Print Friendly Version of this page In trang nầy Get a PDF version of this webpage Xuất PDF trang nầy
Thứ Sáu, 16 tháng 12, 2016

[Truyện Teen] Cô Ấy...Là Của Tôi! (Phần 1)

[Truyện Teen] Cô Ấy...Là Của Tôi!

Phần 1



Chap-01Chap-02Chap-03Chap-04Chap-05Chap-06Chap-07Chap-08Chap-09Chap-10Chap-11Chap-12Chap-13Chap-14Chap-15Chap-16Chap-17Chap-18Chap-19Chap-20Chap-21Chap-22Chap-23Chap-24Chap-25Chap-26Chap-27Chap-28Chap-29Chap-30

Xem tiếp phần 2


$pageIn

Chap 1 :

Trên đời này liệu có tồn tại một tình yêu vĩnh hằng?

Câu chuyện tình lãng mạn như trong cổ tích chắc có ẩn trên đời?

Hay do lòng người quá mơ mộng...

Rồi lại viển vông nghĩ ngợi?

Để một ngày nhận ra chính bản thân đã quá hão huyền...

Tỉnh giấc vẫn còn u mê...

Nhờ từng giọt mưa tí tách lạnh lẽo rửa trôi mọi thứ...

Nhận ra con tim đã quá đau...

Dần mòn chết theo năm tháng...

*******

- Vậy là con Hy nó vào trường mình thật rồi hả? - Hoa hỏi.

- Ừm...Điên thật mà! - Nhi cho miếng táo chạy tọt vào miệng.

- Vậy cũng tốt mà. - Linh cũng thế.

- Tốt cái con khỉ khô chấm mắm. Ngoại tao kêu nó vô trường này để giám sát tao thì có. Coi như nó là gián điệp của ngoại tao. Tự do của tao từ nay đi chơi rồi.

Nhi than vãn suốt từ lúc sang nhà Hoa đến giờ, nó nói tiếp:

- Với lại tụi bay thấy từ lúc vào cấp 3 tới giờ tao có phá gì không?

Quỳnh vừa gọt táo vừa nói:

- Đúng là mày không gây chuyện gì to cả. Nhưng năm nay là năm cuối rồi, chắc ngoại lo nên mới kêu con Hy vào trường này.

- Mày tu cũng được 2 năm rồi, ráng thêm 1 năm nữa rồi cố gắng vào đại học, lúc đó mày muốn làm gì cũng được. - Linh vừa ăn vừa nói.

Nhi thở dài:

- Nhưng mà giờ ngoại yếu đi nhiều lắm. Từ cái vụ cuối năm lớp 9 đó. Con Hy thì năm nay mới lớp 10, nếu ngoại có chuyện gì thì phải làm sao?

Linh quàng vai Nhi:

- Yên tâm đi, ngoại mày mới có 74 thôi mà.

- Mày nghĩ ở tuổi đó khỏe á? - Nhi liếc Linh.

- Không biết.

Hoa bỗng mở ngăn kéo bàn ra, lấy ra 1 quyển sách màu xanh dương, dày cộp:

- Xem này, tao mới mua đó, phải nhịn ăn 2 tuần mới đủ tiền lận.

- Nhịn ăn 2 tuần? - Cả đám ngạc nhiên hỏi lại.

Nhi hỏi:

- Mắc vậy hả? Bao nhiêu?

- 360 000. Nó dày vậy mà, với lại người ta chỉ sản xuất có 100 cuốn thôi. Tao mua nó là cuốn cuối cùng đó. - Hoa tự hào nói.

- Cuốn cuối cùng? vậy là hết hàng rồi hả? - Quỳnh hỏi.

- Thấy tao hên chưa?

Nhi chồm lên lấy cuốn sách lại xem:

- Nó nói về vấn đề gì? Dày vậy hèn chi nặng quá.

- Này, đừng cầm như thế, nhăn giấy bây giờ.

Hoa quát lên khi thấy Nhi cầm cuốn sách của mình 1 cách thô lỗ, vì nó là 1 người yêu sách. Nó rất biết cách chăm lo, giữ gìn sách nên 1 đống sách nó mua về đều mới tinh.

Hoa không đọc truyện tình cảm mà chỉ xem đó là những vấn đề nhảm nhí.

Nhi xăm xoi cuốn sách 1 hồi rồi nói:

- Cho tao mượn nhé?

- Tao chưa đọc mà. - Hoa giật lại cuốn sách.

- Đi mà, cho tao đọc trước đi.

- Nhưng...

- Đọc xong tao sẽ trả mày liền, tao sẽ giữ cẩn thận mà.

- Nhưng sao hôm nay mày quan tâm đến sách thế, thường ngày gặp sách là mày lăn ra ngủ mà. - Quỳnh chen vào.

Nhi lật qua lật lại cuốn sách rồi dừng lại ở 1 trang, chìa ra cho tụi bạn xem.

Linh đọc dòng chữ trên giấy:
- "Cách chăm sóc người già"? Mày xem làm gì?

- Tao muốn thử xem cái này có hiệu nghiệm với ngoại tao hông đó mà. - Nhi cười.

Quỳnh khoanh tay:

- Chứ thường ngày là mày hay con Hy lo cho ngoại hả?

- Con Hy - Nhi trả lời - vì thế hôm nay tao phải chứng minh cho ngoại thấy là tao cũng biết chăm sóc ngoại.

- Được rồi, tao sẽ cho mày mượn nhưng đừng làm mất đấy.

Nhi lật lại trang đầu tiên, chỉ vào dòng chữ:

- Đây, chị viết cả tên, lớp rồi cả trường như vậy thì ai mà dám lấy của chị.

Bỗng nhiên Quỳnh la lên làm cả đám giật mình:

- Khoan đã.

- Huh?

Quỳnh nói tiếp:

- Nhi này, ở trên trường mày không được thân thiết với con Hy, hay nói chung là đừng có nói tụi bay là chị em.

- Là sao? - Nhi thắc mắc hỏi lại.

- Này, tụi tao là bạn mày thì không sao, nhưng nếu như thằng đó biết con bé là em mày thì mày nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra. Mày không thấy trước giờ hắn luôn tìm cách trả thù mày hả? Bây giờ mày không phải là Nhi của hồi đó nên không thể làm gì được hắn. Tại kẹt lời hứa với ngoại đó. Tốt nhất là dừng để hắn biết con bé là em mày, hiểu chứ?

Quỳnh nói 1 hồi khiến cho cả đám mới sực nhớ ra cái vấn đề đó. Nhi ôm gối:

- Nhưng làm sao tao có thể nói với nó xích mích giữa tụi tao chứ?

- Khỏi cần nói đến chuyện đó - Linh nói - mày chỉ cần nói đừng thân thiết ở trên trường thôi, chẳng phải nó hiền và biết nghe lời lắm sao?

Hoa nói vu vơ:

- Đúng rồi. Chẳng có như ai kia cả. - rồi Hoa quay ang Nhi - này! Tao không biết tạ sao con Hy nó lại là em mày được nha. Nó ngoan hiền bao nhiêu thì mày lại ngược lại bấy nhiêu...

Chưa nói hết lời Hoa đã bị Nhi phan cho 1 cái gối:

- Im ngay. Tao cũng ngoan hiền mà.

Linh giật lại cái gối, ôm lấy:

- Con Hy học giỏi bao nhiêu thì chị nó cũng tệ bấy nhiêu, à còn nó đẹp bao nhiêu thì chị nó lại...

- Tụi bay chê tao đủ chưa đấy?

Nhi lấy gối đập đầu từng đứa 1.

Chúng nó gồm 4 đứa: Nhi , Hoa , Linh và Quỳnh chơi đã rất thân với nhau từ hồi cấp 2. Nhi thì mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống với bà ngoại và Hy.
Thiên Hy không phải là là em ruột của nó mà chỉ là em nuôi, bà nó đem Hy về từ trại trẻ mồ cô. Nhi mạnh mẽ từ nhỏ, nó biết vượt qua nỗi đau không cha mẹ. Nó chẳng buồn phiền khi bạn bè kêu nó là mồ côi, cùng lắm thì cho vài đấm khi có thằng nào cứ lải nhài bên tai nó về vấn đề này. Nhi không thích để tóc dài nhưng từ cái vụ xảy ra cuối năm lớp 9 thì ngoại nó không cho nó cắt tóc nên bây giờ tóc nó đã qua lưng. Nó luôn mong muốn được kết thúc lời hứa với ngoại ( sau này sẽ nói) dể có thể sống thật với tính cách của mình. nó đã không khóc từ rất lâu. Có lẽ rất khó tin nhưng đã gần 11 năm kể từ lần khóc cuối cùng của nó.

Trái lại với sự cứng cỏi của Nhi thì Hy lại rất yếu đuối, dễ khóc. Nó luôn cố gắng học thật giỏi để ngoại không phải buồng phiền như con chị của nó. Hy nấu ăn rất ngon, phải nói nó là mẫu người ngoan hiền được rất nhiều người thích, lại còn đẹp.

Quỳnh và Linh có 1 điểm chung là về nhan sắc. Quỳnh đẹp & Linh dễ thương, ngoại hình của 2 đúa cũng ưa nhìn.

Noi chung là Linh & Quỳnh cũng được nhiều trai để ý nhưng tụi nó lại lôi truyện này ra để chọc nhau cười tưng bừng.

Hoa thì học giỏi, tối ngày chỉ biết sách & sách nên bị gọi là mọt sách. Nó sống theo chế độ "trung lập", chuyện ai thì người đó tự lo, không liên quan đến nó thì nó sẽ không chen vào...

8h tối hôm đó...

Nhi đang vừa đi vừa lật lật cuốn sách Hoa cho mượn trên con hẻm về nhà. Bỗng "RẦM". Nhi đang nằm chèm bẹp dưới đất như 1 con ếch. Nó quay phắt người lại:

- Này! Anh kia ngồi kiểu gì thế hả?

Không thấy trả lời & anh ta cũng không hề nhúc nhích, Nhi ngồi dậy đi lại gần hắn.

Anh chàng ngồi cái tướng rất là đáng ghét: dựa lưng vào tường giữa con hẻm vắng vẻ, 1 chân gập lại, đầu hắn cúi xuống cái chân đó, còn 1 chân thì duỗi thẳng ra( lí do bé Nhi bị té là đây)
Nhi lại gần hắn:

- Này!

Vẫn là 1 sự im lặng trả lời nó.

- Này! Anh kia...

$pageOut $pageIn

Chap 2 :

Nhi đá thật mạnh vào cái chân đang duỗi của hắn.

Im lặng lại bao trùm.

Nhi bắt đầu nghĩ lung tung:"có khi nào hắn chết rồi không? sao không thấy trả lời, nếu chết rồi thì phải làm sao đây?"

NÓ lấy tay chọt chọt vào người anh chàng lạ hoắc:

- Này, anh ơi, anh có sao không đấy? Anh... không phải anh đã chết rồi chứ?

Nhi định hỏi thêm gì đó thì 1 giọng nói phát ra từ người anh chàng này:

- Cô im giùm đi được không?

Nhi giật mình, hắn không ngước đầu lên cứ thế mà nói. Nhi đứng phắt dậy:

- Thì ra anh chưa chết à? Vậy thì xin lỗi đi.

- Xin lỗi? chuyện gì?

Đến lúc này thì hắn mới ngước mặt lên. có lẽ do trời tối quá nên Nhi không nhìn thấy mặt hắn, chỉ
thấy những vết trầy trên tay. Nhi quát:

- Anh để chân như thế này tôi đi qua té thì phải xin lỗi chứ.

- Tôi sao? Chứ không phải cô đi đứng không đàng hoàng nên mới vấp té à?

- Gì chứ? Anh để chân như thế thì sao mà tôi không vấp?

- Ai biểu cô không nhìn đường?

- Anh...giờ anh có chịu xin lỗi không?

- Không là không?

- 1 lời xin lỗi mà anh cũng keo kiệt như vậy hả?

- Ừ!

Câu trả lời ngay lập tức khiến cho Nhi càng điên lên. Nó co chân lên rồi đạp mạnh gấp 5 lần hồi nãy vào cái chân đang duỗi của hắn rồi 3 chân 4 cẳng chạy lẹ.

Anh chàng đau điếng vì Nhi đá trúng vết thương hồi nãy mới đánh nhau của hắn( là 1 chọi 7)
Bỗng hắn nhìn thấy cái gì đó. Hắn bò lại gần, là 1 cuốn sách, hắn mở ra:

- Nguyễn Thị Vân Hoa lớp 12A1 trường Bạch Dương. Hừ còn là A1 nữa đấy, cô chết chắc rồi...người cô ta là sắt hay sao mà đau thế không biết.

Rồi hắn lôi ra trong túi 1 chiếc điện thoại:

- Tài hả? tới chở tao về đi. Tao đang ở đường...

Nhi chạy 1 mạch về nhà, bỗng nghĩ lại:

- Hình như anh ta mới đánh nhau hay sao mà trầy trụa tùm lum, mà thôi cho đáng đời.
Nhi vô tư chạy vào nhà mà chẳng hề để ý là cuốn sách nó té làm rơi, nó đã để quên...
Nhi chạy vào phòng Hy:

- Hy này chị có chuyện muốn nói với mày!

- Lại là bài ca em vào trường chị à? - Hy hỏi.

- Không.

- Thế là gì?

- Mày...ờ...ở trên trường mày đừng nói tụi mình là chị em nhé.

- Sao thế?

- Chị có chuyện không thể nói được. Nói chung chị với mày trên trường coi như không quen biết.

- Chuyện gì chứ?

- Chỉ là chuyện...mà mày hỏi làm gì? Bây giờ không tiện nói, sau này nói cho nghe.

- Vậy là phải giả bộ không quen biết sao?

- ừm...

- Có chuyện gì sau này nhớ kể em nghe đó.

- Ờ... mà này, đừng nói cho ngoại biết đấy.

Nhi ra khỏi phòng Hy & nghĩ nói chuyện với nó dễ hơn Nhi tưởng.

8h45...

- Ai biểu mày đi đánh nhau làm gì hả? Vụ hôm trước làm cả đám phải chuyển qua Bạch Dương rồi. Mày muốn bị đuổi thẳng hay sao hả?

Tài vừa nói vừa thảy hộp y tế lại chỗ Minh. Minh bực bội:

- Tụi nó gây sự với tao trước mà. Lại gặp thêm nhỏ điên nữa.

- Này, qua trường này rồi đừng có mà phá nữa, tại mày mà tao với thằng Quân cũng phải chuyển trường theo.

- Biết rồi.

- Trường đó...Nhi cũng học ở đó.

- Nhi? Người anh Hải đơn phương?

- Ừ!

- Con điên hồi nãy cũng học ở đó, 12A1.

- Trùng hợp nhỉ!

Minh bỗng nhăn mặt:

- Nhưng tao không thấy rõ mặt nó, chỉ biết nó tên Hoa thôi à.

- 12A1 chỉ có 1 Hoa thôi à. Tao coi danh sách các lớp rồi.

- Được, tao sẽ cho con nhỏ đó biết chọc tao sẽ như thế nào!

- Mày định làm gì?

- Chưa nghĩ được.

Minh nói khiến cho Tài bật cười:

- Thôi ngủ đi, mai khai giảng rồi, tao về đây.

*Sáng hôm sau*

Tại sân trường Bạch Dương, chưa đánh trống nên cả đám đang tụ tập. Hoa nói:

- Nhí Đọc lẹ cuốn sách đi rồi trả tao.

Nhi giật mình, bỗng nhớ ra chuyện gì đấy, nó lắp bắp:

- Ch...chê...chết rồi...cuốn...cuốn sách hôm qua tao làm rơi mất rồi.

- Cái gì. - Hoa đứng phắt dậy.

Quỳnh hỏi:

- Mày làm rơi ở đâu? mà rơi sao mày lại không biết?

- Từ từ nghe tao nói đã...

Nhi kể từ đầu tới đuôi câu chuyện gặp thằng cha đáng ghét đó. Nó còn nói nếu như cuốn sách còn ở đó thì sáng nay đi học nó phải thấy, nhưng không, chắc anh ta lấy đi rồi ( giờ mới biết sao).

Hoa rưng rưng:

- Sao mày lại quên được chứ? Cuốn sách đó tao còn chưa đọc mà.

- Xin lỗi. - Nhi nói.

Mặt Hoa bỗng trở nên nghiêm túc:

- Mày, đi kiếm cuốn sách đó về đây đi.

- Biết ở đâu mà kiếm chứ? - Linh nói.

Hoa gắt lên, nước mắt nó chảy xuống:

- Mày biết để có cuốn sách đó tao phải nhịn ăn như thế nào mà. Người ta chỉ phát hành có 100 cuốn thôi, giờ hết hàng rồi thì phải làm sao hả? Mày phải đi kiếm lại cho tao.

Quỳnh bỗng chen vào:

- Yên tâm đi, kiểu gì hắn cũng sẽ đem sách trả cho mày thôi.

- Sao mày biết? - Cả đám ngạc nhiên hỏi.

- Nếu hắn là người tốt thì hắn sẽ đem cuốn sách trả lại cho mày. Nhưng nghe con Nhi kể thì hắn không phải là người tốt đâu, người còn trầy trụa tùm lum chắc là mới đi đánh nhau về, mà đánh nhau thì chắc hắn cũng dữ lắm, chắc cũng phải có máu mặt lắm....

- Vô thẳng vấn đề đi. - Nhi bắt đầu nổi điên khi Quỳnh cứ nói dài dòng.

- Ừ thì! Nếu hắn là người như vậy thì hắn sẽ lần theo dáu vết của tên lớp trường trong cuốn sách để trả thù Chẳng phải lúc đó cuốn sách sẽ về tay mày sao?

Nhi cốc cho Quỳnh 1 cái:

- Mày nghĩ hắn đi trả thù mà lại đem sách đi trả à?

- Thì lúc đó tìm cách mà lấy lại.

- - Nhưng mà... - Hoa nhăn mặt - hắn định trả thù tao hay con Nhi?

Quỳnh ngước mặt lên trời:

- Tao nghĩ là mày á Hoa.

- Cái gì?

Hoa giận dữ, máu lên tới não. Quỳnh vội nói tiếp:

- Bình tĩnh, hôm đó vì trời tối nên thằng cha đó không nhìn thấy rõ mặt con Nhi, mà trong cuốn sách lại ghi tên mày nên hắn trả thù mày là đúng rồi.

- Vậy người bị trả thù bây giờ là tao chứ không phải cob mắm kia hả?

Hoa chỉ vào Nhi, Linh xúi:

- Lúc đó mày chỉ cần khai tên con Nhi ra được rồi.

- Sao tụi bay lại ác vậy hả? - Nhi thấy cô độc khi tất cả quay lưng lại với nó.

- Ác cái gì, mày là người gây ra chuyện này mà.

Trống đánh vào học...à không...bắt đầu lễ khai giảng...

Tụi nó tạm gác chuyện này lại, vào vị trí lớp của mình.

Hoa 12A1, nó được vào lớp chọn vì học giỏi.

Linh 12A3.

Quỳnh & Nhi 12A9.

Sau 1 hồi nghe những lời phát biểu hay theo lời Nhi là " đọc kinh thánh" của những ông thầy bà cô thì tụi nó cũng được vào lớp.

Nhi quăng cặp 1 cái phịch xuống dưới ghế. Nó không thích ngồi ở những hàng ghế đầu nên đã lôi Quỳnh xuống tận bàn chót. Cái bàn đó có 3 chỗ ngồi, Nhi ngồi ghế trong góc tường, Quỳnh ngồi ghế giữa. Mấy thằng con trai bàn trên cứ quay xuống nói chuyện với Quỳnh khiến cho Nhi buồn ngủ, định áp mặt xuống bàn cho 1 giấc thì bà cô đi vào.

Ấn tượng đấu tiên của Nhi với bà cô này là dù hơi nhí nhố với bộ áo dài màu hồng " nhìn phát ngứa mắt" ( nó cực ghét màu hồng ) - với mấy bông hoa tua tủa thì phẩi công nhận là bà này đẹp thật.

Mới vào lớp bà ta ( kêu là bà nhưng thật ra mới 25 tuổi thôi ) đã nháy mắt:

- Chào các bạn, tôi là Huỳnh Như Quỳnh, dạy môn văn, sẽ chủ nhiệm lớp các bạn năm nay.

Mấy đứa con gái có vẻ chán nản khi nghe giọng nói " dẹo đến phát tởm " của bà cô. Mấy đứa con trai thì lại reo hò thích thú vì được cô giáo trẻ đẹp chủ nhiệm.

Nhi cười, giật tay Quỳnh đang nhìn bả như muốn nhai thịt, nói:

- Tao không ngờ là bả lại dẹo đến thế - nó cười haha - Huỳnh Như Quỳnh, tên chẳng khác gì mày.

- Đợi đó, bà già phù thủy, bà mà làm gì để ai rủa cái tên đó coi, tui xé xác bà luôn.

Quỳnh tức lắm luôn rồi.

Bỗng có 1 anh chàng vừa cao cao vừa đẹp trai bước vào, đương nhiên hắn đã xin phép " bà già phù thủy" đó rồi. Hắn bước tới trong tiếng xì xào của lớp:
Ê! Là Tài phải hông?

- Ừ, đẹp trai quá à.( mê trai bà cố)

- Nếu Tài ở đây thì Minh và Quân đâu?

- Minh 12A1, Quân 12A3.

- Sao mày biết?

- Tao coi danh sách các lớp rồi.

- Woa! Vậy là 3 hotboy Đông Hòa chuyển qua đây rồi.

- Tin đồn họ chuyển qua trường mình là thật rồi. Thích quá!

- ...
Nhi thấy thế liền khều Quỳnh:

- Này, bộ hắn nổi tiếng lắm hay sao mà tụi nó bàn tán lắm thế?

- Ừ. Là 3 hotboy Đông Hòa đó.

- Nghe nói Đông Hòa dạy giỏi lắm mà, sao chuyển qua đây làm gì?

- Nghe nói là dính vào 1 vụ đánh nhau gì đấy, có 3 tên mà đánh 13 thằng cùng trường nhập viện nên bị đuổi, phải chuyển qua trường này thôi.

- Mà...sao mày rành vậy?

- Nghe kể thôi.

- ...

Nhi quay sang thì thấy tên Tài đó đã ngồi kế Quỳnh từ lúc nào. Suy nghĩ đầu tiên của Nhi về hắn là:" tên háo sắc ".

Vừa lúc ấy, bà già phù thủy điẻm danh đến nó:

- Lê Thanh Nhi?

- Có! - Nhi giật mình la lên.

- Phạm Thanh Nhi?

- Có!

Nhi quay sang nhìn Quỳnh:

- Lớp mình có 1 hanh Nhi nữa sao? woa, nhỏ đó cũng đẹp đó chứ?

Quỳnh nhìn Thanh Nhi" Phạm " rồi quay sang Nhi:

- Đẹp, nhưng không bằng tao đúng không?

- Biết rồi, ai chả biết mày đẹp nên không cần tự tin thế đâu.

Nãy giờ chẳng có ai để ý là Tài quan sát rất kĩ 2 Thanh Nhi " Phạm " & " Lê ". Liệu có phải tài vào lớp này chỉ vì có 2 Thanh Nhi? Có liên quan gì tới Nhi mà Hải đơn phương?

Bên A1, 1 anh chàng cũng cao cao cũng đẹp trai, trên tai trái của hắn có đính 2 viên giống như kim cương ( đương nhiên là kim cương giả rồi ) màu trắng, tóc mái cưa hắn hơi xéo tới lông mày, đôi mắt...( híc...giờ đâu phải lúc để tả hắn chứ ). Hắn bước vào mà chẳng thèm xin lỗi thầy đang điểm danh trên bảng lấy 1 tiếng.

$pageOut $pageIn

Chap 3 :

Hắn bước vào ngồi đại 1 chộ nhưng không ngờ lại ngay kế bên Hoa. Anh chàng này bước vào còn nghe xôn xao hơn cả Tài hồi nãy, vì hắn là Minh - tên quậy phá, bạo lực nhưng cực kì đẹp trai. Hắn cũng học giỏi nên mới vào được A1. Nhưng sao ông thầy không nói gì trước thái độ đó của hắn mặc dù nhìn ông thầy có vẻ khó chịu, ông điểm danh tiếp:

- Nguyễn Thị Vân Hoa?

- Có!

Minh đưa mắt nhìn người bạn ngay kế bên mình, Hoa quay sang bắt gặp ánh mắt đó nhưng vội quay đi. Có thề nói Minh đang cười thầm trong bụng:"không ngờ mình cũng biết lựa chỗ ngồi đấy nhỉ! Bây giờ chuẩn bị cho kế hoạch trả thù nào". Hắn nằm xuống bàn ngủ 1 hơi dài.

Khoan đã...

Hồi nãy hắn nói trả thù? Trả thù vụ gì?

Không lẽ người tối hôm qua là hắn sao? Nếu vậy thì hắn lộn người rồi, hôm qua là NHi chứ không phải Hoa.

Nhưng có lẽ do trời tối & hơi choáng vì mới đánh nhau xong nên hắn không nhìn thấy rõ mặt Nhi. Và bây giờ Hoa đang & sẽ phải chịu sự trả thù của Minh thay cho Nhi.

Ở bên A3 thì Quân làm quen rất nhanh với Linh, Linh lúc đầu hơi e dè nhưng lúc sau thì cuộc nói chuyện trở nên vui vẻ & sôi nổi hơn.

Nếu có Nhi ở đây thì chắc Quân cũng sẽ " được đánh giá" là 1 tên háo sắc.
...
Ở tiệm chè đối diện trường, 4 cô nương đang ngồi ở đó. Hoa hỏi Quỳnh:

- Lỡ may hắn bỏ qua luôn chuyện này & không thèm trả cuốn sách thì sao?

Quỳnh giật mình, nó chưa hề nghĩ đến tình huống này:

- Ờ...thì...đời ai biết được cái chi chi đâu nhỉ!

- Sao mày nói chuyện huề vốn vậy hả? - Nhi thổi ngược lên cái mái, bay lên.

Bỗng Hoa nhìn thấy đám của Minh:

- Nhìn thấy cai thằng đi ở giữa không? Đồ mất nết, hồi nãy xông thẳng vào lớp mà chẳng thèm xin phép gì cả. Đã vậy còn ngồi kế bên tao nữa, nhìn mặt là hết ăn cơm nổi mà.

Cả đám quay sang nhìn.

- Là đám của Minh mà, Quân ngồi kế bên tao nè, thấy sao? - Linh bắt đầu lên mặt.

- Tài ngồi kế bên tao nè, còn thằng bị Hoa **** là Minh, có tiếng lắm đó, đừng đụng vào hắn. - Quỳnh nói.

Nhi ngây ngô hỏi lại:

- Vậy chớ mày nói 3 hotboy Đông Hòa là 3 thằng đó hả?

Có vẻ như Nhi chẳng nhận ra người tối qua là Minh, cà 2 không nhận ra nhau mà Minh chỉ biết tên Hoa thì Hoa chịu hết rắc rối là đúng rồi.

- Ừm! Chẳng phải quá trùng hợp sao? Tụi mình được ngồi kế 3 hotboy, nhưng mà con Hoa sướng thật, được ngồi kế người đẹp nhất. - Linh nói nhưng chẳng có gì gọi là ghen tị.
Hoa bực bội:

- Hắn mà đẹp cái gì? Nhìn cái mặt là muốn đục cho 1 cái rối.

Quân & 2 thằng bạn cũng ghé vào tiệm chè đó, vừa ngồi xuống hắn đã thấy Linh & chào:

- Hey Linh.

- Cũng ăn chè sao? - Linh chào lại.

Quân kéo Tài & Minh qua bên bàn của Linh, Hoa có vẻ hơi bực bội nhưng không nói gì, Quỳnh có vẻ hơi để ý đến Minh, Nhi thì...ôi khỏi nói, thấy đồ ăn là như sắp chết đói.
Linh hỏi:
- Qua trường này rồi có định phá phách cho bị duổi nữa không đấy?
Quân chống cằm:
- Điên sao? qua Bạch Dương rồi còn phá phách được gì?
- Bạch Dương cũng không khó lắm đâu - Quỳnh cười rồi quay sang Minh - Minh này, cậu mới đánh nhau hay sao mà người trầy nhiều thế?
- Hỏi làm cái gì? Mà... sao biết tên tôi? - Minh lạnh lùng hỏi lại.
Quỳnh lúng túng:
- Ờ thì...chẳng phải các cậu nổi tiếng lắm hay sao.
- Vậy sao?
- Thôi nào, chúng ta làm quen nhau mà sao căng thẳng thế. - Quân chen vào.
Dường như chỉ có Quân & Linh nãy giờ nói chuyện với nhau hợp thôi chứ tình hình thế này là không ổn...
Nãy giờ Tài im, bỗng cất tiếng:
- Nhi, cậu là Lê Thanh Nhi hay Phạm Thanh Nhi nhỉ?
Nhi đang cắm cúi ăn chè, ngước đầu lên nhìn Tài:
- Hỏi làm cái gì? Mà...sao biết tên tôi?
Cả đám cười vì câu nói này giống như lặp lại của ai đó, Minh nhìn Nhi khó chịu.
Tài cười:
- Chẳng phải chúng ta học chung lớp sao?
- Nó là Lê Thanh Nhi, tên xấu òm. - Quỳnh bĩu môi.
- Đỡ hơn Huỳnh Như Quỳnh. - Nhi cáu.
- Tên sao giống cô chủ nhiệm vậy. - Tài lại cười.
- Bà ta dẹo kinh khủng luôn đúng không? Huỳnh Như Quỳnh dẹo đến phát tởm... - Nhi cứ lặp đi lặp lại như thế.
- Tao như vậy hồi nào chứ? - Quỳnh gắt.
- Tao đâu có **** mày đâu, tao **** bà cô lớp mình mà, Huỳnh Như Quỳnh dẹo đến phát tởm...( sorry những poạn nàu kó tyn giống zậy nhaz)
- Nín ngay.
Cả đám cười trước những lời nói qua lại giữa Quỳnh & Nhi...
Bỗng điện thoại của Tài reo lên, là Minh gửi tin nhắn qua, không biết ghi gì trong đó mà đọc xong tài bỗng ngước lên nhìn Hoa. Rồi lại thấy nhạc báo hiệu tin nhắn của Quân..

***

- Anh Hải, Nhi...ý em là Nhi của anh đó, họ Lê hay Phạm. - Tài hỏi Hải.
- Hỏi làm cái gì? Mà sao có nhiều họ khong hỏi lại hỏi có 2 họ đó? - Hải trả lời.
- Nguyên khối 12 có 2 người tên Thanh Nhi thôi.
- Sao mày biết Nhi lớp 12?
- Anh nói Nhi nhỏ hơn anh 1 tuổi sao?
- Biết đâu Nhi đi học trễ 1 năm.
- Anh giỡn à?
- Thôi được rồi, đúng là Nhi lớp 12. Nhưng anh không thích nói họ của nó.
- Sợ em biế em giật của anh à?
- Ừ.
Hải trả lời ngay tức thì khiến cho Tài phải bật cười:
- Anh thích người tên Nhi đó quá nhỉ?
- Ừ, rất thích.
- Haiz, không ngờ Hải nhà ta làm bao nhiêu cô điêu đứng cũng có lúc si tình như thế.

$pageOut $pageIn

Chap 4 :

Nhi lại tiếp tục nằm dài trên bàn, mới ngày đầu đi học chính thức mà đã phải gặp bà già phù thủy dạy môn buồn ngủ đó rồi. Chán phèo!
Nếu như Quỳnh không chọt chọt thì ó lẽ nó đã đánh 1 giấc tới giờ ra chơi.
Thanh Nhi " Phạm" đang đi ra ngoài cửa lớp, Tài vội chạy đến níu tay lại, chị ta tim dập thình thịch khi thấy Tài cầm tay mình. tài hỏi:
- cậu... vó quen ai tên Hải học năm I ĐH Luật không?
- K...không...cậu hỏi làm gì thế?
- À không có gì, cậu đi đi. - Tài bỏ cánh tay xuống.
Tài nhìn về phía Thanh Nhi " Lê " đang cãi nhau với Quỳnh vì chuyện không cho nó ngủ.
Bên 12A1
Cả đám phải nán lại cho lớp trưởng đi thu sơ yếu lý lịch, giáo viên đã ra khỏi lớp.
Hoa là lớp trưởng, nó đi thu từng bàn, tới Minh thì nó thô lỗ giật tờ giấy đi.
Nhưng...."RẦM".
Hoa đang nằm dưới đất, cố gượng dậy, mắt kiếng văng ra xa, đau.
Nó quay lên nhìn thủ phạm là Minh:
- Tên đáng ghét, cậu làm gì vậy hả?
Hắn cười nửa môi ( nhìn quyến rũ lắm cơ ):
- Chả làm gì cả.
- Này - Hoa la lớn lên khiến cho mọi người trong lớp phải giật mình - cậu gạt chân tôi rồi lại nói không có gì là sao?
- Ai biểu cậu đui, không nhìn thấy chân tôi để đấy.
Hằn phán 1 câu làm cho Hoa tức điên người nhưng nó không nói gì mà nuốt cục tức vào bụng ( sao hỳn wớ zạk).
Hắn đứng lên vừa đi ra khỏi lớp vừa nói như mỉa mai:
- Tôi tưởng cậu đứng lển rồi đá vào chân tôi nữa chứ.
Hoa không hiểu câu nói của Minh là như thế nào.
Vừa lúc Minh đi ra khỏi lớp thì chạm mặt 3 cô nàng đang đi đến, chúng nó đi ngang qua nhau.
Thấy lớp có vẻ xôn xao, 3 đứa đi vào thì thấy Hoa đang ngồi dưới dất cố gượng dậy.
Quỳnh chạy lại đỡ Hoa dậy, Linh lượm mắt kiếng lên, Nhi hỏi:
- Mày có sao hông?
Hoa bỗng khóc òa lên như thể 3 đứa bạn đang ăn hiếp nó.
Nhi giật mình:
- Này mày bị gì thế?
- Hức...hức...hắn là cái gì chứ? - Hoa khóc nấc lên.
- Ai? - Quỳnh hỏi.
- Thằng chó chết đó chứ còn ai?
3 cô nàng hết sức ngạc nhiên trước câu nói của Hoa vì trước giờ nó luôn là học sinh gương mẫu không bao giờ buông ra những câu nói thô thiển ấy.
Linh nhìn Hoa, chưa hết ngạc nhiên:
- MÀy bị lây bệnh cộc cằn của con Nhi rồi hả?
- Tao làm sao? - Nhi quay sang gắt.
Quỳnh khoanh tay:
- Mày nói Minh?
- Hứ còn ai? - hoa chùi nước mắt.
Nhi thắc mắc:
- Nhưng tại sao?
- LÀm sao tao biết được chứ...đồ điên mà.
- Rồi hắn có xin lỗi mày không?
- Không, đã vậy còn biểu tao đui.
Máu trong người Nhi đang sôi lên sùng sục:
- Tên đó...hắn dám...
- Bình tĩnh, đừng phát hỏa. - Quỳnh ngăn kịp thời.
Nhi quay sang Linh:
- Mày không được nói chuyện với thằng Quân, con Quỳnh không được nói chuyện với thằng Tài, nghe chưa.
Mắt Nhi tóe lửa, ra lệnh.
Tụi bạn nó sợ nhất những lúc nó như thế này nhưng Linh đã can đảm hỏi:
- Tại sao?
- TẠi vì chúng nó là bạn của tên đó.
Nhi trả lời với đôi mắt dứt khoát, lạnh lùng.
Sờ dĩ Nhi điên lên như thế vì chuyện này làm cho nó nhớ đến buổi tối hôm nọ.
Nó chúa ghét những ai có lỗi mà không chịu xin lỗi...
Tài đến hỏi Nhi về chuyện của Hải nhưng Nhi không ttra3 lời đúng vấn đề mà nguyên văn là:
- quen ai thì đó là chuyện của tôi, liên quan gì đến cậu chứ? Bộ cậu là cha mẹ tôi hay sao mà tôi phải trả lời hả? Mấy người tưởng nổi tiếng rồi thích làm gì thì làm sao? Không dám đâu, coi lại mình đi, nhìn là không ưa nổi rồi.
Tài trợn tròn mắt ngạc nhiên không biết chuyện gì đang xảy ra chợt hắn nhớ đấn hành động của Minh hồi nãy với Hoa...
Cùng với bọn con gái đang nhìn Nhi với ánh mắt như muốn hỏi:sao mày dám **** Tài của tụi tao?
...
- Thằng MInh chết bầm - Quân bực bội.
- Gì chứ? - Minh cáu.
- Đúng là chết bầm thật mà. - Tài cũng bực.
Minh ngây thơ ( vô số tội):
- Tụi bay sao thế?
- Trăng sao gì? - Quân quạu - mày làm vậy với nhỏ Hoa chi cho Linh lờ tao, 2 tiết đầu còn nói chuyện vui vẻ lắm, ra chơi vô 1 cái là im bặt.
- Tao chẳng thua gì mày đâu - Tài nói - im lặng như con Linh còn đỡ, Nhi **** tao nguyên lèo.
Minh hiểu rồi, nhưng hắn không biết lỗi mà còn như thế này:
- Không nói chuyện càng tốt, không được dây dưa với đám con Hoa đó nữa.
Rồi hắn phong xe thẳng ra ngoài, chẳng thèm đội nón bảo hiểm ( lỡ té làm trầy khuôn mặt đào hoa của anh thì phải làm sao đây, hay nặng lắm là chấn thương sọ khỉ chết luôn haha...)
Quân hỏi Tài:
- Con Nhi **** cái gì?
- Là tưởng nổi tiếng thì thích làm gì thì làm sao, là đồ khó ưa...
Rồi anh ta cũng phi thẳng ra luôn ( có đội nói bảo hiểm )
Để lại Quân nói 1 mình:
Mình đâu có đâu, thằng Minh mà...
Chiến tranh thật sự đã bùng nổ...
Chiến tranh thật sự đã bùng nổ...
Mấy ngày sau, nhiều lần như thế, Hao cứ đi thu bài tập về nhà thì chẳng ai chịu nộp, Minh ngồi cười đắc ý ( hắn ta đã " mua chuộc" tụi trong lớp rồi) nhưng cô nàng không nói gì mà mím môi chịu đựng. Nó điểm danh thì không ai thèm nghe, lớp lộn xộn y như một cái chợ, chẳng ai thèm nghe nó nói. Kỉ luật của lớp nó bị nhiều giáo viên chê trách rồi ông chủ nhiệm lại đè đầu nó ra mà la, nó tức lắm nhưng có chịu nói đâu. Còn rất nhiều trò của Minh khiến nó phải bực tức hơn nữa...nó đã thôi không làm lớp trưởng.
Hoa đem kể chuyện cho tụi bạn nghe.
Sáng hôm sau, Nhi chạy xộc vào lớp A1, Minh, Quân & Tài cùng ở đấy.
Nó đứng trước mặt Minh:
- Dừng có đụng đến bạn tôi.
Xung quanh ồn ào, lao xao & đang bàn tán.
- Gì chứ? - Minh nhìn thẳng vào mắt Nhi.
- Tôi nói là đừng có đụng dến bạn tôi, điếc sao?
- Tại sao?
- Nó chẳng làm gì sai với cậu cả.
- Vậy sao?
- Xin lỗi mau!
- Không thích.
- CÁi gì?
- Tôi nói là không thích & sẽ không bao giờ xin lỗi.
Câu nói thẳng thắn & hết sức lạnh lùng của Minh.
Sấm sét đang nổ uỳnh uỳnh trong mắt 2 người. Nhi chợt nhận ra hắn rất giống ai đó:
- 1 lời xin lỗi mà cậu cũng keo kiệt như vậy hả?
- Ừ đấy.
Minh nói mà trong đầu đangtim2 lại xem ai nói câu này mà quen vậy.
Nhi vung tay, định cho hắn 1 cái tát nhưng Hoa bỗng giữ tay Nhi lại, lắc đầu.
Nhi hạ tay xuống rồi bỏ thẳng ra ngoài, trước khi đi nó ném cho Minh 1 cái nhìn sắc lẹm. Hoa chạy theo.
Tài cười:
- Chưa ai dám làm thế với mày nhỉ?
- Shock thật, còn định đánh nữa. - Quân thêm.
Minh bỗng nói:
- Tao có cảm giác như nhỏ Hoa không phải con nhỏ chọc điên tao hôm bữa.
- Cái gì? - 2 tên kia ngạc nhiên.
- Cái con nhỏ hôm bữa tính tình rất nóng, khác với con này biết chịu đựng. Tao thấy con nhỏ Nhi này rất giống, lúc nó quát lên giọng nó cũng giống.
- Có khi nào là Nhi chứ không phải Hoa không?
- Không biết.
Minh bỗng có điện thoại:
- Em nghe nè anh Hải.
- Hôm nay hẹn ở chỗ cũ nhé, anh định cho tụi bay biết mặt Nhi đó mà. Ra về tới luôn nha.
- Woa, thật sao?
- Nhưng tụi bay đến đừng cho mọi người ở đó biết là anh thích Nhi nhé.
- "mọi người"? Bộ đông lắm hả?
- Không, Nhi chỉ có 3 đứa bạn thôi, nhớ nhé, đừng nói cho ai biết đó......

