Print Friendly Version of this page In trang nầy Get a PDF version of this webpage Xuất PDF trang nầy
Thứ Năm, 6 tháng 10, 2016

[Truyện Ngắn] Hai Phút

[Truyện Ngắn] Hai Phút






$pageIn

– Cậu hãy biến đi!

Gil nói rất chậm rãi, nhưng hơi to, khiến cho hầu như nửa quán cafe quay lại nhìn chúng tôi. Gil vốn là một chàng trai khá lịch thiệp, chẳng bao giờ to tiếng với ai, nên tôi ngồi sững ra, hơi shock một chút. Rồi tôi nheo nheo mắt:

– Cậu vừa nói cái gì cơ?

Gil vẫn chậm rãi, nhún vai:

– Tớ hoàn toàn không muốn nổi nóng với con gái, nhất là cậu. Tớ bảo cậu hãy biến đi, còn nếu cậu không muốn, tớ sẽ… là người biến.

Gil vớ nhanh lấy cái áo khoác, kẹp tiền xuống đáy cốc và bước thẳng ra ngoài rất nhanh. Tôi chợt hiểu vị trí của mình, cầm lấy túi chạy theo ra khỏi quán khi Gil đã ngồi lên moto:

– Này, chúng ta đã chơi với nhau hai năm, và…

Gil ngắt lời:

– Ừ, và vì chúng ta đã chơi với nhau hai năm, nên trên bàn tớ đã kẹp cả tiền đủ để cậu đi taxi về. Không cần gọi cho tớ nữa đâu.

Dứt lời, cậu ta đội mũ bảo hiểm, và phóng vèo đi.

Tôi dựa vào tường. Thở dài. Thế đấy. Tất cả chỉ trong hai phút. Tôi vẫn nghe người ta lảm nhảm về một câu kiểu như: “Bạn có thể chỉ mất một giây để yêu một người, nhưng lại mất cả đời để quên đi người ấy”. Bây giờ, tôi đứng đây, và sáng tác ra một câu mới thực tế với hoàn cảnh hơn: “Người ta có thể chơi với nhau hai năm, nhưng có thể chỉ mất hai phút để vứt đi tất cả.”

Thực tế hơn nữa, tôi đi vào quán, uống nốt phần hot chocolate của mình, và lấy tiền để ở dưới cốc đi taxi về.

 

2. Tôi và Gil quen nhau từ những ngày đầu khi tôi mới sang Hàn Quốc, học tiếp High School, theo kế hoạch thuyên chuyển công tác của bố. Gil có đầy đủ các tố chất của một chàng trai Hàn: đẹp trai, tốt bụng, điềm tĩnh và cuối cùng, rất… lăng nhăng. Trong vòng kỳ học đầu của lớp 11, cậu ta “ngọt ngào” với khoảng bốn cô bạn, nếu không muốn tính đến những người “râu ria”. Gil thuộc một tuýp người… “không-biết-cách-từ-chối”. Cậu ta không thực sự quan tâm đến ai quá nhiều nhưng cũng chẳng nói không với ai cả! Chợt-gặp-ở-đâu-đó, chợt-thấy-hay-hay, và rồi chợt-muốn-chia-tay. Ngoài điều đó, Gil chẳng có điểm gì để chê. Tử tế, galant, dễ chịu và chẳng bao giờ xấu tính chơi khăm ai. Chăm chỉ gọi điện làm đồng hồ báo thức cho tôi mỗi sáng, đến đón đi học, đưa về nhà, thi thoảng trả tiền cho một vài tập giấy vẽ hoặc màu mà tôi mua, nếu cậu ta có tiền lẻ. Tức là một lối sống rất vô tư và thoải mái, không tính toán bao giờ mặc dù cậu ta cũng phải đi làm thêm như ai. Thi thoảng hết ca part-time, Gil lại vòng qua nhà tôi đưa một cái bánh hoặc một bình hot chocolate, hai đứa ngồi tán phét, hoặc chở tôi vòng vèo đâu đó hóng gió trên cái xe đưa pizza của cậu ta.

Tổng kết lại, Gil là một người chơi được, chơi quá được!

