Print Friendly Version of this page In trang nầy Get a PDF version of this webpage Xuất PDF trang nầy
Thứ Năm, 6 tháng 10, 2016

[Trà Sữa Cho Tâm Hồn] Bạn Sẽ Được Nghĩ Tới Như Thế Nào?

[Trà Sũa Cho Tâm Hồn] Bạn Sẽ Được Nghĩ Tới Như Thế Nào?






$pageIn

Một câu chuyện kể rằng, có ba người bạn một hôm ngồi thảo luận về… cái chết. Một người đặt câu hỏi:

– Các cậu muốn mọi người nói gì về mình khi mình chết đi?

Rồi anh ta tự trả lời trước:

– Tớ muốn mọi người nói rằng: “Ông ấy là một nhà hoạt động nhân đạo vĩ đại. Ông ấy rất quan tâm đến cộng đồng.

Người thứ hai suy nghĩ, rồi nói:

– Tớ thì muốn mọi người nói: “Ông ấy là một người chồng, người cha tuyệt vời. Ông ấy là tấm gương trong gia đình, hàng xóm và cho tất cả những người đàn ông khác”.

Người thứ ba mỉm cười, nói:

– Tớ thì muốn mọi người nói: “Nhìn kìa! Ông ấy đang cử động!”.

Thay vì câu “Nhìn kìa! Ông ấy đang cử động!” thì bạn hy vọng mọi người có thể sẽ nói gì về mình?

Một người bạn có lần kể cho tôi nghe về một bà y tá ở trường học mới qua đời. Bà là người luôn quan tâm đến người khác và rất được các em học sinh yêu quý. Bà đã làm việc ở trường 35 năm, nên chẳng có ai trong trường là không biết và nhớ đến bà. Khi thầy hiệu trưởng thông báo rằng, bà y tá qua đời, rất nhiều em học sinh đã bật khóc.

Để giúp giảm bớt nỗi đau, một thầy tư vấn trong trường đã đề nghị một nhóm học sinh vẽ tranh với chủ đề: “Bà y tá có ý nghĩa thế nào với em?”. Một học sinh tô khắp tờ giấy bằng bút chì màu đỏ. Cô bé giải thích: “Đây là trái tim của bà y tá. Nó quá lớn nên tờ giấy này không vẽ đủ được ạ!”.

Gia đình, bạn bè và những người thân quen đều ngưỡng mộ cuộc sống của bà. Bà đã để lại một “di sản tình yêu” vô cùng to lớn.

Bạn thì muốn được nhớ đến như thế nào?

Khi đến gần cuối đời mình, tác giả và nhà nghiên cứu Elton Trueblood đã nói thế này: “Ở tuổi 93, tôi biết rõ rằng, tôi không còn nhiều năm để sống nữa. Do đó, tôi rất cố gắng để sống những năm còn lại của mình theo cách mà tôi có thể thực sự tạo ra điều khác biệt trong càng nhiều cuộc đời càng tốt. Tôi muốn được nhớ tới như thế nào? Tôi không muốn người ta nhớ tới tôi trước hết với tư cách là một học giả, mà tôi muốn mọi người nhớ tới mình trước hết là một người nhiều yêu thương. Điều này có thể là mục tiêu của mỗi cá nhân. Nếu tôi có thể được nhớ tới là một người thực sự biết yêu thương thì tôi cũng đã thỏa mãn rồi”.

Mọi người có thể quên hầu hết những gì bạn đã nói và đã làm. Nhưng họ sẽ nhớ rằng, bạn đã yêu thương họ, đã quan tâm đến họ ra sao.

Đặng Mỹ Dung (dịch)

$pageOut

Bài Viết Liên Quan:

0 nhận xét :

Đăng nhận xét

Cảm Ơn Bạn Đã Đóng Góp Ý Kiến


Lên Trên