$pageOut $pageIn

Chap 5:

***

- Lâu quá, rốt cuộc thì bao giờ mới đến.
Quân nôn nóng hỏi, Hải nhìn đồng hồ rồi nói:
- Chắc sắp rồi.
Minh & Quân thì sất ruột không biết mặt mũi con nhỏ nào lại được Hải thích.
TÀi thì bình thản ngồi uống nước nghe rột rột.
- Tới rồi. - Hải nói rồi đưa tay lên - Nhi, ở đây này.
Vẫn còn mặc đồng phục, cả 4 đứa chạy đến. Ngoài 3 đứa bạn của Nhi đang ngạc nhiên vì sự có mặt của 3 tên " dễ thương" & ngược lại thì nó chẳng dể ý đến gì cả.
Nó chạy tới vui vẻ đấm vào ngực Hải:
- Lâu quá hông gặp, anh xấu đi nhiều đó, đúng hông tụi bay...
Nhi quay sang 3 đứa bạn thì bắt gặp ánh mắt đang ngạc nhiên của tụi nó, Nhi nhìn theo hướng mắt của chúng, nó cũng ngạc nhiên không kém:
- Ơ...ơ...Ma...mấy thằng nayy2 sao lại ở đây?
Hải mở tròn mắt hỏi:
- 2 bên quen nhau trước rồi sao, vậy càng tốt, đỡ tốn công giới thiệu.
Hoa quay sang Hải hỏi:
- VẬy chớ anh nói giới thiệu cho tụi em là mấy tên bông cải này đó hả?
(chú thích: bông cải là tên con chó nhà Hoa vì nó rất thích ăn bông cải)
Minh đứng phắt dậy:
- Nói ai là bông cải hả?( ngừi ta đẹp trai như thế mừk...)
Hải trố mắt nhìn qua nhìn lại 2 bên:
- Tụi bay có xích mích gì hả?
Nhi điên tiết:
- Tụi nó là mấy thằng khiến cho con Hoa khổ sở phải từ chức lớp trưởng đó, nó có làm gì sai đâu chứ? Bộ có máu mặt ở trường thì được phép hành hạ người ta sao hả? Vừa phải thôi chứ, có gì thì nói thẳng ra đi, có cấn phải đối xử với nó như thế không?
Nó sổ cho 1 hơi khiến cả đám phải chóng mặt nhưng Minh vẫn còn đủ tỉnh táo để cãi lại:
- Vậy sao cậu không hỏi xem con bạn cậu đã làm gì với tôi?
2 cặp mắt chm5 nhau như muốn tóe lửa, mùi sát khí nồng nặc.
Hải bỗng nhận ra chuyện gì đó:
- Khoan đã...Minh...mày nói cuốn sách đó có ghi Nguyễn Thị Vân Hoa lớp 12A1 trường BẠch Dương, đây cũng...không lẽ...
- Là nó chứ còn ai. - Quân chen vào.
Hoa tròn mắt hỏi:
- Cuốn sách có ghi Nguyễn Thị Vân Hoa lớp 12A1 trường Bạch Dương?
minh khoanh tay dựa lưng vào ghế:
- Nhớ rồi sao? " không gới hạn" màu xanh dương, dày cộp. Cậu còn nhớ tối hôm đó chứ?
- Tối hôm đó? - Hoa quay sang nhìn Nhi - không lẽ...!?!
Chưa kịp để Hoa dứt, Nhi đã lên cơn diên:
- Thằng kia! VẬy ra mi là cái thằng bất lịch sự hôm bữa đó hả? Mi là cái thằng làm cho ta đau điếng rồi không thèm xin lloi64 đó hử? Hèn gì thấy giống giống, tả lại sách cho bạn ta mau.
Tất cả đều ngạc nhiên:
- Vậy là Nhi chứ không phải Hoa sao?
- LÀ tui đó, thì sao? - Nhi bực bội.
- Vậy là thằng Minh tả thù lộn người rồi...haizzzz. - Quân than.
Minh tức điên:
- Vậy cậu chính là củ khoai lang hôm bữa hả? Mắt mũi để đi đâu mà giờ còn **** tôi? Bộ cậu tưởng mình ngoan hiền lắm hay sao? CẬu không đánh trả tôi chắc?
- Tại cậu không chịu xin lỗi tôi thôi, với lại ai là củ khoai lang hả? Đồ bông cải. - Nhi gắt lại.
HẢi can:
- Thôi được rồi. nể mặt anh tụi bay đừng chiến tranh nữa, thằng Minh trả lại cuốn sách cho HOa rối huề nhe?
- Không bao giờ. - Minh gắt lên - ai làm cho cuốn sách này rơi vào tay tôi thì tự tìm cách mà lấy lại, tôi không trả đâu.
Minh đeo ba lô lên vai rồi đi thẳng ra cửa.
- SAo lại có kiểu người đáng ghét như vậy chứ - Nhi cau có - Nhưng mà giờ biết được ai giữ cuốn sách của mày rồi, cố đòi nhé Hoa.
Hao khoanh tay:
- TẠi sao tao phải đòi trong khi người làm cho cuốn sách rơi vào tay hắn là mày? TAo cho hạn mày là 1 tuần, lo mà lấy cuốn sách về cho tao, không thì không bạn bè gì hết.
TẤt cả giật mình trước lời nói lạnh lùng của Hoa.
Nhi càng thêm bực bội:
- Có cần phải làm quá lên như vậy không, chỉ là 1 cuốn sách thôi mà. Mày xem trọng cuốn sách còn hơn cả bạn bè sao? được thôi tao sẽ đòi...
Nhi quay đi, Hải cahy5 theo nhưng cũng nói với lại:
- Anh sẽ đưa Nhi về.
Linh vỗ vai Hoa:
- Hơi quá rồi đó, Nhi bực rồi...về đây.
- Tôi đưa cậu về nhé. - Quân nói với Linh.
- Ok!
Tài chẳng nói chẳng rằng cũng bỏ về luôn.
Quỳnh đẩy vai Hoa đi về.
Hình như Hoa không bực mình lắm về chuyện cuốn sách mà là vì 1 chuyện khác.
Chuyện gì nhể?????????

***

- Này, cậu gây ra chuyện sao lại kêu người khác giải quyết giùm hả? Muốn đòi lại sách thì gặp trực tiếp tôi đây này.
Minh chống 2 tay xuống bàn của Nhi.
Hôm qua, trên đường Hải chở Nhi về nhà thì nó có nhờ anh nói chuyện với Minh, chắc là nói rồi & kết quả là như thế này đây ( là chưa trả ók mừk ).
Nhi ngước mặt lên:
- Vậy giờ trả đây đi.
Minh nhếch mép cười:
- Đơn giản vậy sao? không nghe tôi nói hôm qua à? tôi sẽ không trả nên hãy tìm cách mà lấy lại.
- Gì? Cậu muốc tôi làm cách nào chứ?
- Tùy cậy.
Rồi hắn quay đi.
Nhi ném cho hắn 1 cuốn tập ngay lưng:
- Qua đây để nói như thế thôi hả?
Minh khựng lại, cúi xuống, nhặt cuốn tập lên, chọi thẳng ra ngoài cửa sổ( chắc rớt xuống sân rồi, mà đây là lầu 3):
- Không phải là nói mà là nhắc lại.
Rồi Minh bỏ về lớp để lại cho Nhi với 1 cái mặt bực bội & sự bàn tán của lớp:
- Nhỏ đó với tụi của Minh có quan hệ gì nhỉ?
- Hôm qua tao còn thấy nhỏ đó, nhỏ Quỳnh với 2 nhỏ kia ở trong quán cà phê với đám của Minh, có 1 tên nữa cũng đẹp trai lắm.
- Ôi sao mà tao tò mò quá.
- ...
Nhi quay sang nhìn Quỳnh tức tối:
- Chẳng phải chúng ta đang làm nghiêm trọng hóa vấn đề lên sao? Cji3 là 1 cuốn sách à? Với lại con Hoa học chung lớp với hắn, dễ đòi hơn chứ.
- Con HOa là thế mà, ai làm thì người đó chịu, nó không can thiệp đâu. - Quỳnh trả lời.
- Nhưng đó là sách cuốn sách của nó mà, nó đã từng khóc vì chuyện này còn gì?
- Ai biết đâu.
- Điên thật!
Nhi nói tiếp:
- Hắn có để cuốn sách trong cặp hông ta?
- Lục cặp hắn là biết liền chứ gì?
Chỉ là câu nói vu vơ nhưng của Quỳnh nhưng nó chợt đoán ra điều gì đó, nó quay sang nhình Nhi đang chăm chăm nhìn lại nó:
- Nhi à, không lẽ mày định...?
Nhi vẫn im lặng nhìn Quỳnh bằng 1 ánh mắt mà chỉ có Quỳnh mới đọc được.
- Đừng lôi tao vào vụ này.
- ...
- Thôi mà, đừng nhìn nữa...
- ...
- Tao không muốn dính vào chuyện này đâu.
- ...
- Thật đó.
- ...
- Đã nói là...thôi được rồi.
- Cám ơn bạn hiền.
Nhi vui sướng nhảy lên ôm chầm lấy Quỳnh, nhưng Quỳnh bỗng phá tan cái không khí đó:
- Mà hồi nãy hắn chọi cuốn tập gì của mày xuống thế?
Nhi đứng bật dậy:
- Chết rồi, giờ là tiết sinh! ổng nói hôm nay tới lượt tao trả bài...
Rồi Nhi 3 chân 4 cẳng chạy vọt xuống sân.
Giờ ra chơi...
Nhi, Quỳnh & Linh chạy sang lớp A1, Hoa đã đi đâu mất tăm.
Tên Minh đáng ghét vẫn chưa ra khỏi lớp. Tụi nó quyết định núp ngoài cửa đợi hắn ra.
Khoảng 5 phút sau, Minh đi ra, trong lớp chỉ còn 2 người đang ngủ.
Lúc hắn ra khỏi lớp, 3 đứa thập thò chạy đi trốn sau đó lẻn vào trong nhưng tụi nó bỗng đứng sững lại.
- Cặp hắn để ở đâu? Hồi nãy hắn ngồi trên bàn giáo viên nên tao không biết ở đâu cả. - Nhi vội nói.
Linh chạy lên bàn giáo viên:
- Chẳng có cái cặp nào ở đây cả.
- Lúc cần thì con Hoa nó lại đi đâu rồi không biết. - Quỳnh bực mình.
- Rốt cuộc là hắn để cặp ở đâu chứ? - Nhi gãi đầu.
- Bàn số 4, bên trái, dãy giữa. - 1 giọng nói vang lên.
Nhi không hề nhìn xem người nói câu đó là ai mà lại nhìn sang chỗ ngồi đó, nghi ngờ:
- Chắc không?
- Chắc 100%.
ngoài Nhi đang tỉnh bơ chạy lại lọi thì Quỳnh & Linh đang á khẩu khi nhìn thấy 3 anh chàng hotboy và tất nhiên người trả lời cho Nhi là Minh.
Sau khi tìm kiếm 1 hồi, Nhi nói:
- Chẳng có cuốn sách nào cả, hắn để ở đâu chứ?
- Ở nhà. - Minh lại trả lời.
- Sao biết?
Đến giờ này thì nó mới quay mặt lên thì bắt gặp những ánh mắt đang nhìn nó, nó ngạc nhiên, rồi cười & lắp bắp nói:
- À...tôi...tôi chỉ...
- Tôi biết ngay là cậu sẽ giở trò này mà.
- NÀy, biết vậy sao không trả cho lẹ đi. Chỉ là 1 cuốn sách, trả 1 cái là xong, có cần phải như thế không?
- Cần.
Nhi bực bội - chán nản= nó bỏ ra ngoài.
Linh và Quỳnh chạy theo vừa lúc đánh trống vào tiết 3.
Nhi gục xuống bàn ngủ thì bị Quỳnh lay dậy:
- Tiết bà chủ nhiệm đó.
- Kệ bả, dạy thì buồn ngủ muốn chết, trước sau gì cũng ngủ, ngủ trước đi cho lời.
Quỳnh lắc đầu quay sang Tài:
- Cậu thân với Minh có thể đòi giúp Nhi không?
- Không được đâu, hồi bữa anh Hải cũng nói với nó nhưng không được.
- ...
Cuộc trò chuyện giữa Linh và quân cũng chỉ có 2 câu ngắn ngủi tương tự.
*****
- Chị Nhi, 2 ngày nữa là 1 tuần rồi, chị đòi được cuốn sách chưa? - Hy nhìn Nhi chăm chăm hỏi.
Nhi ôm chặt chiếc gối, gián mắt vào TV đang chiếu Smackdown:
- VẪn chưa.
- Anh Hải quen với tụi đó thật hả chị?
- Ừm.
- Sao không kêu anh ấy đòi giùm?
- Rồi, cả mấy thằng bạn hắn luôn rồi, nhưng không được.
- Vậy phải làm sao?
- Sao chị mày biết được chứ, hỏi nhiều quá.
- Cả trường đang không biết mối quan hệ giữa chị với đám của anh Minh là sao kia kìa, chắc họ không biết là kẻ thù của nhau nhỉ?
- MÀy không im lặng được hả?
- hì hì, hay là chị thử hỏi xem anh ấy muốn gì ở chị, chị chỉ cần thực hiện rồi anh ta trả lại cuốn sách là xong.
- Mày nói dễ nghe quá nhỉ?
- Thì chị cứ thử đi.
- Nhưng lỡ may hắn đòi hỏi quá đáng thì sao?
- Thì lúc đó chị tự tính đi.
Thiên Hy bỏ ngay chiếc gối xuống & chạy vào trong bếp:
- Em phải nấu cơm đây, ngoại về **** chết.
( ý của nó cũng là vọt lẹ đó mà )
Nhi hậm hực:
- Cái con này, chỉ vậy cũng chỉ nữa, nhưng mà...mình có nên thử hông ta?...Cố lên, vì tình bạn với con Hoa.
Rồi nó giữ nguyên tư thế đang ngồi xếp bằng & ôm chặt cái gối mà ngã xuống ghế.
Bỗng nhiên nó nhảy dựng lên, la toáng khiến cho Hy trong bếp giật mình xém làm rơi con dao:
- Thằng kia, dám đánh John Cena của ta hả?
Nó chọi ngay chiếc gối vào màn hình ti vi khi John Cena bị đánh ngã.( Các bạn cứ tưởng tượng đây là Smackdown trận John Cena đánh với Brock Lesnar nhaz)

$pageOut $pageIn

Chap 6:

- Quỳnh à, đi đi mà. - Nhi lắc qua lắc lại tay Quỳnh.
- Không mà, tao tưởng mày biểu tao giúp cái vụ lục cặp thôi chứ, giờ mày biểu tao giúp tới chót thì tao phải làm sao? - Quỳnh mếu.
Nhi bỏ tay Quỳnh ra:
- Con điên, nếu là chuyện lục cặp thì tao đi 1 mình cũng được, mày có giúp gì đâu, vì vậy mày phải giúp tao lần này, nhé.
- Tao khổ mày quá à.
...
Linh, Nhi & Hoa đang núp ngoài cửa lớp A1.
Quỳnh đang đứng trước mặt Minh:
- Tôi là quỳnh, bạn của Nhi...
Chưa kịp để nó nói xong thì Minh đã ngắt lời:
- Biết rồi, có gì thì nói đi.
- Cuốn sách đó, bao giờ cậu trả cho Hoa?
Đôi mắt lạnh lùng của hắn chuyển ngược lên Quỳnh khiến nó giật mình:
- Chuyện đó thì liên quan đến cậu à?
- À, là bạn nên tôi mới hỏi giùm.
- Tôi không thích trả lới cho người hỏi giùm.
Nói rồi Minh đứng lên đi ra khỏi lớp, ra đến cửa bỗng gặp 3 đứa đang lúng túng.
Minh cười nửa môi:
- Sao lúc nào cũng nhờ người khác thế?
- Ừm...tôi...
Nhi ấp úng nhưng sau khi hắn quay lưng đi thì Nhi gọi lại & nói có chút cười gượng:
- Cậu không thể nể mặt anh Hải mà trả lại được sao?
- Cậu đừng có mà dựa vào anh Hải.
Nhi thay đổi sắc mặt:
- Vậy bây giờ cậu muốn gì?
- Muốn biết sao? 3 giờ chiều nay ở công viên gần trường.
Rồi hắn bỏ đi, Nhi chạy tới chặn đường hắn:
- Có gì thì nói ở đây luôn đi.
Hắn gạt Nhi sang 1 bên để lấy lối đi:
- Muốn biết thì chiều nay tới đi, ở đây không tiện.
Nhi điên tiết lên, bây giờ nó chỉ muốn chạy tới xé xác Minh ra.
HOa chạy đến:
- Sao rồi, vậy là mai tao sẽ lấy lại dược cuốn sách đúng không?
- Mày xem trọng cuốn sách quá nhỉ?
Nhi bực bội đi ngang qua Hoa và về thẳng lớp.
Trong tiết học, hôm nay Nhi không ngủ, nó đang tưởng tượng xem chiều nay Minh sẽ làm gì với nó, hàng ngàn suy nghĩ trong đầu:" hắn có đem người tới hội đồng mình không? hắn có giết mình rồi ném xác xuống sông Sài gòn không? Hắn có ném mình vào chuồng sư tử không? hắn có treo cổ mình lên không?...v.v..."
Tài nhìn thấy vẻ mặt đang lo sợ của Nhi liền cười:
- không ngờ Nhi cũng biết sợ đấy nhỉ...
Lớp 12A3...
Linh khều Quân:
- Này, liệu Minh có ăn thịt con Nhi không đấy?
- Thằng này trước giờ nham hiểm lắm, ai biết nó sẽ làm gì chứ.
- Chiều nay mỉnh có nên đi rình không?
- Thằng Minh mà biết là ăn cám cả đám đấy, ở nhà đi để được ăn cơm.
- Haizz...rồi cuộc dời con Nhi sẽ đi về đâu...
3 giờ chiều...
Nhi đang ngồi ở ghế đá công viên, những lo sợ vẫn tiếp tục suy diễn trong đầu nó.
3h30'...Nhi hơi bực bội.
4h00...Nhi cực bực bội.
4h30'...Nhi chịu hết nổi.
=> Nó bỏ về.
Minh, Quân, Tài, Hải đang ở nhà Minh.
Thấy Hải sốt ruột vì người mình thích ( Nhi ók mừk ) đang phải dài cổ đợi thằng em chết bầm ( Minh ók mừk ) mà nó lại mải mê ngồi chơi game ở nhà, Tài lên tiếng hỏi giùm:
- 4 rưỡi rồi, không tới hả?
- HẢ? 4 rưỡi rồi hả? - Minh nhìn lên đồng hồ hỏi lại.
- ...(hết nói nổi).
- Giờ tao tới, cũng phải để cho con nhỏ đó đợi thì mới biết tao có giá chứ.
- Khỏi tới đi. - Hải bấm nút chuyển TV sang kênh khác.
- SAo thế? - CẢ đám ngạc nhiên.
Hải ngồi thẳng người lên:
- Anh nói cho tụi bay biết, 3 thứ mà Nhi ghét nhất.
- Gì?
- Thứ nhất là phải chờ đợi, thứ 2 là màu hồng & thứ 3 là bị bắt mặc váy.
- VẬy bây giờ...? - Tài nói.
Hải ngắt lời:
- Nhi đã bỏ về từ đời nào rồi.
Minh trố mắt:
- Không lẽ cậu ta không cần cuốn sách sao?
- Anh thấy mày làm hơi quá rối đó, chuyện nhỏ mà, có gì đâu chứ.
Minh bỗng rút điện thoại ra:
- Cho em số của cậu ta đi.
- Gì chứ?
- Em không giật mất người anh yêu đâu nên đừng có lo.( ai nói là không giật )
- Không.
- Đây chỉ là thỏa thuận qua lại thôi mà.
- Không.
- Không đúng không?
- không là không.
Minh cười nham hiểm vì hắn thấy điện thoại của Hải vừa lấy ra đọc tin nhắn đang để ở trên bàn.
Nhanh chớp nhoáng Minh giật ngay diện thoại của Hải rồi vọt lẹ vào nhà vệ sinh, khóa chặt cửa lại mặc cho Hải đang đập cửa ầm ầm & tiếng cười của Tài & Quân.
Sau khi lưu số Nhi xong, hắn mở cửa ra& trả điện thoại cho Hải.
- Đừng làm gì quá đáng đấy. - Hải nói.
- Biết rồi.
Mấy tiếng sau..
HẢi bỗng hỏi:
- Anh định chiều chủ nhật tuần này hẹn Nhi đi chơi rồi tỏ tình với cô ấy luôn, được không?
Hải bỗng nói:
- Anh định chiều chủ nhật tuần này hẹn Nhi đi chơi rồi tỏ tình với cố ấy luôn, được không?
- Anh làm lẹ lẹ đi, không sau này có đứa giật mất lại hối hận.
Tài khuyến khích Hải nên làm thế ( và sau này chàng ta sẽ hối hận vì đã ủng hộ Hải ).
Minh chõ mõm vào:
- Em không hiểu 1 dứa con gái như cậu ta mà anh lại thích được nữa, tính tình thì thô lỗ cộc cằn, không có chút gì gọi là nữ tính cả. Bề ngoài thì cũng không xinh đẹp dễ thương gì hết.
(Bên kia Nhi đang thấy ngứa lỗ tai ).
Minh bây giờ thật lòng nói vậy nhưng sau này hắn ta cũng...
- TAo thấy Nhi cũng dễ thương mà. - TÀi nói.
Mặt Hải bỗng trầm tư:
- Nhưng anh sợ Nhi từ chối, lúc đó thì phải làm sao?
Thấy vẻ mặt Hải bỗng buồn đến lạ, có vẻ hắn rất thích Nhi, Tài an ủi: - Yên tâm đi, người như anh ai mà chả thích chứ.
- Thật không?
- Thật.
- Đứa con gái đó mà anh cũng... - Minh định lặp lại câu ở trên.
Hải bỗng phá lên cười:
- Nhi không những cộc cằn thô lỗ đâu mà còn...
HẢi bỗng dừng lại làm cho 6 con mắt nhìn hắn thêm tò mò.
- Thôi để tụi bay tò mò chơi.
Hải phán nguyên câu & hậu quả là bị xúm vào hội đồng.

Tối hôm đó, sau 1 hồi cạnh tranh gay gắt giữa Thanh Nhi & Thiên Hy về máy tính thì bị ngoại ra la cho 1 trận. Đương nhiên là ngoại cho Hy xài vì nó dùng để học, còn Nhi đòi chơi game.
Nhi bực bội đi tới ghế, ngồi phịch xuống, mở TV lên, kênh CN đang chiếu Oggy and the cockroaches.
Bỗng điện thoại nó reo lên, thấy số lạ nhưng nó cũng bắt máy.
1 giọng nói thô lỗ từ đầu dây bên kia vọng tới:
- NÀy, cậu không có lòng kiên nhẫn hả? Mới đợi có 1 chút mà đã bỏ về là sao?
- Ai vậy? - Nhi cộc cằn hỏi lại.
- Không nhận ra giọng tôi sao? Hẹn với tôi mà lại bỏ về, bộ không cần cuốn sách nữa hả?
- Đồ bông cải chết bầm.
Nhi nghiến răng ngắt điện thoại & quăng xuống ghế.
Minh trố mắt:
- A lô? a lô? dám cúp trước tôi hả? tôi còn chưa nói xong mà.
Minh lại tiếp tục gọi. Nhi lại bắt máy, lần này nó gắt cho 1 hơi:
- NÀy, cậu hẹn với tôi là bao nhiêu? 3 h đúng không? Vậy tại sao cậu không tới? Rồi lúc tôi bỏ về cậu lại gọi điện chử.i tôi? Tôi chưa chử.i cậu là may lắm rồi đấy. CẬu có thôi cái điệp khúc lúc nào cũng làm phiền người khác như vậy hả? Chỉ là 1 cuốn sách mà cậu bắt tôi phải đợi tới như thế, có gì thì nói thẳng ra đi. CẬU MUỐN GÌ?
Nó nhấn mạnh 3 chữ cuối khiến cho người nghe cũng phải rùng mình.
Tuy hơi choáng nhưng Minh cũng đủ kiên nhẫn để nghe hết, hắn nói:
- Cậu...sau này nếu anh Hải có nói là thích cậu thì cậu hãy...
- Này, khoan đã, cậu nói gì thế? Ai nói thích ai? - Nhi ngắt lời.
- ...Anh Hải thích cậu.
- ... - Nhi im lặng, khuôn mặt không còn miếng máu, nó quá ngạc nhiên.
- Này, sao im thế?
- Anh Hải...thích...tôi...?
- Ừm.
- Sa...sao cậu biết?
- Anh ấy nói.
Nhi lại im lặng, bỗng mặt nó nhăn tít lại:
- Cậu giỡn tôi đúng không?
- Này, cậu nghĩ tôi giỡn sao?( giọng rất nghiêm túc nhá)
- Vậy...
- Không tin thì thôi, anh ấy định rủ cậu chiều chủ nhật tuần này đi chơi rồi bày tỏ với cậu. Lúc đó...cậu...đừng từ chối mà hãy làm bạn gái của anh ấy nhé?
Minh nói rành mạch từng chữ ( hắn ta cũng giống như Tài, sẽ 100,1000 lần hối hận vì đã khuyên Nhi quen Hải).
Nhi sững người:
- Sao...?Tại sao?
- Vì nếu cậu từ chối anh ấy sẽ rất buồn, anh ấy rất thích cậu, cậu biết không hả?
Chẳng hiểu sao khi nói những lời đó hắn lại cảm thấy khó khăn vô cùng. Tại sao?( hắn tự hỏi mình).
Nhi im lặng, nó hết sức bàng hoàng, chưa bao giờ nó nghĩ là anh Hải thích nó.
- Sao thế? - Minh hỏi.
- Sao cậu lại gọi cho tôi và nói như vậy?
- Vì...tôi không muốn nhìn thấy anh ấy thất vọng...đơn phương cậu lâu rồi, nếu bây giờ anh ấy biết cậu không thích anh ấy thì sao?
Bỗng Minh nghe thấy tiếng tút tút đều đều trong điện thoại, Nhi đã cúp máy.
Minh nhìn vào màn hình điện thoại:
- Con nhỏ này, sao hay cúp trước tôi vậy hả?
Hắn gọi lại, Nhi thơ thẩn bắt máy chẳng buồn nhìn xem người gọi là ai, hồn nó đã đi chơi ở một nơi xa lắm.
- Con nhỏ kia, tôi chưa nói xong mà dám cúp hả? - Minh nói như hét vào điện thoại.
- ... - đang thơ thẩn.
- NÀY. - Lần này Minh hét thật khiến tai Nhi như bùng nổ.
Hồn Nhi đã đi du lịch về( 15s):
- Ơ...ha...hả? Gì?
- Đó là chuyện của anh Hải, giờ tới chuyện tôi và cậu.
- Tôi và cậu có chuyện gì để nói sao? - nó lại ngơ ngẩn.
- Chuyện cuốn sách đó, con nhỏ này.(Minh nhà ta sắp điên rối).
- À...
- À cái gì mà à?
- Vậy bây giờ cậu muốn gì?
Nhi vẫn còn shock vì chuyện Minh nói hồi nãy, nó nói mà không ồn ào vì bây giờ nó chẳng có tâm trạng mà la hét.
- Cậu...làm osin cho tôi đi rồi tôi trả lại cuốn sách. - Minh nói tỉnh bơ.
- CÁI GÌ?
Nhi ồn ào đã trở lại ( mới nói xong, tưởng tâm trạng cũng đi chơi theo hồn rồi chớ).
Nó la toáng lên khiến cho Hy và ngoại trong nhà phải giật mình:
- Cái gì ngoài đó thế?
- Không có gì đâu ngoại.
Nhi trả lời ngoại rồi tiếp tục nói vào điện thoại:
- Cậu...nhắc lại coi...cậu muốn tôi làm gì chứ?
- Osin. - Minh vừa nói vừa ngoáy tai vì bị Nhi làm cho suýt lủng màng nhĩ.
- Cậu nghĩ tôi sẽ làm à?
- VẬy tôi khỏi trả lại cuốn sách nhé?
- Giữ mà ăn rồi zọng luôn đi.
Nhi lại cúp máy, hắn lại gọi. Nhi định không nghe nhưng hắn cứ gọi hoài, ngoịa ở trong nghe thấy tiếng nhạc chuông ồn ào nên bảo nó nghe cho đỡ phiền( sao không tắt nguồn luôn nhỉ?), bởi thế nó nghe máy:
- Tôi nói là cậu giữ luôn đi rồi mà.
Không biết Minh có nghe Nhi nói gì không mà hắn cứ nói tỉnh như con ruồi:
- Công việc nhẹ nhàng lắm, chỉ cần sáng sớm và lúc ra về cậu cầm cặp cho tôi, ra chơi thì mua đồ ăn cho tôi, những việc lặt vặt thì tính sau, còn ở ngoài trường cũng tính sau đi nhưng khi tôi cần cậu phải có mặt ngay đó, thế nhé?
Rồi hắn cúp máy.
Nhi hét vào điện thoại:
- Tôi nói dồng ý hồi nào hả? a lô...a lô?
Nhi ngồi ngẫm nghĩ 1 hồi, kết luận cuối cùng của nó là để Minh trả lại sách rồi không thém làm osin cho hắn.
Mặt nó bỗng trầm ngâm:
- Nhưng chuyện của anh Hải...

***

- OSIN.
Tiếng gọi to khiến cho cả trường quay lại nhìn.
Là Minh gọi Nhi.
2 đứa đang ở ngoài cổng trường.
Minh thì cười hớn hở, còn Nhi mới sáng sớm đã gặp Minh giống như là gặp sao chổi, sẽ xui nguyên ngày.
- Cầm cặp cho tôi. - Minh đưa cặp cho Nhi và ra lệnh.
- Tại sao? - Nhi hỏi.
- Vì cậu là osin của tôi.
- Tôi chủa nói đồng ý mà.
- Nhưng tôi quyết định rồi.
Hắn thảy cặp cho Nhi rồi tay không đi vào.
Nhi khó chịu định ném cái cặp lại phía Minh nhưng nó bỗng khựng lại và nhìn vào cái cặp.
Nó chạy lại cái ghế đá gần đấy, mở toang cặp ra tìm cuốn sách nhưng không có, nó nghĩ hôm nay hắn phải đem sách để trả nhưng sao không thấy.
- Kiếm cái này hả?
Minh đang đứng trước mặt Nhi với cái tay đang cầm cuốn sách( ờ đâu chui ra vậy trời ).
Hắn làm Nhi giật mình, nó xòa tay ra:
- Trả đây.
- Tôi sẽ trả nhưng trước hết cậu kí vào đây cái đã.
Hắn rút từ trong túi ra 1 tờ giấy gì đấy.
Nhi đọc tờ giấy xong, nó nhăn mặt:
- Làm thì làm có cần phải thế không?
- Không biết, kí đi.
- Trả sách đây rồi tôi kí.
- Kí đi rồi tôi trả lại sách.
Nhi nghe theo lời hắn kí vào tờ giấy gọi là Hợp đồng osin( sao mừ hắn bày zẽ wá zỵ trừi ), hắn làm thế để tránh những lúc Nhi không nghe theo lời hắn.
Nhưng mà sao Nhi nhà ta lại ngoan ngoãn kí vào thế nhở?( có ý đồ gì đây ).
Minh trả lại cuốn sách rồi giật lại tờ giấy:
- Tờ giấy này tôi sẽ giữ.
Nhi cười gian xảo cầm cuốn sách chạy vào trong.

- Trả cho mày đấy. - Nhi đứng trước mặt Hoa, chìa cuốn sách trên tay.
- Làm sao mày lấy được vậy? - Hoa thắc mắc.
- Hôm qua hắn gọi điện - Nhi đứng sững lại - ...gọi điện? Nếu gọi điện thì phải có số chứ, sao hắn có số của tao?
Hoa lắc đầu vì nó chả hiểu gì cả, nó lấy cuốn sách lên hôn vào bìa rồi cất vào cặp.
Bỗng chợt Minh đi vào, phía sau là Tài.
- Anh Hải cho đấy. - Minh trả lời Nhi.
- Không phải cho mà là giật. - Tài chỉnh sửa.
Nhi quay sang Hoa:
- Tao có nên đổi số không?
Trong khi Hoa đang tròn mắt thì Minh lên tiếng:
- Tôi không cho phép cậu đổi số.
- Tại sao?
- Vì tôi là chủ của cậu, cậu là osin của tôi, osin phải nghe lời chủ chứ.
- OSIN? - Tài và Hoa cùng ngạc nhiên hỏi.
Nhi xua tay:
- Không phải, không phải đâu.
Minh rút tờ giấy ra:
- Không phải cái gì chứ, chứng cứ ránh rành như thế này rồi, chữ kí này không phải của cậu thì của ai. Đã vậy hồi nãy chạy vào không thèm xách cặp vào cho tôi.
Nhi chỉ vào tờ giấy:
- Chữ kí này không phải của tôi.
- Cái gì? Cậu định trở mặt đó hả? Hồi nãy ngoài kia mới kí xong.
- Hồi nào chứ? Ai làm chứng?
Minh đứng người, đúng là chẳng có ai làm chứng ngoài mấy cái cây ra cả. Đáng lẽ Minh phải nghi ngờ từ lúc Nhi ngoan ngoãn kí vào tờ giấy chứ.
Hoa nhìn vào tờ giấy và nói:
- Đúng rồi, chữ kí này đâu phải của con Nhi.
Nhi cười đắc ý:
- Sao? Tôi chưa hề kí vào tờ giấy này, nhé!
Nó đi thẳng về lớp mà miệng không ngưng cười.
Minh điên người nhưng miệng thì không mở được.
" Trần Huy Minh này mà bị con nhỏ đó lừa ư? "
Tài đập đập vai Minh:
- Lần sau lấy dấu vân tay cho chắc, trong chuyện này thì Minh ngốc thật.
Tài cũng phóng thẳng về lớp.
Minh nhìn Hoa:
- Cậu ta đưa cuốn sách cho cậu à?
- Cậu nghĩ tôi sẽ đưa sách lại cho cậu sao? Ngu gì. - Hoa nói.
- YAAAAAA!!!!!!!!!!!!
Minh quăng cặp xuống ghế kèm theo là tiếng la chói tai của sao chổi kiêm bông cải.

Minh thì bị lừa 1 cú đau, Nhi thì cười suốt buổi, Quỳnh gặng hòi nhưng nó cứ bận cười ha hả nên không trả lời được, đành quay sang hỏi Tài.
Bỗng Nhi có tin nhắn, nó ngưng cười:
- Con Linh, nó nói ra chơi dợi nó ở căng - tin cần tuyên bố chuyện gì đó.
- Thằng Quân cũng nhắn với tôi như thế. - Tài nói.
- Có khi nào... - Nhi và Quỳnh nhìn nhau nghi ngờ.
- Chắc tụi nó định tuyên bố 2 đứa nó quen nhau. - Tài đoán.
- Tôi cũng nghĩ như thế. - Quỳnh nói.
- Chắc là thế rồi. - Nhi gật đầu.

Đúng là thế thật. Quân và Linh - chúng nó quen nhau thật.
Ngoài Minh và Hoa đang há hốc mầm ngạc nhiên thỉ Tài, Nhi và Quỳnh lại rốt bình thản.
Quân thấy thế liền hỏi:
- Sao phản ứng của 3 người lại thế?
- Biết trước là thế mà, có gì đâu mà phải ngạc nhiên.
3 người đồng thanh trả lời.
- Đừng có mà ăn hiếp con Linh đấy. - Nhi nói( đúng hơn là ra lênh) - Mà 2 người không định bao chúng tôi ăn gì sao?
- Đúng đó.
Cả đám cùng nhìn Quân và Linh với con mắt hiện lên 2 chữ" bao đi".
- Được rồi.
Con nai Quân cười trước bầy sói.
Minh bỗng mỉa mai:
- Nhưng đừng bao người nào giả dối.
- Vẫn còn tức sao? - Tài hỏi.
- Nhắc tới làm cho tao mắc cười quá, hahahaha...
Nhi lại cười cho 1 tràn. Tài, Quỳnh và Hoa cười theo chỉ trừ Linh và Quân đang ngơ ngác không biết gì.
Minh khó chịu đứng dậy, định ra khỏi căng - tin bỗng có 2 con bé đi đến.
Cả đám ngưng cười dõi theo.
Nhìn 2 con bé khá là xinh xắn đang đứng đối diện Minh.
- Chào anh, em là Vân lớp 11A2. - Con bé thứ nhất nói.
- Còn em là An. - Con bé thứ 2 thẹn thùng ( đứng trước zai đẹp phải thẹn thùng thế thôi).
- Có gì không? - Minh thô lỗ hỏi lại (tại đang tức ).
- Em có cái này muốn...đưa cho anh.
Con bé dúi vào tay Minh 1 tấm thiệp màu hồng rồi đỏ mặt quay đi.
Quân nhanh chóng giật tấm thiệp rồi mở ra.
Minh ngồi lại xuống ghế tỏ vẻ không quan tâm.
Quân đọc lại tấm thiệp:
- Chào anh, em là An lớp 11A2, có lẽ anh không biết em nhưng em lại biết anh và em... - Quân bỗng ngừng lại.
Cả đám thêm tò mò:
- Em gì...?...Sao? lẹ đi.
- Em... - Quân kéo dài.
- Nhanh coi. - Quỳnh quát.
- Em...rất thích anh.
Quân dứt lời, cả đám phá ra cười ngặt nghẽo, giờ này mà còn cái vụ viết thư tỏ tình.
- Không ngờ có đứa thích đồ bông cải như cậu. - Nhi vừa cười vừa nói.
- Ghen sao? - Minh nhếch mép cười.
- Ai thèm, cái thứ bông cải.