Nhưng thế mà tôi lại không sao chịu được cái điểm xấu duy nhất của Gil (ít nhất trong mắt tôi là xấu). Và thường xuyên cằn nhằn, càu nhàu, lèo bèo mỗi khi cậu ta vừa đá veo đi một cô nàng nào đó. Không chỉ là ác cảm, tôi gần như dị ứng với cái cách sống ấy, đôi lần, trong lúc tôi cáu gắt một cách rất hùng hổ (con gái cung sư tử mà!), cậu ta chỉ cười và phẩy tay: “Này Thư, cớ sao cậu lại quá để ý đến những điều chẳng ảnh hưởng gì đến cậu vậy?” Tôi trả lời rằng thì mà là tôi là bạn cậu ta và đương nhiên tôi sẽ để ý đến mọi thứ của cậu ta. (Hơ, không phải vậy sao???)

 

3. Việc cãi nhau lần này cũng thế. Trưa nay, vắt vẻo trên lan can tầng hai, tôi đang lơ mơ ngắm nghía trời đất, thì đột nhiên thấy ở cuối hành lang của block 52, cái dáng không nhầm vào đâu được và cái màu tóc bạch kim ít trượt của Gil. Một tí giằng co, một ít níu kéo, một quả cười và vẫy chào tạm biệt rất Gil. Cậu ta đi cùng cô bé này cũng đã được ba tháng rồi, tôi cứ tưởng sẽ tốt đẹp, cuối cùng đâu lại vào đó. Mặt tôi đỏ bừng lên hệt như một nhân vật truyện tranh. Tôi bò lên lớp. Không nói gì suốt bốn tiết, chỉ giữ vẻ mặt thật mafia và vứt sang Gil một cái nhìn… nảy lửa, để cho cậu ta biết là tôi đang gặm một khối căm hờn trong cũi lớp.

Lớp học kết thúc, tôi quay sang:

– Hey, ra quán Dragon Fly, tớ muốn nói chuyện.

Gil nhấc cái thân hình cao tới một mét đầu tám đuôi chơi vơi lê theo tôi. Ra đến DF, tôi bắt đầu bài tham luận về hạnh phúc, sở thích, tật xấu, thói quen… khi tôi đang giữa cơn diễn giải, Gil chợt nghiêng người về phía tôi và nói:

– Cậu thật kỳ cục, Thư. Cậu hiểu quái gì mà quát nạt và lên lớp tớ chứ. Nếu mà cậu cho rằng với cái vốn sống ít ỏi, cuộc sống tẻ nhạt, mà cậu lại có thể dạy dỗ tớ về cách tớ sống, thì tốt hơn hết vào sinh nhật lần tới của cậu, Gil này sẽ tặng một cái gương.

Ô, thật chuyên nghiệp, một câu nói thôi mà đạt đủ các tiêu chuẩn: phản bác ý kiến đưa ra phía trước, hạ thấp đối phương, tự nâng bản thân mình lên một tầm cao mới và cuối cùng là kết thúc mở, quả nhiên xứng đáng với điểm hùng biện cao nhất lớp. Gil có khác. Tôi lẩm nhẩm với mình như thế, rồi nhếch mép lên:

– Tớ chả để ý tớ xấu xí, tầm thường, thiếu cá tính, thừa vô duyên thế nào, nhưng tớ không đùa với tình cảm người khác. Cậu nghĩ là cậu giỏi lắm khi hơn người ở cái việc hút vài cô vào, nhả vài nàng ra thế sao, thế thì đến sinh nhật sắp tới, Thư này cũng sẽ tặng cậu một cục nam châm để cậu tha hồ nghịch.

À quên chưa nói, điểm hùng biện của tôi cao nhì lớp.

Và đoạn đột ngột phía sau thì tôi đã kể rồi đấy. Sau khi tôi nói, mắt cậu ta xa lạ như 2 năm trước.

– Cậu hãy biến đi!

 

4. Chúng tôi không nói chuyện với nhau vài ngày. Thực tế là Gil không đến trường, di động tắt phụt như chưa từng sờ tới. Sau cái hôm Gil và tôi chí choé ở DF cafe, tôi được nghe một đứa bạn kể lại rằng thực ra lần này Gil mới là người bị “sút”, cậu ta quý mến cô bé kia thật sự và dành tình cảm chân thành, cuối cùng nàng kia nghe ngóng đâu đó về “tình sử” oanh liệt của Gil nên khăng khăng đòi chia tay. Tôi tựa như muốn gọi để nói lời xin lỗi, nhưng việc quái gì con gái lại phải xin lỗi trước chứ, hơn nữa, chính cậu ta đã nổi nóng trước, và còn nói là chớ có gọi cho cậu ta cơ mà.

