bằng con Quỳnh ? – Nhân tức giận

– Nếu mày muốn nghĩ vậy thì cũng được! – Nó quay sang Nhân

– Mày, hôm nay tao sẽ dạy cho mày một bài học! – Nhân nói

Nhân giơ tay lên định tát nó, nó không phản ứng, khuôn mặt vô hồn, nụ cười khinh bỉ khiêu khích Nhân! Cánh tay vụt nhanh:

– * bụp* Đánh nhau tại bữa tiệc không được mời thì không tốt đâu!

$pageOut

Chap-61Chap-62Chap-63Chap-64Chap-65Chap-66Chap-67Chap-68Chap-69Chap-70Chap-71Chap-72Chap-73Chap-74Chap-75Chap-76Chap-77Chap-78Chap-79Chap-80Chap-81Chap-82Chap-83Chap-84Chap-85Chap-86Chap-87Chap-88Chap-89Chap-90

Xem tiếp phần 4


Bài Viết Liên Quan:

0 nhận xét :

Đăng nhận xét

Cảm Ơn Bạn Đã Đóng Góp Ý Kiến


Lên Trên