$pageOut $pageIn

Chap 7 :

Bỗng Hoa nhìn vào mặt Nhi chăm chú, đôi lông mày nó nhíu lại.
Nhi thấy thế liền hỏi:
- Sao thế? Mặt tao dính gì à?
- Không, nhưng sao mắt mày hâm đen thế kia?
- Hả?
Nhi đưa tay lên mắt, hôm qua nó không ngủ được vì phải suy nghĩ chuyện Minh nói về Hải.
Nhi cười trừ:
- À, tại mất ngủ.
Ngay lập tức, Quỳnh, Hoa và Linh té cái rầm xuống sàn:
- Mà...mày...mất...mất ngủ?
- Ừ. - Nhi mở to mắt trả lời.
Quỳnh đứng phắt dậy, rút điện thoại ra gọi cho ai đó:
- Ba ơi, hôm nay không phải ba nấu cơm đó chứ?
- ...
Không biết ba Quỳnh nói gì mà thấy nó thở phào nhẹ nhõm.
Nhi hỏi:
- Sao tự nhiên mày hỏi ba mày nấu cơm là sao?
- Mày nói mày mất ngủ, chẳng khác nào hôm nay ba tao nấu cơm cả. - Quỳnh nói.
- Đúng thế. - Hoa bè.
- Mà mỗi lần ba nó mà nấu cơm là eo ơi... - Linh lè lưỡi ra.
- Vậy tao thỉ liên quan gì tới ba mày? - Nhi ngây thơ hỏi.
- Mày không thấy chuyện ba nó nấu cơm là chuyện lạ sao?
- Ý tụi bay, tao mất ngủ là chuyện lạ.
- Thông minh đấy.
Nhi đứng dậy, chạy lại phía 3 nhỏ bạn:
- Tụi bay nói tao là heo tối ngày chỉ biết ngủ mà hôm nay lại mất ngủ chứ gì.
Nhi hành hạ tụi bạn ngay trước mặt 3 đứa con trai.
Quân chạy lại kéo tay Nhi ra khỏi đầu Linh( Nhi vò cái đầu Linh giờ y như cái tổ quạ):
- Đừng đụng vào bạn gái tôi chứ. - Gắt Nhi rồi quay sang Linh - không sao chứ?
- Ọe, tình cảm vừa thôi chớ.
Nhi đưa mắt nhìn quanh bắt gặp ánh mắt của Minh đang nhìn nó lạnh hơn đá khiến nó ngưng cười, chuyện của Hải...

Hải đã chuẩn bị tâm lí rất kĩ cho chiều chủ nhật.
Hắn hẹn Nhi đi xem phim.
Nhi - nó đã suy nghĩ xong chuyện Minh nói.
Xem phim xong( thực ra là xem Nhi ngủ) chúng nó đi ăn, Nhi cứ ăn mà không cần để ý đến túi tiền của Hải.
Cuối cùng, chúng nó đi dạo.
Nhi biết ở thời điểm này sẽ có chuyện gì xảy ra nhưng nó cứ vô tư như không biết gì.
Hải bỗng dừng lại, tim đánh trống.
Nhi dừng lại theo, mặc dù đã biết Hải sẽ nói gì nhưng lồng ngực Nhi không ngừng nghe thấy tiếng thình thịch.
- Nhi này...em nghĩ anh là người như thế nào.
- Ưm... hoàn hảo.
- Hoàn hảo?...Ở điểm nào?
- TẤt cả.
- Thật không?
- Thật.
- Vậy... - Hải ngập ngừng, tim không ngừng dập loạn xạ - sự hoàn hào đó...có được nằm trong tim em không?
Nhi đã chuẩn bị tinh thần sao cho ổn định nhất nhưng lúc này đây, đầu óc nó hoàn toàn trống rỗng.
- Em...
- Anh muốn làm....bạn trai của em...được không?
Hải nói, trong lòng thủ sẵn sự thất vọng rồi, nhưng...

Vừa về đến nhà, Hải cười như muốn toét miệng, chạy vọt lên phòng bấm số gọi cho 3 thằng em.
Quân thì vui vẻ chúc mừng vì tình đơn phương của Hải nay đã được đền đáp.
Tài và Minh cũng chúc mừng nhưng không được vui vẻ như Quân.
Sau khi cúp máy, Tài bất giác nở 1 nụ cươima2 vui cũng không phải vui, buồn cũng không hẳn là buồn.
Minh gác máy, nụ cười trên môi khi chúc mừng Hải vụt tắt. Khuôn mặt hắn bỗng trở nên sắc lạnh. Hắn cảm thấy khó chịu từ trong lòng. Tại sao? Chẳng phải chính hắn đã nói Nhi nên quen Hải sao?
- Vậy là mày quen với anh Hải? - Hoa hỏi.
Tại căng - tin, 7 gương mặt quen thuộc( thực ra tụi nò cũng chẳng ngồi chung nếu không có Quân và Linh lôi kéo).
- Ừm - Nhi khẽ trả lời.
Cảm giác khó chịu tối hôm qua bỗng quay lại trong người Minh. HẮn cứ nghĩ là anh HẢi quan với 1 đứa cộc cằn như Nhi thôi chứ chẳng phải là gì khác. Sao hắn không nghĩ là vì 1 lí do khác nhỉ?
- Đừng làm anh ấy đau lòng. - Quân dặn dò.
- Anh Hải thích cậu lâu rồi đấy.
Nhi chẳng biết phải nói gì, chỉ biết cười nhưng nụ cười cũng vụt tắt khi Minh cất tiếng:
- Cái thứ khoai lang như cậu, anh ấy thích ở điểm nào chứ?
- Thôi gọi tôi là khoai lang đi, đồ bông cải.
...Roẹt...Roẹt...tia chớp điện lại hạy trong khoảng không giữa 2 cặp mắt như muốn giết nhau.
- Này, cậu không thấy là bông cải ngon hơn khoai lang à? Mà cậu cũng chẳng phải là khoai lang gì ngon ngọt mà là khoai lang thối bị người ta quăng đi. - Minh châm chọt.
- Nếu tôi là khoai lang thối thì cậu cũng không hơn gì tôi đâu. Bông cải của người ta màu xanh còn cậu là bông cải đen thui thùi lùi như cục ****. - Nhi châm chích.
- Thôi nào. 2 người này. - Tài can.
Tức khắc, Nhi và Minh cùng quay lại đồng thanh:
- Im ngay.
- Đồ bông cải **** sao cậu dám bắt chước tôi? - Nhi gắt qua.
- Cậu mới là người bắt chước đó đồ khoai lang thối. - Minh gắt lại.
Hoa bật dậy:
- 2 người thôi đi.
Rồi nó đi về phía cầu thang, Quỳnh chạy theo.
- 2 đứa nó sao thế? - Nhi hỏi.
- Chắc tại 2 người làm cho tụi nó bực.
Nhi quay sang Minh:
- Tại cậu đấy.
- Sao tại tôi mà không phải là cậu.
- Đồ bông cải đen thui thùi lùi như cục ****.
- Đồ khoai lang thối bị người ta quăng đi.
Một lần nữa Tài chen vào:
- Minh này, tao thấy khoai lang thối bị người ta quăng đi là đúng mà.
Nhi thêm:
- Không lẽ để lại dằm mắm.
- Im đi. - Minh quạu.
- Không im làm gì tôi. - Nhi kênh mặt.
- Con nhỏ này.
Minh chồm tới phía Nhi nhưng nó bỗng có điện thoại nên quay người sang nghekhien61 Minh không tóm trúng Nhi mà lại té ầm xuống đất.
Người gọi cho Nhi là Hải, hắn ta hẹn Nhi chiều mai đi chơi. Nhi vui vẻ nhận lời mặc cho tụi bạn đang khó nhọc nâng Minh lên.
Nghe điện thoại xong, Linh hỏi Nhi liền:
- Anh Hải gọi hả?
- Ừ.
- Ảnh gọi có gì hông?
- Hẹn chiều mai đi công viên trò chơi.
Quân liền reo lên thích thú:
- Way, hay mai chúng ta hẹn hò đôi đi, tôi với Linh, cậu với anh Hải còn thằng Tài với thằng Minh còn cô đơn thì dẹp đi.
- Được đó. - Linh hớn hở.
Minh nhíu mày nhìn sang chỗ khác. Tự nhiên hắn thấy khó chịu khi người khác cứ nói đến Nhi với Hải.
Vừa lúc đánh trống vào học.

Minh đi tới cửa lớp bỗng gặp 1 bạn gái cực dễ thương.
Bạn gái đó giới thiệu:
- Tôi là Huyền, lớp bên cạnh cậu.
Minh nhìn Huyền chằm chằm nhưng không nói gì.
Huyền nở 1 nụ cười nhẹ nhàng khiến không ít zai phải đổ:
- Không phiền nếu như mai tôi đi chơi với cậu chứ?
Bỗng chợt Minh thấy Hoa và Quỳnh cũng đang đi vào cửa lớp.
Minh kéo tay Quỳnh lại, khoác tay mình lên vai Quỳnh nhìn Huyền:
- Xin lỗi nhưng tôi có bạn gái là Quỳnh rồi, ngày mai tôi sẽ đi chơi cùng cô ấy.
Quỳnh tròn mắt ngạc nhiên nhìn Minh đang thản nhiên như không.
Huyền đỏ mặt quay đi.
Hành lang xung quanh ồn ào vì lời tuyên bố của Minh. Không ít những đứa con gái xuýt xoa than vãn vì Minh có bạn gái.
Hoa càng ngạc nhiên hơn:
- Này, cậu nói cái gì thế?
Quỳnh cũng không nói gì nhìn Minh chờ câu trả lời.
Minh phán câu tỉnh bơ:
- Từ giờ, Quỳnh là bạn gái của tôi.
- HẢ? - 2 đứa tưởng như mình nghe nhầm.
- Ngày mai, chúng ta sẽ hẹn hò cùng với 2 cặp kia ở công viên trò chơi.
- Hẹn hò với 2 cặp kia?
- Thì Linh với Quân, anh Hải với Nhi, tôi với cậu. Nếu được thì ngày mai Hoa với Tài 1 cặp cũng được.
Hoa nhăn mặt:
- Tôi không rảnh, tôi còn phải học bài.
- Hừm...được thôi.
- Này, cậu đang giỡn đúng không? - Quỳnh nghi ngờ.
- Không, hoàn toàn nghiêm túc.

Quỳnh đi về lớp với bộ mặt thẫn thờ khó tả.
Nhi thấy thế liền hỏi nhưng Quỳnh không trả lời.
Nhi và Tài nhìn nhau khó hiểu.
Vài phút sau, mấy đứa con gái không kể lớp này và lớp khác ồ ạt kéo đến bu quanh Quỳnh:
- Quỳnh, cậu quen với Minh thật hả?
- 2 người quen nhau hồi nào?
- Có thật là đang quen không đó?
- Cậu làm sao cưa được Minh vậy?
- HuHu sao cậu dám cướp Minh của chúng tôi?
...v...v...

Khi lũ con gái đã giải tán, Nhi chạy lại:
- Mày...mày quen với Minh, thật không?
Quỳnh gật đầu.
- Sao mày lại quen với hắn?
Quỳnh lắc đầu.
Nhi và Tài lại nhìn nhau khó hiểu.

$pageOut $pageIn

Chap 8 :

Giờ ra chơi ngày hôm sau...
- Vậy là giờ có thêm 1 cặp nữa rồi. - Quân reo.
- Chiều nay hẹn hò 3, vui quá đi. - Linh ôm mặt.
- Còn Hoa và Tài? - Quân nhìn 2 người.
- Tôi còn phải học bài. - Hoa và Tài cùng đồng thanh.
- 2 người hợp đó. - Minh nheo mày.
Nhi không nói gì và nó chũng chẳng hề để ý làMinh nãy giờ đang nhìn nó.
Quỳnh đang rất vui, hớn hờ hơn cả Linh, có lẽ nó đã thích Minh từ trước.

Ra chơi vào...
- Này, có vẻ như mày thân thiết với tụi thằng Minh quá nhỉ?
Hùng đứng trước mặt Nhi.
Hắn là 1 trong những tên đầu gấu trong trường, hồi học cấp 2 học chung với Nhi.
2 chúng nó đã từng có thù hằn với nhau nên bây giờ hắn cứ tìm Nhi và gây chuyện.
Đó cũng là lí do khiến cho Nhi không cho Hy tỏ ra quen biết với mình khi ở trường.
Và "thằng đó" mà Quỳnh nhắc hồi đó là Hùng...
- Thì sao? - Nhi lạnh lùng.
Hùng cười đểu:
- TAo không bết vì sao từ năm lớp 10 tới giờ mày tu thế, thường thì mày quậy phá lắm mà.
- Liên quan gì đến mày không nhỉ?
- Có đấy, tao phải trả cho cái mối thù cuối năm lớp 9 chứ.
Ánh mắt 2 bên như rực lửa, toát ra sự lạnh léo của âm phủ.
Cuối năm lớp 9 có chuyện gì xảy ra với chúng nó?
Hồi đó NHi cũng nhắc về cái vấn đề này và chuyện này cũng ảnh hhuong73 đến sức khỏe của ngoại Nhi.
Hình như nghiêm trọng lắm.
Nhi vẫn nhìn hắn với ánh mắt đáng xợ:
- Giờ mày muốn gì?
- 1 trận để phục thù nhé?
- Tao không thích thì sao?
- Hừ...mày nhát gan như vậy từ hối nào thế?
- Không phải nhát gan mà là tao không muốn ngoại tao xảy ra chuyện.
- Mày cũng biết lo cho ngoại quá nhỉ?
- Không bất hiếu như mày đâu.
- MÀy...
Bỗng 1 giọng nói cất lên:
- Này, um sùm gì đó?
Minh đang đứng trước cửa lớp, hắn cũng không biết tại sao lại xen vào chuyện này.
- Chẳng phải minh đây sao? - Hùng quay thẳng người lại.
- Xem ra tôi cũng nổi tiếng nhỉ, ai cũng biết đến. - Minh khoanh tay.
- Sao không biết được. Đại ca Đông Hòa 2 năm trước đây(Minh) đã từng thua "thủ lĩnh bí ẩn" Bạch Dương này mà.
Minh nhíu mày"
- Hình như mày cũng ở trong đám đó?
- Tất nhiên.
2 nguồi này sát khí còn nồng nặc hơn.
Trống đánh vào tiết, Hùng bỏ về lớp nhưng không quên quăng cho Nhi 1 cái nhìn rùng rợn.
Tài lôi trong cặp ra 1 cuốn Conan đưa cho Minh( Minh qua đây là để lấy truyện, Conan là cách giết thời gian trong giờ toán của hắn).
- Không ngờ cậu gây thù chuốc oán với nhiều người quá nhỉ?
- Chẳng liên quan đến cậu.
- Được thôi, không liên quan đến tôi.
Minh bỏ về lớp, Nhi nằm dài xuống bàn, Quỳnh quay sang nhìn Tài đang nhìn Nhi chăm chăm.

1h chiều...
Nhi, Quỳnh và Linh đang đứng dợi 3 chàng tới.
Quỳnh ngày thường đã đẹp, hôm nay càng đẹp hơn với cái váy màu vàng nhạt.
Linh cũng thế, dễ thương hơn với cái váy xanh dương.
Riêng Nhi với cái áo sơ mi caro xanh lá cây đen, quần jean rách với giày bata.
Quỳnh phàn nàn:
- Này, hẹn hò mà mày ăn mặc kiểu gì thế?
- Gì?
- Sao không nói tao cho mày mượn cái váy xanh lá.
- Mày biết con nhi ghét mặc váy mà. - Linh trả lời giùm.
KÍT...
1 chiếc xe taxi dừng lại ngay bên lề dường chỗ 3 cô nương đang đứng.
Hải thò đầu ra bảo tụi nó vào trong.
Linh hỏi:
- Sao không đi xe máy?
- Mắc công gửi xe, bất tiện.

Tới nơi, cả 6 đứa bước xuống xe, nắng chói chang.
Nhi nói:
- Lên đu quay đứng di, nắng quá.
- Mua thêm cái gì đó lên ăn đi.
Quân nắm tay Linh đưa lên:
- Mỗi cặp 1 hộp nhé?
- Ừ.
Minh ngăn:
- Không, đi chung đi.
- SAo thế? 1 hộp chỉ đủ 4 người thôi.
- VẬy thì mày với Linh 1 hộp, tao, anh Hải, Quỳnh với NHi 1 hộp, được không?
Quỳnh khẽ gật đầu, thoáng nét buồn( đúng gòy, mún có không zan riêng tư mà cũng hok dc), Hải và Nhi cũng miễn cưỡng đồng ý.

Chính Minh đã góp phần giúp Nhi và HẢi thành 1 cặp, giờ lại muốn phá đám.
HẮn cũng khogn6 biết tại sao lại như thế, chỉ là mỗi lần hắn nghĩ Nhi và Hải ở riêng là hắn chịu không được.
- Anh Hải, xem kìa, đẹp quá à!
Khi đu quay đứng đưa chúng nó lên cao, Nhi áp mặt vào cửa kính nhìn ra ngoài và reo lên. Hải chống 2 tay vào cửa kính chừa cho cái đầu Nhi ở giữa, ghé sát vào má nó, nhìn ra ngoài:
- Ừ.
Quỳnh và Minh đang ngồi đối diện với 2 người tưởng không gian riêng kia.
- Này, ở đây không phải chỉ có 2 người đâu đó.
- Thì sao chứ?
Hải kéo đầu Nhi nép sát vào ngực mình, Nhi bối rối đưa mắt lên nhìn hắn. Hải đặt 1 nụ hôn lên má nó rồi cười ranh ma.
- 2 người này, ghê quá đi, Minh nhỉ?
Quỳnh khoát tay Minh, ngước lên nhìn hắn nhưng hắn lại nhìn ra ngoài, khuôn mặt lộ rõ vẻ bực bội.
- Cậu không vui à? - Quỳnh hỏi.
Minh đưa mắt nhìn tay Hải đang khoát trên vai Nhi rồi quay sang Quỳnh, cười:
- Không. Chỉ là cảnh ở dưới đẹp lắm, nhìn đi.
Tới lượt Minh kéo người Quỳnh sang phía cửa kính, ôm quàng qua cổ nó.
Hải đá mạnh vào chân Minh:
- Này, mày biết thưởng thức cảnh đẹp từ hồi nào thế?
- Vậy trước giờ anh nghĩ em không biết cảnh đẹp là gì sao? - Minh nhăn mặt.
- Không phải 1 mình tao mà ai cũng nghĩ như thế cả.
- Không phải em đang sở hữu 1 phong cảnh rất đẹp là Quỳnh sao?
Minh nói rồi cúi xuống hôn lên môi Quỳnh, hắn có cảm giác như làm vậy để cho 1 ai đó ghen.
- Quỳnh không phải là cảnh, đồ bông cải. - Nhi khoanh tay.
- Bông cải sao? Minh à? - HẢi hỏi.
- Này, đồ khoai lang, sao cậu cứ gọi tôi là như thế hả?
- Không được gọi Nhi là khoai lang.
- Vậy thì anh bảo Nhi đừng gọi Minh là bông cải chứ.
- Nhưng Nhi của anh không phải là khoai lang.
- Minh của em cũng khogn6 phải là bông cải.
- "Minh của em" sao? Quỳnh ơi, sao mày lại ra thế này hả?
Nhi lắc đầu, Hải và Quỳnh lại chí chóe cái gì đó.
Nhi nhìn Minh, khuôn mặt hắn lạnh tanh.
cụm từ " Nhi của anh" mà Hải nói đã tác động không nhẹ đến Minh. ( ghen)
Thực tình mà nói, Minh không ngờ rằng Nhi và Hải quen nhau hắn lại cảm thấy bực bội và khó chịu đến thế. Hắn quen Quỳnh cũng chỉ vì sự khó chịu đó mà ra.
Hắn chưa tìm được lí do tại sao hắn lại luôn như thế???? ( ngu wa')

Ôi dẹp bỏ 2 cái cặp đôi ồn ào này đi nào.

Quân và Linh đã trao nhau nụ hôn đầu ( với Linh thôi, còn Quân thì để coi...chắc là cái thứ...)
Nụ hôn đó ngọt ngào tưởng chừng như thời gian đang ngưng đọng lại, cánh hoa hồng rơi lả chả ( Linh tưởng tượng ).
Lúc đầu, Quân cũng chỉ là thấy Linh dễ thương nên muốn quen thử giống như mấy đứa con gái trước đây, nhưng càng ở bên Linh, hắn càng thấy tình cảm của mình đối với Linh là không thể thay đổi.

6 đứa, khi hạ cánh an toàn,, đang ngồi trên đám cỏ dưới 1 tán cây rộng mát mẻ.
Quân và Linh tình tứ đút cho nhau ăn kem mặc kệ cho 8 con mắt đang nhìn chúng nó như muốn rớt tròng đen.
- Em với anh có như thế được không? - Hải nhìn Nhi.
Không phân vân, nhi ụp ngay cây kem đang ăn vào mũi Hải:
- Anh mơ đi.
HẢi lấy khăn giấy lau vội kem trên mặt:
- Em dám làm vậy hả?
Nhi đứng dậy, chạy thẳng, Hải rượt theo, cả 2 rôm rả tiếng cười cho đến khi Hải tóm được Nhi và quàng tay ôm chặt lấy nó từ đằng sau.
- Nhìn họ vui vẻ quá.
Quỳnh nói và ngước lên nhìn Minh, ánh mắt hắn vô cảm nhìn theo Nhi và Hải. Quỳnh tắt dần nụ cười.

Khi cả đám đã xử đẹp xong đống đồ ăn thì Quân la lên:
- Lâu đài kinh dị thẳng tiến.
- Thôi, tôi sợ ma lắm. - Linh sợ sệt.
- Có tôi ở bên cậu mà đừng sợ.
8 cặp mắt lại nhìn chúng chán nản.
Đúng là 1 cặp đôi nổi da gà.

Trước cửa đi vào lâu đài, Nhi nắm chặt tay Hải, nó sợ ma nhưng lúc nào cũng thích khám phá ( hay theo người ta nói là sợ ma mà lúc nào cũng thích xem phim ma ).
Quỳnh nép người hẳn vào Minh.
Ôi còn cái cặp kia thì... tình cảm hết chỗ nói...
Khi đi vào được 1 đoạn, tiếng âm u rên rỉ của mấy con ma tự tạo không ngừng phát.
Có mấy bộ xương người từ đằng sau chạy đến khiến những người ở trong không khỏi la toáng lên vì sợ.
Bỗng 1 đoàn người từ dưới chạy lên chen vào trong 6 người chúng nó.
Do quá tối và sợ, Nhi không biết là mình đã buông tay Hải từ lúc nào và nó đang nắm 1 bàn tay khác...là Minh.
Nhi nép sát vào người Minh mà nó cứ tưởng là Hải nên nó gọi tên Hải với giọng đầy run sợ.
Minh vô cùng ngạc nhiên vì hắn nhận ra người mà hắn đang nắm tay và đi bên cạnh là Nhi chứ không phải Quỳnh. Còn Quỳnh và Hải đâu???????
[Tác giả xin trả lời là Quỳnh đang đi bên cạnh Hải ]
Hải và Quỳnh biết điều đó nhưng làm sao đây, tụi nó đã đi ra khỏi lâu đài rồi.
Hải vô cùng lo lắng cho Nhi không biết giờ nó có làm sao không nhưng Quỳnh vội nói:
- Chắc Minh đang đi cạnh Nhi nên không sao đâu.
- ... - bớt lo lắng hơn.
Cặp đôi nổi da gà lúc ấy cũng vừa ra khỏi, dính chặt chau như thế nên khogn6 có bị tách đó mà...

Quay lại với Nhi và Minh...
Trong bóng tối nhưng Minh khẽ nở 1 nụ cười, Nhi đang run bên cạnh hắn.
Hắn quàng tay qua vai Nhi, siết chặt, tự nhiên tim hắn đập mạnh.
Minh cũng hơi ngỡ ngàng vì điều đó.
Chưa có đứa con gái nào mà khiến cho tim hắn đập loạn xạ lên như thế ( ngay cả con bồ gấn nhất mới bị hắn đá cách đây không lâu ).
Hắn chợt nhận ra 1 điều...hắn thích Nhi...
Nhi vẫn đi bên cạnh hắn mà cú ngỡ là Hải cho đến khi chúng ra khỏi cửa lâu đài.
Nhi bỡ ngỡ nhìn lên, không phải Hải mà là Minh.
Minh khẽ buông tay mình ra người Nhi.
HẢi chạy đến, hỏi Nhi rối rít.
Quỳnh nhìn Minh, buồn, có vẻ nó đã đoán ra cái gì đó...
Minh cũng không biết là Nhi đã nghe tiếng tim Minh đập nhanh khi nó quá sợ ghé sát người mình vào ngực hắn, nó đã nghe...
Hải hỏi nó, nó chỉ khẽ lắc đầu không sao rồi liếc mắt qua nhìn Minh.Nó không ngốc tới nỗi tưởng là Minh cũng sợ ma nên tim mới đập mạnh như thế...
Sau khi kết thúc 1 ngày hẹn hò thì ai về nhà nấy...

Giờ ra chơi hôm sau...
- Ê, tụi bay còn nhớ cái thằng " thủ lĩnh bí ẩn" gì hông? - Minh tự nhiên hỏi.
- "Thủ lĩnh bí ẩn"? - Tài hỏi lại.
- Thì cái thằng thủ lĩnh bên Bạch Dương hồi năm lớp 10 đánh với mình đó.
- À, sao?
- Tao muốn biết thằng đó là ai quá.
- Chi?
- Chẳng phải mình đang học ở Bạch Dương sao? Phải biết mặt đại ca của trường chứ.
Quân bỗng nổi sùng:
- Này, cấm mày đụng đến mấy thằng đấm đá, đại ca thủ lĩnh gì ở đây nhá. Muốn bị đuổi học hả?
- Chỉ là muốn biết mặt thôi mà, làm gì ghê vậy?
- Mà thằng đó ghê hật ák, đến thằng Quân mà phải nhập viện 1 tuần, thằng Tài thì bị rạn xương tay còn gì.
Quỳnh bỗng nhăn mặt:
- "Thủ lĩnh bí ẩn"? Nghe quen quen...A! Hình như hôm qua thằng Hùng có nhắc đến.
- Hùng? Thằng đó là Hùng à?
- Ừ.
- Bọn cậu có quan hệ gì với hắn, nhất là Nhi. - Tài nheo mày.
- À thì hồi cấp 2...
Quỳnh chưa nói xong thì lãnh trọn 1 miếng bánh mì vào miệng. Hoa và Linh nhìn Quỳnh với ánh mắt như muốn nói:" Cấm, không được nói chuyện đó".
- Sao? - 3 đứa con trai thêm tò mò.
- À, không có gì. - Quỳnh nín họng trước sát khí của 3 đứa bạn mà nhìn cứ như mỏng manh dễ vỡ.

*******

Quay thời thời gian 2 năm trước đây tí nhá ( khi Minh, Quân, Tài lớp 10, Hải lớp 11 ).

$pageOut $pageIn

Chap 9 :

Trên sân thượng trường THPT Đông Hòa, đã đánh trống vào tiết mà 1,2,3....23 tên con trai vẫn đang tụ tập ( từ lớp 10 - > 12 ).
Lúc ấy, Minh là đại ca trường Đông Hòa ( lớp 10 mà ghê chưa...)
Tài, quân & Hải nồi kế bên Minh. ( cái thứ cúp cua).
Minh cất tiếng:
- LẦn này không đơn giản đâu. Bên Đông Hòa mình & bên Bạch Dương là 2 trường còn sống sót sẽ tranh nhau xem ai sẽ là thũ lĩnh của khu đất này ( có nghĩa là đứng đầu trong các thủ lĩnh của 13 trường THPT đó mừk ). Vì vậy các anh em chiều nay phải cố gắng lên nhé.
1 tên trong đám học sinh " chăm ngoan " nói:
- Bạch Dương nổi tiếng nghiêm khắc mà không ngờ cũng ghê vậy.
Hải nói:
- thì thế hắn mới bí ẩn như thế, được mệnh danh là "thủ lĩnh bí ẩn" mà.
Tài thêm:
- Hình như trước giờ trường đó chưa thua ai.
- Bây giờ sẽ thhua Đông Hòa mình thôi. - Minh tự đắc.
- Chưa chắc. - Quân nói.
Minh tạt tay qua đầu Quân:
- Sống phải có niềm tin chớ mày...

4h chiều....
Ở 1 nhà kho đổ nát của khu đất trống....
Chia làm 2 phe đứng 2 bên...
1 bên là Đông Hòa với Minh cầm đầu.
1 bên là Bạch Dương với " Thủ lĩnh bí ẩn " cầm đầu.
( Ghê rợn wa', mý cý đứa pạo lực nỳ )
Thủ lĩnh Bạch Dương ( " Thủ lĩnh bí ẩn" ) với bộ dạng từ trên xuống dưới đen thui thùi lùi.
Áo khoác đen có nón che hết nửa mặt, vì thế chẳng biết mặt mũi cậu ta như thế nào, ngay cả các anh em cùng hội thủ lĩnh ở trong trường cũng không hề biết. Thủ lĩnh không bao giờ nói chuyện, sợ bị lộ hay đại khái là nói ra sẽ biết mình là ai chẳng hạn, mấy đứa trong hội cũng không dám tò mò ( dám 1 cái là ). Quần của hắn cũng đen, ống quần rộng, giày đen luôn...
Haizzzz...Đúng là quạ đen mà, không hổ danh là thủ lĩnh bí ẩn.
( Chắc cậu ta cũng cool với bộ dạng lạnh lùng đó nhỉ )
Minh lên tiếng phá ta bầu không khí nặng nề - căng thẳng - khói đen của ám khí:
- Trận quyết định đây, tôi nghĩ bên đó nên thua đi cho đỡ nhục.
Hs 1 bên Bạch Dương nói:
- Không biết ai thua đâu nên đừng có tự mãn.
Cả 2 bên hầm hầm y như đi đánh nhau ( hix... đánh nhau thiệt chứ y như cái khỉ j')
Đông Hòa 23 tên ai nấy đều cầm trên tay những khúc gậy gỗ.
Bạch Dương 22 tên ( ít hơn 1 tên nhể???? ) cũng chỉ gậy & gậy, thủ lĩnh cũng 1 cây gậy bóng chày bằng gỗ trên vai ( lạc loài ).
Hs 2 bên Bạch Dương nói:
- Bên đó ăn gian, sao có tới 23 tên lận?
Sau khi dò xét lại thì đúng là thế thật, Minh la lên:
- Bỏ ra 1 tên là huề chứ gì.
Hải bỗng quăng cây gậy xuống sàn:
- Tôi ra nhé?
Quân níu lại:
- Không được, để đứa khác ra ( vì Hải là 1 tên không vừa ).
- Giờ tao thích coi hơn là trực tiếp đánh.
Hải đi lại dựa lưng vào tường, khoanh tay trước ngực.
- Bắt đầu đi.
Khi tất cả xông lên thì thủ lĩnh bí ẩn bỗng lùi lại phía sau, chờ.
Minh thấy thế, hắn cảm thấy như bên Bạch Dương khinh thường mình nên không đánh.
- Tên kia, sao không đánh. - quát về bên thủ lĩnh Bạch Dương.
Im lặng.
- Minh, cẩn thận. - HẢi hốt hoảng la lên.
1 tên bên Bạch Dương định đánh Minh từ sau nhưng Minh vội quay lại bởi tiếng la của Hải, hắn thụi cho tên BD 1 phát ngay bụng.
Minh cảm thấy không thể lơ là, hắn đánh rất dã man, đánh tên nào tên đó gục ngay tại chỗ khỏi cần í ới.
Để có thể trở thành thủ lĩnh no.1 Đông Hòa & Bạch Dương đã phải hạ gục hết tất cả trường khác trong vùng để đấu với nhau...
30' sau, khi tất cả đã chìm trong mệt lử - những vết bầm - máu, có nhiều tên lăn quị ra sàn.
Sàn đấu bây giờ chỉ còn lại 5 tên Đông Hòa: Minh, Tài, Quân và 2 tên đang thở hổn hển. 3 tên Bạch Dương bao gồm cả thủ lĩnh ( bên đây yếu hơn nhỉ? ), 2 tên trê sàn đấu đang ra sức thở lấy thở để ( trong đó có 1 tên là Hùng (.
Đến lúc này, thủ lĩnh BD mới bước lên ( thì ra nãy giờ chàng ta đang quan sát tình hình đó mừk, đã vậy còn giữ được sức ).
8 tên ( cả 2 bên ) cùng xông lên đợt 2.
Nhanh như chớp, thủ lĩnh lạnh lùng phan cho 2 tên Đông Hòa ngã lăn, 1 tên bị đập vào vai, 1 tên bị đập vào chân, cả 2 khi bị đánh trúng nghe tiếng crắc rất to.
Thủ lĩnh nhìn đi nhìn lại thì thấy BD chỉ còn lại 1 mình mình. Bên kia còn tới những 3 tên.
Có vẻ như tên thủ lĩnh này không hề sợ Minh, Quân & Tài vì nhìn chúng bây giờ đã thấm mệt & hơi đuối.
Minh thở dốc:
- Còn 1 mình...hộc...hộc...trụ nổi không?
Thủ lĩnh giơ cây gậy lên như muốn nói sẽ đánh tiếp.
quân xung lắm, xông lên đầu tiên, vụt cây gậy từ trên cao xuống, thủ lĩnh né kịp, hắn xoay người đá cho quân 1 phát ngay mặt, chảy máu miệng ( còn đâu khuôn mặt đẹp trai). Quân ngã lăn ra sàn, gậy văng ra xa.
Minh & Tài thấy thế cùng xông lên.
Tài quơ ngay cây gậy thì bị thủ lĩnh chụp lại. Minh định đánh từ trên xuống nhưng không ngờ thủ lĩnh lại đá văng cây gậy của hắn ra xa ( các bạn tưởng tượng đi, 1 tay giữ chặt gậy của Tài, chân thì đá cây gậy của Minh )
Minh sững người.
Quân bò dậy, cầm cây gậy của mình lao tới thì bị thủ lĩnh giệt nhanh cây gậy đang giữ của Tài đập ngay eo Quân rồi nhanh chớp nhoáng thủ lĩnh chạy tới khi Quân đang khom người bò dậy với tư thế chóng 2 tay, 2 dầu gối xuống dưới dất chìa ra cái lưng bằng phẳng thì "BỐP". Thủ lĩnh đã giơ chân lên cao rồi lạnh lùng lấy hết sức mạnh cho cái chân rơi xuống lưng Quân.
Quân lăn ra dất, đau kinh khủng & không gượng dậy được ( 1 em )
Với những con mắt đang nhìn thủ lĩnh thì thũ lĩnh lại lạnh lùng tới mức có thể dập tắt dược lửa bằng hơi lạnh đó ( hơi wa' ).
Hải, TÀi & Minh hết sức bàng hoàng.
Không gậy, Tài tiến thẳng lên ngay tức khắc thủ lĩnh quay người lại với cây gậy mới cướp được từ Tài ( đương nhiên tay kia vẫn cầm cây gậy bóng chày ) ban thẳng xuống, Tài lấy tay đỡ, cây gậy gãy làm 2 đủ hiểu hắn dùng sức mạnh cỡ nào, cùng tiếng kêu crắc. Tay Tài bị làm sao thì các bạn biết gòy ha... ( 2 em ).
Minh đang hết sức bỡ ngỡ & bàng hoàng.
Trong khi Minh đang không nói được lời nào vì quá ngạc nhiên ( không ngờ thủ lĩnh mạnh như vậy đó mà ) thì thũ lĩnh bay lên, giáng cho Minh 1 cú ngay mặt bằng chân khiến hắn té xuống đất, rồi dùng cây gậy bóng chày đập mạnh vào lưng Minh, hắn đau dữ dội. ( 3 em )
GAME OVER.
Hải nãy giờ đứng xem không hết ngạc nhiên vì những gì thủ lĩnh vừa gây ra.
Khi tất cả đã lăn rồi còn mình thủ lĩnh đứng giữ những con giun đang quằn quại, Hải có thể tự cảm nhận rằng thủ lĩnh đang nhìn mình cới ánh mắt rùng rợn.
Thủ lĩnh bước đến gần vách tường, nhặt lên cục than đen rồi viết len tường bằng dòng chữ in hoa: TỪ NAY THỦ LĨNH CỦA 13 TRƯỜNG THPT LÀ TÔI - THỦ LĨNH BÍ ẨN NÀY.
Rồi hắn bước qua từng đứa 1, ra khỏi cửa rồi khuết hẳn.
Đó là 1 nỗi nhục lớn đối với Đông Hòa nói chung và với Minh nói riêng.
Cũng may cái vụ này không tới tai hiệu trưởng trường Đông Hòa nếu không tụi này đã bị đuổi học từ bây giờ rồi chứ không phải cái vụ năm lớp 11.
Kể từ đó, không ai dám đụng dến BD, ngay cả ĐH.
13 đại ca của 13 trường cấp 3 đều phải nghe theo lời của thủ lĩnh bí ẩn.
Tất cả đều phải sợ hãi trước cài tên " Thủ lĩnh bí ẩn".
Nhưng 2 năm nay thì thủ lĩnh hơi im lặng nhưng cũng sắp ra mặt rồi.

$pageOut $pageIn

Chap 10 :

*******

Trở lại với hiện thực nào...
Minh nghiến răng:
- Chỉ là lúc đó tao sơ sẩy nên mới bị hắn đánh bất ngờ thôi, thử cho tao với hắn solo coi ai thắng biết liền.
[ t/g đồng tình với câu nói này của Minh ]
- Ờ, tự nhiên lúc đó hồn mày đi đâu để cho hắn đánh mà không né.
- tại tao ngạc nhiên thôi, không ngờ hắn 1 lúc có thể chọi được 3 đứa mình.
- Với lại cũng tại anh Hải nữa, lúc đó để đứa khác ra là mình đã không thua.
- Grừ...cái ông Hải đó...
( tự nhiên trong lớp học Hải bỗng thấy lạnh sống lưng )
Mấy đứa con gái nãy giớ nghe mà chả hiểu gì cả.
Nhi cười nửa môi:
- Ha, yếu thì nói là yếu đi, bày dặt sơ sẩy.
- NÀy, nói gì đó? - Minh quạu hất mặt qua Nhi.
- Nói gì đâu.
Minh liếc Nhi, Nhi gườm lại.