Chỉ vài ngày nữa là đến Tết, trong suốt thời gian chơi với nhau thân thiết, Gil thường xuyên đi với tôi dịp Tết. Vì Tết Việt Nam thì chẳng có nghĩa lý gì nhiều ở Korea, nên chúng tôi chỉ thường ra ngoài, đến một quán quen, ngồi ăn liền tù tì vài bát mỳ kim chi rẻ tiền, và sau đấy phi đến một tiệm karaoke, cũng quen thuộc, mà tình cờ tôi mò ra được có một cơ số nhạc Việt. Tôi hát, để xoa dịu nỗi nhớ nhà, và Gil hát, để vui vẻ. Tôi dạy cậu ta được ba bài, nhưng Gil hát chuẩn nhất là “Điều cuối cùng chờ đợi” của Quang Dũng, một bài toàn ca từ khó nhưng chả hiểu sao cậu ta thuộc được.

…Tết đến vèo vèo. Ở xa nhà người ta chả mấy khi để ý thời gian, có khi ngẩng mặt lên qua luôn giao thừa. Tôi cũng chán. Thôi xong. Thế là hết vòng vèo vui thú với cậu bạn thân thiết. Tôi lang thang đến quán cũ, ngồi thừ ra ăn mỳ. Một bát đã thấy no. Ngán ngẩm. Đôi khi thế, những người hay ở cạnh ta, ta chỉ nhận ra giá trị khi họ vụt biến mất.

Tôi đi bộ vào một ngõ tối, định tắt qua dãy Hanauk bên đường, nơi bán đầy những đồ len vải. Chợt nghe thấy tiếng chân sau lưng mình tành tạch vào nước. Hoảng hốt. Sợ hãi. Loạn óc. Trong cái ngõ tối và ẩm ướt này, chuyện tồi tệ quái gì cũng có thể xảy ra. Những hình ảnh kỳ quái hiện ra trong đầu tôi khiến tôi lấy hết sức nín thở đi thẳng về phía đầu ngõ, nơi có ánh sáng. Tiếng chân đằng sau tôi gấp hơn, cảm giác đến gần hơn, tôi run rẩy đến độ không chạy được. Đột nhiên, người đấy chạm vào vai tôi: “Hey!” Tôi hét lên một tiếng hãi hùng và quay lại. Chết tiệt! Gil! Cậu ta cũng nhìn tôi kinh ngạc, nhưng khi có vẻ hiểu được tâm lý vừa rồi của tôi, cậu ta cười phá, nói thản nhiên:

– Tớ đã bảo cậu bao lần là không đi vào mấy ngõ vắng và tối.

Rồi cậu ta im lặng. Tôi gật đầu, thở mạnh:

– Cậu làm cái gì ở đây…?

Gil nhìn tôi châm chọc:

– Chẳng phải “Tet” cậu hay đến đây sao, đừng tưởng tớ không nhớ ra. Haha, tớ đã quá rành những thói quen của cậu rồi. Chúng ta đã chơi với nhau ba năm rồi mà!

Sau khi nhắc lại chính cái câu tôi đã từng nói đấy, cậu ta, một cách tự nhiên như chàng tiên, khoác vai tôi đi ra phía đường, vừa đi vừa cười thích thú:

– Ăn thêm vài bát mỳ đã! Rồi tớ muốn hát “Dieu cuoi cung cho doi” cho cậu nghe.

Tôi cười phá lên, định hỏi, xin lỗi và an ủi cậu ta vì biết chắc Gil nằm lỳ trùm chăn trong mấy ngày vừa rồi bởi cô bé khoá dưới, nhưng hình như thấy cũng chẳng có gì quan trọng. Thế đấy, với một tình bạn như thế, người ta cũng chỉ cần hai phút để làm lành với nhau sau mọi chuyện bực bội, và ở bên cạnh khi thật sự cần thiết. Tôi chợt thấy đói kinh khủng…

 

Minh Nhật

$pageOut

Bài Viết Liên Quan:

0 nhận xét :

Đăng nhận xét

Cảm Ơn Bạn Đã Đóng Góp Ý Kiến


Lên Trên