*******

Đánh trống, cả đám chán nản lết xác lên lớp....
Đi được khoảng 10 bậc cầu thang thì bỗng có mấy thằng con trai chạy từ trên xuống, va vào Nhi khiến nó trượt chân té xuống.
6 người hốt hoảng chạy xuống dưới.
Đám con trai kia chỉ xin lỗi rối rít rồi chạy tiếp.
Nhi cảm thấy tay trái & mắt cá chân của nó đau, còn bị trầy trên đầu gối. Nó đứng lên không được.
Tài vội chạy đến nhưng bị Minh gạt ra:
- Tránh ra!
Minh bế xốc Nhi lên mặc kệ cho nó đang giãy nảy:
- Buông ra, bỏ tôi xuống.
- Im lặng.
Nhi nín thinh, Tài hỏi:
- Mày đưa Nhi đi đâu đó?
- Phòng y tế, vậy cũng hỏi.
Nhi bị Minh bế, nó ngước mắt lên định chử.i sao lại tùy tiện đụng vào người nó thì nó chợt thấy khuôn mặt đang rất lo lắng của hắn. Lòng nó trùng xuống.
Cả đám đi theo vào phòng y tế.
Quỳnh cũng đi theo với khuôn mặt sắc lạnh không thể tả.

- Nhi có sao không cô?
Tài hỏi cô y tế, bà ta nhìn Tài, Minh, Quân với ánh mắt hình trái tim đỏ chót và ước sao mình nhỏ lại 20 tuổi. ( già mà còn ham trai ).
- À, chỉ bị trật khớp thôi.
Bà ta nắn nắn tay & chân Nhi. Nó thấy đau nhưng không la.
- Còn cái đầu gối? - Minh lên tiếng.
- Không sao đâu. tôi đã sát trùng rồi. - Bà ta nhìn Minh mà chảy nước miếng - Các em có thể lên lớp được rối.
Minh đỡ Nhi:
- Để tôi đưa cậu lên.
- Không cần đâu. - Nhi khẽ đẩy Minh ra.
- Vậy để tôi, mọi người về lớp đi. - Tài chạy lại phía Nhi.
Minh nhìn Tài dìu Nhi mà máu trong người không ngừng sối sùng sục, mặt thì tối sầm lại.
Quỳnh nhìn Minh, 2 tay nó siết chặt.
6h sáng thứ 7...

8 bản mặt quen thuộc: Hải, Nhi, Minh , Quỳnh, Quân, Linh, Tài & Hoa đang đứng đợi xe khách tới để chuẩn bị hành trình về quê Tài chơi trong 2 ngày thứ 7 & chủ nhật mới được Tài thông báo ngày hôm qua.

Ở trên xe, Nhi tựa đầu vào vai Hải ngủ ngon lành mà không biết là dãy ghế đối diện đang có 1 cặp mắt đang nhìn mình " tình thương mến thương biết bao" và 1 cặp mắt lạnh xì nước từ trong tai. Vâng, đó chính là Minh & Quỳnh...
Minh, hắn đang hối hận. Biết thế lúc đó hắn không gọi điện cho Nhi & bảo hãy làm bạn gái của anh Hải đi. Để bây giờ hắn luôn phải khó chịu, đôi lúc là ghen tuông khi cứ nhìn Hải và Nhi gần nhau.
Quỳnh khẽ đưa tay lên che mắt Minh đang nhìn về phía Nhi, Minh quay lại, mặt Quỳnh lạnh như đá mới lấy ra từ trong tủ lạnh:
- Tôi mới là bạn gái của cậu, đừng nhìn ai ngoài tôi...
Minh ngạc nhiên:
- Cậu đang nói gì vậy?
Quỳnh nhìn thẳng vào mắt Minh, nói đủ để cho 2 đứa nghe mà không có lỗ tai thứ 5 chen vào ( Minh & Quỳnh đã có 4 lỗ tai gòy ):
- Cậu thích Nhi...đúng không?
Minh sững người trong 2s rồi dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại:
- Đừng ở đó mà nói nhảm nữa, ngủ đi.
Quỳnh nhìn Minh 1 hồi cũng dựa đầu vào cửa sổ, nhìn ra ngoài có những ngôi nhà, cây cối, xe cộ đang chuyển động, lòng nó như thắt lại...

- Woa! Tới rồi sao? Quê Tài đúng đẹp thật đó.
Nhi thốt lên sau khi rời khỏi chuyến xe từ TP.HCM đến Đồng Nai.
Một con đường đất đỏ khô có những bụi cỏ 2 ven đường xanh tươi. Bên dưới là những cánh đồng lúa xanh mơn mởn chờ ngày thu hoạch. Phía xa là 1 gốc đa lớn có tiếng người dân đang rôm rả cười đùa ( huhu chưa tới Đồng Nai bao giờ nên không biết cảnh ra sao nên tả đại, thông cảm!). Gió khẽ lướt qua kẽ tóc dài mới gội hồi sáng vừa khô chưa kịp cột lên của Nhi khiến tóc nó bay lên đủ khiến cho tim 3 chàng trai đập không điểm dừng ( đoán coi 3 tên nào nház).

- Bây giờ mình về nhà ông ngoại Tài hả?
- Ừm, còn chỗ nào đâu.
- Nhưng mình đông người thế này tự nhiên vào nhà ông cậu có ổn không?
- Càng nhiều người tới ông càng thích vì trước giờ ông chỉ ở 1 mình thôi mà.
- VẬy thì đi lẹ thôi, đói bụng quá.
- Con Nhi này, tối ngày chỉ biết ăn.
Hải xách ba lô cho Nhi, nó thì thong dong đi trước vô tư nhìn đáng yêu biết bao.
Tới chỗ cây đa, 8 đứa cùng chào các cô bác ở đó, lướt qua họ khen những cô gái chàng trai thành phố xuống chơi đẹp trai đẹp gái biết bao, còn Tài thì chẳng xa lạ gì với họ cả.

- Ông ngoại.
Tài cất tiếng gọi khi bước vào cổng của 1 ngôi nhà nhỏ xinh xinh có dây leo bám trên tường. Nhà nhỏ nhưng đất rất rộng, còn có cả 1 vườn rau phía sau nhà.
- Tài mới về đó hả? Những người này là bạn con à?
Ông ngoại bước ra không thể che giấu hết niềm vui sướng khi đứa cháu về thăm, vui hơn nữa khi có những ngưới bạn.
- Chúng con chào ông. - Cả đám đồng thanh.
- Thôi được rồi, ra giếng rửa chân tay đi rồi còn vào nhà.
"RẦM"
Nhi đi được mấy bước bỗng trượt chân té, tại sân đang ướt.
Nhưng...sao không thấy đau. Nó khẽ mở mắt ra, một vật gì đó rất ư là mềm ở phía dưới người nó. Giật mình, nó bật dậy, là Minh. Khi thấy Nhi trượt chân, hắn định kéo Nhi lại nhưng không ngờ cũng bị trượt té luôn.
- Cậu không sao chứ?
Nhi hỏi, Minh ngồi dậy:
- Không sao.
Hải nhìn Minh đầy ẩn ý, Quỳnh vẫn là khuôn mặt sắt thép mới từ lò nung ra còn ửng hồng, rất nóng.
Tài thì bước lại đẩy Nhi về phía cái giếng.
3 đứa còn lại nhìn nhau không nói gì.

Khi ăn cơm trưa xong, chúng nó kiếm trò gì đó chơi mà không ngủ.
- Way, đi bắt ốc ăn tự mình nấu ăn đi. - Quân bùng phát ra ý kiến.
- Huh?
- Sao? Không được à?
- Được chứ, ra cái ao kia là 1 mớ ốc đấy.
- Nhưng Nhi không ăn được ốc. - Hải, Linh & Hoa đồng thanh.
- Oầy, không biết ăn ốc á? - Minh giễu.
Nhi liếc Minh rồinói:
- Không sao đâu, nhìn mặt mấy người là biết hiện lên 2 chữ thèm ốc rồi, đi thôi.
- Nhưng còn em?
- Ừ thì...
Tài bỗng đứng dậy:
- Chúng ta kiếm cái gì cho Nhi ăn trong khi mình ăn ốc là được.
- Cái gì?
- Thì đi...hái trộm xoài của ông Sáu bên kia mương.
- Huh?
Tài lại ngồi xuống:
- Thôi, bây giờ như thế này, chúng ta phân công nhau làm việc đi. Có 8 người đúng hông, 4 người sẽ đi bắt ốc, 2 người đi kiếm củi về nấu ốc, 2 người sẽ đi hái trộm xoài, nhiệm vụ này không được để ai bết, ông 6 khó lắm, biết 1 cái là ăn cám cả đám, ai xung phong đi hông?
Bầu không khí im lặng với 7 cặp mắt đang nhìn Tài cùng tiếng chim kêu.
- Không ai sao?
Lại nhìn, lại chim kêu.
- Grừ...Tôi không đi đâu.
- Chỉ có mình cậu biết nhà ông ấy thôi, quê cậu mà cậu đi đi.
- Không.
- SAo thế?
- Ừ thì hồi nhỏ tôi có thiện cảm không tốt lắm với ông ấy.
- Nhưng chúng tôi đâu biết nhà?
- Tôi chỉ cho.
Nhìn nữa, chim kêu nữa.
TÀi phát điên:
- Được rồi, tôi sẽ đem giấy ra, ghi xem ai bốc trúng nhiệm vụ nào nhé, cái này là công bằng, hà hà...
TÀi cười gian xảo, chạy vọt vào nhà.
Một lúc sau Tài chạy ra với 8 mẩu giấy nhỏ trên tay:
- Trộn đi, không lại kêu tôi ăn gian.

$pageOut $pageIn

Chap 11 :

Lần lượt từng đứa từng đứa bốc không ngừng chuẩn bị tinh thần cho việc đứng tim sắp xảy ra.
- Cái gì?
Minh và Nhi đồng thanh tập 1.
- Sao thế? - Cả đám quay sang hỏi.
- SAo tôi phải đi hái xoài chứ? - Đồng thanh tập 2.
- 2 người đi hái xoài sao?
Minh nhìn Nhi, Nhi nhìn Minh, đồng thanh tập 3:
- Tôi không đi.
Hải chen vào:
- Anh đi cùng Nhi cho.
Ngay lập tức, Quân, Hoa & Linh quay sang nhìn Hải với ánh mắt lựu đạn " trìu mến " hơn bao giờ hết, khogn6 hẹn mà cùng noi:
- Ai bốc trúng cài gì thì làm đi, không bàn cãi.
Nhi và Minh khó chịu, 1 hồi sau thì lững thững bước theo Tài đến nhà ông 6 và nói tỉnh bơ:
- 2 người tự tìm cách vào nhà rồi hái xoài trên cái cây kia nhaz - chỉ lên cái cây xoài cao vút phía sau bờ tường trắng - tôi đi bắt ốc với Linh, Hoa & Quân đây, bye bye.
Tài bỏ đi để 2 đứa lại với cái nhìn căm thù đến tận xương tủy...grừ...
Minh quan sát bức tường:
- Không còn cách nào khác là phải trèo thôi.
- Hả? - Nhi thốt lên - nhưng tường cao như vậy thì làm sao tôi trèo được.
Minh nhìn từ đầu xuống chân Nhi:
- Đồ lùn, đứng ngoài đi, tôi vào cho.
Nhi xị mặt, nó ghét nhất ai bảo nó là lùn.
MẶc dù đúng là so với chiều cao 1m83 của Minh thì Nhi chỉ có 1m57.
" Tên khốn, mi tưởng mi cao hơn ta thì mi chảnh vậy huh? "
- Không tôi cũng sẽ vào.
Nhi dứt khoát, Minh cười khẩy:
- Được thôi, đồ lùn như cậu thử xem có trèo qua khỏi bức tường không? Chỉ sợ cậu không trèo qua được làm náo loạn khiến cho chủ nhà thức giấc ra bắt 2 đứa thôi.
Mỉa mai xong Minh nhảy lên, bám víu lấy thành tường rồi ngồi chõm chẹ trên tường từ hồi nào chỉ cần nhảy xuống 1 cái là vào được nhà. Hắn nhìn xuống:
- Thấy cao có lợi chưa...? Huh?
Minh hết sức bất ngờ há hốc mồm khi thấy Nhi đang vào 1 cách dễ dàng hơn bằng...lỗ chó.
Nhi vào dược rồi đứng dậy phủi tay nhìn Minh vừa nhảy xuống cười:
- Tôi lùn thì tôi đi bằng cách này đó, thấy lùn có lợi chưa?
- Im lặng đi, ông 6 ông 7 gì đó ra là chết đó.
2 đứa quan sát tình hình xung quanh, thấy không có ai.
Minh phi vọt trên cây ngồi từ lúc nào.
Trên đó mà hắn cũng ra sức chọc Nhi:
- Đồ lùn chắc không leo nổi cái cây này đâu nhỉ?
Một lần nữa Minh kích vào lòng tự ái của Nhi.
Nó nhảy lên đu vào 1 cái cành thấp nhất rồi theo thân cây tréo vọt lên trước sự ngỡ ngàng của Minh.
- Đừng khinh thường người lùn nhé.
Minh và Nhi bây giờ đang ở trên 2 cái cành xoài có thể trụ được sức nặng của chúng, cách mặt đất không xa, chỉ khoảng 2m rưỡi.
Nhi sáng rực mắt khi thấy kế bên mình có 1 em xoài cực to nhìn rất ngon. Nó đưa aty ra hái lấy vô tình làm rung cây.
Bỗng có 1 ngừi đàn ông khoảng 60 đi từ trong nhà ra.
Minh và Nhi hốt hoảng nhìn nhau rồi nhanh chóng bứt lẹ 2 cái lá cầm 2 tay che mặt, có nghĩa là 2 mặt 4 lá. Thực tình mà nói thì che cũng như không, chúng nó che mặt mà để lộ 2 thân người đang ngồi trên cành như thế thì...
Phù...may là người đàn ông đó không nhìn lên cây mà lại đi vào nhà lại ( rãnh nhề???? )
MẶt Nhi ali5 bừng sáng, vỗ vai Minh:
- Đằng sau cậu có 2 trái kia ngon kìa, hái đi.

Tụi nó tụt xuống cây với sản phẩm thu được là 7 trái xoài đang được nằm trên áo của Minh
Nhi chui ra khỏi lỗ chó trước. Minh lăn từng trái xoài ra rồi cũng chui ra theo, không dại gì mà trèo tường.
2 đứa nó mỗi đứa cầm 3 trái cười đắc thắng vì nhiệm vụ đã được hoàn thành mà không ai phát hiện.
Một giọng nói phía sau bức tường:
- Rõ ràng mình thấy có ai vào nhà mình mà.
Vâng, đó là chủ nhà vừa đi ra cũng là lúc chúng nó vừa chui ra.
2 đứa khẽ cười xảo trá rồi quay lưng đi về.
5' sau...
- Này, đường này đúng hông mà sao tui thấy nó hổng quen tí nào hết .
Nhi nói.
Minh nhìn qua nhìn lại.
- HAy là cái dường ngược với đường hồi bãy mình đi, quay lại đi.
Nhi lững thững theo Minh quay lại.
10' sau...
- Tôi đã nói không phải đường này mà. - Nhi quát.
- Cậu nói hồi nào chứ?
- Hồi nãy đó thôi, vậy mà cậu kêu là tin cậu đi, giờ sao về đây.
- Thì vòng lại đường hồi nãy.
15' sau...
- Không phải đường này...
30' sau...
Nhi bỗng ngồi bệt xuống đất:
- Không đi nữa mỏi chân quá, đường nào cũng lạ, lạc rồi, cậu gọi cho Tài đi.
Thiệt tình từ nhà ông ngoại Tài đến chỗ này cụng chỉ vài trăm mét mà rụi này cũng lạc được, Tài dẫn đường 1 lần nhưng Minh thì không để ý đến đường mà cứ nhìn Nhi, Nhi thì đầu óc hay chính xác hơn là trí nhớ không được tốt cho lắm nên không nhớ được.
Minh lôi điện thoại ra:
- Chết tiệt, hết pin rồi.
Minh bực bội, Nhi la lên:
- Cái gì?
- Gì cái gì, lôi điện thoại cậu ra.
Nhi gật đầu lục lục trong túi nhưng:
- Làm sao đây,tôi...không đem...
- Ashiiiiiii con nhỏ ngốc này, có cái điện thoại mà cũng không đem nữa.
Nhi xị mặt xuống, tại nó quên chứ bộ.
Minh nhìn lên trời:
- Sắp mưa rồi...
- HẢ?
Nhi nhìn lên trời, tối thật, chắc sắp mưa lớn. Nhi nhăn mặt:
- LÀm sao đây, chúng ta lạc rối, không có điện thoại sao gọi cho Tài.
Nhìn đi nhìn lại, 2 đứa nó đang ở trên 1 cánh đồng hoang không 1 ngôi nhà thì kiếm đâu ra người mà giúp. Kể ra tụi này đi tới đây cũng hay thật.
Bỗng.......rào.....
Cơn mưa ập đến, Minh kéo Nhi vào 1 gốc cây gần đó nhưng không tránh được những giọt nước tuôn qua từng kẽ lá. Minh nhìn xung quanh:
- Tới đó đi...
Minh chỉ vào 1 cái nhà hoang ở phía bân kia cách cái cây chúng đang đứng chỉ vài bước chân. Chậc, sao bây giờ mới thấy?
[ T/g xin trả lời là đứng ở cái cây này mới thấy được vì đứng bên kia có mấy cái cây khác che rồi ]
Nói rồi Minh chùm cái áo sơ mi đang khoác trên người lên đầu Nhi và 2 đứa cùng chạy về phía ngôi nhà.
Tới nơi, do trời mưa to quá nên áo Minh ướt hết, Nhi thì không sao vì đã có Minh che chở, những lúc này sao mà Nhi thấy niết ơn Minh thật.
Minh bỗng cởi 1 cái áo sơ mi đang khoát và 1 cái áo thun mặc ở trong ra trước mặt Nhi.
- Áaaaaaaaaa.......sao cậu lại cởi áo ra ha?
Nhi đỏ mặt quay sang chỗ khác. Minh vắt áo lên thành cửa sổ:
- Áo tôi ướt rồi thì cởi ra cho nó khô, không lẽ cậumuon61 tôi mặc đồ ướt để bị cảm sao?
Nhi từ từ quay kại, tim đập thình thịch.
" Thân hình cũa hắn nhìn cũng rắn chắc đó chứ, quyến rũ quá , ax...mình bị gì vậy? "
Nhi nghĩ rồi lại quay sang chỗ khác, mặt nóng ran hỏi:
- Bây...bây giờ chúng ta làm sao? trời sắp tối rồi.
- Thì chúng nó đợi thấy mình không về thì sẽ đi kiếm thôi.
Nhi ngồi xuống, 1 ngôi nhà hoang rộng bốn bề chỉ có những đồng đổ nát............

$pageOut $pageIn

Chap 12 :

*******

Về phía 6 người còn lại khi chờ lâu không thấy Nhi & mInh về mà trời lại đang mưa to, cả 6 đâm ra lo lắng, nhất là Hải.
- Hay là tụi nó thấy trời mưa nên tìm chỗ nào trú tạm rồi. - Linh nói.
- Có lẽ thế.
Hải cứ đi qua đi lại, chốc chốc lại ngó ra ngoài cửa.
Hoa sốt ruột:
- anh cứ đi đi lại lại như thế chóng mặt quá, có Minh đi chung với Nhi rồi thì anh còn lo lắng cái gì nữa.
Nói thế nhưng trong lòng nó cũng đang lo không kém.
Quân nói:
- Gọi điện cho 2 đứa nó đi.
Hải vội rút điện thoại ra bấm số Nhi, nhạc chớ vang lên bài Sau mỗi giấc mơ. Cả đám nóng lòng nhìn Hải chờ Nhi bắt máy nhưng 1 lần, 2 lần, lần thứ 3 thì Hoa nghe thấy tiếng nhạc chuông bài Stronger mà Nhi thích ở đâu đó rồi tắt ngấm.
- Anh Hải, gọi lại lần nữa đi.
Hoa ra lệnh, Hải nghe theo gọi lại, Hoa chạy vào trong buồng nơi chúng nó cất đồ thì thấy 1 chiếc điện thoại đang rung sáng lóa cùng với giọng hát của Kelly Clarkson.
Hoa đi ra cầm theo chiếc điện thoại:
- Gọi ccho Minh đi, điện thoịa NHi ở đây thì lấy ma nào nghe máy chứ.
Hải lại nhanh chóng gọi cho Minh nhưng làm sao đây 2 lần gọi đều cá hấp trên vung ngoài vùng phủ sóng.
Tài khẽ nhăn mặt:
- Không gọi được sao?
Hải chán nản lắc đầu ngồi phịch xuống ghế.
- Đáng lẽ không nên để 2 người đó đi mới đúng.
- Có khi nào 2 người đó xảy ra chuyện gì không? Như là bị lạc chẳng hạn ( chuẩn ).
câu nói của Quỳnh khiến cho mọi người quay sang nhìn.
- Đúng rồi, đường đi tới nhà ông Sáu không xa nhưng phải quẹo tùm lum tùm la mà hình như hồi nãy 2 người đó không chú ý đường em chỉ thì phải.
Hải quay phắt sang nhìn Tài, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng rồi vội vã chạy thẳng ra ngoài, trời đang mưa rất to.
- Anh Hải, anh đi đâu vậy? Trời đang mưa...
Mặc cho Hoa la sau lưng nhưng Hải vẫn chạy đi tìm Nhi. Bây gười trong đầu hắn đang rất hỗn loạn, nếu như Nhi mà xảy ra chuyện gì thì sao?
- Tôi sẽ đi với anh ấy.
TÀi cũng vội vã chạy ra ngoài.
- Đi đâu? - Quân hỏi.
- Tìm Nhi với Minh.
- Biết ở đâu mà tìm?
- Không lẽ ở cái vùng bé tẹo này mà không tìm ra 2 người đó sao?
Tài chạy vụt ra ngoìa, theo sau lưng Hải.
Chẳng hiểu sao Tài lại cảm thấy tim đập liên hồi không dứt, cứ như Hải. Đầu óc của 2 người đang tập trung dồn mọi sự lo lắng về 1 người, chứ không phải 2.
4 người còn lại ở trong nhà cũn bồn chồn không yên.
Quỳnh đã rất lo khi Minh đi với Nhi nhưng nay càng lo hơn . Nó biết chắc chắn rằng Minh thích Nhi nhugn7 nó vẫn quen Minh vì nó đã thích hắn thật lòng. Tự nhiên nó thấy ghen tị và ghét Nhi vô cùng.

Trời đã tối hẳn, ngoài trời cũng bớt mưa.
Đã 2 tiếng kể từ khi Tài và Hải ra khỏi nhà nhưng chúng vẫn chưa tìm ra ngôi nhà hoang nơi Nhi & Minh đang ở trong mà chỉ đang men dần từng con dường, ngõ hẻm ở quanh đó. Vừa đi chúng vừa gọi tên 2 đứa với chất giọng lo lắng chính hiệu. Cả 2 đều ướt như chuột lột, lạnh nhưng vẫn không ngừng tìm kiếm.

Minh mặc chiếc áo thun phơi nãy giờ đã khô ( nhanh dữ ) vào người và cầm chiếc áo sơ mi lại phía Nhi đang ngồi co ro ở 1 xó vì đói và lạnh. 2 tiếng vừa rồi, Minh thì nhìn ra ngoài trời mưa, cứ khoảng mấy phuut1 lại nhìn NHi đang vẽ vẽ cái gì dưới nền nhà.

Cả 2 im lặng đến tận bây giờ.
Minh khẽ ngồi xuống bên cạnh Nhi, khoác cái áo lên người nó. Nhi ngước mặt lên, nhìn khuôn mặt không còn sức sống.
Minh khẽ ngồi xuống bên cạnh Nhi, khoác cái áo lên người nó. Nhi ngước mặt lên,khuôn mặt không còn sức sống. Minh nhìn Nhi đầy lo lắng, Nhi không nói gì. Những lúc như thế này hắn chỉ muốn ôm nó thật chặt & che chở cho nó. Và rồi hắn đã làm như thế. Hắn siết chặt Nhi trong vòng tay của hắn mặc cho Nhi đang ngỡ ngàng không biết chuyện gì đang xảy ra:
- Cậu...cậu đang làm gì vậy?
Minh không nói gì vẫn ôm chặt nó không buông như gà trống ấp trứng.
- Nà...này...
Nhi gọi 1 lần nữa, hắn chỉ khẽ trả lời:
- Chẳng phải cậu lạnh sao? Tôi chỉ đang truyền hơi ấm qua cho cậu thôi.
Tim Nhi đập thình thịch, nó bị sao vậy? Tự nhiên ở bên cạnh Minh nó thấy thật ấm áp.

Nó tựa đầu vào vai Minh, bàn tay Minh vẫn không rời khỏi bờ vai bé nhỏ của nó.
Nó khẽ hỏi:
- Cậu...có lạnh không?
Dứt lời sao nó thấy nó hỏi thừa kinh khủng, chính nó đang khoác cái áo của hắn, được hắn ôm như thế này mà còn lạnh thì sao mà lại hỏi hắn có lạnh hay không trong khi hắn chỉ phong phanh 1 cái áo thun đen đầy nam tính.
Hắn không nói gì, Nhi hỏi tiếp:
- Nếu bây giờ cho cậu 1 điều ước thì cậu sẽ ước gì?
Siết chặt lấy Nhi, Minh nghe nó hỏi trong lòng thầm trả lời:" Tôi sẽ ước chúng ta mãi bên nhau như này, ước sao cho tôi chưa quen Quỳnh và cậu cũng chưa quen anh Hải, có như thế thì tôi đã đến với cậu từ lâu rồi ".( cho có 1 điều ước mà ước tới 3 cái ) Bên trong thì như thế còn bên ngoài thì:
- Tất nhiên tôi sẽ ước chúng ta sẽ thoát khỏi nơi quái quỷ này & trở về với cái giường thân yêu rồi.
Nghe Minh trả lời, Nhi chỉ khẽ gật đầu.
- Còn cậu? - hắn hỏi lại.
- Nếu cho tôi 1 điều ước ngay lúc này thì tôi sẽ ước gì có anh Hải ở đây.
Có vẻ như Minh đang ghen vì Nhi nhắc tới Hải, hắn đẩy vai Nhi ra và tấn công vào thị lực của nó:
- Chẳng phải có tôi ở đây sao? sao cậu còn ước có anh Hải làm gì chứ?
Nhi hơi ngạc nhiên vì mInh hỏi câu đó, nó không biết trả lời làm sao:
- Thì cậu đâu có giống anh ấy đâu.
- Không giống ở điểm nào chứ? Tôi sẽ làm cho nó giống. - Minh quát nhẹ.
- Cậu...sao thế?
Nhi nhìn Minh với cái đầu đất của nó không hiểu gì cả. Hắn chợt bỏ tay ra khỏi người Nhi, dựa lưng vào bức tường. Đúng, hắn có là gì của Nhi đâu chứ, bạn trai của Nhi là Hải chứ đâu phải hắn.
Nhi cũng dựa lưng vào tường, sát vào Minh cho ấm.
Hồi sau, vẫn giữ nguyên tư thế đó, Minh hỏi:
- Nếu như tôi...tôi nói...thích cậu thì cậu sẽ thế nào?
Nhi quay phắt sang nhìn Minh, Minh quay qua nhìn lại Nhi, sắc thái khuôn mặt vẫn không đổi.
Nhìn mặt Minh vô cùng nghiêm túc nhưng nó cũng ráng mà cười cho được:
- Cậu giỡn đấy à? Làm gì có chuyện đó.
- Nếu là thật?
Minh vẫn nhìn thẳng vào mắt Nhi, nó bối rối quay mặt sang chỗ khác để tránh cái khuôn mặt điển trai của hắn:
- Thôi, tôi không có thời gian giỡn với cậu đâu.
Minh lấy tay xoay mặt Nhi lại phía đối diện hắn, mắt Nhi nhìn lên Minh khoảng 1 giây rồi nhìn sang chỗ khác.
Mặt đối mặt.
Nhi không nhìn minh.
Minh nhìn Nhi:
- Tôi không có giỡn đâu.
Tim Nhi tự dưng rung lên loạn nhịp, nó đánh trống lảng:
- Ủa sao mọi người chưa đi tìm mình nhỉ?
- Trả lời tôi đi.
Minh quát lên khiến cho Nhi giật mình, nó ngước lên nhìn hắn:
- Tôi.... - Nhi ấp úng.

$pageOut $pageIn

Chap 13 :

Minh cúi dần khuôn mặt của hắn xuống cận kề mặt Nhi & chỉ cần 2 cm nữa thì chúng nó sẽ chạm môi nhau.
Nhi mở căng mắt, nó chợt nhận ra Minh thật đẹp trai ( hô hô, đẹp đó giờ ), lông mi của hắn còn dài hơn cả con gái khiến tim nó như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực.
" Hắn định làm gì? Không lẽ... hôn sao?"
Trong đầu Nhi bây giờ bỗng hiện lên hình ảnh trong phim Hàn Quốc mà nó hay co ké của Hy: chàng trai đưa mặt lại gần cô gái, cô gái tưởng chàng trai hôn mình nên nhắm mắt lại, chu cái mỏ ra nhưng rồi anh chàng đó lại không hôn mà cười chế giễu trước hành động đó của cô gái.
Tất nhiên Nhi khôn hơn, nó tự đánh giá là trí nhớ của nó tốt nên mới nhớ được mấy cảnh đó trong phim để giờ không bị mắc lừa bởi sức quyến rũ của Minh.
Nhưng chợt 1 cái gì đó rất mềm mại và ươn ướt đang đè lên môi nó.
Nó ráng hết sức mở mắt ra đến cỡ to nhất.
" Hắn...hắn hôn mình thật"
Nhi hoảng loạn nghĩ. Tim không quên nhảy múa.
Đúng, Minh đang hôn nó. Làm sao Minh có thể kiềm chế được khi Nhi cứ như thế chứ?
Sau 5s để đầu óc tỉnh táo, nhi lấy 2 tay đẩy Minh ra nhưng hắn đã nhanh hơn, hắn cầm chặt 2 tay nó khiến nó đau nhưng không thể nói.
TAy bị cầm chặt, mắt thì căng to nhìn đôi mắt hắn nhắm ghiền điềm đạm nuốt gọn môi nó.
Nhi bất động, không thể đẩy hắn ra, không làm được gì, Nhi cứ thế ngồi im cho hắn dần tham lam cuốn lấy môi nó càng lúc càng nồng nhiệt, 2 cái lưỡi cứ chạm vào nhau....
Thấy Nhi không phản ứng gì, Minh khẽ nới lỏng tay nó ra rồi vòng 1 tay qua đầu, kéo nó lại gần hắn.
Tim Nhi vẫn cứ đập liên hồi.
Làm như vậy chẳng khác nào lừa dối anh Hải, lừa dối cả Quỳnh.
Người đầu tiên nó quen là Hải nhưng Minh lại là người cướp đi nụ hôn đầu đời mà nó ráng gìn giữ suốt gần 18 năm qua ( nó chưa đủ 18 tuổi).
Nhưng làm sao đây, lúc này, nó không muốn đẩy con người này ra...

Tài & Hải chạy tới cánh đồng hoang nhưng vì mấy cái cây $%@$# che mắt nên không nhìn thấy ngôi nhà. May thay Tài thấy mấy quả xoài rơi vương *** ở chỗ gốc cây mà hồi nãy Nhi & Minh chạy vội nên làm rơi. Đến chỗ cái cây, 2 tên cùng chạy về phía ngôi nhà mà không chần chừ, chạy mà không ngớt gọi tên:
- Nhi? Minh?
Nhi giật mình khi nghe giọng Hải, nó dám chắc là Minh cũng nghe thấy nếu không thì chặt đầu nó ra mà đá banh cũng được. Nhưng tại sao Minh vẫn không chịu rời bỏ môi nó, có khi nào hắn cố tình làm thế để cho anh Hải thấy? Nhi càng hốt hoảng khi tiếng Hải ngày càng gần mà nó lại không tài nào đẩy Minh ra được. Liều mạng nó cắn vào môi Minh, lập tức hắn bỏ nó ra liền. Nó bối rối nhìn Minh, mặt đỏ như trái cà chua rồi đứng phắt dậy, chạy ra ngoài cửa, gọi to:
- Anh Hải, em ở đây.
Nó vui mừng khi thấy Tài & Hải đang chạy đến mặc cho Minh với cái mặt handsome lạnh tê người ở sau.
" Tại sao...tại sao lúc nào cậu cũng chỉ có anh Hải thôi chứ???? "

Hải chạy tới ôm chầm lấy Nhi:
- Có biết mọi người lo lắm không hả?
Nhi đẩy Hải ra:
- Em xin lỗi nhưng mà...Sao người anh ướt thế?
- Thì anh với Tài dầm mưa đi kiếm 2 đứa.
Nhi quay sang tài:
- Vậy mau về thôi, coi chừng bị cảm.
Rồi Hải khoác tay lên vai Nhi đi ra, trước đó nó không quên lén nhìn Minh, mặt nó bất giác đỏ ửng lên, tim thì không nghe lời chủ, môi nó còn có cảm giác âm ấm...
Tài nhìn Minh không nói gì rồi cũng chạy tới khoác tay lên bờ vai bên kia của Nhi, nở 1 nụ cười chết muỗi ( vì py giờ chỉ có mý con muỗi pay wa pay lại thui chứ hok có người để mà chết):
- Xin lỗi nhé, lần sau tôi sẽ không để cho cậu đi đâu.
- Không có lần sau đâu. - Nhi nhìn Tài oán rủa.
HẢi nhăn mặt hất tay Tài ra khỏi Nhi:
- Ai cho mày đụng vào Nhi hả?
- Nhi là của anh sao? - Tài lại lấy tay để lên vai Nhi.
- Anh mày là bạn trai của Nhi mà. - Hất tay tài xuống.
- Thì em cũng là bạn trai của Nhi mà. - Để tay lên.
- Cái gì chứ? - hất tay xuống - nổi sùng.
- Ừ thì là bạn nhưng em là con trai nên được gọi là bạn trai. - Đặt tay lên.
- Nhưng anh mày chưa cho phép. - Hất xuống.
- Nhưng em thì cho. - đặt lên.
- Ai cho hả? - hất xuống.
- ĐIẾC TAI QUÁ. - Nhi nổi đóa khi 2 thằng con trai cứ bốp qua chát lại bên tai nó.
Tài & Hải kênh mặt nhìn nhau, cả 2 cùng khoác tay lên vai Nhi, vừa đi vừa liếc mắt trao dao găm.
Nhi lấy tay dập lên tráng mình 1 cái, thở dài chán nản:
- Ôi trời.
Cứ như thế, 1 bức tranh tối thui trong đó có 2 chàng trai cao hơn 1m80 khoác tay đi 2 bên 1 cô nàng cao chưa tới 1m60. Nhìn cứ như là 2 người cha dắt con đi dạo. Và bứa tranh đó không quên 1 người đang lặng lẽ đi sau với chiều cao không kém 2 chàng kia - anh chàng mặt lạnh & có chút khó chịu đút 2 tay vào túi quần.

$pageOut $pageIn

Chap 14 :

*******

Về tới nhà tự nhiên ở đâu ra bu quanh nguyên 1 nùi hỏi thăm tùm lum tùm la y như bị bắt cóc an toàn trở về hông bằng. Minh thì bỏ ngoài tai những lời đó, hắn lạnh lùng đi thẳng vào trong, Quỳnh chạy theo, chợt Tài nhìn Nhi chăm chú:
- Này, môi cậu sao bị chảy máu vậy?
- Huh?
Nhi đưa tay lên sờ môi, đúng là máu nhưng không phải của nó.
- Này, anh với Tài vào tắm rửa đi, coi chừng ngấm nước mưa cảm bây giờ.
Nhi nhìn Hải nói rồi cũng chạy vào trong, ngồi bệt lên giường, suy ngẫm lại những gì Minh nói, thật sự bây giờ nó không biết phải làm sao. Ở bên Minh nó chợt có một cảm giác rất lạ, hy vọng là không phải nó thích Minh....

Quỳnh theo Minh ra tới vườn rau.
Minh múc nước ở cái lu gần đó rửa chân:
- Có chuyện gì mà theo tôi?
- Cậu có chuyện gì hả?
Quỳnh khẽ hỏi, đáp lại nó là 1 sự lạnh hơn đá:
- Không liên quan đến cậu.
- Tôi là bạn gái cậu mà cậu nói không liên quan là sao?
Minh khựng lại 1 giây rồi nói tiếp:
- Vào ngủ đi.
- Không.
- Vậy ở đây chịu lạnh đi.
Minh toan đi thì bị Quỳnh níu lại:
- Sao cậu lại như thế với tôi chứ?
- Muốn biết à?
Quỳnh gật đầu.
Minh gạt tay Quỳnh đang nắm tay mình:
- Cậu từng hỏi tôi là tôi thích Nhi đúng không? Vậy thì giờ tôi trả lời nhé...
Quỳnh im lặng, nó bết Minh sẽ nói gì mà.
- ...đúng, tôi thích Nhi đấy, rất thích...
Sự thẳng thắn của Minh làm tim nó đau gấp bội:
- Ý cậu là bây giờ mình...chia tay?
Minh không nói gì, vẫn lạnh như cục nước đá.
- Cậu tự ý quen tôi rồi bây giờ lại tự quyết định chia tay sao?
- ....
- Cậu...tưởng tôi dễ dàng chia tay như vậy sao? Không có chuyện đó đâu.

Dưới ánh trăng vàng, trên khóe mắt Quỳnh có cái gì đó long lanh, nó bước thẳng vào trong nhà, vừa đi vừa quệt nước mắt đang lăn trên má...
Minh đứng yên, hắn có thể nói ra những lời phũ phàng đó sao? Hắn đã làm tổn thương người bạn thân của Nhi mà Nhi chẳng phải đang quen với người anh kết nghĩa của hắn ư? Hắn cảm thấy mệt mỏi...nhưng hắn vẫn tự nhủ sẽ giành lại Nhi từ anh Hải, mặc dù làm như thế là không được.

Quỳnh ngồi bên ngoài hiên nhà, ở nông thôn nên không khí cũng dịu mát và yên tĩnh hơn thành phố, chỉ có điều là nhiều muỗi. Nó ngước nhìn lên bầu trời, ngăn không cho nước mắt mình chảy tiếp.
Hải từ sau đi tới, thấy thế liền hỏi:
- Em sao vậy?
Quỳnh lau vội dòng nước mắt:
- Sao anh lại ra đây?
- Hóng mát thôi, mà...sao lại khóc?
- Không có gì, anh...còn nhớ chuyện em nói hồi chiều chứ?

- Không ngờ anh em mình phải đi kiếm củi mới ghê chứ. - Quỳnh lau mồ hôi nhễ nhại trên trán.
- ...
- Anh Hải.
- Kiếm lẹ đi, ở đó mà lải nhải. - Hải vẫn hì hục bên đống cây khô.
- Anh buồn vì không được đi với Nhi hả?
- ...
- Này, với Nhi thì anh ngọt ngào bao nhiêu, sao với em anh lại lạnh như vậy hả?
- Vậy em có buồn khi không được đi với Minh không?
Quỳnh khựng lại, nó chợt nhìn sang Hải, nó đang suy nghĩ không biết có nên nói chuyện Minh thích Nhi cho Hải biết không.
- Sao nhìn ghê vậy? Anh bết anh đẹp trai rồi nhưng cứ nhìn như thế Minh ghen đấy.
Quỳnh nở 1 nụ cười nhạt nhưng không thể che lấp đi vẻ đẹp mỏng manh của nó:
- Minh...sẽ không ghen đâu.
- Huh?
- ....
- Em nói vậy là sao? - Sự tò mò lên tới não khiến Hải không chịu được.
- Minh...không thích em.
- Hả? Giỡn sao?
- Minh thích người khác rồi...
- Uầy, đừng giỡn thế chứ.
- Thật đấy, người Minh thích anh cũng biết đó.
- Vậy là thật hả? Ai thế?
- Nhi!
HẢi làm rơi hết đống củi trên tay.
Không tự dưng gì mà Quỳnh lại nói cho Hải, đơn giản chỉ là nó cũng muốn Hải tham gia vào chuyện này tách Nhi và Minh ra.
- Em nói sao?
Hải hỏi lại, Quỳnh đáp:
- Minh thích Nhi, vì thế anh hãy giữ Nhi chặt vào nhé...
- ....

*******

- Ý em nói là chuyện Minh thích Nhi? - Hải hỏi, khuôn mặt buồn thấy rõ.
- Minh muốn chia tay...nhưng em không chịu, em không để mất cậu ấy dễ dàng như vậy được. Anh cũng đừng bao giờ từ bỏ Nhi nhé.
- Anh không biết mình có giữ nổi Nhi không. Anh biết ngay từ đầu Nhi không thích anh...
- Vậy...tại sao....? - Quỳnh bàng hoàng hỏi, nếu như Nhi cũng không thích anh Hải thì Nhi & Minh sẽ sớm có tình cảm với nhau mất, điều này làm Quỳnh lo hơn gấp trăm ngàn lần.
- Anh cũng không biết tại sao Nhi lại quen anh nữa, lúc đó anh cũng không ngờ luôn mà, nhưng anh luôn tự nói rằng sẽ làm cho cô ấy thích anh...
- Vậy thì anh hãy cố làm mọi cách để Nhi thích anh đi, nếu không em sợ...
Hải đứng phắt dậy, xoa đầu Quỳnh & đi vào nhà:
- Điều em sợ cũng là điều anh sợ đấy. Đối mặt với sự thật mất Nhi, cứ nghĩ đền điều đó là anh không chịu được.

Nhi thấy Minh đi vào nhà, nó không biết đối mặt làm sao với hắn, nó cúi xuống vờ như đang làm 1 điều gì đó. Minh thấy thế cũng không nhìn Nhi làm gì, có lẽ hắn đang giận vì chuyện hồi nãy, chuyện Nhi không để ý đến cảm giác của hắn. Hắn định đi ra thì Nhi lên tiếng:
- Xin lỗi...
Minh quay lại nhìn Nhi nhưng nó vẫn cắm đầu xuống mà không ngước lên.
- Chuyện gì? - Minh hỏi.
- Vì đã cắn cậu...chảy máu...
Giờ này Minh mới sờ lên môi, thấy rát thật, hắn khẽ nở 1 nụ cười vì thấy Nhi quan tâm đến hắn....

*******

- Này - Nhi ngước mặt lên - chuyện hồi nãy...tôi sẽ xem như không có chuyện gì xảy ra...
Minh sững người:
- Không có chuyện gì là sao?
- Ưm thì...có nghĩa là...chưa có chuyện gì xảy ra...coi như cậu chưa nói gì &...chúng ta vẫn là bạn như trước.
- Bạn?
Minh dường như không thể che giấu đi sự tức giận của mình.
" Bạn sao? Chỉ là bạn thôi ư? Chết tiệt."
Giọng tụi bạn thì cứ ơi ới bên ngoài:
- Minh! Ra chơi bài đi.
- Nhi nữa.
- Ra đi, nhanh lên...
Nhi quay sang Minh hỏi vội:
- Nhé?
- Không.
Minh thẳng thừng, Nhi bặm môi:
- Tại sao?
- Tôi không thể làm bạn với người tôi thích được.
- Minh à...
Không để cho Nhi nói, Minh đi ra ngoài sân trước chơi với tụi bạn. Nhi lững thững theo sau. Suốt buổi chơi bài, đứa nào thua thì phải uống nước, Nhi uống tới nỗi sắp ói ra ngoài sân.
Tất cả bề ngoài đều rất vui vẻ nhưng bên trong mỗi người lại là 1 tâm trạng...
Nhi thì lo lắng sẽ rung động trước Minh, sẽ làm tổn thương đến người anh mà nó luôn tôn trọng & 1 người bạn rất thân từ thời cấp 2.
Hải thì lo lắng, còn điều gì đáng sợ hơn với hắn là không còn được ở bên cạnh Nhi chứ.
Quỳnh thì không thể nào mà chịu mất Minh 1 cách dễ dàng như thế được.
Minh thì đang cố gắng để có được trái tim của Nhi.

Khi cả đám mệt mỏi & sắp lăn ra ngủ, lúc ấy là 12 giờ đêm rồi nhá bà con, thì....
- Áááááááááááááá..........................
Tiếng kêu thất thanh từ Nhi.
Cả đám choàng bừng tỉnh thì thấy Nhi đang ôm chặt cứng lấy Tài.
Tài khẽ vuốt tóc Nhi, hỏi:
- Sao thế?
- M...ma...maaaaaaaa.......
- Gì cơ? Ma?
Minh kéo Nhi ra khỏi người Tài:
- Có gì thì bỏ nhau ra rồi nói.
Hải giật Nhi lại từ Minh:
- Ma nào chứ? Ma gì ở đây?
- Á.....á..nó kìa.......
Nhi chỉ tay về đằng sau Hải....
- Aaaaaaaaaa.............
Ngay lập tức cả đám quay sang nhìn rồi cùng hét lên, mặt đứa nào đứa nấy tái xanh như tàu lá chuối khi thấy 1 cái bóng trắng đang thù lù trước mặt. Chúng dồn về 1 góc.
- Maaaaaaaaaaaaaaaa........
- Ma gì? Ta đây.
- Ma biết nói.
- MẤy đứa này, ông ngoại nè.
- huh?
- Ng...ngoại..
Tài thở phào như trút được gánh nặng 10000 tấn:
- Ngoại đi đâu từ chiều tới giờ vậy? Đã vậy còn mặc đồ trắng đi buổi tối.
- À, áo ta bị lấm bùn rồi nên mượn áo ông Hai mặc tạm.
- Ngoại có biết là tụi con sắp chết vì đứng tim không?
- Nhưng sao nguyên đám lại ở đây? Không vào ngủ hả?
- Định ngủ thì bị ngoại hù đó.

- Tụi con ngủ ở đâu?
8 đứa vào, không hẹn mà cùng nói khi thấy trong nhà chỉ vỏn vẹn 1 chiếc giường gỗ.
Ông ngoại tỉnh hơn ruồi nằm dài lên giường như giành chỗ trước mấy tên sắp trở thành " giường tặc ":
- Thì ta nằm trên giường, mấy đứa nằm dưới đất.
- Hả?
Tất cả nhăn mặt như khỉ ăn ớt:
- Sao vậy được.
- Lạnh lắm ngoại ơi.
- Sàn nhà còn hông biết có sạch hông?
- Gru...sàn mói lau hồi chiều đó. Mở tủ lôi chăn mền ra trải mà ngủ.
- Hix...
- Khò.... khò.........
- Sao ngoại dễ ngủ vậy?

$pageOut $pageIn

Chap 15 :

Sau khi trải 3 cái mền xuống sàn thì có lẽ đã đủ chỗ cho 8 đứa.
- Trai gái ngủ chung luôn hả? - Nhi thắc mắc.
- Ừ!
- Hả? - 4 đứa con gái trợn mắt hỏi.
- Nằm chung cho nó ấm.
- Với lại chỉ còn 2 cái chăn thôi, 4 đứa 1 cái.
- Nhưng mà...
- Chỗ này chật lắm, ráng đi....
Hải cúi xuống hôn lên má Nhi:
- Hay chúng ta ngủ theo cặp nha?
- OK! Được đó. - Quân hưởng ứng.
- Không bao giờ. - Mấy đứa con gái hét lên, mặt đức nào đứa nấy đỏ ngư vừa ăn phải ớt.
- Sao thế? - 4 tên con trai ngây thơ lộ rõ vẻ mặt cáo già.
- Trăng sao gì? Nghĩ sao trai gái ngủ chung?
- Quen nhau rồi thì còn gì phải sợ chứ?
- Sao không sợ cho được.
- Nhưng mà anh đừng nói là anh với Nhi nhé? - Minh và Tài nhìn khuôn mặt lộ rõ vẻ cáo già của Hải, đồng thanh tập 1.
- Chứ sao? - Hải tỉnh bơ.
- Đừng có mà nằm mơ. - đồng thanh tập 2.
- ????????
- Trai gái ngủ chung là có vấn đề đó biết hông? - đồng thanh tập 3, hồi nãy 2 chàng ta còn hùa theo, giờ thì phản đối gay gắt như thế đấy.
- Vấn đề gì?
- ASHIIIIIIIIIII, TỤI BÂY CÓ CHO TAO NGỦ KHÔNG HẢ?
Ngoại tỉnh giấc la ó làm cho 8 đứa giật mình. Ngoại ơi,cũng may đây là nông thôn nhà cửa thưa thớt chứ lên thành phố mà vào cái giờ thiêng liêng nhiều ma nhiều quỉ đi qua đi lại như thế này mà ngoại la như thế thì có nước chui vào góc tủ mà trốn hàng xóm đem dụng cụ bếp đến biểu tình.
- Giờ vậy đi - ngoại nói tiếp - 4 đức con gái ngủ 1 bên, 4 đứa con trai 1 bên.
ngoại thảy cái gối ôm xuống:
- Lấy cái này mà phân ra, ổn rồi đúng hông...ta đi ngủ.
- Vậy đi, nhé? - Hải lại hôn Nhi.
- Anh không thôi hôn cô ấy được hả?
Minh lên tiếng nói thay cho Tài cũng đang định nói câu đó, mặt 2 đứa khó chịu không thể không nhìn thấy được.
- Nhi là bạn gái anh mà. - lại hôn.
- Anh thôi đi được hông? - Nhi đẩy mặt Hải ra, không cho hắn hôn thêm cái nữa.
- Hix...sao em lại thế?
- Nổi da gà.

Tắt đèn, căn nhà tối thui, vì đây là ở nông thôn nên khong có đẻn ngoài đường ciếu vào, cả đám phải lần mò đến chỗ ngủ.
Khi tất cả đã nằm xuống an tọa với cái chỗ ấm êm, Nhi chợt nhận fra nó đang nằm kế cái gối ôm - nằm kế cái dải phân cách giữa trai và gái. Nó không tài nào ngủ được, với 1 người như nó, ăn ngủ chơi bời luôn được đặt lên hàng đầu như thế mà suốt đêm trăn trở như thế thì đúng là chuyện lạ. Ước chừng khoảng 40' sau, khi tất cả đã ngủ khò rồi nhưng nó vẫn không ngủ được, những lời Minh nói cứ ám ảnh nó hoài.
Chợt nó vô tình vung tay qua phía bên kia cái gối ôm.
- Áiiiiii. - 1 giọng cất lên, nhỏ đủ cho đối phương nghe.
- Hix xin lỗi, ai thế???
- Nhi hả?
- Minh?
- Cậu chưa ngủ sao? - Minh khẽ hỏi.
- Chưa, còn cậu?
- Ngủ rồi thì sao nói chuyện với cậu được.
- À... - Nhi hố nặng, biết thế hồi nãy nó xí trước câu này rồi.

Lòng bàn tay Nhi hơi âm ấm tưởng như có ai đang cầm tay nó. Rồi nó chợt nhận ra hắn là Minh, nó ra sức rút tay về nhưng tay hắn lại càng nắm chặt hơn.
- Chỉ 1 lát thôi. - hắn thủ thỉ.
Tay nó lúc này đang nóng dần lên, tim thì cứ muốn nhảy ra ngoài lồng ngực.
" Ừ, không sao. Chỉ 1 lát thôi mà ."
Nó khẽ mỉm cười, nhắm mắt lại....

Tiếng chim réo rít ngoài sân.
Nắng len lỏi vào trong nhà.
Nhi & Minh - chúng nó chỉ cách nhau 1 cái gối ôm ở giữa, tay vẫn trong tay.
Nhi nheo mắt rồi mở ra, Minh đã dậy từ lúc nào đang ở trước mặt nó, khẽ cười khi thấy nó tỉnh dậy.
Nó vội thu tay về, bật dậy, bối rối:
- Cậu dậy từ bao giờ thế?
- Đủ để ngắm cậu ngủ.
Nó nhìn xung quanh, vẫn chưa ai dậy, hên thật, tưởng tượng nếu như mọi người thấy chúng nó cầm tay nhau suốt đêm mà ngủ như thế thì làm sao nhỉ????
Nó định nướng thêm 1 tí nữa nhưng Minh cứ như thế nên không thể ngủ tiếp được. Nó đứng dậy thì bị Minh kéo tay xuống.
- Gì thế? - nó nhăn nhó hỏi?
- Thử không?
Hắn lôi 2 cây bút dạ không biết nguồn gốc ở đâu ra, đưa cho nó 1 cây màu đỏ, hắn màu đen. Nhi nhìn hắn khó hiểu, hắn hất đầu về phái đám bạn, mặt Nhi sáng rực lên, gật đầu lia lịa.

- Ôi!!!!!!!!
Hoa vươn vai dậy đầu tiên, Nhi với Minh vẫn đang giả bộ ngủ. Hoa dụi mắt rồi:
- Hahahahahhahahahahahahhaha.....
Cả đám vội bật dậy, mới sáng sớm đã bị giọng cười của phù thủy đánh thức:
- Gì thế Hoa?
- Ồn ào quá...
- Mới sáng sớm mà...
- Hahahhahahhahahaha - vẫn cười không dứt.
Minh & Nhi nhìn nhau cười tủm tỉm.
- Hoa ơi, mặt mày bị sao thế.
- Huh? - nó ngưng cười.
Tới lượt những người còn lại cười lăn lộn.
- Sao mặt mọi người lại tèm nhem thế kia?
- ????????????? - chạy đi lại phía gương xem thử.
- Gruuuuuuuuuuuuuuu...Ai làm mặt ta ra thế này hử???
Cả đám lấn tới phía Nhi & Minh đang không nhịn được cười, mặt ai cũng hầm hầm, bẻ ray kêu crắc:
- Tác phầm của 2 người đùng hông?
- Sao chỉ có mặt 2 người là không bị vẽ.
- Bình tĩnh đi mấy bạn ơi. - Nhi xuống nước, mặt đổ mồ hôi lã chã.
- Là cậu ta. - Minh chỉ Nhi, Nhi chỉ Minh, cả 2 đồng thanh.
- Là cậu mà. - Nhi.
- Cậu đúng hơn. - Minh.
- Cậu xúi tôi....
Chưa dứt, Nhi bết mình đã vô tình nhân tội, nó quay qua phía tụi bạn.
- Nhận rồi nhé, cả 2 người.

Nhi đang hì hục chà mặt cho Hải, Tài nhìn mà ghen tị:
- Xíu nữa xong rồi cậu chà cho tôi nhé?
Ngay lập tức Nhi & Minh quay sang nhìn Tài với ánh mắt hình viên đạn. Nhi thì bực bội vì chà 1 mình Hải đã mệt rồi còn... Minh thì không mệt nhưng Nhi phải chà cho Tài nữa thì...
Minh đang chà cho Quỳnh. Quân & Linh tình thương mến thương ngồi chà mặt cho nhau. Hoa thì không cần ai lau phụ.
Minh kéo tay Nhi ra:
- Cậu qua chà cho Quỳnh đi, tôi chà 2 tên này cho.
- Hix...
- Thằng Minh chết bầm, đau quá....
- Rát quá, tên Minh kia, dừng lại...

Khi tất cả đang chuẩn bị đồ đạc về thành phố thì Quỳnh lại phía Nhi, cái buồng chỉ còn 2 đứa, mấy tên kia đang chuẩn bị cơm phụ ngoại, Quỳnh nói:
- Xíu nữa mày đi với tao xíu nhé?
- Đi đâu? Mình sắp về rồi mà.
- Đi chút xíu thôi, 1 h mình mới lên xe mà....
- Này, mình đang đi đâu vậy?
Nhi hỏi Quỳnh khi 2 đứa đã đi được 1 đoạn xa căn nhà của ông ngoại.
Quỳnh khựng lại:
- Mày...có thích Minh không?
Giọng lạnh hơn những gì lạnh nhất, Nhi sững người trước câu hỏi của Quỳnh:
- Sao...mày lại hỏi thế?
- Tại sao à? - nhếch mép.
- ???
- Mày không thích anh Hải thì sao lại quen hả?
Nhi đứng hình, Quỳnh nói nó không thích anh Hải, làm sao Quỳnh biết được chứ:
- Mày nói vậy là sao?
- Hừ, tao biết hết rồi, mày không thích anh Hải, còn thân thiết với Minh của tao, 2 người tối qua bày đặt nắm tay nhau ngủ nữa cơ đấy.
Nhi vô cùng ngạc nhiên, mắt mở to ra tới cỡ không còn banh ra thêm được 1mm nào nữa.
" Chết rồi, Quỳnh thấy rồi sao? "
- Sao không nói gì đi chứ?
- ... - Im lặng.
- Có đúng là mày thích Minh?
Nhi giật mình, nó thích Minh sao??? Không thể nào như thế được:
- Mày đang nói lảm nhảm cái gì thế? Về thôi.

Nhi định đi thì...

$pageOut $pageIn

Chap 16 :

CHÁT
Quỳnh vừa cho Nhi 1 bạt tai, Nhi ngước lên nhìn Quỳnh khó hiểu, Quỳnh nói tiếp bằng giọng chanh chua nhất có thể:
- Uổng công tao coi mày là bạn, vậy mà mày lại đối xử với tao như thế đấy.
- Cái gì chứ? - chưa hết ngạc nhiên.
- Mày biết Minh là bạn trai tao mà, sao mày còn như thế hả?
- Như thế?
- Mày giỏi lắm, hết anh Hải rồi bây giờ còn dụ dỗ Minh nữa sao? Mày cũng phải biết là con Hoa cũng thích anh Hải đấy.
- Gì cơ...Hoa thích anh Hải?
- Có mình mày không biết thôi nhỉ? Hay là đang giả vờ đấy? Mày có biết là mày làm khổ bạn bè nhiều lắm không?
Nhi dường như không còn thấy cảm giác đau trên má nữa.
- Tao cấm mày không được đụng đến Minh nữa. Minh là của tao.
Lời khẳng định chắc nịch, Nhi nở một nụ cười, khuôn mặt nó biến sắc...
CHÁT
Nhi tát lại Quỳnh:
- Mày nghĩ tao thích cái tên Minh đấy à? Mày lôi tao ra đây nói mấy lời này là vì hắn đó hả? Vậy thì làm sao đây mày hiểu sai vấn đề rồi, TAO KHÔNG HỀ THÍCH HẮN.
Nhi quay đầu bỏ đi để lại cho Quỳnh là một khuôn mặt không còn giọt máu, cái tát quá đau.
Nhi đi mang theo nó là 1 sự bực tức đến nghẹt thở " Nói mình thích hắn sao? Đánh mình vì hắn sao? Khốn kiếp, con Hoa thích anh Hải làm sao mà mình biết được chứ."
Nhi đứng sững lại:
- Chết tiệt, đây là đâu cơ chứ?
Nó hiểu ra vấn đề là nó đã đi lạc rồi, lần thứ 2 nhỉ, nãy giờ vì quá bực nên nó đi mà không nhìn đường, kết quả là như thế đấy, mình đang đứng ở đâu mà còn không biết thì sao mà về được.
Nó lần mò khắp người, tìm điện thoại:
- Sh!t, lại quên rồi....điên thật mà.
Thế là nó bắt đầu lanng thang tìm lối về, mặt không thể nào không nhăn nhó cho được, nó khẽ thở dài, có lẽ nó đã mất đi 1 người bạn rồi.

Quỳnh lững thững về tới sân, Hoa chạy ra hỏi:
- Này, có biết 10' nữa là xe chạy rồi không? Đi đâu vậy hả?
Minh ngó nghiêng:
- Nhi đâu? Không phải Nhi đi với cậu sao?
- Nhi về thành phố trước rồi.
Sao nó lại có thể trơ trẽn như thế nhỉ? Nói Nhi về thành phố sao?
Hải xông tới:
- Em nói Nhi về thành phố trước rồi là sao?
- Ừ thì...Hồi nãy con bé Hy nó gọi lên nói là nhà nó có chuyện nên nó ra bắt xe về trước rồi.
- Sao không nói cho ai biết chứ? - Minh.
- Thì nó nhắn em nói lại cho mọi người nè.
- Xe mình 1 giờ chạy, sao nó không đợi 1 tí rồi cùng về luôn. - Linh.
- Chắc nó nóng ruột quá đấy mà.
- Mà nhà nó có chuyện gì?
- Không biết.
Hoa chìa điện thoại Nhi trên tay:
- Điện thoại của nó đây mà, con Hy gọi vào đâu.
- Mày ngốc thế, con Hy nó gọi xong con Nhi nó mới đi, chắc vội quá nên quên đấy mà.
- Con Nhi đi không mang theo đồ luôn này.
- Thì mang theo cho nó đi.
Quỳnh diễn cũng hay thật nhỉ? Nói cứ như là mọi việc là sự thật không bằng.

Khi tất cả đã lên xe, xe chạy được khoảng 15' rồi, Minh chợt nheo mày:
"Gọi từ lúc ở nhà mà, có gì thì nói 1 tiếng có bị gì đâu."
Hắn quay qua nhìn Quỳnh đang ngủ trên vai hắn, rồi quay xuống cái ghế đằng sau chỗ Hoa ngồi:
- Hy là ai thế?
- Em Nhi. - Hoa.
- Em sao? Sao tôi không bết cậu ta có em nhỉ?
- Có nói đâu mà biết.
- Cậu...đưa tôi điện thoại của Nhi đi.
- Làm gì?
- Đưa đi.
Minh cầm điện thoại của Nhi trên tay, hỏi Hoa tiếp:
- Cậu ta lưu tên con bé là gì?
- Là Hy chứ là gì? Vậy cũng hỏi.
Minh mở nhật ký cuộc gọi trong máy của Nhi ra, hắn căng hết mắt ra nhìn:
- Chẳng có cuộc gọi nào của Hy cả.
- Cái gì?
Hoa hét lên, Quỳnh tỉnh dậy:
- Cái gì thế?
Hoa giật điện thoại của Nhi trên tay Minh:
- Đúng là chẳng có số nào của con Hy cả, người gọi cuối cùng là anh Hải vào hôm qua,vậy là chẳng có ai gọi cho nó cả.
Mọi người quay sang nhìn Quỳnh, nó giật mình:
- Biết đâu được nó xóa rồi thì sao?
Minh cười nhạt:
- Xóa? Trong lúc vội không thể thông báo cho ai biết như thế mà có thể thảnh thơi ngồi xóa sao?
Hoa & Linh lo lắng:
- Vậy là Nhi vẫn còn ở đó sao?
- LÀm sao đây, xe chạy xa mất rồi.
Minh đứng phắt dậy, hét lớn:
- DỪNG XE...
Hắn chạy 1 mạch về tới nhà ông ngoại, với vận tốc hắn chạy như thế thì đi thi chạy điền kinh chắc cũng giật được giải nhất chứ không chơi. Nhớ hồi nãy hắn la bác tài xế dừng xe làm ổng giật mình xém chút nữa là những hành khách trên xe đã lao xuống ruộng gặm cỏ với đàn trâu rồi.
Hắn chạy xộc vào trong nhà, thở dốc:
- Hộc...hộc...Mệt...mệt quá....
Ông ngoại đang ngồi trên bàn uống nước chè, thấy thế liền ngạc nhiên hỏi:
- Ơ, không phải xe chạy rồi hả?????
- Ngoại...thấy Nhi đâu không?
- Nhi? À, cái con bé tóc dài ấy hả?
Minh gật đầu lia lịa, mồ hôi nhễ nhãi đổ trên trán.
- Chứ không phải mấy đứa đi chung sao?
- Ax...vậy là Nhi không về đây?
- Từ lúc tụi bây đi đến giờ đâu thấy con bé nào về đây đâu chứ.
- Chết tiệt!

Minh chạy thẳng ra ngoài mặc kệ cho cơn mệt đang dày vò mình, hắn tiếp tục chặng đường tìm kiếm Nhi, đầu óc của hắn bây giờ chỉ nghĩ được như thế này " Khốn kiếp, đã không biết đường còn bày đặt lang thang ở đâu rồi, để tôi kiếm được cậu đi, tôi sẽ giết chết cậu. "

Nhi đang vòng quanh ở 1 xứ nào đó không phải là cái xóm ngoại của Tài mà nó đang ở xóm bên cạnh, lang thang 1 hồi tưởng về gần hơn ai dè lại đi xa hơn thế này đấy.

$pageOut $pageIn

Chap 17 :

*******

Chợt nó thấy 1 bà cô đi tới, nó chạy lại hỏi:
- Cô ơi, cô có biết nhà ông ngoại của Tài ở trên thành phố không?
- Là ai thế?
- Cô không biết?
Người đàn bà gật đầu rồi bỏ đi, nó ngồi thụp xuống:
- Chết rồi, làm sao đây? Nhi ơi là Nhi...

- LÊ THANH NHI!

1 giọng nói à không giọng hét cất tới, Nhi vẫn ngồi đấy nghe cái giọng rất đỗi quen thuộc:
- Cha mẹ ơi, ngồi 1 lúc xong giờ bị ảo giác luôn này...
- NHI...
- Ôi, sao mà nó giống thật thế nhỉ?
Nó đứng dậy, thấy hình bóng ai từ xa đang chạy tới, nó dụi mắt, nó đang nghĩ ở đây là sa mạc hay sao mà ảo giác lắm thế...
- NÀy, khoai lang...
Nó giật mình, không phải ảo giác, là thật...
Người con trai đó mang theo cả sự mệt nhọc, mồ hôi vẫn lấm tấm không ngưng chạy tới ôm chầm lấy nó:
- Cậu...đi đâu...vậy...hả?
Từng chữ ngắt quãng đủ hiểu hắn mệt như thế nào. Nhi vui mừng định ôm lại hắn nhưng rồi lại tức giận đẩy hắn ra 1 cách thô lỗ:
- Tại ai mà tôi ra như thế này chứ?
- Không lẽ tại tôi?
- Còn phải hỏi.
- Quỳnh...nói gì sao?
Nó không nói gì, mắt nhìn sang chỗ khác, đổi chủ đề:
- Mọi người đâu?
- Về rồi.
- CÁI GÌ?
Nó trố mắt nhìn Minh:
- Về rồi là sao?
- Quỳnh nói...là cậu về thành phố trước rồi nên tụi tôi cũng đi luôn.
- Quỳnh á? Nó dám...Nhưng sao cậu còn ở đây, chẳng phải xe chạy rồi sao?
- Đúng là xe chạy được 1 đoạn xa rồi nhưng tôi biết Quỳnh nói dối nên quay lại...
- Cậu...lo cho tôi?
Nhi vẫn nhìn Minh không rời khiến hắn bối rối quay sang chỗ khác. Chuyện lạ thật, trước giờ Minh chưa từng đổ vì cô nào mà giờ lại như thế đấy nhỉ?
- Không lo tôi quay lại làm gì?
Nhi vẫn nhìn Minh chằm chằm, nhìn mặt hắn lúc này mới dễ thương làm sao...cho đến khi hắn quay đầu lại chiếu tướng nó:
- Nhìn cái gì?
Nó không nói gì, tới lượt nó bâng quơ nhìn xung quanh.

- Sao cậu tìm được tôi?
2 đứa chúng nó đang đi ra phía đường lớn bắt chuyến xe khác về thành phố, thấy bầu không khí im lặng nên Nhi lên tiếng.
- Không biết. - Đáp lại nó là 1 câu trả lởi cụt lủn.
- Không biết là sao?
- Thì tôi cứ chạy lung tung thôi.
- Sao...không phải là anh Hải mà lại là cậu?
Minh dừng lại làm cho nó dừng theo, khoảng 5s sau thì bước tiếp ( rãnh ):
- Không biết.
Bước chân hắn dài mà chân của Nhi thì ngắn, bởi thế hắn thì đi thong dong còn Nhi thì phải chạy bên cạnh hắn "Cậu cứ như thế thì tôi phải làm sao đây".
- Cậu đi chậm lại 1 chút không được hả?
Hắn không nói gì vẫn bước tiếp, Nhi tức mình không thèm chạy nữa, nó chậm rãi lết từng bước.
Minh đã bỏ nó 1 đoạn xa mà hắn đâu biết.
Hắn giật mình quay lại, nó vẫn ì ạch như 1 con rùa.
Hắn khẽ mỉm cười, chạy lại phía nó:
- Cậu đúng là có họ hàng với rùa mà.
Nhi ngồi bệt xuống:
- Cậu không thấy nãy giờ mình đi lâu lắm rồi hả? mệt muốn chết.
Hắn ngồi xuống, đưa cái lưng bằng phẳng lại phía nó:
- Lên đi.
- Cái gì thế?
- Chẳng phải cậu không đi được sao? Tôi sẽ cõng.
Nhi Nghe thế liền đẩy hắn qua 1 bên:
- Không cần, tôi tự đi được.
Nó đứng dậy định đi thì Minh kéo tay nó lại ngã lên lưng hắn:
- Đừng có mà bướng.
Rồi hắn xốc nó lên lưng, mặt nó hơi ửng đỏ quàng tay qua cổ hắn.
Hắn khẽ mỉm cười.

Ở trên xe, 2 đứa ngồi cạnh nhau, từ lúc Minh cõng Nhi đến giờ, 2 đứa không nói chuyện lấy nửa câu.
Nhi lại là người mở miệng trước:
- Cậu...
- Gì?
Hằn nhắm mắt dựa lưng vào ghế, không buồn nhìn Nhi 1 cái.
- Quỳnh...ghét tôi vì cậu đấy.
Hắn không nói gì, vẫn nhắm mắt.
- Nó nói tôi thích cậu...nên mới làm thế với tôi.
- Cậu trả lời làm sao?
- Đương nhiên tôi nói là không thích cậu rồi.
Nó thản nhiên nói, quên mất đối phương là người đang thích mình.
Hắn mở mắt ra, nhìn Nhi 1 lát khiến nó giật mình, rồi hắn lại nhắm mắt.
Nó cốc đầu nó, đáng lẽ không nên nói mới phải.
Hắn nói, giọng lạnh lùng kinh khủng:
- Thì sao?
Tuy biết mình có lỗi nhưng nó vẫn muốn buông nốt câu chốt:
- Tôi...không muốn vì cậu mà tôi mất đi người bạn như nó nhưng mà thật sự tôi đã không còn xem nó là bạn nữa rồi.
- Ý của cậu là gì?
- Vì còn anh Hải nên dù cậu có chia tay Quỳnh đi nữa thì tôi cũng không thể...
- Được rồi, cậu đừng nói nữa.

Nhi ngáp 1 cái thật dài, hôm qua đi chuyến xe cuối cùng nên đêm mới về đến nhà, sáng còn chuẩn bị đi học sớm, nó uể oải lết xác xuống khỏi chiếc giường. Hôm qua Minh không hề nói gì với nó trên suốt chặng đường về nhà từ cái lúc chấm dứt cuộc trò chuyện đầu tiên, nó nghĩ chắc là hắn giận rồi.

Tới trường, nó cứ ngáp ngắn ngáp dài, hôm nay có tiết bà chủ nhiệm, mấy ngày ngủ trong lớp bị bả bắt nên bây giờ nó định xuống phòng y tế ngủ bù.
Hoa thấy nó liền chạy lại:
- Này, mày không sao chứ?
- Sao là sao?
- Mừng quá, tao tưởng không được gặp mày nữa rồi.
Linh chạy tới, nước mắt ngắn dài.
- Tại con Quỳnh hôm qua nó...
- Tao biết rồi.
- Minh nói à?
- Ừ.
- Giờ mày tính sao?
- KHông sao cả.
- Không sao cả là sao? Nó là như thế với mày mà, xém chút nữa là mày bị ở đó rồi, nếu không có Minh thì...
- Dù gì nó cũng đã từng là bạn của mình mấy năm rồi, tao sẽ tha cho nó lần này nhưng sẽ không bao giờ có lần sau...

Nó bước vào lớp, mọi người nhìn nó y như là sinh vật lạ, Quỳnh đổi chỗ sang kế bên lớp trưởng ngồi, Nhi nhìn nó 1s rồi tiến thẳng xuống cuối lớp.
- Xin lỗi vì hôm qua đã bỏ cậu ở lại.
Tài chạy qua cái ghế kế bên Nhi mà hồi đó là chỗ của Quỳnh ngồi, khẽ nói.
- Có phải lỗi của mấy người đâu mà xin với chả lỗi...nhưng lớp mình hôm nay sao thế?
- Không biết...tôi mới vào như cậu thôi.
Với những cặp mắt trong lớp cứ chút xíu lại quay xuống nhìn nó thì nó không thắc mắc mới lạ.
- Nghe nói Minh hôm nay không đi học. - Tài.
- Sao thế?
Nhi hơi lo lắng, không lẽ vì nó mà hắn nghỉ sao.
- Hình như là mệt.
- Thế à?

- Giật bạn trai của bạn mình mà còn nói chuyện với người khác như thế được...
- Đúng là trơ trẽn mà...
- Tội nghiệp Quỳnh quá...
- Có đứa bạn như nó thì...
- ...
Nhi thấy tụi nó cứ nhìn mình mà bàn tán khiến nó chịu không được:
- Mấy người nói gì đó?
- Ôi, coi nó kìa còn lớn giọng. - Con nhỏ tên Kim Ly nói.
- Nghe đồn mày có bạn trai ĐH rồi mà, còn cưa cẩm Minh nữa cơ đấy...trong khi người ta lại là bạn trai của bạn mình nữa mới ghê chứ... - Con nhỏ ngồi kế bên Kim Ly nói.
Tài đứng phắt dậy:
- Này, không biết gì thì đừng có đoán mò.
- Đến cả cậu mà cũng bị con nhỏ đó bỏ bùa mê nữa hả Tài.
- Quỳnh nói rõ ràng rồi đấy...
Nhi lạnh lùng kéo Tài ngồi xuống.
" Huỳnh Như quỳnh, tao đã bỏ qua 1 lần cho mày rồi đấy "

$pageOut $pageIn

Chap 18 :

*******

Lúc ấy, bà cô chợt bước vào, tạm gác chuyện này nhưng trong giờ học vẫn còn nghe tụi nó lao xao nói chuyện riêng về vấn đề này...

Tùng...tùng...tùng...
Thời khắc mà Nhi ngồi chờ dài cổ ngán ngẩm với mấy bài văn của bà cô tới tận cổ kết thúc cũng đã đến.
Quỳnh đang đi ra khỏi cửa lớp cùng với tụi của Kim Ly thì...
- Huỳnh Như Quỳnh! Đứng lại...
Nhi đang ngồi khoanh tay trên bàn ra dáng đại ca thực thụ.
Quỳnh cùng đám con gái quay lại, mấy đứa con gái đi ngang qua lớp thấy xôn xao cũng dừng lại nghe ngóng.
Có vẻ tin đồn Nhi giật Minh từ tay Quỳnh đang là vấn đề hot trong ngày nhỉ? Mới tung ra hồi sáng mà giờ nguyên trường đã biết rồi. Nếu là chuyện của thằng nào con nào khác thì không biết có được quan tâm như thế không chứ liên quan đến Minh thì dù là 1 ngõ ngách nhỏ nhất tụi này cũng nhất định phải được biết.
Người Việt Nam không có nhiều người có thói quen gọi đầy đủ cả họ và tên, Nhi cũng thế nhưng mỗi lần mà nó gọi lên như thế thì thể nào cũng có chuyện xảy ra. Đương nhiên, Quỳnh đã chơi với nó bao nhiêu năm cũng hiểu rõ tính cách của nó như thế nào, bề ngoài của Quỳnh bây giờ có vẻ cứng rắn, trơ lì nhưng bên trong thì đang bị Tôn Ngộ Không đại náo.
- Mày kêu tao đấy à?
- Ngoài mày ra còn con nhỏ nào trơ trẽn như thế nữa à?
- Có gì thì mày nói đi.
Nhỏ Kim Ly chõ mõm vào:
- Ôi! Cướp bạn trai của người ta giờ định làm gì nữa đây?
- Đúng là không biết xấu hổ mà... - Con nhỏ ngồi kế Ly tên Diệu thêm.
Nhi nhếch mép khinh bỉ:
- Tao không đụng tới tụi bây thì làm ơn bớt sủa đi.
- Mày nói ai sủa hả?
- Thì mấy con chó cứ gâu gâu nãy giờ đó.
- Đi thôi Quỳnh - nhục mặt không thể nói thêm được gì, Kim Ly kéo tay Quỳnh đi.
Nhi nhảy xuống khỏi bàn:
- Nghe đồn có người nói tôi giật bạn trai của ai đó nhỉ?
Quỳnh khựng lại, Nhi tiến thẳng ra ngoài cửa:
- Bạn trai mình mà không biết giữ thì còn đổ lỗi cho ai?
Quỳnh nín thinh, Nhi vẫn đi thẳng:
- Hay là sợ bị đá nhục nhã quá nên viện ra cái lý do này đấy.
Thoáng chốc Nhi đã đứng sau lưng Quỳnh:
- Sao? Sắp bị đá rồi nên không chịu được hả? Mày nói tao thích hắn á? Tao giật hắn của mày á? Chơi với mày bao lâu giờ tao mới biết mày có máu vu khống cho người khác đấy, cón cái chuyện hôm qua tao đã cho qua rồi mà bây giờ mày khiến tao chịu không được đấy.
Quỳnh quay phắt người lại, tính cho Nhi 1 cái tát nữa thì...
CHAT
Không phải Quỳnh tát Nhi mà là ngược lại, Quỳnh té xuống đất, mấy tên con trai háo sắc xuýt xoa cho người đẹp bị ngã, chạy lại đỡ.
Cái tát thứ 2 Nhi dành cho Quỳnh.
Kim Ly Lớn giọng:
- Này, mày nghĩ tụi tao tin mày không thích Minh sao? Vậy thì cái gì đây nhỉ?
Trước mặt Nhi là 1 tấm ảnh Nhi & Minh đang cầm tay nhau ngủ vào tối hôm kia, Quỳnh đã chụp hình lại. Nó biết kiểu gì cũng sẽ bị Minh bỏ nên cũng phải làm cái gì đó cho con bạn của nó là Nhi ê mặt 1 tí.
Nhi đứng hình, cái đó đâu phải nó muốn đâu, tại hắn...
- Sao? Không nói được gì nữa à?
Nhi định mở miệng nói cái gì đấy thì.
- Nhi! Cái đó là thật à?
Hoa đứng sau lưng nó từ bao giờ, có cả Linh, Quân & Tài.
- Không phải như thế đâu...
- Mày phản bội anh Hải đấy hả?
- NÀy...nghe tao nói đi chứ...đúng là tao & hắn có nắm tay như thế thật nhưng tao không thích hắn thật mà...
- Không thích mà để cho hắn nắm tay như thế à? Anh Hải đã biết chưa nhỉ?
Hoa tặng cho Nhi 1 cái cười thất vọng rồi bỏ đi.
- Khoan đã! Hoa...
Nhỏ Kim Ly được nước lên mặt:
- Bây giờ đến cả bạn bè cũng không tin thì lấy ai tin cho mày đây nhỉ?
- Sao không lớn giọng nữa đi...
Linh chạy tới kéo tay Nhi đi khỏi đám đông đang bàn tán sôi nổi, bây giờ thì Nhi chẳng thể làm gì được nữa rồi,làm sao mọi người có thể tin nó khi chứng cứ đã rành rành như thế.
Ra tới sân sau...
- Mày...thích hắn thật đấy à?
Linh nghiêm nghị hỏi, Nhi thở dài:
- Không!
- Vậy tại sao?
- Chuyện tấm ảnh à?
Linh gật đầu.
Nhi lấy 1 hơi chuẩn bị kể đầu đuôi cho Linh nghe:
- Thật ra hắn thích tao, tao nói điều này thật điên rồ nhưng mà thật đấy, cái hôm mà tao với hắn đi lạc đó, hắn nói như thế. Còn cái vụ nắm tay, tao có cố sức thu tay về nhưng không được nên tao mới để im như thế...mày sẽ tin tao chứ.
Linh nhìn Nhi cứ như là không tin, Nhi chán nản:
- Được rồi, tao không mong mày tin tao đâu.
- Tao sẽ tin mày.
- Huh? - Nhi vui sướng nhìn lên con bạn.
- Còn chuyện này, mày tính sao đây?
- Tao không biết, chuyện như vậy rồi còn ai tin tao chứ, ngay cả con Hoa...
- Này, mày thử đi tìm tên đó đi, bảo hắn giải thích thay cho mày, mày nói thì tụi nó không nghe nhưng Minh nói thì tụi nó sẽ tin đấy.
- Ờ ha! Sao tao không nghĩ ra nhỉ? - nó nhảy tới ôm lấy cổ Linh - cám ơn mày nha.
- Nhưng nghe đồn hôm nay hắn nghỉ.
Linh thật biết cách làm cụt hứng người khác, Nhi xịu mặt:
- Chắc phải để ngày mai.
- Lỡ may mai hắn nghỉ luôn mày định tới mốt luôn hả?
- Chứ giờ mày nói tao phải làm sao?
- Tới nhà hắn đi.
- Cái gì? Mày điên chắc.
- Điên cái gì mà điên, tao sẽ nói Quân cho địa chỉ nhà hắn, chiều nay tới luôn đi.
- Mày đi với tao nhé.
- Không.
- A...hay là gọi điện thoại đi, nói chuyện qua điện thoại cũng được mà.
- Không tiện đâu.
- Nhưng tao không muốn tới nhà hắn.
- Vậy mày có muốn giải tỏa oan ức không hả?

Nhi ngậm đắng nuốt cay nghe theo lời Quỳnh tới cái địa chỉ nhà ghi trong giấy bị Nhi tức đến nỗi vò nhàu xém nát, may mà chưa nát không thì lại phải đi xin lại.
Trước mặt nó bây giờ là 1 khu cao ốc cao ngút ngàn, nhìn thật là đẹp, lại còn nằm giữa trung tâm thành phố.
"Woa tên đó sống ở đây thật sao?"
Nó bước vào ttrong thang máy, bấm tầng số 9.
Khi nó đến trước 1 căn nhà mang số 903, nó ít 1 hơi dài, bấm chuông.
Nó bắt đầu thấy bực bội khi mà cứ bấm hoài không thấy ai ra mở cửa, đấm vào cánh cửa 1 cái cho bỏ tức thì chủ nhà vừa lúc mở cửa, lãnh trọn 1 cú đấm.
- Chết tiệt, ai vậy hả?
Minh ngã lăn ở dưới đất, đưa tay lên sờ máu ở mũi đang ròng ròng, Nhi hốt hoảng chạy lại đỡ:
- Xin lỗi tôi không cố ý.
Minh bàng hoàng:
- Cậu...sao lại ở đây...

Minh bàng hoàng:
- Cậu...Sao cậu lại ở đây...?
- À...đứng lên đi, nhà cậu có bông băng không đấy, nhanh đi, máu chảy nhiều quá. - Nhi lo lắng gác câu hỏi của Minh lại sang vấn đề khác.
Hắn từ từ đứng dậy:
- Cậu đúng không phải là con gái mà.
- Tôi không phải con gái thì là con trai chắc.
- Con gái mà đánh tôi tới xịt máu mũi thế này á?
- Tôi đâu cố ý dâu, ai bảo cậu lề mề làm chi.

Minh & Nhi đang ngồi trên ghế sofa,nó thận trọng nhét từng cục bông gòn vào mũi hắn.
- Không sao rồi.
- Giờ nói đi...sao cậu lại biết nhà tôi...?
- Quân cho.
- Nó cho làm gì?
Nhi chưa muốn vào vấn đề vội, nó lảng:
- Ba mẹ cậu đâu?
- Ba mẹ nào? Tôi sống riêng.
- Mới tí tuổi đầu mà sống riêng á?
Nó trợn mắt ngạc nhiên, Minh sống 1 mình á???
Hắn cau có:
- Tôi 18 rồi đấy.
- 18 mà làm như lớn lắm ý. - nó nói nhỏ đủ cho nó nghe.
- Lảm nhảm gì đó.
- Lảm nhảm cái gì chứ.
Nó chợt giật mình:
- Hix...vậy...bây..bây giờ trong nhà chỉ có tôi với cậu thôi á?
Hắn nhìn nó chằm chằm:
- Đừng có nói là đầu óc cậu đang chứa cái gì đen tối nhá?
- Ai...ai chứ? - Nó đỏ mặt.
- Vậy thì vào vấn đề đi.
Nó hít 1 hơi thật dài:
- Trên trường có tin đồn là tôi...thích cậu...
- Phụt... - phun ngay miếng nước vừa được cho vào miệng, shock quá, hắn vừa nghe nó nói cái gì ý nhỉ???????? - cậu nói lại coi...
Nó nhăn mặt:
- Chúng nó nói là tôi thích cậu, tôi giật cậu từ Quỳnh khiến cho Quỳnh phải khổ sở, tôi có nói là không phải nhưng tụi nó không tin.
- Sao lại không tin?
- Cái tối hôm kia đó...cái bữa cậu nắm...tay tôi...bị Quỳnh chụp hình đưa cho tụi nó coi...nên tôi có nói gì cũng đâu được...ngay cả con Hoa cũng không tin tôi thì lấy ai tin chứ.
Để nói ra từng chữ sao mà khó khăn thế không biết, nó nói tiếp:
- Tin đồn lan ra khắp trường rối.
- Vậy cậu muốn tôi làm gì?
- Vì ...tôi nói chúng không nghe nên lời nói của cậu có hiệu nghiệm hơn...
- Muốn tôi nói gì?
- Thì nói sự thật, là cậu ép tôi nắm tay cậu chứ đâu phải tại tôi muốn...
Hắn nhìn nó chằm chằm, với 1 con người như hắn mà ép 1 con mắm như nó nắm tay á? Có ai tin hông chứ?????????????????
Có vẻ như nó cũng đoán được như thế nên nó nói lại:
- Không thì cậu nói...đó là sự cố cũng được, không ai muốn cả.
- Sự cố?
- Thì ví dụ như là lúc tôi với cậu đang ngủ thì vô tình tay chạm vào nhau chẳng hạn.
- Mấy người đó tin không?
- Thì thử mới biết được chứ?
- Nếu...tôi nói tôi không muốn giúp cậu thì sao.
- Cái gì?
Tốn nước miếng trình bày sự việc nãy giờ mà hắn không chịu giúp sao? Vì hắn mà nó mới bị hiểu lầm nặng nề như thế mà, với lại chuyện này anh Hải mà biết thì lúc đó không biết phải làm sao.
- Sao lại không giúp chứ?
- Thì không thích. - đáp trả lại nó là 1 câu trả lời vô duyên hết sức.
- Này...không phải vì cậu thì tôi đâu có bị như thế chứ, vậy mà cậu nói tại vì không thích nên không giúp á? Cậu có biết cái không thích của cậu sẽ khiến tôi bị như thế nào không hả?
- Không.
Ruột gan phèo phổi nó như muốn lộn ngược lên. Thản nhiên đáp không trong khi nó đang bấn loạn hết sức như thế thì...
- Tại sao không?

$pageOut $pageIn

Chap 19 :

*******

Trong khi đó Hoa đang ngồi ở nhà, trên cái bàn học iu dấu của nó, nó bâng quơ nhìn ra ngoài cửa sổ nắng chói chang ( Đang buổi chiều mà lị ). Dù bây giờ sách có đang mở trước mặt nó thì nó cũng đâu có chú ý được. Nó tưởng Nhi lừa dối Hải thật - lừa dối người mà nó đơn phương nhưng 1 phần nào đó trong nó nghĩ Nhi đâu phải là người như thế.
Chợt nó giật mình.
You know the bed feels warmer
Sleeping here alone
You know I dream in colour
And do the things I want
You think you got the best of me
Think...

" Cái này sao nghe wen wen " Nó ngây thơ nghĩ, rồi nghe sao như nó đang ở trong cặp mình, nó bung cái cặp ra:
- Thì ra là của con Nhi, mình quên chưa trả.
Nó nhìn vào người gọi trên màn hình điện thoại...anh Hải.
- A lô. - nó nhấc máy.
- Nhi,em đang ở nhà hả?
- Em không phải Nhi. Em là Hoa đây.
- Sao em lại giữ điện thoại Nhi?
- Hôm wa giữ máy của nó em quên chưa đưa lại.
- Thế à? Nhi sáng nay có đi học không?
- Có.
- Nó không sao chứ?
- Không.
- VẬy...thôi nhé...
- Khoan đã, anh hải...em có chuyện muốn nói với anh.
- Chuyện gì?
- Mình gặp nhau nhé?
- Nói wa điện thoại không được hả?
- Không tiện lắm.
- Được rồi .Ở đâu?
- Ở quán x.x.x....

- Em có chuyện muốn nói à?
Hoa và Hải đang ngồi đối diện nhau.
- Chuyện liên quan tới nhi.
Ở nhà Hoa đã suy nghĩ có nên nói chuyện này cho Hải nghe không, nó không thích can thiệp chuyện người khác nhưng có liên quan tới Hải thì nó phải quan tâm.
- Nhi? Có chuyện gì à?
- Anh biết Nhi thích Minh chứ?
(Úi rùi ui, cái pà Hoa nỳ, chưa pk sự thiệc mần răng mừk lại có kết luận là Nhi thik' Minh huh? )
Hải suýt làm rơi ly cà phê trên tay:
- Cái gì cơ?
- Trên trường em, tụi nó nói Nhi thích Minh.
- Sao lại có tin đồn ấy.
- Quỳnh...thật ra Quỳnh có chụp ảnh Nhi & Minh nắm tay nhau vào cái bữa trên Đồng Nai đó, nhìn 2 người tình tứ lắm. ( tình tứ hùi nào)
Mặt Hải thoáng buồn:
- Anh không biết Nhi có thích Minh không nhưng Minh...thích Nhi.
- Dạ?
- ...
- Anh thích Nhi chứ?
- Ừ .Rất thích.
Lòng Hoa nhói lên, nhưng nó vẫn gượng cười:
- Vậy anh đừng để mất nó.
- Anh không chắc lắm.
- Sao thế?
- Nhi..." không thích anh " - Hải định nói ra 3 từ ấy nhưng chúng vẫn chỉ nằm trong suy nghĩ cùa anh mà thôi. - không có gì.
- ... - nhìn khó hiểu.
- À...em đưa điện thoại của Nhi đây, anh sẽ đem trả...

Quay lại vs Nhi & Minh...
- Tại sao không?
Nó tức giận ném cho Minh 1 cái gối, hắn né làm cho cái gối cứ thế phi thẳng rồi ôm hun luôn cái bức tường cách đấy không xa, hạ cánh an toàn dưới chân tường.
- Tôi...thích để cho người khác hiểu lầm là cậu thích tôi đấy, thì sao?
- Gì chứ? Sao lại như vậy hả?
- Trăng sao gì? Thì tôi thích thế.
- Thích thích cái con khỉ khô chấm mắm, không giỡn đâu, làm ơn giúp tôi đi.
Lúc đầu thì giọng còn hùng hồn lắm, lúc sau thì lại mềm xèo, hắn mà không giúp có nước bỏ học.
- Này, nó chỉ là tin đồn thôi mà.
- Thì là tin đồn thôi nhưng không ai tin tôi cả, vì thế tôi mới nhờ đến cậu.
- Vậy...biến tin đồn thành sự thật đi.
Nó quay phắt sang nhìn Minh. Minh quay mặt sang chỗ khác:
- Được rồi, giỡn thôi.
Nói thế chứ giọng hắn nghe có cái gì ấy buồn buồn.
- Vậy...cậu chịu giúp tôi hả? - nhi vừa mừng vừa nghi ngờ hỏi.
- Không giúp để tối ngày cậu tới cậu làm phiền tôi sao?
- Yeehhhhhhhhhh, cám ơn cậu.
Nhi nhảy cẫng lên ÔM CHẦM LẤY HẮN.
Minh mở to mắt hết cỡ:
- Cậu...làm...làm gì thế?
Nhi buông Minh ra, miệng vẫn cười toe toét:
- Làm gì là làm gì? ôi! Coi mặt cậu đỏ lên kìa, dễ thương quá.
- Mặt ai đỏ chứ. - Như trái cà chua luôn mà Minh vẫn còn chối được.
- Thôi, tôi về đây.
Minh kéo tay Nhi lại khi nó đang định đi ra phía cửa:
- về dễ dàng vậy hả?

- tôi giúp cậu thì cậu phải làm cái gì đó cho tôi chứ?

- Nấu cơm cho tôi ăn đi.
- Cái gì? Cơm ák?
- ừ
- Cậu ăn cơm trưa rồi mà, kêu tôi nấu để tối ăn chắc.
- Tôi chưa ăn trưa mà.
- Ai kêu không ăn.
- Giờ cậu có nấu không?
Nó bặm môi, xụ mặt xuống, lí nhí:
- Tôi...không biết nấu cơm.
- Gì cơ? Con gái con nứa mà không biết nấu cơm?
- Cậu biết nấu thì tự đi mà nấu. - nó la toáng lên.
- Cậu không biết nấu thì làm sao tôi biết. - hắn gân cổ lên cãi.
- Cậu ở 1 mình mà không biết nấu ha? chứ thường ngày cậu ăn gì?
- Ăn đồ ở ngoài mua về.
Nó trố mắt:
- Bộ ăn đồ ở ngoài hoài hả?
- Thì lâu lâu thằng Tài đem đồ ăn qua.
- .... - Bó tay.cơm.canh.cá.cà.cua.... - Vậy thì nấu mì gói ăn đi.
- Không thích ăn mì gói.
- Vậy nhịn đi, muốn ăn mà còn đòi hỏi.
Nó đá vào chân Minh 1 cái rồi đi về:
- Thứ khó ưa.

Khi Nhi lết về tới can hẻm đi tới chung cư nhà nó.
Chợt có tiếng bước chân đằng sau.
" Cướp? Hay bọn chấn lột? Hay biến thái?..."
Nó ngưng lại 1 giây & nghĩ rồi quay phắt người lại:
- Aaaaaaaaaaaaaaa.
Nó hét lên.
- Cái gì thế?
Người đi sau nó không ai khác chính là Minh, hắn đi theo Nhi nãy giờ.
- Sa...sao cậu lại ở..ở đây.
- Tôi đi theo cậu. - Thành thật luôn được hưởng sự khoan hồng, hắn áp dụng điều đó.
- Sao lại đi theo? - Chưa hết bàng hoàng.
- Thì tôi muốn biết nhà cậu.
- Biết để làm gì?
- Thì biết mai mốt rảnh qua chơi.
- Ai cho hả?
- Tôi cho.

" Khốn kiếp, tên điên...lúc nào cũng thích làm theo ý mình"
- Tùy cậu.
Nói rồi nó quay lưng bỏ đi.
Bỗng
Rầm
Thằng nào con nào để cục đá ở đây cho bé Nhi bị vấp thế nhỉ?
- Đúng là hậu đậu mà. Lúc nào cũng bị té.
Hắn chạy lại đỡ Nhi lên, nó đau, đứng dậy phủi tay.
- Chết tiệt thật.
- Bớt ăn nói thô lỗ đi.
Nó liếc Minh rồi bước tiếp, từng bước cứ khập khễnh như người què.
hắn cười nhìn nó, rồi chạy lên phía trước, ngồi xuống trước mặt nó:
- Lên đi.
- KHông cần.
- Lại bướng, đừng để tôi dùng bạo lực với cậu đấy.
Nó nghĩ thôi mặc kệ, dù gì cũng đang đau, nhà nó trên lầu 2, phải đi bằng cầu thang, vì chung cư có 5 tầng nên không có thang máy, nó lên lưng hắn cho hắn cõng, dù gì nó cũng đâu mất gì.
Khi lên đến lầu 2 rồi, Nhi chỉ đường cho hắn đền nhà nó.
2 đứa nó cứ vừa đi vừa chí chóe, điếc hết cả tai.
Chợt chúng khựng lại.
- Anh Hải....

$pageOut $pageIn

Chap 20 :

*******

Nhi tụt xuống khỏi lưng Minh, nó ngạc nhiên khi thấy Hải đang đứng trước cửa nhà nó:
- Anh tới chơi hả? Sao hông vào nhà đứng đây làm gì thế?
Đáp lại Nhi là 1 sự lạnh lùng vốn chưa hề có ở Hải:
- 2 người đi chung à?
Nhi lúng tung, khập khiễng bước lại gần Hải:
- À...thật ra là chân em đang bị đau nên cậu ta cõng thôi.
- Chân em bị sao thế?
- Bị té thôi.
- Không sao chứ?
Nó khẽ gật đầu:
- Mà anh tới có gì không?
Hải lôi điện thoại của Nhi ra:
- Này!
- Của em mà...sao...?
- Hôm qua Hoa giữ quên đưa lại cho em.
- À!
Rồi nó quay sang Minh:
- Cậu về được rồi đấy.
- Không cần phải đuổi đâu.
Rồi nó lại quay sang Hải:
- Anh có vào không?
- Không, anh về luôn.
Nhìn vẻ mặt cứ là lạ của Hải khiến nó không thể nào không nghi ngờ được:
- Anh...giận hả?
- Không.
Hải đi thẳng về phía cầu thang, Minh cũng đang đi tới đấy, trước Hải mấy bước.
Nhi nhìn theo, đoán chắc là anh giận rồi, nó đóng cửa đi vào nhà mang theo sự mệt mỏi.

Khi 2 anh chàng nhà ta xuống tới lầu trệt.

- Minh!
Hải gọi Minh sau 1 hồi 2 anh em im lặng.
Hắn quay người lại, mặt đối mặt.
Anh lạnh lùng hỏi:
- Mày thích Nhi thật đấy à?
Minh không nói gì, quay mặt sang hướng khác.
- Thật không? - Hải hỏi tiếp.
Hắn quay người lại nhìn anh:
- Em xin lỗi.
- Vậy là thật à?
Hắn khẽ gật đầu.
Ngay sau cái gật đầu của hắn là 1 cú đấm siêu chuẩn của Hải giáng lên khuôn mặt cực đẹp của Minh.
Hắn quẹt máu trên miệng:
- Đau đấy.
Hải không nói gì.

Bốp
Minh trả lại cho Hải cũng là 1 cú đấm cực mạnh:
- Em...từ hôm nay em bắt đầu tuyên chiến với anh.
Hải lấy ngón tay cái chùi máu miệng:
- Tuyên chiến?
- Em...sẽ giành lại Nhi từ anh.

Cả 2 nhìn nhau sấm chớp cứ thế nổ đùng đùng trong khi ngoài trời đang rất đẹp & thơ mộng ( nắng thấy pà cố mà thơ mộng nỗi j' ).

Để xem Minh có được Nhi không nhé????????????????????????

Trời chập choạng tối.
- Ngoại ơi, sao con Hy chưa về?
Nhi nhảy xuống bếp ăn chấm mấy miếng sườn ngoại mới chiên còn nóng hổi.
Ngoại thấy thế đánh vào tay nó:
- Con gái con nứa mà thế hả?...Ờ, mà giờ này đáng lẽ nó phải về rổi chứ, hôm nay nó đâu có đi học thêm đâu.
- Có khi nào nó la cà ở đâu rồi không?
- Nó không có như mày đâu.
- Con sao chứ?
Nó lon ton chạy tới phía ti vi:
- Tới phim rồi

$pageOut $pageIn

Chap 21 :

Ngồi trước màn hình ti vi mà nó không thôi nghĩ tại sao con em nó lại chưa về, trễ quá rồi còn gì?
Tronger lại tiếp tục phát, điện thoại nó không ngừng rung.
Nó cầm lên, số lạ hoắc lạ huơ.
- A lô?
- Chào Lê Thanh Nhi.
Nó nhăn mặt, thô lỗ hỏi:
- Ai?
- Quên nhanh thế?
"Nguyễn Thế Hùng??" nó nghĩ chỉ có thể là hắn mới có cái giọng đê tiện như thế.
- Hùng?
- Chuẩn.
- Có gì không?
- Mày có thắc mắc tại sao con em mày chưa về không nhỉ?
Nó nhíu mày:
- Em?
- Mày tính giấu nguyên trường này con bé Lê Thiên Hy lớp 10A1 là em mày à?

Nó giật mình " làm sao hắn biết con bé??????"

- Ha, mày đang giỡn đấy à?
- Định giấu tới cùng sao?
- Xin lỗi nhé nhưng tao chả có đứa em nàocả.
Nó toan cúp thì:
- Khoan đã, vậy là mày với con nhỏ Hy này không có quan hệ gì đúng không?
- Đúng!
Vì muốn Hy an toàn, Nhi phải phủ nhận nhưng nó đâu biết là con bé đang ở trong tay hắn.
- Vậy sao? Vậy mình bắt con nhỏ này về rồi đâu thể thả dễ dàng được, tụi bay kiếm trò gì chơi với nó đi.
Trong điện thoại Hùng nói với đàn em nhưng hắn lại cố tình nói lớn cho Nhi nghe.
- Này, mày đang nói cái gì thế?
- Lo sao?
- Chết tiệt, tao hỏi mày đang nói cái gì thế?
- Không phải chị em mà sao mày lại lo thế hả?
- Mày... - nó dịu xuống - mày tưởng tao tin con bé đang ở chỗ mày à? Biết đâu mày lại đang gạt tao.
- Không tin sao? Chờ nhé.
Nhi chờ điện thoại xem hắn định làm gì. Nó nghĩ chắc hắn chẳng biết gì ngoài tên & lớp của con bé nhưng làm sao hắn biết được chứ???? Câu hỏi đó đang là 1 nghi vấn khó hiểu trong đầu nó. Hắn biết rồi thì trước sau gì con bé cũng gặp chuyện.
Mải suy nghĩ vẩn vơ, nó chợt gật mình, đôi môi nó mấp máy, mắt thì căng ra hết cỡ khi nghe 1 giọng nói cực quen thuộc ở dầu9 dây bên kia:
- Chị Nhi, cứu em...
- Hy?
- Cứu em với chị ơi, em sợ lắm.
- Em đang ở đâu?
- .........
- Hy? Hy?
- Sao? Nghe giọng con bé rồi chứ? Nó đang khóc lóc thảm thiết ở đây này.
- Chỗ đó...là ở đâu?
Nó xuống nước, hơn ai hết nó hiểu Hy - em nó đang rất sợ vì Hy yếu đuối từ nhỏ mà. Hắn bắt Hy chắc chắn là dể9 trả thù nó.
- Ở nhà kho gần bãi đất trống, tao cho mày 15' để tới. Tao không biết sẽ làm gì với con bé dễ thương này nếu mày tới trễ đâu. Nhớ đấy, mày phải tới 1 mình.

Nhi bật dậy khỏi ghế, chạy vụt ra ngoài mặc cho ngoại đang tận dụng hết sức lực của tuổi già để hét lên xem nó đi đâu.

10', cánh cửa nhà kho bật tung ra khỏi bản lề vì bị nó đá phăng 1 cách thô lỗ ( Vì cái bản lề yếu sẵn nên...)
Nó thở dốc nhìn vào căn nhà tồi tàn & bám đầy bụi bẩn có hơn chục thằng con trai, con bé Hy đang ngồi trên ghế, chân tay bị trói chặt, thấy chị tới, con bé nước mắt không ngừng tèm nhem trên má:
- Chị, chị ơi!
- Tới nhanh hơn tao tưởng đấy.
Tên Hùng cầm cây gậy gỗ đưa lên đưa xuống trên lòng bàn tay.
Nó tiến vào căn nhà:
- Khốn kiếp, tụi bây làm gì con bé thế hả?
- Khoan đã làm gì mà nóng thế?
Mấy đứa con trai tiến lên phía nó.
- Sao? toàn những gương mặt quen thuộc chứ?
Hùng nhếch mép cười mỉa mai.
Nhi nhìn tới nhìn lui " Tụi này...? Năm lớp 9 "
- Tiếc thật - cái giọng đê tiện của Hùng lại tiếp tục - hôm nay chỉ có 12 tên tới được thôi, đáng lẽ phải là 14 tên mới đúng. Nhưng 1 tên sau vụ đấy thần kinh không được tốt cho lắm, nhắc tới mày nó như thằng điên ấy, nó sợ mày lắm rồi. Còn 1 thằng thì chuyển đi nơi khác rồi, sợ chạm mặt mày đó mà. Haizzz, hiếm khi có cơ hội trả thù mà...

Nhi biết chúng sẽ làm gì nó mà:
- Muốn phục thù bằng cách này à?
- Tất nhiên!
- Hèn nhỉ?
- Tao mặc kệ hèn hay không, nhưng tao dám chắc bây giờ mày sẽ không dám làm gì tụi tao đâu, tao biết giữa mày & bà già mày giao ước với nhau cái gì mà.
Nó giật mình:
- Sao? Làm sao?
Hắn cười nửa miệng:
- Có người nói cho tao, cả chuyện con bé này là em mày nó cũng nói cho tao đấy.
Nó khoanh tay:
- Huỳnh Như Quỳnh?
- Chính xác! Nhờ vụ với thằng Minh của tụi bay mà tao biết được chuyện thú vị này đấy.

Nó nhìn sang hướng khác, mặt không thể nào không thấy được vẻ bực tức " Huỳnh Như Quỳnh, mày từng khuyên tao không được cói chuyện này cho ai biết mà mày như thế đấy. "

- Tức vì con bạn phản bội à? - Lại là cái giọng ấy.
- Nó không phải bạn tao. - dứt khoát & lạnh lùng.
- Để xem, TỤI BAY!
Hùng & mấy tên còn lại cùng xông lên, chẳng mấy chốc Nhi đã nằm trong vòng vây của chúng mặc cho chúng đá, chúng đánh, chúng đấm, đau nhưng nó không phản kháng gì mà cứ im lặng chịu đựng, người nó bây giò đã bầm dập vì những vết bầm nhưng chúng vẫn không ngừng lại.
- Đừng đánh chị tôi mà, dừng lại!
Hy thì cứ mặc sức la hét, Nhi thì mặc sức chịu đựng, tụi con trai vẫn mặc sức mà đánh. Bây giờ chúng đang hả hê, cai nhục nhã cuối năm lớp 9 chúng cứ đổ dồn vào thân thể của Nhi.

Trong lúc đó.
- Linh hả?
- Ừ!
Hoa gọi điện thoại cho Linh trong lúc rảnh rỗi khong có chuyện gì làm.
- Có gì không?
- Chuyện của con Nhi ý? Mày tính sao?
- Tao tin nó.
- ...
- Nó nói là nó không thích hắn, chỉ có hắn thích nó thôi,nếu như thế thì tao đoán con Quỳnh ghen nên mới làm như thế với nó.
- Mày cũng biết Minh thích Nhi à?
- Ừ, mà cũng là sao? Mày cũng biết à?
- Anh Hải nói.
- Anh Hải cũng biết á?
- Ừ!
- Chắc anh ý buồn nhiều lắm nhỉ?
- Ừ.
- Mà mày giận con Nhi thật hả?
- Không chắc lắm.
- Không chắc lắm là sao?
- Tao nghĩ nên thử tin nó 1 lần.
- Ừ, phải thế chứ.

$pageOut $pageIn

Chap 22 :

Quay lại với Nhi...
Sức chịu đựng của con người có giớ hạn mà, Nhi cũng thế, khi sự đau đớn dày vò đã hết sức chịu đựng với nó. Khi nó nắm chặt 2 tay thành 2 quả đấm thì...
Bốp
Binh
Bốp
5' sau, nó khẽ mở mắt ra, tụi thằng Hùng đang nằm ngổn ngang như bãi chiến trường.
3 tên con trai đang đứng hiên ngang sau khi đã hạ gục đối thủ.
Nhi loạng choạng đứng dậy, nén đau đi lại gỡ trói cho Hy.
- Chị...không sao chứ?
- Không!
- Em xin lỗi.
- Lỗi gì mà phải xin?
- Thì tại em mà...
- Không phải tại em.
- Em...
- Đã nói là không sao mà. Nói nhiều quá.
Nhìn bộ dạng thê thảm của chị mình mà Hy không ngừng thấy có lỗi.

- Bị đánh như thế mà chưa chết thì đúng không phải là người bình thường.
1 trong 3 tên nghĩa hiệp cứu Nhi hồi nãy lên tiếng khi thấy Nhi vẫn gượng dậy được.
Nhi chẳng buồn nhìn đến 3 tên đấy khiến cho chúng bực bội.
- Này! Bọn tôi là ân nhân của cô đấy.
Vẫn loay hoay với cái nút trói, nó thờ ơ hỏi lại:
- Thì sao?
- Sao cái gì? Giúp như thế mà không có lấy 1 lời cảm ơn ák?
- Cảm ơn!
Chẳng có gì gọi là biểu hiện biết ơn trên khuôn mặt nó, nó vẫn hì hục với cái dây thừng.
- Khốn kiếp! Trói gì mà chặt khiếp.
- Tránh ra.
1 tên đi tới đẩy Nhi ra và cởi trói cho Hy.
- Có cái trói cởi cũng không xong.
- Kệ tôi.
Hy đứng dậy khi đã được cởi trói, chân tay nó ê ẩm, nó cúi đầu lễ phép:
- Cám ơn 3 anh đã giúp ạ!
- Không có gì đâu, bọn anh là người thấy nguy hiểm mà không cứu thì không được.
Nhi nhìn chúng 1s rồi quay sang chỗ khác, cười nửa miệng " ra vẻ nghĩa hiệp à? "
- Này! Cô em, thái độ đó là gì đấy?
Tên hồi nãy cởi trói cho Hy thấy khó chịu với hành động của Nhi.
- Tôi làm sao? - cộc cằn hỏi lại.
1 trong 2 tên còn lại chĩa vào:
- Đã cứu còn không biết ơn mà lại như thế đấy.
- Ai nhờ mấy người cứu - nó phủi phủi mấy vết dơ trên áo, đáp lại bằng sự lạnh lùng.
- Chị! - Hy đẩy tay Nhi, nó muốn nói chị nó như thế với người cứu mình là không được.
- Ê! Coi nó kìa, biết vậy hồi nãy khỏi cứu cho rồi.

Mặc cho chúng nói gì, Nhi uể oải cầm tay Hy đi ra:
- Về thôi!
3 tên nhìn theo há hốc mồm.
Hy bị Nhi lôi đi nhưng vẫn ngoảnh đầu lại cảm ơn thêm mấy lời.
- Con...con nhỏ đó...
3 tên chạy ra ngoài chặn đường 2 chị em để lại là 12 tên tụi thằng Hùng vẫn đang quằn quại vì đau.

- Này, cô em kia!
- Buông!
Cái tay đang nhức nhối mà tên này ( là cái tên cởi trói vừa nãy) còn đụng vào khiến cho Nhi vội vùng ra.
- Cô em mà như thế là không được đâu đấy.
- Ai là cô em chứ? - nó xoa xao cái tay, nhăn mặt quát.
- Nhìn 2 em mới lớp 10 chứ nhiêu?
- Lớp 10? Nhìn tôi giống lớp 10 lắm à?
- Chứ không phải sao?
- ... - nó không nói gì, nó chẳng muốn dài dòng với tụi này, nó kéo tay Hy đi được mấy bước...
- Này, tụi anh 11 rồi đấy, tôn trọng tí đi.
Nhi khựng lại, xoay người lại phía bọn hắn:
- 11?
Mấy tên này cười gian xảo, nghĩ là 2 chị em nó ( chúng không biết tụi nó là 2 chị em mà tưởng là bạn) lớp 10 thật.
Nhi bước lại gần hắn, sau 1s im lặng, nó túm lấy cổ áo hắn:
- Khốn kiếp! Anh anh em em gì ở đây? Tôi 12 rồi đấy, lớp 10 là nhỏ này nè ( chỉ tay vào Hy ).
Rồi Nhi đẩy cho hắn 1 cái ngã xuống đất.
- Về - nó lại lôi cổ Hy đi 1 mạch.
Để lại 3 thằng mắt chữ A miệng chữ O.
- Lùn thế mà lớp 12 ák? ( 1m57 mà lùn cái gì )
- Đúng là bà chằn.
Cái tên bị đẩy ngã hơi sock 1 tí rồi chợt bật cười haha. 2 tên bạn nhìn hắn khó hiểu:
- Mày bị gì thế Bảo?
- Dễ thương quá! - tên Bảo là cái tên bị đẩy cười thích thú.
- Tất nhiên rồi, cái con nhỏ mà hồi nãy chỉ là lớp 10 mới dễ thương làm sao!
- Không! con nhỏ...à không cái bà chị 12 ấy.
- Hả? - muốn rớt tròng đen.
- Muốn gặp lại bà chị đó quá. - hắn đứng dậy phủi quần áo.

Về tới nhà, Nhi ậm ừ không vào.
- Sao thế? - Hy hỏi.
- Mày vào xem có ngoại không?
- Chi?
- Mày nghĩ sao để ngoại thấy bộ dạng này hả?
- Đúng là te tua thật...mà hồi nãy 3 anh kia không tới thì chắc chị không chịu đựng nữa đúng không, chẳng phải chị định...
- Vào giùm tao cái.
Sau 1 hồi dò xét tình hình thấy ngoại không có trong phòng khách, Hy ra hiệu cho Nhi đi vào, vừa bước tới cửa phòng thì...
- 2 đứa đi đâu giờ mới về?
Ngoại thù lù trước mặt khiến 2 chị em hết hồn.
Ngoại giật mình chạy lại Nhi:
- Mặt mày bị sao thế? Không lẽ mày lại....
- Không phải đâu ngoại.
Trước khi NHi bị ngoại mắng cho té tát thì Hy đã nhanh miệng nói giùm.
- Chị Nhi vì cứu con nên mới thế.
- Cứu? - ngoại nhìn Hy rồi sang Nhi, Nhi quay mặt đi chỗ khác, nó không muốn ngoại biết chuyện này nhưng muộn rồi cưng ơi.
Hy ngồi Hy kể 1 mạch. Chuyện là lúc nó đi học về đi được 1 đoạn thì tự nhiên có đám con trai chặn đường trước mặt, mà đường lại vắng không có người qua lại, thế là bọn hắn bịt miệng lôi cổ con bé đi. Lúc bị trói nó nghe bọn hắn nói cái gì mà thù năm lớp 9 gì gì đấy, nó đoán ngay ra là bọn con trai trong cái vụ cuối năm lớp 9 của Nhi mặc dù nó không biết mặt bọn chúng.
- Đem hộp y tế ra đây. - ngoại khẽ nói với Hy.
Nhi ngạc nhiên:
- Ngoại không la sao?
- Nếu mày muốn tao sẽ la bây giờ đấy.
Thế là nó nín thinh. Mặt của Nhi toàn những vết trầy xước, chân tay thì chỗ bầm chỗ tím.
- Mấy ngày là hết thôi. - ngoại vừa bôi thuốc vừa nói, nó cũng biết điều này mà, trước đây cảnh tượng như thế này gặp hoài.

$pageOut $pageIn

Chap 23 :

Sáng hôm sau, viện cớ do đau nên không đi học được để được nghỉ nhưng bị ngoại cho 1 trận, và rồi bé Nhi nhà ta đành xách cặp lên trường ( thật ra nó bắt Hy xách cặp giùm )
Nó lết xác vào lớp trước những con mắt nhìn như thú lạ:
- Nó bị sao vậy mày?
- Ôi! Quan tâm nó làm gì?
- Cái thứ giật bồ của người khác bị đánh như thế còn nhẹ.
- Nghe đồn là tụi thằng Hùng đấy.
- ....
- ....
Nhi chẳng cần để ý đến chúng làm gì vì xíu nữa thôi mọi hiểu lầm sẽ được giải quyết êm đẹp, nó đi ngang qua chỗ Quỳnh, nói vu vơ:
- Khá lắm.
Nó về chỗ, Tài lo lắng quay mặt Nhi sang trái, sang phải hỏi:
- Sao thế?
- Không sao.
- Này, tôi lên y tế ngủđây, có gì thầy hỏi nói giùm nhé!
Nó dặn Tài, hắn gật đầu kèm theo 1 nụ cười làm mấy cô nàng trong lớp ngất ngây.

Nhi làm 1 giấc tới giờ ra chơi, đói bụng nó đi đến cănteen chỗ lũ bạn đang ngồi, không có Minh.
- Nhi, mặt mày sao thế? - Linh thấy cái bản mặt trầy xước rất ư là cá tính của Nhi liền hỏi.
- Sao là sao?
- Nếu trước đây thì tao khong lạ nhưng...
- Nghe đồn là tác phẩm của tụi thằng Hùng hả? - Hoa nói nhưng cái mặt nó nhìn sang nơi khác.
Bên cạnh đó còn nghe thấy thiếng xì xào:
- Minh với nó quen nhau thật sao?
- Tin được không nhỉ?
- Thì chính miệng Minh nói còn gì.
- Minh nói là Nhi với cậu ấy quen nhau trước rồi mới quen với Quỳnh.
- Nói thế thì Quỳnh giật Minh từ Nhi chứ đâu phải Nhi giật Minh của Quỳnh.
- Nhưng sao Nhi quen với Minh hồi nào mình không biết nhỉ?
- Không biết.
- Vậy mà Quỳnh còn lớn giọng nói Nhi này nọ.
- ....
- ....

Nhi nhăn mặt khó hiểu:
- Tụi nó nói gì thế?
- Minh...ừm...hồi nãy Minh nói hồi đó mày với Minh quen nhau, Quỳnh xen vào, bây giờ mày với hắn quen lại. - Linh.
- Gì? - mắt muốn banh ra luôn.
- Yên tâm đi, hắn nói như thế để giúp mày thoát khỏi cái chức danh giật bồ thôi.
- Nhưng có bao nhiêu lí do sao hắn lại lấy cái đó.
- Lí do này cũng được mà, còn trả thù được con quỉ Quỳnh nữa.
Nhi vụt dậy:
- Hắn ở đâu?
- Ai? Minh hả? Trong lớp...

Cánh cửa 12A1 bật tung.
- TRẦN HUY MINH.
Nó chạy xộc tới chỗ bàn của Minh, tai hắn đeo earphone nghe nhạc nhắm ghiền mắt hát nhẩm theo lời bài hát.
- Này!
Nhi giật phăng sợi dây trên tai hắn.
Vẫn không ngước lên nhìn nó, hắn lấy lại sợi dây gắn lên tai:
- Có gì không?
- Có gì không? Cậu còn hỏi tôi à? - Nhi trợn mắt hỏi hắn vẫn đang vô tư lắc lắc cái đầu theo điệu nhạc.
- Chuyện gì? Cậu không nói sao tôi biết. - vẫn cái tư thế đấy.
- Sao...Sao cậu lại nói tụi mình đang quen nhau chứ?
- Nói thế cho đỡ rắc rối.
- Cậu không tìm nguyên nhân khác được à?
- Không...tôi - chợt hắn ngước mặt lên nhìn thấy bộ dạng trầy trụa của Nhi, hắn đứng phắt dậy - mặt cậu sao thế?
- Không cần cậu quan tâm - nó hất phăng cái tay Minh đang định sờ lên vết thương.
- Sao không quan tâm được? Cậu...bôi thuốc chưa?
- Rồi!
- Đứa nào làm cậu ra thế này?
- Đã nói cậu đừng quan tâm mà.
- .... - ngồi lại xuống ghế.
- Giờ làm sao đây? Tụi nó tưởng mình quen thật. - nó thở dài não nề kéo ghế ngồi đối diện hắn.
- Thì cứ để cho tụi nó tưởng vậy đi. - thờ ơ nhắm mắt tiếp tục với dòng nhạc.
- Điên hả? Cậu đi nói lại đi.
- Nói gì?
- Thì...nói gì cũng được, miễn là đính chính lại cái vụ tôi với cậu đang quen nhau là được.
- Không thích. - lấy sợi dây ra khỏi tai.
- Sao lại không?
- Tôi thích thế.
- Điên!
Nó quát rồi đứng phắt dậy đi ra khỏi căn phòng A1 có cái tên chết bầm gây ra nhiều hiểu lầm ấy.
"Hix..bây giờ phải làm sao đây, mọi thứ lộn tùng phèo lên hết...."
Nó thở dài ngao ngán chợt lũ con gái từ đâu xông tới bu quanh lấy nó, nó ngơ ngác nhìn qua nhìn lại " không phải định khủng bố chứ? "
Nghĩ sao nói tụi con gái khủng bố trong khi tụi nó đang toét miệng cười như muốn banh mỏ trước mặt nó:
- Nhi! Cậu quen Minh từ trước à?
- Sao không nói sớm.
- Để bọn tôi hiểu lầm cậu.
- Thật tình là tại Quỳnh nói...
- ...
- ...
- ĐỦ RỒI!
Inh tai nhức óc với lũ con gái bà tám này, nó hét lên, xung quanh im bặt.
Nó nuốt nước miếng cái ực rồi dõng dạc:
- Tôi nói mọi người nghe TÔI VÀ TÊN MINH ĐẤY KHÔNG PHẢI BẠN TRAI BẠN GÁI GÌ HẾT...Tôi...
Định nói tiếp thì 1 bàn tay từ đâu tới chặn ngay miệng nó khiến nó không thể nói thêm lời nào, hắn cười 1 nụ cười khiến các cô gái hiện diện ở đây đang tò mò không biết Nhi định nói gì phải ngất lịm.
- Cậu ấy giận tôi nên mới nói thế thôi.
Hắn kéo Nhi đi 1 đường mặc cho nó đang trợn ngược 2 mắt lên tá hỏa:
- ...ả...ôi...a...(thả tôi ra)
Hắn lôi nó tới vườn hoa sân sau đầy những bông hoa mới rộ tuyệt đẹp có đủ sắc màu.
Hắn từ từ bỏ Nhi ra:
- Tên khốn kiếp! Cậu làm gì thế...đồ...
Chụt....
Như ngăn không cho Nhi chử.i từ gì hắn hôn cho nó 1 cái ngay miệng, nó há hốc mồm không thể nói câu nào.
- Từ nay cậu mà còn ăn nói thô lỗ như thế thì tôi sẽ hôn đấy.
Vâng tên khốn kiếp ấy là Minh đấy các bạn ạ.
- Cậu...cậu... - nó chưa hết hoảng hồn chỉ tay vào mặt hắn.
Hắn cầm lấy cái tay đó hạ xuống:
- Nghe rõ đây! Tôi không muốn giải thích gì cho tụi nó về chuyện này cả, mọi người nghĩ chúng ta là 1 cặp.... - ghé sát vào tai nó - tôi rất vui đấy.
Hắn tặng thêm cho nó 1 nụ cười dã man rợ nữa rồi đi về lớp.
Nhi bất động " tên này đúng là tâm thần...anh Hải mà biết thì xong phim...không được...."

$pageOut $pageIn

Chap 24 :

- Trần Huy Minh!
Hắn chưa ra khỏi sân sau thì nó gọi lại.
- Tôi biết tên tôi đẹp không cần phải lôi ra hoài như thế đâu.
Nó nhăn mặt, tên đẹp á? Ọe!!!! Giờ này mà còn giỡn như thế.
- Cậu...
Chưa để cho nó nói đến từ thứ 2 thì hắn đã đu lên răng nó:
- Cậu sợ anh HẢi biết chứ gì?
- ... - không nói gì, hắn biết rồi thì càn hỏi làm gì.
- Vậy thì tôi trả lời luôn nhé, nếu anh HẢi biết thì tôi còn vui hơn nữa đấy.
- Nói vậy là sao?
Hắn khẽ nhún vai rồi quay lưng bước tiếp " tôi đã nói sẽ giành cậu từ anh Hải mà "
Nhi nhìn theo hắn với ánh mắt khó chịu nhất có thể. Những lúc này nó ước gì nó có thể cho hắn 1 cú RKO ( độc chiu of Randy Orton) rồi hạ màn bắng cái cùi trỏ của John Cena thì hay biết mấy.
Nó ngán ngẩm tính đi thì:
- Tưởng chết rồi chứ, không ngờ vẫn còn đi học được cơ đấy!
Cái giọng đê tiện đấy không ai khác chính là Hùng.
- Mày nghĩ tao dễ chết thế à? - đáp lại hắn bằng 1 cái cười khẩy, Nhi khoanh tay trước mặt bọn chúng.
- MÀy hãy cảm ơn vì hôm qua có 3 thằng dở hơi ăn cám lợn đấy tới cứu đi, không thì chắc tụi tao phải tới thăm mày trong bệnh viện quá,hahahaha...
Nói rồi hắn và lũ bạn cười như mấy đứa tâm thần mới trốn trại.
Nó cũng đâu vừa:
- Không phải tao cần cảm ơn mà chính là tụi bay đấy, nếu như 3 tên thần kinh đấy mà không tới thì tụi bay không có được thả dễ dàng như thế đâu và...cũng chẳng có bị thương nhẹ như thế này mà lịch sử sẽ lặp lại lần 2 đấy...
Tặng thêm cho tụi nó 1 cái cười khinh bỉ rồi nó quay lưng đi.
Chúng nhìn theo nó tức ói máu, tên Hùng bẻ gãy cành cây gần đó:
- Để xem lịch sử lặp lại với bọn taoi hay với mày!

Nhi uể oải nằm dài lên cái bàn.
Tài thấy thế liền nói:
- Con gái gì mà tối ngày vào học chỉ ngủ với ngủ, cậu thử dậy học thì chết ai.
- Xì...mà tiết này tiết gì thế?
- Sử.
- Vậy tôi ngủ đây, cậu đừng cằn nhằn nữa, xíu nữa có gì cho tôi mượn tập chép bài.
- .... - - không nói nên lời.

Bà cô sử bước vào lớp, cái bà già này khó tính nhất lớp, vào 1 cái là lớp im re.
Sau khi để cho đồ đạc của bả an vị trên bàn, bà ta bắt đầu lôi 1 cuốn sổ ra và:
- Lê Thanh Nhi! Lên trả bài...
Chưa kịp vào giấc ngủ nó đã giật mình bật dậy " Cái gì? Trả bài? Chết rồi... "
Tiếng của 2 đứa bàn trên:
- Cũng may không phải tao...
- Bà này trả bài không được 1 cái là tèn ten ten ten...
Nhi loay hoay tìm tập trong cặp " chết cha! mình đâu có đem "
- Sao thế? - Tài nhìn thấy bộ dạng của Nhi liền hỏi.
- Tôi không đem tập với lại tôi...
- Chưa học bài chứ gì?
Giọng bà cô cứ oang oang:
- Lê Thanh Nhi đâu?
Nó định đứng lên nói cái câu muôn thuở: Em chưa học bài.
Nhưng chưa kịp nói thì Tài giơ tay lên bên cạnh nó:
- Cô ơi! Em muốn trả bài hôm nạy ạ! Em có vài chuyện thắc mắc về bài sử hôm trước nên tiện thể em hỏi luôn được không?
Bà cô ngẫm nghĩ 1 hồi:
- Em tên gì?
- Hoàng Mạnh Tài!
- Được rồi em lên đi, Lê Thanh Nhi, hôm sau cô sẽ trả em.
Mắt nó long lanh như muốn nói: Vâng ạ! Lần sau em nhất định sẽ học bài.
Nó nhìn theo Tài đầy sự biết ơn, cũng may có hắn nếu không thì bà ta sẽ gọi điện thoại về cho ngoại, mà nếu như thế thì nó sẽ bị lên dĩa mất

Sau 1 lúc vận lộn với đống câu hỏi của bà cô, Tài được an toàn trở về.
Nhi nói:
- Cảm ơn cậu nhiều lắm.
- Lần sau cậu không học bài là điên luôn đấy.
- Hì hì biết rồi.
- Xem như cậu nợ tôi 1 lần.
- Cậu muốn tôi làm gì?
- Sau này nghĩ ra tôi sẽ nói cho cậu, lúc đó...đừng hòng mà chạy đấy! - Tài đưa con mắt gian manh nhìn Nhi.
- Yên tâm, miễn là cậu đừng đòi hỏi quá đáng là được. - nó lên giọng.

Chiều........
1 tên thủ lĩnh của Bạch Dương lên Yahoo để nói chuyện với 1 người có cái tên "thulinhbian", xung quanh hắn còn có mấy tên trong hội thủ lĩnh của trường nữa. Vâng, người mà chúng sắp nói chuyện chính là thủ lĩnh của Bạnh Dương: thủ lĩnh bí ẩn.
Mỗi lần có sự kiện đặc biệt thì chúng thông báo cho thủ lĩnh bí ẩn bằng cách này.
thulinhbian: Có chuyện gì?
Thulinh1 (vì có nhiều thủ lĩnh nên được đánh số từ 1 đến hết sắp xếp theo trình độ có năng lực đánh mạnh nhất ): Quận TTT (lấy bừa ý mà ) đòi đấu với quận chúng ta.
thulinhbian: Tại sao?
thulinh1: chúng muốn xem năng lực của đại ca và muốn thâu tóm hết 13 trường cấp 3 của quận chúng ta ( thủ lĩnh bí ẩn là người đứng đầu trong các thủ lĩnh của 13 trường, chap trước có nói )
thulinhbian: Bao giờ?
thulinh1: chiều thứ 5 tuần này.
thulinhbian: chỉ còn 2 ngày cho chúng ta chuẩn bị.
thulinh1: đại ca của các trường bên quận đó không vừa đâu.
thulinhbian: tao biết và tao cần thay đổi 1 tí.
thulinh1: ?
thulinhbian: chúng ta có tất cả bao nhiêu thủ lĩnh?
thulinh1: 23
thulinhbian:bên đó?
thulinh1: hình như đông hơn chúng ta.
thulinhbian: chúng ta nên nhận thêm thủ lĩnh đi.
thulinh1: ?
thulinhbian: 3 tên Đông Hòa mới chuyển qua trường mình đó, nhập vào.
thulinh1: ok nhưng sợ chúng không vào.
thulinhbian: chúng sẽ vào, còn nữa nói với thằng Hùng nếu còn đụng đến con bé Lê Thiên Hy lớp 10A1 thì coi chừng đó...

Tóm tắt lại có nghĩa là 2 quận có 2 trường đứng đầu trong hội thủ lĩnh thì đấu với nhau, ai thắng sẽ được chiếm luôn và sẽ tiếp tục đứng đầu hội thủ lĩnh của cả 2 quận.

$pageOut $pageIn

Chap 25 :

*******

Tại cănteen...
3 tên con trai và 3 đứa con gái ( chắc mọi ngừi pk gòy ) đang ngồi cùng 1 bàn.
Nhi cắn 1 miếng vào ổ bánh mì mà cứ nhìn Minh chằm chằm bằng 1 cặp mắt gọi là " âu yếm " hay là " trìu mến " hơn những gì đáng yêu nhất.
Hắn ngây ngô nhìn nó hỏi lại:
- Sao thế? Tôi biết tôi đẹp trai nhưng cứ nhìn như thế mặt tôi sẽ bị rổ mất.
Nó im lặng với cái ánh mắt đấy.
Cái thứ con gái sao mà lắm chuyện thế không biết, nói hoài 1 cái vấn đề là nó với hắn đang quen nhau mà không biết ngán.

Chợt từ xa, có cái đám gì ấy nhỉ? À thì ra là tụi thằng Hùng. Canteen đông nghẹt người nhưng tụi nó đi đến đâu là người người dẹp ra2 bên đường cho chúng đi.
Tới bàn của chúng nó thì bọn hắn dừng lại.
Hùng - hắn chống 2 tay xuống bàn:
- Trần Huy Minh, Hoàng Mạnh Tài, Võ Minh Quân nghe cho rõ đây, thủ lĩnh bí ẩn muốn tụi bay vào hội thủ lĩnh...
Minh bình thản uống hớp nước:
- Tên chúng tao không phải để cho mày lôi ra như thế.
- Tao thích đấy! - hắn trân trân cái mặt tỏ vẻ thách thức.
- Thích à? Mày có biết là tên của tụi tao sẽ ô uế lắm nếu bị cái miệng dơ bẩn của mày gọi không? - vẫn bình thản như không.
- MÀy... - cứng họng.
Quân nhìn 2 thằng bạn:
- Thủ lĩnh bí ẩn à?
- Kêu chúng ta vào hội thủ lĩnh à? - Tài cũng nhìn.
Minh ngước lên:
- tại sao?
Tên Hùng này có vẻ không ưa 3 tên này nhưng đây là mệnh lệnh cần phải lôi kéo tụi này vào:
- Quận TTT muốn thách đấu với trường chúng ta...
- Thì sao?
- Bên đó rất đông...
- Sao nữa?
- Vì thế...
- Vì thế nên kêu chúng tôi vào à? - không để Hùng nói cho dứt câu, Tài đã nhảy vào miệng hắn cắm trại.
- Đúng!
- Không có chuyện đó đâu nhé. - Quân xen vào, hắn vẫn còn bức xúc cái chuyện năm lớp 11 bị tên Minh dụ dỗ đi xử đẹp mấy tên dám khiêu khích chúng khiến chúng phải bye bye Đông Hòa mà hello Bạch Dương.
- Được thôi!
Giọng tên Minh cất lên sau 1 hồi suy nghĩ:
- Chúng tôi sẽ vào hội thủ lĩnh, chừng nào bắt đầu?
- Chiều thứ 5 tuần này. Ở khu đất trống cách đây 2 năm đấy. Để xem mấy người làm được gì.
Tên Hùng cười nham hiểm có chút mỉa mai khinh thường quay đi được mấy bước bỗng quay lại nhìn Nhi:
- Con nhỏ em mày xinh đấy!
Hắn dứt lời thì có 1 tên chĩa vào:
- Mày không được đụng tới con bé đó nữa, thủ lĩnh nói rồi.
Đáp lại tên đấy là 1 cái cười đê tiện 100%:
- Thì sao? Bộ hắn là bồ của con nhỏ đó à? Có giỏi thì thử ra mặt đi.
- Mày dám nói thế sao?
- Mày định nói lại với cái tên thủ lĩnh ấy à? Tự nhiên nhé, tao đang tò mò không biết hắn ra sao đây.
- ...
Những tiếng nói khuất dần, Nhi vẫn nhìn theo chúng lạnh lùng như cục nước đá " thử đụng đến con bé lần nữa đi "
Tài bỗng quay qua Minh:
- Mày điên hả? Sao nhận lời?
- Nó không điên mà chỉ bị tâm thần thôi. - Quân.
- Tụi bay sợ bị phát hiện à?
- Ông già mày không tha cho mày đâu Minh.
- Thì sao? Tụi bay thấy trước giờ có trận nào của cái tên bí ẩn đấy mà bị phát hiện không? Yên tâm đi.
Tụi bạn ngao ngán lắc đầu nhưng cũng có 1 phần háo hức vì lâu rồi chúng chưa được khởi động tay chân nên cũng đang ngứa.
Linh quay sang Nhi:
- Hắn biết con bé Hy sao?
Nhi lấy tay chỉ lên mặt:
- Hắn bắt con bé rồi kêu tao tới, hậu quả đây.
- Gì? sao hắn biết con bé?
- Còn ai vào đây.
- Ý mày là Quỳnh?
Nhi gật đầu. Hoa bỗng chen vào:
- Nhưng sao bọn hắn cũng te tua thế? MÀy đừng nói là mày...
Nhi nhăn mặt:
- Không phải tao, lúc đó tao định phản kháng thì có 3 tên dở hơi từ đâu tới đánh giùm nên tao chẳng cần phải ra tay.
- Vậy mà tao cứ tưởng mày...
Mấy tên con trai nhìn 3 đứa con gái:
- Mấy người nói gì thế?
- Đàn ông con trai mà nhiều chuyện chư con gái. - 3 đứa đồng thanh.

Tan học Nhi rủ 2 đứa bạn đi ăn kem, Hoa thì phải về học bài nên chỉ có linh đi được.
Đong ngồi trong quán hưởng cái hơi mát lạnh tê người của máy lạnh chờ kem ra thì Linh bỗng có điện thoại, nó mở ra nghe, dạ 1 tiếng rồi cúp, nhìn Nhi với ánh mắt long lanh.
- Sao thế? - Nhi hỏi.
- Ba mẹ tao kêu về gấp, không biết có chuyện gì không nữa.
- Vậy thì về đi.
- MÀy không giận tao chứ?
- Sao phải giận?
- Đừng buồn tao nha, lần sau tao sẽ bao mày.
Nhi gật đầu hơi buồn phẩy tay ý bảo Linh đi đi.
Lỡ kêu 2 ly kem thế là 1 mình Nhi định nuốt hết.
Nó cúi mặt xuống ăn được 1 nửa ly đầu tiên thì tự nhiên thấy có ai đó đang nhìn mình.
Nó ngước đầu lên xém phun miếng kem vào hắn.
Trước mặt nó là 1 anh chàng khá là điển trai, kế bên hắn là 1 cô nàng hết sức nóng bỏng. Nhi thấy cái bản mặt này sao mà quen quen, hắn vẫn đứng trước mặt nó cười cười như tên bệnh.
- Nhìn gì? - nó thô lỗ hỏi cái tên bất lịch sự cứ nhìn nó chằm chằm.
Hắn tự tiện ngồi vào cái ghế đối diện:
- 1 mình mà sao ăn nhiều thế?
- Kệ tôi! Mà cậu là ai thế?
Hắn hơi ngạc nhiên:
- Trí nhớ của bà chị kém thế, quên luôn cả ân nhân luôn à?
- Ân nhân?
Mất 10s cho nó hồi phục trí nhớ, à thì ra là 1 trong 3 tên thần kinh hôm bữa đây mà.
- Nhớ ra rồi đúng không? - hắn nhìn Nhi chằm chằm.
Chợt cô bồ của hắn chạy lại chỗ hắn nũng nịu nhìn phát ngứa cả con mắt ( Nhi đó không phải tg nói thế đâu):
- Anh Bảo, đi thôi!
Hắn nhìn lên con nhỏ đó:
- Em về trước đi.
- Nhưng anh nói hôm nay đi chơi với em mà.
- Anh bận.
- với con nhỏ này à?
- SAo em cứ thích xen vào chuyện của người khác thế hả?
Hắn quát lên làm con nhỏ huhu chạy ra khỏi cửa quán.
Nhi thì vẫn bình yên với ly kem của mình, bắt đầu tới ly thứ 2.
- Không sợ thành heo sao? - hắn vẫn nhìn Nhi chằm chằm.
- Bạn gái cậu về rồi sao không về luôn đi.
Hắn đứng dậy đi đâu đó, Nhi tưởng hắn về thật nên tiếp tục ngấu nghiến ly kem.
1 lúc sau hắn chạy ra, trên tay là 1 dĩa bánh nhìn rất ngon và đẹp mắt.
- Ăn đi! Tôi mua cho bà chị đấy, với lại tiền kem tôi trả luôn rồi.
Nhi trợn mắt lên nhìn hắn:
- Thật không?
Hắn gật đầu.
- Tốt bụng thế?
- Tất nhiên! Tôi mà.
- Có lừa tôi không đấy, biết đâu xíu nữa tôi thong dong đi ra ngoài bị mấy tên bảo vệ tóm cổ thì sao?
- Không tin thì tôi gọi nhân viên tới cho bà chị hỏi thử nhé.
Nhi nhìn hắn 1 lúc rồi nói:
- Được thôi, tôi tin.
Nó xăm xoi vào cái bánh:
- Cái này có độc không?
- Không ăn tôi ăn nhé.
Hắn toan lấy cái bánh thì bị Nhi giật lại:
- Ai nói tôi không ăn.
Thế là nó cầm cái muỗng lên, 1 miếng, 2 miếng và hết 1 dĩa, nó ngước mặt lên ( nãy giờ toàn cúi xuông ăn không à), nhìn mắt nó long lanh:
- Ngon quá đi mất.
Hắn chợt phì cười rồi kéo tay nó ra khỏi quán.
- Đi đâu vậy? Bỏ ra.
Nó vùng tay ra khỏi hắn.
- Tôi mua đồ ăn cho bà chị rồi thì bây giờ bà chị đi chơi với tôi đi.
- Hả ?
Nhi trố mắt nhìn hắn, mua đồ ăn cho nó rồi bắt nó đi chơi hả? Tất nhiên nó đâu có điên.
Nhưng nó không thể mạnh bạo với hắn được vì nhờ hắn mà nó được ăn ngon không mất tiền mà, nó cười cười:
- À! Trưa rồi tôi phải về nữa, hẹn cậu khi khác nhé cậu em.
Nó toan đi thì bị hắn kéo lại:
- Vậy cho tôi số điện thoại đi.
1 lần nữa nó ngây ngô nhìn hắn, hắn ngây thơ nhìn lại nó, nó lại cười trừ:
- Tôi...không có điện thoại!
Dứt câu thì
You know the bed feels warmer
Sleeping here alone
You know I dream in colour
And do the things I want
You think...
- Cái gì thế?
Hắn cắt ngang dòng hoảng hốt của Nhi khi cái bài Stronger phá đám này sao vang lên đúng lúc thế.
- À...à...
Nó ấp úng.
- Vậy mà bà chị nói không có diện thoại hả Lê Thanh Nhi - hắn nhìn vào phù hiệu trên đồng phục của nó.
- Đừng có gọi thẳng tên tôi.
- Không nghe diện thoại à?
Hắn nói Nhi mới giật mình lôi điện thoại ra:
- Anh Hải à?
- Chiều nay mình đi xem phim nhé? Anh sẽ tới đón em.
- MẤy giờ ạ?
- 3 h.
- Oh.
Rồi nó cúp máy, tên kia tự nhiên xòe tay ra:
- Đưa điện thoại đây.
- Chi?
- Tôi gọi qua số tôi để lấy số của bà chị, ngốc.
Cái gì? Hắn muốn có số của nó thật kìa.
Nhi chẳng muốn dây dưa với tên này tí nào.
- Ở kia có gì kìa!
Nó hét lên chỉ tay về phía sau hắn, hắn quay đầu lại nhìn, thừa cơ Nhi bỏ chạy thật nhanh.
Hắn quay đầu lại:
- Có gì đâu..ơ...
Hắn tá hỏa nhìn theo Nhi:
- BÀ chị kia...Tôi thề Trần Huy Bảo này nhất định không tha cho bà chị.
Nó cắm đầu cắm cổ chạy lên chuyến xe buýt vừa tới, định thần lại " Trần Huy Bảo hả? Tên nghe sao giống giống ai ấy nhỉ? Thôi kệ quan tâm làm gì "thế là nó lôi earphone ra gắn vào điện thoại chìm vào dòng nhạc.
Trước rạp chiếu phim, Hải bảo Nhi đợi để anh đi mua vé, nó kéo anh lại:
- Anh định xem phim gì?
- Không biết.
- Vậy thì xem cái kia nhé? - nó chỉ tay lên cái tấm bảng, anh nhìn theo hướng tay nó rồi quay xuống nhìn nó.
- Em sợ ma mà.
- Sợ ma nhưng đâu có nghĩa là không được xem.
- Anh không cho.
Căng mắt ra nhìn anh rồi nó lại nhìn anh với ánh mắt long lanh như muốn nói: đi mà anh! Xem đi.
Hải lấy tay đẩy khuôn mặt nó ra xa, anh đã bị nó lừa nhiều với cái bản mặt này rồi.
- Thường ngày đi xem thì em chọn, bữa nay anh muốn tự chọn, đừng làm cái mặt đó với anh.
Thế là anh ta đi tới chỗ quầy bán vé, 1 lúc sau quay lại trên tay còn cầm theo cả 2 ly coca và bắp nữa.
- Đi thôi!
Anh quàng tay lên vai nó, nó ngước mặt lên nhìn anh:
- Mình xem cái gì thế anh?
- Vào đi rồi biết

$pageOut $pageIn

Chap 26 :

Vào vị trí chỗ ngồi trong rạp, nó khẽ ngồi xuống, mắt thì nhìn anh không nói được chữ nào, anh thấy thế liền hỏi:
- Sao nhìn hoài thế? Xem phim đi.
Nó vẫn nhìn anh rồi quay qua nhìn xung quanh, ôi sao mấy bé trong rạp mới dễ thương làm sao!
Quay 1 vòng, dừng lại tiếp tục nhìn anh:
- Anh ơi! Anh 19 còn em sắp 18 rồi đấy! Không phải con nít.
Anh nhìn nó rồi cho miếng bắp vào miệng, uống nước nghe rột rột.
Nó phụng phịu:
- Em tưởng anh cho em coi hành động hay đại loại là thế chứ...ai dè...
- Thì sao?
- Sao trăng gì? Anh nghĩ sao mình đi coi phim hoạt hình hả? Anh nhìn xung quanh đi có ai lớn như mình rồi còn vào đây xem mấy thứ này không?
- Có đấy! Ba mẹ của mấy đứa bé kìa! - anh lại tiếp tục với công việc ăn bắp uống coca của mình.
Nó thở dài dựa người hẳn vào ghế, khoanh tay lại tỏ vẻ giận dỗi.
NAh thấy thế liền cười hiền:
- Đừng nói là giận rồi nhá?
- Ừ đấy! - mât nhăn như khỉ ăn ớt.
- Chẳng phải lúc nào đi với anh cũng chỉ toàn hành động thôi sao, coi riết mấy cái đó không chán à?
- ....
- Em coi kìa, siêu nhân xuất hiện rồi, cũng có cảnh đánh nhau giống hành động đấy thôi.
Anh chỉ tay lên màn hình, nó nhìn anh trăn trối:
- Anh đúng là đồ khùng, đồ con nít, đồ lớn xác mà còn xem phim của trẻ 3 tuổi, đồ...
Chụt...
Lần thứ 2 nó bị hôn bất ngờ, lần này là Hải, chỉ là 1 cái phớt nhẹ lên làn da trên môi nó thôi nhưng cũng đủ cho nó đứng hình trong vài giây, anh hôn nó để ngăn không cho nó chưởi tiếp ( giống nhỉ???) làm ảnh hưởng tới mấy bé xung quanh, hên là chả bé nào nhìn thấy nếu không thì những bé ngây thơ như tờ giấy trắng ấy sẽ bị viết mấy dòng gì lên nhỉ???
Nó hơi đỏ mặt quay lên phía màn hình, anh nhìn nó cười thật tươi rồi cầm tay nó đan chặt vào tay anh. Nó thấy tay anh thật ấm áp nhưng mà có chút gì đấy rất lạ, nó nhớ lại lúc trên Đồng Nai nó và Minh cũng có nắm tay nhưng cảm giác lúc đó rất khác bây giờ. Nó cũng siết chặt mấy ngón tay của mình vào tay anh thầm nói trong đầu không được nghĩ đến cái tên ôn thần đấy nữa.

Đi ra khỏi rạp giống như thoát khỏi 10 năm bị táo bón, trong rạp nó hơi bị đau đầu bởi mấy cái cảnh siêu nhân xuất hiện khiến cho mấy tên nhóc loi choi cứ la hét om sòm.

Bây giờ anh & nó đang trong 1 quán cóc mà nó và anh thường hay ghé, tụi nó gọi nào là khoai tây chiên, há cảo chiên, tôm chiên, cá viên chiên, bò chiên...nói chung là 1 mớ đồ chiên vá cũng không quên 2 ly trà đá.
Anh và nó nhìn nhau trừng trừng đầy sát khí. Chả là chúng nó sợ đối phương ăn hết đấy mà. Và thế là chúng nó thi nhau nghiền nát từng miếng từng miếng, 5' sau đồ ăn trên bàn đã được dọn sạch.

2 người bây giờ thì lại đang đi dạo trên đường về nhà Nhi, chúng nắm tay nhau thật chặt dạo bước trên đường.
Ánh đèn đêm lung linh soi đường cho chúng đi.
Thỉnh thoảng có ngọn gió lướt qua phả vào mặt nó và anh đầy bụi.

Đến cửa nhà nó.
- Em vào nhé, anh về cẩn thận.
Nó định mở cửa bước vào trong thì bị anh gọi lại.
Anh nắm lấy tay nó, không gian như chết đứng, thời gian như dừng lại và...anh cúi xuống...dặt lên môi nó 1 nụ hôn ngọt ngào, chậm rãi.
Nó lặng người, nụ hôn thứ 2 trong cuộc đời nó ( mấy cái hôn phớt không tính ) dành cho 2 người khác nhau.
Sau 3 phút chìm trong chiếc hôn, anh thả nó ra, mặt hơi đỏ quay mặt sang chỗ khác:
- Em vào đi.
Nó nhìn anh thêm 3s rồi ậm ừ đi vào, mặt nóng ran.
Nó vào nhà, khép cánh cửa lại, bất giác sờ lê môi, tim đập liên hồi.

- Chị làm gì thế? Không vào vào hả?
Giọng của Hy vang lên gọi hồn Nhi trở lại.
- Ha...hả? Vào chứ!
Nó đi qua Hy khoảng 2 bước thì khựng lại, quay đầu lại phía nó:
- MẶt của mày...
Hy nghe nói thế thì giật mình, luống cuống đi vào phòng bị Nhi kéo lại:
- Đứa nào đánh mày?
Trên má Hy có vết đỏ của 1 cái tát, nhugn7 nó vẫn cười:
- À cái này...
- Nói. - Nhi gắt lên.
- Thật ra....
Hy ngồi kể lại mọi việc.
Là như thế này, nó đang đi trên đường về nhà bỗng có 1 đám con trai đi tới, là tụi thằng Hùng ý mà. Bọn hắn có 1 số đứa nói đừng đụng đến nó nhưng thằng Hùng đâu có nghe.
Hắn bước tới, Hy lùi ra sau mấy bước. Hắn khẽ nâng cằm con bé lên:
- Cô em xinh thật đấy, chả bù cho con chị nhỉ?
Khong 6biet61 hô nay con Hy nhát gan đi đâu rồi mà thay vào đó là 1 bé Hy dũng cảm, nó dám hất cái tay đang để trên cằm nó của hắn và cắn cho hắn 1 miang61 đau điếng, theo phản xạ, tên này đẩy Hy ra và chát ngay má nó.

Nhi nghe xong 2 tay nắm lại thành quả đấm " chẳng phải tao đã nói là đừng đụng tới con bé à? lần này tao sẽ không tha cho mày "
- Chết rồi! Cái con Hy sao nó hông kêu mình dậy đi học chứ ngủ như con heo ý....huhu chết ta gòy...
Nhi chạy xộc xuống khỏi giường, đồng hồ điểm 7h kém 5', nó tới trường bằng xe buýt mà 7h là vào tiết sợ không kịp ( ko kịp chắc lun chứ ).
Khi chuẩn bị xong hết định chạy 1 mạch chợt thấy đôi giày của Hy vẫn nằm ở ngoài cửa " Con bé chưa đi học sao? Ngủ quên à? "
Nó đá bay cửa phòng Hy 1 cái rầm:
- Con nhỏ kia, không đi học hả?
Nó la toáng lên nhưng đáp lại nó là 1 sự im lặng.
- Này! Hy?
Nó thấy con bé nằm trên giường chùm chăn kín mít, nó đi lại gần:
- Sao thế?
- Em... mệt quá...chắc hôm nay... em... nghỉ....
Nhi lấy tay sờ lên trán em mình:
- Ax nóng quá, ngoại ơi con Hy bị sốt....
Nó la toáng lên, ngoại chạy sang phòng Hy:
- Sốt hả? Nó có sao không?
- Không biết, trán nó nóng lắm.
- Thôi đi học đi, có ngoại rồi.
1 lần nữa nó nhìn lên đồng hồ, 7h10'
Nó chạy bán sống bán chết ra trạm xe buýt, hên thay chuyến xe tiếp theo vừa tới, nó liền leo tọt lên " tại con Hy mà mình trễ học, điên mất thôi, kiểu gì xíu nữa cũng được mời lên phòng giám thị ăn bánh uống trà cho coi."

$pageOut $pageIn

Chap 27 :

Nhi đang đứng trước cái cổng trường màu xanh đóng kín mít, 7h45 rồi chứ ít gì.
Nó nhìn xung quanh " leo tường thôi "
Nghĩ là làm, nó chạy 1 vòng rồi dừng lại trước bức tường ở sân sau, nhìn tới nhìn lui rồi thảy cái cặp vào trong 1 cái bộp. Nó nhảy lên bám chắc vào thành tường rồi mon men lên và nó chạy vào 1 cái ạch, nó đã vào trường an toàn và cái vấn đề còn lại là làm sao để đi lên lớp mà không bị ông thầy giám thị phát hiện.
Nó toan đi được mấy bước thì khựng lại, quay ra đằng sau:
- Cái cặp mình đâu????
Nó cứ đi tới đi lui, gãi gãi cái đầu:
- Rõ ràng mình quăng vào đây mà, đâu rồi???
- Kiếm cái này hả?
Nó há hốc mồm nhìn người trước mặt đang giơ lên cái cặp iu dấu của nó:
- Trần...Huy Minh, sao cậu không đi học đi ở đây làm gì?
- Giống cậu thôi. - hắn thảy cặp lại cho Nhi thờ ơ đáp.
- Giống tôi là sao?
- Đi trễ, leo tường, được chưa?
Nhi nhìn hắn 1s rồi quay lưng đi:
- Cậu cứ ở đấy đi, tôi vào trước!
Chợt...
- 2 em kia, không vào học mà đứng đấy làm gì hả? Tính trốn học hả?
Ông thầy giám thị mặt khỉ từ xa quát tới, Nhi hoảng hốt.
Tự nhiên nó thấy giống như đang được đi máy bay, gió cứ thổi vèo vèo.
Thì ra Minh đang kéo nó chạy.
Nhìn thấy ông giám thị xa dần, cái giọng quát tháo kêu chúng đứng lại cũng xa dàntai5 vì Minh chạy nhanh quá, ông thầy đuổi theo không kịp, hắn chạy mà cứ lôi Nhi xoành xoạch.
Được 1 lúc, chúng dừng lại.
- Là chỗ cũ mà. - Nhi nhìn thấy sao cảnh vật nó lại quen thế.
- Ai nói chỗ mới đâu.
- Mà...sao mình phải chạy?
- Tôi không muốn xuống phòng giám thị vì tội đi trễ đâu.
- ... - Bó tay - vậy thôi tôi vào đây, cậu cứ ở đấy mà canh ông thầy đi, tôi không sợ.
Nhi định đi thì hắn kéo tay lại:
- Dù gì cũng trễ rồi, cúp đi?
- ... - Tròn xoe mắt nhìn hắn.
- Đi không?
- Đi đâu?
- Đâu cũng được.
Nó suy nghĩ, hôm nay không có tiết của bà chủ nhiêm mà có tiết của bà già khó tính, nó chợt nhớ bả nói tiết sau trả bài nó mà hình như nó chưa học bài thì phải.
Thế là:
- OK! Nhưng làm sao để ra? - nó hỏi.
- Vào sao thì ra thế.
- Ỳ cậu là leo tiếp.
Hắn gật đầu, công nhận 2 đứa này rảnh gớm, trèo tường vào trường rồi bị ông thầy rượt chạy 1 vòng giờ lại trèo ra, đúng là điên nặng!!!!!!!!!!

- Rồi! Giờ đi đâu đây?
Nhi nhảy ra ngoài trường, phủi cái tay.
Hắn suy nghĩ 1 hồi rồi:
- Chơi game không?
- Game?
Hắn gật đầu:
- Bây giờ mình đi tới khu giải trí.
- xa không?
- Không xa lắm.
- Đi bằng xe buýt hả?
- Không!
- Chứ bằng gì?
- Xe máy.
- Đâu ra?
- Tôi gửi xe ở ngoài, được chưa?

2 đứa phi vọt lên 1 cái xe tay ga ( nhãn hiệu là gì thì tg không biết )

Tên Minh thì chạy như điên ý, cho hắn lái xe chở nó có khi nó chết sớm hồi nào không hay, nhưng nó không hề sợ, nó thấy thích cảm giác này ( cảm giác mạnh ý mà ).

Tới chỗ ngã tư, chợt đèn đỏ, hắn thắng gấp 1 cái kít.
Và rồi Nhi mất đà ôm chầm lấy eo hắn, nó lập tức buông ra, mặt bỗng ửng hồng lên.
Minh thì lúc đầu hơi giật mình nhưng lúc sau thì khẽ bật cười.

- Cậu chết đi! Tên Minh đáng ghét.
- Cậu sắp chết thì đúng hơn còn ở đó mà la hét.
2 cô cậu nhà ta đang chơi bắn súng ý mà, sau 2 phút:
- Cậu thua rồi! Dở quá đi. - tên Minh chế giễu.
- Cậu ăn gian chứ bộ.
- Ăn gian hồi nào.
- Cậu nói bên kia có gì hay làm tôi quay sang thừa cơ tôi không bắn cậu bắn tôi tới tấp.
- Ai kêu dễ dụ.
- Gì chứ?

Bỗng Nhi khựng lại.
- Cái gì thế?
Minh thấy nó lạ, bèn hỏi. Nó chỉ tay về phía trước:
- Kia...có phải anh Hải không?
Minh chợt nhìn theo tay nó.
LÀ Hải đi cùng 1 cô gái nào đó rất đẹp, Minh lên tiếng:
- Là chị Tú.
- Chị Tú?
- Chị ấy thích anh Hải. - hắn nhìn tới chỗ Hải và bà chị tên Tú kia.
Nhi quay phắt sang nhìn hắn, hắn vẫn đang nhìn 2 người kia.
HẢi lúc này mặt lạnh thấy rõ.
Cả 4 chạm mắt nhau.

*******

Tất cả đứng sững lại.
Cái người tên Tú hình như không biết chuyện gì đang xảy ra, chị ta hớn ha hớn hở kéo Hải chạy sang chỗ Minh & Nhi.
- Hey Minh! Lâu rồi không gặp nhỉ?
- Chào chị. - Minh cười chào lại như 1 phép lịch sự.
Nhi nhìn Hải như muốn hỏi cái quái gì đang xảy ra thế? Hải chỉ lạnh lùng nhìn Nhi " Sao em lại đi cùng Minh?"
- 2 người...sao lại đi chung? - Minh lên tiếng như muốn hỏi giùm thắc mắc trong đầu Nhi đồng thời phá tan cái bầu không khí ngột ngạt đang bao trùm.
Chị ta tươi cười khoác tay Hải:
- Chị với anh Hải đang quen nhau mà! Hỏi lạ ghê.
Nhi & Minh bất ngờ, mắt căng to, đồng thanh:
- Quen nhau?
- Ừ! - chị ta cười tươi hơn hoa ( héo )
- Thật không anh Hải? - Minh nhìn Hải nghi ngờ.
Hải không nói gì, lạnh lùng đút 2 tay vào túi quần nhìn sang hướng khác.
- Vậy là thật?
- Chứ sao? Bộ tưởng chị lừa chú em à? - chị ta bĩu môi nói.
Chợt chị ta nhìn qua Nhi:
- Còn đây là...? Bạn gái em hả Minh?
Minh định mở miệng nói thì Nhi cắt ngang:
- Đúng! Tôi là bạn gái của cậu ấy.
Lời nói của Nhi khiến Minh & Hải lập tức quay sang nhìn nó.
Nhi tiếp:
- 2 người ở lại chơi vui vẻ nhé! Chúng tôi về trước.
Nói rồi nó cầm tay Minh kéo đi.
Bà chị Tú gọi lại:
- Tới đây rồi đi chơi chung cho vui.
- Xin lỗi nhưng chúng tôi không rảnh.
Nó ngoái đầu lại nói, không quên nhìn Hải bằng 1 ánh mắt sắt đá.

Hải & bà chị tên Tú ở lại nhìn bóng 2 người khuất dần.
Chị ta nói:
- Không ngờ bạn gái Minh lại tầm thường thế nhỉ?
Hải lạnh lùng:
- Nhi không tầm thường.
- Không tầm thường cái gì? Dáng không đẹp, mặt không xinh.
- Cô thì có mấy cái đó chắc.
- Ơ....
- Còn nữa...cái này bao giờ thì kết thúc.
- Chẳng phải cậu đã để chúng ta quen nhau trong 1 ngày để tôi có thể quên cậu sao?
Hải nhìn bà chị vẫn vói đôi măt lạnh lùng, cười nhạt:
- Sao tôi mong bây giờ hết ngày rồi ghê.
Rồi anh hất tay chị ta ra khỏi người anh, đi trước.

Chị ta đã đề nghị Hải là nếu như làm bạn trai chị ta trong 1 ngày thì từ nay về sau sẽ không bao giờ làm phiên anh nữa, đương nhiên chuyện này không được để ai biết. Và chị ta cũng chẳng biết là Nhi đang là bạn gái của anh.

Nhi lôi Minh ra khỏi khu giải trí, dừng lại ở 1 cái hồ nước gần đấy.
No ngồi xuống bên thành hồ, Minh ngồi theo:
- Buồn à?
- Không buồn lắm. - nó khẽ cười.
- Không buồn lắm là sao?
Vì nó không biết nó có thích anh Hải hay không và cảm giác lúc này cứ giống như nó đang bị phản bội.
- Anh Hải quen với chị ta sao?
- Thì hồi nãy chị ta cũng nói thế mà.
- Sao anh Hải không nói gì nhỉ?
- Là thật thì nói có nghĩa gì đâu.

1 lúc sau...
- Nhi này... - Minh lên tiếng.
- Gì?
- Chắc anh Hải cũng giận lắm nhỉ?
- Sao lại giận? - nó ngây thơ đến mức đấy bà con ạ.
- Thì việc cậu đi chung với tôi thôi cũng đủ để anh ấy giận rồi mà cậu còn nói tụi mình đang quen nhau nữa...
- Thì sao? Chẳng phải anh ấy với chị ta cũng đang quen nhau sao?
- Cậu...nói thế để anh Hải tức?
- ... - không nói gì, ý nó đúng là như thế.
- Về thôi!
Minh bỗng đứng phắt dậy, đi ra phía gửi xe, nói nhưng thoáng nét buồn

$pageOut $pageIn

Chap 28 :

*******

9h tối....
- Nhi đi ra mua giùm ngoại chai nước rửa chén đi.
- Oh.
Nhi uể oải đáp rời chiếc ghế thân yêu cùng bộ phim đang tới hồi gay cấn.
Nó bước xuống cầu thanh ở lầu dưới thi bỗng khựng lại.
Hải đang đứng trước mặt nó.
- Chuyện hồi sáng...không phải như em nghĩ đâu.
Anh khẽ lên tiếng.
- Em nghĩ gì? - nó dựa người vào thành lan can.
- Thật ra anh với cô ta chỉ quen nhau trong ngày hôm nay thôi.
- Tại sao?
- Cô ta nói cô ta thích anh và cần 1 thời gian để quên anh.
- Quên mà quen nhàu à?
- Không phải thế, cô ta nói nếu như cho cô ta 1 ngày ở bên anh thì cô ta sẽ không làm phiền anh từ nay về sau.
- Anh được nhiều người yêu thích quá nhỉ?
Nói rồi nó quay lưng đi, Hải nắm tay nó kéo lại, ôm chặt lấy người nó:
- Nếu em giận thì đừng giận nữa.
Nó không nói gì.
- Em có biết khi em nói em là bạn gái của Minh anh điên như thế nào không hả?
Nó vẫn không nói gì.
- Sẽ không có lần sau đâu, vì thế em đừng giận nữa.
Nó khẽ đẩy anh ra:
- Em phải đi mua đồ cho ngoại, anh về đi.
- Anh đi cùng em nhé!
- Không cần đâu.
Nó bước xuống được thêm mấy bậc thang nữa thì có 1 bàn tay kéo nó lại. Hải 1 lần nữa ôm chặt lấy nó, 1 tay ở trên lưng nó còn 1 tay đặt trên đầu nó, nhắm ghiền mắt và...đang hôn nó.
Nó ngạc nhiên căng to đôi mắt đen của mình, lưỡi chạm lưỡi và dần dần nó nhắm mắt lại chìm vào chiếc hôn của anh nhưng nó chợt nhận ra...nó....chẳng có cảm giác gì cả.

Từ xa, 1 bóng đen đã nhìn thấy tất cả và khẽ quay lưng bước đi...

*******

Sáng hôm sau....

Say khi đánh zzz tới giờ ra chơi, vì cái bụng nó biểu tình nên Nhi phải tỉnh dậy để tới hành trình đi ăn.

Nó đi được tới cửa thì gặp Quỳnh.
Nhi định đi ngang qua Quỳnh thì Quỳnh lên tiếng:
- Tao nói chuyện với mày 1 chút được không?
- Tao không rảnh. - nó lạnh lùng đáp rồi lướt ngang qua Quỳnh.
Bỗng Quỳnh nói lớn lên:
- Tao sẽ chuyển trường.
Nhi khựng lại, Quỳnh tiến lại gần nó:
- Tao sẽ theo ba mẹ ra Hà Nội học.
- Thì sao?
- Trước khi đi tao...muốn xin lỗi mày vì những chuyện đã gây ra cho mày.
Nó không nói gì.
- Tao muốn mày tha thứ cho tao, được chứ?
- Nếu tao nói không? - vẫn cái giọng lạnh lùng ấy.
quỳnh cúi gằm mặt xuống đất, khẽ cười nhạt nhưng 1 giọt nước mắt lại vô tình rơi xuống;
- Cũng không sao, dù sao tao cũng chỉ muốn xin lỗi mày thôi & tao muốn nói...khi ra Hà Nội rồi...tao sẽ nhớ đến tụi bay.
Rồi Quỳnh quay người đi về phía trước, Nhi nhìn theo.

Tại cănteen.
Nhi cứ nhìn chằm chằm vào ổ bánh mì mà không ăn, Linh thấy thế liền huơ huơ tay trước mặt nó:
- Mày sao thế?
- Sao là sao? - vẫn ngồi im không nhúc nhích.
- Sao không ăn đi mà thẫn thờ gì thế?
Nhi ngước mặt lên nhìn Linh rồi nhìn Hoa ( không nhìn 3 tên kia nhá bà con mặc dù ngồi chung bàn ):
- Con Quỳnh vừa nói chuyện với tao.
- Nó nói gì? - Hoa.
- NBo1 xin lỗi tao vì những chuyện đã làm với tao và...nó nói sẽ chuyển ra Hà Nội.
- Gì? - 2 đứa bạn của nó đồng thanh.
- Tao không biết phải làm sao nữa.
- Có lẽ cậu nên tha thứ cho cậu ta đi. - Tài bỗng lên tiếng.
Nhi nhìn sang Tài:
- Nên không?
Tài gật đầu, Nhi nhìn sang 2 đứa bạn nó cũng khẽ gật đầu và nó cũng khẽ cười, dù sao đi nữa thì những gì Quỳnh làm với nó cũng chẳng có gì nghiêm trọng cả.

Bỗng nó có điện thoại.
- Anh Hải à?
- ...
Không biết Hải nói gì mà Nhi chợt bật cười.
Minh bỗng đứng phắt dậy, lạnh lùng:
- Tao lên lớp trước đây.
Hắn đi ngang qua Nhi mà không nhìn nó lấy 1 cái, Nhi nhăn mặt nhìn theo chả hiểu gì cả rồi nó chợt nhìn xuống Hoa, hình như con bạn nó đang có chút buồn...

Ra về....
Xe của thư kí nhà Quỳnh đang đợi nó trước cổng.
Tài xế mở cửa xe cho nó.
Quỳnh chưa lên xe vội, nó quay đầu lại nhìn trường lần cuối, khẽ lăn 1 hàng nước mắt.
Nó bước lên xe, chợt...
- Quỳnh!
Quỳnh vội chạy ra khỏi xe, trước mặt nó là 3 đứa bạn thân.
- Đi vui vẻ nhé! - Nhi cất tiếng.
- MÀy tha thứ cho tao chứ?
Nhi gật đầu, Quỳnh ôm lấy nó, lại khóc, thấy thế HOa và Linh cũng đi tới ôm lấy 2 đứa bạn, cũng khóc.
Tất cả đều khóc, riêng Nhi nó chả thể nào khóc nổi.
- Giữ liên lạc nhé.
Quỳnh buông tụi bạn ra, nước mắt tèm nhem. Nó bước vào xe, đầu vẫn nhìn tụi bạn không ngớt mặc dù xe đã chạy được 1 đoạn xa.
Nhi, Hoa & Linh nhìn theo, lòng buồn vì không được nhìn thấy con bạn mỗi ngày nữa.
- Buồn quá.
- Ừ!

Hôm nay như thường lệ, nó bắt xe buýt về nhà, lòng vẫn buồn khó tả.
Nó định lôi diện thoại ra nghe nhạc thì nó chợt phát hiện kế bên nó là 1 chàng trai rất quen.
- Chào bà chị. - tên ngồi kế nó khẽ vẫy tay chào.
Nó cười trừ:
- Haha...chào!
Nó quay mặt sang chỗ khác, mặt nhăn nhó " đúng là xui xẻo mà "
Bảo giật ngay điện thoại trên tay nó, nó quya lại:
- Gì thế?
Hắn không nói gì, bấm số gì đấy rồi lại lôi điện thoại của hắn ra:
- Vậy là tôi có số của bà chị rồi nhé!
Nó giật điện thoại lại thô lỗ " đúng là điên "
- Con bồ cậu đâu.
Nó cắm earphone vào tai, hỏi.
- Bỏ rồi.
Nó quay phắt sang nhìn hắn:
- Đẹp thế mà bỏ hả?
- Làm gì mà bà chị ngạc nhiên thế, trước giờ tôi phải đá nhiều đứa như thế rồi.
Nhi nhắm mắt lại "Thứ lăng nhăng khó ưa "
Hắn tỉnh bơ lấy 1 sợi dây trên tai Nhi gắn vào tai hắn.
Nhi không nói gì, chỉ liếc hắn như muốn ăn thịt.

Tới trạm gần nhà nó, nó định xuống thì Bảo nắm tay nó lại:
- Đi đâu thế?
- Về nhà chứ đi đâu? Hỏi hay nhỉ.
- Ai cho?
Nhi ngờ người " hơ còn có vụ đó nữa hả? "
- Bỏ...bỏ ra.
Hắn kéo Nhi gồi lại xuống ghế.
Xe chạy tiếp, Nhi chỉ biết trố mắt nhìn mà không biết gì cả.
Tên Bảo lên tiếng:
- BÀ chị đi đây với tôi 1 tí.
- Đi đâu chứ? - nó gằn giọng.
- Đừng khó chịu như thế, đi rồi biết.
" Grừ ta sẽ giết mi vào 1 ngày nào đó, chứ không phải hôm nay"

Hắn lôi Nhi tới trước 1 tòa cao ốc giữa trung tâm thành phố, Nhi tự nghĩ ssao nãy giờ lại ngoan ngoãn cho hắn lôi đi thế nhỉ?
Bỗng nó chợt nhận ra sao cái tòa nhà này quen thế?
Hắn kéo Nhi vào thang máy, bấm tầng số 9. Nó lại thấy quen nữa nè.
Rồi cả 2 dừng lại trước cái số nhà 903.
Nhi há hốc mồm bắt đầu nhớ lại " là nhà cảu tên Minh mà "
- Cậu...đưa tôi tới đây làm gì? - nó hoảng hốt hỏi.
- Tới nhà anh trai tôi ăn cơm.
" Anh trai? Khoan đã...Trần Huy Bảo...Trần Huy Minh...ơ...ơ...không lẽ...."
Cạch.
Tiếng cửa mở ra, nó ngơ ngác nhìn người đứng trước mặt nó cũng đang giống nó:
- Trần...Trần...Huy Minh!
- Trần...Trần..Huy Minh!
Bảo quay sang nhìn Nhi:
- 2 người biết nhau à?
- À...chút chút!
Minh lạnh lùng nhìn Bảo:
- Sao tới đây?
- Em tới không được hả?
- Tới sao còn dắt theo con nhỏ này?
Bảo bỗng kéo Nhi lại gần, khoác tay lên vai nó:
- Bạn gái em đó, thấy sao?
Nhi há hốc mồm quay phắt sang nhìn Bảo, Minh khó chịu nhíu mày nhìn sang cậu em của mình, cả 2 đồng thanh:
- Bạn gái?
Bảo ngơ ngác nhìn 2 người.
Nhi hừ lên 1 tiếng:
- Ăn nói đàng hoàng nhá, ai bạn gái ai hả?
- Thì từ giờ chị là bạn gái tôi.
- Cậu đang mê sảng đấy à? Có cần tôi gọi bác sĩ không?
Minh chen vào:
- Có giỡn thì cũng vừa phải thôi.
- Em không giỡn, em...
Chưa để em mình nói hết, Minh chặn ngang:
- Tới đây làm gì?
- Ăn cơm. - Bảo gỏn lọn.
- Cơm đâu mà ăn, về đi.
- Không về.
- Gì đây?
- Em mới cãi nhau với ba.
- Nữa hả?
- Anh hỏi nhiều quá.
Nói rồi Bảo đẩy Minh sang 1 bên đi vào trong.
Nhi cười gượng gạo:
- Tôi...về nhé!
- Không về ở đây làm gì?
Hắn lạnh lùng, Nhi bĩu môi:
- Hứ! Ai thèm ở lại chứ.
Nó quay lưng đi thì Bảo chạy ra nắm chặt lấy tay nó trước cái gương mặt biểu hiện không được tốt lắm của Minh.
- Ai cho bà chị về?
- Gì đây? - Nó vung tay ra khỏi Bảo.
- Bà chị ở lại đây đi.
Mặt Nhi méo xệch, đường đường là 1 Lê Thanh Nhi không sợ trời không sợ đất chỉ sợ bà ngoại vác gậy ra rượt mà phải nghe lời thằng oắt con hỉ mũi chưa sạch này hả????
Nó chống nạnh:
- Này! Tôi lớn hơn cậu 1 tuổi đấy, tại sao tôi phải nghe lời cậu chứ? Tôi thích ở hay về đó là chuyện của tôi. Cậu em đừng có mà ra vẻ này nọ kêu tôi làm cái này làm cái kia nhá! Nãy giờ tôi để yên cho cậu lôi tôi tới đây mà không nói gì là may lắm rồi đấy. Tôi...
Định nói thêm thì 1 giọng nói vang lên từ đằng sau:
- Con gái gì mà nói nhiều quá.
Nhi quay phắt người lại:
- Anh Hải.
Là Hải, Tài & Quân, trên tay bọn hắn còn có thêm mấy bịch gì đấy.
- Sao em lại ở đây? - Hải hỏi, đôi lông mày nhíu lại.
- À...em định về nhà thì bị thằng nhóc này lôi tới ( chỉ Bảo)
bảo khoanh tay dựa lưng vào tường:
- Các anh...quen chị ấy à?
Tài cười:
- Tất nhiên, anh còn học chung lớp với Nhi nữa mà.
- Em quên chị ấy cũng học ở Bạch Dương nhỉ ( Nhìn vào đồng phục của Nhi ) còn anh Hải...?
Hải quàng tay lên vai Nhi, tình tứ:
- Anh với Nhi đang quen nhau.
- Hả? - Bảo há hốc miệng tưởng chừng như không thể thu lại được nữa.
Minh lạnh lùng quay người đi vào trong nhà:
- Đem đồ tới thì vào nấu đi, đứng đây làm gì?
- Vào thôi.
3 tên nhí nhố đẩy Nhi vào trong, Nhi cản lại:
- Em phải về nhà.
- Ở đây chơi 1 tí thôi rồi ăn cơm luôn. - Hải ghé sát mặt mình vào Nhi.
- Ngoại sẽ la mất.
Hải lôi điện thoại ra, bấm số, đợi và:
- Con chào ngoại, ngoại khỏe không ạ?
- ....
- Dạ. Ngoại ơi, con đưa Nhi đi chơi 1 lát nhé?
- ....
- Dạ.
Hải hớn hở quay mặt sang Nhi:
- Ngoại cho rồi.
Nhi cười mà mặt nhăn như khỉ ăn ớt.
Hải và Tài xách đồ vào trong bếp.
Quân ngồi phịch xuống ghế sofa cạnh Bảo:
- Đua xe không? Lâu rồi anh em mình không chơi rồi.
- Em không có hứng.
Đáp lại sự hứng khởi của Quân lại là khuôn mặt bí xị như con nít mới bị giật kẹo cảu Bảo.
- Sao thế?
Trong 1 giây Bảo ngước lên nhìn Nhi đong đứng soi mói cái bình hoa rồi lại nhìn xuống cái gối mình đang ôm:
- Không có gì.

$pageOut $pageIn

Chap 29 :

*******

Minh quay sang nhìn Nhi:
- Này! Cậu ngồi im 1 chỗ không được hả? lòng vòng 1 hồi chạm bể đồ bây giờ.
Nhi thầm nguyền rủa Minh rồi lon ton chạy vào bếp, Hải & Tài hiện giờ đang là 2 đầu bếp chính, nó chen vào giữa:
- Cần em phụ gì không?
Tài quay sang nhìn nó cười:
- Cậu thì làm được gì?
- Tôi nấu ăn hơi bị ngon đấy nhá!
Nó thấy bị coi thường thế là vỗ ngực khoe tài nhưng nó chợt quê độ khi 1 giọng nói cực kì đáng ghét vang lên:
- Mới bữa nào cậu còn nói cậu không biết nấu ăn mà.
- Ờ...thì... - nó đưa chân qua lại.
Hải ấn nó ngồi xuống bàn ăn cạnh bếp:
- Giờ em ngồi yên cho anh được chứ?
Nó gật gật cái đầu y như con lật đật.
Rồi có 1 rổ rau từ đâu bay tới hạ cánh trước mặt nó, nó quay đầu lại, phi công lái rổ rau đấy không ai khác chính là Tài:
- Lặt rau giùm đi!
Không quên tặng cho Nhi 1 cái nháy mắt đầy quyến rũ, Tài tiếp tục công việc.
Nhi cứ nhìn chằm chằm vào rổ rau, chốc chốc lại lấy 1 cọng lên coi rồi lại thả xuống, nhìn tiếp.
2' sau, nó giật giật vạt áo của Hải đang định lấy chai tương ớt trên bàn.
- Gì thế?
Hải nhìn xuống nó, nó không ngước lên nhìn Hải mà vẫn "đắm đuối" vào rổ rau.
Hải chợt bật cười khiến làm chết ngay con cua vừa mua về không biết định làm món gì ( hơi wa' ):
- Anh biết ngay là em không biết làm mà.
- Anh chỉ em đi.
- Thôi, không cần, em cứ ngồi đó đi.
Rồi HẢi cầm rổ rau đi lại phía Minh, Quân & Bảo đang thản nhiên xem phim uống nước ngọt, còn gác chân lên bàn nữa chớ:
- 3 thằng kia, rảnh thì ngồi lặt rau đi.
Ngay lạp tức, 6 con mắt ngước nhìn lên Hải như muốn trăn trối "em không biết làm" hay "phim đang tới hồi gay cấn", đại loại là thế.
- Không nói nhiều, lặt đi.
Hải cho rổ rau yên vị trên bàn rồi đi lại vào bếp.
3 thằng à nhầm 3 chàng nhà ta nhìn nhau không chớp mắt.
Quân bỗng đứng dậy:
- Hiếm khi có mặt đông đủ, gọi Linh tới luôn nhé!
Nhi đứng dậy hưởng ứng:
- Tôi sẽ gọi cho Linh.
Cả 2 bấm số.
Minh và Bảo lại nhìn nhau.
- Nhìn gì? Làm đi. - Minh ra lệnh cho em mình.
- Sao lại là em.
"Cốp" "cốp"
2 cái cốc đầu dành chó anh em nhà họ Trần.
- Khổ bay lắm, cứ như vậy thì chừng nào mới có cnah ăn.
Rồi Tài cầm rổ rau vào bếp tự xử.

Quân cho điên thoại lên bàn:
- 15' để Linh tới, nấu phần cho nàng luôn nhá!
Nhi cúp máy, xụ mặt:
- Hoa không tới được, nó phải đi sang nội với nhà nó.

Đồ ăn được trưng bày lên bàn, rất nhiều món đẹp mắt mà không biết có chất lượng hay không.

Có tiếng chuông cửa, Linh tới.
Linh cười tươi chào mọi người thật rạng rỡ & dừng lại ở Bảo:
- đây là......?
- Em trai Minh, tên Bảo. - giải thích cho Linh & kèm theo là 1 cái hôn lên má, tên Quân này ranh lắm.
Linh lại cười kèm theo là cái nháy mắt:
- Chào cậu em, đẹp trai nhỉ?
Bảo cười cười chào lại:
- Chào chị xinh gái.
- Cảm ơn nhé!
Quân kéo tay Linh về phía mình:
- Thấy nó dễ thương định cưa cẩm đấy hả?
- Đâu có đâu, nhưng nó đẹp trai thật đấy. - Linh cứ nhìn Bảo mà khen mặc kệ cho ai kia đang bắt đầu cau có.
Nhi thấy thế liền chọt vào:
- Này, khen đứa con trai khác trước mặt bạn trai mình là không được đâu đấy.
- Coi cái mặt thằng Quân kìa. - Hải quàng tay qua cổ Nhi.
- Ghen rồi, chẹp! - Tài khoanh tay dựa lưng vào tủ lạnh.
Linh tròn mắt:
- Ghen?
- Ngốc thật đấy. - Tài khẽ cười.
Linh cũng chợt bật cười, nó đang vui, Quân ghen tức là Quân thích nó thật.
Nó chạy lại khoác tay Quân khi thấy hắn với bộ mặt giận dỗi:
- Thôi, đừng thế mà, năn nỉ đấy!
Thấy Linh trong bộ dạng như thế này, thật tình Quân không tài nào giận được nữa, hắn nhéo mũi Linh:
- Có ai giận đâu chứ.

Khi đã đánh chén no nê hết đống thức ăn & dọn dẹp sạch s4, cả bọn xúm nhau lên phòng khách.
- Kiếm trò gì chơi đi!
Ngẫm nghĩ 1 hồi, Bảo búng tay cái " tách":
- Chơi bốc thăm đi.
- Huh?
Cả bọn nhìn Bảo khó hiểu.
Hắn giải thích:
- Thế này, ở đây có 1, 2...7 người. Chúng ta sẽ lấy ra 7 mảnh giấy nhỏ. Trong 7 mảnh giấy đó sẽ có 1 mảnh có 5 ngôi sao, ai bốc trúng mảnh giấy đó sẽ được ra lệnh cho những người bốc trúng mảnh giấy trắng làm 1 việc gì đấy, hiểu rồi chứ?
- Rồi, bắt đầu nhé!

7 đứa thận trọng mở tờ giấy của mình vừa bốc xong và 1 giọng cười của 1 con thú vang lên:
- Hahahahhhaahahhahhahahha...5 sao nè!
Người có cái giọng cười $%$#@$ là Quân.
6 người còn lại xị mặt thảy mảnh giấy trên tay mình ra.
- Cậu thắng rồi hả? Đừng bắt tôi làm gì đấy! - Linh phụng phịu cầm tay Quân.
- Tất nhiên rồi!
- Này! Ăn gian, tưởng là bồ bịch thì thế hả? - Bảo bức xúc.
- Thì so? Anh mày thích chọn ai là quyền của anh mày nhá! để coi...
Nói rồi Bảo xoa xoa cái cằm đưa mắt đảo qua đảo lại & dừng ngay ở giữa 2 người: Nhi & Hải.
- Gì đây? - Nhi nhìn cái mặt gian hiểm thấy rõ của Quân liền nghi ngờ.
- 2 người... - Quân chậm rãi - đang quen nhau mà...đúng không nhỉ!
Tất cả trố mắt nhìn Quân:
- Định giở trò gì đây?
- 2 người...cho chúng tôi xem phim tình cảm trực tiếp đi.
Nhi & Hải nhìn Quân nhăn mặt không hiểu nổi.
- Là..hôn nhau ý.
Quân dứt lời, cả đám lại nhìn Quân, Linh thì tất nhiên về phe bạn trai mình rồi:
- Ờ...mà phải là hôn môi nữa nha!
Nhi đỏ mặt:
- Gì chứ? Hôn gì mà hôn...kiếm...cái khác đi!
- Không! đâu có cái luật cấm thế đâu.
- Nhưng...
Hải bịt miệng không cho Nhi nói tiếp bằng 1 nụ hôn.

Xung quanh im lặng.

Ngoài Linh & Quân đang tích cực hưởng ứng thì lại có 3 khuôn mặt biểu hiện đang không được tốt cho lắm.

1 tên thì lạnh lùng dựa người vào ghế nhìn ra ngoài ban công - Minh. Hắn không muốn nhìn thấy cảnh này, bên trong hắn giống như đang có hàng ngàn con dao cứa vào tim. Cảm giác khó chịu tột cùng giống như tối hôm qua, khi Nhi & Hải cũng hôn nhau trên cầu thang.

2 tên còn lại thì nhìn trực diện luôn.

1 tên nhìn nhưng khuông mặt lại không cảm xúc, giống như vô cảm - Tài. Bên trong hắn thì không rõ nhưng chắc chắn là đang rất hỗn độn, hắn cũng muốn không nhìn giống ai kia lắm nhưng con mắt khogn6 thể rời khỏi 2 người trước mặt.

1 tên thì biểu hiện vẻ khó chịu ra ngoài - Bảo. Hắn không che giấu được cảm xúc của mình nên 2s sau hắn đứng dậy đi vào nhà bếp uống nước.

Hải buông môi Nhi ra sau 10s, quay sang nhìn Quân:
- Được rồi chứ? Chơi tiếp nhé!
Bảo ngồi xuống lại nhưng tâm trạng của cả 3 tên vẫn y nguyên không thay đổi.
Má Nhi đỏ ửng, cũng đúng thôi, hôn trước mặt nhiều người thế này mà

$pageOut $pageIn

Chap 30 :

- Uầy, 5 sao nhé!
Lần này là Hải, anh chìa mảnh giấy có 5 ngôi sao ra.
Quân nhíu mày:
- Anh đừng trả thù đấy...nhưng mà dù có hôn Linh cũng chẳng sao cả.
- Anh biết mà, vì thế anh mày sẽ không chọn 2 đứa bay đâu.
Rồi Hải ranh mãnh nhìn sang 3 tên còn lại, bọn hắn giật mình.
Nhi chợt ghé vào tai Hải thì thầm gì đấy.
Anh chợt nhìn sang Tài rồi sang Minh &:
- Mấy đứa nghĩ sao nếu Minh & Tài hôn nhau nhỉ???
Minh phản kháng ngay:
- Anh điên hả?
- Không có chuyện đó đâu nên anh cứ ngồi đấy mà mơ đi! - Tài.
- Này! đây là mệnh lệnh của người thắng cuộc đấy. - Hải.
- Nhưng tụi em là con trai mà. - Minh.
- Ai nói con gái đâu. - Hải.
- Anh nghĩ sao con trai hôn con trai hả? - Tài.
- Có chơi có chịu chứ. - Nhi chen vào.
Không hẹn mà Minh & Tài cùng quay sang Nhi quát:
- Là trò cảu cậu đúng không?
Nhi nhìn vu vơ lên trần nhà, ra ban công, vào nhà bếp rồi phán 1 câu:
- Nhà cậu đẹp thật đấy, còn rộng nữa.
- Đánh trống lảng đấy hả?
Quân toe toét cười:
- Thú vị mà!
- Thú vị cái khỉ gì? - Minh & Tài đồng thanh tập 2.
- Giờ có làm hay không thì bảo hử? - Tất cả, trừ 2 tên đấy ra bẻ tay crắc crắc nhìn bọn hắn như muốn nuốt chửng, ai nấy sát khí đầu ngùn ngụt.
- Có chết cũng không. - đồng thanh tập 3.
- Được lắm. - Bảo nghiến răng.
Cả đám định xúm lại hội đồng 2 tên thì...
KING KOONG......
Tiếng chuông cửa phá đám.
Minh & Tài nhìn ra phía cửa, đồng thanh tập 4:
- Ôi! Cứu tinh của đời ta.
Minh chạy lẹ ra mở cửa.
Cánh cửa vừa mở ra thì 1 cô gái từ đâu xộc tới ôm chầm lấy cổ Minh:
- Anh Minh! Em rất nhớ anh đấy!
Cả đám mắt nhắm mắt mở nhìn về phía cô gái.
Minh khẽ đẩy cô gái ra.
Nhìn 1 lúc, 5 tên con trai ngồi ở trong cùng Minh hét lên:
- LÂM DIỄN KHANH!
Cô gái tên Lâm Diễn Khanh cười rạng ngời mà không chói lóa:
- Em nè! Em về rồi!
- Em về hồi nào thế?
- Mới thôi, vừa đặt chân xuống sân bay là em tới nhà anh luôn đó nhưng mà bác nói là anh ra ở 1 mình rồi, thế là bác cho em địa chỉ, em phi vọt tới đây luôn nè. - DKhanh nói 1 lèo rồi quay qua mọi người ở trong - Chào mọi người, chà! Đông đủ nhỉ!

- 2 năm rồi em mới về nhỉ?
- Em xinh ra nhiều đấy!
- Cảm ơn các anh nhé!
Diễn Khanh chạy vào trong nhập bọn với mọi người, Minh đóng cửa rồi cũng đi vào ngồi cạnh Khanh.
- Mọi người đang chơi gì thế? - thấy đống giấy dưới sàn, Khanh liền hỏi.
- Nhảm nhí thôi.
Linh tò mò:
- Ai thế?
- Đây là Lâm Diễn Khanh, ít hơn chúng ta 1 tuổi đấy. Chúng tôi chơi thân với nhau từ hồi còn bé xíu xiu cơ.
Linh gật gù cái đầu.
Quân quay sang Khanh:
- Còn đây là...
Quân đang định giới thiệu Nhi & Linh cho Khanh nhưng tự nhiên con bé nhảy vào họng:
- Em biết rồi, khỏi giới thiệu, bạn gái chơi qua đường chứ gì? Em biết thừa mấy anh chùm lăng nhăng mà. Mà mấy anh định chừng nào bỏ thế, em sẽ giới thiệu cho mấy anh mấy con bạn em dễ thương lắm, mấy ngày nữa tụi nó cũng sẽ bay qua Việt Nam, lúc đó các anh lác mắt cho mà coi.
Con bé vô tư cứ thế mà tuôn.
Nhi & Linh nhếch mép:
- Chơi qua đường?
- Qua đường gì chứ? bạn gái thật sự của anh đấy! - Quân & Hải vội chữa cháy.
DKhanh trố mắt:
- Các anh mà cũng biết tới cái từ "bạn gái thật sự" á?
- Khing thường vừa thôi đấy.
- Ai biết đâu, tại trước giờ mấy anh thay bồ như thay áo ý.
Linh khẽ liếc Quân, Quân quay sng cười:
- Đừng để ý.
- Ai để ý chứ? - Linh gắt.
Hải chỉ nhìn Nhi chờ phản ứng của nó.
Nó đứng phắt dậy:
- Trễ rồi, em về đây.
- Mới 3h (chìu) mà trễ gì chứ? - Hải nắm chặt lấy cổ tay Nhi.
- Em có tí chuyện. - nó lạnh lùng hất tay Hải ra và đi về phía cửa.
Linh cũng chạy theo:
- Em về luôn đây, chờ với Nhi!
Cái cửa đóng lại cái rầm 1 cách thô lỗ.
Cả đám chỉ dám nhìn theo.
DKhanh bề ngoài ngây thơ nhưng bên trong tội lỗi ngập đầu nhìn về phái đàn anh cảu mình:
- Tại em à?
- Chứ tại ai? - ngay lập tức 10 con mắt của 5 tên con trai chiếu tướng con bé.
- Em nói sai gì à? - vẫn cái vẻ ngây thơ vô số tội đấy.
- Sao em lại nói cái gì mà " chơi qua đường" rồi tụi anh lăng ngăng này nọ hả?
- 2 chị ấy giận rồi. - Bảo đứng lên đi lại mở cửa phòng ngủ - anh Minh! Cái bộ đồ chơi điện tử anh để đâu?
- Tự kiếm đi - Minh tỏ vẻ không quan tâm ngả người vào cái ghế sofa màu nâu thẫm.
Tài đi về phía ti vi:
- Cái đĩa phim ma mới mua về đâu Minh?
- Nghe đồn là ở...đâu đó ai biết! - chàng ta tưởng chàng ta nhớ nhưng trong 1 lúc nào đó chàng ta đã quăng ở 1 xó nào rồi.
DKhanh uất ức nhìn các anh handsome của mình, phụng phịu:
- NÀy! Em mới về mà sao không ai quan tâm em hết thế? 2 năm rồi em mới về Việt Nam, các anh phải chào đón em chứ, bộ mấy anh không nhớ tới em hả? Hông nhớ tới 1 Lâm Diễn Khanh xinh đẹp nết na này hả? Quá đáng vừa thôi chớ.
- Vẫn chưa bỏ được cái tật nói nhiều nhỉ? - Hải không nhìn Khanh, anh lôi điện thoại ra đọc tin nhắn, tin nhắn được gởi bởi Nhi *anh đem cặp của em xuống với, em để quên trên đấy rồi*, đọc xong Hải khẽ bật cười, đứng dậy đi lại phía cửa, lấy cặp Nhi lên rồi đi ra ngoài.
Minh thấy thế liền hỏi:
- Anh đi đâu thế?
- Trả về cho chủ - đưa cái cặp của Nhi lên - rồi về luôn.

DKhanh nhìn Minh:
- 2 cái chị hồi nãy ý, cái chị thả tóc với cái chị cột tóc ai là bạn gái cảu anh Hải?
- Cột tóc. - Minh trả lời gọn lỏn.
- Vậy cái chị thả tóclà bạn gái của anh quân à?
- Ừ!
- Còn anh Tài & Bảo đang cô đơn à?
BẢo thấy Khanh đụng chạm vào nỗi đau liền lên tiếng:
- Anh Minh cũng thế thôi.
- Ai nói anh Minh cô đơn chứ? Có tớ đây chi!

$pageOut
Chap-01Chap-02Chap-03Chap-04Chap-05Chap-06Chap-07Chap-08Chap-09Chap-10Chap-11Chap-12Chap-13Chap-14Chap-15Chap-16Chap-17Chap-18Chap-19Chap-20Chap-21Chap-22Chap-23Chap-24Chap-25Chap-26Chap-27Chap-28Chap-29Chap-30

Xem tiếp phần 2


Bài Viết Liên Quan:

0 nhận xét :

Đăng nhận xét

Cảm Ơn Bạn Đã Đóng Góp Ý Kiến


Lên Trên